Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 51: Ám vệ Thanh Cát biến mất

Cập nhật lúc: 2026-08-12 15:25:53
Lượt xem: 502

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe những lời , một nơi nào đó sâu thẳm trong lòng Thanh Cát khẽ rung động. Nàng thừa nhận rằng bản hề sắt đá và tuyệt tình như vẻ bề ngoài.

Nàng từng nghĩ đến việc sẽ một đứa con. Cho dù xảy chuyện ngoài ý , nàng cũng thể dứt khoát bỏ , để nó chào đời. Thế nhưng, sự kiên định giờ đây thực sự lung lay.

Nguyên nhân lung lay nhiều. Có thể là bởi sự mong ngóng của , bởi ánh mắt dịu dàng của Ninh vương, và cũng bởi đứa bé , mang trong dòng m.á.u hoàng thất, thể thoát khỏi túc mệnh của nàng để nắm giữ những thứ mà nàng từng .

Tuy nhiên, nàng vẫn dùng lớp mặt nạ lạnh lùng để đối diện với tất cả. Bởi lẽ, kẻ nàng đang đối phó là gia tộc Hạ Hầu, là một Mạc Kinh Hy giảo hoạt như cáo già.

Nàng thẳng Mạc Kinh Hy, cất lời: "Tiên sinh hiểu rõ, thời hạn thỏa thuận giữa chúng là năm tháng. Nay chỉ còn hai tháng rưỡi nữa là xong trách nhiệm. Ta hề vô cớ kéo dài thời gian. Vì , khuyên các nhất nên mau chóng đưa đại nương t.ử nhà các tới, đến lúc đó nàng thể thuận lý thành chương thế ."

Nàng khẽ thở dài: "Bây giờ mới thụ t.h.a.i thì quả thực chút muộn, nhưng là hết cách. Tóm hãy lo liệu càng sớm càng , vẫn thể đuổi kịp."

La ma ma , nghiến răng ken két: "Ngươi đang hươu vượn cái gì thế?"

Mạc Kinh Hy nheo mắt , chậm rãi : "Vương phi nương nương, ngài cũng những chuyện chúng thực sự thể . Cho nên mới thương lượng với ngài, xin hãy lùi thời hạn để ngài bình an sinh hạ đứa bé ."

Thanh Cát thừa hiểu đây mới là trọng điểm. Nàng lạnh nhạt hỏi: "Sau đó thì ?"

Mạc Kinh Hy đáp: "Tính theo ngày dự sinh, ba tháng khi ngài hạ sinh tiểu thế tử, vặn trùng với dịp đại thọ của Hạ Hầu lão , tức là tổ phụ của ngài. Đến lúc đó, ngài mượn danh nghĩa chúc thọ để trở về Hạ Hầu gia, danh chính ngôn thuận hoán đổi phận với nương t.ử nhà . Kể từ giây phút đó, ngài thể rời ."

Thanh Cát mỉm trào phúng: "Ngươi cảm thấy đến lúc đó, chúng vẫn thể thuận lợi đổi cho ?"

Mạc Kinh Hy điềm nhiên đáp: "Ta cẩn thận thỉnh giáo đại phu. Nữ t.ử khi m.a.n.g t.h.a.i và sinh nở vài tháng, vóc dáng ít nhiều sẽ sự đổi. Thời điểm đó cơ thể đang trong giai đoạn hồi phục, nên tính tình, sắc mặt dáng vóc chút khác biệt cũng là lẽ thường. Lúc các ngài hoán đổi cho là trọn vẹn nhất."

Ông chằm chằm Thanh Cát, thêm: "Tất nhiên, nếu ngài đổi , cũng thể thấu hiểu. mong ngài hiểu rõ một điều, hoàng thất rốt cuộc một vị Vương phi như thế nào, và Ninh vương thực sự cần một thê t.ử . Nếu ngài tự tin thể dựa chút nhan sắc để khiến Ninh vương yêu mỹ nhân hơn giang sơn, ngài cứ việc thử."

