Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 52: Vòng tay Huyết ngọc
Cập nhật lúc: 2026-08-12 15:25:54
Lượt xem: 445
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện bên phía Đàm quý phi tạm thời nhắc đến, về La ma ma, bà liên tục xúi giục, tất nhiên gièm pha vài lời.
Thế là một ngày, Ninh vương bước sân viện tình cờ trông thấy La ma ma. Bà tiến đến nghênh đón: "Điện hạ..."
Nói , bà buông tiếng thở dài, tỏ vẻ ngập ngừng thôi.
Ninh vương liếc bà , điềm nhiên hỏi: "Có chuyện gì?"
La ma ma ủ rũ bẩm báo: "Nô tỳ thấy nương nương hai ngày nay ăn uống ngon miệng, tinh thần uể oải. Chẳng rõ , trông dáng vẻ như đang ôm ưu tư trong lòng."
Ninh vương khẽ nhíu mày: "Mấy ngày qua nương nương dùng những món gì? Có các ngươi hầu hạ chu đáo? Các ngự y chẩn bệnh ?"
La ma ma vội vàng đáp lời: "Bọn nô tỳ tất nhiên luôn tận tâm hầu hạ. Ngự y từ trong cung điều đến ngày nào cũng dốc lòng chẩn mạch cho nương nương. Ngự trù càng sức biến hóa đổi món, tinh tế tỉ mỉ nấu nướng. Thế nhưng nô tỳ bảo, nữ t.ử khi m.a.n.g t.h.a.i khẩu vị thường kỳ lạ. Chẳng rõ trong lòng nương nương đang khao khát món gì."
Bà chép miệng thở dài: "Nô tỳ gặng hỏi, nhưng nương nương kiên quyết chịu hé răng. Chắc sợ phiền đến hạ nhân chúng nô tỳ chăng."
Ninh vương gật đầu, vung tay: "Bổn vương , ngươi lui xuống ."
Sau đó, ngài chắp tay lưng, sải bước dài tiến phòng. Chỉ thấy Vương phi của ngài đang tựa bên chiếc kỷ án kề cửa sổ, tay hờ hững lật giở một quyển sách.
Ninh vương bước gần, dịu giọng hỏi: "Nàng đang xem gì thế?"
Thanh Cát tiện tay đặt quyển sách xuống: "Cũng gì, chỉ là một thi tập lúc nhỏ thích , tiện tay giở xem đôi chút thôi."
Ninh vương cầm lên lật vài trang, thấy bên trong chép đủ loại thi từ, là những tác phẩm khuê các uyển chuyển, thanh tao của nữ nhi. Ngài mỉm : "Hiếm khi nàng phần nhã hứng thư nhàn thế ."
Thanh Cát chỉ mỉm khẽ khàng, đáp.
Ninh vương ngắm dung nhan dịu dàng của nàng, ánh mắt vô thức trở nên mềm mại: "Ta La ma ma , mấy ngày nay nàng thiết tha ăn uống?"
Thanh Cát ngoan ngoãn đáp: "Thực cũng đến nỗi nào, chỉ là ốm nghén chút khó chịu. Đại phu chẩn mạch, bảo rằng đó là lẽ thường tình."
Ngài đưa những ngón tay thon dài, vuốt ve đôi má kiều diễm của nàng: "Trông nàng vẻ gầy hơn mấy ngày đấy."
Giọng ngài đong đầy xót xa: "Thế thì . Nếu cứ tiếp diễn, bổn vương nhất định trị tội bọn ngự y và ngự trù ."
Thanh Cát nhẹ nhàng nắm lấy tay ngài, khuyên nhủ: "Điện hạ đừng trách mắng họ. Họ dốc trọn mười phần sức lực , chỉ tại bản ăn uống trôi, thể giáng tội lên đầu khác."
Ninh vương lạnh nhạt đáp: "Đó là do bọn chúng vô năng. Kẻ xong việc, chịu phạt là lẽ đương nhiên."
Ngài dịu giọng hỏi nàng: "Nàng ăn món gì, cứ cho . Bất kể thứ gì thế gian , cũng sẽ sai mang đến cho nàng."
Thanh Cát mỉm : "Đôi khi lòng tham của con chỉ là một ý niệm thoáng qua, chẳng đáng để bận tâm. Điện hạ cần bận lòng như thế. Nay ngài đang bề bộn quân cơ, phận nữ nhi khuê các chẳng thể san sẻ âu lo, nay cớ gì ngài thêm bận tâm vì chút khẩu vị tầm thường. La ma ma cũng thật là..."
