Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 47: Kiếp Phù Du

Cập nhật lúc: 2026-08-12 14:40:30
Lượt xem: 467

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thủy tạ ngay ở đầu ngọn gió. Gió thổi qua mặt hồ dấy lên những gợn sóng lăn tăn tựa như những nếp gấp hằn mặt giấy Tuyên lụa.

Bên cạnh thủy tạ, Ninh vương chắp tay lưng, dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt.

Thanh Cát quỳ phía , cúi đầu cung kính. Tầm mắt rũ xuống vặn rơi vạt áo . Vạt áo thêu gấm lụa màu đen tung bay trong gió tựa như mây đen vần vũ, cuồn cuộn khí thế ngút trời, nhưng cũng toát lên vẻ phong hoa tuyệt đại gì sánh kịp.

Lúc , Ninh vương mới cất giọng lạnh nhạt: "Ban nãy bổn vương chuyện với Diệp ."

Thanh Cát im lặng lắng .

Ninh vương tiếp tục : "Ngươi rời khỏi Thiên Ảnh Các ?"

Thanh Cát câu , dĩ nhiên hiểu ý đồ thăm dò ẩn giấu bên trong. Lời lẽ chỉ cần lỡ dở một chút, thì sẽ lập tức rơi vực sâu vạn trượng, c.h.ế.t chỗ chôn xác.

Nàng ngẫm nghĩ một lát đáp: "Thuộc hạ từ nhỏ nhận chủ nhân chủ, việc chỉ mệnh chủ nhân sai bảo, tuyệt dám tự tiện quyết định."

Ánh mắt Ninh vương lướt qua nàng: "Nếu bổn vương lệnh cho ngươi rời khỏi Thiên Ảnh Các, từ nay theo Diệp , ngươi tính ?"

Dòng suy nghĩ của Thanh Cát khựng . Phải mất một lúc nàng mới dần lĩnh hội ý nghĩa thực sự của câu " theo Diệp ".

Nàng chợt nhớ tới những lời bông đùa của Vãn Chiếu và nàng nãy, thế là nàng thấu tỏ. Đây chính là chủ ý của Ninh vương, nàng rời khỏi Thiên Ảnh Các, ban nàng cho Diệp Mẫn.

Nghĩ đến khả năng , Thanh Cát ngẩng mặt lên thẳng Ninh vương, kiên định thốt lên: "Thuộc hạ ."

Ninh vương lạnh lùng vặn hỏi: "Tại ?"

Thanh Cát đáp: "Thuộc hạ luôn ghi nhớ lời giáo huấn của chủ nhân, trong Thiên Ảnh Các phân chia nam nữ. Thuộc hạ khi gia nhập Thiên Ảnh Các, chỉ lấy lòng trung thành đối đãi với chủ nhân, ngoài quan tâm thứ gì khác."

Ninh vương trầm mặc đăm chiêu.

Thanh Cát nín thở, tĩnh lặng chờ đợi. Nàng Ninh vương đang cân nhắc định đoạt phận của nàng, và điều quan trọng hơn vạn điều gì.

Một lúc , ánh mắt Ninh vương dừng Thanh Cát, : "Chuyện qua, bổn vương truy cứu thêm. Ngươi tạm thời nghỉ ngơi vài ngày , bổn vương sẽ sắp xếp khác cho ngươi."

Hiểu rằng thoát nạn, Thanh Cát cúi đầu cung kính: "Rõ."

Đợi Ninh vương khuất, Thanh Cát trơ trọi cạnh thủy tạ, những lời vẫn vang vọng trong tâm trí.

Biến nàng thành một món quà ban thưởng cho thuộc hạ đắc lực của , đó chính là kết quả cuộc chuyện giữa và Diệp Mẫn ?

Nàng chợt nhớ khoảnh khắc cách đây lâu, nàng bằng ánh mắt đong đầy dịu dàng tựa nắng ấm ngày xuân, đủ để khiến bất kỳ phụ nữ nào thế gian cũng xao xuyến. Thế mà chỉ trong nháy mắt, khi nàng khoác lên một phận khác, lập tức trở nên lạnh lùng như băng sương, khiến kẻ khác khiếp sợ.

Sự trái ngược nàng cảm thấy mơ hồ. Đâu là thực, là mộng? Nàng gần như đ.á.n.h mất phương hướng.

Đời như một vở kịch, vở kịch tựa như đời. Hư thực đan xen, thật giả lẫn lộn, chẳng thể phân định rõ ràng. Rốt cuộc là Trang Chu hóa thành bướm, bướm hóa thành Trang Chu?

lúc đó, một giọng vang lên bên tai: "Điện hạ chuyện với ngươi ?"

