Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 58: Hạ Hầu Thần Phủ

Cập nhật lúc: 2026-08-12 16:44:29
Lượt xem: 424

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe , Thanh Cát liền buông rèm xuống, che kín cửa sổ xe.

Lúc , cỗ xe ngựa dường như dừng . Sau đó, tiếng khèn sáo vang lên, xen lẫn tiếng ngọc bội va chạm leng keng. Một gia tộc trâm thế phiệt như Hạ Hầu Thần phủ đương nhiên lễ nghi rườm rà, nay đón đích nữ lấy chồng xa trở về thì những lễ nghi càng thể thiếu.

Cứ như cho đến tận lúc hoàng hôn, xe ngựa mới thực sự tiến thành Cám Lương.

La ma ma ngoài, Thanh Cát một nữa vén rèm lên, cẩn thận quan sát tòa thành Cám Lương .

Thành Cám Lương thể coi là nơi xe cộ tàu thuyền giao hội, thông thương tám hướng. Chỉ thấy tường thành nguy nga, đường xá dọc ngang, hai bên cửa hiệu san sát, lầu các đình đài trập trùng đan xen, quả là một chốn phồn hoa hiếm .

Trong sự vây quanh và ánh mắt ngưỡng mộ của bá tánh hai bên đường, xe ngựa cuối cùng cũng đến Hạ Hầu Thần phủ.

Hạ Hầu Thần phủ cổng son sừng sững, đinh đồng chi chít, sân viện sâu thẳm. Trên mi cửa chạm trổ hoa văn tinh xảo, mà ngay hai bên mi cửa là hai cây cột gỗ cao hơn ba trượng, phía rắc bột vàng, khảm trúc đốm, chạm khắc các hình tượng long, hổ, sư t.ử vô cùng uy dũng.

Thanh Cát hai cây cột , bên trái gọi là "phiệt", bên gọi là "duyệt", dùng để dán bảng ghi nhận công trạng của chủ nhà. Hạ Hầu Thần phủ truyền thừa mấy trăm năm, vô vàn vinh quang của tổ tiên gần như bằng những dòng chữ nhỏ li ti che kín cả hai cây cột.

Hai cây cột luôn thị vệ cao to lực lưỡng chuyên trách canh gác ngày đêm nghỉ, hễ gặp thời tiết sẽ buông rèm xanh xuống để che chắn bảo vệ.

Lúc , đoàn cuồn cuộn tiến Hạ Hầu Thần phủ, Thanh Cát cũng thầm lặng bước theo.

Kiến trúc trong phủ vô cùng cầu kỳ, khí thế hoành tráng, hai bên cổ thụ chọc trời. Đang độ cuối xuân, lá cây rung lên xào xạc trong gió.

Đương nhiên lúc Hạ Hầu Kiến Tuyết hàng thật giá thật xuất hiện. Nàng bước phủ, gặp cha , đôi bên nắm tay nghẹn ngào rơi lệ, vô cùng xúc động.

Trong thời gian đó, Thanh Cát chỉ mặc bộ y phục nha khiêm tốn, nấp trong bóng tối âm thầm quan sát.

cách khá xa nhưng với nhãn lực , Thanh Cát vẫn rõ dáng vẻ của Hạ Hầu Kiến Tuyết - Hạ Hầu phu nhân.

Bà thoạt chừng ba mươi bảy, ba mươi tám tuổi, tóc mây búi cao, trâm cài ngọc bội, mặc bộ váy lụa viền vàng điểm hoa rơi. Dung mạo bà thanh tú, mi mắt nét hao hao Hạ Hầu Kiến Tuyết, chỉ là do chênh lệch tuổi tác nên gương mặt in hằn chút dấu vết phong sương.

Thanh Cát chăm chú Hạ Hầu phu nhân thêm vài , đó mới từ từ chuyển dời tầm mắt sang cha của Hạ Hầu Kiến Tuyết - Hạ Hầu Cẩn Mục.

Hạ Hầu Cẩn Mục toát lên vẻ uy nghiêm trầm , khí độ phi phàm. Có thể thấy thời trẻ ông hẳn là một lang quân tuấn mỹ hiếm , hiện tại dù tuổi nhưng cử chỉ vẫn mực điềm tĩnh, toát lên sự nội liễm và trí tuệ. Hơn nữa, xem ông cũng vô cùng yêu thương cô con gái Hạ Hầu Kiến Tuyết của .

