Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 54: Lâm bồn
Cập nhật lúc: 2026-08-12 15:25:56
Lượt xem: 529
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giữa thời khắc đem thi từ cổ văn khảo vấn gắt gao, đầu óc Thanh Cát xoay chuyển chóng mặt, nhanh tìm đối sách.
Nàng dứt khoát mẩy, vẻ hờn dỗi: "Điện hạ, lúc nào cũng ! Lúc nào cũng bắt nạt !" Nói đoạn, nàng giận dỗi lưng .
Thấy nàng nũng, Ninh vương vươn tay ôm ngang eo thê tử, dịu dàng dỗ dành: "Làm thế ? Đang yên đang lành cớ giận ?"
Thanh Cát bỏ qua cơ hội ngang ngược cãi bướng: "Thiếp đến biệt uyển tránh nóng, nhất quyết cho . Nay tặng món đồ , chắc mẩm là ý từ khi d.ụ.c phòng , mà cứ giấu giấu giếm giếm, đến tận bây giờ còn bắt đoán già đoán non!"
Nàng hứ một tiếng rõ to: "Không ! Thiếp ! Dù nữa thì cũng !"
Ninh vương ngắm dáng vẻ hờn dỗi kiều diễm của nàng, bất giác bật thành tiếng: "Tính tình của nàng bây giờ càng lúc càng ương bướng đấy."
Thanh Cát độp : "Thiếp ương bướng chỗ nào? Theo thấy, đây chẳng qua cũng chỉ là một chiếc chiếu trúc mà thôi. Đường đường là Ninh vương bệ hạ, lấy thứ để dỗ ngọt !"
Ninh vương bật , sửa lưng: "Đồ Tượng nha điềm (chiếu ngà voi) rành rành đấy, nàng chê bôi thành chiếu trúc."
Tượng nha điềm? Hóa món gọi là Tượng nha điềm?
Thanh Cát thầm suy đoán chất liệu của nó. Trông như dệt từ những sợi tơ mỏng manh mịn màng, nhưng nếu chỉ là tơ lụa bình thường, đáng để đường đường một Ninh vương nhọc công nhắc tới.
Chắc chắn là vô cùng quý hiếm. Lẽ nào dệt từ ngà voi? Ngà voi cứng như đá, thể dệt ? Điêu khắc ư? Không thể nào, đây đồ chạm trổ, nó hệt như đan từ những thanh tre chuốt mỏng dính. Một bảo vật mát lạnh như băng thế , đây nàng từng qua, hẳn là kỳ trân dị bảo thế gian hiếm .
Suy nghĩ trong đầu chạy như ngựa phi, ngoài miệng nàng tiếp tục dò la: "Tuy nhiên, điện hạ tìm chiếc Tượng nha điềm ? Vật thực sự quá mức đắt đỏ, quả là lao dân thương tài."
Lời của nàng tiến thoái đều thỏa.
Ninh vương , quả nhiên đinh ninh rằng nàng tường tận về món bảo vật. Hắn bèn giải thích: "Ta Vương phi ắt hẳn danh món đồ . Đây là cống phẩm của phiên bang dâng lên từ thời Tiên đế, lúc đó chỉ vỏn vẹn ba chiếc. Một chiếc dâng lên Tây cung Hoàng thái hậu, một chiếc ban cho Tiên hoàng hậu. Tiên đế nỡ dùng, liền đem chiếc cuối cùng khóa chặt trong nội khố, bảo rằng chế tác vật quá sức tốn kém, vạn vạn thể dung túng phong trào lan rộng."
Thanh Cát lên một tiếng: "Vậy chiếc ..."
Ninh vương gật đầu: "Chính là chiếc Tiên đế cất trong nội khố năm xưa."
Thanh Cát vỡ lẽ, khẽ vuốt ve mặt chiếu: "Quả nhiên mịn màng vô ngần."
Nàng nép , giọng điệu bất động thanh sắc mà tỏ vẻ tò mò: "Thế nhưng, cách thức chế tạo cụ thể ? Ngày chỉ danh chứ nào tường tận quá trình chế tác."
