Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 59: Nguy cơ
Cập nhật lúc: 2026-08-12 16:44:30
Lượt xem: 464
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Hầu phu nhân sững . Chẳng hiểu bà cảm thấy con gái hôm nay dường như chút khác biệt.
Bà liền : "Cái con bé , những lời con ghi tạc lòng đấy?"
Thanh Cát nhớ những hành động của Hạ Hầu Kiến Tuyết dạo gần đây, bèn đáp: "Mẫu , con hiểu mà. Con chuẩn xong các món quà , đến lúc đó gặp gỡ đám tiểu bối trẻ nhỏ thì kiểu gì cũng tặng."
Hạ Hầu phu nhân khá hài lòng, gật đầu, đó cùng Thanh Cát ngắm tiểu thế tử.
Đương nhiên là bà thích trẻ con. Nhìn tiểu thế t.ử non nớt đáng yêu, môi bà bất giác nở nụ : "Đứa trẻ trông giống hệt con hồi bé."
Thanh Cát: "Thế ạ?"
Nghe , trong ánh mắt Hạ Hầu phu nhân hiện lên vẻ hoài niệm: " thế. Lúc con chào đời thực sự quá đỗi gầy gò ốm yếu. Khi sợ nuôi nổi con, trời lạnh nên tốn bao nhiêu tâm tư bồi bổ. Ước chừng tẩm bổ nửa năm dáng vẻ con mới khá lên, phúng phính hồng hào."
Bà thở dài: "Sau đó trải qua bao biến cố, đưa con về nhà họ Hạ Hầu, cha con gặp thì yêu thương vô cùng."
Thấy Hạ Hầu phu nhân , Thanh Cát bèn mỉm thăm dò: "Lúc mẫu đưa con đến nương nhờ cha, chắc hẳn chịu ít khổ cực ạ?"
Hạ Hầu phu nhân tiểu thế t.ử trắng trẻo bụ bẫm, đáp: " ... vài chuyện qua thì cho qua, bản cũng chẳng nhớ nữa, cứ nghĩ đến là trong lòng ..."
Nói đến đây, bà đột nhiên khựng , vẻ mặt lộ nỗi bi thương tột độ.
La ma ma cạnh thấy thế liền vội vàng bước lên : "Phu nhân, đang mặt tiểu thế t.ử nhắc đến chuyện ."
Thanh Cát La ma ma sợ Hạ Hầu phu nhân lỡ lời điều nên với nên mới cố ý xen .
Thế là nàng cố tình hùa theo: "Mẫu , đều tại con. Đang yên đang lành nhắc đến chuyện khơi gợi tâm sự của mẫu , sớm thế con chẳng hỏi."
Hạ Hầu phu nhân thì khổ: "Nay tuổi , chớp mắt cái là quên thôi."
Nói , bà đưa tay hiệu cho La ma ma lui xuống .
Bà thực sự tâm sự với con gái về những chuyện quá khứ.
Thấy thái độ của Hạ Hầu phu nhân, La ma ma thầm kêu khổ trong lòng.
Bà chẳng thể toạc , đành gượng gạo lui xuống. Trước khi , bà còn trừng mắt lườm Thanh Cát một cái thật hung dữ, chỉ mong nàng đừng nhăng cuội.
Thanh Cát thừa La ma ma chắc đang sốt ruột đến c.h.ế.t sống , nhưng thực nàng cũng chẳng gì để với Hạ Hầu phu nhân cả.
Thì gì ho để chứ?
Thế là nàng bảo: "Mẫu , tuổi gì chứ, con thấy hiện tại vẫn trẻ trung lắm."
Hạ Hầu phu nhân , tâm trí bèn kéo về từ dòng hồi ức: "Cái con bé , nay ăn ngọt ngào thế, gì còn trẻ nữa."
