Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 46: Chỉ Tương Tư
Cập nhật lúc: 2026-08-12 13:36:16
Lượt xem: 430
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm chính là dịp lễ Thọ Thánh trù từ lâu.
Hôm , Ninh vương bận rộn suốt cả một ngày trời, mãi đến tối mịt mới trở về phủ nghỉ ngơi. Hắn thuận miệng dặn dò Thanh Cát vài câu. Tới canh ba ngày hôm , thức dậy chải chuốt, cùng bá quan Thượng thư tỉnh và Khu mật viện đến chùa Minh Khánh để lập đạo tràng chúc thọ, đó còn tới Cống viện dự tiệc chay. Đường đường là một hoàng tử, e rằng ngày hôm nay sẽ bận rộn đến tối tăm mặt mũi.
Ninh vương bao lâu, Thanh Cát cũng trở dậy.
Với phận là Ninh vương phi, nàng đương nhiên trang điểm theo đúng phẩm cấp, đội mũ phượng, khoác triều phục mệnh phụ, đó đến hội họp cùng Thái t.ử phi để cùng tiến cung chúc thọ.
Từ sớm, nghi loan ty trong cung dựng xong lều rạp và bày biện màn trướng điện. Đội nhạc công thuộc nha môn và nhân sự của các giáo phường cũng tề tựu đông đủ, tấu lên những khúc nhạc sênh tiêu hầu hạ ngự tiền.
Khi cung, tuân theo vô nghi thức lễ tiết. Trước tiên là nghi thức phóng sinh rùa cá tại sảnh Đức Sinh ở cửa Tây, tiếp đến là ban tiệc, cài hoa. Riêng những vị bô lão đến dự tiệc thì ban thưởng tràng hạt, gậy trường thọ và bạc nén.
Trong lúc dự tiệc, bá quan văn võ tề tựu tại điện T.ử Thần để dâng rượu chúc thọ. Các vị chư hầu vương, quan viên các châu phủ, cùng sứ thần của các phiên thuộc quốc và lân bang cũng lượt dâng lên những hạ lễ quý giá.
Ngày đầu tiên của lễ Thọ Thánh chủ yếu là hành lễ bái thọ, đến ngày thứ hai mới thiết tiệc xem bách hí, đồng thời ban thưởng bạc vàng, gấm vóc.
Trải qua hai ngày bận rộn như thế, lễ Thọ Thánh cuối cùng cũng khép , lúc mới trút gánh nặng trong lòng.
Trở về vương phủ, Ninh vương hạ giọng than thở một câu: "Chỉ là một cái lễ mừng thọ thôi mà hành hạ đến gà bay ch.ó sủa."
Thanh Cát , chỉ liếc một cái vờ như thấy.
Những lời đại nghịch bất đạo cũng chỉ dám thầm chốn riêng tư. Nếu để lọt ngoài, dù là cha con ruột thịt, e rằng đương kim hoàng thượng cũng sẽ lôi đình nổi giận.
Những ngày tiếp theo thực chất cũng chẳng nhàn rỗi. Thanh Cát cùng Thái t.ử phi tham dự thêm hai buổi tiệc nữa. Thái t.ử phi một nữa ngỏ lời mời Thanh Cát đến chơi xúc cúc, nàng cũng mỉm nhận lời.
Sáng hôm , Ninh vương thức dậy từ sớm để xử lý công vụ. Sau khi luyện xong bài kiếm pháp, vận khí điều tức một phen trở về phòng tắm rửa, đó vòi vĩnh Thanh Cát vấn tóc cho .
Thanh Cát thực tâm thoái thác, bèn lười biếng tựa mép sập, khẽ : "Điện hạ, vấn tóc. Thiếp từng búi tóc cho ai bao giờ."
Ninh vương bật , tiếng trầm ấm và đầy vẻ thỏa mãn.
Hắn bế bổng nàng từ sập lên, ngang ngược : "Ta cứ ái phi vấn tóc cho đấy."
Thanh Cát thầm nghĩ, nam nhi đại trượng phu hình cường tráng, bờ vai rộng lớn là thế, mà khi bế nàng nhẹ bẫng như ôm một chiếc lá. Tính tình cứ thích quấn quýt lấy nàng đòi chải đầu, chẳng khác nào một đứa trẻ.
Nàng bèn mỉm đáp: "Được , nhưng nếu búi , điện hạ cũng đừng nổi giận nhé."
Ninh vương ừ một tiếng: "Không giận."
Thanh Cát quả thực từng búi tóc cho ai, nhưng nàng từng cải trang nam giới, nên chút chuyện vặt cũng khó nàng.
Nàng giúp Ninh vương vấn tóc, những sợi tóc đen nhánh trượt qua kẽ tay, trong lòng bất giác dâng lên một thứ cảm giác mật đến kỳ lạ.
Ninh vương khép hờ đôi mắt, tựa như một con báo lười biếng đang tận hưởng sự hầu hạ của thê tử.
lúc , dường như nhớ chuyện gì đó, liền mở mắt Thanh Cát qua chiếc gương đồng, mỉm hỏi: "Tên ám vệ bên cạnh nàng, nếu nàng thích thì cứ đuổi nhé?"