Ninh vương bèn khái lược cho nàng . Hóa chiếc Tượng nha điềm chế tác bằng cách ngâm ngà voi trắng cho mềm, đó qua các công đoạn kéo sợi vô cùng phức tạp, biến ngà voi cứng cỏi thành những sợi tơ ngà mềm mại. Cả một chuỗi quy trình thủ công cầu kỳ tuyệt nhiên chẳng việc một sớm một chiều.
Thanh Cát thốt lên: "Vậy dùng thứ , chẳng là mắc tội ... Dẫu gì đến cả Tiên đế còn chẳng dám dùng."
Ninh vương gạt phắt: "Nàng quan tâm chuyện đó gì, Tiên đế cổ hủ quá thôi."
Thanh Cát: "?"
Lời mà cũng dám ngang nhiên miệng ?
Ninh vương điềm nhiên tiếp lời: "Lão già quá mức hủ lậu. Đồ mà dùng, thế mới gọi là phí phạm thiên vật. Huống hồ từ khi Tiên đế hạ lệnh cấm chế tạo Tượng nha điềm, kỹ nghệ dân gian cũng thất truyền luôn , chẳng còn ai nữa ."
Thanh Cát gật gù: "Cũng lý..."
Ninh vương kiên quyết: "Hơn nữa, nàng là Vương phi của bổn vương, nay đang mang lục giáp, cớ hưởng thụ?"
Thanh Cát mỉm , tựa đầu khuôn n.g.ự.c rắn chắc của . Nàng nhỏ giọng hỏi: "Điện hạ, thực hỏi một chuyện."
Ninh vương khép hờ đôi mắt: "Nàng cứ ."
Thanh Cát ngước đôi mắt khép hờ của : "Nếu là nữ nhi Hạ Hầu gia, ..."
Đáng lẽ nàng định hỏi "Chàng còn đối với thế ?", nhưng uốn lưỡi đổi : "Chàng còn coi trọng đứa bé trong bụng như thế ?"
Ninh vương mí mắt cũng thèm động đậy, thờ ơ đáp: "Đây gọi là câu hỏi gì thế?"
Thanh Cát dẩu môi: "Tò mò mà!"
Giọng nàng mang theo chút điệu đà, tinh nghịch: "Chỉ là tò mò thôi, quá ! Điện hạ, thử xem, nếu đích nữ Hạ Hầu gia, để tâm đến ? Có đối xử với như ? Chúng sẽ ?"
Ninh vương mỉm hờ hững: "Nàng đang vớ vẩn gì thế? Nếu nàng nữ nhi Hạ Hầu gia, thì chúng ..."
Trái tim Thanh Cát nghẹn , nàng chăm chú , nín thở chờ đợi đáp án.
Ninh vương chậm rãi : "Thì chúng vốn dĩ chẳng bao giờ quen ."
Thanh Cát một tiếng, hụt hẫng: "Vâng, cũng ."
Ninh vương tiếp tục: "Với , chỉ dành trọn tình ý cho thê t.ử của . Dù nữ nhân khác là tuyệt sắc giai nhân, cũng chẳng hề mảy may hứng thú."
Thanh Cát lặng im giây lát hỏi: "Vì ?"
Ninh vương thản nhiên: "Không vì cả." Hắn thoải mái vòng tay ôm trọn eo nàng: "Trước nay tính tình nàng đ.â.m sừng trâu (cố chấp) thế , hôm nay hỏi mấy câu ngốc nghếch thế. Nàng nhớ, nàng chính là nữ nhi Hạ Hầu gia, là Vương phi của ."
Thanh Cát vùi mặt n.g.ự.c , lí nhí: "Cũng chẳng ngốc nghếch, chỉ là hôm nay thi văn, khó tránh khỏi miên man suy nghĩ mấy chuyện ."
Ninh vương gõ yêu lên đầu nàng: "Chuyện ... Được , tự nàng cũng là chuyện , thì đừng vắt óc nghĩ ngợi nữa."
...