Nàng tỏ vô cùng thấu tình đạt lý, dịu dàng tiếp: "Chuyện dừng ở đây thôi, điện hạ đừng nhắc đến nữa, kẻo giận đấy."
Ninh vương thấy nàng kiên quyết như cũng gặng hỏi thêm, định bụng lát nữa sẽ gọi La ma ma đến hỏi rõ ngọn ngành.
Hôm đó ngài nán dùng bữa cùng Thanh Cát, sự ân cần săn sóc đương nhiên cần tới. Sang đến xế chiều, ngài tiến cung để nghị luận triều chính. Nào ngờ, Hoàng đế thấy mặt chặn bằng một câu: "Cửu Thiều, con mau phái đến Tây Uyên một chuyến, hái về một loại quả..."
Hoàng đế khựng giây lát, sang hỏi tên thái giám cạnh. Thái giám vội vàng nhỏ giọng nhắc nhở: "Là quả Lộ Giáp thảo, thưa bệ hạ."
Ninh vương ngạc nhiên: "Quả Lộ Giáp thảo? Bệ hạ cần thứ đó để gì?"
Hoàng đế thở dài: "Hôm nay mẫu phi con tới, bảo rằng dùng thứ quả đó, bảo con phái hạ nhân sang Tây Uyên một chuyến mang về."
Sắc mặt Ninh vương lập tức trầm xuống: "Phụ hoàng, chuyện chẳng là hồ đồ ? Ám vệ Thiên Ảnh các sinh tử, cống hiến vì triều đình, vì an nguy của bách tính, công cụ để phục vụ thú vui ẩm thực của phi tần chốn hậu cung!"
Nghe , lông mày Hoàng đế lập tức nhíu chặt. Ông bất lực mắng: "Cửu Thiều, những lời con đương nhiên lý, nhưng vị phi tần chốn hậu cung mà con nhắc tới chính là mẫu phi ruột thịt của con. Con là ý gì, quả thực quá đỗi đại nghịch bất đạo!"
Tuy đứa con trai xưa nay hòa thuận với ruột, nhưng ông chẳng ngờ việc căng thẳng đến nước .
Ninh vương dứt khoát đáp hai chữ: "Không ."
Hoàng đế bực dọc: "Con! Cũng chỉ là hái mấy trái cây thôi mà, bắt chúng g.i.ế.c phóng hỏa."
Ninh vương nghiêm sắc mặt: "Phụ hoàng, Lộ Giáp thảo mọc tận bộ lạc Phiêu Quy cực tây Tây Uyên. Kẻ nắm giữ Phiêu Quy là gia tộc Thắng Đồ, cũng là vùng đất khởi thủy của Thắng Đồ Nhã Hồi năm xưa. Dẫu từ ngày bạo bệnh qua đời, bộ lạc Phiêu Quy tứ phân ngũ liệt, oai phong chẳng còn như , nhưng dư uy của chúng vẫn dứt hẳn. Hiện tại nhi thần đang thu phục các bộ lạc Tây Uyên, vĩnh viễn dập tắt loạn lạc biên cương mười mấy năm qua của Đại Thịnh . Thời điểm mấu chốt rút dây động rừng, tuyệt đối thể vì chút khẩu vị tầm thường mà ngang nhiên xông Phiêu Quy. Nhỡ tin tức lộ ngoài, tình ngay lý gian, khó tránh khỏi việc khơi mào hiểm họa."
Hoàng đế chép miệng: "Cũng cần khua chiêng gõ mõ rầm rộ. Ý của mẫu phi con là, tên ám vệ gọi là Thanh Cát chẳng đang hộ vệ cho Vương phi ? Phái ả là xong. Ả từng sinh t.ử ở Tây Uyên, ắt hẳn thuộc làu địa hình nơi đó."
Ninh vương xong, khóe môi khẽ nhếch lên nụ lạnh: "Phụ hoàng, những lời chắc hẳn là do mẫu phi mớm lời cho nhỉ?"
Hoàng đế: "..."
Ông bối rối sờ mũi, đó vuốt râu thở dài thườn thượt: "Mẫu phi con cũng chỉ vì quan tâm con, cho con mà thôi."