Thanh Cát , thoáng chút bất ngờ, nhưng nghĩ kỹ thì điều cũng trong dự liệu.
Hắn rõ ràng hài lòng với phận ám vệ Thanh Cát của nàng.
Nàng ngẫm nghĩ một lát đáp lời: "Thiếp thấy hoàng đô chỗ nào cũng canh phòng cẩn mật, thực cũng nhất thiết ám vệ theo. Nếu Thanh Cát nương t.ử dự định khác, thì cần miễn cưỡng hộ vệ bên cạnh nữa."
Nàng mỉm , giọng điệu bất ngờ chuyển hướng: "Thế nhưng, Thanh Cát nương t.ử ở bên, luôn cảm thấy an tâm. Hơn nữa, thấy duyên với nàng ."
Nghe nàng , Ninh vương trầm ngâm lên tiếng: "Lần đến hoàng đô, thị vệ đông như nêm, canh phòng nghiêm ngặt, mang theo ám vệ tiến cung cũng tiện. Vậy cứ để nàng ở phủ nghỉ ngơi vài ngày, đợi khi nào đường trở về Vũ Ninh thì để nàng bảo vệ nàng ."
Thanh Cát xong liền mừng thầm trong bụng. Nàng hôm nay Ninh vương chắc chắn sẽ triệu kiến Diệp Mẫn, vì nàng khéo léo nhắc tới cái tên .
Nàng mỉm : "Thanh Cát nương t.ử bấy lâu nay luôn bảo vệ chu , trong lòng vô cùng cảm kích. Còn về phần Diệp ..."
Nàng thu nụ , khẽ thở dài: "Thiếp là nữ nhi chốn hậu viện, đương nhiên am hiểu công vụ trong vương phủ, cũng dám tùy tiện phán xét Diệp . dù thế nào nữa, lòng trung thành của đối với điện hạ chắc chắn là điều thể bàn cãi."
Ninh vương nàng qua gương đồng, trong mắt hiện lên ý : "Hiếm khi thấy nàng khoan dung, còn đỡ cho ."
Hắn vẫn luôn nhớ chuyện Diệp Mẫn và ái phi của bằng mặt bằng lòng, mầm mống tai họa gieo xuống từ sự kiện hoa Đỗ Trọng vương . Nay thấy thê t.ử chịu đỡ cho Diệp Mẫn, quả thực vô cùng bất ngờ.
Thanh Cát mỉm đáp: "Thiếp chỉ luận sự phân minh mà thôi."
Nàng cũng sợ Ninh vương sinh nghi nên nhắc chuyện nữa. Chuyển sang chủ đề trận xúc cúc hôm nay, nàng vui vẻ : "Điện hạ, xem ý ngài thế nào. Thực dự cũng , qua hai ngày nữa là xong lễ Thọ Thánh, đó chúng sẽ trở về Vũ Ninh, cứ lấy cớ đó mà từ chối là xong."
Ninh vương đáp: "Nàng thì cứ ."
Chàng Thanh Cát, ánh mắt đong đầy sự dịu dàng và chuyên chú: "Hoàng đô chuộng phong trào xúc cúc, nàng tới đây thì cũng nên trải nghiệm cho . Tham gia trận đấu, để đời chiêm ngưỡng phong tư tuyệt đại của Ninh vương phi."
Thanh Cát mím môi khẽ: "Vậy sẽ tham gia. , kỹ thuật xúc cúc của tệ lắm, e là sẽ điện hạ mất mặt đấy."
Ai ngờ Ninh vương ung dung đáp: "Mất mặt thì mất mặt, dẫu nàng cũng là vương phi của bổn vương, kẻ nào dám hé răng chê bai nàng chứ? Đến lúc đó, đích bổn vương sẽ sân cổ vũ, tiếp sức cho nàng."
Thanh Cát khẽ một tiếng: "Được."
Lúc , Thanh Cát vấn tóc xong và cài Ngọc quan cho . Ninh vương bỗng hỏi: "Chiếc chỉ tương tư hôm chúng mua ?"
Thanh Cát chút bất ngờ, bật đáp: "Ngài đeo cái đó gì, cứ thấy hợp chút nào."
Ninh vương là hoàng tử, bất cứ món đồ nhỏ nhặt nào mang cũng đều là trân phẩm hiếm , thậm chí lai lịch tầm thường. Tơ hồng tương tư chỉ là món đồ chơi rẻ tiền trong gánh hàng rong ngoài chợ dùng để dỗ trẻ con, ngài đường đường là vương gia mà đeo nó thì quả thật thể thống gì.
Ninh vương chẳng hề bận tâm, nhếch môi , điềm nhiên đáp: "Vạn vật đời vốn phân sang hèn, đồ vật dù là chổi cùn rế rách, nhưng hễ dùng tới thì nó xứng đáng ngàn vàng."