Thanh Cát hờ hững đáp lời: "Tiên sinh cứ yên tâm. Ta hứng thú mưu cầu vị trí Ninh vương phi. Ta chỉ lấy những thứ thuộc về ."

Mạc Kinh Hy nàng, dò xét: "Nếu thì còn gì hơn. Đợi ngài sinh đứa bé , nó đương nhiên sẽ là đích trưởng t.ử của phủ Ninh vương, nhưng mang danh phận là con cháu của nữ nhi Hạ Hầu gia chúng . Ngài thấy ?"

Thần sắc Thanh Cát vẫn nhạt nhẽo: "Nói cách khác, những gả nương t.ử nhà các , mà đến cả việc sinh con nối dõi cũng luôn ?"

Mạc Kinh Hy gật đầu: "Chuyện quả thực ngoài dự liệu. ngài cứ yên tâm, nương t.ử nhà nhất định sẽ coi đứa bé như con ruột mà đối đãi."

Thanh Cát : "Được. Vậy hãy rõ chi tiết xem đến lúc đó chúng sẽ hoán đổi thế nào. Thời gian cụ thể, kế sách , và quan trọng nhất là các sẽ thêm cho bao nhiêu bạc."

Mạc Kinh Hy nhẩm tính: "Thêm mười vạn lạng bạc trắng. Còn kế sách cụ thể thì hãy bàn tiếp. Tuy nhiên, thể sơ qua dự định của để ngài chuẩn , tránh đến lúc đó xảy sai sót."

Thanh Cát gật đầu: "Được."

Mạc Kinh Hy bèn đem dự tính của kể một lượt. Ông nhắc đến dịp đại thọ của Hạ Hầu lão sắp tới. Lúc đó Thanh Cát với phận đích nữ đương nhiên về chúc thọ tổ phụ. Hơn nữa, dựa theo tiết trời khi , Ninh vương chắc chắn đang bận rộn với lệ duyệt binh và tuần tra biên phòng hàng năm. Chuyện quân cơ trọng đại, ngài tất thể rời .

Đến lúc đó, Thanh Cát chỉ cần ở Hạ Hầu gia vài ngày, lúc về phủ Ninh vương sẽ đổi thành đại nương t.ử thật sự.

Thanh Cát lặng lẽ lắng , xen lời. Thế nhưng qua từng câu chữ của Mạc Kinh Hy, nàng nhạy bén đ.á.n.h vài điều bất thường.

Nàng thầm tính toán trong lòng. Lúc nương t.ử Hạ Hầu gia chắc chắn mang thai, nhưng dáng khi vẫn lộ rõ. Vậy thể đoán nàng m.a.n.g t.h.a.i quá bốn tháng, thậm chí mới chỉ hai, ba tháng. Nếu đúng như , con của Hạ Hầu nương t.ử cũng chỉ sinh con của nàng chừng hai, ba tháng là cùng.

Nghe ý tứ của Mạc Kinh Hy, lúc về Hạ Hầu gia, nàng sẽ mang theo đứa bé. Giả sử hai đứa trẻ khéo cùng giới tính, cùng là nam hoặc cùng là nữ, thì ở giữa chắc chắn chỗ để động tay động chân.

Đối với trẻ sơ sinh, chênh lệch hai ba tháng quả thực sẽ thấy rõ sự khác biệt về vóc dáng. chặng đường từ hoàng đô về Hạ Hầu gia khá xa xôi, cộng thêm thời gian lưu nhà đẻ, nhẩm tính một chuyến về cũng mất ba, bốn tháng trời.

Ba bốn tháng trôi qua, trẻ con sẽ lớn nhanh. Một đứa trẻ trông to khỏe hơn những đứa trẻ khác cùng tháng tuổi cũng là chuyện bình thường. Đến lúc đó, nếu Hạ Hầu gia tráo đổi hai đứa bé, thì đối với Hạ Hầu nương t.ử mà , thứ quả thực quá mỹ.