Là giọng của Diệp Mẫn. Âm điệu phảng phất sự u ám, mang theo cái lạnh thấu xương tựa như khối băng ngọc.

Thanh Cát tĩnh tâm, ngước mắt .

Phải thừa nhận rằng, nàng khó lòng suy diễn, liệu Diệp Mẫn thưa chuyện gì với Ninh vương, mới khiến thốt những lời tàn nhẫn .

Có lẽ hai đàn ông chẳng bận tâm, nhưng đối với nàng, đó là một sự sỉ nhục. Nàng thà tự định đoạt thể xác, chứ nhất quyết chấp nhận việc họ coi nàng như món hàng ngã giá.

Diệp Mẫn dường như bắt thóp ánh của nàng, bèn cất lời: "Đừng suy đoán lung tung nữa."

Giữa khoảnh khắc bốn mắt giao , thẳng mắt nàng, rành rọt và lạnh lùng : "Ta sẽ ."

Thanh Cát lập tức hiểu , nàng cúi đầu: "Các chủ, là thuộc hạ sai, thuộc hạ trách lầm Các chủ."

Hóa tất cả chỉ là màn dò xét của Ninh vương.

Nét mặt Diệp Mẫn trở nên phức tạp khó đoán, giọng khẽ khàn : "Ngươi cũng đừng trách điện hạ."

Thanh Cát: "Thuộc hạ đương nhiên dám oán trách điện hạ, càng dám vọng tưởng. Chỉ là thuộc hạ hỏi một điều..."

Nàng dè dặt cân nhắc từng chữ: "Các chủ, hiện giờ thuộc hạ cần theo nương nương nữa, tiếp theo thuộc hạ sẽ bố trí gì?"

Diệp Mẫn trầm ngâm giây lát đáp: "Ngươi hãy nghỉ ngơi vài ngày ."

Thấy ý định thêm, Thanh Cát cũng gặng hỏi. Thực khi những lời của , nàng mơ hồ nhận đang điều gì đó e ngại. Hắn chắc chắn những tâm tư thầm kín thể giãi bày. Nàng thậm chí linh cảm rằng, cuộc trò chuyện giữa Ninh vương và liên quan mật thiết đến phận của nàng.

Rốt cuộc họ những gì...

Đang miên man suy nghĩ, nàng bỗng Diệp Mẫn hỏi: "Thanh Cát, ngươi từng đắc tội với Quý phi ?"

Thanh Cát chút kinh ngạc: "Quý phi nương nương?"

Diệp Mẫn gật đầu: "Phải."

Nhìn khuôn mặt nhạt nhẽo đến mức cực đoan của Diệp Mẫn, Thanh Cát thực sự đoán những gì, và bao nhiêu.

Nàng đành lên tiếng: "Thuộc hạ hiểu ý của ngài. Lần thuộc hạ nhận lệnh hộ vệ nương nương, kể từ khi hoàng đô, chuyện đều an thái bình. Thuộc hạ từng xuất đầu lộ diện, còn về phần Quý phi thì càng từng cơ hội diện kiến."

Nghe câu trả lời của nàng, Diệp Mẫn hiểu nàng rõ ràng chuyện gì đang xảy .

Hắn khẽ nhíu mày, : "Nương nương ngỏ ý xin ngươi, nhưng điện hạ đồng ý."

Hắn thẳng Thanh Cát: "Ta luôn cảm thấy chuyện ẩn chứa một ẩn tình nào đó."

Thanh Cát thoáng giật , nhưng vẻ mặt vẫn thản nhiên đổi sắc: "Nếu nương nương thuộc hạ theo bảo vệ, âu cũng là lẽ thường tình thôi."

Thiên Ảnh Các cũng trực thuộc Ninh vương, tôn Ninh vương chủ. Việc mẫu của chủ nhân cần hộ giá cũng gì lạ.

Diệp Mẫn nheo mắt, nhẹ giọng : "Không, chuyện bình thường. Lần Thôi cô cô đắc tội với Vương phi nương nương, ngươi hiện giờ đang ở ?"

Thanh Cát đang định dò la tung tích của Thôi cô cô, lập tức vểnh tai ngóng.

Diệp Mẫn kể: "Thôi cô cô khi đuổi đưa thẳng đến am Kết Thảo ở ngoại ô phía Nam để xuất gia. theo tin tức nắm , Quý phi cử đến đó lấy mạng ả ."

