Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 56: Ly biệt
Cập nhật lúc: 2026-08-12 16:44:27
Lượt xem: 498
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ninh vương phi sắp sửa lên đường đến Hạ Hầu thần phủ ở Cám Lương để chúc thọ tổ phụ của .
Đây là đầu tiên nữ nhi nhà Hạ Hầu về thăm nhà đẻ kể từ khi gả Ninh vương phủ. Đối với Ninh vương phủ mà , đây tự nhiên là một sự kiện trọng đại. Ninh vương vì bận rộn công vụ nên tiện rời khỏi phong địa, nhưng đặc biệt thiệp bái phỏng để bày tỏ sự cáo . Hắn chỉ chuẩn hậu lễ mà còn theo phong tục của Đại Thịnh, sửa soạn đầy đủ bánh, ngỗng cừu, trái cây cùng các loại kim khí mang ý nghĩa cát tường.
lúc , tin tức từ hoàng đô truyền đến. Hoàng đế, Hoàng hậu cùng Hoàng quý phi đều ban thưởng riêng. Đây xem như món quà nhà trai tặng cho nhà gái nên tất cả đều gom chung các rương hành lý.
Ngoài vô lễ vật, Ninh vương hiển nhiên cũng tăng cường nhân thủ hộ tống dọc đường. Hắn phái đại quản gia Ôn Chính Khanh đích theo hầu hạ, đồng thời tuyển chọn năm trăm thị vệ tinh tháp tùng. Bên cạnh đó, Diệp Mẫn còn đích lựa chọn mười ba danh ám vệ theo bảo vệ an .
Khi chọn lựa ám vệ, Thanh Cát cố ý lưu tâm dùng một cách thức tự nhiên nhất để loại bỏ Vãn Chiếu và Bạch Chi khỏi danh sách.
Nàng ở Thiên Ảnh các mười mấy năm nên những đều là chỗ quen, giữa họ ít nhiều cũng chút tình nghĩa.
Nếu chuyện suôn sẻ thì , nhưng lỡ như biến cố xảy thì e rằng sẽ binh đao tương kiến. Trừ phi vạn bất đắc dĩ, nàng thực sự cùng Vãn Chiếu và Bạch Chi tàn sát lẫn .
May mắn là Ninh vương đều chiều theo ý nàng, để nàng tự quyết định. Nhờ , nàng thể vờ như vô tình gạch tên Vãn Chiếu và Bạch Chi.
Bên cạnh những việc đó, Ninh vương đương nhiên còn chuẩn nhiều thứ khác, đặc biệt là hạ lệnh đóng riêng một chiếc xe ngựa.
Chiếc xe ngựa thoạt gì quá nổi bật, thậm chí còn chẳng mấy hoa văn chạm trổ, nhưng khi Thanh Cát bước trong thì lập tức cảm nhận sự khác biệt.
Thân xe từ gỗ thông, cửa xe thùng thiết kế đẩy kéo hai lớp để che chắn gió bụi. Không gian bên trong xe chia thành hai tầng, tầng dùng để và sinh hoạt hàng ngày, còn tầng thì bố trí chiếu màu và nhuyễn tháp để chỗ nghỉ ngơi.
Từ ghế cho đến nhuyễn tháp trong xe đều trải t.h.ả.m da hổ, ngoài còn trang lò sưởi và cả một gian tĩnh thất. Có thể là tuy nhỏ nhưng thiếu thứ gì.
Ngồi chiếc xe như sẽ cảm thấy một chút xóc nảy nào. Đối với tiểu thế t.ử còn nhỏ tuổi và cả Thanh Cát mà , đây quả thật là sự lựa chọn thích hợp nhất.
Thanh Cát còn tinh ý nhận bên ngoài xe ngựa bọc thêm một lớp đồng mỏng. Nàng đoán chừng lớp đồng dùng để phòng ngừa thích khách ám sát.
Dù thế nào nữa thì vẻ như Ninh vương tốn nhiều tâm tư. Một chiếc xe ngựa tinh xảo như tuyệt đối là thứ thể trong lúc vội vã. Có lẽ ngay từ lúc nàng nhắc đến chuyện về Hạ Hầu phủ ở Cám Lương, sai bắt tay chuẩn .
Nghĩ đến đây, Thanh Cát khẽ thở dài lên tiếng: "Điện hạ, chiếc xe ngựa e là tốn kém nhỏ."
Ninh vương ôn tồn đáp lời: "Cũng chẳng gì đáng kể."