Bà bất lực thở dài: "Thực mỗi nhớ năm xưa, luôn cảm thấy kinh hãi. Đặc biệt là mấy năm gần đây càng khó chịu, thỉnh thoảng ngủ còn mơ thấy. Hai năm nay sức khỏe ngày một kém, luôn nghĩ nhỡ may một ngày nào đó còn đời thì rốt cuộc mang theo nỗi ân hận xuống mồ. Nhân dịp con về, cũng kể cho con ."
Thanh Cát ngờ bà vẫn nhất quyết chủ đề , đành hỏi: "Mẫu đang tâm sự gì ?"
Hạ Hầu phu nhân: "Cũng gì, chỉ là A Tuyết , con..."
Bà dở câu thì một nha đột nhiên bước .
Nha đó đến bẩm báo: "Phu nhân, bên chỗ nhị phu nhân tới, chắc là chuyện thương nghị với phu nhân ạ."
Hạ Hầu phu nhân khẽ nhíu mày, rõ ràng là chút phiền phức, nhưng nha , bà đành bảo Thanh Cát: "Vậy qua đó một lát. A Tuyết, con cứ ở đây..."
Thanh Cát lập tức : "Mẫu , để con cùng ngoài."
Hạ Hầu phu nhân gật đầu: "Cũng ."
Thế là hai con cùng bước khỏi phòng, trò chuyện.
La ma ma cạnh vẫn luôn dán mắt theo dõi. Chính bà cố ý sai nha mau chóng gọi Hạ Hầu phu nhân ngoài để tránh xảy sai sót.
Thế nhưng giờ phút , Hạ Hầu phu nhân và Thanh Cát sóng bước bên , trong cơn hoảng hốt, bà bỗng thấy dường như đây đích thực là phu nhân và nương tử, đây đích thực là hai con ruột thịt chứ chẳng chút gì là giả mạo.
Nghĩ đến đây, bà khỏi kinh hồn bạt vía.
Có những chuyện tuyệt đối thể nhân từ, bắt buộc nhổ cỏ tận gốc!
Hạ Hầu phu nhân thấy sắc mặt La ma ma khang khác bèn thắc mắc: "La ma ma, bà thế?"
La ma ma vội đáp: "Không gì ạ. Nô tỳ nhớ tới tối qua nương t.ử sách ngủ muộn, sợ nàng mệt mỏi nên nghĩ nương t.ử vẫn nên về nghỉ ngơi sớm thì hơn."
Hạ Hầu phu nhân: "Vậy ?"
Thanh Cát liền hùa theo lời La ma ma gật đầu: "Vâng, thưa mẫu , quả thực con cũng buồn ngủ."
Hạ Hầu phu nhân vội giục: "Vậy A Tuyết mau về nghỉ ngơi con."
Thanh Cát bắt chước tính cách thường ngày của Hạ Hầu Kiến Tuyết hành lễ bái biệt Hạ Hầu phu nhân, đó mới chuẩn cùng La ma ma về.
Hạ Hầu phu nhân theo bóng lưng con gái rời . Không hiểu , bà đột nhiên cảm thấy điểm gì đó đúng, trái tim thình lình đập mạnh.
Bà bật thốt lên trong vô thức: "A Tuyết, đợi ."
Thanh Cát khựng , từ từ xoay sang, mỉm Hạ Hầu phu nhân. Nàng dùng một chất giọng vô cùng dịu dàng, gằn từng chữ: "Mẫu còn dặn dò gì nữa ?"
Hạ Hầu phu nhân ngẩn .
Không hiểu tại , ngay giây phút khi bóng lưng con gái, trong lòng bà trào dâng một thứ cảm giác kỳ lạ khó tả.
Giữa thanh thiên bạch nhật, bà cảm thấy con gái quá đỗi xa lạ, xa lạ đến mức tưởng như bà hề quen .
cảm giác chỉ chợt lóe lên biến mất, bà cố bắt lấy cũng chẳng .
Giờ đây ánh mặt trời rực rỡ, bà thấy rõ ràng là con gái , thể nào nhầm lẫn .
Bà tự nhủ, lẽ vì bận rộn chuẩn tiệc thọ nên bản quá mệt mỏi mà thôi.