Vào đông năm , bụng Thanh Cát như thổi phồng, to vượt mặt. Thai nhi trong bụng vô cùng hiếu động, thường xuyên vung quyền cước đ.ấ.m đá túi bụi. Ninh vương vô cùng kỳ vọng sinh linh bé bỏng . Hắn thường xuyên áp tai bụng nàng, lắng động tĩnh bên trong.
Việc Thanh Cát m.a.n.g t.h.a.i truyền khắp thiên hạ. Ai ai cũng tường tận đích nữ Hạ Hầu gia sắp hạ sinh huyết mạch cho hoàng t.ử Ninh vương. Chuyện vốn dĩ chỉ là chuyện nội viện, nếu ở nhà dân thường thì cũng chỉ là thêm đinh thêm hỉ. đây là cuộc liên hôn giữa hoàng gia và gia tộc Hạ Hầu uy quyền, nay sắp cốt nhục huyết mạch, tất nhiên trở thành tâm điểm của muôn .
Nội đình lập tức cử ngự y đến, Tổng quản thái giám dẫn theo hạ nhân Kính sự phòng và Ngự d.ư.ợ.c phòng ngày đêm túc trực. Giờ đây Thanh Cát hắt một cái, tỳ nữ xung quanh tái mặt, hốt hoảng chạy đôn chạy đáo bẩm báo khắp nơi, lập tức mời ngự y đến bắt mạch, xem xét sắc mặt.
Thiên t.ử ban thưởng hậu hĩnh, vàng bạc châu báu, gấm vóc lụa là đếm xuể. Hoàng hậu và Đàm quý phi ngoài những báu vật thông thường còn gửi kèm trang sức vàng bạc, các loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm như trầm hương tửu, đàn hương, sừng hươu gạc nai vân vân.
Trước tình cảnh , Ninh vương tất nhiên là vô cùng thỏa mãn. Mọi sự đều thuận buồm xuôi gió: Vũ Ninh hưng thịnh thái bình, chư bộ Tây Uyên im tiếng súng, bờ cõi bình an, mà ái thê của sắp hạ sinh lân nhi.*
* lân nhi là chỉ con trai.
Ngự y sớm chẩn đoán cái t.h.a.i ắt hẳn là một tiểu thế tử. Nếu , nó sẽ trở thành trợ lực to lớn cho hoàng của . Nếu cơ duyên, đứa bé sẽ bế nuôi thừa kế hoàng vị Thái tử. Bản Ninh vương tham vọng ngai vàng, thấy hoàng đế quá sức gò bó, thà phiên vương xưng bá một phương còn tự tại hơn. nếu cốt nhục của cơ duyên lớn , cũng chẳng chối từ, dốc lòng phò tá.
Nghĩ đến tương lai, xoa nhẹ chỗ t.h.a.i nhi nhô lên bụng Thanh Cát, đắc ý : "Nếu sinh là tiểu thế tử, sẽ dạy nó cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Còn nếu là tiểu quận chúa, thì..."
Thanh Cát hỏi: "Thì ?"
Ninh vương ngẫm nghĩ giây lát: "Thì vẫn dạy nàng cưỡi ngựa b.ắ.n cung."
Thanh Cát ngạc nhiên: "Vì thế?"
Ninh vương vung tay: "Con gái của bổn vương đương nhiên giỏi võ nghệ. Sau tên tiểu t.ử thúi nào dám bắt nạt nó, để nó giương cung b.ắ.n c.h.ế.t !"
Thanh Cát sững , nhịn bật . Bản còn mống con nào mà tưởng tượng xa xôi, lời lẽ tràn ngập mùi sát khí nghiến răng nghiến lợi.
Đang trò chuyện vui vẻ, quản sự bên ngoài bẩm báo ma ma của Hạ Hầu gia đến, còn mang theo ba rương hành lý lớn. Ninh vương , lập tức phân phó nghênh tiếp chu đáo.
