Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 49: Đại Hỷ
Cập nhật lúc: 2026-08-12 14:40:32
Lượt xem: 513
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Cát thoăn thoắt lách ngõ hẻm cạnh đám cháy. Nơi đó, những thợ đang hối hả múc nước truyền tay . Nàng dứt khoát xách một xô nước, dội thẳng từ đầu xuống chân, ướt sũng bộ đồ vải thô. Lớp lót bằng bông lau bên trong dễ bắt lửa, nên nàng buộc dội ướt đẫm.
Toàn sũng nước, nàng giật lấy một miếng vải, lao biển lửa, sâu căn nhà đang khói đặc bủa vây. Trong gian mù mịt khói bụi, chẳng rõ thứ gì, nàng đành nhắm nghiền mắt, dùng thính giác dò đường. Chẳng mấy chốc, nàng thấy tiếng yếu ớt xen lẫn tiếng ho sặc sụa của trẻ con.
Không chần chừ, Thanh Cát dùng khinh công phóng vọt tới. Quờ quạng một hồi, cuối cùng nàng cũng mò thấy đứa bé. Đứa trẻ đạp tung chăn quấn, đang thét lên. Nàng lập tức bế thốc đứa bé, dùng vạt áo ướt sũng của bao bọc lấy sinh linh bé bỏng. lúc đó, một thanh xà ngang đổ sập xuống, phang mạnh vai nàng.
Nàng khẽ nhíu mày đau đớn. Ngọn lửa đang lan nhanh tới, nàng tung nhảy vọt, tức tốc lao khỏi hiện trường. Sau vài cú nhảy, nàng đến đường phố an , vội vàng dúi đứa bé tay .
Bất ngờ nhận con, phụ nữ bàng hoàng dám tin mắt . Nhìn đứa con đỏ hỏn đang oe oe trong lòng, bà vỡ òa trong hạnh phúc, nước mắt giàn giụa. Người nhà, già trẻ lớn bé, vội vã quỳ rạp xuống tạ ơn ân nhân. Thanh Cát chẳng màng để tâm, vội vàng bước rời .
Đi bao xa, nàng cảm thấy bả vai đau rát dữ dội. Nàng hiểu ngay đó là do thanh gỗ cháy đập trúng lúc nãy. Ban nãy do tình thế cấp bách nên cảm nhận gì, giờ mới thấy vết bỏng khá nặng.
Nắm chặt tấm khăn che mặt trong tay, nàng bỗng hoang mang xử trí . Chuyện cứu nãy tuyệt đối thể để Ninh vương . Đích nữ nhà Hạ Hầu thể chơi xúc cúc, nhưng tuyệt nhiên thể chuyện bay lượn nóc nhà lao biển lửa cứu .
vết thương rành rành đó, giấu diếm? Hiện giờ, ngày nào Ninh vương cũng tá túc trong phòng nàng, luôn ấp ôm nàng, thể qua mắt ? Mà nếu giấu giếm, nàng lấy lý do gì giải thích cho sự xuất hiện của vết thương ?
Nghĩ ngợi một hồi, nàng quyết tâm liều mạng, giật phăng khăn che mặt, ném luôn chiếc áo gai cũ nát góc kẹt, đàng hoàng rảo bước chạy về. Thân phận hiện tại của nàng là Hạ Hầu Kiến Tuyết, là Ninh vương phi cơ mà! Nàng cứ là lạc ngoài, thương là xong! Còn chuyện thoát bằng cách nào, tại mặt ở đây... thì nhất quyết ngậm miệng! Nàng cứ giả vờ ngất xỉu, kích động quá độ là xong!
Nghĩ là , Thanh Cát chạy thẳng về phía khu vực đông đúc nhất. Y như rằng, của Ninh vương phủ đang nhốn nháo tìm Vương phi khắp nơi.
Ninh vương lúc cũng nhận tin báo, bèn giao phó công việc cho thuộc hạ, ngoắt , quát lớn: "Tìm !"
Vừa lúc đám thị vệ phát hiện tung tích Thanh Cát, Ninh vương vội vàng lao tới. Thanh Cát giả vờ lả , yếu ớt tựa bờ tường, ngất lịm. Ninh vương lao đến, túm chặt lấy vai nàng, c.ắ.n răng gọi: "Tam Tam!"
Thanh Cát đương nhiên tiếp tục giả điên giả dại. Đằng nào thì phận ám vệ của nàng cũng hiện diện, sự mất tích khó hiểu chẳng thể liên lụy đến ai khác, tha hồ mà diễn. Nàng dựa hẳn lòng Ninh vương, nhắm nghiền mắt, thoi thóp thở từng nhịp.
