Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 57: Nàng ấy tuyệt đối không phải hạng tầm thường

Cập nhật lúc: 2026-08-12 16:44:28
Lượt xem: 494

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sắc mặt Hạ Hầu Kiến Tuyết đột ngột biến đổi.

Trên khuôn mặt trắng trẻo của nàng liền dâng lên vẻ hổ cùng phẫn uất.

Nàng đường đường là đích nữ của gia tộc Hạ Hầu, từ nhỏ đến lớn sống trong cảnh gấm vóc lụa là, quen thói an nhàn sung sướng. Dựa gia sản khổng lồ của gia tộc, nàng sống cuộc đời phong hoa tuyết nguyệt, mười ngón tay chẳng hề dính lấy một giọt nước giếng mùa xuân. Thậm chí nàng còn coi tiền tài như thứ rác rưởi dơ bẩn, hễ nhắc đến chuyện bạc tiền là nhục đến môn trăm năm của nhà Hạ Hầu.

Nàng nào ngờ bất thình lình một đứa con gái quân hộ xuất hèn mọn x.úc p.hạ.m buông lời thô lỗ, trắng trợn đòi nợ, còn đòi ngay mặt như thế .

Nàng nhất thời phản ứng kịp, cứ nhíu chặt mày đăm đăm Thanh Cát, thể tin nổi tai .

Thanh Cát cũng tỏ vẻ kinh ngạc: "Sao thế nương tử? Ta thấy mặt mũi cô trắng trẻo, ăn mặc thì cầu kỳ, ngay cả miếng ngọc bội bên hông cũng đáng giá ít bạc, quỵt chút tiền mọn của kẻ đáng thương như ?"

Hạ Hầu Kiến Tuyết hít một thật sâu, từ từ mím chặt môi, hàng chân mày vốn dịu dàng nay phủ lên một lớp sương lạnh.

Nàng gượng , rốt cuộc cũng mở lời: "Vương Tam nương tử, cô cớ gì , gì đến mức nghèo đói chờ chỗ tiền mua gạo nấu cơm cơ chứ? Hạ nhân của việc tuyệt đối đến nỗi nợ nần ai, đáng trả bao nhiêu đương nhiên sẽ trả bấy nhiêu."

Đoạn nàng chậm rãi tiếp: "Có thể Vương Tam nương t.ử xuất thấp kém nên rằng ở những gia đình chuông gõ vạc ăn như chúng , gia chủ chẳng cần lo lắng bận tâm đến những chuyện thế , thứ đều do hạ nhân lo liệu."

Thanh Cát mỉm : "Thế thì quá, phiền nương t.ử dặn dò hạ nhân một tiếng, mau thanh toán tiền cho ."

Nàng cũng bắt chước điệu bộ nghiêng đầu của Hạ Hầu Kiến Tuyết: "Nương t.ử sai, gia đình nghèo khổ như chúng đúng thật là đang chờ bạc mua gạo đổ nồi, nếu nhà đều sẽ c.h.ế.t đói hết. Nương t.ử từ nhỏ sống trong nhung lụa, kẻ ăn no chịu đói khổ sở thế nào, tất nhiên là hiểu nỗi khổ của bọn ."

Đáy mắt Hạ Hầu Kiến Tuyết dâng lên sự lạnh lẽo trào phúng: "Cô cứ việc yên tâm, sẽ dặn dò xuống ngay, bạc đáng phần cô tuyệt đối thiếu một đồng."

Thanh Cát gật gù: "Vậy thì yên tâm ."

La ma ma tức đến mức mặt mày tái mét. Bà chỉ thẳng mặt Thanh Cát, phẫn nộ quát nạt: "Cô coi nương t.ử nhà là hạng gì hả?"

Thanh Cát bộ ngây thơ: "Hạng gì là ?"

La ma ma hậm hực: "Gia tộc Hạ Hầu nhiều đời công khanh, gia thế hiển hách. Nương t.ử nhà tâm tính cao khiết, siêu nhiên thoát tục, nay bao giờ để thứ đồ dơ bẩn như bạc tiền mắt, mà cô dám chạy đến mặt nương t.ử nhà chuyện tiền bạc ?"

Thanh Cát cãi : " các nợ bạc, cũng sai. Các mau mau thanh toán sòng phẳng cho , tất nhiên sẽ chẳng dám hó hé gì mặt nương t.ử nhà các . Đâu cái lý các sai bảo việc, nợ tiền còn bắt tôn nàng là nương tử, ngày ngày chầu chực hầu hạ nịnh bợ. Trên đời chuyện ngon ăn như ? Thế gia môn phiệt nhà các thì liên quan cái rắm gì đến !"

