Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 50: Kế Hoạch Mới
Cập nhật lúc: 2026-08-12 14:40:33
Lượt xem: 493
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , rèm trướng thu gọn. Ánh sáng mờ ảo xuyên qua khung cửa sổ điêu khắc hoa văn đan chéo tỉ mỉ, đổ bóng xuống căn phòng thành những vệt sáng tối rõ rệt. Gương mặt tuấn tú, thanh cao của nam nhân cũng phủ lên một tầng ánh sáng lúc mờ lúc tỏ.
Thanh Cát ngước , ngập ngừng cất tiếng: "Điện hạ?"
Ninh vương khép cửa , tiến bước đến bên mép sập. Bàn tay thon dài, mạnh mẽ của dịu dàng nắm lấy tay nàng. Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm , Thanh Cát bất giác nín thở. Nàng sắc mặt Ninh vương lúc , càng rõ sự ân cần trìu mến phút chốc biến thành sát ý tàn nhẫn .
Hắn gọi nàng là "A Tuyết", chăng điều đó minh chứng... vẫn phát giác điều gì?
Chính lúc , Ninh vương mới cất lời: "Là với nàng."
Giọng trầm thấp, đượm chút áy náy khôn nguôi. Thanh Cát ngạc nhiên . vì ngược sáng, ánh sáng mờ nhạt chỉ đủ phác họa đường nét cơ thể vạm vỡ, cao lớn, nàng chẳng thể rõ nét mặt . Nàng đành lặng thinh, chờ đợi tiếp.
Ninh vương: "Là bổn vương bảo vệ nàng chu , mới để nàng chịu khổ."
Thanh Cát thầm lặng quan sát . Nàng hiểu, rốt cuộc ý là .
Ninh vương dùng ngón tay cái chai sần mơn trớn gò má nàng: "Nàng yên tâm, nhất định sẽ tìm danh y giỏi nhất giải độc cho nàng, giúp nàng bồi bổ cơ thể."
Thanh Cát Ninh vương mắt. Hắn sở hữu khuôn mặt góc cạnh sắc sảo, ngũ quan tuấn mỹ tuyệt luân đầy vẻ nam tính. Một Ninh vương cao ngạo, tôn quý, luôn khiến khác e dè, thế nhưng lúc đây, mi tâm nhu hòa đến lạ, sự sắc bén đều cất giấu . Đôi mắt sâu thẳm, dài hẹp của ánh lên sự day dứt.
Thanh Cát sực hiểu , dường như Ninh vương hiểu lầm. Hắn đinh ninh rằng nàng trúng độc khi gả vương phủ, và tự trách bản bảo vệ nàng thiếu cẩn trọng.
Vậy là nàng bước ngõ cụt, từ bờ vực thẳm vạn kiếp bất phục, nàng nắm cọng rơm cứu mạng và trèo lên . Tảng đá đè nặng trong lòng Thanh Cát từ từ hạ xuống. Ít nhất hiện tại, nàng còn nơm nớp lo sợ phận bại lộ. Nàng tạm thời an .
Còn về đứa trẻ trong bụng... Nàng bận tâm đến nó. Sau phen hoảng hồn , nàng chẳng còn đủ tâm trí để lo nghĩ xa xôi. Nàng mải mê toan tính, giữ im lặng một lúc lâu.
Ninh vương thấy nàng cụp mắt, đuôi lông mày phảng phất nét u sầu, cứ ngỡ nàng đang đau khổ tột cùng. Hắn ôn tồn dỗ dành: "Ta sẽ nghĩ cách."
Thanh Cát rũ mắt, vẫn chẳng nửa lời.
Ninh vương áp hai tay lên má nàng, hạ giọng vỗ về: "Nàng đang nghĩ gì , với một câu ..." Giọng điệu của tựa như nhuốm vẻ bối rối luống cuống.
Nhìn Ninh vương như , Thanh Cát từng dám nghĩ tới. Đấng nam nhi kiêu hãnh, oai phong là thế, trút bỏ lớp vỏ bọc lạnh lùng kiêu ngạo vì nàng. Cuối cùng, nàng cũng tìm giọng , khẽ lắc đầu: "Điện hạ, nào dám oán trách ngài, trách ngài cơ chứ."
Ninh vương: "Nàng đừng sợ, sẽ lo liệu thỏa bề, nàng cần lo nghĩ gì cả."
Thanh Cát khẽ gật đầu, nhưng vẫn ướm hỏi: "Độc của , độc ... đáng ngại chứ ạ?"
Ninh vương: "Ngày mai ngự y sẽ tiếp tục đến, cần chẩn mạch kỹ càng hơn."
Thanh Cát: "Vâng." Thực tâm, nàng vẫn nơm nớp lo sợ ngự y thấu chân tướng.