Nàng thể sinh đứa con của nam t.ử yêu thương, thể mang nó phủ Ninh vương, đường hoàng nuôi dưỡng như thế t.ử hoặc quận chúa quyền quý. Càng đáng sợ hơn, ngộ nhỡ cả hai đều là bé trai, thì chiếu theo tâm ý của Đàm quý phi và Thái t.ử phi hiện tại, đứa trẻ tráo đổi khả năng sẽ kế thừa đại thống, bước lên ngai vàng.

Nếu chuyện đúng như những gì nàng suy đoán, thì mưu đồ thực sự quá mức thâm độc.

Thậm chí ác độc hơn, con của Hạ Hầu nương t.ử sinh , La ma ma túc trực bên cạnh Thanh Cát. Bà chỉ cần âm thầm chuẩn sẵn những đứa trẻ sơ sinh phù hợp, bên sinh nam thì bà đổi lấy nam, bên sinh nữ thì bà đổi lấy nữ. Những việc tày trời như , bọn họ thể .

Nghĩ đến đây, sống lưng Thanh Cát khỏi ớn lạnh.

Nếu Mạc Kinh Hy khéo đụng trúng nàng, mà tìm một nữ t.ử bình thường nào đó đến mạo danh, thì phủ Ninh vương và cả hoàng thất e rằng đều tính kế triệt để.

Khốn nỗi, quỷ kế cực kỳ khó vạch trần. Dẫu tính tình và dung mạo thực sự của vị đích nữ Hạ Hầu gia thế nào, ngoài ít kẻ . Dù Hạ Hầu gia tìm một khác biệt về tính cách, cũng chỉ chép miệng cho rằng nữ nhi nhà Hạ Hầu hữu danh vô thực, chứ nào ai dám nghĩ đó là đồ giả mạo.

Chờ đến khi đại công cáo thành, bọn họ chỉ việc g.i.ế.c diệt khẩu vị vương phi giả , thế gian còn ai bí mật tày trời nữa?

Ngay lúc , ánh mắt dò xét của Mạc Kinh Hy, Thanh Cát khẽ mỉm . Nàng thong thả đáp: "Được, kế sách của chu , ý kiến gì."

Nếu bọn họ mất công giăng một ván cờ thú vị như , nàng sẽ phụng bồi đến cùng.

Đôi khi, suy nghĩ của con đổi chỉ trong một chớp mắt. Trước đây, Thanh Cát từng nghĩ sẽ một đứa con. hiện tại, nàng cảm thấy chuyện cũng chắc tệ.

Nàng rõ sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi Thiên Ảnh các, ẩn chốn nhân gian khói lửa để tận hưởng một kiếp bình dị. Nghĩ , để thành ước nguyện đó, lẽ nàng vẫn cần tìm một nam nhân, để tự nếm trải quãng đời của một nữ t.ử bình thường. Và trong những tháng năm , nàng cũng sẽ khao khát một đứa con của riêng .

Ai mà lường , lòng vốn đổi .

Hiện tại cơ hội đang bày mắt. Nàng thể sinh một đứa trẻ, mà đứa trẻ mang huyết mạch hoàng tộc, là cốt nhục của Ninh vương.

Ninh vương từng là chủ nhân của nàng, là tồn tại cao thể với. Hầu hết thời gian nàng chỉ phủ phục đất, ngước vạt áo của ngài. Vậy mà giờ đây, nàng chung chăn chung gối, thậm chí sắp mang trong giọt m.á.u của ngài.

Thật là một chuyện đại nghịch bất đạo ! Thế nhưng, tại thể chứ?

Nàng thấu tỏ tâm tư tính toán của Mạc , nhưng nàng cách xoay chuyển càn khôn. Nàng thể để con lưu hoàng tộc, thể giúp cốt nhục của nghịch thiên cải mệnh.

Thanh Cát ngừng toan tính trong lòng, cuối cùng vướng bận về phận ám vệ của chính . Xem , "ám vệ Thanh Cát" buộc biến mất.