La ma ma: "..."

hít sâu một , hít thêm một nữa mới nén cơn tức giận sục sôi trong lòng.

Cuối cùng, bà bực dọc ném một câu: "Được, thanh toán cho cô, thanh toán hết cho cô!"

Miệng thì nhưng dĩ nhiên bà hề trả hết một cho Thanh Cát, chỉ đưa hơn phân nửa. Thanh Cát nhẩm tính vẫn còn thiếu năm vạn lượng tiền đuôi.

Tuy nhiên Thanh Cát thấy như bản cũng chẳng thiệt thòi gì.

Nếu tính toán cặn kẽ, ngay cả khi nhắc đến những thứ "kiếm chác" ở phủ Ninh vương, chỉ riêng tiền moi từ Hạ Hầu thần phủ cũng lên tới mười mấy vạn lượng. Số bạc tiêu mấy đời cũng chẳng hết.

Sau khi nhận tiền, thái độ của nàng hòa nhã hơn hẳn. La ma ma yêu cầu gì, nàng đều phối hợp thực hiện đầy đủ.

Vốn dĩ La ma ma vẫn còn ấm ức chuyện bạc tiền, bực bội thôi, nhưng thấy Thanh Cát cư xử như thì cũng đành miễn cưỡng thông suốt.

Coi như bỏ tiền mua sự thuận lợi, nếu cái con Vương Tam đích thị là một cái gai chọc tức chuyên nghiệp. Nhỡ khiến nương t.ử nhà phật ý, bản cũng chẳng yên .

Trong những chặng đường tiếp theo, Hạ Hầu Kiến Tuyết lấy phận nha của Hạ Hầu thần phủ để bám sát Thanh Cát. Nàng luôn đeo mạng che mặt, túc trực bên cạnh Thanh Cát như hình với bóng để quan sát từng lời ăn tiếng , cử chỉ điệu bộ, dồn hết tâm trí để phân tích và bắt chước cho kỳ giống.

Có Thanh Cát và La ma ma che chở, cộng thêm đám nhũ mẫu và nha mới tới phối hợp che giấu, sự việc diễn êm thấm một kẽ hở, Ôn Chính Khanh hề nảy sinh bất kỳ sự nghi ngờ nào.

Phần vì Ôn Chính Khanh còn e dè lễ giáo nam nữ phòng , dĩ nhiên tiện thường xuyên bên cạnh Thanh Cát, việc đều răm rắp tuân theo sự phân phó của Thanh Cát. Còn ở chỗ nữ quyến đương nhiên việc đều do La ma ma chủ.

Ngoài việc để Hạ Hầu Kiến Tuyết bắt chước , cứ đến đêm xuống Thanh Cát bảo La ma ma bên ngoài canh gác, còn thì kể cặn kẽ chuyện giữa và Ninh vương cho Hạ Hầu Kiến Tuyết , sót một chi tiết nào.

Tất nhiên, nàng giữ thứ gì. Một chi tiết then chốt liên quan đến sự mật của hai đều nàng cố ý mờ , chỉ khéo léo ám chỉ từ một bên để Hạ Hầu Kiến Tuyết tự hiểu nên thế nào.

Kể từ vụ đòi tiền , Hạ Hầu Kiến Tuyết lộ rõ vẻ ưa Thanh Cát. Thế nhưng vì cần học theo thần thái của nàng nên nàng đành nuốt bất mãn trong, tỉ mỉ quan sát và gặng hỏi cặn kẽ.

Chỉ thỉnh thoảng, trong những lời trò chuyện mới xen lẫn đôi chút đề phòng và cẩn trọng.

Hôm nay, khi Thanh Cát thuật xong, Hạ Hầu Kiến Tuyết liền trầm ngâm nàng, ánh mắt dâng đầy sự đ.á.n.h giá và dò xét.

Thanh Cát nghi hoặc hỏi: "Hạ Hầu nương tử, cô còn điều gì hỏi nữa ?"

Hạ Hầu Kiến Tuyết đáp: "Không còn chuyện gì khác, chỉ là tò mò, nếu thấy tiện, Vương Tam nương t.ử thể cần trả lời."

Thanh Cát thẳng thừng: "Mời ."

Ngay từ đầu gặp mặt, Hạ Hầu Kiến Tuyết nhận hạng như cô gái tuyệt đối kiểu quen và quý mến.