Giọng thật dịu dàng: "Từ khi vương phi gả đến Vũ Ninh, vẫn từng cùng nàng về thăm nhà đẻ. Vốn dĩ nhân dịp mừng thọ nên cùng nàng, nào ngờ đúng lúc trúng đợt duyệt binh. Thất lễ với nhà vợ như , cũng lo nàng vì thế mà xem nhẹ nên mới sai hầu dốc thêm chút tâm tư để giữ thể diện cho nàng."
Lắng những lời , Thanh Cát vạn ngờ thể thốt những lời thấu tình đạt lý như thế.
Nàng khẽ bật : "Thiếp vẫn còn nhớ lúc mới gặp điện hạ, vô pháp vô thiên, hành sự phóng túng bao nhiêu. Giờ đổi thế khiến đ.â.m quen."
Ninh vương mỉm dịu dàng, nắm lấy tay nàng thủ thỉ: "Lúc đó khác, bây giờ khác."
Hắn giải thích cặn kẽ nhưng Thanh Cát lờ mờ hiểu .
Trước bận tâm, mà bận tâm thì việc gì tuân theo lễ pháp. Thế nhưng bây giờ để tâm .
Vợ con khôn, nhà vợ là môn phiệt sĩ tộc thì thể coi trọng cho .
Trong lòng cũng ấp ủ ý niệm nắm tay đến răng long đầu bạc nên mới giữ gìn thể diện cho thê tử.
Nếu đây Ninh vương là một con ngựa hoang bất kham thì giờ phút trở nên thuần tính, trở nên chững chạc, chu đáo và dáng một đàn ông của gia đình.
Hắn hóa thành sự dịu dàng mềm mỏng nhất.
Thanh Cát chợt cảm thấy tất thảy những ấm áp và nặng tình mà trao tặng cứ ùa đến từ bốn phương tám hướng, bao bọc lấy nàng hệt như gió xuân khiến trái tim nàng cũng tan chảy.
Chìm trong thứ tình cảm ấm áp đó, nàng ngậm lời từ biệt , nơi đáy mắt chan chứa một sự dịu dàng đằm thắm.
Hiển nhiên là Ninh vương cũng nhận điều đó. Hắn đăm đắm nàng bằng ánh mắt dịu dàng, quyến luyến nỡ rời xa, quyện hòa cùng sự ân cần và bao dung ấm áp. Bao nhiêu cảm xúc đều gom cả đôi mắt đen thẳm của .
Cứ thế bốn mắt , cứ thế mà lời cáo biệt. Ánh mắt hai giao như sợi tơ vương vấn kéo mãi đứt.
Thế nhưng cuối cùng Thanh Cát vẫn bước lên xe ngựa.
Sau khi lên xe, nhũ mẫu và nha nhanh chóng giúp nàng an tọa. Mọi thứ đấy, đoàn xe cũng từ từ lăn bánh.
Dù , Thanh Cát vẫn cảm nhận ánh mắt ngoài cửa sổ xe dường như vẫn dõi theo. Hắn mà vẫn đó nàng rời .
Nàng chợt chút do dự.
Vừa lúc lưng bước lên xe, đối với nàng mà đó chính là một cuộc sinh ly t.ử biệt, chỉ mong đời đời kiếp kiếp đừng bao giờ gặp nữa.
Thế nhưng giờ phút , nàng thêm một .
Một đường đường chính chính với phận là Ninh vương phi, là thê t.ử của .
Chỉ một ánh mắt cuối cùng thôi.
Thế là nàng đưa tay vén bức màn che cửa sổ xe lên.
Ngay khoảnh khắc tấm rèm vén lên, Thanh Cát thấy những lá cờ gấm bay phấp phới trong gió phát tiếng phần phật. Và cũng chính trong khoảnh khắc lá cờ tung bay , nàng trông thấy Ninh vương đang tiễn hành.
Hắn chắp tay lưng thẳng tắp như một cây tùng bách, nhưng giữa hàng chân mày lộ rõ vẻ bịn rịn nỡ buông.
lúc , bỗng bắt chuẩn xác ánh mắt của nàng. Xuyên qua những lá cờ gấm đang phấp phới tung bay, ánh mắt họ chạm cản khuất.
Lá cờ gấm vàng tươi dệt những hoa văn tinh xảo gió thổi cuồn cuộn như những đợt sóng nhấp nhô. Giữa sự chập chờn của lá cờ, ánh mắt dịu dàng của Ninh vương lúc ẩn lúc hiện.
Thanh Cát chợt cảm thấy dường như đây chính là sự huyền diệu của mệnh. Nàng và dù gần trong gang tấc nhưng tình thâm duyên mỏng, hệt như ngàn non vạn thủy ngăn cách ở giữa.
Điều khiến trong lòng nàng xót xa, thậm chí còn trào dâng một sự thôi thúc mãnh liệt đến mức thể khống chế nổi. Nàng nhảy xuống xe ngựa, chạy đến mặt để bộ sự thật và xin tha thứ.