Thanh Cát kinh ngạc, nhưng nghĩ thì điều cũng trong dự liệu.

Đầu ngón tay Diệp Mẫn gõ nhè nhẹ lên mặt bàn: " những chuyện liên quan đến chúng . Âm mưu toan tính chốn thâm cung nội đình thứ mà kẻ tớ như chúng phép nhúng mũi ."

Thanh Cát nhanh chóng xâu chuỗi các sự việc. Diệp Mẫn nắm tình hình, mà hôm nay Ninh vương gặp mặt bàn bạc với , đồng nghĩa với việc Ninh vương cũng tỏ tường chuyện. Hôm nay khi chuyện trò, Ninh vương và Vương phi nhắc tới việc nếu tiến cung thì nhờ hoàng tẩu cùng. Rõ ràng là ý kiêng dè, để lộ những góc khuất liên quan đến Thôi cô cô. Chắc hẳn sợ sẽ kinh động đến nàng?

Nói cách khác, Ninh vương nhắm mắt ngơ hành động của Đàm Quý phi. Hắn Thôi cô cô ắt c.h.ế.t. Ở chốn thâm cung, sự biến mất của một vốn dĩ cần lý do. Nếu cố tình truy cứu, kết cục chỉ là thêm nhiều bỏ mạng.

Trong lòng Thanh Cát hiểu rõ, nhưng nàng vẫn cất tiếng hỏi: "Vậy điện hạ ?"

Diệp Mẫn ngạc nhiên Thanh Cát: "Loại chuyện cần điện hạ ?"

Thanh Cát nín lặng một lát đáp: "Các chủ , là do suy nghĩ nhiều ."

Nàng cảm thấy câu hỏi của thật ngớ ngẩn, nhưng vẫn cố gắng thanh minh: "Thuộc hạ luôn đinh ninh Thôi cô cô sẽ trở thành Quận phu nhân của vương phủ, ngờ bây giờ ..."

Diệp Mẫn liền lạnh lùng buông một câu: "Sao ngươi vẫn còn thể ngây thơ đến mức ."

Thanh Cát triệt để hiểu .

Diệp Mẫn đưa mắt sâu nàng, căn dặn: "Ngươi lo nghỉ ngơi tĩnh dưỡng , chăm sóc cơ thể cho , ngày thường hạn chế xuất đầu lộ diện."

Rời khỏi đó, Thanh Cát suy ngẫm về những lời Diệp Mẫn . Hắn ý gì đây?

Tiếng gió rít gào bên tai, và trong chính âm thanh khô khan tẻ nhạt , Thanh Cát bừng tỉnh. Thôi cô cô bày mưu hại nàng, Ninh vương và Diệp Mẫn kỳ thực đều như gương sáng, nhất cử nhất động bọn họ đều thu trọn tầm mắt. Sự việc động trời xảy ngay trong Ninh vương phủ, họ cơ chứ.

Chỉ là Thôi cô cô là tín của Quý phi, dù là Ninh vương Diệp Mẫn đều thể đường đột động thủ. Nay Quý phi g.i.ế.c Thôi cô cô bịt đầu mối, hiển nhiên hai họ cũng sẽ cản trở, chỉ khoanh tay bàng quan .

Vậy nên họ thừa Quý phi đang ủ mưu hại nàng, hiển nhiên họ cũng sẽ chẳng hé nửa lời. Việc Diệp Mẫn nhắc nhở nàng lúc là một ân huệ to lớn .

Kỳ thực, dù là Thôi cô cô chính bản nàng, cũng chỉ là những con ch.ó nuôi dưỡng bởi bậc quyền quý vương triều. Chủ nhân đoạt mạng một con chó, cần bận tâm kiếm cớ.

Thế nên nàng bỗng vỡ lẽ, vì Diệp Mẫn nảy sinh lòng thương xót, đem nhụy hoa Đỗ Trọng vương quý giá đưa cho nàng dùng. Vì Ninh vương cũng lên tiếng phản đối. Một là nếu nàng còn sống, ít nhiều gì cũng vẫn giá trị lợi dụng. Hai là sâu thẳm trong thâm tâm, lẽ bọn họ ít nhiều cũng dấy lên chút lòng thương hại dành cho con ch.ó mà đang nuôi dưỡng, dẫu nàng cũng là kẻ vô tội, cũng từng bán mạng bôn ba vì họ.