Thế là bà khẽ : "Không gì, con về nghỉ ngơi cho khỏe ."
Việc Thanh Cát vô tình chạm mặt Hạ Hầu phu nhân chỉ khiến La ma ma giật mà Hạ Hầu Kiến Tuyết cũng vô cùng lo lắng.
Nàng về đến vội vàng hỏi han: "Mẹ hỏi ngươi cái gì? Có phát hiện điều gì ?"
Thanh Cát bèn thuật nguyên văn lời của Hạ Hầu phu nhân. Hạ Hầu Kiến Tuyết trầm ngâm một lát : "Ngươi nên khen , vì bao giờ như cả."
Thanh Cát giải thích gì về chuyện .
Hạ Hầu Kiến Tuyết: "Thôi bỏ , chuyện tạm thời nhắc tới nữa."
La ma ma: "Xem tiến hành nhanh chóng thôi."
Hạ Hầu Kiến Tuyết im lặng giây lát, Thanh Cát khẽ thở dài: "Vương Tam nương tử, tiểu thế t.ử dẫu cũng là khúc ruột ngươi đứt ruột đẻ . Trong thời gian ngươi lưu Hạ Hầu Thần phủ, sẽ tìm cách sắp xếp để ngươi dùng phận của qua thăm nó, coi như trọn vẹn tình mẫu t.ử ."
Nghe , Thanh Cát chút bất ngờ.
Khi sang, nàng bắt gặp trong mắt Hạ Hầu Kiến Tuyết lóe lên tia sáng dịu dàng. Nàng ăn nhỏ nhẹ, mang dáng vẻ lương thiện và yếu đuối tột cùng.
Thanh Cát như , tự dưng cảm thấy trong lòng ngập tràn sự quái dị.
Dung mạo của mắt rõ ràng giống hệt , nàng cứ như đang chính bản .
nàng khác biệt với nàng. Ánh mắt, thần thái và cả sự dịu dàng xót thương kẻ yếu nơi đáy mắt là thứ mà nàng vĩnh viễn bao giờ .
Có điều, sự dịu dàng nơi đáy mắt ... Thanh Cát hề thích.
Thậm chí thể là chán ghét.
Sự dịu dàng của Hạ Hầu Kiến Tuyết khác biệt với thái t.ử phi, trong đó ẩn chứa một thứ gì đó khiến nàng cực kỳ phản cảm.
Nàng bèn lạnh nhạt cất lời: "Nương nương tính tình lương thiện dịu dàng, chắc chắn sẽ coi thằng bé như con đẻ. Đã thì chẳng gì yên tâm, thăm cũng chẳng ."
Hạ Hầu Kiến Tuyết chút ngỡ ngàng: "Vương Tam nương tử, tính cách ngươi e là quá đỗi bạc bẽo . Đã thì thể vứt bỏ thứ, vì đó là m.á.u mủ của ..."
Tuy nhiên, Thanh Cát lười chẳng buồn liếc mắt thêm một cái.
Hạ Hầu Kiến Tuyết góc mặt lạnh lùng kiên quyết của nàng: "Đã thì tùy ngươi."
Hôm đó, nhân chuyện Ninh vương phủ dâng lễ mừng thọ cho Hạ Hầu Thần phủ, Ôn Chính Khanh đến bái kiến Ninh vương phi Hạ Hầu Kiến Tuyết. Nàng bước sảnh hoa ở nhị môn để tiếp đón .
Có thể đây là thử thách cuối cùng của Hạ Hầu Kiến Tuyết đối với Ôn Chính Khanh. Nếu vẫn hề nảy sinh bất cứ nghi ngờ nào thì nàng mới thể yên tâm.
Lần việc diễn vô cùng suôn sẻ, Ôn Chính Khanh hề cảm thấy điểm gì bất thường.