Nàng khát khao vươn đôi tay níu giữ lấy ánh mắt dịu dàng như nước , quỳ xuống cầu xin vì nàng mà buông xuống thế gian , ôm chặt lấy và mãi mãi chiếm hữu đàn ông vô cùng ân cần chu đáo .
Thế nhưng, tất cả nàng vẫn .
Khoảng cách giữa nàng và sánh ngang với hố sâu đáy, là một lằn ranh mà cả đời cả kiếp vĩnh viễn thể vượt qua.
Nàng siết chặt lấy mép rèm cửa, cứ thế bóng mờ dần khuất hẳn trong nhịp xe ngựa lăn bánh tiến về phía . Sau đó nàng tự nhủ với lòng rằng tất cả thứ kết thúc .
Bắt đầu từ hôm nay, bắt đầu từ ánh , nàng vẫn là Thanh Cát, vẫn là Tam Thập Thất, vẫn là một Vương Tam mạo danh thế thế. Kể từ giờ, nàng còn nhiều việc , đơn độc đối mặt với thế gia nhà Hạ Hầu và đối mặt với tất cả những gì nàng cần đối mặt.
Xe ngựa di chuyển ròng rã suốt hai ngày trời, cuối cùng cũng khỏi địa giới Vũ Ninh.
Đêm nay, khi đoàn dừng chân nghỉ ngơi tại dịch trạm, lẽ do ngày thường từng xa và tuổi còn quá nhỏ nên đến nơi tiểu thế t.ử liền bắt đầu quấy . Thấy , Thanh Cát liền sai bế đứa trẻ sang cho nàng tự tay ôm ấp dỗ dành.
Nói cũng thật bất ngờ, ngày thường nàng vốn chẳng mấy gần gũi với tiểu thế tử, mà khi nàng ôm lòng, đứa trẻ nín ngay.
Thanh Cát tò mò ngắm tiểu thế tử, thấy cục bột nhỏ xíu cũng đang .
Đứa trẻ mở to đôi mắt trong vắt, tĩnh lặng như đá vỏ chai mà nàng chằm chằm.
Nàng bất giác mím môi , thầm nghĩ đứa bé còn nhỏ thế mà nhận . Điều khiến lòng nàng nảy sinh chút thiết, kìm mà ngắm đứa bé thêm vài nữa.
Lúc nàng ôm tiểu thế tử, nàng tinh ý phát hiện La ma ma đang cạnh bên cứ liên tục đ.á.n.h mắt về phía đứa bé, thỉnh thoảng liếc vài cái.
Lại tới nữa ...
Thực kể từ lúc đứa bé cất tiếng chào đời, La ma ma vẫn luôn dò xét nó. Bà dường như đang quan sát, đang đ.á.n.h giá và cũng đang mừng rỡ mặt. Hiển nhiên hình hài của tiểu thế t.ử sinh đúng với kỳ vọng của bà .
Thanh Cát ôm tiểu thế t.ử mà khỏi suy nghĩ, Hạ Hầu Kiến Tuyết tình cờ cũng sinh một bé trai ư?
Lại còn tình cờ... hai đứa bé trông cực kỳ giống nữa chứ?
Thật trẻ sơ sinh trông na ná cũng là điều hợp lý, nàng thể hiểu .
Chỉ là thứ khỏi quá mức trùng hợp. Trùng hợp đến mức khiến phẫn nộ, trùng hợp đến mức nực .
Nàng bế đứa bé thêm một lát giao cho v.ú nuôi bên cạnh mang . Nếu về chuyện chăm sóc trẻ con, v.ú nuôi tất nhiên là chu đáo nhất , nàng chẳng qua cũng chỉ trêu đùa một chút mà thôi.
Đợi đến khi lui ngoài hết, nàng bắt đầu để tâm đến đám ám vệ. Mười ba ám vệ mà Ninh vương phái đều là những cao thủ thượng thừa hàng thật giá thật. Họ giống nàng, một chỉ dựa khinh công và ám khí để nắm phần lợi. Nếu nàng đối đầu trực diện với những ám vệ thì chắc chắn sẽ rơi thế hạ phong.
Dọc đường , họ cũng tận trung tận chức, luôn cẩn thận canh gác bề. Tuy nhiên họ cũng cố gắng giữ một cách nhất định, quá mức áp sát để tránh hiềm nghi.
Nàng trầm tâm tĩnh khí cẩn thận lắng động tĩnh của họ, khi xác định chắc chắn họ sẽ thấy cuộc trò chuyện giữa và La ma ma, nàng mới lên tiếng.