Còn những món "ăn vặt" Diệp Mẫn mang cho, tiếng đàn thất huyền lả lướt, tất cả cũng chỉ là trò tiêu khiển lúc rảnh rỗi mà thôi, mà nàng ngây ngốc tin là thật? Thậm chí còn mặt dày mày dạn sấn sổ nhào tới, tự phụ nghĩ rằng thể trói buộc Diệp Mẫn bằng thứ tình cảm nam nữ tầm thường.

Nực đến tột cùng!

Thanh Cát đột ngột khựng bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-47-kiep-phu-du.html.]

Sau khi rời khỏi lầu Vọng Viễn, nàng cứ thế lao thẳng ngoài. Mải chìm trong những toan tính sâu xa, nàng chẳng mảy may để ý xung quanh. Tới khi ngẩng đầu lên, mới trôi dạt tới bãi bồi hoang vu ở ngoại ô phía Nam thành.

Phía xa xa, đồi núi trập trùng uốn lượn; gần đó, những khóm lau sậy mọc san sát, đung đưa theo chiều gió. Vài cánh cò trắng chao lượn, vút bay về phía bầu trời tĩnh lặng và bao la.

Nàng ngẩng mặt lên ngắm bầu trời cao vợi phẳng lặng như gương. Trời trong xanh bát ngát, ánh nắng rải đều khắp nẻo, vạn vật thế gian bừng lên sức sống rạng ngời.

Nàng nhớ những chuyện qua.

Từ khi còn nhỏ, nàng ghi nhớ. Lúc những đứa trẻ khác vẫn đang ngằn ngặt đòi bú, trí não nàng thu nhận thứ. Cho dù mười mấy năm trôi qua, trong tâm trí nàng vẫn vẹn nguyên những mảnh ký ức chắp vá của thuở ấu thơ.

Nàng vẫn nhớ như in hình ảnh một đứa trẻ yếu ớt bất lực, co ro chôn lớp tuyết dày đặc, chỉ để lộ khuôn mặt tiều tụy, lặng lẽ ngước bầu trời vần vũ mây đen. Khi , sắc trời ảm đạm như màu chì. Nàng cứ trân trân mãi, những tầng mây xám xịt nặng trĩu. Cảm giác như bất cứ lúc nào, bầu trời đầy mây đen kịt phía cũng sẽ đổ ụp xuống, chậm rãi và vô thanh nuốt chửng cả nhân gian.

Giữa muôn ngàn tinh tú, giữa gian bao la của trận cuồng phong bão tuyết, nàng thấy nhỏ bé như hạt bụi mờ.

Mười mấy năm , nàng nay trưởng thành, mang trong thủ tuyệt luân, in dấu chân qua nhiều miền đất, góp nhặt vô vàn trải nghiệm. Thế nhưng, khi ngoảnh thế gian , nàng vẫn cảm thấy bản mà mong manh, yếu ớt đến thế.

Kiếp phù du giữa đất trời, chẳng qua cũng chỉ như hạt cát trong biển cả, bèo dạt mây trôi, nào đến tháng năm.

Nàng cũng khao khát vứt bỏ xiềng xích, vỗ cánh chao lượn tự do, thoát khỏi sự trói buộc của xác phàm trần để khám phá sự cao rộng của trời đất, chiêm ngưỡng sự kỳ vĩ của vũ trụ, lĩnh hội sự bao la của càn khôn. Nàng khát khao đỉnh núi cô độc, thu trọn vạn vật kỳ thú tầm mắt, thỏa sức đắm trong sự phồn hoa của thế gian.

Nàng cứ trầm ngâm ở đó lâu, tựa như đứa bé cô độc của năm nào.

Chợt, một cánh chim nước đập cánh bay lên, khuấy động làn sương mỏng giăng mặt nước, cũng đ.á.n.h thức nàng khỏi cơn mộng mị. Nàng vội vàng gạt những dòng suy tư, chạy thẳng về hướng am Kết Thảo ở ngoại ô Nam thành.

Thực , bây giờ nàng đến đó cũng muộn màng, chẳng thể xoay chuyển cục diện. Thôi cô cô chẳng qua chỉ là một con ch.ó Đàm Quý phi thả , con ch.ó nhe nanh múa vuốt để đối phó với nàng. Con ch.ó dã tâm riêng, nó ngoắc đuôi với Ninh vương, toan tính dùng nhan sắc để đổi lấy vinh hoa. Trớ trêu , Ninh vương chẳng màng đoái hoài đến thứ nữ sắc rẻ mạt .