Về phần những khác trong Hầu phủ, nhờ sự chỉ bảo của Mạc Kinh Hy khi , Thanh Cát đều từng xem qua tranh vẽ, ngay cả sở thích cũng như tính tình của họ nàng đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Giờ đây chỉ cần nhận diện từng , ai nấy đều khớp với thông tin.

Nàng còn nhân cơ hội quan sát địa hình Hạ Hầu Thần phủ, từ đình đài lầu các, hành lang lối nhỏ cho đến những trạm gác ngầm. Dù Mạc Kinh Hy rõ ràng lắm về những thứ , nhưng hiện tại nàng thể dựa phương vị sinh sống của các phòng mà suy đoán đại khái, nên nhanh nắm rõ thứ trong lòng.

Sau một hồi thực hiện các lễ nghi rườm rà và bái kiến đám Hạ Hầu Thần phủ, đoàn Ninh vương phủ cuối cùng cũng sắp xếp chỗ nghỉ ngơi.

Vì hiện tại Hạ Hầu Kiến Tuyết qua mặt Ôn Chính Khanh nên nàng còn kiêng dè nữa. Nàng bèn đặc biệt gọi đến thương nghị, nhắc đến việc hộ vệ của Hạ Hầu Thần phủ vững như thành đồng, nay về đến nhà đẻ mà vẫn thị vệ bám gót từng bước thì thật là thất lễ mặt nhà.

Đối với chuyện , Ôn Chính Khanh đương nhiên tán thành. Thực đường dẫn ngựa hộ tống vương phi, cũng luôn cẩn trọng bề, từ khi đến Cám Lương mới dám nới lỏng đôi chút. Nay vương phi nương nương bước Hạ Hầu Thần phủ.

Tòa phủ họ Hạ Hầu lịch sử hàng trăm năm , ngay cả thời thiên hạ đại loạn, bọn phản quân đạo tặc cũng từng xông , thì thử hỏi còn nơi nào an hơn chốn nữa.

Do đó, Ôn Chính Khanh cảm thấy lui về viện phụ, luân phiên túc trực chờ vương phi nương nương triệu hoán là vô cùng hợp lý.

Bàn bạc thỏa với Ôn Chính Khanh xong, Hạ Hầu Kiến Tuyết liền đề cập chuyện với nhà. Thế là đám thị vệ đều sắp xếp ở viện phụ, ngay cả các ám vệ cũng vì Hạ Hầu Thần phủ chút kiêng kỵ nên tạm thời cần xuất hiện, chỉ khi nào vương phi nương nương xuất phủ mới cần theo sát bảo vệ.

Như , La ma ma và Hạ Hầu Kiến Tuyết còn gì lo lắng nữa. Có thể nhân mã của Ninh vương phủ chẳng còn là mối đe dọa, bọn họ thể gì thì .

Về việc , La ma ma đặc biệt gọi Thanh Cát đến dặn dò một phen: "Lúc bình thường ngươi cần xuất hiện, cứ trốn trong tối là . Nhược bằng lỡ chuyện gì, hoặc nương t.ử nhớ điều gì cần hỏi thì ngươi vẫn trả lời như thật."

Thanh Cát đáp: "Được."

La ma ma dáng vẻ của Thanh Cát, nhất thời cũng thấy kỳ lạ: "Dạo tính tình ngươi trầm hơn nhiều đấy?"

luôn cảm thấy Vương Tam ngỗ ngược, bướng bỉnh, khó quản giáo, là cái gai khiến đau đầu. hiện tại, nàng khá ngoan ngoãn, thậm chí chẳng thèm đấu võ mồm bắt bẻ bà nữa.

Sự đổi khiến bà sinh lòng nghi hoặc, mà trong sự nghi hoặc chút lo âu xen lẫn đề phòng.

Thanh Cát nhạt nhẽo liếc một cái: "Ta trầm thì thế nào?"

Câu hỏi quả thật khó La ma ma.

im lặng một lát thở dài, : "Nếu trong lòng ngươi thấy khó chịu thì cũng cần thiết . Giữa chúng vốn dĩ là tiền trao cháo múc, ngươi , bạc nên đưa chúng sẽ đưa. Còn về phía Ninh vương... vốn dĩ cũng chẳng quan hệ gì với ngươi, ngươi đau lòng thì gì chứ?"

