Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 48: Cứu Hỏa

Cập nhật lúc: 2026-08-12 14:40:31
Lượt xem: 430

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thanh Cát ngước nam t.ử ở phía . Hắn hàng lông mày dài sắc nét, bạc môi mỏng manh, ngũ quan tuấn mỹ tựa như chạm khắc. Và đặc biệt, sự dịu dàng như băng tuyết đầu mùa tan chảy nơi đáy mắt , tỏa sức mê hoặc chí mạng, khiến rung động, chỉ hận thể trầm luân trong đó.

Trong một khoảnh khắc, nàng vẫn ngỡ tỉnh cơn mộng.

Thế là nàng đưa tay, ngập ngừng chạm . Những ngón tay thanh mảnh nhẹ nhàng miết qua sống mũi cao vút, chậm rãi mơn trớn đôi gò má tuấn tú, đôi môi mỏng và cả đường xương hàm góc cạnh nam tính.

Ninh vương cúi đầu, đắm đuối ngắm thê tử. Lúc , mái tóc đen như suối của nàng xõa dài lưng. Nàng quỳ sập, ngửa mặt , đôi mắt đen lay láy, sâu thẳm trong veo như mặt hồ đêm thu. Nàng trông thật mỏng manh, yếu đuối, hệt như chịu một uất ức tày đình.

Những ngón tay nàng áp lên má , truyền đến một sự thanh mát dễ chịu.

Ninh vương đưa tay lên, bao bọc lấy những ngón tay , nhưng chợt nhận tay nàng lạnh toát, gần như độ ấm. Hắn rũ mi mắt, trong ánh còn lấy nửa phần sắc bén ngày thường, mà đó là vô vàn dịu dàng trìu mến.

Hắn cất giọng khàn khàn: "Nàng gặp ác mộng ?"

Giọng quá đỗi dịu dàng, nhẹ nhàng đến mức phần cẩn trọng.

Thanh Cát lắc đầu, gật đầu.

Ninh vương liền ôm nàng lòng, cùng xuống mép sập: "Chỉ là một giấc mộng thôi mà."

Thanh Cát tựa đầu vai , chút tham lam hít hà hương thơm trúc tùng thanh khiết tỏa từ . Nàng thầm nghĩ, nữ nhân nào thế gian phúc phận nhận sự che chở của , ắt hẳn sẽ vô cùng may mắn và hạnh phúc trọn đời.

Cuối cùng nàng hạ giọng : "Thiếp đó là mộng, ở trong mộng cũng tự ý thức , nhưng mãi chẳng thể tỉnh ."

Ninh vương khẽ thở dài. Hắn khom , dùng mũi cọ nhè nhẹ gò má nàng, ôn tồn dỗ dành: "Đừng sợ nữa, giờ nàng tỉnh ."

Thanh Cát rũ mắt đáp: "Vâng, . Chàng đến, ôm , là tỉnh ngay."

Nàng im lặng một thoáng kể tiếp: "Thiếp mơ thấy tuyết, tuyết lớn rơi mù trời, lạnh thấu xương, sợ hãi vô cùng."

Ninh vương ôm chặt nàng, dỗ dành: "Còn gì nữa ?"

Thanh Cát mỉm , lướt nhẹ qua những phần u ám, chỉ : "Ngay lúc đang hoang mang hoảng sợ tột độ, thì xuất hiện, dang tay ôm lấy . Thiếp cứ ngỡ đó chỉ là mơ, ngờ khi tỉnh vẫn đang ôm lòng."

Nàng ngẩng mặt lên, khẽ với : "Tỉnh thấy , trong lòng thấy an tâm."

Ninh vương buông tiếng thở dài. Hắn vùi mặt hõm cổ nàng, cảm nhận mùi hương thoang thoảng dịu ngọt: "Vậy về đúng lúc quá."

Thanh Cát rạng rỡ, giọng ngọt ngào ấm áp: "Vâng, thưa điện hạ."