Ninh vương: "Vừa bàn bạc với ngự y, họ lo sợ chất độc sẽ ảnh hưởng đến t.h.a.i nhi. Thế nên họ sẽ mời thêm các bậc thánh thủ sản khoa, d.ư.ợ.c khoa và các ngự y lão làng của Thái y viện hội chẩn."
Thanh Cát bàng hoàng: "Dạ..."
Câu của Ninh vương chợt thức tỉnh nàng. Khi mới bước chân Ninh vương phủ, nàng mang kịch độc trong . Mãi , nhờ viên đan d.ư.ợ.c Diệp Mẫn ban cho, độc tính mới dần thuyên giảm. Lúc , nàng từng lờ mờ cảm nhận lượng độc còn sót , nhưng đó thì sạch bóng, dư độc thanh tẩy . Thế mà nay... các ngự y đồng loạt phán mạch tượng bất thường, dấu hiệu trúng độc.
Nếu như , một giả thiết đáng sợ xẹt qua đầu Thanh Cát. Nàng m.a.n.g t.h.a.i hai tháng, mà hai tháng kịch độc vẫn còn đang hoành hành trong kỳ kinh bát mạch của nàng. Vậy thì, t.h.a.i nhi ? Rất thể t.h.a.i nhi nhiễm chất độc của nàng?
Nghĩ đến viễn cảnh đó, Thanh Cát ớn lạnh sống lưng. Nàng vô duyên vô cớ hại , càng gieo mầm họa cho một sinh linh chào đời. Nàng lắc đầu quầy quậy: "Đứa bé , đứa bé ... thể bỏ nó , giữ ..."
Nàng sẵn sàng đón nhận cái c.h.ế.t, chấp nhận hình phạt cho những tội gây , nhưng nàng lún sâu thêm nữa. Nàng cũng chẳng thiết tha gì chuyện con cái. Từ thuở ấu thơ côi cút cha , nàng hiểu rõ nỗi khổ của kẻ mồ côi, nàng thể khác. Nàng gánh vác nổi trách nhiệm , và cũng gánh vác.
Nghe , Ninh vương siết chặt vai Thanh Cát: "Các lão ngự y trong Thái y viện đều là bậc danh y thiên hạ. Kể cả trúng độc cũng ắt sẽ t.h.u.ố.c giải. Nàng đừng sợ, con chúng sẽ bình yên vô sự, nhất định sẽ bình yên."
Thanh Cát nấc lên: " mà, nhưng mà con trúng độc ." Nàng đinh ninh đứa trẻ nhiễm độc.
Ninh vương cúi thê tử, đôi mắt trong veo của nàng rưng rưng ngấn lệ, chất chứa sự hoảng loạn và bế tắc cùng cực. Ánh mắt nàng ánh lên một vẻ tuyệt vọng đến trong trẻo. Hắn kéo nàng lòng, gắt gao ôm chặt lấy nàng: "Nàng tin rằng, đời việc gì là . Nếu cần thiết, sẽ hiệu triệu danh y khắp thiên hạ, thậm chí rước cả dòng họ Nam ở Thương Phi xuất sơn để bắt mạch cho hai con. Nhất định sẽ cách."
Thanh Cát ngẫm cũng thấy . Ninh vương là ái t.ử của Hoàng đế Đại Thịnh, là vương nắm giữ binh quyền ba mươi vạn đại quân Vũ Ninh. Chỉ cần , thiên hạ gì khó . Nàng ngước Ninh vương, bắt gặp sự kiên định dịu dàng tựa biển khơi trong đôi mắt màu của . Nàng khẽ gật đầu: "Vâng, hiểu , lo lắng nữa."
Cúi đầu xuống, ánh mắt nàng vô tình lướt qua sợi dây đỏ cổ tay Ninh vương. Đó là tơ hồng tương tư cất công đeo khi khỏi cửa sáng nay. Nàng chợt nhớ , bèn : "Điện hạ, chỉ tương tư của ..."
Ninh vương: "Hửm?"
Thanh Cát giơ cổ tay lên, vẻ mặt đầy bất lực: "Rơi mất ."
Ninh vương nhướng mày, bật : "Chuyện cỏn con thế mà cũng đáng bận tâm ? Mất thì thôi."
Nàng thẳng mắt : "Có là điềm gở ?"
Ninh vương: "Chẳng hề hấn gì, chỉ là một món đồ chơi thôi mà." Nói đoạn, tháo luôn tơ hồng tương tư tay : "Đồ vốn đôi cặp. Vương phi của rơi, thì cũng chẳng đeo gì." Hắn thản nhiên vứt tơ hồng sang một bên.
Thanh Cát , mỉm : "Được, thứ , cũng phép ."