Khi bụng nàng ngày một lớn, quá trình t.h.a.i nghén thể nào che giấu nữa, cái danh phận ám vệ tuyệt đối thể ló mặt ngoài. dùng phận đó để bốc khỏi nhân gian vô cùng trắc trở. Ninh vương sẽ dễ dàng buông tha cho nàng, và Diệp Mẫn càng .

Nếu , nàng chỉ đành tự vận động. Phải thế nào để cái danh xưng ám vệ tan thành mây khói?

Nàng thể vu oan giá họa cho chính , nhưng e rằng thứ đổi chỉ là hình phạt tàn khốc, chứ Thiên Ảnh các tuyệt đối chịu thả . Mỗi một ám vệ của Thiên Ảnh các đều bồi dưỡng bằng vô tâm huyết và tiền bạc. Trừ phi phế bỏ bộ võ công, bằng bọn họ đừng hòng lấy tự do.

bảo nàng tự phế võ công, nàng nỡ c.ắ.n răng . Hơn nữa hiện tại nàng đang mang thai, thể lấy thể đùa giỡn.

Chợt, Thanh Cát nhớ đến Đàm quý phi. Vị quý phi nương nương lúc nào cũng chực chờ lấy mạng nàng, đây chẳng là một mũi giáo mượn tay ?

Hôm , nhân lúc Ninh vương vắng, nàng lấy cớ mệt mỏi nghỉ ngơi, lệnh cho hạ nhân đóng chặt cửa phòng. Rất nhanh, nàng đổi dung nhan trở về ám vệ Thanh Cát. Đợi lúc La ma ma bước khỏi viện, nàng cố tình để lộ hành tung, tung nhảy vọt khỏi vách tường.

La ma ma vốn luôn e dè ám vệ Thanh Cát, nay thấy cảnh tượng thì sinh lòng nghi hoặc. Bà vội vàng nấp lùm hoa, căng mắt theo bóng lưng Thanh Cát thoắt ẩn thoắt hiện khuất dần về phía xa.

Trong lòng kinh nghi bất định, La ma ma chẳng buồn nghĩ ngợi thêm, ba chân bốn cẳng chạy phòng. Cùng lúc đó, Thanh Cát vận khinh công đường vòng, yên vị trở giường.

La ma ma lao thẳng viện, đưa tay gõ cửa. Bên trong, Thanh Cát đang gấp rút tẩy trang, giọng điệu mang theo sự lười biếng ngái ngủ: "Chuyện gì ? Không dặn lúc ngủ tuyệt đối quấy rầy ?"

La ma ma ép giọng thật thấp: "Nương nương, là nô tỳ đây."

Thanh Cát chỉnh đốn y phục đoan trang, lúc mới lên tiếng: "Vào ."

La ma ma bước , cẩn thận cài chặt then cửa sổ, tiến sát gần giường, khẽ khàng : "Nương nương, thấy dạo gần đây tên ám vệ Thanh Cát gì bất thường ?"

Thanh Cát tỏ vẻ hoang mang: "Bất thường ? Không nàng tạm thời cần hầu hạ bên cạnh nữa ư? Chỉ là hôm qua nàng đột nhiên xuất hiện, hỏi han vài chuyện về trong Hạ Hầu gia. Ta cũng để tâm lắm nên với ma ma, chuyện gì ?"

La ma ma , trái tim thắt , sa sầm mặt mũi: "Sao sớm với nô tỳ?"

Thanh Cát hờ hững che miệng ngáp: "Người chỉ tiện miệng hỏi một câu, mà để ý. Với cũng nhiều lời ."

Thấy vẻ hồ đồ của nàng, La ma ma thầm khinh thường trong bụng, nhưng vẫn đè nén cơn giận, khuyên nhủ: "Dù chúng cũng cẩn trọng vạn phần. Nương nương , ban nãy nô tỳ đang ngoài viện thì nàng đột nhiên xuất hiện lao ngoài, hành tung vô cùng quỷ dị."