Thế gian quả thực ít nữ nhi đổi đời nhờ nhan sắc, lên con đường thênh thang nhẹ nhàng hơn hẳn việc tự lực cánh sinh. Bởi lẽ, con ai chẳng khao khát đường tắt. Chỉ tiếc cho Thôi cô cô, nàng đụng một vị chủ nhân quá đỗi phân minh công tư. Nàng cam chịu kiếp chốn dung , vĩnh viễn thể moi chút lợi lộc nào từ chỗ Ninh vương.

Hơn nữa, Ninh vương là kẻ cao ngạo, mắt cao hơn đầu. Trong mắt , ngay cả những quý nữ danh gia vọng tộc cũng chỉ là hạng tôm tép, họa chăng chỉ thiên kim của tứ đại thế gia mới đáng để liếc mắt . Ngay cả , trong cuộc liên hôn , và nhà họ Hạ Hầu vẫn sòng phẳng tính toán lợi ích qua . Đôi bên đều vơ vét những món hời béo bở từ cuộc hôn nhân đậm mùi toan tính .

Suy cho cùng, đời , bất luận nam nữ sang hèn, hưởng lợi từ chuyện tình ái vẫn luôn dễ dàng hơn tự vận động. Ai cũng chọn lối tắt.

Thanh Cát nhớ đến đêm hôm , những lời thề non hẹn biển nàng thốt bên gối Ninh vương, và cả những câu khắc cốt ghi tâm dành cho nàng. Nàng dĩ nhiên đó đều là lời từ tận đáy lòng, nàng tin .

Bàn về việc công, quả hổ thẹn với dòng m.á.u hoàng tộc. Bao năm qua tận tụy trấn giữ biên cương Đại Thịnh, mang cả chục năm thái bình thịnh trị cho bá tánh Vũ Ninh. Xét về tình tư, khi tâm ý tương thông với thê tử, ắt hẳn cũng là một bậc phu quân chung thủy, dịu dàng. Hắn gần như hảo, hảo đến mức nàng thể soi lấy một khuyết điểm.

Chỉ là... nàng là kẻ mạo danh. Ngay cả khi thề nguyền, nàng cũng mượn danh Hạ Hầu Kiến Tuyết, chứ tuyệt nhiên thể dùng cái tên Thanh Cát, Tam Thập Thất, Vương Tam.

Trong lúc miên man suy nghĩ, nàng đặt chân lên ngọn núi phía Nam thành, nơi am Kết Thảo ngự trị.

Lúc đang độ giữa xuân, núi rừng khoác lên tấm áo xanh mướt mát. Am Kết Thảo ẩn tĩnh mịch giữa tán lá um tùm. Y phục nàng đang mặc giống bá tánh bình thường, tiện nghênh ngang xuất hiện. Vì thế nàng tránh đường chính, vận khinh công lướt nhẹ những tán cây bụi rậm rạp ven đường.

Dọc đường tuyệt nhiên vắng bóng . khi gần đến am Kết Thảo, nàng bắt gặp hai gã nam t.ử mặc áo xám đang hối hả xuống núi. Dáng vẻ tinh ranh tháo vát, qua là dân luyện võ. Thanh Cát khựng , căng mắt quan sát.

Nàng hiểu ngay: chuyện giải quyết êm thấm, ván đóng thuyền. Dẫu , nàng vẫn quyết lẻn am Kết Thảo để ngóng tình hình. Rất nhanh, nàng dò tin Thôi cô cô vong mạng, t.h.i t.h.ể quấn vội trong manh chiếu rách, khiêng núi chuẩn chôn cất.

Thanh Cát trầm ngâm giây lát vòng núi. Vốn là một ám vệ, nàng trải qua nhiều năm huấn luyện khắc nghiệt, kỹ năng theo dõi dĩ nhiên hạng xoàng. Chẳng mấy chốc, nàng phát hiện hai tiểu ni cô. Cả hai trạc mười bảy, mười tám tuổi, tay cầm xẻng sắt đang sức hì hục đào hố gốc cây. Hiển nhiên đây là một công việc cực nhọc, bọn họ nhăn nhó than vãn.

Ánh mắt Thanh Cát lướt qua bụi cỏ dại bên cạnh, quả nhiên một manh chiếu rách nát. Lấp ló manh chiếu là mép áo lót màu trắng, ruồi muỗi từng bầy bay đến vo ve bu bám.