Ninh vương lúc bế ngang nàng lên, xoay lên ngựa. Hắn một tay ôm trọn nàng áp vòm n.g.ự.c vững chãi, tay siết chặt dây cương. Đôi chân dài mạnh mẽ kẹp chặt lườn ngựa, rướn tới, thúc ngựa phi nước đại.
Đám cháy phố dần khống chế, nhưng khung cảnh vẫn hỗn loạn tột độ. Đám đông xô bồ chạy loạn, tiếng than, tiếng hô hào dập lửa vang dội. Phía chật cứng , Ninh vương c.ắ.n răng, thúc ngựa vọt lên trung.
Toàn bộ bá tánh sững sờ ngước cảnh tượng hãi hùng đó. Con hắc mã kiêu hãnh tựa con rồng dũng mãnh, tung vó bay vút qua đám đông. Mọi chuyển động như chậm . Họ ngước mắt, trợn tròn kinh ngạc, thấy rõ từng thớ cơ cuồn cuộn, bộ lông đen bóng nhẫy, và sức mạnh phi thường của thần mã. Và lưng nó, là vị nam t.ử vận t.ử y, vòng tay siết chặt một bóng hồng. Mọi nín thở dõi theo. Tiếng ngựa hí vang rền, nhẹ nhàng đáp xuống con phố phía . Đứa bé nín bặt tiếng , thợ cứu hỏa trố mắt sững sờ. Tiếng vó ngựa xa dần, chớp mắt khuất bóng nơi cuối phố.
Thanh Cát lúc vẫn tỉnh táo. Bàn tay nàng bấu chặt cánh tay Ninh vương. Nàng cảm nhận rõ độ xóc nảy của con ngựa đang phi nước đại, thở dồn dập của nam nhân phía , tiếng gió rít gào bên tai, và cả cú vọt ngoạn bàc qua đầu bá tánh lúc nãy. Nàng kinh ngạc, dám tin những gì đang diễn . Ninh vương vốn điềm tĩnh, xưa nay từng những hành động ngông cuồng như . Có đang lo lắng cho sự an nguy của nàng chăng? Dẫu rõ trong mắt , nàng chỉ là Hạ Hầu Kiến Tuyết, là Ninh vương phi, nhưng nàng vẫn bất lực đắm chìm sự quan tâm mãnh liệt thể che giấu .
Ninh vương đưa Thanh Cát về thẳng hoàng cung. Đám thị vệ canh gác hốt hoảng định cản , liền quát một tiếng "Cút!". Nhận Ninh vương, bọn chúng sợ mất mật, lập tức dạt nhường lối. Ninh vương đeo kim bài t.ử kim, nội đình ai dám cản. Hắn phóng ngựa như bay, đám cung nhân kinh hồn bạt vía dạt né tránh, cho đến khi dừng viện Ngự Dược.
Hôm nay viện Ngự Dược cũng rối ren kém. Đại hỏa hoạn xảy , cung đình phái vô thái y ngoài cứu chữa nạn nhân, chỉ để Ty chính và vài y quan trực ban. Thấy ngựa phi ầm ầm xông , ai nấy đều sợ đến xanh mặt.
Ninh vương một tay ôm chặt Vương phi, nhanh nhẹn nhảy xuống ngựa, bế xốc nàng sải bước xông thẳng trong, quát lớn: "Cứu !"
Ty chính Ngự Dược sợ hãi , vội vàng xấn tới xem xét. Thanh Cát tên Ty chính bắt mạch cho , dẫu độc tính giải, nhưng thái y hoàng cung bậc kỳ tài, lỡ mò bệnh tình kỳ lạ nào thì hỏng bét. Nàng bèn he hé mắt, thều thào chỉ vai: "Chỗ... chỗ thương..."
Ninh vương gắt: "Chữa chỗ đó cho nàng !"
Ty chính dám chậm trễ, vội vàng xem xét vết thương. Bờ vai vết cháy xém, đập trúng bầm dập, y phục bết dính vết bỏng, với nữ lưu chân yếu tay mềm, đây quả thực là một vết thương trầm trọng. Lão vội : "Điện hạ, mau đưa nương t.ử lên giường bệnh, để nữ quan xử lý vết thương."
Thanh Cát lúc tóc tai rũ rượi, Ty chính dám chắc chắn phận nên đành gọi là nương tử.