Ninh vương nắm tay nàng, nhẹ nhàng : "Ừm, Tam Tam , tất nhiên cũng chẳng màng."
Thanh Cát thu nụ , cố chấp Ninh vương: "Vậy thứ , cũng chịu nhận chứ?"
Ninh vương chăm chú nàng, nghiêm túc đáp : "Đích đến của Tam Tam, là nơi tới; nơi Tam Tam dốc lòng hướng về, ắt sẽ dốc sức chạy tới đó." Lời của lay động lòng đến lạ.
Thanh Cát trầm ngâm giây lát, bèn chuyển chủ đề: "Vụ hỏa hoạn bên ngoài điện hạ?"
Ninh vương: "Nàng cần bận tâm, bên ngoài thỏa. Ngọn lửa dập tắt, dẫu chút thương vong và thiêu rụi vài mái nhà, nhưng chung tổn thất quá nặng nề. Thái y viện cắt cử ngự y đến cứu chữa và an ủi bá tánh, việc sắp xếp đấy."
Thanh Cát thở phào: "Vậy thì quá."
Ninh vương rũ mắt cánh tay băng bó của nàng, ái ngại xót xa: "Khổ nàng, bản mang thương tích đầy mà lòng vẫn canh cánh lo cho bá tánh."
Thanh Cát nhạt giọng đáp: "Thiếp chỉ tiện miệng hỏi thăm thôi, giúp ích gì ."
Ninh vương triệu tập gần như bộ thánh thủ sản khoa và ngự y của Thái y viện, tiến hành hội chẩn kỹ càng cho Thanh Cát. Đám ngự y bàn bạc, nhất trí cho rằng thời điểm thụ thai, cơ thể Thanh Cát đang độc tố giày vò, rơi tình trạng suy nhược trầm trọng. Do đó, khi phôi t.h.a.i hình thành, chất độc trong cơ thể cũng theo m.á.u mà truyền sang bào thai.
Thanh Cát thế thì thắc mắc: "Tại độc tính truyền sang bào t.h.a.i ?"
Một lão ngự y râu tóc bạc phơ vuốt râu giảng giải: "Theo kinh nghiệm hành nghề nhiều năm của hạ quan, những trường hợp hiếm gặp. Một t.h.a.i p.h.ụ khi mới mang thai, cơ thể sinh phản ứng bài xích t.h.a.i nhi, dễ dẫn đến dọa sảy. Trong quá trình t.h.a.i nghén, do hệ miễn dịch của nương nương phản kháng và đào thải dị vật, bên cạnh việc cung cấp chất dinh dưỡng để nuôi thai, cơ thể còn vô tình đẩy luôn cả độc tố sang cho t.h.a.i nhi." Những lời giải thích thâm sâu vi diệu , cả Thanh Cát lẫn Ninh vương đều ù cạc khó bề lĩnh hội.
May , Ninh vương cũng chẳng buồn hỏi cặn kẽ, lạnh giọng cắt ngang: "Tóm ? Đứa bé giữ giữ ?"
Lão ngự y nhăn trán tỏ vẻ lúng túng, chần chừ giây lát thưa: "Thai nhi rốt cuộc , bây giờ hạ quan khó lòng định đoạt, e là đợi đến lúc lâm bồn mới phán xét . Nương nương mới m.a.n.g t.h.a.i hai tháng, t.h.a.i nhi thành hình, giờ hạ kết luận e là quá sớm. theo thiển ý của hạ quan, dấu hiệu trúng độc mờ nhạt, thường thậm chí phát hiện , ắt hẳn đáng ngại."
Ninh vương nhíu mày, ánh mắt sắc như d.a.o găm xoáy mặt lão ngự y, rõ ràng là ý lối nước đôi rụt rè .
Lão ngự y vội vàng giải thích cặn kẽ hơn: "Đạo mang thai, sinh nở vốn thuận theo lẽ tự nhiên, lấy nhu khắc cương, lấy yếu thắng mạnh. Bào t.h.a.i sống nương tựa cơ thể , hấp thụ dưỡng chất từ . Nếu cơ thể phản kháng quá mạnh mẽ, hoặc t.h.a.i nhi quá èo uột, thì ắt xảy hiện tượng sảy t.h.a.i c.h.ế.t yểu . Nay bào t.h.a.i vẫn tồn tại, nương nương lộ hỷ mạch, chứng tỏ t.h.a.i nhi vượt qua kiếp nạn, ắt hẳn sẽ phát triển khỏe mạnh. Điện hạ và nương nương cần quá lo lắng."
Ninh vương gặng hỏi: "Có thần d.ư.ợ.c nào giúp bồi bổ an t.h.a.i ?"