Thanh Cát ngẩn . Nhìn phong thái tiêu sái xen lẫn ngạo nghễ mi tâm , nàng chỉ cảm thấy một sự thản nhiên, tự tin tột độ, phảng phất như thể đạp bằng thứ thế gian trướng của .
Nàng thầm nghĩ, lẽ trong giới hoàng quốc thích, cũng chỉ duy nhất Ninh vương mới dám thốt những lời cuồng ngạo, bất kham đến nhường .
Ngay đó, Ninh vương nắm lấy tay nàng, tự cầm tơ hồng tương tư còn đeo cổ tay mảnh khảnh của Thanh Cát: "Nàng đeo thứ , cũng đeo, như mới xứng đôi, mới thể hiện trọn vẹn ý nghĩa của chữ tương tư."
Thanh Cát lặng thinh.
Nàng cúi xuống sợi dây đỏ đang vòng qua cổ tay , lòng dâng lên một cỗ cảm xúc khó tả.
Ninh vương nhướng mày, đôi mắt đen láy mang theo ý Thanh Cát: "Sao thế, như ? Hay nàng thấy ?"
Thanh Cát ngập ngừng: "... Rất ."
Nàng nhẹ nhàng vuốt ve sợi dây đỏ tay, mỉm : "Có chỉ tương tư của điện hạ phù hộ, trận xúc cúc hôm nay nhất định thắng."
Sau khi Ninh vương rời , Thanh Cát thầm tính toán trong lòng. Hôm nay đến sân xúc cúc, nàng thể mượn cớ rời một lúc, cải trang thành ám vệ để đến gặp Ninh vương và Diệp Mẫn. Một mặt là để thăm dò động tĩnh của hai họ, mặt khác cũng là lúc phận ám vệ của nàng nên chính thức xuất hiện để nhận mệnh lệnh.
Còn việc ứng phó , cứ tùy cơ ứng biến là .
lúc , La ma ma thò đầu ló cổ bước . Bà đến để trang điểm cho Thanh Cát, nhưng dĩ nhiên quên ngóng tình hình.
Nhớ lời Ninh vương ban nãy, Thanh Cát phần nào đoán hôm nay chắc chắn sẽ triệu Diệp Mẫn đến, hẳn là tranh thủ thời gian để chuyện sâu sắc một phen.
Thực , nàng cho rằng Ninh vương và Diệp Mẫn sẽ trở mặt thành thù, nhưng cuộc chuyện chắc chắn sẽ chẳng mấy vui vẻ.
Chỉ khi bàn bạc xong, Ninh vương sẽ định đoạt phận của nàng .
Lại thêm cả phe Đàm Quý phi nữa...
Bọn họ chẳng ai là kẻ dễ đối phó. Muốn mạng rút lui khỏi tay bọn họ, đồng thời tiếp tục sắm vai hai phận mà lộ tẩy, quả thực khó tựa lên trời.
Đang mải miết suy tư thì La ma ma cứ lải nhải hỏi đông hỏi tây, Thanh Cát đành ậm ừ qua loa vài câu.
Hỏi han nửa ngày, La ma ma bỗng chau mày lẩm bẩm: "Tên Diệp cũng chẳng hạng tầm thường !"
Thanh Cát nâng mắt, liếc La ma ma một cái: "Ta thấy Mạc cũng hạng đèn cạn dầu."
Nghe câu , La ma ma tức tối mặt, lườm nàng một cái sắc lẹm: "Ngươi tự rõ cùng hội cùng thuyền với ai! Ai là phát bạc cho ngươi, ai là kẻ nâng đỡ ngươi lên đến vị trí ? Đừng tưởng leo lên giường Ninh vương, da thịt kề thì bản liền hóa thành cành vàng lá ngọc, quên bẵng mất cái gốc gác bần tiện của !"
Thanh Cát lạnh nhạt đáp: "Ta đương nhiên cùng một phe với bà . Thôi bỏ , trang điểm cho nhanh lên."
La ma ma cũng chẳng buồn cãi vã với Thanh Cát nữa, bèn gọi tỳ nữ phụ giúp chải đầu, y phục.
Vì hôm nay Thanh Cát đá xúc cúc nên từ hôm qua La ma ma cất công chuẩn một bộ đồ võ phục xẻ tà, cổ tròn gọn gàng. Trang phục phỏng theo kiểu dáng y phục nam giới, tà áo vắt gọn lên, tóc thì dùng khăn buộc gọn gàng thành búi. Trông bộ dạng , nàng thể di chuyển linh hoạt sân bóng mà vướng víu.
La ma ma vô cùng đắc ý với bộ trang phục chuẩn , nhưng vẫn nhịn mà cạnh khóe: "Rốt cuộc ngươi đá xúc cúc đấy? Đến đó đừng trò cho thiên hạ!"
Một lát bà lải nhải: "Dù ngươi cũng xuất từ nhà binh, cốt cách dẻo dai khỏe mạnh. sân đừng tỏ quá sức nổi bật, thì chẳng dáng tiểu thư khuê các của thế gia môn phiệt chút nào ."