Điều đương nhiên là nhiều nguyên do. Thứ nhất, hiện tại Hạ Hầu Kiến Tuyết khi sử dụng đủ thủ đoạn cùng sự rèn luyện tỉ mỉ bắt chước thần thái, giọng điệu của Thanh Cát đến mức xuất thần nhập hóa. Thứ hai, suy cho cùng vương phi của Ninh vương phủ vốn dĩ là con gái nhà họ Hạ Hầu, nay về thăm nhà đẻ, nhà đẻ cũng ý kiến gì. Mọi thứ trông vẻ hết sức bình thường, thử hỏi ai thể ngờ bên trong ẩn chứa ẩn tình tày trời đến .
Do đó Ôn Chính Khanh mảy may nghi ngờ, ngược còn bắt đầu hỏi về thời gian khởi hành trở về.
Theo kế hoạch ban đầu, nửa tháng lễ mừng thọ của Hạ Hầu gia chủ, Ninh vương phi sẽ mang theo tiểu thế t.ử khởi hành về Vũ Ninh.
Hạ Hầu Kiến Tuyết liền thương lượng với , dời ngày một tháng lễ mừng thọ mới về Ninh vương phủ. Ôn Chính Khanh tự nhiên mệnh, đồng thời phái đưa thư cho Ninh vương, bẩm báo sinh hoạt của vương phi trong phủ.
Trót lọt che giấu qua , Hạ Hầu Kiến Tuyết càng thêm yên tâm. Nàng liền sai La ma ma tra khảo Thanh Cát từ đầu đến cuối, vặn hỏi tỉ mỉ ngóc ngách. Thậm chí một câu hỏi lặp nhiều để đảm bảo xảy sơ suất nào.
Thanh Cát thừa hiểu Hạ Hầu Kiến Tuyết sợ giấu giếm điều gì nên mới cố tình hỏi hỏi nhiều để xem nàng để lộ sơ hở nào . Tuy nhiên nàng chẳng mảy may bận tâm, họ hỏi thì nàng đáp, những gì cần nàng đều hết.
Ngay cả một chuyện nên , nàng cũng .
Vài ngày ngắn ngủi thoắt cái trôi qua. Hôm nay chính là tiệc mừng thọ của Hạ Hầu gia chủ, nhà họ Hạ Hầu mở tiệc linh đình. Những môn phiệt thế gia như họ, thêm việc quan hệ thông gia với hoàng thất, quy mô yến tiệc đương nhiên rầm rộ từng thấy. Khắp nơi rực rỡ lầu son gác tía, ngói lưu ly hắt sáng chói lọi. Tân khách vãng lai đông như trẩy hội, dâng lễ mừng nườm nượp ngớt. Ngay cả đương kim thiên t.ử cũng đặc phái sứ thần đến chúc thọ Hạ Hầu gia chủ, Ôn Chính Khanh cũng mặt Ninh vương dâng lên trọng lễ.
Cũng chính lúc , Thanh Cát chuẩn rời khỏi Hạ Hầu Thần phủ.
Trước khi , Thanh Cát nhắc những điều cần lưu ý cho Hạ Hầu Kiến Tuyết cuối, cùng hỏi: "Nương t.ử còn điều gì hỏi nữa ?"
Đôi mắt dịu dàng như nước của Hạ Hầu Kiến Tuyết đăm đăm Thanh Cát nhưng chẳng chẳng rằng.
Thanh Cát thấy tận sâu trong ánh mắt nét thương hại, và cũng cả sự áy náy.
Nàng giữ nguyên khuôn mặt vô cảm: "Hạ Hầu nương tử, nếu gì xin cứ thẳng, nhất định sẽ gì nấy, giấu giếm nửa lời."
Hạ Hầu Kiến Tuyết: "Ngươi sắp , đúng ?"
Thanh Cát gật đầu: " ."
Hạ Hầu Kiến Tuyết khẽ thở dài, gương mặt thoáng nét u buồn: "Ngươi cứ thế mà , trong lòng rốt cuộc vẫn thấy thỏa đáng."
Thanh Cát: "Ồ, thỏa đáng ở chỗ nào, cô thể thử xem."