Lão ngự y đăm chiêu suy nghĩ, nhắm mắt nhắm mũi thưa bừa: "Hạ quan một phương t.h.u.ố.c giúp điều hòa khí huyết, an t.h.a.i bồi bổ. thú thực, cũng chỉ là liệu pháp an ủi tinh thần. Đạo sinh nở vốn dĩ tuân theo tự nhiên, thuận ứng thiên mệnh, vô vi mà trị. Sức và t.h.u.ố.c thang thể cưỡng cầu đổi ý trời."
Nghe lời , Ninh vương đành sai ngự y kê vội vài toa t.h.u.ố.c an thai, bồi bổ cho lui.
Khi các ngự y cáo lui, trong lòng Thanh Cát nảy sinh một nỗi bàng hoàng thấu suốt. Nàng thầm nhủ, lẽ chính thâm tâm nàng chối bỏ đứa bé , hoặc cơ thể nàng tự động bài xích nó, xem như mầm mống ngoại lai cần đào thải. Nàng từng mảy may thương xót che chở nó, thế nên sinh linh non nớt mới gánh chịu lượng độc tính còn sót trong kỳ kinh bát mạch của nàng. Cớ sự đúng với tâm nguyện của nàng, nhưng dấy lên trong nàng một nỗi xót xa ân hận tột cùng. Nàng nhớ hình ảnh thiếu phụ gào t.h.ả.m thiết trong đám cháy phố, liều mạng vì khúc ruột của . Phải chăng đó mới là tình mẫu t.ử thiêng liêng của con ? Bản nàng vốn dị biệt, khác hẳn thường.
Lúc , Ninh vương thấy nàng ủ rũ rầu rĩ, lân la dỗ dành. Thanh Cát thực chất chẳng hề bi thương, chỉ mải mê toan tính bước đường tiếp theo. Nàng giả vờ tươi tỉnh, lựa lời an ủi : "Những lời ngự y , dẫu hiểu hết cặn kẽ, nhưng cũng hiểu đạo lý thuận theo tự nhiên. Nay dấu hiệu mang thai, ắt hẳn đứa trẻ duyên với hai . Thiếp tin ngươi trời mắt, ắt phù hộ, chuyện sẽ thôi."
Ninh vương thấy nàng , mới thôi an ủi thêm, nhưng trong thâm tâm vẫn khỏi bồn chồn lo âu. Hắn âm thầm cử ráo riết săn lùng các danh y giải độc, quyết lo toan vẹn .
Tin Ninh vương phi m.a.n.g t.h.a.i nhanh chóng lan truyền khắp hoàng cung. Hoàng thượng, Hoàng hậu, Đàm Quý phi, Thái t.ử phi và các hoàng quốc thích đều tin. Lập tức, hàng đống ban thưởng, thảo d.ư.ợ.c quý hiếm ùn ùn đổ về phủ Ninh vương.
Đàm Quý phi đích ngự giá tới, mặt mày hớn hở mặt: "Con cứ yên tâm dưỡng t.h.a.i cho , thiếu thốn thứ gì cứ báo một tiếng." Thái độ của bà đối với Thanh Cát lúc ân cần, hòa nhã từng . Bà sang dặn dò Ninh vương: "Xưa nay con ngỗ ngược thế nào, thèm tính toán. nay Vương phi thai, con gì cũng thận trọng."
Với Đàm Quý phi, Ninh vương như một vẫn giữ thái độ dửng dưng, hờ hững: "Nhi thần ."
Đàm Quý phi vẫn yên tâm: "Tuyệt đối lỗ mãng, ham mê nữ sắc..."
Ninh vương thẳng thừng ngắt lời: "Mẫu phi, mấy lời dư thừa cần nhắc . Làm như nhi thần là con nít lên ba bằng?"
Đàm Quý phi nghẹn họng: "..." Bà phẩy tay ngán ngẩm: "Thôi thôi thôi, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mới đạo lý với con, con hiểu tiếng cơ chứ!"
Ninh vương càng thêm khó chịu, lười đôi co với Đàm Quý phi: "Mẫu phi còn việc gì khác thì nhi thần xin cáo lui."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-50-ke-hoach-moi.html.]
Đàm Quý phi hừ lạnh: "Đi !"
Trừ Đàm Quý phi , vui mừng hớn hở nhất lẽ là Thái t.ử phi. Nàng hấp tấp chạy tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y Thanh Cát, kích động y như thể chính bản nàng m.a.n.g t.h.a.i .