Thanh Cát lướt mắt bà , buông một câu lạnh lẽo: "Vậy thôi, nữa."
Nói đoạn, nàng thẳng tay vứt chiếc khăn buộc tóc xuống đất: "Bà tưởng là thần tiên chắc? Ngày nào cũng diễn kịch mà lúc nào cũng diễn hảo ?"
La ma ma thấy vội luống cuống: "Trời đất ơi, nương nương của , ngươi đang cái trò gì ?"
Thanh Cát lạnh lùng: "Bà về hỏi Mạc , bàn bạc với ông cho kỹ ."
La ma ma đành giậm chân bất lực: "Thôi thôi, tùy ngươi, ngươi cũng , ?"
Nói , bà đành ngậm bồ hòn ngọt, nhặt chiếc khăn lên tiếp tục búi tóc cho nàng. Thấy bộ dạng nhẫn nhục của bà , Thanh Cát mới thôi mẩy nữa.
La ma ma thầm than thở trong bụng, bà luôn cảm thấy dạo tính tình Vương Tam ngày càng phách lối, e rằng Ninh vương sủng ái sinh kiêu, đến họ của là gì cũng quên mất .
chung quy ả cũng chỉ là thứ nữ t.ử con nhà bình dân. Dù Ninh vương sủng ái đến mấy, một khi phận thật phơi bày, ngài thể tha thứ cho ả?
Con mãi tự lượng sức cơ chứ?
Thanh Cát thừa trong bụng La ma ma đang toan tính điều gì, nhưng nàng chẳng thèm bận tâm.
Dù cũng chỉ còn đầy ba tháng nữa, nàng diễn thế nào thì diễn!
Thế nhưng, khi bóng phản chiếu trong gương đồng, nàng tự hiểu rõ lòng . Những lời chẳng qua chỉ là cớ để mượn rượu giải sầu.
Nàng lòng Ninh vương, nhưng nàng cũng tỉnh táo nhận sớm muộn gì cũng rời .
Yêu một và cố gắng để ở bên đó là hai chuyện khác . Nàng tuyệt đối cho phép bản hèn nhát.
Sau khi trang điểm qua loa, lúc nàng chuẩn dậy, La ma ma vô tình liếc thấy sợi dây đỏ cổ tay Thanh Cát, bèn cau mày : "Thứ vẫn còn đeo ? Trông chẳng thể thống gì cả, là bằng món trang sức khác ?"
Thanh Cát hờ hững: "Đây là lệnh của điện hạ, bắt buộc đeo."
Nghe câu , La ma ma sực nhớ sáng nay lúc Ninh vương khỏi cửa, cổ tay ngài hình như cũng một sợi dây đỏ. Lúc đó bà mấy để ý, giờ nghĩ thì hóa là đồ đôi.
Bà chợt hiểu vấn đề, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ mỉa mai: "Hai quả thật triền miên thắm thiết quá nhỉ."
Nhìn nụ của La ma ma, Thanh Cát hiểu quá rõ sự khinh bỉ và coi thường chất chứa trong đó. Trong tâm trí bà , cái gọi là tình cảm mặn nồng rốt cuộc chỉ là một vở kịch giả tạo, mà nàng ngu ngốc chìm đắm đó.
La ma ma tự nhận là một trong những kẻ điều khiển vở kịch , bà nắm rõ cái kết bi t.h.ả.m của những ân ái hão huyền .
Hoặc đúng hơn, bà nhất định sẽ đưa Hạ Hầu Kiến Tuyết thật đến thế thứ.
Thế nên, bà mới lấy tư thế của kẻ bề để nhạo nàng.
Chỉ trong một khoảnh khắc, Thanh Cát vung tay, bóp nát cổ họng La ma ma.
Nàng xóa sạch nụ , thấy khuôn mặt bà vặn vẹo trong sợ hãi, bà hối hận và nếm trải sự thống khổ tột cùng.
G.i.ế.c một con , đối với nàng chỉ dễ như trở bàn tay.
cuối cùng, nàng kìm nén cơn giận, thêm lời nào, chuẩn xuất phát.
Thanh Cát rõ, chốn càng phồn hoa đô hội thì phong trào xúc cúc càng nở rộ.
Nàng vẫn còn nhớ thuở Thái t.ử điện hạ đến Vũ Ninh, ngài từng ngâm một bài thơ tả cảnh xúc cúc:
"Thiếu niên cưỡi ngựa Hàm Dương,
Thân nhẹ như hạc, múa tựa bướm cuồng;
Bên sân xúc cúc vạn ngắm,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-46-chi-tuong-tu.html.]
Dưới bóng cờ bay bận rộn một mùa xuân."
Khi , nàng chỉ lặng lẽ bên cạnh Ninh vương, trong đầu vẽ khung cảnh náo nhiệt đó.
Thái t.ử là nhân vật cao quý mà nàng vĩnh viễn thể chạm tới, là đại diện cho một cõi nhân gian mà nàng bao giờ thấu hiểu.