Ninh vương bật thành tiếng: "Thuở ấu thơ, nàng từng những hồi ức chẳng mấy về tuyết ?"

Thanh Cát khẽ lắc đầu: "Không , nhưng mà..."

Nàng ngập ngừng giây lát, dùng giọng điệu bình thản kể tiếp: "Hồi nhỏ mẫu ôm lòng, kể về những chuyện lúc mới đời. Bà nhắc lúc đó tuyết rơi dày đặc , và giải thích luôn cội nguồn tên gọi của ."

Nàng thốt lên bằng giọng điệu mềm mại mong manh, tựa hồ đang kể một câu chuyện của ngoài cuộc.

Ninh vương khẽ nhíu mày, trầm ngâm : "Có lẽ nhạc mẫu thường xuyên nhắc chuyện nên nàng mới ám ảnh khôn nguôi. Hoặc cũng thể trong những câu chuyện đó, chứa đựng một vài ký ức đau buồn, ví như nàng từng trượt ngã trong tuyết. Nàng tuy lãng quên, nhưng tiềm thức gợi về trong giấc mộng, khiến nàng cứ trằn trọc mãi thôi."

Thanh Cát ngỡ ngàng, thế mà dùng cụm từ "ác mộng lặp lặp ". Nàng tò mò ngước .

Ninh vương : "Lần nàng cũng mơ thấy giấc mộng giống hệt thế ."

Thanh Cát gật gù: "Dạ, chắc là ."

Ninh vương giơ tay, khẽ điểm nhẹ lên giữa hai hàng lông mày của nàng: "Thế nên sẽ gọi nàng là Tam Tam. Tuyệt đối dùng chữ 'Tuyết' nữa."

Thanh Cát mỉm : "Vâng."

Ninh vương hỏi han: "Nàng còn thấy mệt mỏi ? Nếu đỡ thì ngoài xem mấy thứ ho mới đem tới."

Thanh Cát tò mò ngẩng lên: "Có đồ gì ạ?"

Ninh vương khẽ: "Ra xem thì ."

Thanh Cát uể oải nũng nịu: "Thiếp mỏi lắm, chẳng cựa quậy."

Ninh vương gập , bế bổng nàng lên, dỗ dành: "Giờ hãy còn sớm. Nếu nàng cứ sập, ngủ đến chạng vạng tối mới tỉnh thì đêm sẽ trằn trọc chợp mắt . Lâu ngày sinh thói quen thức đêm ngủ ngày, tinh thần thêm uể oải. Thế nên tầm dậy vận động cho khuây khỏa, tinh thần mới sảng khoái."

Thanh Cát xuôi tai, cũng đành chiều theo ý . Dẫu cơn ác mộng ban nãy cũng tan biến, cảm xúc tiêu cực cũng theo đó bốc hết. Đời sống cõi trần, chung quy vẫn đối mặt với thực tại.

Sau khi nàng chải chuốt qua loa, Ninh vương cho dọn thiện thực lên: "Dùng bữa nhé?"

Thanh Cát liếc qua, thấy bàn một đĩa cá ánh bạc lấp lánh như tuyết, thịt cá trông mềm mại mịn màng. Nàng thuận miệng hỏi: "Đây là cá gì ?"

Ninh vương đáp: "Danh sĩ triều , Lưu Tể, từng một bài thơ vịnh loài cá . Tam Tam thông minh băng tuyết như nàng, nghĩ một chút là ngay."

Thanh Cát: "..." Nàng bỗng thấy mệt tâm, bèn cố tình : " lười đoán lắm, chỉ cho thôi."

Ninh vương thấy bèn ngâm nga:

"Lấp lánh như thước bạc,

Mảnh mai chẳng giống đuôi bọ cạp.

Sấm rền xuân động nhô lên sóng,

Mang đỏ rực như mới vớt lên.

Nấu cùng gừng ớt thêm cay,

Chưa chín hương ngào ngạt.