Thanh Cát âm thầm rời . Chẳng mấy chốc, nàng bắt một con thỏ béo núi, cố tình xua nó chạy về phía hai tiểu ni cô. Bọn họ tuổi còn nhỏ, ngày ngày chôn chân chốn thiền môn thanh tịnh, chịu sự gò bó của giới luật, nay bỗng dưng thấy một con thỏ béo múp míp tung tăng nhảy nhót, khỏi mừng rỡ. Hai đưa mắt , ăn ý đến lạ thường, lập tức hò hét đuổi theo con thỏ.

Nhân cơ hội đó, Thanh Cát đáp xuống bên manh chiếu rách, nhanh tay mở . Chỉ thấy Thôi cô cô tóc tai rũ rượi, chỉ độc một chiếc áo lót mỏng manh. Rõ ràng là đám trong ni cô am lột sạch y phục của nàng . Nàng đưa tay thăm dò thở, mạng sống coi như tận, nhưng vẫn còn thoi thóp chút tàn. Nàng nhanh tay điểm huyệt vài đại huyệt Thôi cô cô, moi từ trong n.g.ự.c áo một viên t.h.u.ố.c nhét miệng nàng . Quả nhiên, Thôi cô cô yếu ớt mở mắt. Đôi mắt nàng trắng dã, còn chút thần sắc, quả thực là vô phương cứu chữa.

Thôi cô cô Thanh Cát bằng ánh mắt đờ đẫn, vô hồn. Nàng hề tỏ vẻ kinh ngạc, chỉ mấp máy môi như điều gì. mở miệng, m.á.u đen ọc lênh láng. Đôi mắt nàng ánh lên sự đau đớn và tuyệt vọng tột độ, cổ họng phát những tiếng khò khè kỳ quái, còn giống âm thanh của con .

Thanh Cát cất lời: "Có ngươi rằng, ngươi theo lệnh nương nương lấy mạng , nên ngươi gièm pha ly gián mặt Ninh vương? Nhân lúc Thiên Ảnh Các kẻ phản bội khiến Ninh vương sinh nghi, ngươi cố tình chĩa mũi dùi , khiến Ninh vương chuyện bé xé to, phạt một trăm roi."

Thôi cô cô khó nhọc cử động cổ, gật đầu xác nhận.

Thanh Cát tiếp tục vạch trần: "Rồi lúc thương, ngươi cố tình hạ độc chăn đệm của . Loại độc vốn đoạt mạng bình thường, nhưng vì đang trọng thương, độc tính mới cơ hội phát tác."

Thôi cô cô gật đầu. Đôi môi nàng mấp máy, cuối cùng bật những âm thanh yếu ớt: "Nương nương..."

Vừa ngóng động tĩnh của hai tiểu ni cô - vẻ bọn họ bắt con thỏ và đang hí hửng bàn tính cách xử lý - Thanh Cát tiếp tục: "Ngươi bám trụ vương phủ để Quận phu nhân, nhưng mưu đồ bất thành, còn khiến nương nương mất mặt Ninh vương. Nương nương sợ chuyện bại lộ nên dứt khoát g.i.ế.c bịt miệng."

Thôi cô cô gật đầu.

Thanh Cát khẽ , nàng chăm chú: " từ đầu tới cuối ngươi vẫn hiểu nguyên nhân thực sự. Ngươi hiểu tại nương nương g.i.ế.c , cũng hiểu tại nương nương g.i.ế.c ngươi, đúng ?"

Trong đôi mắt Thôi cô cô hiện lên sự hoang mang và cay đắng. Quả thực, nàng hiểu.

Thanh Cát bỗng thở dài: "Vậy để ngươi một con ma nhắm mắt xuôi tay. Nương nương lấy mạng , là bởi vì vô tình cắp một bí mật của Quý phi, nên bà tuyệt đối thể để sống. Còn ngươi..."

Nàng thẳng dậy, ánh mắt Thôi cô cô ánh lên chút xót xa: "Ngươi vọng tưởng dùng những thủ đoạn hạ lưu đó để leo lên giường Ninh vương, chiếm đoạt ngôi vị Quận phu nhân. ngươi , ngay từ khoảnh khắc ngươi tình nguyện con ch.ó săn trong tay Đàm Quý phi, ngươi là một kẻ c.h.ế.t ."

Nghe đến đây, đồng t.ử Thôi cô cô đột ngột co rút. Trên khuôn mặt đen sạm của nàng đan xen những biểu cảm bàng hoàng, cay đắng, đau đớn và hối hận. Cuối cùng, tất cả chìm sự tê liệt và tuyệt vọng tột cùng. Trong chính sự tuyệt vọng xám xịt đó, đồng t.ử của nàng từ từ tan rã, ánh sáng trong đôi mắt vụt tắt vĩnh viễn.