Thanh Cát điềm nhiên: "Bà đúng, chấp nhận phận , nên chuyện đến nước cũng chẳng buồn thêm."

Thấy , La ma ma dỗ dành: "Thế là đúng, phàm là chuyện gì cũng cam chịu. Huống hồ chúng cho ngươi nhiều bạc như , cả đời ngươi còn sầu lo gì nữa, bạc đó xài mấy đời cũng hết ."

Thanh Cát gật đầu: "Ngân phiếu chuẩn xong cho ?"

Ánh mắt La ma ma lảng tránh, nhưng vẫn : "Chuẩn xong ."

Thấy vẻ mặt đó, Thanh Cát tự khắc hiểu năm vạn lượng cuối cùng e là hết hy vọng.

Ban đầu thỏa thuận mười vạn, đó thêm hai , một hai vạn, một mười vạn, đến nay nàng cầm trong tay mười bảy vạn lượng. Xem mười bảy vạn lượng e cũng là giới hạn tối đa mà Mạc Kinh Hy thể gom góp. Hạ Hầu Thần phủ dù tiền, nhưng Mạc Kinh Hy chỉ là quản sự, Hạ Hầu Kiến Tuyết cũng chỉ là đích nữ lo chuyện sổ sách, bạc bọn họ thể dùng rốt cuộc vẫn hạn.

Ngay cả mười bảy vạn lượng , cũng chẳng họ dùng cách gì để xoay xở.

Tuy nhiên Thanh Cát cũng bận tâm. Thực con hai mươi mấy vạn lượng quả thực xa vời, mười bảy vạn lượng đối với nàng cũng đủ .

Tất nhiên, đến lúc rời , nàng nhất định sẽ cố gắng vơ vét, kiếm thêm tài vật nào sẽ cuỗm bằng sạch.

Sau khi Hạ Hầu Kiến Tuyết sắp xếp thỏa ở Thần phủ, tâm trạng dĩ nhiên kích động. Có thể thấy khá lâu nàng về nhà.

Xét tình hình hiện tại, khi dàn xếp vụ thế gả, nàng lẽ trốn ở bên ngoài dưỡng t.h.a.i chờ sinh, tàn nhẫn cắt đứt liên lạc với cha . Nay đại sự thành, nàng mới cơ hội về đoàn tụ với .

Do đó, cảm xúc của Hạ Hầu Kiến Tuyết đều là thật, cần diễn. Gặp trong phủ bao ngày xa cách, tâm tình thỏa thuê. Các phòng thi mời Hạ Hầu Kiến Tuyết qua dự tiệc trò chuyện.

Lại thêm Hạ Hầu Thần phủ đang bận rộn chuẩn cho lễ mừng thọ sáu mươi tuổi của lão thái gia, các phòng đều tất bật. Hạ Hầu Kiến Tuyết tuy trực tiếp lo liệu nhưng cũng cố gắng gánh vác nhiều nhất thể để san sẻ nỗi lo với cha .

Nhờ mà Thanh Cát nhàn rỗi, ngày thường cứ đóng cửa ở trong phòng nhắm mắt dưỡng thần, thiền luyện công, dưỡng sức tích duệ.

Trong tối, nàng đương nhiên vẫn để mắt tới động tĩnh của La ma ma. Hạ Hầu Kiến Tuyết quả nhiên sinh hạ một bé trai, lớn hơn tiểu thế t.ử chừng hơn hai tháng tuổi. Rõ ràng La ma ma định tay tráo đổi tiểu thế tử.

Chỉ là việc tráo đổi vô cùng cẩn trọng nên bà dám manh động. Suy cho cùng bên cạnh tiểu thế t.ử hiện vẫn còn hai v.ú em do Ninh vương phủ phái tới, hai đứa trẻ cách hơn hai tháng, đứa bé trai bên ngoài trông bụ bẫm hơn hẳn, lướt qua là thấy ngay sự khác biệt.

Cũng vì chuyện , La ma ma nay đặc biệt lưu tâm tới tiểu thế tử, luôn miệng dặn dò cho b.ú nhiều để đứa bé mau lớn.

Về phần đứa trẻ bên ngoài, hiện đang chịu thuật bóp xương chỉnh dung, bà lạnh lùng bảo: "Nếu kìm hãm thì cho nhịn đói một chút cũng ."