Cá nóc thẹn thùng vì độc,

Cá vược hổ thẹn chẳng đậm đà."

Thanh Cát xong vẫn ù cạc chẳng hiểu mô tê gì. Nàng đành phớt lờ , hờ hững : "Vậy để nếm thử."

Ninh vương thấy nàng chẳng mấy mặn mà, đoán chắc dư âm cơn ác mộng vẫn còn, bèn ôn tồn khuyên nhủ: "Được , nếm thử . Món đậm đà tươi ngon, nàng ăn sẽ kích thích vị giác đấy."

Thanh Cát cầm đũa bạc, gắp một miếng đưa lên miệng. Quả nhiên xương mềm, vảy nhỏ, thịt béo ngậy ngọt lịm. Thảo nào vị danh sĩ cất công hẳn một bài thơ ca ngợi. ngặt nỗi, Ninh vương chẳng hề bật mí, nàng đến giờ vẫn mù tịt đây là cá gì.

Nàng đành lên tiếng: "Mùi vị ngon thật, nhưng loài cá hiếm khó tìm, tự dưng nay ?"

Nàng chỉ ướm thử thăm dò, ngờ trúng phóc.

Ninh vương từ tốn giải thích: "Đây là cống phẩm do gia tộc họ Thời ở Cảo Cổn tiến cung. Họ vượt đường xa vạn dặm mang theo bể nước, cất công dâng lên loại cá . Từ nay trở , năm nào chúng cũng sẽ thưởng thức món độ ."

Thanh Cát thầm kinh ngạc, trong đầu nàng lập tức lóe lên một suy luận. Cảo Cổn của nhà họ Thời nổi tiếng với tứ bảo: cá bạc, cá tề, tôm trắng và cá dốc. Nghe qua miêu tả, chắc mẩm đây là cá tề .

Thế là nàng chợt hiểu vì hôm nay Ninh vương tâm trạng vui vẻ đến . Dĩ nhiên đơn thuần chỉ vì món cá tươi, mà sâu xa hơn là vì sự quy thuận, thần phục của gia tộc họ Thời đối với triều đình. Nhà họ Thời cam kết từ nay năm nào cũng dâng tứ bảo, ẩn ý sâu xa phía dĩ nhiên ai nấy đều thấu hiểu. Cứ đà , hai trong tứ đại thế gia là họ Hạ Hầu và họ Thời đều ngả về phe triều đình, xem hai thế gia còn cũng chẳng đáng để e ngại.

Ninh vương bảo: "Từ nay, hoàng thất tông năm nào cũng thưởng thức món cá tề ướp muối hoa đào ."

Thanh Cát mím môi khẽ: "Đó là phúc phần của triều đình, cũng là công lao của điện hạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-48-cuu-hoa.html.]

Ninh vương tinh thần phấn chấn: "Đợi dùng bữa xong, sẽ cho nàng xem một thứ thú vị khác."

Thanh Cát đáp: "Vâng."

Dùng thiện xong, Thanh Cát theo chân Ninh vương thăm thú khu vườn. La ma ma cũng lẽo đẽo theo , thỉnh thoảng lén lút dò xét Thanh Cát bằng ánh mắt đong đầy lo âu. Thanh Cát thấy lạ, sực nhớ lúc nàng mệt rã rời ngủ , hình như bà cũng chầu chực bên cạnh. với sự "quan tâm" , Thanh Cát tuyệt đối nhận tình. Trải qua bao sóng gió, nàng tỉnh ngộ. Nào là Thôi cô cô, La ma ma, nào là gia tộc họ Hạ Hầu, hết thảy đều là hư vô, nàng sẽ chẳng màng bận tâm đến ai.

Kể cả Ninh vương. Hắn yêu nàng ? Dĩ nhiên là , nâng niu như ngọc ngà châu báu, nàng vô cùng cảm động, thậm chí cũng nảy sinh tình cảm. dẫu đau lòng, xót xa cho nàng đến mấy, cũng chỉ vì lầm tưởng nàng là đích nữ nhà họ Hạ Hầu, là chính thất của .