Sau đó nàng liếc La ma ma: "Nói , dự định tiếp theo là gì, định đổi thế nào đây?"
La ma ma hì hì: "Nương nương, ngài vội vàng gì. Chúng thừa thời gian cơ mà, gì cũng cẩn thận một chút, tuyệt đối để Ôn và đám ám vệ nghi ngờ."
Thanh Cát nụ của La ma ma, nàng thể cảm nhận rõ ràng rằng kể từ lúc họ bắt đầu lên đường, đúng hơn là từ lúc rời khỏi địa giới Vũ Ninh, thần thái của La ma ma đổi rõ rệt. Bà trở nên ung dung tự tại, lưng ưỡn thẳng tắp và bắt đầu nghĩ rằng thể khống chế tất cả.
Hiển nhiên là Mạc Kinh Hy phái đến chắp nối với bà . Bọn họ cho rằng cục diện tiếp theo trong tầm kiểm soát của .
Thế là nàng nhếch môi khẽ : "Tuy là khỏi địa giới Vũ Ninh, nhưng bà đừng quên hiện tại theo bên cạnh là năm trăm thị vệ tinh nhuệ của Ninh vương phủ cùng mười ba tên ám vệ. Bọn họ đều là cao thủ hàng đầu. Lại thêm cả Ôn Chính Khanh cũng là một kẻ tinh ranh, dễ qua mặt đến thế ."
Ninh vương tất nhiên sẽ bạc đãi thê nhi của . Có thể những sắp xếp tháp tùng đều là những cao thủ tuyệt đỉnh vạn mới chọn một. Thêm đó, quan phủ các châu thành dọc đường đều nhận công hàm từ , họ sẽ cử binh mã hộ tống và rà soát kỹ lưỡng những kẻ gian tà cặn bã.
Nàng mỉm : "Thế nên... La ma ma , bà cũng đừng quá đắc ý quên hình. Một khi bọn họ phát giác chuyện điều bất thường, Ninh vương chắc chắn sẽ rõ bề. Bà thử nghĩ xem, nếu Ninh vương sự thật thì kết cục của chúng sẽ ?"
La ma ma chẳng hề bận tâm, bà chỉ : "Chuyện đương nhiên trông cậy vương phi ngài ."
Thanh Cát hờ hững hỏi: "Ồ, trông cậy ?"
La ma ma híp mắt hạ giọng lẩm bẩm: "Chúng bắt buộc thành trót lọt việc khi bước Hạ Hầu thần phủ."
Thanh Cát giữ khuôn mặt vô cảm: "Vậy chuyện thực chất là giấu giếm gia tộc Hạ Hầu, giấu giếm tất cả , những kẻ chuyện chỉ bà và Mạc Kinh Hy mà thôi."
Nàng hờ hững tiếp: "Không đúng, nhà Hạ Hầu còn một nữa chứ. Đó là kẻ nội ứng giúp ngăn cản một đưa dâu khác đúng ."
Vốn dĩ đưa dâu là Hạ Hầu Chỉ Lan, nhưng nửa đường nhiễm phong hàn. Đáng lẽ nhà Hạ Hầu đổi một nam đinh khác đến đưa dâu, nhưng kết quả chẳng ai cả. Việc ắt hẳn xảy sự cố ngoài ý nào đó khiến tin tức truyền về .
Chắc hẳn đây là một sự cố mấy quan trọng nên nhà Hạ Hầu cũng chẳng hề để tâm.
Dù thì họ cũng cảm thấy "nữ nhi nhà " sống êm ấm thuận hòa bên Ninh vương phủ, Ninh vương cũng ý định truy cứu, nhà Hạ Hầu thấy mất mặt nên chuyện dần chìm quên lãng và ai nhắc đến nữa.
La ma ma đáp: "Chuyện đến nước thì cũng chẳng gì giấu giếm. Quả thật Hạ Hầu thần phủ hề chuyện , chỉ một vị đường quan hệ thiết với nương t.ử nhà mới chuyện và giúp sức bày mưu tính kế mà thôi."
Bà buông tiếng thở dài: "Kỳ thực chuyện cũng là do nảy sinh ý định nhất thời. Nếu lúc đó thấy dung mạo cô nương giống nương t.ử nhà đến thì ắt hẳn nghĩ cách khác ."
Nghe lời , Thanh Cát đại khái cũng đoán "cách khác" mà bà thực chất chính là vác cái bụng bầu gả qua Ninh vương phủ để cắm cho Ninh vương một cái sừng to tướng, hoặc dứt khoát bỏ trốn khỏi hôn sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-56-ly-biet.html.]
Thế nên thời điểm Hạ Hầu Kiến Tuyết bức đến đường cùng còn cách nào khác, đúng lúc Mạc Kinh Hy thấy nàng nên mới nảy sinh ý định tìm gả trong lúc vội vã.