Chuyện Hạ Hầu Kiến Tuyết m.a.n.g t.h.a.i gia tộc cực kỳ coi trọng. Họ ba cử đến thăm hỏi, dặn dò đủ điều, thậm chí còn đích tuyển chọn gửi đến hai nhũ mẫu. Ninh vương sự ân cần của Hạ Hầu gia cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Thanh Cát thì thừa hiểu, những nhân mã đều do Mạc Kinh Hy sắp xếp, giao cho La ma ma chỉ huy, cốt để tráo cho tiện lợi. Thực tế, trong nội đình và cả Ninh vương cũng cài cắm tâm phúc bên cạnh nàng. Vậy là quanh Thanh Cát hiện giờ tận ba phe thế lực: Nội đình, Ninh vương và Hạ Hầu gia. Thanh Cát để ý thấy La ma ma khéo léo đan xen phân chia công việc cho cả ba phe.
Bữa đó, Ninh vương đích dùng bữa cùng Thanh Cát. Dùng bữa xong, đến Thiên Hồng các xử lý công vụ, để Thanh Cát tiếp đón các ma ma Hạ Hầu gia.
Vì Thanh Cát sắp đến kỳ sinh nở, Hạ Hầu gia gửi thêm một loạt vật dụng sinh sản: Hộp gỗ đàn hương đựng d.a.o cạo đồng, khóa mạ bạc, thúng sơn dầu vẽ họa tiết rực rỡ, rương sơn son vàng lọc vải sắc thuốc, nồi đồng đun nước nóng, chày gỗ liễu sơn xanh và t.h.ả.m lụa xanh thêu hoa. Ma ma xướng tên từng món một, cô cô quản sự của vương phủ cạnh cẩn thận ghi chép.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-54-lam-bon.html.]
Cuối cùng, ma ma dâng lên một bức thư, tươi : "Bẩm nương nương, đây là phong thư phu nhân căn dặn gửi tận tay ."
Thanh Cát khẽ gật đầu, La ma ma đón lấy bức thư chuyển cho nàng. Bức thư vốn dĩ chẳng gửi cho Thanh Cát, nàng cũng chẳng hứng . mặt của Hạ Hầu gia, nàng bộ bóc thư xem lướt qua, mỉm : "Các ma ma đường xá xa xôi vất vả quá. Chút nữa hồi âm xong, phiền các ma ma mang về giùm."
Các ma ma rối rít tạ ơn dám xưng vất vả. Thanh Cát nháy mắt với La ma ma, La ma ma lập tức dẫn họ xuống thu xếp nơi nghỉ ngơi.
Thanh Cát ném lá thư sang một bên, chẳng thèm thêm. Được huấn luyện gắt gao ở Thiên Ảnh các, nàng khả năng lướt cực nhanh, trừ khi là bản đồ địa hình phức tạp, còn loại thư từ lướt mắt một cái là nắm trọn nội dung. Hạ Hầu phu nhân quả thực yêu thương con gái hết mực. Bức thư chứa chan lời lẽ căn dặn đủ điều, từ việc cữ kiêng t.h.a.i sản đến chuyện chăn gối và khi sinh, ân cần như bao bà khác.
Thanh Cát bâng quơ nhớ những đêm hoan ái mặn nồng với Ninh vương. Thuở mới cưới, dường như tham luyến chuyện giường chiếu. Từ dạo nàng giở trò thao túng vụ ám sát, tự dưng sinh tâm sự, chuyện mây mưa cũng nhạt đôi chút. Về hoàng đô, hai tâm ý tương thông, triền miên một phen mây mưa cá nước.
từ khi nàng mang thai, cẩn trọng lạ thường, dù ngự y dặn t.h.a.i nhi ba bốn tháng là thể gần gũi, vẫn dè dặt. Điều khiến Thanh Cát bất ngờ nhỏ. Quả nhiên, đối diện với thê nhi, Ninh vương như biến thành một khác. Sự dịu dàng, chu đáo từ tận xương tủy chỉ dành cho " nhà". Một khi nhận định là " nhà", kẻ đó sẽ nhận sự bảo bọc và yêu thương gấp trăm ngàn .