Ngoài việc cho nhịn đói, bà đương nhiên còn dùng nhiều chiêu trò, bí thuật khác, rắp tâm biến đứa bé trở nên giống hệt tiểu thế tử.

Thanh Cát cũng lưu ý giám sát đám thuộc hạ của La ma ma và các v.ú em, quả thực bọn họ gì bất trắc với tiểu thế tử.

Ở ngoài sáng, nàng vẫn giữ thái độ bình thản, an phận sống trong gian phòng hướng nam hẻo lánh và u tối thuộc khuôn viên khuê phòng của Hạ Hầu Kiến Tuyết, tuyệt đối tùy tiện bước ngoài.

Ban ngày nàng chỉ thể qua khung cửa sổ. Từ đây phóng mắt tới thể thấy mái hiên sảnh chính và hành lang uốn lượn, tuy hoành tráng lệ như những nơi khác nhưng xây dựng vô cùng tinh xảo, thanh nhã, đủ thấy Hạ Hầu Kiến Tuyết khi còn ở khuê các sủng ái.

Trong sân thi thoảng các phu nhân, tiểu thư khuê các ăn mặc lộng lẫy qua . Đó đều là những thiết của Hạ Hầu Kiến Tuyết.

Thanh Cát thầm quan sát họ, chú ý đến từng cử chỉ, lời . Thực cũng chẳng để gì, chỉ là một cách để giải sầu mà thôi.

Đôi khi buổi tối, nàng cũng lẻn ngoài hóng gió. Thường thì nàng dám quá quang minh chính đại mà chỉ cúi gằm mặt, rảo bước dọc theo hành lang về phía vườn hoa rặng cây ở phía nam dinh thự. Nay đầu hạ, trăm hoa đua nở, phong cảnh thật khiến lòng say đắm.

Mãi cho đến một ngày nọ, nhân lúc Hạ Hầu Kiến Tuyết việc ngoài, Thanh Cát bèn đặc biệt tìm La ma ma mở lời: "Ta xem mặt tiểu thế tử."

La ma ma chút bất ngờ: "Sao tự dưng nhắc đến chuyện ?"

Thanh Cát : "Từ lúc đến Hầu phủ, vẫn gặp thằng bé, suy cho cùng cũng chút nhớ nhung."

Nàng thẳng mắt La ma ma: "Sao nào, ư?"

La ma ma tỏ vẻ khó xử: "Nếu ngươi qua đó, lỡ phát hiện dung mạo giống hệt vương phi thì tính ?"

Thanh Cát: "Vậy bà nghĩ cách giải quyết ."

La ma ma dáng vẻ kiên quyết của Thanh Cát, đang định khuyên can thì ai ngờ nàng thẳng: "Các bảo gì, đều phối hợp. Cần nước bọt của , cần m.á.u của , chẳng hai lời. Thế nào, chỉ mặt tiểu thế t.ử mà bà cũng cách giải quyết?"

Nàng lạnh: "Vậy thì các cũng đừng việc gì tìm đến nữa, chúng mau chóng thanh toán tiền bạc đường ai nấy ."

La ma ma hết cách, đành : "Thôi , để nghĩ cách..."

ngẫm nghĩ một lát quyết định: "Hiện giờ nương t.ử ngoài việc cũng mấy ai , chi bằng ngươi cứ cải trang thành vương phi nương nương qua đó thăm thế tử."

Nghe , Thanh Cát lập tức hiểu , Hạ Hầu Kiến Tuyết lén lút gặp Hạ Hầu Chỉ Lan .

Từ ngày Hạ Hầu Thần phủ nàng mới càng thêm thấm thía quy củ sâm nghiêm nơi đây, gần như thể sánh ngang với nội đình hoàng cung. Từ tiền viện đến hậu viện chia cắt bởi trùng trùng điệp điệp các trạm gác, nam đinh ở tiền viện thể tùy tiện lui tới hậu viện, ở hậu viện nếu việc cũng chẳng bao giờ bước lên phía .

Nếu xuất phủ càng tầng tầng lớp lớp nha , ma ma hầu hạ xung quanh. Nói cách khác, Hạ Hầu Kiến Tuyết gặp Hạ Hầu Chỉ Lan cũng khó như lên trời.

Nói đến điểm , việc Hạ Hầu Chỉ Lan nhận nàng là giả mạo, thiết nghĩ cũng vì nguyên do . Dẫu là thanh mai trúc mã lớn lên cùng , nhưng ước chừng hai ba năm trở đây, tình cảm cũng quá mức thiết.