Ninh vương bế Thanh Cát, bước nhanh tới chiếc giường y tế đặt góc phòng. Nữ y nhanh chóng mang t.h.u.ố.c trị bỏng tới, quây màn trướng kín mít. Ty chính liếc thấy y phục của Thanh Cát tuy tơi tả nhưng chất liệu gấm vóc đắt tiền, phận tầm thường, dám thất lễ bèn xin phép: "Điện hạ, hạ quan sẽ để nữ y xử lý vết thương cho nương tử, xin điện hạ tạm thời tránh mặt một lát?"
Ninh vương tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Thanh Cát, lạnh lùng đáp: "Đây là Vương phi của bổn vương, bổn vương cần tránh mặt."
Ty chính , sợ tái mặt, đành câm nín. Theo luật lệ hoàng cung thì tránh mặt, nhưng Ninh vương vốn nổi tiếng ngang tàng, lạnh lùng, ai dám rước họa .
Thanh Cát , thật lòng bảo ngoài, nhưng giờ nàng đang đóng vai mỹ nhân yết ớt hoảng loạn, đáng lẽ bám chặt lấy phu quân buông, dám ho he cự tuyệt. Ninh vương ôm nàng lòng, cẩn thận đỡ lấy phần vai thương. Nữ y bắt đầu dùng kéo chuyên dụng sát trùng cắt lớp y phục rách nát, dùng nhíp gắp từng mẩu vải cháy sém dính vết thương. Chịu đựng cơn đau xé thịt , thường chắc c.h.ế.t ngất, nhưng với Thanh Cát, nàng quá quen với những đòn roi tra tấn, nên chút đau đớn chẳng bõ bèn gì. Tuy nhiên, Ninh vương hề điều đó. Hắn ôm nàng, những ngón tay thon dài vững chãi vuốt ve dọc sống lưng, xoa dịu sự căng thẳng của nàng. Thanh Cát dần nương theo sức lực của , ngả đầu tựa vai .
Ninh vương thì thầm bên tai: "Đừng sợ, xử lý xong sẽ thôi, đau ." Giọng trầm ấm như rót mật tai, xoa dịu nỗi đau thể xác, khiến tâm trí Thanh Cát mơ màng. Nàng chợt nhớ thuở bé, khi mới gia nhập Thiên Ảnh Các, thứ thật sự khủng khiếp, nàng vùng vẫy trong đau đớn cùng cực mới sống sót qua ngày. Lúc , nàng còn quá nhỏ bé, nàng cũng sợ, đau. dù đau đớn đến mấy cũng phép rơi nước mắt, chỉ trừng trừng mắt nhẫn nhịn, ép bản chai lỳ nỗi đau. Có những lúc nàng tưởng c.h.ế.t. Nàng khát khao bao một vòng tay ôm ấp vỗ về, nhưng điều đó là thứ xa xỉ. Giờ đây, nàng khép hờ đôi mắt, tận hưởng sự dịu dàng của Ninh vương, mường tượng vẫn còn là một đứa trẻ bé bỏng, ước nguyện thuở xưa rốt cuộc cũng thành hiện thực. Dù tất cả chỉ là mộng ảo, nhưng mộng vẫn mang sự ngọt ngào.
Lúc , nữ y sạch xong miệng vết thương, bắt đầu dùng nước t.h.u.ố.c thảo mộc đặc chế của Ngự Dược ty để rửa. Mùi t.h.u.ố.c xộc lên mũi, mát lạnh, nhưng khiến vết thương rát buốt. Thanh Cát bất giác co rúm . Ninh vương thấy , gằn giọng quát: "Thuốc đúng ?"
Nữ y sợ hãi phân bua: "Điện hạ, đây là linh d.ư.ợ.c gia truyền của Ngự Dược ty, chế từ hơn chục vị thảo mộc quý hiếm. Dân gian ai bỏng cũng mong tìm bài t.h.u.ố.c , tuyệt đối sai sót gì ạ." Ninh vương sa sầm mặt, nhưng cuối cùng cũng gật đầu.
Nữ y tiếp tục rửa ráy vết thương, đắp lên miếng màng tre tẩm bột hoa hoàng thục quỳ và nhiều loại thảo d.ư.ợ.c khác. Đắp t.h.u.ố.c xong đợi một tuần t.h.u.ố.c mới ngấm, đó mới băng bó . Trong lúc đó, Ninh vương sợ Thanh Cát đau nên luôn ở bên cạnh vỗ về, nắm tay nàng buông. Hắn còn dỗ dành: "Đợi nàng khỏe , sẽ đưa nàng lên biệt viện núi chơi."