Thanh Cát rũ mắt cái xác hồn của Thôi cô cô.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, đậu khuôn mặt tím tái. Gió khe suối thổi tới, mép chiếc chiếu rách phất phơ. Cỏ đuôi ch.ó nhẹ nhàng cọ chiếc áo lót trắng toát.

lúc đó, Thanh Cát thấy tiếng bước chân nhẹ bẫng, hòa cùng tiếng đùa ríu rít của mấy tiểu nương tử, lộ rõ vẻ phấn khích thể kìm nén.

Có vẻ hai tiểu ni cô giấu kín con thỏ. Mang theo một bí mật nhỏ nhoi, bọn họ bắt đầu nhen nhóm hi vọng. Cũng nhờ chút kỳ vọng đó, bước chân họ trở nên nhảy nhót, vui tươi lạ thường.

Thanh Cát vội vàng lùi bóng tối, âm thầm quan sát hai tiểu ni cô. Bắt thỏ, cả hai bỗng chốc hăng hái hẳn lên. Cùng hì hục đào đất, thoắt cái khoét xong một cái hố sâu, vùi lấp t.h.i t.h.ể Thôi cô cô cuốn trong manh chiếu rách. Xong xuôi, một tiểu ni cô cất lời: "Cô cô thật tội nghiệp, là chúng tụng một đoạn kinh siêu độ cho nàng nhé?"

Ni cô còn suy ngẫm một lát: "Cũng . Chúng giấu một con thỏ, tính thịt nó, đây là tạo nghiệp. Tụng kinh siêu độ cho nàng coi như là để chuộc , Phật Tổ chắc sẽ từ bi hỉ xả cho chúng thôi."

Thế là hai tiểu ni cô chắp tay quỳ bên nấm mồ đất, lầm rầm tụng kinh siêu độ cho Thôi cô cô. Dáng vẻ vô cùng thành tâm, nghiêm trang. Thanh Cát bỏ lưng tiếng tụng kinh của hai tiểu ni cô, rảo bước t.h.ả.m cỏ xanh mướt, chuẩn xuống núi. Nàng về, về để tiếp tục sắm vai vị vương phi Ninh vương nâng niu như ngọc ngà châu báu.

Ngắm cảnh xuân mơn mởn phía xa, nàng bật nhạt.

Trong kiếp phù du sớm nở tối tàn , việc nàng nếm trải một đoạn tình cảm mặn nồng, tận hưởng những thứ mà phận hèn mọn của nàng vĩnh viễn thể với tới, âu cũng là điều thể.

 

Trở sân xúc cúc, quả nhiên La ma ma đang tá hỏa tìm nàng, cuống cuồng như đống lửa. Nàng nhanh chóng dặm dung nhan, cố ý xuất hiện ở khu vườn ươm cạnh sân bóng để tình cờ phát hiện. Lỡ ám chút mùi cỏ dại hoa rừng, cũng sẽ chẳng ai sinh nghi.

La ma ma thấy nàng liền tái mặt vì tức giận: "Ngươi thể chịu yên một chỗ ? Người đến đây là tiểu thư khuê các hoàng thành, ngươi cứ chạy loăng quăng như thể thống gì. Để chẳng trò cho thiên hạ !"

Phải rằng, những việc nàng đang thể hủy hoại thanh danh của tiểu thư nhà bà .

Thanh Cát chẳng thèm đếm xỉa, thậm chí cũng lười đôi co tốn nước bọt.

Thấy bộ dạng của nàng, La ma ma cũng sinh lòng nghi hoặc: "Sao ? Ai còn tưởng ngươi c.h.ế.t trôi ở chứ."

Thanh Cát buồn lên tiếng, chỉ lắc đầu: "Tự dưng thấy mệt."

La ma ma đưa mắt dò xét nàng từ đầu đến chân, thấy bộ dạng ủ rũ rã rời, bà bèn ướm hỏi: "Vậy... về nhé?"

Thanh Cát gật đầu. Thế là nàng đến cáo từ Thái t.ử phi, hồi phủ .

Lúc , Thanh Cát chỉ còn sự mệt mỏi tột độ. Nàng như một kiếp phù du bé nhỏ, bơi lội giữa dòng đời xuôi ngược, đến giờ thì kiệt sức. Dẫu cho vàng bạc châu báu lấp lánh bày mắt, cũng chẳng thể xoa dịu cõi lòng nàng.