Còn về đứa trẻ ... ai mà , dù hai họ chắc chắn ăn với , chừng xảy sự cố ngoài ý nào đó.

Tính theo thời gian, thời điểm thụ t.h.a.i ước chừng rơi dịp Tết. Có lẽ trong lúc nam đinh tiền viện qua hậu viện tham gia lễ tế tất niên nảy sinh chuyện xằng bậy gì chăng?

Thanh Cát cũng chỉ tiện nghĩ vẩn vơ thế thôi, đằng nào nàng cũng đang nhân cơ hội đòi gặp tiểu thế tử.

La ma ma suy tính , rốt cuộc vẫn quyết định để Thanh Cát trang điểm thành bộ dáng của vương phi, dùng phận đó gặp tiểu thế tử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-58-ha-hau-than-phu.html.]

Như thế cũng che đậy sự bối rối khi Hạ Hầu Kiến Tuyết vắng mặt.

Khi Thanh Cát một nữa khoác lên bộ cẩm y hoa phục, nàng chợt cảm giác như cách cả một đời. Thực mới mấy ngày chưng diện thế mà nàng quên khuấy mất cảm giác đó.

La ma ma đang giúp nàng chải đầu mặc áo nhạy bén nhận vẻ khác lạ nét mặt Thanh Cát, bèn nàng một cái thật sâu: "Giờ ngươi còn quen nữa ."

Thanh Cát nhạt giọng "ừ" một tiếng.

La ma ma nhạt, cuối cùng kiểm tra búi tóc cho Thanh Cát mới : "Có lẽ bởi vì những thứ vốn dĩ thuộc về ngươi."

Thanh Cát bóng trong gương đồng, đáp: " ."

La ma ma dậy: "Ngươi hiểu rõ phận thì . Làm , vĩnh viễn đừng nên mơ tưởng đến những thứ thuộc về ."

Lúc lên, bà tình cờ thấy một nốt ruồi nhỏ xíu phía dái tai Thanh Cát, nhỏ, đỏ như máu.

khẽ sững , kinh ngạc: "Ngươi đây?"

Thanh Cát điềm nhiên đáp: "Sao là ?"

La ma ma: "Sao chỗ một nốt ruồi, ngày từng thấy?"

Thanh Cát , dời tầm mắt sang gương mặt La ma ma phản chiếu trong chiếc gương đồng. Bà đang chằm chằm nốt ruồi của nàng, ánh mắt chút khác lạ.

Thế là nàng bèn : "Ta cũng từng để ý, lẽ vì nó nhỏ quá."

La ma ma liền sáp gần: "Để xem kỹ ."

Thanh Cát vén tóc lên cho bà tha hồ .

La ma ma săm soi một lúc tỏ vẻ thất vọng: "Nốt ruồi của ngươi mọc ở phía dái tai, sát ngay dái tai."

Thanh Cát cất lời: "Chẳng lẽ La ma ma quen ai đó một nốt ruồi sát ngay dái tai ?"

Trong đáy mắt La ma ma xẹt qua tia ảm đạm, bà gượng , đoạn đáp: "Đó là chuyện từ lâu . Khi nó vẫn còn nhỏ, độ chừng trạc tuổi ngươi, chỉ là đứa trẻ đó sớm còn cõi đời nữa."

Thanh Cát chằm chằm nét bi lương nơi đáy mắt La ma ma.

La ma ma thở dài: "Thôi bỏ , nghĩ tới nữa, chuyện qua cả ."

Thanh Cát chầm chậm thu hồi ánh mắt.

La ma ma cùng Thanh Cát đến thăm tiểu thế tử. Trên đường cũng đụng mặt vài phụ mẫu và nha , họ đều cung kính hành lễ, một ai nhận điểm bất thường.

Nhìn bóng lưng Thanh Cát phía , trong lòng La ma ma chợt nảy sinh một cảm giác quái dị.

Giả sử, giả sử nương t.ử nhà từ nay biến mất, nữ t.ử mắt cứ thế mạo danh nương tử, thì liệu ai phát hiện ?

Ý nghĩ đó lóe lên, sống lưng La ma ma lập tức lạnh toát. Thế là nỗi muộn phiền do nốt ruồi nhỏ gợi lên cũng trong chốc lát tan biến còn tăm .

lập tức tỉnh táo .