Mới ăn một con cá thôi mà yên, còn bắt đoán thơ ca...

Nàng uể oải rảo bước theo Ninh vương khu vườn. Vườn trồng đủ loại cây cối, nào là đào yên chi, mận thủy tinh, hạnh đỏ, hồng hương, còn cả những giống cây phương nam mang về ươm trồng như dâu tằm, cam quýt. Tiết trời độ cuối xuân, cành lá đan xen, hoa trái xum xuê. Để chống sâu bệnh, gốc cây quét một lớp vôi trắng toát, thoạt qua như thể những cái cây đang xúng xính trong chiếc váy trắng.

Thanh Cát tò mò hỏi Ninh vương: "Có gì lạ , chỉ là mấy gốc cây ăn quả thôi ư?"

Ninh vương chỉ tay về phía : "Nàng xem."

Thanh Cát dõi mắt theo, thấy hai tên hầu dắt hai con ngựa tiến gần. Kỳ lạ , giống ngựa lưng mọc hai bướu, cao vỏn vẹn chừng ba thước, lông màu thạch lựu, hình dáng vô cùng hiếm gặp, từng tên chứ đừng là từng thấy.

Nàng ngạc nhiên: "Đây là ngựa gì ?"

Ninh vương đáp: "Đây là ngựa Quả Hạ xứ Thương Phi."

Thanh Cát càng thêm sửng sốt: "Ngựa Quả Hạ xứ Thương Phi ư?" Nàng nhớ từng loáng thoáng danh loài ngựa . Người đồn rằng giống ngựa xuất xứ vùng sông Khánh, Thương Phi. Ngựa tuy nhỏ nhưng cưỡi luồn lách những tán cây ăn quả vô cùng thoăn thoắt, dáng vóc nhỏ thó mà sức bền dẻo dai. Dòng giống cực hiếm, dễ gì kiếm , giá trị dĩ nhiên đắt đỏ vô ngần, coi là kỳ trân dị bảo của vùng Thương Phi. Nàng sách thấy bảo, cứ ngỡ chỉ là truyền thuyết, ngờ hôm nay tận mắt chiêm ngưỡng báu vật thần thoại .

Ninh vương kể: "Tương truyền trong hoàng cung thời Hán từng xuất hiện giống ngựa Quả Hạ , Hán cung thậm chí còn đặc chế hẳn một chuồng ngựa lùn chuyên dùng cho mục đích tiêu khiển chốn cung cấm. Tiếc là đời chẳng mấy ai chiêm ngưỡng. Không ngờ hôm nay và nàng phước phần gặp kỳ vật ."

Chàng mỉm : "Một con dành riêng cho nàng, lúc rảnh rỗi thể cưỡi dạo quanh hậu viện, dùng lúc chơi xúc cúc cũng thú vị lắm."

Thanh Cát bật : "Thiếp thèm . Chơi xúc cúc mà cưỡi con , khối kẻ đỏ mắt vì ghen tị mất!" Phô trương đến thế thì quá lố .

Thanh Cát tập tành xúc cúc dăm ba bữa. Mặc dù nàng cố ý kìm hãm bớt kỹ năng để tránh gây sự chú ý, nhưng rốt cuộc vẫn dần nhận nàng "cực kỳ năng khiếu xúc cúc". Thành thử , trong trận thi đấu của nữ lưu, nàng giao phó trọng trách.

Hôm đó, sân thi đấu xúc cúc tiếng hò reo vang dội. Khắp các khán đài là sự góp mặt của hàng loạt bậc hoàng quốc thích, nam thanh nữ tú trong tông thất, cùng dàn bá quan văn võ.

Ninh vương hành tháp tùng Thanh Cát tới sân. Hôm nay, vận cẩm bào nhàn tản, đeo trang sức cầu kỳ lộng lẫy, nhưng phong thái oai phong đĩnh đạc, khí chất cao quý toát tự nhiên.