Ninh vương thu ý : "Nhi thần rõ . Phụ hoàng, nếu còn chuyện gì khác, nhi thần xin cáo lui." Nói đoạn, chẳng màng đáp lời, ngài phắt dậy rời .
Hoàng đế nhíu mày, bất mãn cất giọng: "Con là oan uổng cho mẫu phi con . Con mẫu phi con cất công đòi thứ quả đó là vì ai ?"
Ninh vương , bước chân đột ngột dừng .
Hoàng đế vỗ mạnh tay lên ngự án, sầm mặt gắt: "Bớt càn mặt trẫm ! Về mà hỏi Vương phi của con, tất cả cũng chỉ vì con cả thôi!"
...
Ninh vương hồi phủ, gặp Vương phi ngay mà truyền gọi La ma ma đến mặt. Bằng vài ba câu ngắn gọn sắc bén, moi bộ sự thật từ miệng bà .
La ma ma run rẩy, cẩn trọng thưa: "Năm xưa Hạ Hầu phu nhân từng về thăm quê, mang theo một ít quả Lộ Giáp thảo. Nương nương nếm thử thì vô cùng yêu thích, luôn miệng khen ngợi. Tiếc là từ đó đến nay cơ duyên thưởng thức . Dạo gần đây nương nương vô tình giở thi văn xưa, mới sực nhớ hương vị ."
Ninh vương chau mày im lặng.
La ma ma chép miệng than: "Trong lòng nương nương luôn đau đáu, nhưng sợ điện hạ vì chuyện cỏn con mà nhọc lòng, nương nương nỡ để hao tâm tổn trí, nên đành giấu nhẹm ."
Ninh vương trầm ngâm một lát phẩy tay cho La ma ma lui xuống.
Sau đó, mới bước về phía lương đình để gặp Vương phi.
Nhìn từ đằng xa, những lớp rèm lụa màu thiên thủy bích khẽ đu đưa uốn lượn trong gió chiều. Và ngay bên cạnh lớp rèm lụa , chính là Vương phi của . Nàng vận một chiếc váy lụa bạc màu yên chi, tay áo thêu viền tinh xảo khẽ rủ xuống bậc thềm đá bên hồ cá. Thân hình mảnh mai mỏng manh tựa cột đình, trông nàng nhu thuận yếu ớt tựa như một món đồ sứ thượng hạng điểm xuyết màu thủy mặc.
Ninh vương ngắm bóng dáng thê tử, lặng giây lát mới chậm rãi bước tới. Tiếng bước chân kinh động đến nàng, nàng hàng mi dài, đôi mắt ngập tràn vẻ ngỡ ngàng.
Ninh vương nở nụ , độ cong nơi khóe môi tràn ngập sự dịu dàng: "Sao nàng đây?"
Thanh Cát dịu dàng đáp: "Mấy hôm nay tiết trời ấm áp, thấy phong cảnh trong viện tươi tắn nên đây hóng gió một chút." Nói , nàng tò mò hỏi: "Hôm nay điện hạ bận việc triều chính , về sớm thế ?"
Ninh vương nhắc trận tranh cãi với phụ hoàng ban nãy. Hắn thong thả xuống bên cạnh nàng, cùng nàng ngắm mấy chú cá nhỏ đang tung tăng hồ. Nơi phủ vốn dĩ ít khi ở, nên việc bày trí cũng chẳng quá cầu kỳ, hồ cá cũng chỉ thả vài con mượn cảnh góp vui. Ấy thế nhưng mấy chú cá nhỏ bơi lội len lỏi giữa đám lá sen khiến khung cảnh thêm phần sinh động.
Ninh vương hỏi: "Hôm nay khẩu vị nàng thế nào? Đã dùng những món gì ?"
Thanh Cát mỉm : "Mấy hôm nay hoa quả tươi độ chín, La ma ma chọn lựa kỹ càng dâng lên, ăn cũng thấy dễ chịu hơn. Bữa trưa ngự trù món nhắm vị hèm rượu, ăn cũng khá ngon miệng." (Ở hoàng đô, các món ngâm hèm rượu như chân cừu, cua, thịt thủ lợn củ cải ưa chuộng, bày bán khắp các hang cùng ngõ hẻm).
Ninh vương gật đầu: "Nàng cố gắng dùng thêm các món tươi mới. Nội đình quy củ, xuân thưởng ngọn non, hạ nếm quả ngọt, thu xơi thịt cua, đông dùng món ấm. Nay đúng vụ trái cây chín rộ, để dặn dò cẩn thận lựa chọn những thứ tươi ngon nhất mang đến, xem nàng miệng thứ gì."