Hạ Hầu Kiến Tuyết tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Rõ ràng là nhờ ngươi thế hành sự, mà giờ ngươi cứ thế , cảm giác giống như đang tu hú chiếm tổ ."
Nghe , Thanh Cát im lặng.
Giờ thì nàng nên cái gì đây?
Chẳng lẽ bảo Hạ Hầu Kiến Tuyết rằng, nương t.ử sai , nương t.ử là tu hú chiếm tổ chứ, vị trí Ninh vương phi vốn dĩ thuộc về nương tử, nay chẳng qua chỉ là vật quy nguyên chủ, nương t.ử đừng nghĩ ngợi nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-59-nguy-co.html.]
Những lời đáp trả vẻ hợp tình hợp lý như Thanh Cát hiểu rõ cả, nhưng nàng thốt nên lời.
Đó là kiểu ăn tự bản khó chịu nhưng khiến đối phương an ủi.
Người sống đời, việc gì tự khó .
Do đó nàng chỉ khẽ gật đầu, đáp: "Nương tử, cho dù là tu hú chiếm tổ thì cũng chẳng đổi sự thật. Đã , nương t.ử cớ còn than vãn ủ ê vì chuyện ?"
Hạ Hầu Kiến Tuyết , vẻ mặt bèn lộ chút khác lạ.
Nàng Thanh Cát chằm chằm lâu.
Sau đó, nàng rốt cuộc cất lời: "Vương Tam nương t.ử đang mang lòng oán hận ?"
Thanh Cát: "Hoàn , nương t.ử suy nghĩ nhiều ."
Hạ Hầu Kiến Tuyết: "Đã oán hận, những lời như ?"
Thanh Cát: "..."
Nàng bật : "Nương tử, lời do cô ? Cô tu hú chiếm tổ, bất luận trong lòng nghĩ thế nào thì cũng sẽ phản bác, chẳng qua chỉ hùa theo những gì cô để an ủi cô mà thôi."
Nàng nhướng mày, lạnh nhạt Hạ Hầu Kiến Tuyết: "Sao nào, miệng nương t.ử bảo tu hú chiếm tổ, thuận theo ý cô, biến thành ôm lòng oán hận?"
Vốn chẳng định dây dưa với nàng , kết quả là hết đến khác nàng cứ tới, đúng là nghiện thật .
Nghe những lời của Thanh Cát, Hạ Hầu Kiến Tuyết dần chau mày, đó dùng một ánh mắt mới để dò xét nàng.
Lát , nàng mới thở dài: "Trong lòng Vương Tam nương t.ử xem hề bình lặng như vẻ bề ngoài, e là đang toan tính khác đúng ."
Thanh Cát cũng khẩy: "Nương t.ử cứ yên tâm, chẳng qua chỉ là một thường dân mọn, dù toan tính gì thì cũng chỉ là những lo toan của kẻ bần hàn. Ta tuyệt đối dám tính kế lên những nhân vật tầm cỡ như nương t.ử và Ninh vương điện hạ, càng dám nhòm ngó vị trí vốn thuộc về . Chút tự , vẫn ."
Hạ Hầu Kiến Tuyết cụp mắt im lặng một chốc mới thốt lên: "Vương Tam nương t.ử suy nghĩ thoáng thật đấy."
Thanh Cát: "Không còn chuyện gì nữa thì đây."
Hạ Hầu Kiến Tuyết: "Bảo trọng."
Thanh Cát chẳng thêm tiếng nào, đẩy cửa bước ngoài.
Nàng La ma ma dẫn đến một gian phòng hẻo lánh. Nơi đó, Mạc Kinh Hy đang đợi.
Mạc Kinh Hy nàng, hỏi: "Cô qua thăm đứa con của thêm nào nữa ?"
Thanh Cát đáp: "Không cần ."
Mạc Kinh Hy nhíu mày: "Đối với thằng bé, lẽ nào cô lấy nửa phần lưu luyến?"
Thanh Cát liền bật .