Hắn thong thả nhấp ngụm , hướng mắt về phía đám đông nhốn nháo ngoài cửa sổ, : "Thật ngờ vương phi tham gia giải đấu xúc cúc. Nàng cứ thoải mái trổ tài, sẽ đây cổ vũ cho nàng, chỉ mong nàng thuận buồm xuôi gió giành chiến thắng."

Thanh Cát thế, thừa đang châm chọc xem kịch vui. Nàng liếc xéo một cái: "Không điện hạ đang mong thua thắng đây?"

Ninh vương bật , nghiêng ghé sát tai nàng, thì thầm: "Nếu vương phi thắng, coi như rạng danh Ninh vương phủ, bổn vương nở mày nở mặt, dĩ nhiên sẽ trọng thưởng cho nàng. Còn lỡ như thua..."

Thanh Cát tò mò hỏi: "Thua thì ?"

Ninh vương khẽ thở dài: "Vương phi của bổn vương thua trận, tủi uất ức, bổn vương dĩ nhiên sẽ lấy phần thưởng bù đắp, xoa dịu trái tim tổn thương của nàng."

Thanh Cát nhịn phì : "Chàng đúng là..." Nàng nào ngờ dỗ ngọt nữ nhân đến mức .

Nghe tiếng trong trẻo ngọt ngào của nàng, Ninh vương đưa tay ôm nàng lòng: "Được , , kết quả quan trọng. Cốt yếu là vương phi của bổn vương chịu khó xuất binh, thế là xuất sắc , thắng bại nghĩa lý gì."

Thanh Cát mỉm : "Vâng."

Đang lúc trò chuyện, Hoàng hậu, Đàm Quý phi và các phi tần khác cũng lục tục tiến . Đám đông an tọa lầu , dõi mắt xuống diễn biến sân. Nghe bắt đầu cá cược xem đội nào giật giải.

Ninh vương thong dong tựa cửa sổ, nhâm nhi tách , thi thoảng đưa mắt đảo quanh. Dưới sân túm tụm hàng loạt nữ lưu, ai nấy đều búi tóc cao, tay áo dài thướt tha, trang phục giống hệt . Vậy mà giữa biển , vẫn dễ dàng nhận bóng hình thê t.ử ngay lập tức. Tà váy lụa phất phơ, tay áo bay bay, nàng di chuyển chớp nhoáng sân, phối hợp ăn ý nhịp nhàng cùng đồng đội, tung những đường chuyền bóng dứt khoát đầy uy lực. Nàng chạy nhanh nhất, nhưng chắc chắn là phong thái điềm tĩnh, tiêu sái nhất, mỗi bước di chuyển, mỗi động tác đều mượt mà tựa nước chảy mây trôi. Cùng với những pha lướt linh hoạt, mái tóc dài búi cao của nàng kiêu hãnh tung bay trong gió.

Khán giả xung quanh xôn xao bàn tán, Ninh vương mà như , ánh mắt như một chỉ dán chặt bóng dáng ái phi. Khóe môi nhếch, hào hứng theo dõi những cú tâng bóng, móc bóng nhanh nhẹn của nàng. Nhìn nàng khéo léo dùng chân móc quả cầu từ chân đối thủ, tiếng vỗ tay tán thưởng vang dội khắp khán đài, ý môi Ninh vương càng thêm đậm nét. Nào ngờ ngay đó, đội bạn tung tuyệt chiêu dùng mu bàn chân tâng bóng, quả cầu bất ngờ khựng giữa trung vút vun vút. Quả Thanh Cát phòng thủ kịp, mắc mưu đối phương, để tuột mất cơ hội ghi bàn.

Tiếng ồ lên tiếc nuối vang lên từ đám đông. Ninh vương đưa tay chống cằm, vẫn say sưa dõi theo. Hắn tủm tỉm, thầm nghĩ dáng vẻ vương phi thua bóng trông cũng đáng yêu nhường nào. Đợi lát nữa tàn trận, chắc dỗ dành nàng một phen. Nàng thích ăn món gì, cứ thẳng tay tặng trang sức đá quý cho xong?