Thanh Cát lắc đầu: "Đâu , đang ngủ mà, nàng bẩm báo gì với !"

La ma ma vỗ đùi: "Thì đấy! Đã cần nàng kề cận bảo vệ, nàng đột nhiên xuất hiện? Nương nương thấy kỳ lạ ?"

Thanh Cát nhíu mày, vẻ ngộ nhận: "Ý ma ma là... tên ám vệ thực chất đang giám sát chúng ?"

La ma ma lạnh: "Cuối cùng nương nương cũng tỉnh ngộ đấy."

Thanh Cát hốt hoảng: "Vậy hôm nay nàng đột nhiên đến hỏi chuyện gia quyến, nàng ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-51-am-ve-thanh-cat-bien-mat.html.]

Nói đến đây, hai ánh mắt chạm , cả hai dường như cùng bừng tỉnh đại ngộ.

La ma ma cả quyết: "Chắc chắn nàng chuyện hôm chúng gặp Mạc đại , thậm chí là lén thứ gì đó!"

Thanh Cát tán đồng, khuôn mặt đầy vẻ âu lo: "Liệu nàng bẩm báo với Ninh vương ? Ninh vương là đồ giả mạo chăng?"

La ma ma lắc đầu phân tích: "Sẽ . Nếu Ninh vương chuyện, ngài chắc chắn động tĩnh. hiện tại điện hạ vẫn bình thường, thể thấy ngài hề . Nô tỳ đoán, tên ám vệ mới chỉ sinh lòng nghi ngờ nhưng nắm bằng chứng, nên tạm thời án binh bất động."

Thanh Cát vội : " nàng nhất định báo cáo với Diệp Mẫn . Diệp Mẫn là chủ nhân trực tiếp của nàng ở Thiên Ảnh các, nàng thể ."

La ma ma đăm chiêu: "Chuyện quả thực khả năng."

Thanh Cát nhíu chặt đôi mày thanh tú: "Vậy giờ ? Diệp Mẫn vốn luôn bất mãn và đề phòng . Nếu sinh lòng hoài nghi, nhất định sẽ bất động thanh sắc mà âm thầm điều tra. Đợi đến lúc nắm đủ bằng chứng, sẽ vạch trần ngay lập tức."

La ma ma cũng thấy đau đầu, buột miệng trách cứ: "Nô tỳ từ sớm , nàng là ám vệ của Thiên Ảnh các, phân minh chỉ lệnh Các chủ. Nô tỳ bảo nên giữ một kẻ như bên cạnh, nay quả nhiên rước họa !"

Thanh Cát nhất thời lời nào.

La ma ma trong lòng bực bội, nhịn trách móc thêm vài câu: "Nương nương nay đang mang cốt nhục hoàng gia, nếu để bọn chúng phát hiện chân tướng thì hậu quả khôn lường!"

Thanh Cát vẻ khó chịu: "Giờ ma ma trách cũng vô ích, mau mau nghĩ cách giải quyết !"

La ma ma trấn tĩnh , dịu giọng: "Con nhãi Thanh Cát tuy đoán phần nào, nhưng nô tỳ thấy Ninh vương vẫn vô cùng sủng ái nương nương, chứng tỏ tin tức đến tai ngài . Dù Diệp Mẫn nghi ngờ, cũng chỉ là phỏng đoán vô căn cứ. Nương nương nay đang mang long t.h.a.i của Ninh vương, nào dám gì? Cùng lắm đến lúc đối chất, Ninh vương sẽ tin ai còn . Nương nương dẫu cũng là mẫu của con ngài , chỉ cần thổi chút gió bên gối là xong!"

Thanh Cát thở hắt : "...Ma ma lý."

Nàng thầm mỉa mai, gió bên gối của Ninh vương dễ thổi. Nếu ngài là kẻ dễ sắc d.ụ.c cho mờ mắt, ngài chẳng là Ninh vương bách chiến bách thắng.