Đương nhiên, Thanh Cát leo lên cái danh " nhà" cũng là nhờ cốt nhục đang mang trong bụng. Không nó, nàng đừng hòng mơ mộng sủng ái. Ninh vương sinh chốn đế vương, phụ hoàng của chỉ là phụ mà còn là cha của bao hoàng . Hắn chẳng thiết với mẫu , nên nhận định là " nhà" chỉ đếm đầu ngón tay. Phải chăng vì lẽ đó, sâu thẳm trong khao khát tình đến cực đoan, nên mới đặt kỳ vọng lớn lao đứa con sắp chào đời?
Những lúc thanh vắng, Thanh Cát lấy tâm tư của Ninh vương mổ xẻ. Đôi khi, nàng cũng cảm thấy chạnh lòng, thấy với . Hắn dốc cạn tâm huyết cho nàng, nhưng tất cả chỉ là một bong bóng xà phòng ảo ảnh. sự day dứt mau chóng tan biến. Nàng tàn nhẫn dập tắt. Đã quyết tâm dấn bước, thì tới cùng. Chút lưỡng lự, thương xót chỉ khiến công sức đổ sông đổ bể.
Lát La ma ma , mang theo bức thư hồi âm do đích Thanh Cát tay, bảo nàng đưa tận tay ma ma Hạ Hầu gia để tránh sinh nghi. La ma ma dặn dò kỹ lưỡng: "Đêm nay giường, nương nương hãy nhắc khéo điện hạ về bức thư của phu nhân, bày tỏ nỗi nhớ nhà, như thế mới sớm đường về Hạ Hầu Thần phủ ."
Thanh Cát gật đầu: "Ta ."
La ma ma: "Tốt nhất là tháng, nên về thăm nhà ngay."
Thanh Cát gạt phắt: "Không . Mới cữ trèo đèo lội suối, ma ma coi ngốc điện hạ ngốc?"
La ma ma thở dài thườn thượt, bất lực Thanh Cát: "Thì cứ nán Hạ Hầu Thần phủ thêm một thời gian, mới sinh nở xong, lúc đó giả vờ ốm nặng một trận. Thời gian lâu dần, tính tình chút đổi, điện hạ sẽ hoài nghi."
Thanh Cát im lặng.
La ma ma ướm lời khuyên can: "Nương nương, tiểu thế t.ử tuy do dứt ruột đẻ , nhưng nhớ, sở dĩ nội đình coi trọng, Đàm quý phi mong ngóng, Thái t.ử và Thái t.ử phi mỏi mắt chờ đợi, tất thảy đều vì nó mang danh nghĩa là giọt m.á.u do nữ nhi Hạ Hầu gia sinh . Nương nương nghĩ xem, điện hạ thực sự thiếu thốn con nối dõi ? Nếu vớ đứa bé nào cũng cưng nựng, thì sớm con đàn cháu đống . Thế nên nương nương khắc cốt ghi tâm, đối với điện hạ, quan trọng nhất vẫn là phận của đứa bé."
Giữa hai hàng chân mày Thanh Cát xẹt qua tia mất kiên nhẫn. Nàng quá hiểu bản tính Ninh vương, hiểu đến mức đoán chừng sẽ gì. nàng chẳng rảnh mà đôi co với La ma ma. Nàng cũng sợ chuyện sinh biến. Nàng đ.á.n.h đổi quá nhiều, nhất quyết đạt kết quả mong . Những lời càm ràm của La ma ma quả thực nhức nhối như tiếng ve kêu mùa hạ.
Nàng lạnh nhạt gắt: "Ta , ma ma khỏi lải nhải lặp lặp ."
La ma ma nuốt cục tức, im bặt. Thực những lúc bà Thanh Cát, trong lòng khỏi mềm yếu. dẫu Thanh Cát cũng chỉ là thứ dân áo vải, đây là cái mạng của nàng , trách ai bây giờ.
Lúc , Thanh Cát liếc La ma ma, chốt hạ: "Thế , khi sinh hai tháng, tầm cuối tháng hai, sẽ xin điện hạ về thăm quê tảo mộ. Lúc cách ngày đại thọ hơn một tháng, xong thọ yến cố nán thêm một tháng. Vị chi là ở Hạ Hầu gia ba tháng, bấy nhiêu thời gian đủ cho chúng xoay xở ."