Giống như việc đây nàng thể bố thí cho nô tỳ nha , thể khoản đãi khoan dung với họ, nhưng tuyệt đối bao giờ dây dưa chuyện nhiều lời.

Chẳng qua là vì dung mạo của nương t.ử mắt quá giống nên nàng mới sinh lòng khác lạ, nảy sinh sự xót xa đồng cảm, thầm nghĩ nếu cơ hội, rốt cuộc cũng nên nâng đỡ giúp cô một tay.

Nào ngờ đối phương chẳng .

Hạ Hầu Kiến Tuyết dĩ nhiên chẳng ưa gì Thanh Cát, cứ nghĩ đến cái hôm cô đuổi theo đòi tiền là nàng thấy vô cùng khó coi.

Có điều mấy ngày nay cô phối hợp đấy, việc gì hỏi cũng đều nấy nên sự bất mãn ban đầu trong lòng cũng dần phai nhạt.

Giờ khắc , nàng Thanh Cát, cuối cùng lên tiếng hỏi: "Vương Tam nương tử, cô và Ninh vương kết phu thê tình cảm cũng vô cùng sâu đậm, chẳng lẽ cô..."

Thanh Cát thấy nàng ấp úng, ngập ngừng chịu hỏi thẳng nên cứ giữ bộ mặt vô cảm mà .

Hạ Hầu Kiến Tuyết tò mò nàng, khẽ giọng hỏi tiếp: "Cô từng cảm thấy nỡ ?"

Thanh Cát lạnh nhạt đáp: "Câu hỏi hình như liên quan gì đến thỏa thuận giữa chúng ."

Hạ Hầu Kiến Tuyết quan sát Thanh Cát, vẻ quen thuộc đọng hàng chân mày của nàng mà cuối cùng sinh lòng thương cảm, nàng thở dài một tiếng: "Ta chỉ cảm thấy, mặc dù cô ăn lạnh lùng nhưng nhân phẩm cũng coi như tàm tạm. Hai trạc tuổi , tướng mạo giống đến thế, cô như ít nhiều cũng thấy tiếc nuối."

Thanh Cát chớp mắt: "Ồ? Ta á? Nhân phẩm coi như tàm tạm ?"

Nàng Hạ Hầu Kiến Tuyết với nụ cợt nhả: "Hạ Hầu nương tử, cô lầm to . Ta sống đến ngần tuổi, đ.á.n.h giá đủ đường nhưng từng ai khen nhân phẩm cả. Ta đích thị là kẻ thấy lợi quên nghĩa, tâm địa cứng rắn."

Hạ Hầu Kiến Tuyết: "..."

Nàng khẽ hít sâu một , mặc kệ những lời ăn hàm hồ của Thanh Cát mà tiếp tục: "Ta đồn Ninh vương tính khí tàn bạo, hỉ nộ vô thường. Cô thể ở cạnh hơn một năm, phu thê ân ái, hẳn là hai cũng chút tình ý."

Nụ môi Thanh Cát lập tức vụt tắt, vẻ mặt trở nên xa cách lạnh lùng: "Vậy rốt cuộc Hạ Hầu nương t.ử định chuyện gì?"

Hạ Hầu Kiến Tuyết sự khó chịu của Thanh Cát, nhưng vẫn bướng bỉnh: "Nếu nương t.ử đồng ý, thể thử giúp cô."

Thanh Cát: "Giúp thế nào?"

Hạ Hầu Kiến Tuyết: "Ta thể nhận cô nghĩa , dẫn cô về, cô thể tiếp tục danh chính ngôn thuận ở bên cạnh Ninh vương."

Thanh Cát xong ngớ .

Dẫn nàng theo để cho Ninh vương, hầu phòng ấm giường ư?

Nàng định đem cái ý tưởng nực bàn bạc với La ma ma ? Đảm bảo La ma ma và Mạc Kinh Hy tức hộc m.á.u mới lạ!

Nàng trố mắt thể tin nổi Hạ Hầu Kiến Tuyết, chỉ thấy đối phương đang dùng một ánh mắt cực kỳ dịu dàng đầy từ bi mà .

Chắc mẩm nàng cho rằng nghĩ một diệu kế tuyệt vời.

Một kế sách vẹn cả đôi đường, chia rẽ một đôi uyên ương thần tiên.