Thanh Cát c.ắ.n môi nũng nịu: "Trên biệt viện gì vui ?"
Ninh vương ôn tồn: "Thứ gì cũng , đủ loại trân cầm dị thú, thể săn bắn, bắt cá, vầy nước, cả đu tiên mặt nước và thuyền hoa."
Thanh Cát vòi vĩnh: "Thiếp chơi đu tiên mặt nước."
Ninh vương chiều chuộng: "Được, sẽ chơi cùng nàng." Hắn tưởng tượng cảnh hai cùng chơi xích đu, ánh mắt tràn ngập yêu thương, đưa tay vuốt ve má Thanh Cát: "Khinh công của khá, ôm nàng bay lên, chắc chắn để nàng ngã ."
Thanh Cát , vùi mặt n.g.ự.c áo .
Bất chợt, Ninh vương trầm giọng hỏi: "Rốt cuộc xảy chuyện gì? Sao nàng chạy tới đó?"
Nghe câu , Thanh Cát đến lúc gay cấn. Nàng c.ắ.n chặt môi, mở to đôi mắt ươn ướt, mờ mịt lắc đầu: "Thiếp... ."
Ninh vương thấy bờ môi nàng run rẩy, đôi mắt chứa chan sự hoang mang, trong lòng khỏi xót xa, nhưng vẫn cố gặng hỏi: "Nàng đang ở quán cơ mà, chạy vọt tới đó?"
Thanh Cát vẫn lắc đầu, ngơ ngác : "Thiếp cũng rõ nữa, tự dưng lửa bùng lên, ngoài phố tiếng chuông gõ ầm ĩ, là cháy, nhưng chẳng cháy ở . Thiếp chạy theo dòng , mắc kẹt giữa đám đông, họ cứ chạy, cũng đành chạy theo. Không hiểu xô đẩy đến chỗ đó, ..." Nàng cau mày, sợ hãi lắc đầu: "...Rồi chuyện gì xảy nữa cũng chẳng nhớ... ..." Nàng run lên bần bật, ánh mắt đầy kinh hoảng: "Thiếp... gì cả."
Ninh vương thấy bèn thở dài: "Thôi bỏ , hỏi nữa, đừng sợ, chuyện qua , lửa tắt , ." Thanh Cát lúc mới thở phào nhẹ nhõm, hỏi nữa, mà hỏi thì nàng cũng quyết câm như hến.
Chừng một tuần , nữ quan mang băng lụa trắng đến băng bó vết thương. Ninh vương thấy Thanh Cát c.ắ.n môi chịu đau, bèn an ủi: "Không , chỉ băng thôi, đau lắm ." Rồi sang hỏi nữ y: "Vết thương nghiêm trọng ?"
Nữ quan cung kính đáp: "Điện hạ, hỏa độc do bỏng gây nhẹ nặng. Nhẹ thì ngoài da, nặng thì tổn thương gân cốt, hỏa độc bốc hỏa xâm nhập lục phủ ngũ tạng. Tình hình của nương nương cụ thể đợi y quan bắt mạch mới kết luận ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-49-dai-hy.html.]
Ninh vương nhíu mày, trầm giọng hỏi: "Có để sẹo ?"
Nữ y nơm nớp lo sợ: "Điện hạ, vết thương sâu thế e là sẽ để sẹo. điện hạ yên tâm, Ngự Dược ty sẽ dốc lòng cứu chữa, kết hợp linh d.ư.ợ.c may sẽ đỡ."
Sắc mặt Ninh vương lạnh tanh, chằm chằm vết thương, rõ ràng là hài lòng.
Thanh Cát chẳng màng bận tâm, an ủi : "Chỉ là vết sẹo vai thôi, bận tâm , đằng nào cũng mặc hở mà lo." Hơn nữa, nàng thừa mấy cái sẹo trị , vết sẹo gớm ghiếc nàng năm xưa dùng thượng d.ư.ợ.c còn mờ cơ mà?
Ninh vương ôm nàng, ánh mắt tràn ngập xót xa: "Da thịt nàng vốn dĩ trắng trẻo mịn màng như ngọc, nếu để vết sẹo thì thật đành." Từng lời từng chữ chan chứa yêu thương, che chở. Thanh Cát , im lặng gì thêm.