Lúc , La ma ma : "Cho nên nương nương , khi tiến Hạ Hầu thần phủ, nương t.ử sẽ đến đây theo bên cạnh ngài. Về nhất cử nhất động của ngài, nương t.ử sẽ quan sát thật kỹ, còn ngài cũng kể tường tận những trải nghiệm của cho nương t.ử , tuyệt đối bỏ sót bất cứ chi tiết nào."
Thanh Cát lập tức hiểu : "Rồi khi Hầu phủ, cũng sẽ theo. Nàng sẽ phụ trách đối phó với nhà Hạ Hầu, còn sẽ ứng phó với Ôn Chính Khanh, đám ám vệ cùng những ma ma, nha theo hầu. Cho đến một ngày nàng thể lấy giả tráo thật thì thể rút lui."
Nếu theo cách , chỉ cần để ai phát hiện sự tồn tại của "hai vị vương phi" thì quả thực vạn vô nhất thất.
La ma ma cạnh lên tiếng đính chính: "Không lấy giả tráo thật, đây gọi là bát loạn phản chính, đưa thứ trở về đúng quỹ đạo."
Nghe , Thanh Cát sang thì thấy La ma ma vẫn giữ nụ môi, nhưng nụ chứa đầy sự tinh ranh và dò xét.
Nàng nhếch môi giễu cợt: "Ta , chỉ là thuận miệng thôi. Bà cần lúc nào cũng nhắc nhở , nếu dứt khoát mặc kệ nữa, lúc đó các cũng chắc nhặt tiện nghi ."
La ma ma khẽ nheo mắt chằm chằm Thanh Cát: "Cô đang đe dọa đó hả?"
Thanh Cát đáp trả: "Không đe dọa, chỉ là cho bà chúng đang trong mối quan hệ mua bán, thuận mua bán, chẳng ai nợ nần ai cả. Đừng giở cái thói ma ma già cả lên mặt với , ăn bộ ."
Nói xong, nàng nhạt giọng lệnh: "Ta nghỉ ngơi , ngoài ."
La ma ma dường như thể tin nổi tai . Bà trừng mắt Thanh Cát một hồi lâu mới c.ắ.n răng : "Được, trong lòng cô tự hiểu là . Làm thì quan trọng nhất là nhận thức rõ phận của . Không cô đóng giả một năm thì cái vị trí đó sẽ thuộc về cô . Gà rừng mãi mãi là gà rừng, vĩnh viễn thể hóa thành phượng hoàng !"
Dứt lời, bà đột ngột ngoắt bước ngoài.
Đối với những lời châm chọc của La ma ma, Thanh Cát chẳng hề để tâm, nàng trực tiếp ngả lưng xuống giường ngủ một giấc.
Nàng cần nuôi dưỡng tinh thần, dưỡng sức chờ thời.
Nàng dối trời qua biển, thi triển kế ve sầu thoát xác. Xung quanh nàng chẳng ma ma quản sự nào giúp đỡ, nàng một chống trăm , chỉ thể dựa chính bản mà thôi.
Kể từ lúc đó, Thanh Cát và La ma ma coi như chung sống bình yên vô sự, La ma ma cũng bắt đầu tiến hành kế hoạch.
Bên cạnh tiểu thế t.ử bốn nhũ mẫu và tám nha hầu hạ. La ma ma giở trò động tay động chân bỏ t.h.u.ố.c đồ ăn thức uống, khiến hai nhũ mẫu đau bụng, tiêu chảy liên miên đến mức cơ thể suy nhược, thể tiếp tục lên đường.
Chứng kiến tình cảnh đó, Ôn Chính Khanh đương nhiên tiến hành điều tra nghiêm ngặt. Thế nhưng La ma ma vốn trù tính kỹ lưỡng từ lâu thiếu thủ đoạn, dĩ nhiên bà sẽ để ai phát giác. Sau một hồi điều tra, chỉ đành quy cho nguyên nhân là ăn thức ăn sạch sẽ.
Ôn Chính Khanh liền đến bái kiến Thanh Cát để bàn bạc xem nàng xử lý chuyện .
Thanh Cát cũng nhân đó đưa ý kiến. Suy nghĩ của nàng đơn giản: nhũ mẫu chăm sóc sát tiểu thế tử, tuyệt đối thể lơ là, mà thọ yến của nhà họ Hạ Hầu cũng thể chậm trễ. Do đó, thể cử ở chăm sóc hai vị nhũ mẫu để họ yên tâm tịnh dưỡng thể.