Thế nên Thanh Cát bật , giọng điệu đầy vẻ trào phúng: "Hạ Hầu nương tử, cô nghĩ nhiều quá . Tình ý cái gì chứ, chẳng qua là chơi đùa cho vui thôi."

Hạ Hầu Kiến Tuyết tới hai chữ "chơi đùa" thì đôi mày liễu lập tức nhíu .

Là một tiểu thư khuê các, nàng đương nhiên từng những lời buông tuồng hời hợt thế bao giờ, liền hỏi vặn : "Cô ý gì?"

Thanh Cát nhún vai: "Ninh vương quả thực tính khí tệ, tệ đến mức hết t.h.u.ố.c chữa , nhưng tuấn tú, mang dòng m.á.u hoàng gia tôn quý. Ta lấy bạc của các , sung sướng nếm thử mỹ nam t.ử như , lời to ."

Hạ Hầu Kiến Tuyết Thanh Cát bằng ánh mắt như thể tài nào lý giải nổi.

Thanh Cát tỉnh bơ tiếp: " mỹ nam t.ử như thì một ngày thấy bất ngờ, hai ngày thấy đẽ, chứ sang ngày thứ ba là ngấy đến tận cổ . Ta ráng nhịn ngắm cả năm trời, sớm chịu hết nổi . Nay cô thế , cuối cùng cũng thoát khỏi cái tính khí tồi tệ của , trong lòng đang sung sướng lắm đây ."

Hạ Hầu Kiến Tuyết: "..."

Ánh mắt nàng đổi, rõ ràng chuyện vượt xa phạm vi hiểu thường ngày của nàng .

Nàng săm soi Thanh Cát, săm soi lâu, cuối cùng nhớ một câu chuyện xảy mấy năm .

Trong phủ từng nương t.ử của một gã nô bộc nào đó, ả nhan sắc nhưng lẳng lơ phóng đãng, hám tiền nên tùy tiện câu dẫn đàn ông. Cua trai nhiều quá đ.â.m mang tiếng , cuối cùng đuổi thẳng cổ khỏi phủ.

Nàng rủ hàng mi xuống, che giấu sự khinh miệt trào dâng trong lòng, chỉ lạnh nhạt thả một câu: "Tính nết của Vương Tam nương t.ử quả thật khác thường một trời một vực."

Bề ngoài Thanh Cát tỏ vẻ ngoan ngoãn phục tùng, nhưng thực chất luôn âm thầm bám sát động tĩnh của La ma ma, lúc đều lắng xem bà hành tung gì bất thường.

Cứ như , chuyện khác thì phát hiện gì, nhưng nàng phát hiện La ma ma quan tâm tới thứ liên quan đến tiểu thế tử. Thậm chí bà còn mời một vị ma ma già đến với lý do cắt may đồ mới cho tiểu thế tử.

viện cớ rằng Hạ Hầu gia với tư cách là nhà ngoại nên cần may sắm áo quần mới cho đứa bé, và việc nhất định tự tay đo đạc mới .

Về chuyện "đo đạc" , Thanh Cát dĩ nhiên nảy sinh nghi ngờ nên từng âm thầm ngoài quan sát. Mặc dù thấy bà hành động nào gây nguy hại cho tiểu thế t.ử nhưng động tác vô cùng quỷ dị.

Bà ma ma già dùng đôi tay gầy gò của bà cẩn thận vuốt ve tiểu thế tử, từ xương sọ xuống má, đến tai, miệng, mũi, cổ, thứ đều dùng tay tỉ mẩn đo lường. Vừa đo đạc, bà lấy bút vẽ lên miếng vải trắng kế bên những ký hiệu kỳ lạ, cứ như đang đ.á.n.h dấu thứ gì đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-57-nang-ay-tuyet-doi-khong-phai-hang-tam-thuong.html.]

Thanh Cát xem mà lòng đầy bối rối, rõ ràng bà ma ma gì đó khuất tất, chỉ là bà định giở trò gì.

Sau đó, bà ma ma già thậm chí còn lột sạch y phục của tiểu thế t.ử để kiểm tra kỹ lưỡng khắp . Trên da thịt đứa bé trắng ngần tì vết, bà vẫn dán sát mặt xuống gần như bò rạp để soi cho thật kỹ.

Cứ ngắm săm soi một lúc lâu, bà mới lết , lúc La ma ma mới gọi tới quấn tã cho đứa bé.

Khi tất cả lui ngoài, Thanh Cát lập tức lẻn kiểm tra đứa bé. Thấy nó bình thường điểm gì dị dạng, nàng càng thêm ngờ vực.

ba ngày , bà ma ma già mò tới, lặp y xì đúc những hành động đó.