Đang miên man suy tính, bất ngờ từ đằng xa vang lên một tiếng nổ "đùng" đinh tai nhức óc. Âm thanh đinh tai nhức óc x.é to.ạc bầu khí, khiến đất đá rung chuyển, đều giật b.ắ.n . Những sức yếu bóng vía lập tức tái mét mặt mày, ôm n.g.ự.c ngã gục.

Ninh vương tiếng động, sắc mặt lập tức biến đổi, phóng tầm mắt về hướng xảy vụ nổ. Nhìn về phía tây bắc của Nội đình, khói đen cuồn cuộn bốc lên nghi ngút, xen lẫn là những tiếng nổ chát chúa vang lên liên hồi. Chốc lát , bầu trời Nội đình nhuộm đen bởi những đám mây u ám kịt. Đám đông nháo nhác chạy loạn, tiếng gào thét, lóc t.h.ả.m thiết vang lên tứ phía.

Ninh vương phi lao ngoài, kéo theo đám ám vệ thị vệ lục tục theo . Đi mấy bước, Ninh vương sực nhớ điều gì, lập tức đầu hạ lệnh: "Vạn Chung, ở bảo vệ nương nương! Số còn theo !" Nói xong, sải bước vội vã rời .

Vạn Chung nhận lệnh, vội vã chạy sân xúc cúc. Lúc , quang cảnh nơi đây trở thành một đống hỗn độn, tiếng chiêng trống báo động vang lên dồn dập xen lẫn tiếng thét chói tai, đám đông chen lấn xô đẩy bỏ chạy giữ mạng. Từ tháp Vọng Hỏa phát lệnh dập lửa, thợ cứu hỏa lân cận vội vã xách xô chậu chạy đến khu vực phát nổ. Đường phố chật cứng , cảnh tượng hỗn loạn từng .

Vạn Chung màng đến thứ xung quanh, tức tốc tìm đội xúc cúc. Nghe tin các nữ nhân hộ tống một gian nhà an , Vạn Chung lập tức lao đến. Bên trong đầy rẫy tiểu thư khuê các, mệnh phụ phu nhân nhà quyền quý, ai nấy đều đầu bù tóc rối, trâm cài rơi rụng, phấn son nhòe nhoẹt. Hắn tiện kỹ, đành đ.á.n.h bạo hỏi han xung quanh. Nào ngờ hỏi quanh hỏi quất, tiểu thư nhà ai cũng , chỉ duy nhất Ninh vương phi bặt vô âm tín.

Hắn nóng ruột, vội túm lấy một viên thị vệ tuần tra nội đình hỏi dò. Kẻ cũng sửng sốt: "Ninh vương phi nương nương? Không thấy nương nương cả. Nương nương dung nhan ?"

Vạn Chung , tức đến mức giậm chân kêu trời. Nương nương nhà tự dưng bốc thế ! Hắn phóng , tức tốc lao ngoài tìm kiếm.

Sở dĩ Thanh Cát rút lui cùng đám tiểu thư xúc cúc là vì trong lúc hỗn loạn, nàng phát hiện một cây cột gỗ tròn sắp đổ ập xuống đám đông. Nếu để nó đổ xuống, ắt sẽ đè bẹp ít . Nàng vội dùng lực đỡ lấy cây cột, tránh một t.a.i n.ạ.n t.h.ả.m khốc, thế nhưng lỡ dở nhịp chạy trốn cùng hội tiểu thư.

Nàng định tìm , nhưng xung quanh đầy tháo chạy thục mạng, khói bụi mịt mù. Nếu cố tình ngược dòng , chẳng khác nào tự đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t. Nàng thể vận khinh công, nhưng thế khác nào tự bóc trần phận thật. Giữa chốn đông , mang đồ cải trang che mặt, nàng đành ngậm bồ hòn ngọt, hòa dòng chạy trốn.