Hiện tại bên cạnh tiểu thế t.ử vẫn còn hai vị nhũ mẫu khác thể tiếp tục đảm đương việc chăm sóc. Chờ đến khi tới Hạ Hầu thần phủ, họ sẽ tuyển chọn thêm những nhũ mẫu phù hợp để bổ sung .
Ôn Chính Khanh hiển nhiên ý kiến dị nghị gì với sắp xếp . Thanh Cát nhân tiện nhắc đến việc năm xưa nàng từng một tỳ nữ cận, tình cờ nay lấy chồng ngay vùng lân cận . Nàng tin tưởng đó nên gọi đến phụ giúp chăm sóc tiểu thế tử.
Nghe , Ôn Chính Khanh liền nhíu mày. Lần ông nhận lệnh hộ tống vương phi nương nương cùng tiểu thế t.ử đến Hạ Hầu thần phủ, dọc đường đương nhiên vạn phần cẩn trọng, tuyệt đối để sinh thêm rắc rối.
Thanh Cát thấy ông đồng ý cũng kiên quyết ép buộc, chỉ là tạm thời cứ chắp vá xoay xở vài ngày tính .
Thực ý đồ của La ma ma là mượn phận "nha năm xưa" để đường đường chính chính nhét vị nương t.ử nhà họ Hạ Hầu , để nàng kề cận chăm sóc và quan sát Thanh Cát. Có điều, bên ngoài còn Ôn Chính Khanh, việc e là khó mà qua mắt ông .
Nay kế bất thành, La ma ma đương nhiên vẫn còn diệu kế khác. Cứ như , đoàn di chuyển thêm ba bốn ngày nữa thì Mạc Kinh Hy xuất hiện. Mạc Kinh Hy còn mang theo vài vị nha vốn quen việc ở "Hạ Hầu thần phủ".
Vì là do Mạc Kinh Hy mang đến, đều là những khuôn mặt vương phi và La ma ma quen và tin tưởng nên Ôn Chính Khanh đương nhiên sẽ mảy may nghi ngờ.
Thanh Cát chứng kiến cảnh tượng , thầm nghĩ Ôn Chính Khanh quả là một cẩn trọng và tỉ mỉ. Đáng lẽ sự sắp xếp chu của Ninh vương khi giao phó cho Ôn Chính Khanh hộ tống dọc đường, cùng với sự bảo vệ của mười ba ám vệ và năm trăm thị vệ tinh nhuệ vốn là vạn vô nhất thất.
Thế nhưng, bất kể là Ninh vương Ôn Chính Khanh đều vạn ngờ tới câu "phòng trộm ngày đêm cũng khó phòng trộm trong nhà". Hiện tại kẻ nội tặc lớn nhất chính là vị vương phi nương nương .
Vậy là thời điểm sẩm tối hôm , Thanh Cát hạ lệnh cho lui xuống, chỉ giữ một "nha " vận thanh y với dáng dấp thon thả yểu điệu.
Sau khi đóng kín cửa sổ, La ma ma đích dìu thiếu nữ nọ: "Nương tử, mau xuống , đừng để thể mệt mỏi."
Trong từng câu chữ đều toát lên sự thương xót vô ngần.
Thiếu nữ ai khác chính là Hạ Hầu Kiến Tuyết, một Hạ Hầu Kiến Tuyết bằng xương bằng thịt.
Nàng khẽ thở dài, cất tiếng: "La ma ma, cần phiền phức , còn vài lời với vị nương t.ử , bà cứ lui ."
Giọng của nàng nhẹ nhàng nhỏ nhẹ, êm tai tựa như những sợi tơ mỏng manh mà tằm xuân mới nhả.
Thanh Cát câu liền nhận màn kịch sắm vai nay sai lệch đến mức nào, hai họ chẳng giống một chút nào cả.
La ma ma Thanh Cát với vẻ bồn chồn, rõ ràng bà hề yên tâm khi để Hạ Hầu Kiến Tuyết ở riêng với Thanh Cát.
Hạ Hầu Kiến Tuyết chầm chậm lắc đầu, ôn tồn : "Ma ma, bà nghĩ nhiều , chỉ vài câu với Vương Tam nương t.ử mà thôi. Huống hồ còn chung đụng với nàng hằng ngày, sớm muộn gì cũng quen."
La ma ma liếc Thanh Cát, nhưng Thanh Cát mặt biến sắc, cứ như thể nhận sự lo lắng của bà .
Bà phần do dự, nhưng cuối cùng vẫn lẳng lặng lui ngoài.
Đợi La ma ma rời , Hạ Hầu Kiến Tuyết mới từ tốn đầu sang Thanh Cát.
Dưới ánh sáng lờ mờ, hai cứ thế quan sát .