La ma ma trầm giọng: "Tuy nhiên, để kẻ bên cạnh vẫn là tâm phúc đại hoạn. Chúng nhất thiết tìm cách đuổi cổ ả ."

Thanh Cát gật đầu phụ họa: " . Trách lúc quá sơ ý, một kẻ như thế vạn vạn thể giữ ." Nói đoạn, nàng ngập ngừng hỏi: " cách nào để trừ khử nàng ?"

La ma ma nheo đôi mắt vẩn đục: "Chúng đành thương nghị với Mạc đại , xin ngài hiến kế ."

Thanh Cát thầm than may mắn. Chớp mắt nàng mang hai phận, là ám vệ là vương phi giả mạo, tự tương kế tựu kế đối phó với chính . Nếu , đường đường chính chính ám vệ, ngày tự nhiên rước họa sát lúc nào chẳng . Làm một ám vệ xem cũng khổ ải khôn cùng.

Nàng lập tức can ngăn: "Chuyện ... vạn vạn thể!"

La ma ma sửng sốt: "Sao ?"

Thanh Cát phân tích: "Ma ma thử nghĩ xem, nếu Hạ Hầu gia tay trừ khử ám vệ của Thiên Ảnh các, thần quỷ thì chẳng . lỡ như phong thanh lọt ngoài, e rằng sóng to gió lớn ập đến đỡ kịp!"

La ma ma nhíu chặt hàng mày.

Thanh Cát tiếp: "Nếu Hạ Hầu gia xử lý một kẻ vô danh tiểu thì đương nhiên là thiên y vô phùng. đây là cao thủ Thiên Ảnh các... Nếu nắm chắc mười phần, tuyệt đối hành động thiếu suy nghĩ."

La ma ma gật gù: "Nương nương . Vậy giờ ? Xem vẫn cần gặp Mạc đại bàn bạc ."

Thanh Cát xoa trán, tỏ vẻ đau đầu: "Tìm Mạc đại , nếu kẻ tâm vin sinh thêm phiền phức. Hay là chúng nghĩ cách điều ả nơi khác , đợi ả rời khỏi đây mới tính kế hạ thủ?"

La ma ma hỏi: "Có cách nào để mượn cớ đuổi ?"

Thanh Cát nhún vai đẩy trách nhiệm: "Ta thì cách gì . Hạ Hầu gia thủ đoạn gì, ma ma cứ việc tung ."

La ma ma sầm mặt, chắp tay trong phòng. Hồi lâu, bà đột ngột dừng bước: "Chuyện , e rằng vẫn cần nương nương đích mặt."

Giọng điệu của bà mang theo sự ngoan độc lạnh lẽo. Không cái tàn nhẫn g.i.ế.c chớp mắt của sát thủ, sự thâm hiểm mưu sâu kế hiểm của Diệp Mẫn, cũng chẳng cái uy áp lạnh lùng của Ninh vương. Đó là sự thâm độc chốn khuê phòng, giống như cầm kim âm thầm đ.â.m da thịt khác, buốt nhức đến tận xương tủy mà kẻ hại cũng chỉ đành c.ắ.n răng chịu đựng.

Thanh Cát bất động thanh sắc hỏi: "Ta mặt? Phải thế nào?"

La ma ma hạ giọng: "Nương nương chẳng đang m.a.n.g t.h.a.i ? Đây chính là chỗ dựa và công cụ đắc lực nhất của ."

Thanh Cát nhướng mày: "Ma ma chi tiết xem, thấy ma ma vẻ thạo chuyện ."

La ma ma đắc ý: "Nương nương đấy, mẫu thật sự của vốn xuất từ Tây Uyên. Thuở nhỏ, cũng từng theo bà về thăm chốn cũ."

Lời đương nhiên đang ám chỉ Hạ Hầu Kiến Tuyết thật.

Thanh Cát nhạt giọng: "Rồi ?"