Dù Thanh Cát lưu tâm để ý nhưng vẫn thấu ẩn tình bên trong.

Và trong thời gian , cùng với những ngày chung đụng quen thuộc, Hạ Hầu nương t.ử dần bắt chước lời ăn tiếng cùng cử chỉ của Thanh Cát, nên thi thoảng cũng bắt đầu ló mặt với phận vương phi. Đầu tiên nàng thử nghiệm với bọn v.ú nuôi và nha cũ, bọn họ mảy may nhận chút khác lạ nào.

Ngày hôm , nàng bạo gan xuất hiện mặt Ôn Chính Khanh. Ban đầu Ôn Chính Khanh cũng biểu hiện gì, nhưng về giọng của nàng đôi chút chệch nhịp, thế là nàng ho húng hắng vài tiếng, viện cớ chắc do nhiễm phong hàn nên cổ họng thấy khó chịu.

Thấy , Ôn Chính Khanh vội vàng đề nghị mời đại phu đến khám, Hạ Hầu Kiến Tuyết dĩ nhiên từ chối ngay, bảo khỏe nhiều .

suôn sẻ như dự định nhưng chung vẻ Ôn Chính Khanh hề nghi ngờ.

Sự trót lọt khiến La ma ma hưng phấn vô cùng nhưng cũng càng thêm phần thận trọng. Bà cho phép Hạ Hầu Kiến Tuyết xuất hiện mặt Ôn Chính Khanh nữa mà chỉ cho phép nàng lộ mặt đám hạ nhân nha . Thay đó, thỉnh thoảng bà để Thanh Cát ló mặt Ôn Chính Khanh và đám ám vệ nhằm tránh sinh nghi.

Hôm nay, La ma ma mang về một con rết, yêu cầu Thanh Cát mỗi ngày dùng nước bọt của chính để nuôi nó. Thanh Cát hiểu lờ mờ rằng ắt hẳn đây là một bí phương của một bộ lạc nào đó ở Tây Uyên. Dù mấy tình nguyện nhưng nàng vẫn theo.

Đến tối mịt, khi La ma ma rời để gặp Hạ Hầu Kiến Tuyết, Thanh Cát lập tức bám gót bám đuôi theo lén.

 

Nàng thấy La ma ma tiếp tục dặn dò Hạ Hầu nương t.ử tập theo thứ của Thanh Cát, từ giọng cho đến điệu bộ. Bà còn đích truyền đạt bí pháp cho Hạ Hầu Kiến Tuyết, dạy nàng cách biến đổi giọng , cách mát xa nắn bóp vùng yết hầu lúc sáng sớm và khi ngủ, cả những bí pháp rèn luyện luồng khí.

Nghe những thứ , Thanh Cát chợt nhớ tới vô vàn tuyệt kỹ bí truyền của Thiên Ảnh các.

Thiên Ảnh các chuyên nghiệp về thuật ngụy trang dịch dung, càng am hiểu thuật biến âm, bản Thanh Cát càng thể nhái giọng hầu hết bất cứ lúc nào. Những kỹ năng đều do nàng kiên trì luyện tập từng chút một ở Thiên Ảnh các mà .

Nàng đem so sánh cẩn thận những thứ mà La ma ma truyền thụ, chợt nhận vài bí pháp nét tương đồng diệu kỳ với những bài nàng học ở Thiên Ảnh các.

Chỉ là những thứ La ma ma dạy hiển nhiên hề tính hệ thống, vẻ như chỉ là truyền miệng, khả năng cao là bí pháp lưu truyền ở vùng Tây Uyên.

Ngay lúc , nhớ tới những gì mà bà ma ma già với tiểu thế tử, nàng đột nhiên ngộ chuyện.

Nên La ma ma vốn là Tây Uyên, chắc hẳn quê nhà bà ở ngay cạnh bộ lạc Phiêu Quy. Tương truyền rằng bộ lạc Phiêu Quy tinh thông những bí thuật huyền phương, nay cách bà với Hạ Hầu Kiến Tuyết chính là loại huyền phương đó.

Loại thuật dịch dung cổ xưa chỉ áp dụng cho lớn mà còn dành cho cả trẻ con, thậm chí là trẻ sơ sinh.

Trước đây, khi học thuật dịch dung, Thanh Cát cũng từng về một vài bí thuật rợn tóc gáy.