Quả thật bọn họ vô cùng giống , giống đến mức khi đối phương ngỡ như đang soi gương, tưởng rằng chính là một bản ngã khác của chính .
Thế nhưng... sự giống cũng chỉ dừng ở ngoại hình mà thôi.
Khí chất của hai trái ngược. Hạ Hầu Kiến Tuyết là một dịu dàng tao nhã, đôi mắt toát lên sự nhu mì như nước, còn Thanh Cát khác, nàng toát sự kiên cường và quật cường vô cùng rõ rệt.
Hạ Hầu Kiến Tuyết là đóa hoa, còn Thanh Cát là cây trúc. Hoa thì tĩnh mịch kiều diễm, còn trúc thì vươn thẳng.
Giữa sự dò xét thinh lặng kéo dài , Hạ Hầu Kiến Tuyết khẽ mím môi, nở một nụ nhạt.
Khi trông nàng càng thêm phần kiều mị, hệt như một đóa hoa xuân đang kỳ nở rộ.
Nàng Thanh Cát, dùng giọng điệu đầy quan tâm hỏi: "Ta Mạc , cô tên là Vương Tam?"
Thanh Cát đáp: " ."
Hạ Hầu Kiến Tuyết dịu dàng nàng, khẽ : "Họ Vương thì cũng thường thấy, nhưng cớ gọi là Vương Tam? Chắc hẳn đây chỉ là cách gọi tùy tiện trong nhà, hẳn cô một cái tên đàng hoàng chứ?"
Thanh Cát tỉnh bơ: "Trong nhà một trưởng, một tỷ tỷ, cha mù chữ đặt tên gì nên cứ thuận miệng gọi là Vương Tam thôi."
Hạ Hầu Kiến Tuyết nghi hoặc nghiêng đầu đ.á.n.h giá nàng, ngạc nhiên thốt lên: "Cô mà chữ ?"
Thanh Cát: "Nhà là quân hộ, cha chữ. Hồi ở trong quân doanh cũng học đôi ba chữ, nhưng cũng chỉ là nhận mặt chữ mà thôi."
Hạ Hầu Kiến Tuyết phần bất ngờ, nhưng cũng dần vỡ lẽ.
Tuy nàng luôn quanh quẩn chốn khuê phòng nhưng sách nhiều, gia nhân trong nhà thỉnh thoảng cũng kể chuyện về họ hàng thích nên nàng rõ về phận quân hộ. Nàng càng hiểu rõ đám quân hộ đều là những thô lỗ, chữ.
Nàng một nữa đưa mắt đ.á.n.h giá Thanh Cát, ánh mắt dò xét từ búi tóc cho đến y phục , cuối cùng dừng ở đôi bàn chân.
Sau một vòng quan sát tỉ mỉ, nàng mới khẽ buông tiếng thở dài: "Diện mạo hai giống đến thế, còn đang nghi ngờ giữa cô và dây dưa huyết thống nào . nhà họ Hạ Hầu đời đời đều gia phả rõ ràng, chắc chắn thích họ Vương nào, trong gia tộc cũng tuyệt nhiên đứa trẻ nào thất lạc cả."
Vừa dứt lời, nàng liền nhớ tới gia đình bên ngoại. Phía nhà ngoại ngược cũng khả năng , nhưng Tây Uyên loạn lạc triền miên, huyết mạch bên đó nhà Hạ Hầu cũng mấy chú trọng. Mẫu cũng từng kể với nàng những chuyện ở Tây Uyên, bà luôn giấu nhẹm thứ. Nếu gặng hỏi quá nhiều, bà sẽ nổi cáu.
Thanh Cát tự nhiên thấu suy nghĩ của Hạ Hầu Kiến Tuyết. Nàng lên tiếng: "Hạ Hầu nương t.ử nghĩ nhiều , phận cha thấp hèn, thể quan hệ họ hàng với nhà họ Hạ Hầu cho . Nếu trèo cao bám thích quyền quý như thì đến nỗi chịu cảnh cùng khốn như thế."
Nghe câu , Hạ Hầu Kiến Tuyết chợt nhớ tới việc cô nương vì tiền tài mà cam lòng gả Ninh vương phủ.
Một nữ t.ử bất chấp tất cả vì tiền như ắt hẳn xuất vô cùng thấp kém.
Người bình thường, chỉ cần chút cốt khí thì thể loại chuyện cơ chứ?
Thế là trong đáy mắt nàng thoáng qua nét thương hại, nhưng vẻ mặt càng thêm phần dịu dàng. Nàng lên tiếng an ủi: "Để cô gánh vác suốt một năm qua, thật vất vả cho cô, trong lòng vô cùng áy náy."
Đáp điều đó, Thanh Cát chẳng tỏ thái độ gì.