Chính sự nhiệt tình khiến Thanh Cát chần chừ d.a.o động. Nàng hiểu rõ giữ đứa bé . Không chỉ vì mầm họa độc tố trong quá khứ thể hủy hoại t.h.a.i nhi, mà quan trọng hơn cả, nàng là Hạ Hầu Kiến Tuyết thật. Nàng thừa Đàm Quý phi, Thái t.ử phi và Ninh vương, thứ họ ngày đêm mong ngóng là kết tinh huyết mạch của gia tộc Hạ Hầu và hoàng thất, chứ con lai của một tiện tỳ ám vệ thấp hèn. Vì thế, lý trí nhắc nhở nàng vùng vẫy thoát khỏi vũng lầy , quyết thể sinh đứa bé. Nàng một sinh linh vô tội gánh nghiệp vì nàng.
đối mặt với dáng vẻ kỳ vọng khôn xiết của Thái t.ử phi, nàng bắt đầu mủi lòng thương xót. Đôi khi, những cái lườm nguýt, sự khinh rẻ dễ đối phó hơn. Chỉ cần vung d.a.o là xong chuyện, gọn gàng dứt khoát. nụ thánh thiện, ánh mắt chan chứa hy vọng, và đôi bàn tay đang siết chặt lấy tay nàng vì quá khích, nàng xoay xở ? Nàng từng kinh nghiệm đối phó với những tình huống trớ trêu như .
Thái t.ử phi thấy nàng lơ đãng, tỏ vẻ áy náy: "Ta... ồn phiền nghỉ ngơi đúng ?"
Thanh Cát khẽ lắc đầu: "Hoàng tẩu, , chỉ là..." Nàng ngập ngừng một lát tiếp: "Muội chỉ lo. Cánh tay đang thương, ngự y thể trạng cũng khỏe, sợ đứa bé bề gì."
Thái t.ử phi vội vã trấn an: "Chuyện gì đáng lo, bên cạnh chúng các ngự y hàng đầu thiên hạ cơ mà, chẳng gì sợ cả. Muội đừng nghĩ ngợi m.ô.n.g lung, cứ chuyên tâm tĩnh dưỡng t.h.a.i kỳ là ."
Thanh Cát miễn cưỡng gật đầu.
Thái t.ử phi dặn dò: "Muội thèm ăn món gì, dùng vật gì, cứ mạnh dạn bảo , nhất định lo liệu đầy đủ."
Thanh Cát gượng : "Vâng ạ."
Suốt dăm ba ngày liền, phủ Ninh vương tấp nập khách khứa , thì động viên an ủi, kẻ thì biếu xén nhân sâm yến sào. Những nghi lễ giao tế rườm rà ập xuống đầu Thanh Cát, cộng thêm cú sốc m.a.n.g t.h.a.i bất ngờ, khiến nàng chẳng lấy một phút giây thanh tịnh. Thế nhưng, giữa mớ bòng bong hỗn loạn , nàng cũng dần vạch cho những lối thoát.
Đến một ngày, Thái t.ử phi dời gót, căn phòng lập tức chìm sự tĩnh lặng. Cửa nẻo đóng kín mít, bình phong che chắn bên ngoài gian phòng, rèm trướng buông rủ xung quanh chiếc sập gụ. Cung nữ thắp hương trầm xong cũng xin phép lui ngoài. Hương trầm thoang thoảng mùi thỏ ty tử, tang ký sinh, pha lẫn mùi trầm hương hảo hạng, tác dụng an t.h.a.i dưỡng thần.
Nằm cuộn tròn trong rèm trướng, Thanh Cát hít sâu mùi hương trầm bổng, cảm thấy thư thái, nhẹ nhõm. Giữa chốn vắng lặng tịch mịch, tiếng kẽo kẹt mở cửa đóng vang lên. Ngay đó, La ma ma vén rèm rón rén bước . Thanh Cát tuy nhắm mắt dưỡng thần, nhưng thính giác nhạy bén giúp nàng dễ dàng nhận tiếng bước chân đặc trưng của bà.
Chuyện gì đến ắt đến. Suốt mấy ngày qua bận rộn, nay La ma ma mới cơ hội kiếm nàng chuyện riêng, bà sốt ruột như kiến bò chảo nóng. Bà rón rén gần, kéo chiếc ghế thêu chễm chệ, tiện tay cầm luôn mớ kim chỉ giả đò khâu vá. Vừa , bà ngập ngừng gọi: "Nương nương?"
Thanh Cát vẫn nhắm nghiền mắt, giọng nhạt tênh: "Nói ."
La ma ma giả lả: "Nói chuyện gì cơ?"
Thanh Cát nhếch mép nhạt: "Đã mấy ngày trôi qua , cho bà đủ thời gian. Nếu bà chịu lên tiếng, sẽ giải quyết theo cách của ." Vừa dứt lời, nàng từ từ mở mắt, ánh sắc lạnh xoáy thẳng La ma ma.