La ma ma thở phào nhẹ nhõm: "Người thông suốt thế là , xong xuôi Hạ Hầu gia tuyệt đối bạc đãi ."
Đáng lẽ dịp Tết Nguyên Đán, Ninh vương kinh diện thánh, nhưng vì Thanh Cát sắp đến kỳ sinh nở, Thiên t.ử đặc cách miễn trừ, cho an tâm lưu Vũ Ninh bồi bạn bên Vương phi.
Ninh vương vui vẻ mặt, lệnh cho hạ nhân ráo riết quét tước nhà cửa, tẩy uế trừ tà, chuẩn đón một cái Tết tưng bừng. Cổng vương phủ trang hoàng lộng lẫy, dán bùa đào, câu đối đỏ. Có điều, để tránh kinh động đến t.h.a.i khí của Vương phi, cấm tuyệt đốt pháo trong nội viện, chỉ cho phép đốt ở tiền đình để trừ tà ma.
Cái Tết Thanh Cát trôi qua trong vô ưu vô lo. Ninh vương che chở nâng niu hết mực, việc lo liệu tươm tất, nàng chỉ việc tận hưởng sự phục thị. Mùng một Tết, nội đình phái thái giám ma ma mang đến vô phần thưởng. Bá quan văn võ Vũ Ninh nườm nượp kéo đến dâng rượu, chúc Tết Ninh vương và Vương phi.
Cả phủ Ninh vương cũng lũ lượt đến bái kiến, trong đó đám ám vệ Thiên Ảnh các. Thiên Ảnh các trung thành tuyệt đối với Ninh vương phủ, Ninh vương phi là nữ chủ nhân hậu viện, dĩ nhiên nghiễm nhiên nhận cái dập đầu bái kiến của bọn chúng.
Thanh Cát nhớ đến Diệp Mẫn, trong lòng khỏi âu lo, bèn giả vờ vô tình hỏi thăm.
Ninh vương hững hờ đáp: "Lần chắc Diệp đến ."
Thanh Cát giả vờ ngạc nhiên: "Vì ạ?"
Ninh vương: "Dạo cơ thể y khỏe, Thiên Ảnh các lẽ sắp xếp ."
Thanh Cát nhíu mày: "Cơ thể khỏe ạ?"
Ninh vương thoáng trầm ngâm: "Chẳng rõ nguyên cớ , mấy tháng nay mắt y bỗng nhiên mờ mịt, vật rõ."
Thanh Cát hỏi dò: "Đã mời đại phu thăm khám ạ?"
Với tính khí xưa nay, Ninh vương tuyệt đối chẳng đời nào bàn chuyện nội bộ Thiên Ảnh các với thê tử. nay ngày đêm kề cận, tình phu thê mặn nồng hơn , thuận miệng kể : "Bản y tinh thông y lý, Thiên Ảnh các cũng vô vàn độc môn, y môn, cao thủ Kỳ Hoàng (chỉ y học), mà vẫn bó tay tìm nguyên nhân."
Thanh Cát tò mò: "Dù tinh thông y thuật nhưng 'thầy t.h.u.ố.c tự chữa bệnh cho ', là thỉnh ngự y nội đình xem , cách giải?"
Ninh vương im lặng một lát, đáp hờ hững: "Bản y cự tuyệt, cũng ép . Dù thì cũng là trúng độc, ngự y nội đình đến chẩn mạch cũng vô phương cứu chữa, chỉ đành từ từ tính kế."
Thanh Cát càng càng thấy nghi hoặc. Nhờ sự am hiểu Ninh vương, nàng nhận đang giấu giếm điều gì đó, câu chữ đầy tính thoái thác. Sự thoái thác liên quan tới Diệp Mẫn chăng? Vậy là Diệp Mẫn tự giấu bệnh sợ thầy, kiên quyết từ chối chữa trị, ngay cả Ninh vương cũng cạy miệng ?