Xử lý xong vết thương, nữ quan băng bó cẩn thận. Ty chính hấp tấp chạy , áy náy bẩm báo: "Điện hạ, hôm nay đô thành hỏa hoạn, nhân lực Ngự Dược ty tỏa cứu chữa bá tánh, chỉ còn hạ quan và vài nữ quan túc trực, đắc tội với điện hạ và nương nương, xin điện hạ thứ tội."
Ninh vương đáp: "Hôm nay đại hỏa hoạn, các ngươi ngoài cứu dân cũng là việc đáng khen. Bổn vương ngoài đường ngự y đang bận rộn cứu bá tánh, nên mới mạn phép bế Vương phi xông thẳng Ngự Dược ty." Như đảm bảo Vương phi chữa trị chu đáo, gián đoạn công tác cứu hỏa ngoài .
Nghe lời giải thích, Ty chính cảm động đến rơi nước mắt. Ai cũng đồn đại vị Ninh vương tính nết ngang tàng, ngạo mạn, lạnh lùng, khó hầu hạ. Nay xem , lời đồn quả thực sai lệch. Nếu bắt bẻ ngự y phố chữa cho Vương phi, thì đó mới là hại ! Suy nghĩ thấu đáo như , chứng tỏ Ninh vương là khoan dung nhân hậu.
Lão vội vàng ân cần thưa: "Vậy... bây giờ hạ quan xin phép bắt mạch cho nương nương ạ?"
Ninh vương gật đầu: "Được."
Thanh Cát , trong lòng dấy lên nỗi lo sợ, sợ y quan phát hiện bí mật che giấu. Nàng định tìm cớ chối từ, nhưng Ninh vương khuyên nhủ: "Vết bỏng thể tiềm ẩn hỏa độc, vẫn nên để y quan kiểm tra cho chắc." Thanh Cát đành chấp thuận, nếu từ chối quá đà sẽ khiến Ninh vương nghi ngờ.
Nữ y vội trải dải lụa trắng lên cổ tay nàng, Ty chính cẩn thận đặt tay bắt mạch, khẽ nhắm mắt, dồn hết tâm trí việc chẩn mạch. Thanh Cát cố thả lỏng cơ thể, dùng nội công đè nén chân khí, quyết để lộ sơ hở. Nào ngờ, lúc bắt mạch, sắc mặt y quan bỗng tối sầm , mày nhíu chặt, ánh mắt nheo đầy vẻ nghiêm trọng. Thanh Cát thót tim, chẳng lẽ lão phát hiện ?
Ninh vương cũng cảm nhận sự bất thường, mày nhíu chặt hơn, gian trong phòng tĩnh lặng như tờ, bầu khí nặng nề ngột ngạt. Thanh Cát cảm giác thở bóp nghẹt, cái c.h.ế.t đang chực chờ. Hạnh phúc ngọt ngào trong vòng tay sẽ sớm tan thành mây khói, thế chỗ bằng sát khí tàn nhẫn khi chân tướng bại lộ.
Ngay lúc đó, Ty chính rụt tay . Tim Thanh Cát như rơi xuống vực thẳm. Lão đưa mắt dò xét sắc mặt nàng, Ninh vương cũng nhận điềm gở, khí căng thẳng tột độ. Ty chính ấp úng mở lời: "Điện hạ, nương nương..."
Thanh Cát thầm nghĩ, xong đời .
Thế nhưng, câu tiếp theo của Ty chính khiến cả nàng lẫn Ninh vương đều sửng sốt: "...Có hỷ ."
Có hỷ ?
Thanh Cát ù tai, hiểu ba chữ mang ý nghĩa gì.
Bên tai vang lên giọng Ninh vương đầy kinh ngạc: "Có hỷ ?"
Ty chính bẩm báo: "Vâng thưa điện hạ. Mạch tượng của nương nương lưu loát, qua êm ái, trơn tru như chuỗi hạt châu lăn đĩa ngọc, chính là mạch hoạt."
Ninh vương chầm chậm sang Thanh Cát, khóe môi khẽ nhếch lên, nụ rạng rỡ nở rộ: "Tốt lắm."
Thanh Cát vẫn ngơ ngác. Có hỷ? Mạch hoạt? Tức là nàng m.a.n.g t.h.a.i ? Nàng đóng giả Ninh vương phi mới hơn hai tháng, bấy lâu nay kinh nguyệt đến, nhưng do tập luyện khắc khổ từ nhỏ nên kinh nguyệt vốn dĩ thất thường, nàng chẳng hề mảy may bận tâm. Nào ngờ... nàng mang thai?
Lúc , Ninh vương hỏi: "Được bao lâu ?"