Giờ đây, nàng đường hoàng chiếc kiệu rước dành riêng cho Ninh vương phi, hội ngộ cùng Thái t.ử phi, tay trong tay tiến sân bóng xúc cúc.
Thái t.ử phi mỉm thanh nhã, cất giọng dịu dàng: "Ta cả , Cửu Thiều thực sự dụng tâm với đấy."
Thanh Cát thừa hoàng tẩu đang đến những món đồ hiếm lạ mà Ninh vương cất công tìm kiếm để mua vui cho nàng. Hoàng đô lớn thì lớn, nhưng tin tức truyền với tốc độ chóng mặt, qua mắt thế nhân.
Nàng khẽ mỉm , đáp : "Thực ngài chẳng cần tốn công như ."
Thái t.ử phi bật khanh khách: "Ta quen Cửu Thiều từ thuở nhỏ, từng thấy để tâm đến ai như thế bao giờ!"
Thái t.ử phi và Thái t.ử vốn là thanh mai trúc mã, đương nhiên nàng hiểu rõ tính nết của Ninh vương.
Thanh Cát chẳng đáp lời , chỉ đành im lặng lắng .
Thái t.ử phi dường như đang vui vẻ, nàng khẽ thở dài: "Muội xem, Thái t.ử chẳng bao giờ như ."
Thanh Cát thoáng kinh ngạc, nàng ngước mắt Thái t.ử phi: "Thái t.ử điện hạ vốn nổi tiếng là nho nhã ôn hòa, đời đều ca tụng hoàng và hoàng tẩu cầm sắt hòa minh, phu thê ân ái, hoàng tẩu ?"
Nàng quả thực bất ngờ. Nàng từng ôm mối tương tư giấu kín với Thái tử. Đối với nàng, ngài tựa như vầng trăng sáng cao, vĩnh viễn thể chạm tới, là tia sáng le lói duy nhất trong chuỗi ngày huấn luyện tăm tối triền miên của nàng.
Chính vì , nàng luôn ngưỡng mộ Thái t.ử phi. Nàng từng đinh ninh rằng, một phụ nữ gả cho Thái t.ử hẳn sẽ một trái tim ngập tràn niềm vui và sự viên mãn.
Nào ngờ, sâu thẳm trong lòng nàng chất chứa những nỗi niềm tiếc nuối nhường .
Thái t.ử phi thở dài, giọng nhuốm màu sầu muộn: "Muội còn trẻ, đang trong thời kỳ ân ái mặn nồng với Cửu Thiều, hiểu nỗi khổ tâm của . Ta nương nương của Trữ quân hơn chục năm trời, mà đến nay vẫn sinh mụn con nào, thể khai chi tán diệp cho hoàng thất. Muội thử xem, bây giờ..."
Thanh Cát á khẩu, đây quả thực là một vấn đề nan giải.
Thái t.ử phi tiếp lời: "Hiện giờ ngài cũng nạp vài vị thất, nhưng bụng họ vẫn bặt vô âm tín, ..."
Bà bỗng nhiên nghẹn lời, thôi.
Thanh Cát im lặng.
Nàng Thái t.ử phi, nàng từng trải qua cảnh nên thể thấu hiểu những đau khổ giằng xé trong lòng nàng.
Thực , nàng và Thái t.ử phi vốn chẳng hề thiết. Việc nàng bộc bạch những lời ruột gan chứng tỏ nàng quá bí bách, chẳng còn nơi nào để giãi bày.
Suy nghĩ một lúc, nàng cuối cùng lên tiếng hỏi: "Hoàng tẩu, hoàng nạp , tỷ hề oán trách ngài một chút nào ?"
Thái t.ử phi im lặng đáp.
Nhận lỡ lời, Thanh Cát vội vàng : "Hoàng tẩu, là lắm lời , đáng lẽ nên hỏi tẩu những chuyện ."
Nàng thầm nghĩ, bản tính vốn ăn ngay thật, đoái hoài đến những tâm tư tinh tế của bậc nữ nhi khuê các.
Trong đáy mắt Thái t.ử phi xẹt qua một tia sầu muộn, nhưng nàng vẫn nhẹ nhàng đáp: "Cũng chẳng gì là thể hỏi... Ta đương nhiên để tâm chứ, thật sự để tâm. , cũng mong bọn họ thể sinh một nam một nữ, như Thái t.ử sẽ còn đau đầu vì chuyện con cái nữa. Bằng , nếu cứ mỏi mòn thế , thiên hạ dị nghị đủ đường, chỉ tổ gây bất lợi cho Thái tử, mà ngày tháng của cũng chẳng yên ."
Thanh Cát đương nhiên hiểu điều đó. Nàng thấu hiểu áp lực nặng nề đang đè lên vai Thái tử, từ triều đình, từ thiên tử, đến cả Đàm Quý phi. Trữ quân đại hôn mười mấy năm vẫn con nối dõi, đây là đại sự liên quan đến căn cơ xã tắc, ngài thể muộn phiền.