Chẳng hạn như những gia tộc quyền quý sẽ bồi dưỡng thế cho đích trưởng t.ử nhà . Phương pháp nuôi dưỡng bắt đầu từ khi đích trưởng t.ử còn đỏ hỏn, họ sẽ quan sát, tuyển chọn bảy tám, thậm chí là nhiều đứa bé vẻ ngoài cực kỳ giống đích trưởng tử. Sau đó dựa theo khuôn mặt và dáng dấp của đích trưởng tử, hằng ngày họ sẽ mát xa nắn bóp để đổi chiều hướng phát triển của xương cốt đứa trẻ, dùng linh d.ư.ợ.c dưỡng da dẻ, thậm chí dùng băng vải bó chặt để nắn chỉnh cơ bắp và kết cấu làn da. Cũng giống hệt như việc uốn tỉa tạo dáng cho cây mai, họ khiến khuôn mặt những đứa trẻ trở nên giống đích trưởng t.ử sai một ly nào.

Trong suốt quá trình , đương nhiên sẽ những kẻ thất bại đào thải. Bọn họ tiếp tục chọn lựa những đứa ngày càng giống hơn để tiến hành nắn chỉnh, cuối cùng ắt hẳn sẽ bồi dưỡng một kẻ giống đích trưởng t.ử như hai giọt nước, đ.á.n.h thêm dấu vết bí mật, để lúc khẩn cấp thể lôi thế .

Khi nhớ chuyện , Thanh Cát đương nhiên tường tận bề.

Hạ Hầu Kiến Tuyết giống nàng như lột, đứa trẻ mà nàng sinh cũng na ná đứa trẻ của nàng, nhưng bảo giống y đúc mảy may khiến đám nhũ mẫu bên cạnh sinh nghi, thì quả thật tỷ lệ đó vô cùng mong manh.

Do đó La ma ma mới rước bà ma ma già về, tiên để đo đạc và ghi chép thông của tiểu thế tử, đó dựa bảng ghi chép để nắn chỉnh con của Hạ Hầu Kiến Tuyết, cốt cho đứa bé đó và tiểu thế t.ử giống như hai giọt nước.

Lý do vì đo đạc xong, qua ba ngày đo đạc tiếp, lẽ là do sợ trẻ nhỏ cỡ lớn quá nhanh, sợ bỏ sót chi tiết nhỏ nào đó, thế nên cách ba ngày ghé qua một để đảm bảo vạn vô nhất thất.

Sau đó nàng cẩn thận dò xét, khắp nơi để mắt. Quả nhiên đúng ba ngày bà ma ma già lò dò tới.

Lần nàng còn ngửi thấy mùi d.ư.ợ.c liệu, nàng hít sâu nhận diện, nhận bên trong cứt chuột, dầu mè, nhựa thông và khinh phấn. Loại hẳn là t.h.u.ố.c xoa lên da để đổi màu da.

Chi tiết càng củng cố thêm suy đoán của nàng, đối phương quả nhiên là am hiểu bí thuật dịch dung, cũng tinh tường thuật chỉnh dung cho hài nhi.

Đối với những việc Thanh Cát chỉ thu mắt, âm thầm theo dõi chứ hề động thủ gì.

thuật chỉnh dung cũng áp dụng lên đứa con của Hạ Hầu Kiến Tuyết, mục đích là để đứa con đó tiếp cận và thế con . Vậy thì cứ để họ tự đày đọa con , còn nàng lấy bất biến ứng vạn biến là xong.

Cứ trôi qua chừng mười ngày, khi cả đoàn đặt chân đến địa phận Cám Lương, con rết cuối cùng cũng nuôi lớn. Nhờ dòng nước bọt của Thanh Cát, giờ đây nó trở nên to lớn vạm vỡ, từng đốt đều căng bóng đầy uy lực, lớp vỏ ngoài cũng cứng cáp và ngời sáng.

La ma ma ưng ý trêu chọc con rết, trêu : "Nương tử, còn dùng vài giọt m.á.u của cô để nuôi con rết nữa."

Thanh Cát hỏi: "Mấy giọt?"

La ma ma: "Ba đến năm giọt là ."

Thanh Cát cũng ý kiến gì, tiện tay cầm luôn con d.a.o rạch một đường nông cánh tay, nhỏ đúng năm giọt m.á.u cho con rết ăn. Sau khi hút m.á.u Thanh Cát, lớp vỏ của nó ánh lên màu đỏ tươi, trông càng bóng bẩy, mập mạp hơn hẳn.