Thanh Cát đáp: "Vâng ạ."
Ninh vương ngắm thê t.ử bên cạnh. Ánh nắng chiều tà xuyên qua lớp rèm mỏng tang như cánh ve, rải những hạt vàng li ti lên hàng mi cong vút của nàng. Đôi mắt nàng phản chiếu ánh sáng, sâu thẳm mà trong vắt như hồ nước tĩnh lặng giữa thung lũng.
Một niềm trân quý lời dâng lên trong n.g.ự.c .
Hắn sinh chốn đế vương, dẫu ngoài mặt với Thái t.ử cung kính hòa thuận, nhưng rốt cuộc vẫn là cốt nhục hoàng gia, thực tình mấy gần gũi với phụ hoàng và mẫu hậu. Khí chất mang theo vài phần bạc bẽo lạnh lùng hơn kẻ tầm thường.
Thời niên thiếu, phong vương đất Vũ Ninh, tính tình kiêu ngạo, hành sự vô kỵ, tự tung tự tác. Cũng bởi mà duyên mỏng phận bạc, phàm chuyện gì cũng chỉ nghĩ đến lợi ích bản , nào mấy khi bận tâm đến kẻ khác.
Cuộc hôn nhân ban đầu chẳng hề ưng thuận. trải qua chừng thời gian gắn bó, trải qua bao kiếp nạn sinh tử, chân chính xem nàng là thê tử, trong lòng sinh khát khao chấp tay giai lão, trọn kiếp bên . Giờ đây nàng đang mang trong cốt nhục của , cớ thể thiên vị nàng thêm một chút?
Ninh vương bắt đầu tự nhủ, bản chẳng cần cố chấp trong chuyện . Những gì thể trao cho nàng, nhất định sẽ dâng tận tay, bởi mê đắm dáng vẻ ngạc nhiên xen lẫn niềm vui sướng rạng ngời khuôn mặt kiều diễm .
Thanh Cát buông mi ngắm đàn cá hồ, những chiếc đuôi bồng bềnh uốn lượn giữa đám lá sen biếc. Trong lúc nhàn nhã , nàng vẫn luôn để tâm đến nhất cử nhất động của Ninh vương.
Nàng đồng ý, sẽ cự tuyệt chuyện nữa. Đàm quý phi rắp tâm đẩy nàng chỗ c.h.ế.t, ắt hẳn cũng thấu tỏ, nhưng chấp thuận.
Bình tâm mà , nàng tin , tin rằng trong lòng , vương thứ ba nhà họ Vương lấn át hình bóng của Hạ Hầu Kiến Tuyết. Thân phận, địa vị suy cho cùng chỉ là một cơ duyên. Những xúc cảm nguyên thủy nhất giữa nam và nữ, những tháng ngày kề cận triền miên đêm ngày, cùng với sinh linh bé nhỏ đang tượng hình chung huyết mạch... Con nào cỏ cây, thể vô tình? Làm những điều thể lưu dấu vết trong trái tim .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-52-vong-tay-huyet-ngoc.html.]
Thế nhưng, tình yêu tựa hồ một con d.a.o hai lưỡi. Một mặt là viên kẹo ngọt ngào, che chở nữ t.ử yêu thương trong nhung lụa gấm vóc; mặt khác giăng một cái bẫy sát cơ trùng trùng, đẩy ám vệ mà sai phái băng đèo lội suối lao chốn hiểm nguy lối thoát.
Đến ngày thứ hai, Ninh vương thức dậy từ sớm. "Vương phi" Thanh Cát vẫn đang cuộn lười biếng trong màn trướng gấm vóc, trong khi "ám vệ" Thanh Cát lồm cồm bò dậy từ lúc gà gáy, bám sát gót Ninh vương. Thay đổi trang dung xong xuôi, nàng xuất hiện bái kiến .
Giữa màn sương sớm, Ninh vương đang kéo cung b.ắ.n tiễn. Trong luồng ánh sáng nhạt nhòa của bình minh, vận bạch y, mái tóc đen như mực vấn cao, mày sắc lạnh phảng phất hàn khí. Hắn ngẩng chiếc cằm sắc sảo, đôi mắt sắc lẹm thẳm sâu gần như hòa một với dây cung.
Sau tiếng dây cung bật nảy rít gió, một mũi tên lông vũ x.é to.ạc tầng , tựa vệt băng sắc bén lao vút .