Đang mải miết suy diễn, nàng sực nhớ một chuyện. Vài năm , trong một Diệp Mẫn thương ở đùi m.á.u chảy đầm đìa, nàng lao tới định điểm huyệt cầm m.á.u băng bó cho , thẳng tay gạt phăng. Dường như... cực kỳ bài xích khác chạm cơ thể .
Lúc nàng tuổi còn nhỏ tường tận, chỉ nghĩ mặc cảm về đôi chân tàn tật. giờ xâu chuỗi , nàng lờ mờ nhận điểm uẩn khúc. Nếu chỉ là chân què tàn phế, cả thiên hạ đều , gì giấu giếm đến mức cự tuyệt cả ngự y?
Suy nghĩ m.ô.n.g lung, ngoài miệng nàng đành thở dài: "Diệp là Các chủ Thiên Ảnh các, tài năng siêu phàm thoát tục, thế mà sa cơ lỡ vận trúng độc thủ của kẻ gian, thật khiến đau lòng."
Nhắc đến chuyện , Ninh vương tỏ vẻ bất lực: "Hẳn là kẻ cận tay. Hiện giờ đang sàng lọc từng một, thề đào tận gốc trốc tận rễ cái ung nhọt ." Đoạn nắm tay Thanh Cát giải thích: "Bởi ám vệ Thiên Ảnh các tới bái kiến, tăng cường phòng . Nàng bây giờ thể vàng ngọc, vạn vạn thể để xảy sơ suất."
Thanh Cát nhẹ giọng đáp: "Vâng, nhớ ."
Ninh vương sợ nàng lo nghĩ nhiều: "Nàng chớ bận tâm thái quá, cả Thiên Ảnh các chỉ y trúng độc, khác hề hấn gì. Có lẽ y vô tình chạm thứ gì đó. Ta cốt để nàng chuẩn tinh thần, nàng thấp thỏm lo âu."
Thanh Cát mỉm xoa dịu: "Thiếp hiểu mà." Nàng Ninh vương với ánh mắt trìu mến ướt át: "Thiếp nữ nhi yếu điệu, rành chuyện đao to búa lớn giang hồ. Mọi sự điện hạ gánh vác, điện hạ ắt bảo vệ ."
Ninh vương ngắm sự phụ thuộc trong sáng thuần túy trong mắt nàng, mỉm gật đầu: "Tất nhiên ."
Qua năm mới vài ngày, Thanh Cát bỗng lên cơn đau bụng quằn quại, vỡ ối, gấp rút chuyển phòng sinh. Vật vã ròng rã suốt một ngày một đêm, cuối cùng một bé trai kháu khỉnh chào đời.
Khỏi , Ninh vương mừng rỡ như điên, nhưng đồng thời nỗi lo sợ dâng trào. Hắn hỏa tốc triệu ngự y khám sức khỏe tổng quát cho tiểu thế tử. May mắn , các ngự y đồng loạt xác nhận, chất độc sót tuy vẫn còn nhưng gây ảnh hưởng lớn đến thể non nớt của đứa bé. Còn nguyên nhân sâu xa thì vô phương giải thích, đành để thời gian trả lời. Nghe , Ninh vương tỉ mỉ soi kỹ đứa bé, thấy nó mặt mũi kháu khỉnh đáng yêu, chẳng nét bệnh tật ốm yếu nào, mới thực sự thở phào.
Tin dữ, , tin mừng hạ sinh lân nhi lan truyền tới hoàng đô với tốc độ ánh sáng. Triều đình cưỡi khoái mã chạy ngày chạy đêm, mang theo chiếu chỉ phong thế t.ử và vô vàn phần thưởng hậu hĩnh. Tên của tiểu thế t.ử do đích Hoàng đế ban: Thừa Uẩn (mang ý nghĩa gánh vác cơ nghiệp và tỏa sáng). Đương nhiên cái tên gửi gắm kỳ vọng lớn lao, đúng như dự đoán của Đàm quý phi, đứa bé khả năng sẽ nhận con nuôi Thái tử, tương lai nắm giữ ngôi vị quân vương. Tất nhiên đó chỉ là những đồn đoán tương lai, còn hiện tại, Ninh vương cưng nựng tiểu thế t.ử như báu vật, đời nào chịu nhường đứa bé cho hoàng .