Thấy , La ma ma mừng mặt, tủm tỉm nhặt con rết bỏ túi bước ngoài.

Trước khi , bà chợt nhớ điều gì, dặn Thanh Cát một câu: "Cô tự băng bó vết thương ."

Dứt lời bà liền mở cửa bước ngoài.

Thanh Cát im lặng, cánh cửa khép chặt, cúi xuống cổ tay .

Vết thương cạn, thế nhưng dòng m.á.u đỏ tươi vẫn rỉ chầm chậm.

Nàng chẳng mảy may để tâm, lấy khăn lau qua loa cứ thế bỏ mặc nó.

La ma ma dùng con rết luyện thành bí d.ư.ợ.c đem cho Hạ Hầu Kiến Tuyết uống.

Lúc uống , Hạ Hầu Kiến Tuyết cực kỳ khó chịu, La ma ma đành kiên nhẫn dỗ dành: "Uống thứ , nương t.ử chắc chắn sẽ càng giống ả hơn, thậm chí đến khí tức cũng na ná , như tuyệt đối sẽ sợ vạch trần."

Hạ Hầu Kiến Tuyết đành nuốt ngược một , cuối cùng cũng nuốt trọn viên thuốc.

Lúc , vì đoàn tiến địa giới Cám Lương nên Hạ Hầu thần phủ phái đón. Người tới là Tam phu nhân của Hạ Hầu phủ, theo vai vế Hạ Hầu Kiến Tuyết gọi bà là Tam thẩm nương.

Để chuẩn cho màn chạm mặt vị Tam thẩm nương , La ma ma tốn ít tâm sức. Bà chuẩn kỹ lưỡng từ , một nữa xếp Hạ Hầu nương t.ử và Thanh Cát cạnh để so kè giọng .

Có lẽ phương t.h.u.ố.c bí truyền của bà quả thực hiệu nghiệm, thêm việc Hạ Hầu nương t.ử ngày đêm lắng tai , rập khuôn thần thái cùng điệu bộ của Thanh Cát. Giờ đây khi Hạ Hầu nương t.ử cất giọng, ngay cả Thanh Cát cũng cảm thấy ả gần như lấy giả thật thành công. Nghe giọng ả, chính nàng còn ngỡ đó là giọng của .

La ma ma khá hài lòng với kết quả , thế nên bà quyết định cử Hạ Hầu Kiến Tuyết ứng tiếp Tam phu nhân nhà Hạ Hầu, đồng thời cũng tạo cơ hội cho nàng chạm mặt Ôn Chính Khanh thứ hai.

Kế hoạch của La ma ma là: mặt Tam thẩm nương, Hạ Hầu Kiến Tuyết sẽ đường hoàng xuất hiện với phận vương phi. Nếu như lúc Ôn Chính Khanh hề tỏ hoài nghi, thì Hạ Hầu Kiến Tuyết thể tự tin xuất hiện nhiều hơn.

Cứ để dần quen mặt quen , chờ hết chuyến , đến lúc vương phủ thì vương phi mà Ôn Chính Khanh nhận diện nghiễm nhiên chính là Hạ Hầu Kiến Tuyết hàng thật giá thật.

Cứ như thế mà đường đường chính chính trở về Ninh vương phủ, nhà Hạ Hầu thần phủ cùng, Ôn Chính Khanh tháp tùng dọc đường, chắc chắn Ninh vương sẽ chẳng nảy sinh mảy may nghi ngờ nào cả.

Dung mạo thì như đúc từ một khuôn, giọng điệu thì y hệt, kể rành rọt từng chi tiết chung đụng năm xưa giữa và vương phi, thử hỏi Ninh vương lấy cớ mà nghi ngờ cơ chứ?

Đã , trong hai ba tháng còn thể mượn cớ vương phi sinh bệnh. Đã mang bệnh thì chỗ nào béo lên gầy , tính tình đổi đôi chút, giọng điệu sai khác ít nhiều, chẳng đều bình thường ? Cùng lắm thì vin cớ lao lực quá độ sinh nên tâm tính biến đổi.

Nói chung, ván đóng thuyền, thứ đều diễn êm thấm, chẳng còn gì nơm nớp lo sợ nữa.

Thanh Cát ngoài khoanh tay bàng quan, đến nước cũng khỏi bái phục kế hoạch trù tính chu của La ma ma.