La ma ma gằn: "Mảnh đất Vũ Ninh sát vách Tây Uyên. Nương nương thể tìm cớ điều ả sang đó. Đợi ả đến nơi, chúng sẽ sai mai phục. Tây Uyên chư bộ loạn lạc liên miên, đầy rẫy lam sơn chướng khí. Ả c.h.ế.t ở đó cũng chẳng ai đổ vấy lên đầu chúng ."

khẽ vuốt nếp áo, : "Huống hồ Vũ Ninh vốn gần Tây Uyên, ám vệ qua hai vùng đất cũng như cơm bữa. Phái ả một chuyến thì gì kỳ lạ."

Thanh Cát vẻ khó hiểu: " đang yên đang lành, điều ả sang Tây Uyên gì?"

La ma ma nhoẻn miệng: "Cho nên chúng mới cần một danh chính ngôn thuận."

vẻ thần bí cao thâm: "Thuở nhỏ theo mẫu tới Tây Uyên, nơi đó mọc một loại linh quả, tên là Lộ Giáp ?"

Thanh Cát trầm ngâm giây lát: "Ta qua."

La ma ma phẩy tay, giọng điệu tự mãn: "Biết là . Loài quả lai lịch tầm thường . Tương truyền, cựu triều vị cao tăng khắp Tây Uyên để phổ độ chúng sinh. Một hôm ngài mệt mỏi phiến đá. Trong mộng, ngài ngửi thấy mùi hương quả ngọt thanh khiết. Tỉnh dậy, ngài liền phát hiện cỏ Lộ Giáp mọc trong khe đá bên cạnh."

Thanh Cát hờ hững: "Rồi nữa?"

La ma ma chép miệng: "Quả của cỏ Lộ Giáp đỏ mọng, đỏ tươi rực rỡ..."

dừng một nhịp, ánh mắt lộ vẻ hồi tưởng: "Loại quả công hiệu dưỡng huyết an thai, bổ thận ích khí. Nương nương hiện đang mang long chủng, chịu phen kinh hách vì vụ hỏa hoạn, cần kỳ trân dị thảo để tẩm bổ. Oái oăm , loài quả chỉ mọc ở tít tận vùng viễn tây Tây Uyên, là nơi xa xôi cách trở nhất với Vũ Ninh ."

Trong đầu Thanh Cát nhanh chóng hiện lên tấm dư đồ Tây Uyên mà nàng từng xem qua trong tàng thư các của Ninh vương. Tấm bản đồ vẽ vô cùng cẩn mật. Cực tây Tây Uyên là địa bàn của bộ lạc Phiêu Quy, do Thắng Đồ gia tộc nắm giữ. Gia tộc từ đến nay luôn tự xưng là hậu duệ của Thượng cổ Thuấn Đế.

Hai mươi năm , Thắng Đồ gia sinh một vị Chiến thần - Thắng Đồ Nhã Hồi. Người dũng thiện chiến, khí phái lăng vân, xưng là Thuấn Đế báo mộng, mang dã tâm thu phục các bộ lạc để thống nhất Tây Uyên. Đáng tiếc trời xanh ghen ghét, Thắng Đồ Nhã Hồi tráng niên bỏ mạng. Từ cái c.h.ế.t của , bộ lạc Phiêu Quy từng một thời xưng bá Tây Uyên nay dần lâm cảnh suy đồi.

nếu Ninh vương bình định Tây Uyên, bộ lạc Phiêu Quy vẫn là một thế lực đáng gờm mà ngài thu phục.

Còn về cái gọi là quả Lộ Giáp, vì đặc tính khó bảo quản, hái xuống chỉ chừng ba năm ngày là héo rũ, nên ở Vũ Ninh quả thực hiếm thấy. Vài năm từng tiến cống lên Hoàng đế Đại Thịnh, khi đến cả thiên t.ử cũng nức nở khen ngon. Ninh vương hình như cũng từng ban thưởng vài quả, nhưng ngài vốn chẳng màng thú vui ăn uống, nên cũng chỉ phản ứng nhạt nhòa.