Ty chính đáp: "Theo mạch tượng, nương nương m.a.n.g t.h.a.i hai tháng."
Hai tháng?
Thanh Cát sực nhớ, nàng thế Hạ Hầu Kiến Tuyết mới vỏn vẹn hai tháng, là bước chân vương phủ thụ t.h.a.i ngay lập tức? Chắc là do những đêm chung chăn gối, kịp tống khứ chất cặn bã ngoài chăng?
Niềm vui sướng trào dâng khuôn mặt Ninh vương. Dẫu bình thường là kín đáo, nhưng đứa bé là kết tinh mà khao khát. Vương phi mang thai, ước nguyện của thành hiện thực. Hắn cất tiếng sảng khoái, ôm chầm lấy Thanh Cát: "Thế mà hỷ ."
Thế nhưng Ty chính ngập ngừng: "Tuy nhiên..."
Ninh vương gắt: "Tuy nhiên cái gì?"
Ty chính nhăn trán, vẻ mặt đầy nan giải: "Mạch tượng của nương nương nhịp điệu đều đặn, mạch ở xích bộ hữu lực, trầm lấy đứt, chứng tỏ thể chất cường tráng. Thế nhưng... hạ quan loáng thoáng nhận thấy mạch tượng phù, dấu hiệu tán loạn..."
Nụ môi Ninh vương lập tức vụt tắt, lạnh lùng hạ lệnh: "Nói tiếng ."
Thanh Cát cũng nín thở chờ đợi câu trả lời của y quan.
Ty chính ấp úng bẩm báo: "Trong mạch tượng của nương nương... loáng thoáng dấu hiệu trúng độc."
Câu như tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, căn phòng chìm sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.
Thanh Cát hiểu rằng, đời chấm hết. Ninh vương sẽ sớm muộn cũng nhận , sẽ phát hiện sự thật. Nàng miên man suy nghĩ, nếu phát giác, nàng sẽ gì? Quỳ gối cầu xin tha mạng, liều c.h.ế.t phá vòng vây tẩu thoát?
Giọng Ninh vương vang lên: "Trúng độc? Sao trúng độc ?"
Ty chính vã mồ hôi, đành phân bua: "Hạ quan chuyên về giải độc. Theo suy đoán của hạ quan, lượng độc ít, nghiêm trọng. Có thể nương nương ăn uống nhầm thứ gì đó sạch sẽ? Nếu chỉ là , chỉ cần tẩm bổ tĩnh dưỡng thì sẽ đáng ngại."
Ninh vương tức giận quát: "Truyền Vương Minh Thanh tới gặp bổn vương ngay!"
Vương Minh Thanh là Thánh thủ Thái y viện, bậc thầy giải độc. Tuy tuổi cao, lưng còng như tôm luộc, nhưng vẫn thị vệ lôi xềnh xệch đến. Nghe hung tin, lão cũng tái mặt kinh hãi. Vương phi m.a.n.g t.h.a.i là đại sự kinh thiên động địa, mà trúng độc thì hậu quả liên quan đến t.h.a.i nhi thể lường . Lão lập tức tiến lên bắt mạch cho Thanh Cát. Gương mặt gầy gò, hốc hác của lão để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Thanh Cát im lặng phó mặc cho phận. Nàng bao giờ ngờ tới việc mang thai, dự tính đều đổ bể. Nàng mang cốt nhục của Ninh vương. Nàng thừa nhận sai. ... nàng mang thai, sinh con. Càng đứa con đó là của Ninh vương.
Cửa phòng xịch mở, Ninh vương sải bước tiến . Nàng giường, dõi theo bóng dáng . Vóc dáng cao ráo, hiên ngang, khuôn mặt lạnh lùng sắc bén. Bước ngược sáng, bóng đổ dài in hằn chân nàng. Khung cảnh gợi nhắc nàng về những năm tháng ấu thơ, cô độc dạo bước giữa vùng núi đồi hoang vu, tay chỉ còn độc nhất thanh chủy thủ lạnh lẽo. Đột ngột một cái bóng vụt qua mặt. Cảm giác lạnh gáy xâm chiếm, bởi phía là tối tăm vô định, bạn thù lẫn lộn, chỉ nơm nớp đề phòng từng bước .
Ninh vương khẽ gọi: "A Tuyết?"
Thanh Cát sững một giây, chợt nhớ đó là tên . Phải , nàng còn là Thanh Cát, nàng đang đóng vai A Tuyết, Hạ Hầu Kiến Tuyết.