Thanh Cát quỳ một gối nền đất lạnh, khẽ ngước mắt lên. Cơn gió sớm mang theo sương ẩm ướt thổi tung vạt áo bào màu nguyệt bạch của , cuồn cuộn như mây, khiến nàng thoáng ảo giác vạt áo sẽ lập tức phất thẳng mặt .
Ninh vương chẳng hề đoái hoài đến Thanh Cát. Hơn chục mũi tên vút vút xé gió bay , cho đến khi ống tên trống rỗng, mới thong thả thu hồi tư thế. Giữa nắng mai chan hòa, buông ánh mắt hờ hững, cầm chiếc khăn lụa trắng lên, chậm rãi lau những ngón tay thon dài, thần thái cao quý toát lên sự nhạt nhẽo xa cách.
Thanh Cát vẫn giữ tư thế quỳ một gối, im lìm rũ mắt.
Lúc , giọng hờ hững cất lên từ phía : "Bộ lạc Phiêu Quy ở Tây Uyên, ngươi từng đến đó ?"
Thanh Cát kính cẩn đáp lời: "Bẩm chủ nhân, thuộc hạ chỉ từng danh, một đặt chân đến."
Ninh vương : "Bộ lạc Phiêu Quy tọa lạc tận cực tây Tây Uyên, gia tộc Thắng Đồ hùng cứ nơi đó hàng trăm năm. Thuở xưa, Thắng Đồ Nhã Hồi thống lĩnh Phiêu Quy xưng bá khắp vùng. Nay dù Phiêu Quy chẳng còn vang bóng một thời, nhưng nếu thể liên thủ cùng họ, mượn tay họ dẹp loạn Tây Uyên thì đó cũng là một nước cờ ."
Thanh Cát lắng , trong lòng sớm tỏ tường. Ninh vương phái nàng đến Phiêu Quy, nhưng đúng lúc ngài đang cùng Hạ Hầu gia bàn mưu tính kế dẹp yên các bộ lạc Tây Uyên. Thời khắc then chốt phái nàng , ắt hẳn đoạt lấy lợi ích tối đa. Cho nên, áp lực của Thiên t.ử và Đàm quý phi, ngài bề ngoài miễn cưỡng đồng ý, nhưng bên trong âm thầm cài cắm nhiệm vụ liên kết Phiêu Quy. Bắt nàng một gánh cả việc công lẫn việc tư. Bàn tính gảy quả thật quá mức tinh vi.
Nàng lập tức đáp lệnh: "Chủ nhân thuộc hạ chinh một chuyến đến bộ lạc Phiêu Quy?"
Ninh vương gật đầu, đưa tay rút từ trong áo hai phong thư bọc da trâu: "Bổn vương một bức thư, kèm theo tấm dư đồ Tây Uyên. Nếu ngươi tìm hậu nhân gia tộc Thắng Đồ, hãy tự tay giao phong thư cho bọn họ."
Thanh Cát nâng hai tay lên, cung kính đón lấy.
Ninh vương cất lời: "Còn một việc nữa, ngươi nhất thiết thành. Ngươi nhớ năm xưa Hoàng thượng từng ban thưởng quả Lộ Giáp thảo ? Loài thảo mộc mọc sâu trong khe núi vùng Phiêu Quy."
Thanh Cát đáp: "Thuộc hạ ghi nhớ."
Ninh vương: "Hái một ít mang về." Ngài rũ mắt, ánh hờ hững buông xuống Thanh Cát: "Phải giữ cho tươi mới, mang về hoàng đô."
Thanh Cát vẫn cúi đầu: "Tuân lệnh."
Ninh vương cư ngạo xuống ám vệ đang phủ phục chân . Thanh Cát tuy xuất sắc, nhưng trong một Thiên Ảnh các cao thủ nhiều như mây, thứ hạng của nàng cũng chẳng thể coi là nhất. Ngài khẽ chần chừ, bỗng thốt lên: "Đợi khi trở về, bổn vương sẽ an bài khác cho ngươi."
Thanh Cát kinh ngạc ngẩng lên: "Chủ nhân?"
Ninh vương chắp tay lưng, hờ hững : "Cứ , chuyện đợi ngươi bình an trở về hẵng bàn tiếp."
Trong lòng Thanh Cát đầy nghi hoặc, nhưng phận thấp hèn cho phép nàng gạn hỏi. Nàng chỉ đành cung kính đáp: "Vâng."