La ma ma hiến kế: "Nương nương hãy thưa với Ninh vương, rằng đang m.a.n.g t.h.a.i nên bỗng dưng cực kỳ thèm khát hương vị . Điện hạ sủng ái như , chắc chắn sẽ sai Thanh Cát tìm về cho thưởng thức."

Thanh Cát khẽ ngẫm nghĩ, gật đầu : "Được, chúng bàn bạc kỹ lưỡng xem nên ăn thế nào cho khéo."

Chuyện đương nhiên nàng thể trực tiếp cầu xin Ninh vương. Tính tình ngài xưa nay công tư phân minh. Nếu nàng vô duyên vô cớ vịn cớ thèm ăn quả Lộ Giáp hành xác ám vệ của Thiên Ảnh các lặn lội sang tận Tây Uyên, dù ngài sủng ái thê t.ử đến cũng chắc đồng ý.

Bởi , một ngày cùng Thái t.ử phi đến thỉnh an Đàm quý phi, Thanh Cát vô tình khơi mào câu chuyện, rằng thuở nhỏ từng nếm thử quả Lộ Giáp, nay m.a.n.g t.h.a.i bỗng đ.â.m nhung nhớ hương vị .

Đàm quý phi , mắt liền sáng rực lên, : "Con nhắc đến thứ quả đó, bổn cung mới sực nhớ . Hương vị quả thật tuyệt diệu, tiếc là mới nếm thử một bặt tăm bặt tích."

Thanh Cát thở dài thườn thượt: "Con cũng chỉ dám nghĩ trong lòng thôi, chứ tìm thứ hiếm lạ dường ."

Đàm quý phi nhấc ngón tay thon thả, dùng chiếc thìa ngọc nhẹ nhàng khuấy bát canh ngọc bích bàn. Tiếng thìa va chạm thành bát phát âm thanh lanh canh thanh thúy. Bà chậm rãi mỉm : "Bổn cung , cái tên ám vệ gọi là Thanh Cát , dạo vẫn đang theo hầu hạ con ?"

Thanh Cát khẽ vuốt cằm: "Dạ còn túc trực bên cạnh nữa, dạo nàng cũng đang rảnh rỗi."

Đàm quý phi sắc sảo : "Thế thì đúng , rảnh rỗi sinh nông nổi, sai nàng đến Tây Uyên tìm về cho con ."

Thanh Cát tỏ vẻ vô cùng khó xử: "Chuyện e là mẫu phi. Điện hạ vốn trọng công tư. Vị cô nương ám vệ là cao thủ của Thiên Ảnh các, vốn chuyên bảo vệ điện hạ, nay cử xuống bảo hộ con là ân sủng to lớn. Sao con thể tùy tiện sai bảo nàng mấy chuyện nhỏ nhặt ."

Đàm quý phi khẽ liếc mắt: "Có gì mà tiện? Dù gì cũng chỉ là một nô tài, chủ t.ử thèm món gì, nó hầu hạ chẳng là đạo lý hiển nhiên ? Hơn nữa, trong bụng con bây giờ đang m.a.n.g t.h.a.i rồng cháu phượng, nếu là nữ nhi thì còn đỡ, lỡ bề là một tiểu thế tử, thì phận ngàn vạn tôn quý. Có thứ gì thế gian mà tiểu hoàng tôn phép thụ dụng?"

Thanh Cát mỉm bất đắc dĩ: "Mẫu phi dạy chí . thôi cứ bỏ qua ạ, bày vẽ gì cho thêm rách việc."

Đàm quý phi cũng ép uổng thêm, nhưng hiển nhiên bà tính toán riêng trong lòng.

Thanh Cát thừa mưu đồ của Đàm quý phi. Vị mẫu phi một lòng trừ khử nàng, La ma ma cũng nóng lòng tống cổ nàng . Hai thế lực cùng sức một lúc, nàng cút cũng chẳng .

Chỉ là đến lúc mấu chốt, nàng đành phân chi thuật, tiếp tục một sắm hai vai, diễn cho trọn vẹn tấn kịch cuối cùng .

 

Loading...