Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 6: Trông cũng khá đẹp
Cập nhật lúc: 2026-08-11 04:06:27
Lượt xem: 853
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khuôn mặt của Thanh Cát cứ như mà phơi bày mắt .
Những hạt mưa lấm tấm, mỏng manh hắt chéo qua gò má nàng. Hàng mi thon dài khép hờ, nàng cứ thế tĩnh lặng ngay ngắn ở đó. Tình cảnh vượt khỏi phạm vi những gì nàng từng chỉ dạy, thế nên nàng cũng với tính cách của vị Hạ Hầu nương t.ử thì lúc nên thế nào. Do đó, nàng đành cúi đầu im lặng để đối phó.
lúc , Mạc Kinh Hy bước lên phía , cố gắng kìm nén giọng : "Ninh Vương điện hạ, ngài là ý gì?"
Những ngón tay thon dài như ngọc của Ninh Vương vẫn nắm chặt chuôi kiếm bên hông, chẳng thèm liếc Mạc Kinh Hy lấy một cái, càng buồn để tâm tới. Bị ngó lơ một cách triệt để, Mạc Kinh Hy nhất thời cảm thấy ngượng ngập, đành mím chặt môi và chằm chằm Ninh Vương.
Cùng lúc đó, Ninh Vương đưa mắt thẳng về phía Thanh Cát. Nàng thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt chứa đầy sự đ.á.n.h giá đầy hứng thú, sự tôn trọng nên dành cho Hạ Hầu nương tử, cũng chẳng chút t.ử tế nào dành cho vị Vương phi tương lai của .
Hắn là Ninh Vương điện hạ, nay vẫn luôn như , đời chẳng thứ gì lọt mắt . Xuyên qua làn sương mưa mờ ảo, chậm rãi đưa tay lên và lệnh: "Lại đây."
Đó là một khẩu khí lệnh thể chối từ, hệt như đang gọi một con thú cưng mà nuôi dưỡng.
La ma ma bên cạnh vẫn luôn cúi gằm mặt, còn Mạc Kinh Hy nhíu mày nhưng dám lên tiếng. Thấy , Thanh Cát bèn dậy và bước xuống khỏi xe ngựa.
Trên con đường quan lộ lúc la liệt những mảnh t.h.i t.h.ể đứt lìa, quyện cùng nước m.á.u sương mưa nhuộm đỏ, hòa lẫn với tàn tích của cỗ xe ngựa từng vô cùng lộng lẫy. Thanh Cát giữ ánh mắt thẳng, duy trì dáng vẻ đoan trang của Hạ Hầu nương tử, nhẹ nhàng giẫm lên mặt đường ướt át để tiến về phía Ninh Vương.
Nàng khoác bộ y phục gấm vóc màu xanh cỏ vân mây dài thướt tha, trong khi mái tóc đen mượt như mây búi lên cao. Bước trong màn mưa bụi mờ ảo, trông nàng toát lên vẻ thanh tao thoát tục, da cốt trắng ngần tựa như tạc từ băng ngọc.
Mạc Kinh Hy theo bóng lưng mỏng manh của Thanh Cát, bàn tay giấu trong tay áo bất giác nắm chặt . Còn lúc , Thanh Cát đến ngay mặt Ninh Vương điện hạ.
Đã từng vô , nàng im lặng ở phía . Cũng từng vô , nàng tay cầm lưỡi d.a.o mỏng, lấy để bảo vệ . Nàng từng là một thanh đao, là một cái bóng, là mật danh Tam Thập Thất giấu trong góc tối tên tuổi, cũng là "Thanh Cát" thờ ơ ban cho một cái tên. Nàng bao giờ nghĩ rằng sẽ một ngày bước mặt , đối diện trực tiếp với sự ngông cuồng, lạnh lùng, cũng như sự tàn nhẫn quả quyết của .
Ninh Vương lúc trông thật cao ngạo, quý phái nhưng lạnh nhạt bễ nghễ. Thanh Cát khẽ ngẩng mặt lên, thẳng đôi mắt mà đây nàng tuyệt đối dám , đó mới cất lời: "Không điện hạ phá hỏng xe ngựa của , bảo xuống xe là chuyện gì căn dặn?"
Ninh Vương rủ mắt Thanh Cát ở ngay mặt. Nước da nàng trắng như tuyết, đôi mắt đen láy phảng phất như ngâm trong làn nước thu trong vắt, quả thực là một mỹ nhân hiếm đời. Mỹ nhân cũng đang , dáng vẻ đặt thấp, nhưng ánh mắt mang theo chút ý vị so kè.
Hắn quan sát mỹ nhân , đó khóe môi chợt nhếch lên: "Nữ nhi nhà Hạ Hầu nuôi dưỡng quả thực xinh yêu kiều."
Khẩu khí của mang theo vẻ khinh bạc và chút ý tứ bỡn cợt.