Nàng an ủi , đành một câu sáo rỗng: "Rồi chuyện sẽ thôi tẩu ạ."
Thái t.ử phi nở một nụ gượng gạo, nhẹ nhàng nắm lấy tay Thanh Cát: "Thế nên Kiến Tuyết , thấy và Cửu Thiều ân ái như , thật sự mong hai thể sớm sinh quý tử. Ta dám mộng tưởng chuyện quá kế, các chắc chắn cũng nỡ, nhưng nếu hai con, chỉ mong đứa bé thể gánh vác việc thờ phụng hai chi. Như mới thể ăn với mẫu phi và phụ hoàng . Muội... bằng lòng ?"
Đôi bàn tay mềm mại, yếu ớt của nàng nắm chặt lấy tay Thanh Cát, khuôn mặt lộ rõ vẻ khẩn cầu.
Thanh Cát thể cảm nhận sự chân thành và thiện từ nàng, bất giác thấy xót xa trong lòng.
Thái t.ử và Thái t.ử phi đều là những , cớ họ rơi cảnh trớ trêu như thế ?
Thanh Cát tất nhiên là đồng ý, nhưng nàng chỉ là kẻ mạo danh, một sự thế tạm thời. Nàng đồng ý cũng chẳng giải quyết vấn đề.
Tuy nhiên, đối diện với ánh mắt khẩn khoản mà chứa đầy sự dè dặt của Thái t.ử phi, nàng đành gật đầu: "Muội chắc chắn đồng ý, lý do gì để từ chối cả, nhưng mà..."
Trong mắt Thái t.ử phi bừng lên tia sáng vui sướng tột độ.
Nàng siết c.h.ặ.t t.a.y Thanh Cát hơn: "Cảm ơn , Kiến Tuyết. Nếu con, cứ tự nuôi dưỡng, chỉ cần thỉnh thoảng cho chúng đến thăm. Đứa bé gánh vác hai chi, coi như giữ vững huyết mạch của Trữ quân, là mãn nguyện lắm ..."
Nói đến đây, nàng chợt xúc động rơm rớm nước mắt: "Nếu mẫu phi lòng, bà nhất định sẽ ép Thái t.ử nạp thêm trắc phi..."
Nạp thì còn đỡ, dẫu phận cũng khác biệt. nếu là trắc phi, sinh con cái, thì vị trí của nàng sẽ về .
Thanh Cát xót thương bất lực: " cũng chắc sinh , thể vốn yếu ớt, e là khó thụ thai. Muội nghĩ... hoàng tẩu đừng quá kỳ vọng , vẫn nên tìm cách khác thì hơn."
Thái t.ử phi đáp: "Ta chứ, dĩ nhiên tính đủ đường, nhưng câu của , ơn lắm ."
Trong lúc chuyện trò, hai đến sân xúc cúc. Cung nga tiến chuẩn hầu hạ, họ bèn dừng câu chuyện .
trong lòng Thanh Cát trĩu nặng một nỗi tâm sự.
Bước xuống khỏi kiệu, đập mắt là sân xúc cúc lẩn khuất những gốc tùng bách cổ thụ hình thù kỳ dị. Bên cạnh là những gian thủy tạ, rải rác các quán rượu, ca lầu, liếc mắt quanh cũng thấy biển hiệu, cờ xí phấp phới. Từng tốp nam thanh nữ tú ăn mặc lộng lẫy, trang nhã ngớt.
Thanh Cát và Thái t.ử phi xuất hiện, các quý nữ tông thất lập tức ùa tới, tươi chào hỏi, đó nữ hầu dẫn phòng .
Phòng bài trí lộng lẫy, xa hoa. Trên tường treo những dải lụa thêu hoa và t.h.ả.m trầm hương, nền nhà trải đệm êm ái. Góc phòng đặt một lò hương thú bằng bạc nhả khói vấn vít. Các tiểu thư cẩm y ngọc thực, trâm cài châu ngọc đầy đầu, tụ tập rôm rả.
Thái t.ử phi giới thiệu Thanh Cát với trong hội xúc cúc. Ai nấy đều đây là đích nữ nhà họ Hạ Hầu, thêm phận Ninh vương phi nên đều hết sức cung kính, dám nửa phần đắc tội. Họ quây quần xuýt xoa khen ngợi nhan sắc của vương phi, khiến khí trở nên vô cùng náo nhiệt.
Thái t.ử phi sơ lược cho Thanh Cát về quy định chơi xúc cúc của nữ t.ử chốn hoàng đô. Hóa cách chơi ở đây đôi chút khác biệt. Dù vẫn dùng quả cầu tròn, nhưng sân đấu rào kín bằng bức tường vuông, bên trong vẽ các điểm âm dương. Đội chơi sẽ chia thành hai bên, mặc trang phục đỏ và xanh, lượt chiếm lĩnh các điểm âm dương và tuyệt đối xâm phạm vị trí của đối phương.