Sao hôm nay ai nấy cũng bụng thế nhỉ, từ Hạ Hầu Kiến Tuyết đến Mạc Kinh Hy đều bắt đầu hỏi xem nàng nỡ rời xa con .
Thực tình nàng chẳng hiểu tại đám hỏi nàng chuyện đó, nỡ nỡ thì gì khác biệt cơ chứ?
Thế là Thanh Cát lên tiếng: "Nó là thế t.ử của Ninh vương phủ, là cốt nhục của Ninh vương, còn chỉ là một kẻ nghèo hèn cô độc nơi nương tựa, gì mà nỡ chứ. Nếu gì nỡ, thà xót thương cho còn hơn."
Mạc Kinh Hy lặng một lúc mới : "Nói cũng , chỉ là giờ khắc cô, nhớ đến một năm . Hình như cũng đúng tiết trời mùa xuân hoa nở ấm áp , ở vùng núi Tùy Vân, tìm thấy cô."
Thanh Cát: "Chắc là sớm hơn bây giờ một chút đấy."
Nàng vẫn nhớ, sắc xanh của núi Tùy Vân khi vẫn còn nhạt, hẳn là đang độ đầu xuân.
Mạc Kinh Hy: "Ừ, hơn một năm , thời gian trôi qua thật nhanh."
Hắn đăm đăm đôi mắt của Thanh Cát: "Hơn một năm qua, cô vẫn là Vương Tam nương t.ử của ngày , nhưng dường như chỗ nào đó khang khác."
Thanh Cát : "Con thì luôn đổi mà. Khi xuất ngũ, chẳng hiểu chuyện đời, chỉ một lòng một kiếm chút bạc. Nay bạc trao tay, trải qua bao nhiêu chuyện, còn Ninh vương phi một bận, hưởng thụ trọn vẹn vinh hoa phú quý ròng rã một năm trời. Ta đương nhiên chút đổi chứ."
Mạc Kinh Hy khẽ thở dài: "Trông cô dường như chẳng mảy may bận tâm đến chuyện gì cả."
Hắn dán mắt Thanh Cát: "Ninh vương đối xử với cô . Ta thấy hai cũng phu thê tình thâm, quấn quýt ân ái, nay cô rời xa ngài , để một nữ nhân khác thế chỗ hưởng thụ tất thảy, trong lòng cô cảm thấy hận ?"
Nghe lời , Thanh Cát chút khó hiểu sang Mạc Kinh Hy, chợt thấy giữa đôi lông mày của nhuốm vẻ u sầu.
Mạc Kinh Hy cũng đang nàng. Bốn mắt chạm , chẳng hiểu bầu khí trở nên gượng gạo.
Thanh Cát chăm chú Mạc Kinh Hy một lúc mới lên tiếng: "Ngươi cứ hỏi như sẽ khiến hiểu lầm đấy."
Ánh mắt Mạc Kinh Hy phức tạp, trầm giọng hỏi: "Hiểu lầm chuyện gì?"
Thanh Cát từ tốn đáp: "Ta sẽ hiểu lầm rằng, cái nỡ rời xa Ninh vương chính là ngươi đấy."
Huyệt thái dương của Mạc Kinh Hy giật giật mấy cái, dùng ánh mắt khó lên lời Thanh Cát.
Hắn khẽ nghiến răng: "Xem lầm . Cô căn bản đáng đồng cảm, cô vốn dĩ là kẻ vô tâm vô phế."
Thanh Cát bật : "Làm như vứt bỏ ngươi bằng. Ta nợ nần gì ngươi, trái là ngươi nợ mới đúng."
Mạc Kinh Hy mặt biến sắc: "Ta nợ cô cái gì?"
Thanh Cát chìa tay : "Chúng thỏa thuận , bạc, vẫn còn năm vạn lượng."
Nét mặt Mạc Kinh Hy cứng đờ . Hắn hít sâu một chầm chậm cụp mắt xuống.
Lúc mở miệng nữa, dùng một chất giọng khàn đặc dị thường đáp: "Được."