Gian phòng rộng lớn, khói hương nghi ngút mờ ảo. Ngọn nến trong chiếc đèn lồng tráng men xanh trắng chạm trổ hình cá chép tỏa thứ ánh sáng đỏ ệch, phủ lên tẩm cung xa hoa một lớp sương mù u ám. Bóng chiếc bình phong in hằn sập gụ. Xuyên qua bức màn rủ lơ lửng, La ma ma chạm ánh mắt của Thanh Cát. Đôi mắt lạnh lùng, vô cảm, phảng phất hàn khí c.h.ế.t chóc, ngùn ngụt sát khí.
Sống lưng La ma ma lạnh toát, mồ hôi hột thi tứa . Bà lắp bắp: "Nương nương?" Dáng vẻ sát thủ , giống một thiếu phụ yếu ớt đang m.a.n.g t.h.a.i cho !
Thanh Cát im bặt, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi d.a.o cạo cứ thế găm thẳng bà, như thể lột trần tim gan phèo phổi của bà. La ma ma luống cuống thanh minh: "Nương nương, dự định gì, cứ thẳng thắn với lão nô, gì chúng từ từ bàn bạc." Bà lí nhí thêm: "Sự tình đến nước , chúng đành bàn bạc cho thấu đáo..."
Nghe giọng điệu lấp lửng của bà, Thanh Cát càng thêm chắc mẩm: Bọn họ nàng sinh đứa bé . Còn đằng đó ẩn giấu âm mưu gì, nàng thăm dò mới rõ. Hoặc đúng hơn, nàng cần gặp Mạc Kinh Hy. Tầm cỡ La ma ma chắc chắn đủ tuổi, Mạc Kinh Hy mới là kẻ chủ mưu giật dây bức màn. Nàng gặp .
Khóe môi Thanh Cát nhếch lên nụ giễu cợt: "Ta gặp Mạc Kinh Hy."
La ma ma hoảng hốt: "Nương nương, chuyện gì cứ bàn với lão nô. Thân phận lúc tiện gặp ngoại nam, hơn nữa đang mang thương tích, điện hạ quản chặt, rủi phát hiện thì..."
Thanh Cát lạnh lùng ngắt lời: "Ta gặp là gặp." Giọng điệu đanh thép cho phép chối cãi: "Đã bảo là gặp, bà còn lải nhải cái gì, mau chóng thu xếp ."
La ma ma á khẩu, trừng mắt Thanh Cát, cuối cùng đành ngậm bồ hòn ngọt: "Lão nô sẽ cố gắng."
La ma ma rốt cuộc cũng bày mưu tính kế, đưa Mạc Kinh Hy vương phủ danh nghĩa nhà ngoại đến thăm hỏi, biếu xén các loại thảo d.ư.ợ.c quý hiếm. Ninh vương tiếp đón lấy lệ, đó mới cho phép y hậu viện thỉnh an Vương phi. Sau một hồi xã giao khách sáo, Mạc Kinh Hy cuối cùng cũng giáp mặt Thanh Cát tại hoa sảnh của vương phủ. Cung nữ La ma ma lệnh lui ngoài, chỉ còn bà chầu rìa tiếp chuyện, nhằm che mắt thế gian khỏi mang tiếng phạm húy.
Mạc Kinh Hy diện cẩm bào sang trọng, thái độ cung kính cẩn trọng. Khi cung nữ lui , Thanh Cát chậm rãi nhấp từng ngụm canh thuốc, nội công vận hành đến cực độ, thính giác tinh tường quét một vòng xung quanh, chắc chắn ám vệ theo dõi. Từ khi thương và mang thai, Ninh vương hết mực chiều chuộng nàng, sự cảnh giác dường như cũng lơi lỏng nhiều.
Nàng chẳng buồn vòng vo tam quốc, vô thẳng vấn đề: "Mạc , hy vọng cách giải quyết của các ngươi sẽ hài lòng."
Mạc Kinh Hy thở dài thườn thượt: "Ý nương nương giải quyết thế nào?"
Thanh Cát mỉa mai: "Đó chẳng là điều đang bàn bạc với Mạc ?"
Mạc Kinh Hy nheo mắt dò xét Thanh Cát: "Đối với cốt nhục , nương nương định bỏ định giữ?" Vừa hỏi, ánh mắt y rời khỏi đôi mắt nàng lấy nửa khắc. Nữ t.ử mạo danh dường như vượt ngoài tầm kiểm soát của y. Y đ.â.m hoài nghi về phận thật sự của nàng , giờ đột ngột dính bầu, y dám tùy tiện lật bài ngửa, thăm dò tâm cơ của nàng .
Thanh Cát khẩy: "Ta giờ hề mặn mà chuyện sinh đẻ, giao kèo lúc cũng chẳng đả động nửa lời đến việc . Chuyện chỉ mang phiền toái, dĩ nhiên giữ."