Trên sân bố trí sáu khung thành, mỗi khung thành là một lỗ hổng hình bán nguyệt. Người chơi đá quả cầu lọt qua lỗ đó mới tính là ghi bàn.
Thực Thanh Cát nắm rõ những quy tắc , chỉ là đây nàng cơ hội tìm hiểu cặn kẽ mà thôi. Nay Thái t.ử phi giải thích, nàng cũng chú tâm lắng .
Thái t.ử phi thấy bộ dạng lóng ngóng của Thanh Cát, tưởng nàng đá bóng dở là sự thật chứ khiêm tốn, bèn : "Bây giờ cứ thong thả mà luyện tập, ba năm ngày nữa mới thi đấu chính thức. Chúng cũng chẳng đặt nặng chuyện thắng thua, cốt lấy vui là chính."
Thanh Cát hiểu Thái t.ử phi đang an ủi vì còn kỳ vọng gì tài năng của nàng nữa.
Thực chất, nàng là cao thủ dùng ám khí bậc nhất. Nếu nàng thực sự chân sân xúc cúc, thì liệu còn ai đất diễn nữa đây? Đừng là đá thẳng, ngay cả khi nàng quả bóng uốn lượn mấy vòng trung, nàng cũng dư sức theo ý .
đối với nàng, đây chẳng qua chỉ là một trò tiêu khiển, phô trương tài năng lúc e rằng sẽ rước họa . Vì , nàng chỉ đành nhún nhường vài câu cho qua chuyện.
Thanh Cát tập luyện một lát, động tác hờ hững phô trương. Người ngoài chỉ nghĩ nàng chút năng khiếu, nhưng thể coi là xuất sắc. Thanh Cát nhân cơ hội mượn cớ mệt mỏi, xin phép lui về phòng nghỉ ngơi.
Lúc nàng phòng, La ma ma vẫn đang say sưa theo dõi trận đấu ngoài sân. Nàng vờ bảo chợp mắt một lát, cấm ai phiền để tiện đổi y phục, trang điểm. Ngờ , định đồ, nàng bỗng văng vẳng ngoài hành lang một giọng đỗi quen thuộc.
Là Hạ Hầu Chỉ Lan.
Nhớ những lời Diệp Mẫn từng hôm nọ, trong lòng Thanh Cát chợt động.
Nàng vốn ủ mưu khuấy đục nước để trục lợi, ngặt nỗi vị Ninh vương bên cạnh nàng quá mức nhạy bén. Nàng nào dám giở trò mũi , đành thu , giấu nhẹm toan tính.
nay cơ hội tự dâng tới cửa, nếu tranh thủ hành động thì chẳng phụ lòng ưu ái của ông trời ?
Chủ ý định, nàng giả vờ khát nước, sai tỳ nữ cận lấy canh, còn thì khéo léo vén váy lách qua hành lang bên cạnh, vô tình "chạm trán" với nhóm .
Hạ Hầu Chỉ Lan dẫn theo dăm ba tên tùy tùng đang tới, bất thình lình giáp mặt Thanh Cát, gã khỏi sững sờ.
Thanh Cát nhớ khoảnh khắc lướt qua Hạ Hầu Kiến Tuyết trong ánh chiều tà hôm , nàng chép y đúc thần thái của tiểu thư, khẽ liếc Hạ Hầu Chỉ Lan một cái.
Hạ Hầu Chỉ Lan chôn chân tại chỗ, nhất thời phản ứng .
Thấy cảnh tượng , Thanh Cát thầm nghi hoặc. Trông gã giống như đang vui mừng, mà giống như đang hoảng sợ nhiều hơn.
Chẳng nhẽ hai kẻ từng một đoạn nghiệt duyên, nay ân đoạn nghĩa tuyệt nên Hạ Hầu Chỉ Lan mới phản ứng như ?
Nàng bèn khẽ c.ắ.n môi, cúi đầu rũ mắt, vờ như đang vội vã lướt qua Hạ Hầu Chỉ Lan.
ngay giây phút sượt qua , nàng thì thầm bằng một âm giọng cực nhỏ: "Ca ca, hôm nay tiết xuân ấm áp cảnh sắc tươi sáng, đáng lẽ là lúc ngắm cảnh vui thú, nhưng chỉ mãi nhớ về những ngày mưa phùn bay lất phất núi Tùy Vân năm , chỉ tiếc rằng kiếp vô duyên với ."
Nói dứt lời, đợi Hạ Hầu Chỉ Lan kịp định thần, nàng cúi đầu rảo bước rời .
Đi tới chỗ , nàng lợi dụng địa hình vòng vèo lẩn trốn, đó trở phòng , lén lút quan sát động tĩnh của Hạ Hầu Chỉ Lan qua khe cửa sổ.
Chỉ thấy gã vận trường bào trắng muốt, lẻ loi lầu hoa, bóng dáng cô liêu, lạnh lẽo, nét mặt giấu nổi sự lạc lõng, phảng phất như kẻ đ.á.n.h mất thứ gì vô cùng quý giá.