Đám cháy ngày càng lan rộng, ngọn lửa từ góc tây bắc Nội đình bén nhanh, nuốt chửng hàng loạt cửa tiệm dãy phố phía Bắc, tiếp tục bò trườn về phía . Hoàng đô vốn là kinh thành của Đại Thịnh, thành trì bề thế, nhà cửa san sát, dân cư đông đúc đủ tầng lớp. Những tòa lầu son gác tía còn cách an , ngõ chống cháy, nhưng khu dân cư nghèo chật hẹp, ngột ngạt. Lửa bén mái ngói lợp bằng cỏ tranh và phên tre, lập tức bốc cháy ngùn ngụt, tiếng nổ lách tách vang vọng khắp nơi.

Thanh Cát kẹt trong dòng , phía là ngọn lửa hung hãn đang càn quét. Đội cứu hỏa xách nước hắt , cố dùng gậy gộc dập lửa, nhưng khói đen dày đặc chắn ngang lối thoát, vây hãm vô bên trong. Nàng khựng , do dự chốc lát. Vốn là ám vệ Thiên Ảnh Các, dĩ nhiên nàng từng huấn luyện kỹ năng dập lửa chuyên nghiệp. nếu bây giờ ngang nhiên xuất đầu lộ diện mà nhận mặt, đích nữ nhà Hạ Hầu rành rẽ thuật dập lửa, ắt sẽ rước lấy rắc rối.

Tuy nhiên, sự do dự chỉ chớp nhoáng qua , hòa cùng tiếng gào t.h.ả.m thiết của đám đông, Thanh Cát c.ắ.n răng liều mạng, phi chui tọt một cửa hàng trang sức gần đó. Quớ vội một bộ đồ thô kệch của nữ nhân mặc , xé mảnh khăn lau mồ hôi che kín mặt mũi, nàng vút lên cao, đáp vững chãi mái vòm uốn lượn.

Nàng lộ phận, cố ý dùng nội công ép giọng thành nam giới, oang oang hô lớn: "Chư vị! Hỏa hoạn đang lan rộng, sắp sửa cháy đến tận đây! Nếu chỉ xách nước hắt lửa, tuyệt đối giữ nổi mạng! Xin mau dùng dao, rìu, mỏ neo, cưa sắt nhà , phá sập nhà ngay lập tức!"

Lời hô hoán vang vọng như sấm rền, khiến đám đông sợ hãi trố mắt . Cuối cùng, một ông lão hiểu chuyện gào lên: "Mau lên, phá nhà!" Thế là tất cả nháo nhào hành động, vớ lấy bất cứ dụng cụ nào xung quanh hì hục đập phá. Chỉ triệt hạ nhà cửa xung quanh, tạo một vành đai cách ly hỏa hoạn, may mới đường sống. Nếu , tất cả sẽ chôn thây trong biển lửa!

khổ nỗi, đám đông chỉ là bá tánh bình thường, huấn luyện nên đập phá lộn xộn, cảnh tượng hỗn loạn. Thanh Cát liền nhặt lấy dải váy đỏ của cô nương nhà ai vứt , buộc chiếc gậy, hét vang: "Chư vị chỉ huy, hãy cờ tay ! Cờ phất hướng nào, phá nhà hướng đó!"

Giọng nam trầm đục nhờ dùng âm vang bụng phát , ù ù như sấm dội, bá tánh nào đấy là , cứ ngỡ thần tiên hiển linh, răm rắp lời răm rắp.

Thanh Cát nhét cái vồ gỗ và chiếc chuông lớn tay ông lão ban nãy, bảo ông cao quan sát, hễ thấy ngọn lửa đổi hướng thì lập tức gõ chuông báo động. Lão niên run lập cập: "... nhưng lão thấy ..." Thanh Cát chẳng ừ hử, xách cổ áo lão lẳng lên tận xà nhà, bảo xổm đó. Lão trợn tròn mắt kinh ngạc, đám đông phía cũng há hốc mồm. Chuyện đến nước , ai nấy đều tâm phục khẩu phục.