Thấy thái độ dửng dưng của nàng, Mạc Kinh Hy gặng hỏi: " nương nương m.a.n.g t.h.a.i , mà là cốt nhục của Ninh vương. Ninh vương quyền khuynh thiên hạ, diện mạo xuất chúng. Kết phu thê với ngài, sinh hạ cốt nhục của ngài, mặc kệ nương nương là hạng hạ lưu nào, nương nương cũng sẽ 'mẫu bằng t.ử quý' ( quý nhờ con), chẳng ?"
Nghe câu , Thanh Cát thừa y đang khích tướng, nhằm moi móc dã tâm và toan tính thực sự của nàng. Nàng lạnh nhạt đáp: "Ta , đẻ, lỗ tai ngươi điếc mà lọt?"
Sắc mặt Mạc Kinh Hy thoáng chốc sượng sùng. Y quắc mắt Thanh Cát: "Vương Tam nương tử, an phận thủ thường." Y gằn: "Nương nương thể ở đây vênh váo với , mặc lụa là gấm vóc, đeo vàng ngọc đầy , còn m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của Ninh vương, chẳng tất cả đều nhờ ơn huệ của vụ hợp tác ? Nương nương điều, đổ vấy trách nhiệm cho khác, đến nước chịu nhân nhượng bàn bạc, chỉ khăng khăng bảo sinh. Vậy vấn đề giải quyết? Có giải quyết ? Hay là..."
Y đưa mắt ngoài cửa sổ, nheo mắt , gằn từng tiếng thật khẽ: "Ngươi thử đoán xem, nếu Ninh vương ngươi thiên kim nhà Hạ Hầu, ngài sẽ xử lý ngươi thế nào? Ngươi tưởng sẽ kết cục ?"
Tới mấy chữ cuối, trong đáy mắt y lóe lên tia sáng hung ác, giọng điệu đanh , sặc mùi đe dọa.
Thấy , Thanh Cát càng lớn hơn. Nàng thừa đây là con ch.ó c.ắ.n càn, dám lên giọng đe dọa nàng ?
Nàng đốp chát ngay lập tức: "Mạc , ngươi phân tích chí lý lắm. Nếu , chúng lập tức gọi , mời Ninh vương đến đây ba mặt một lời cho rõ ràng."
Mạc Kinh Hy nhíu mày.
Thanh Cát dứt khoát: "Nếu bây giờ ngửa bài với Ninh vương, Ninh vương chắc chắn sẽ băm vằm thành trăm mảnh. Nếu may mắn, ngài sẽ cho đẻ xong lăng trì xử tử. Nếu xui xẻo, ngài lập tức ban cái c.h.ế.t. mặc xác, cái mạng cỏ rác c.h.ế.t thì gì hối tiếc. còn các ..." Nàng nhếch mép: "Ngươi thử đoán xem, nhà Hạ Hầu và Ninh vương sẽ ?"
Khuôn mặt Mạc Kinh Hy đột ngột tối sầm . Thanh Cát chọc đúng t.ử huyệt, tóm thóp của y.
Nàng tươi y, giọng đều đều: "Hoàng thất Đại Thịnh tiền lương, binh mã, thống trị bách tính thiên hạ. Nếu tiêu diệt tứ đại thế gia, dù các ngươi cả đội quân cao thủ thì ? Trước thiên binh vạn mã, thứ chỉ là bọt bèo tan thành mây khói trong chớp mắt. Bao năm qua, hoàng thất Đại Thịnh e ngại tứ đại thế gia, nhưng các ngươi, những môn phiệt thế gia, cũng đừng tự huyễn hoặc quá. Đừng tưởng sợ các ngươi. Nói toẹt , cái họ e ngại chỉ là 'thanh danh' trăm năm thanh tao quyền quý của các ngươi mà thôi."
Mạc Kinh Hy nín lặng, ánh mắt như d.a.o găm, y thừa Thanh Cát sai. Hoàng thất Đại Thịnh giành thiên hạ, diệt môn phiệt chỉ cần buông một lời. họ màng đến lòng dân, cần duy trì danh chính ngôn thuận, nên điều họ nể nang duy nhất chính là hai chữ "thanh danh".
Thanh Cát mỉa mai tiếp: "Phải, các ngươi danh gia vọng tộc, môn phiệt trăm năm, đời kính ngưỡng. thế thì ? Sự thanh tao của các ngươi là thành quả tích cóp qua bao đời, là cơ nghiệp tổ tiên để , là tiếng tăm từ thuở . Nay các ngươi hứa hôn với hoàng thất, dám dương đông kích tây, cái trò mèo mả gà đồng đ.á.n.h tráo phận . Ông thử nghĩ xem, trong thiên hạ sẽ nhận nhà Hạ Hầu ? Thể diện của hoàng thất để ? Các ngươi tưởng hoàng thất Đại Thịnh sợ các ngươi thật ?"