Hạ Hầu Kiến Tuyết tiếp lời: "Mạc việc luôn quá đỗi cứng rắn, tính tình của La ma ma cũng hiểu rõ, bà luôn nghĩ cho quá nhiều, hễ gặp chuyện là tránh khỏi nóng nảy cạn nghĩ, nhưng thực chất bà chẳng ác tâm gì."
Thanh Cát nhạt nhẽo: "Ta thể hiểu ."
Hạ Hầu Kiến Tuyết: "Nếu họ gì khiến cô phật ý, hoặc đắc tội với cô, cũng lấy áy náy. Suy cho cùng chuyện đều bắt nguồn từ . Hạ Hầu Kiến Tuyết mặt bọn họ gửi đến cô một lời xin , hoặc nếu điều gì thể để bù đắp cho cô, nhất định sẽ dốc sức giúp đỡ."
Nghe những lời , Thanh Cát Hạ Hầu Kiến Tuyết mặt, nhận nàng quả thực đang lời xin vô cùng chân thành.
Chắc hẳn nàng La ma ma gì đó, đồng tình với cách của La ma ma nên mới nảy sinh lòng hổ thẹn.
Ngay lập tức Thanh Cát mỉm , vẻ mặt chẳng mấy để tâm: "Nương t.ử nghĩ nhiều , giữa và hai họ là một giao dịch mua bán, đến lúc tiền bạc sòng phẳng thì ai nấy đều vui vẻ thôi, chẳng tồn tại chuyện gì gọi là cả, thế nên nương t.ử cũng cần hổ thẹn."
Hạ Hầu Kiến Tuyết , nơi đáy mắt thoáng qua một tia sầu muộn hờ hững. Nàng buông tiếng thở dài: "Vương Tam nương t.ử , lẽ trong mắt cô, những việc phần kỳ quái. nhiều chuyện cũng là vạn bất đắc dĩ, nếu chọn lựa, cũng hề mong nông nỗi . Do cũng với cô một lời tạ , ..."
Thanh Cát khẽ giơ tay lên cắt ngang lời nàng : "Hạ Hầu nương tử, mấy chuyện chúng cần bàn nữa, bàn chuyện chính sự mới là quan trọng."
Kỳ thực, ngay từ lúc Hạ Hầu Kiến Tuyết bước , chỉ dáng cũng như hình yếu đuối của nàng , Thanh Cát thể Hạ Hầu Kiến Tuyết cũng sinh một đứa con.
Từ đó suy đoán, Hạ Hầu Kiến Tuyết ắt hẳn mang một nỗi đau buồn. Chắc là do tình, sinh con xong, nàng yêu đối phương nhưng đối phương phụ bạc hoặc tiện cưới nàng .
Người thể là Hạ Hầu Chỉ Lan, tất nhiên cũng thể .
tạm thời nàng chẳng bận tâm tìm hiểu tên dã phu của nàng là ai, nàng chỉ giải quyết xong xuôi công việc của thật nhanh chóng.
Hạ Hầu Kiến Tuyết thấy Thanh Cát chiều mất kiên nhẫn thì khẽ cau hàng chân mày, khẽ khàng : "Cũng , cô đúng, chúng chuyện chính ."
Thân là đích nữ của nhà Hạ Hầu, nàng tuy yếu đuối nhưng vô cùng thanh cao. Giờ khắc hạ chuyện với nữ t.ử mắt, vốn dĩ đối với ngày thường là chuyện thể xảy .
Nếu nữ t.ử điều thì bản tự khắc cần để tâm thêm nữa.
lúc , Thanh Cát thẳng vấn đề: "Nương t.ử thoạt là quen thói mang vàng đeo bạc, toát lên sự phú quý. hạ nhân của cô nợ mười mấy vạn lượng bạc. Nếu họ giở trò quỵt nợ trả thì đành tìm nương t.ử đòi nợ thôi."
Nói đoạn, ánh mắt hờ hững của nàng lướt qua Hạ Hầu Kiến Tuyết, giống hệt như cách nàng quan sát nàng khi nãy, tiên búi tóc, đó mặt, vòng eo, miếng ngọc bội đeo bên hông, cuối cùng là xuống đôi giày.
Hạ Hầu Kiến Tuyết nhíu mày. Nàng cảm thấy ánh mắt của cô gái hệt như đang đ.á.n.h giá phường nữ t.ử thấp hèn thể cân đo đong đếm đem bán.
Nàng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Ngay đó, nàng thấy cô gái mặt cất giọng bình thản: "Đã nợ tiền khác thì cuối cùng cũng trả. Một cao quý như nương t.ử đây, ắt hẳn loại mặt dày quỵt nợ khác chứ?"