Ngồi kiệu, nàng quang cảnh đường phố. Dinh thự san sát, mái ngói nối tiếp , xe tấp nập, hàng rong rao bán ầm ĩ. Kẻ bán bánh bao, ruột lợn nhồi; chào mời vòng hoa, ruy băng, rau củ quả tươi roi rói. với nàng, tất cả những thứ chỉ là ảo ảnh phù hoa, gió thổi một cơn là tan biến hết thảy.

Về đến vương phủ, La ma ma lén lút quan sát nàng, thậm chí chẳng dám ho he nửa lời. Thanh Cát tự sắc mặt lúc tệ đến mức nào, chắc chắn sẽ khiến nghi ngờ. nàng chẳng còn tâm trí mà che đậy, chỉ qua loa rửa mặt gieo xuống sập.

Thể xác và tinh thần đều kiệt quệ. Nàng dài sập, vùi mặt chiếc gối lụa êm ái. Trong hương trầm hờ hững thoang thoảng, bao chuyện cũ ùa về. Đôi khi, nàng cảm thấy kiếp luôn là chịu thiệt thòi, khác nợ nần ân oán. Nàng quyền đòi công bằng. nghĩ , nàng thấy chẳng đáng. Quá khứ hãy để nó chìm quá khứ.

Nàng rõ tâm can chất chứa bao u tối. Ẩn vỏ bọc điềm tĩnh đến mức cực đoan, là một vực sâu đen ngòm thấy đáy. Giống hệt như khi nàng từng vùng bên cạnh Thái t.ử phi, mưu đồ thực sự là gì, đến chính nàng cũng . Thiện và ác, đôi khi chỉ cách một ý niệm mong manh.

Cứ thế, trong cơn mê man, nàng dần chìm giấc ngủ. Đâu đó, tiếng La ma ma lảng vảng bên tai, ngữ điệu dường như xen lẫn chút lo âu. lúc nàng chỉ bảo bà cút , cút cho khuất mắt.

Trong cơn mơ, nàng thấy lạc một giấc mộng cũ, giống như vô đây. Nàng vẫn lang thang giữa trời tuyết rơi tầm tã. Những bông tuyết như những lớp vảy giáp tàn tạ, rụng lả tả trắng xóa cả một vùng. Nàng đó, áo quần mỏng manh, gió rét cắt da cắt thịt, run rẩy như chiếc lá khô gió. Cơn đói và sự mệt mỏi bủa vây, nàng chạy trốn, nhưng chân tay tê cóng, mất cảm giác, cơ thể bất lực. Nàng thi triển khinh công, nhưng khi cúi xuống, nàng nhận đôi bàn tay, bàn chân mà nhỏ bé, non nớt đến thế. Hóa , nàng vẫn chỉ là một đứa trẻ thơ.

Nàng hiểu rõ, tất cả những thứ chỉ là một cơn ác mộng. Một cơn ác mộng bủa vây nàng suốt bao năm, nhốt chặt nàng trong sự lạnh lẽo cô độc lối thoát. Nàng nắm chặt hai tay, sức cấu xé lòng bàn tay để đ.á.n.h thức bản , nhưng vô vọng. Nàng tưởng c.ắ.n răng vượt qua đêm dài băng giá trong đau đớn, cho đến khi trời hửng sáng.

lúc , một đôi bàn tay ấm áp vươn , bao trọn lấy đôi tay lạnh buốt của nàng. Người nhẹ nhàng xoa nắn. Đôi bàn tay thon dài, mạnh mẽ, truyền ấm len lỏi cơ thể nàng. Sau đó, kéo nàng lòng. Hơi ấm như một tấm màn khổng lồ bao phủ lấy nàng, sự ấm áp đến khó tả khiến nàng sung sướng run rẩy. Nàng khao khát là ai.

tuyết vẫn rơi, một màu trắng xóa cản trở tầm . Người đàn ông quá đỗi cao lớn, dù nàng cố rướn ngẩng mặt lên, vẫn rõ. Nàng bắt đầu vùng vẫy, bấu víu cánh tay để trèo lên, cho tường tận. Và trong lúc hoảng loạn cựa quậy, nàng đột ngột mở mắt.

Ban đầu, tầm mờ mịt, mắt chỉ là một màu trắng xóa mênh mông, sương khói mờ ảo, phảng phất như tuyết vẫn còn rơi. Phải mất một lúc lâu, thứ mới dần rõ nét.

, nàng thấy đôi mắt sâu thẳm, đen láy. Là Ninh vương.

 

 

Loading...