Nhận lệnh xong, Thanh Cát giấu kỹ mật thư trong áo, lập tức cáo lui tìm Diệp Mẫn. Nàng thoáng chút chần chừ, e ngại sẽ sinh biến cố. Ngay thời khắc nước sôi lửa bỏng , nàng bắt buộc rời , hơn nữa càng sớm càng , bằng vở kịch sớm muộn cũng cháy nhà lòi mặt chuột. Nàng sợ nhất là Diệp Mẫn ngăn cản.
Cũng may Diệp Mẫn nhiều lời. Sau khi nàng báo cáo bộ sự tình, chỉ chau mày trầm mặc.
Thanh Cát thăm dò: "Các chủ, ngài cảm thấy gì bất thỏa ?"
Diệp Mẫn thở dài: "Tâm ý của điện hạ đương nhiên hiểu, nhưng chuyến Tây Uyên đường xá xa xôi, hung hiểm khôn lường. Người Phiêu Quy dân phong dũng hãn, tính khí thô bạo. Từ cái c.h.ế.t t.h.ả.m của thủ lĩnh Thắng Đồ Nhã Hồi mười mấy năm , chúng đề phòng ngoại nhân như phòng giặc. Ngươi đường đột xâm nhập, vạn sự đặt chữ cẩn trọng lên đầu."
Nghe những lời của Diệp Mẫn, tâm trạng Thanh Cát bỗng chốc rối bời. Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, thẳng Diệp Mẫn: "Các chủ... ngài nỡ để ? Sợ sẽ xảy mệnh hệ gì ư?"
Diệp Mẫn buông mắt xuống, đối diện với ánh mắt nàng. Đôi con ngươi trong vắt tựa hồ đang ẩn giấu một tầng sương thu mờ ảo. Trái tim khe khẽ run lên, thở dài: "Nếu ngươi , cũng , sẽ ngươi cầu tình."
Thanh Cát lắc đầu: "Thực lưu hoàng thành cũng chẳng ý nghĩa gì. Nếu điện hạ phó thác, vẫn một chuyến, hy vọng nhục sứ mệnh."
Diệp Mẫn nhất thời câm lặng.
Thanh Cát dĩ nhiên thấu hiểu sự lưu luyến của , cũng sợ nàng một trở . Nàng từ từ lên, khuôn mặt ngước lên . Diệp Mẫn bỗng thấy đôi mắt trong veo của nàng rưng rưng dâng lên những xúc cảm lạ thường. Đáy lòng như ai đó vò lấy.
Thanh Cát cúi đầu, giọng lí nhí: "Các chủ, nhất định sẽ trở về. Ngài cứ an tâm."
Yết hầu Diệp Mẫn trượt nhẹ, khàn giọng đáp: "Được, tin ngươi."
Thanh Cát đưa tay tay áo, lấy một vật nhỏ đưa cho : "Các chủ, cái ... tặng cho ngài, ?"
Tầm mắt Diệp Mẫn hướng xuống, đặt đôi bàn tay trắng muốt thon thả của nàng. Đó là một chiếc lược bạc chạm rỗng hình bán nguyệt khắc song sư. Chế tác thực chất khá bình phàm, chẳng gì đặc sắc. nhận , đây là vật bất ly mà Thanh Cát vẫn thường dùng.
Thanh Cát khẽ rũ mi, cất giọng khẽ: "Mấy năm dạo chơi phố thị, thấy chiếc lược xinh xắn nên mua về, dùng cũng khá tiện... Đồ vật nhỏ bé, xin lưu cho Các chủ dùng, ?"
Ánh của Diệp Mẫn trượt từ chiếc lược bạc lấp lánh lên đôi mắt nàng. Hàng mi rợp bóng của nàng run rẩy như cánh bướm, đuôi mắt thoáng hiện sắc hồng e lệ. Khoảnh khắc , vô vàn ý niệm bùng nổ trong đầu , thôi thúc một cỗ xúc cảm mãnh liệt từng . Thế nhưng lý trí đè bẹp tất thảy.
Cuối cùng, run rẩy đưa tay nhận lấy chiếc lược bạc, khàn giọng thốt lên: "Được, sẽ nhận. Và sẽ... giữ nó bên mãi mãi."
Thanh Cát mỉm nhẹ nhõm, đôi môi đào hé mở: "Các chủ, Thanh Cát xin cáo lui ."