Lúc , Thanh Cát đột nhiên dừng bước, liếc La ma ma ở phía : "Hửm?"

Trong lòng La ma ma hẫng một nhịp: "Sao thế?"

Thanh Cát bèn : "Đi nhanh lên chút, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa."

La ma ma nàng câu đó, trong lòng càng thêm nghi hoặc.

sợ, sợ lỡ như chuyện thành. Bà thậm chí còn cảm thấy chính bồi dưỡng Vương Tam, e rằng sẽ nuôi ong tay áo.

Mà lúc , Thanh Cát dĩ nhiên thấu tỏ tâm tư của La ma ma.

đang mâu thuẫn, cũng đang chần chừ.

Bởi vì nốt ruồi nhỏ tai nàng, cũng bởi vì dung mạo nàng quá giống Hạ Hầu Kiến Tuyết, khiến trong lòng La ma ma trỗi dậy nỗi xót thương, sinh vài phần nỡ với nàng. hiện tại bà bỗng nhiên lo sợ, sợ thể kiểm soát nàng nữa.

Tóm đang giằng xé. Bà g.i.ế.c nàng nhổ cỏ tận gốc, nhưng nỡ tay.

Đây chính là nhân tính, vô vàn sự toan tính thiệt hơn, rốt cuộc bà cũng sẽ tàn nhẫn đưa quyết định cuối cùng thôi.

Thanh Cát tán thưởng điều . Nàng thấy vô cùng thú vị, nàng thấy một La ma ma như , và nàng vẫn luôn chờ đợi khoảnh khắc .

Lúc , Thanh Cát rốt cuộc cũng đến phòng của tiểu thế tử. Phải thừa nhận, tiểu thế t.ử hiện giờ chăm sóc vô cùng chu đáo.

Điều khiến Thanh Cát chợt nhớ đến thuở ấu thơ của chính , cái thuở nuôi trong nhà đồ tể, thỉnh thoảng qua đường ngang nàng bằng ánh mắt kỳ lạ. Bọn họ cũng đang mong nàng thể lớn nhanh một chút, mập mạp một chút, như thể sớm ngày hạ d.a.o .

Nghĩ , nàng cúi đầu tiểu thế tử.

Thằng bé dường như thấy Thanh Cát, nhận nàng nên đá đôi chân nhỏ xíu, hai tay múa may vui sướng, đôi mắt sáng long lanh, miệng phát tiếng giòn giã.

Giọng trẻ nhỏ trong trẻo non nớt, tiếng của nó khiến bất cứ ai cũng yêu mến từ tận đáy lòng.

Nàng ngắm đứa trẻ, cũng nhịn mà mím môi .

Đối với đứa trẻ , đương nhiên nàng vô cùng yêu thương, dẫu cũng là m.á.u mủ do chính nàng dứt ruột sinh .

với những hành vi của , nàng cũng chẳng lấy gì hổ thẹn, thậm chí nàng còn cảm thấy đối xử quá với thằng bé .

Mặc dù đứa trẻ kề bên, nhưng nó ma ma, nha , cha ruột, mà cha nó là một vị cao quyền trọng, đủ sức che chở cho nó hơn nửa đời .

Nàng nghĩ đến thái t.ử và thái t.ử phi, đứa trẻ sẽ bế đến chỗ thái t.ử phi nuôi dưỡng, như thế cũng . Thái t.ử phi mãi vẫn con, bà nhất định sẽ coi thằng bé như con đẻ của .

Thực tế, một dịu dàng như thái t.ử phi còn hơn nàng gấp vạn .

Ngày đó, đứa bé , nàng chẳng bế nó lên dỗ dành, kết quả vẫn là cha như Ninh vương ôm lấy.

Nhờ nàng một nữa nhận thức chân thực rằng, bản quả thực khác biệt với thường.

Cho dù nàng thể ngụy trang cho giống một bình thường nhất, nhưng tất cả đều là giả, thậm chí ngay cả những gì Ninh vương từng yêu thích, cũng là giả dối.

Sự thực là cách hành xử, tính cách, cũng như cách nàng chung đụng với khác, thảy đều trở nên méo mó vì những trải nghiệm và đợt huấn luyện từ nhỏ. Tựa như những đứa trẻ sơ sinh dùng bí thuật bóp xương chỉnh dung , từ bé vặn vẹo thì khi lớn lên cố gắng đến cũng thể phát triển thành dáng vẻ bình thường như nguyên bản nữa.