Hắn lấy một phong bì da bò dày cộp, bên trong là ngân phiếu. Vẫn là của Tứ Hợp tiền trang, với tám mươi sáu chi nhánh trải dài khắp ba mươi hai châu phủ trong thiên hạ của vương triều Đại Thịnh, nơi nào cũng thể đến đổi lấy tiền mặt.
Thanh Cát chút bất ngờ.
Năm vạn lượng cuối cùng nàng vốn chẳng thèm kỳ vọng nữa, ai ngờ thực sự giao .
Nàng đón lấy, đếm kỹ từng tờ cất giữ cẩn thận.
Mạc Kinh Hy lên tiếng: "Giờ thì chúng tiền trao cháo múc xong xuôi , một câu hỏi, cô thể cho ?"
Thanh Cát: "Hửm? Ngươi ."
Mạc Kinh Hy nàng đăm đăm: "Vương Tam là tên giả của cô ? Tên thật của cô là gì?"
Thanh Cát , tò mò : "Sao ngươi cho rằng Vương Tam là giả danh?"
Mạc Kinh Hy: "Có nữ nhân nào lấy cái tên Vương Tam chứ?"
Thanh Cát bật . Nàng Mạc Kinh Hy, bằng một thái độ khá chân thành đáp: "Ta cái tên nào khác cả, tên là Vương Tam, thật đấy, lừa ngươi ."
Mạc Kinh Hy khổ: "Được, , cô lừa , cô chính là Vương Tam."
La ma ma giúp Thanh Cát đổi lớp trang điểm, chải kiểu tóc nha , đồng thời bảo nàng sang bộ đoản y vải xanh thô ráp thường ngày của bọn a .
Sau một phen ăn diện như , La ma ma dường như trút gánh nặng: "Quả nhiên mặc bộ trông hệt như nha bình thường, chẳng nét nào giống nương nương cả."
Kể từ ngày thấy Thanh Cát và Hạ Hầu phu nhân cạnh , bà luôn canh cánh nỗi khiếp sợ trong lòng. Nay thấy bộ dạng của nàng, bà mới thở phào nhẹ nhõm.
Lát , La ma ma dẫn Thanh Cát ngoài. Hai bước khỏi viện, xuyên qua một cánh cổng hình trăng khuyết, đó vòng qua một hành lang dài rộng rãi và lộng lẫy phía , cuối cùng men theo con đường nhỏ cạnh sảnh chính để qua.
Trong suốt quá trình , La ma ma một lời, cắm mặt thẳng về phía .
Vì La ma ma là nha hồi môn của Hạ Hầu Kiến Tuyết, nay Hạ Hầu Kiến Tuyết về nhà đẻ thăm , La ma ma đương nhiên kính trọng. Bà cũng thường xuyên Hạ Hầu Thần phủ nên chẳng ai nhận điểm gì bất thường.
Đi một đoạn, hai tình cờ ngang qua hoa viên, ngay sát vách nơi tổ chức tiệc thọ hôm nay.
Từ góc độ , thể thấy rõ cảnh tượng giăng đèn kết hoa cùng tân khách tấp nập qua bên . Ai nấy đều khoác lụa là gấm vóc, thoạt đều là những nhân vật quyền cao chức trọng.
Thanh Cát lướt mắt qua liền phát hiện của nhà họ Ôn, họ Nam, họ Thời trong tứ đại thế gia. Nàng còn thấy cả đám nhân mã do triều đình cử tới, đương nhiên cũng thấy cả Ôn Chính Khanh.
La ma ma vẻ căng thẳng, thấp giọng dặn dò: "Tiệc thọ hôm nay canh gác vô cùng nghiêm ngặt, chúng còn tránh mặt đám thị vệ và ám vệ của vương phủ, nên ngươi cẩn thận một chút. Ngộ nhỡ chạm mặt ai thì cứ cúi gằm mặt xuống, tuyệt đối lắm mồm."
Thanh Cát: "Ta hiểu ."