La ma ma cạnh mà mặt cắt còn hột máu. Bà dĩ nhiên thừa hiểu, nếu hoàng thất nổi cơn thịnh nộ, vin cái cớ động trời để giáng đòn trừng phạt gia tộc Hạ Hầu trăm năm, thì đó đúng là danh chính ngôn thuận, xuất sư hữu danh.
Mạc Kinh Hy sa sầm mặt, chằm chằm Thanh Cát chớp mắt. Đôi mắt lạnh lẽo của nàng toát lên vẻ tuyệt tình vô cảm. Nàng quả thực chẳng màng đến sống c.h.ế.t.
Từ lúc nàng chấp nhận thỏa hiệp với Mạc Kinh Hy, từ lúc nàng lóa mắt vì mười vạn lượng bạc, vứt bỏ trinh tiết nữ nhi, nàng dấn con đường lối thoát. Nàng hiểu rõ, một khi Ninh vương chân tướng, khoan bàn đến Ninh vương, ngay cả Diệp Mẫn cũng tuyệt đối tha mạng cho nàng. Diệp Mẫn thể nảy sinh chút hứng thú với nàng, nhưng điều đó bì quy định ngặt nghèo tồn tại hàng trăm năm của Thiên Ảnh Các. Đến lúc đó, nàng sống bằng c.h.ế.t.
Vậy nên giờ phút , nàng còn đường lùi. Đã hết đường lùi, nàng sẵn sàng kéo tuột tất cả xuống vũng bùn, một trận kinh thiên động địa, sảng khoái hả hê, khiến tất cả bọn họ quy phục chân ! Ninh vương ngang tàng, tàn nhẫn đến mấy, rốt cuộc cũng thua một ván cờ nhục nhã, thua ở chỗ Vương phi đ.á.n.h tráo mà vẫn mù tịt. Còn nhà Hạ Hầu, ngay từ khi Mạc Kinh Hy nhúng tay , bọn họ cầm chắc phần thua!
Thanh Cát nhếch môi, lạnh: "Người xưa câu, kẻ chân trần chẳng sợ kẻ mang hài. Ta vì mười vạn lượng bạc mà bán rẻ trinh tiết, ngươi nghĩ còn quan tâm đến cái t.h.a.i cái mạng quèn ?"
Mạc Kinh Hy rốt cuộc cũng buông tiếng thở dài thườn thượt: "Chúng thể thương lượng thiện chí, nương nương cần cương quyết đến mức ngọc nát đá tan như ."
Thanh Cát: "Được thôi, ngươi cứ ."
Mạc Kinh Hy chau mày, trầm ngâm hồi lâu mới cất lời: "Nếu giải quyết, chỉ còn cách tạo một vụ t.a.i n.ạ.n để phá thai."
Thanh Cát lập tức gật đầu, dứt khoát do dự: "Vậy các ngươi chuẩn t.h.u.ố.c thang ."
Mạc Kinh Hy ngập ngừng: " nương nương đột ngột sảy thai, hoàng thất ắt sẽ truy cứu đến cùng."
Dù hiện giờ Hoàng thượng, Hoàng hậu, Đàm Quý phi, Ninh vương, thậm chí cả Thái t.ử và Thái t.ử phi đều đang dán mắt cái t.h.a.i . Đùng một cái "Ninh vương phi" sảy thai, bọn họ ắt sẽ điều tra chân tướng, các ngự y vì để tự bảo vệ , cũng bắt buộc truy xét cặn kẽ.
Thanh Cát thản nhiên: "Ta hiểu, cần kẻ giơ đầu chịu báng. Chuyện dễ thôi..."
Nàng đưa mắt sang La ma ma: "Để La ma ma là ."
La ma ma đột nhiên réo tên, giật b.ắ.n : "Ta... gì cơ?"
Ánh mắt Thanh Cát lướt nhẹ qua cái cổ của La ma ma: "Đương nhiên bà là gánh tội nhất . Ngoài bà , còn ai đây dám hạ độc thủ mưu hại hoàng tự?"
La ma ma suýt thì nhảy dựng lên: "Nếu mang tội mưu hại hoàng tự, chẳng sẽ mất đầu !"
Bà phắt sang Mạc Kinh Hy cầu cứu: "Mạc , tuyệt đối !"
Mạc Kinh Hy giơ tay hiệu, ngăn cho La ma ma thêm lời nào. La ma ma đành uất ức ngậm miệng.
Mạc Kinh Hy Thanh Cát, một hồi lâu mới lên tiếng: "Vương Tam nương tử, hy vọng nương nương giữ đứa bé . Nương nương thấy... liệu khả năng đó ?"