Cái gì mà núi Tùy Vân, cái gì mà mưa bay lất phất... Đó vốn là những vần thơ do chính tay Hạ Hầu Kiến Tuyết trong khuê phòng thuở . Nàng thầm nghĩ, ván cược nàng thắng .
Hai quả nhiên tư tình mờ ám, những vần thơ ai oán về mưa bay núi Tùy Vân mà Hạ Hầu Kiến Tuyết chắc chắn là minh chứng cho mối tình ngang trái của họ.
Nàng lặng lẽ quan sát góc nghiêng của Hạ Hầu Chỉ Lan, thu tầm mắt từng đường nét mi tâm, từng góc cạnh khuôn mặt gã.
Một lúc lâu , nàng mới thu hồi ánh .
Nghĩ kĩ thì thật nực . Núi Tùy Vân, là núi Tùy Vân, quanh quẩn cũng vẫn là núi Tùy Vân!
Nàng hít sâu một , thu liễm tâm tình nghĩ ngợi lung tung nữa. Sau đó, nàng tẩy trang, chuẩn gặp Ninh vương.
Nàng tính toán, dẫu cho thời gian gấp gáp, nhưng cho dù La ma ma thấy nàng thì bà cũng chỉ nghĩ nàng chạy ngoài xem đá bóng mà thôi. Ở đây đông , tiểu thư các nhà tụ tập nhiều vô kể, bà kiểu gì chẳng chạy đôn chạy đáo tìm, thời gian đó dư sức để nàng .
Thanh Cát dịch dung y phục, tung bay nhảy vài cái đến Thủy tạ của vương phủ. Ngờ đến nơi thấy Vãn Chiếu đang gác ở đó.
Từ lúc đến hoàng đô tới giờ, nàng dịp chạm mặt Vãn Chiếu.
Vãn Chiếu thấy nàng trêu chọc: "Ngươi bây giờ theo hầu bên cạnh nương nương, giá cũng tăng lên gấp bội, bọn gặp ngươi còn khó hơn lên trời, quả nhiên là khác xưa nhỉ."
Thanh Cát chẳng buồn để tâm đến lời châm biếm của Vãn Chiếu, nàng lạnh nhạt đáp: "Nếu một ngày rơi đầu lìa xác, mong ngươi nể tình quen bao năm, kiếm cho một mảnh đất để nương náu tàn."
Nghe nàng , Vãn Chiếu khỏi ngạc nhiên. Chẳng hiểu , ả cảm giác Thanh Cát câu với một thái độ vô cùng nghiêm túc.
Ả dùng đôi mắt hoa đào tỉ mỉ đ.á.n.h giá Thanh Cát một lượt, mới lên tiếng hỏi: "Ngươi chuyện gì thương thiên hại lý , mà tự sắp quả báo ?"
Thanh Cát khựng một nhịp, hạ giọng đáp: "Con ai cũng c.h.ế.t, nhưng luôn cảm giác sẽ c.h.ế.t ngươi."
Vãn Chiếu nghiêng đầu tò mò: "Làm , ngươi rốt cuộc chuyện mờ ám gì?"
Thanh Cát: "Chỉ là học theo ngươi thôi, tìm đại một gã nam nhân để luyện tay nghề."
Vãn Chiếu kinh ngạc, há hốc mồm, một hồi mới thở dài thườn thượt: "Ngươi nhắm trúng tên nào ? Làm thấy với Các chủ ?"
Thanh Cát: "..."
Nàng tròn mắt Vãn Chiếu: "Ta với Các chủ ở chỗ nào cơ? Ta và ngài thì quan hệ gì chứ?"
Ngày hôm đó, việc gì cần nàng , lời gì cần nàng , mà Diệp Mẫn vẫn cự tuyệt. Vậy thì nàng coi như chuyện đó từng xảy .
Đâu thể vì báo ân mà nàng hạ cầu xin, trèo lên giường nữa.
Nghe , Vãn Chiếu nàng từ đầu tới chân một lượt, cuối cùng bật : "Ta ngờ ngươi lén lút qua với nam nhân khác lưng Các chủ. Rốt cuộc là tên nào thế? Giỏi thật đấy!"
Thanh Cát: "Ta chỉ đùa thôi."
Vãn Chiếu vốn tính hóng hớt, thấy chuyện vui thì càng tò mò: "Khai mau, rốt cuộc ngươi quyến rũ mấy tên ? Mặt mũi ? Có bản lĩnh gì ?"
Nói đến nửa câu, ả đột nhiên cảm thấy điều bất thường.
Từ từ đầu , ả c.h.ế.t sững khi thấy Ninh vương.
Ninh vương đang dùng nét mặt vô cảm chằm chằm hai nữ ám vệ.
Vãn Chiếu giật thót mày, ngẩn tò te mất một lúc mới hồn, vội vàng cùng Thanh Cát hành lễ với Ninh vương.
Ánh mắt Ninh vương lướt qua giữa hai , một hồi lâu mới lạnh lùng buông một câu: "Thanh Cát, theo bổn vương."