Mọi thứ vinh quang ngút ngàn đổ dồn xuống, Thanh Cát mặc kệ. Nàng chỉ chăm chú dán mắt đống trân cầm dị bảo, t.h.u.ố.c bổ thượng hạng tiến cống. Những món t.h.u.ố.c bổ thuộc loại quý hiếm vô song , tuy đến mức cải t.ử sinh nhưng cứu mạng lúc nguy nan thì thừa sức. Nàng tranh thủ đút túi những món quý giá nhất, dĩ nhiên quên vơ vét thêm mớ vàng bạc châu báu, trang sức ngọc ngà.
Sau khi vượt cạn, nàng cẩn trọng ở cữ tĩnh dưỡng nửa tháng. Bên cạnh việc bồi bổ cơ thể, nàng quên tận dụng thời gian rèn luyện nội lực. Quá trình sinh nở bào mòn sức khỏe của nàng quá nhiều. Nội lực nhanh chóng khôi phục, khinh công cũng sứt mẻ là bao. Điều khiến nàng vô cùng an tâm, võ công chính là phao cứu sinh để nàng sinh tồn giữa thế gian hỗn loạn.
Xong xuôi tính toán, nàng mới thảnh thơi dành tâm trí cho cái tiểu sinh linh do chính sinh . Thú thật, lúc mới lọt lòng nó bé xíu như cái kẹo, gầy nhom gầy nhẳng. Nhờ sữa và sự chăm sóc tận tình của đội ngũ nhũ mẫu hùng hậu, chỉ vài ngày ngắn ngủi, làn da nó trở nên trắng trẻo căng mọng, khuôn mặt phúng phính đáng yêu, chân tay bụ bẫm tròn xoe.
Đường nét khuôn mặt nó y bản chính từ Thanh Cát, đặc biệt là đôi mắt. Chỉ là trán nó trông phúc hậu hơn.
Lúc nó đang say giấc nồng, gương mặt thiên thần điềm tĩnh, hai nắm đ.ấ.m nhỏ nhắn đặt gọn gàng hai bên đầu, dáng vẻ non nớt, nhu thuận ngọt ngào khôn tả.
Sự thật, đối diện với đứa bé , Thanh Cát cảm thấy lạ lẫm vô cùng. Dẫu nó do chính nàng hoài thai, lớn lên từ m.á.u thịt của nàng, từng là một phần cơ thể nàng, nhưng cảm xúc nhạt nhòa kỳ lạ.
Có lẽ bởi... nàng thừa đứa trẻ duyên mỏng phận mỏng với , hai con chỉ gắn kết trong chuỗi ngày t.h.a.i nghén, sẽ lướt qua đời như từng quen , bao giờ tương phùng.
Nàng bỗng nhớ tới ánh mắt hừng hực lửa của La ma ma mỗi khi tiểu thế tử.
Mọi sinh hoạt của đứa bé đều do một tay La ma ma quán xuyến, từ nhũ mẫu đến nha đều trướng bà quản lý, nên thời gian bà xoắn xuýt bên tiểu thế t.ử còn nhiều hơn nàng.
Từ khi thằng bé đời, mắt La ma ma sáng như trời, mừng rỡ mặt, trút bỏ tảng đá đè nặng trong lòng, bước cũng uyển chuyển nhẹ nhàng hơn.
Thi thoảng, bà đăm đăm thằng bé, tư lự, thỉnh thoảng thì thầm to nhỏ với nhũ mẫu, lén lén lút lút vô cùng khả nghi.
Khỏi cần đoán cũng , giới tính và ngoại hình của đứa bé quá khớp với mưu đồ của bà .
Thanh Cát chẳng thèm bận tâm. Tới tới đó: Binh tới tướng cản, nước lên đất chặn". Nàng sẽ "dĩ bất biến ứng vạn biến". Giọt m.á.u nàng mang nặng đẻ đau, nhất định lưu phủ Ninh vương, phận cao ngút trời mây, hưởng trọn tình yêu thương và sự che chở của phụ vương.