Màn từ biệt đầy lưu luyến với Diệp Mẫn, Thanh Cát tự thấy diễn đạt. Thế nhưng khi về hậu viện, với phận Vương phi bên song cửa sổ nhâm nhi chén ngát hương, trong lòng nàng vẫn dâng lên một cõi sầu thương khó tả.
Nàng hiểu rõ, nếu sắp xếp vẹn , may nàng và còn cơ hội trùng phùng. lỡ sẩy chân một bước, e rằng kiếp chẳng còn ngày gặp . Duyên phận con kỳ diệu , ai mà ngờ cái lưng bóng hoàng hôn là lời từ biệt thiên thu.
Đang lúc miên man suy nghĩ, Tôn quản sự từ bên ngoài đưa một hộp gấm, bảo là điện hạ đích phân phó mang tới. Thanh Cát vốn đang tâm phiền ý loạn, thờ ơ mở . ngay khoảnh khắc chiếc nắp mở tung, nàng khỏi sững sờ ngạc nhiên.
Đó là một đôi vòng tay huyết ngọc, vân ngọc tuyệt mỹ, sắc đỏ tươi tắn, trong trẻo rực rỡ. Nàng từng thấy kỳ trân dị bảo nào như . Nó nét tương đồng với hồng mã não nhưng tinh khiết hơn, màu sắc cũng thuần túy và chói lọi hơn nhiều. Cầm lên tay, bề mặt ngọc mát lạnh, mượt mà, gợi cảm giác bình yên thanh thản đến lạ kỳ.
Lúc La ma ma vặn bước . Nhìn thấy món bảo vật, bà ngớt lời xuýt xoa: "Đây là vòng tay huyết ngọc ư? Thật là bảo vật hiếm đời. Lão nô sống ở Hạ Hầu Thần phủ bao năm cũng chỉ cơ duyên chiêm ngưỡng một duy nhất. Hồi là của hồi môn mang từ nhà đẻ của Nhị phu nhân."
Thanh Cát ngạc nhiên: "Thật ? Lại quý giá đến nhường ?"
La ma ma đập đùi: "Tất nhiên !" Nói đoạn, bà thận trọng cầm một chiếc lên, hướng về phía ánh mặt trời soi xét cẩn thận: "Nương nương bên trong chiếc vòng xem."
Thanh Cát theo, đưa vòng ngọc lên đón ánh sáng. Vừa , nàng lập tức kinh ngạc. Bên trong chất ngọc đỏ rực rỡ dường như dòng huyết mạch đỏ sẫm âm thầm lưu chuyển, tựa hồ mang theo linh khí sống động. Sắc đỏ thắm chói lóa, toát lên vẻ diễm lệ thần bí từ ngữ nào tả xiết.
La ma ma trầm trồ: "Loại huyết ngọc đồn xuất xứ từ đỉnh núi phương Tây xa xôi, địa phương gọi là bài ca Cống Giác Mã. Tương truyền, cựu triều từng vị công chúa sang Tây vực hòa , mang theo một chiếc vòng huyết ngọc thế . Bức ngọc linh, sẽ phù hộ cho đeo một đời bình an, vạn sự thuận toại."
Thanh Cát thì thầm: "Quý giá như ..."
La ma ma tươi như hoa: "Nương nương xem, đây còn là một đôi, giá trị càng thêm vô giá. Lát nữa lão nô sẽ kể cặn kẽ lai lịch của nó cho mở rộng tầm mắt, để điện hạ hỏi thì cũng đường ứng phó." Bà nâng niu đôi vòng tay, săm soi mãi thôi, vẻ mặt tràn ngập sự thèm thuồng.
Nhìn biểu cảm của bà , Thanh Cát thừa hiểu tỏng tâm tư. Chắc mẩm lão hồ ly đang toan tính giành giật món bảo vật cho vị nương t.ử Hạ Hầu gia của bà đây.
Thanh Cát khẽ liếc nữa. Đồ thì thật, nhưng kiếp thuộc về nàng, nàng giữ cũng vô vọng. Rốt cuộc, đôi vòng sẽ yên vị cổ tay của nương t.ử Hạ Hầu gia mà thôi.
Chập tối, Ninh vương hồi phủ. Dáng vẻ ngập tràn xuân phong đắc ý. Thanh Cát liền tươi tiến đón: "Điện hạ, đôi vòng huyết ngọc ban thưởng hôm nay quả là của hiếm thấy."