Ngay đó, La ma ma dẫn Thanh Cát tiếp tục tiến lên. Nào ngờ một lúc thì đột nhiên bắt gặp một nhóm ở đằng , chính là Hạ Hầu phu nhân cùng mấy vị phu nhân trong tộc.
Thấy Hạ Hầu phu nhân, trong lòng La ma ma giật thót, vội vã tiến lên hành lễ bái kiến.
Thanh Cát cúi đầu, bày dáng vẻ cung kính ngoan ngoãn.
Hiện tại nàng để mái dày xõa che gần kín đôi mắt, mặt trát thứ phấn son rẻ tiền nên diện mạo trông khác xa lúc , Hạ Hầu phu nhân chắc chắn nhận .
Quả nhiên, Hạ Hầu phu nhân chỉ tiện mắt quét qua một cái hỏi: "La ma ma định đây?"
La ma ma giả lả: "Nô tỳ sực nhớ nương t.ử nay thích ăn kẹo đường hoa quế mùa , nên định ngoài xem ạ."
Hạ Hầu phu nhân , bật thở dài bất lực: "Xưa nay chỉ bà là thương nó nhất. Nó lớn chừng mà bà vẫn còn chạy vạy mua ba cái thứ cho nó."
La ma ma bồi, định nhân cơ hội xin cáo lui.
Ai ngờ Hạ Hầu phu nhân liếc Thanh Cát thêm một nữa: "Tiểu nha ở phòng nào ? Sao trông quen mặt thế?"
La ma ma cuống quýt đáp: "Là của một nha trong phòng ạ. Nó mới từ quê lên thành, nô tỳ giữ nó bên cạnh để mở mang tầm mắt. Thấy nó đáng thương nên nô tỳ thu nhận, nhưng dẫu vẫn còn thiếu dạy dỗ, nhiều việc chỉ bảo dần dần."
Hạ Hầu phu nhân lúc mới thu hồi ánh mắt: "La ma ma vốn bụng. Có chuyện gì bà nhớ chiếu cố A Tuyết nhiều thêm một chút nhé."
Lát dặn dò La ma ma thêm vài câu bà mới để La ma ma rời .
Sau khi rời , La ma ma thở phào một tiếng nhưng vẫn còn hết sợ: "Nếu để phu nhân chuyện thì kiểu gì cũng rắc rối to."
Thanh Cát bình luận gì, chỉ lặng lẽ bước theo.
La ma ma thấy nàng cứ đực mặt như khúc gỗ, trong lòng cũng dâng lên một cảm giác khó tả. Bà nghĩ thầm bình thường con nhãi mồm mép tép nhảy, nay im ỉm thế , chắc hẳn trong lòng cũng đang khó chịu.
... thế thì , suy cho cùng nó cũng chỉ là một thứ dân quèn, bà cũng chẳng thể giúp gì .
Hai cứ thế mỗi ôm một tâm sự riêng, cúi gằm mặt ngoài. Rốt cuộc cả hai cũng thuận lợi thoát khỏi một cánh cửa phụ, nơi đó sẵn một cỗ xe ngựa đợi đón.
Thanh Cát sang. Kẻ đ.á.n.h xe là võ nghệ, công phu khá vững. Còn hai cạnh càng xe thì đích thị là cao thủ.
Nàng vốn Hạ Hầu Thần phủ nuôi một đám môn khách, thảy đều là cao thủ hạng nhất, xem lời đồn hề sai.
Nhìn nhịp thở của hai tên đó là tuyệt đối hạng tầm thường. Nếu nàng đối đầu với chúng, trong trường hợp dùng khinh công và ám khí để đ.á.n.h lén thì chắc chắn nàng là đối thủ của bọn họ.
Có điều nếu thực sự liều mạng, hẳn là nàng chẳng cơ hội nào.
Cho dù gặp cao thủ nhường nào, chỉ cần khinh công , chạy trốn nhanh thì rốt cuộc vẫn giữ mạng.
Lại thêm việc tung ám khí lúc đối phương sơ hở, chừng sẽ chuyển bại thành thắng, hươu c.h.ế.t tay ai còn .