Trước nay bà vẻ ngoài xuề xòa, đôi lúc còn cãi tay đôi với nàng, mà nào cũng nàng át giọng đuối lý.

giờ , con thật thể coi thường, tuyệt đối hạng ếch đáy giếng. E là ngày xưa ở Tây Uyên, bà cũng từng là nhân vật hô phong hoán vũ chứ chẳng đùa.

Chẳng mấy chốc Tam thẩm nương của Hạ Hầu thần phủ tới, Hạ Hầu Kiến Tuyết nghênh tiếp bà và chạm trán Ôn Chính Khanh hai. Lần Ôn Chính Khanh quả thực nhận bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, thứ trông vẫn đỗi bình thường.

Đến nước , Hạ Hầu Kiến Tuyết mới thở phào, La ma ma cũng trút tảng đá đè nặng trong lòng. Ải cuối cùng chỉ còn mỗi Ninh vương nữa thôi, nhưng đó là chuyện của hai tháng . Bọn họ thừa mứa thời gian để từ từ chắp vá chuẩn .

Ngày hôm đó, đoàn cuối cùng cũng tiến thành Cám Lương.

Vì Hạ Hầu Kiến Tuyết mang phận đích nữ của dòng họ Hạ Hầu, gả cho hoàng tộc nên hiển nhiên gia tộc xem trọng. Lần về thăm quê , Hạ Hầu thần phủ đặc biệt cử một đội nhân mã hùng hậu chờ đón ở ngoại ô thành Cám Lương.

Từ đằng xa Thanh Cát trông thấy một đoàn xe ngựa trang hoàng lộng lẫy và cổ kính. Xe nào cũng treo gia kỳ của Hạ Hầu thần phủ. Trên lá cờ nổi bật hình ảnh mặt trăng, mặt trời cùng muôn ngàn tinh tú, điểm xuyết thêm những hoa văn hươu, hổ, sư t.ử đầy cổ xưa.

Thanh Cát từng một vài ghi chép, những hoa văn bắt nguồn từ thời Vua Thuấn và truyền từ thời thượng cổ.

Nghe đồn bá tánh vùng Cám Lương phần lớn đều là điền khách của Hạ Hầu thần phủ, nhiều đời sống nương nhờ gia tộc . Nhà nào nhà nấy đều thờ cúng gia kỳ của Hạ Hầu thần phủ để cầu xin sự phù hộ độ trì.

Lúc , hai bên đường đông nghẹt bá tánh bâu . Họ mang trong sự tò mò pha lẫn kính sợ, cứ nhón chân vươn cổ ngóng .

Rõ ràng ở vùng Cám Lương , đó chính là nơi cắm rễ sâu nhất của cái gia tộc cổ kính mang tên Hạ Hầu.

Theo đà thăng trầm của thời thế, ở những vùng uy quyền hoàng gia thể chạm tới, sức ảnh hưởng của tầng lớp cao môn sĩ tộc sụt giảm nghiêm trọng. Thế nhưng nơi đây là một ngoại lệ. Sự kính cẩn của bá tánh nơi đây đối với Hạ Hầu thần phủ vẫn hề lung lay, họ suy tôn nhà Hạ Hầu như thần minh. Đây cũng là nơi ranh giới giữa tầng lớp cao môn sĩ tộc và thường dân phân định rạch ròi nhất. Những biện pháp cai quản bá tánh ở Cám Lương của nhà Hạ Hầu cực kỳ nghiêm ngặt, đến mức uy quyền đồ sộ của triều đình cũng đành chùn bước.

Đó cũng là lý do vì Ninh vương luôn dè dặt Tứ Đại Thế Gia.

Mải mê quan sát, Thanh Cát còn trông thấy một hàng vệ sĩ khoác áo đen quần đỏ, tay cầm vũ khí và khiên che. Họ xếp hàng chỉnh tề, trang phục lộng lẫy uy nghiêm vô cùng.

lúc Thanh Cát đang mải thì La ma ma đột nhiên vén rèm chui tọt trong xe.

Hiện tại Hạ Hầu Kiến Tuyết đang chiễm chệ trong gian phòng chính của chiếc xe ngựa với phận vương phi, còn Thanh Cát rúc trong căn buồng tối tăm chật hẹp phía để đề phòng xảy biến cố bất ngờ.

Thấy Thanh Cát dám lén lút ngó nghiêng ngoài cửa sổ, bà vội hạ thấp giọng quát: "Bỏ xuống, thả rèm xuống mau, lỡ ai thấy cô thì !"

 

 

Loading...