Ninh vương hỏi: "Nàng xem ?"
Thanh Cát gật đầu tươi tắn: "Vâng, thuở còn ở nhà đẻ, từng gia trưởng nhắc tới, bảo rằng huyết ngọc rực rỡ tựa mào gà, sáng bóng như mỡ, sắc đỏ tía đặc quánh như máu. Nay tận mắt chiêm ngưỡng, quả đúng là danh bất hư truyền."
Ninh vương khẽ: "Xem Tam Tam cũng am hiểu về ngọc?"
Thanh Cát khiêm tốn: "Thiếp chỉ chút đỉnh thiển lậu thôi. Vương Dật đời Đông Hán từng , ngọc chia bốn màu xích, bạch, thanh, hắc, trong đó màu xích là trân quý nhất. Cổ nhân câu 'ngọc thạch điểm hồng, giá trị liên thành', huống hồ..." Nàng vuốt ve đôi vòng, nhẹ: "Huống hồ đây là một đôi, quả thật hiếm khó tìm."
Ninh vương , bỗng nghiêm sắc mặt, ôn tồn : "Ngày sợi dây tương tư của nàng mất. Ta tuy chẳng màng mấy thứ hão huyền , nhưng nghĩ vẫn thấy thỏa đáng. Hơn nữa, nay nàng đang m.a.n.g t.h.a.i bảo bối của chúng , nên cố cất công tìm thứ về để thế. Đôi vòng huyết ngọc , nàng một chiếc, một chiếc, chứ?"
Lời thốt , cõi lòng Thanh Cát khẽ chấn động. Nàng ngước mắt lên, bất chợt bắt gặp ánh mắt thâm tình nội liễm ánh lên gương mặt tuấn mỹ rạng ngời của . Hắn vì một sợi dây tương tư mà hao tâm tổn trí tìm thứ về thế. Đó vốn chỉ là món đồ bình thường nàng xin bừa, ai để tâm cơ chứ, chỉ coi là một trò đùa. giờ đây, thật sự bận lòng.
Nàng bất giác cảm thán, vạn sự đời đều do nhân duyên tác hợp. Ban sơ, nàng gả là Ninh vương bạo ngược năm xưa? Và thể ngờ sẽ cưới một đích nữ Hạ Hầu gia giả mạo? Phàm những gì hình tướng, thảy đều là hư vọng. Nhân duyên biến ảo, vạn vật vô thường. Một chủ nhân lạnh lùng tàn nhẫn và cô ngạo ngày , cuối cùng cũng đổi .
Thanh Cát nhớ cái đêm sâu thẳm u ám , nhớ ánh mắt đầy khinh miệt hắt lên nàng. Khoảnh khắc , trong nàng chỉ sự tuyệt vọng cùng quẫn, thâm chí từng manh nha ý định tự vẫn. khi ý niệm chớp nhoáng đó vụt tắt, thù hận bùng lên như ngọn lửa. Những việc nàng đó, ngẫm tuy nực và liều lĩnh, nhưng chẳng là vô dụng. Bởi trong ánh mắt cao ngạo của vị hoàng t.ử năm xưa nay thực sự pha lẫn sự bao dung và dịu dàng.
Nàng ngửa mặt , mỉm nhẹ nhõm: "Điện hạ, sẽ luôn mang nó bên ."
Ninh vương săm soi biểu cảm của nàng: "Nếu thích, nàng cần miễn cưỡng đeo." Bản tính nhạy bén khiến ngay lập tức nhận nàng đang ôm tâm sự.
Thanh Cát bật : "Không thích, mà là quá mức yêu thích. Thiếp sẽ đeo, chắc chắn sẽ luôn giữ bên . Dù tiện đeo cổ tay, cũng sẽ cất giữ cẩn thận trong ."
Nàng với vô vàn lời dối trá, lừa gạt , đùa bợn , lợi dụng , nhưng duy nhất câu xuất phát từ tận đáy lòng. Thực , trong nàng nảy sinh chút lòng tham, ao ước đôi vòng ngọc thực sự thuộc về , chứ của Hạ Hầu Kiến Tuyết. Nàng giữ nó , giữ mãi bên . Để mai khi già tóc bạc răng long, nàng vẫn thể lặng bóng chiều tà, vuốt ve đôi vòng ngọc đỏ thẫm mà hoài niệm về mối kỳ duyên khoáng thế thuở thanh xuân rực rỡ.