Một như nàng căn bản thích hợp thê t.ử của khác, cũng chẳng hợp để của một ai. Nàng đ.á.n.h mất bản ngã cơ bản nhất .

Do đó, đối với đứa trẻ , Ninh vương phủ, nuôi dưỡng bên cạnh thái t.ử phi chính là bến đỗ nhất.

Đứa trẻ chú định vô duyên với nàng.

Ngay khi nàng đang nó như thế, tiểu thế t.ử vẫn vung vẩy đôi tay mũm mĩm như ngó sen, khuôn mặt tràn đầy mong đợi. Đôi mắt sáng lấp lánh nàng, thằng bé còn nhoẻn miệng với nàng, nụ ngọt ngào vô cùng.

Thanh Cát chỉ liếc một cái, cuối cùng xoay bước .

Vú em cạnh đó thấy. Bà v.ú vẫn luôn hầu hạ ở Ninh vương phủ, bà bước thì tình cờ bắt gặp ánh mắt thất vọng xen lẫn tủi thoáng qua khuôn mặt tiểu thế tử.

Sự tủi phản chiếu rõ mồn một trong đôi con ngươi đen láy trong veo của đứa trẻ, ai xót xa cơ chứ.

Bà vội : "Nương nương, xem, thế t.ử điện hạ đang mong ôm nó một cái kìa."

Thanh Cát vẫn hề ngoảnh đầu , nàng chỉ nhạt giọng bảo: "Ngươi qua dỗ thằng bé ."

Vú em sững sờ.

Bên cạnh, tiểu thế t.ử ấm ức chu mỏ, nước mắt chực trào quanh hốc mắt.

Thanh Cát vẫn đầu , nàng cất bước định ngoài.

Ai ngờ đúng lúc , bên ngoài một ma ma bước , : "Nương nương, phu nhân cũng tới thăm tiểu thế t.ử đấy ạ."

Phu nhân mà ma ma nhắc tới đương nhiên là Hạ Hầu phu nhân, ruột của Hạ Hầu Kiến Tuyết.

La ma ma , lập tức kinh hãi.

Phu nhân tới đúng lúc ? Bà từng dự liệu nếu để phu nhân gặp Vương Tam thì liệu bà nảy sinh nghi ngờ . Rủi như chuyện gì khớp thì ?

Nhất thời bà cũng cuống cuồng hết cả lên, tới sớm tới muộn, mà tới đúng lúc dẫn Vương Tam tới thăm tiểu thế t.ử cơ chứ.

Đều tại , chỉ vì một phút mềm lòng mà cơ sự !

Nghe câu đó, Thanh Cát tự nhiên hiểu ngay nữa .

Thực từ lúc Hạ Hầu Thần phủ tới nay, nàng đa phần ẩn nấp trong bóng tối, từng diện kiến vị Hạ Hầu phu nhân . Nay kịp phòng chạm mặt .

Nàng lập tức bước tới bên tiểu thế tử, để ánh mắt mềm mỏng , đưa tay trêu đùa thằng bé, ngậm nó.

Nước mắt tiểu thế t.ử vốn chực tuôn rơi, bất chợt thấy Thanh Cát thì liền nín mỉm . Nó còn vươn tay nắm lấy ngón tay nàng, miệng ê a thành tiếng.

Lúc Hạ Hầu phu nhân bước . Sau khi bước , bà thấy Thanh Cát bèn lên tiếng: "Mẹ định ghé qua thăm con, thì con đang ở đây. Vài ngày nữa là tiệc thọ thần của tổ phụ con, tới lúc đó đông nhiều miệng, phận con hiện giờ giống xưa, các vị phu nhân ghé chơi chắc chắn sẽ tìm con trò chuyện. Mẹ sẽ đưa danh sách cho con, con xem , trong lòng cũng chuẩn sẵn cách đối phó."

Bà đương nhiên thể ngờ nữ t.ử mặt con gái ruột của , nên mở miệng tuôn một tràng dài.

Thanh Cát lúc mới dậy, ngậm ý , bắt chước thần thái của Hạ Hầu Kiến Tuyết, chậm rãi sang: "Mẫu , tới giờ , con còn tưởng nghỉ ngơi chứ."

 

Loading...