Thanh Cát xuất chiêu xong, chuyện diễn tiến trơn tru. Nàng phất cờ chỉ huy dỡ nhà. Đập phá xong, bốc gạch ngói vỡ ném ngoài đường phố củng cố vành đai chống cháy. Đang lúc hì hục, lực lượng cứu hỏa chuyên nghiệp của đô thành rốt cuộc cũng mặt. Họ mang theo thùng nước, nhanh chóng tham gia phá nhà dập lửa, việc guồng .

Nhận thấy còn cần thiết, Thanh Cát lén lút chuồn khỏi mái nhà, chui gian phòng lân cận lột bỏ bộ quần áo cồng kềnh, định tức tốc về phủ Ninh vương kẻo sinh chuyện. Nàng luồn lách giữa làn khói mù mịt, cố né tránh đám đông để khỏi nghi ngờ.

Nào ngờ, lúc chạy qua phố Đông, thấy ngọn lửa bên đó vẫn cháy rừng rực dập tắt nổi, tiếng lóc t.h.ả.m thiết vang vọng từ các cửa tiệm. Lực lượng cứu hỏa dốc sức ứng cứu nhưng đành bất lực . Nàng do dự, định lưng bỏ . Những gì thể nàng , nàng thần tiên, phổ độ chúng sinh cho xuể. Mỗi đều cái nghiệp riêng của .

Đang định bước tiếp, nàng bỗng một tiếng thét xé ruột xé gan của một phụ nữ. Tiếng gào t.h.ả.m thiết, méo mó đến mức còn giống tiếng . Lắng tai giữa tiếng lửa nổ lách tách, nàng mơ hồ ý vị câu . Con gái bà , một đứa bé mới lọt lòng bao lâu, vẫn còn mắc kẹt trong biển lửa. Mà xung quanh khói đen mù mịt, ai dám liều xông .

Người phụ nữ điên cuồng lao ngọn lửa, đám đông sức giữ chặt . Bà gào t.h.ả.m thương, tựa hồ phát rồ: "Chưa cháy tới ! Chưa cháy tới! Các buông , cứu con !"

Nghe tiếng xé lòng của , Thanh Cát ngửa mặt lên trời. Nhìn những cuộn khói đen ngòm vươn lên từ đám cháy, bôi bẩn bầu trời vốn xanh trong vắt.

Nàng lập tức phóng .

Không do dự, màng y phục, nàng chỉ lấy chiếc khăn che mặt, khoác vội chiếc áo khoác vải gai nhuộm màu đất nhặt , tung lao thẳng biển lửa.

Nàng là ám vệ của Thiên Ảnh Các, dù nay phản bội Các chủ, phản bội chủ nhân cũ, nàng vẫn khắc cốt ghi tâm lời thề năm xưa. Nhớ lý do gia nhập Thiên Ảnh Các: vì thây chất đầy đồng ngoài biên ải Vũ Ninh, vì phận "thịt gác bếp" cam chịu tủi nhục, vì kiếp trẻ mồ côi bơ vơ. Nàng từng mang trong hoài bão, một ngày vung gươm c.h.é.m phá cõi nhân gian hỗn độn, trả cảnh thái bình thịnh trị cho thế gian.

Đáng tiếc , thế đạo xoay vần, nhân tâm hiểm ác, sơ tâm ngày nào tiêu tan, đó là lòng oán hận chất chứa. Con đường nàng chọn lối thoát, vết nhơ u tối đáy lòng vĩnh viễn thể xóa nhòa. Từ giây phút đụng độ Mạc Kinh Hy, nàng còn là Thanh Cát của ngày xưa nữa. t.h.ả.m kịch đang hiện hữu mắt, mang tuyệt kỹ mà ngoảnh mặt ngơ, nàng thực sự nỡ.

 

 

Loading...