Nghe , Thanh Cát khẽ bật . Hắn đúng là giỏi thật, chỉ bằng một câu thể đắc tội bộ gia tộc Hạ Hầu. Chẳng lẽ từng nghĩ đến mục đích ban hôn của thiên t.ử ? Không luôn đặt đại cục lên hàng đầu ư, cớ bây giờ bảo liên hôn mà hành xử thế ?
Thế là nàng cũng đ.á.n.h giá , khóe môi nhếch lên một nụ đáp trả: "Điện hạ phong tư như ngọc, diễm lệ tuyệt luân, xem nam nhi hoàng gia tông thất cũng nuôi dưỡng vô cùng xuất chúng."
Đối mặt với lời trêu chọc mang tính phản kích rõ ràng của Thanh Cát, Ninh Vương chút bất ngờ. Đôi mắt đen láy của dâng lên vẻ buồn khi quan sát nàng, đó bật thành tiếng: "Rất . Nếu hai ái mộ lẫn , gặp yêu, thì xem đúng là lương duyên trời ban."
Nói xong, bèn đưa tay , bàn tay lật . Những khớp xương mạnh mẽ nắm chặt lấy tay nàng như một chiếc kìm sắt, căn bản cho phép nàng chối từ.
Vào khoảnh khắc cảm nhận sức mạnh và nhiệt độ từ tay Ninh Vương, cơ thể Thanh Cát cứng đờ trong giây lát. Nàng ngờ Ninh Vương đột ngột hành động . Trên tay nàng vốn những vết chai sần tích tụ do rèn luyện quanh năm, dù những ngày qua cẩn thận bảo dưỡng nên mờ nhiều, nhưng rốt cuộc vẫn thể giống với đôi bàn tay của quý nữ nuôi dưỡng nơi khuê phòng.
May mắn , Ninh Vương phát hiện điều gì bất thường. Thậm chí sự cứng đờ của nàng cũng chỉ khiến nghĩ rằng nàng đang dọa sợ.
Hắn khẽ trầm thấp, giọng dịu dàng, ánh mắt ôn hòa, nhưng lời thốt mang đậm tính răn đe: "Có lẽ ngày hôm nay nàng là một thiên kim tiểu thư nuông chiều từ bé, nhưng bắt đầu từ hôm nay, nàng chính là Ninh Vương phi. Mà là Ninh Vương phi thì dáng của một Ninh Vương phi."
Sắc mặt của Mạc Kinh Hy cạnh đó vô cùng khó coi. La ma ma định lên tiếng gì đó, nhưng hai họ liếc đều kìm nén . Việc Ninh Vương đang răn dạy Vương phi tương lai ngay tại đây chính là đang chà đạp lên thể diện của nhà Hạ Hầu. Thế nhưng ngay lúc , Tây Uyên như lang như hổ đang rình rập xung quanh, bọn họ quả thực dám lên tiếng phản bác.
Thực chuyến đưa dâu lẽ do trưởng công t.ử nhà Hạ Hầu là Hạ Hầu Chỉ Lan đích dẫn đầu. Thế nhưng đội đưa dâu xuất phát bao lâu thì Hạ Hầu Chỉ Lan nhiễm phong hàn, đành dừng chân tại dịch trạm. Theo lẽ thường thì Hạ Hầu Chỉ Lan hoặc Mạc Kinh Hy nên nhanh chóng về báo tin để tìm thế, nhưng chẳng hiểu vì lý do gì mà nhà Hạ Hầu đến nay vẫn cử thêm tới. Do đó, chủ trì việc đưa dâu hiện tại chỉ một Mạc Kinh Hy.
Mạc Kinh Hy là đại quản sự nhà Hạ Hầu trọng dụng nhất, mặt thường thể hô mưa gọi gió, nhưng mặt hoàng thất vốn ngang hàng hoặc thậm chí cao hơn nhà Hạ Hầu một bậc, thì ông chỉ là một tên đại quản sự mang họ ngoài. Hoàn đủ tư cách để lên tiếng mặt Ninh Vương.
Sự ngó lơ của Ninh Vương ban nãy đủ thể hiện thái độ của đối với Mạc Kinh Hy .
Ngay lúc , Ninh Vương cúi xuống hỏi Thanh Cát: "Có cưỡi ngựa ?"
Thanh Cát ngước Ninh Vương, khi câu mỉm đỗi dịu dàng, nhưng nụ ẩn chứa sức uy h.i.ế.p thể chối từ. Hắn vốn dĩ luôn độc đoán, nay đương nhiên sẽ cho phép Vương phi của lời từ chối.
Thế là nàng đón lấy ánh mắt của , khẽ đáp: "Không ."
Ninh Vương dường như thấu tâm tư nhỏ nhặt của nàng, nhưng bận tâm mà chỉ cho qua chuyện. Những ngón tay đầy lực lượng của siết lấy tay nàng, cất giọng bao dung: "Không , nàng thể cưỡi chung một con ngựa với bản vương."
Trong lúc chuyện, vòng tay ôm lấy eo Thanh Cát, gần như là ôm trọn nàng lòng. Sau đó hình bật lên, kéo theo nàng bay lướt trong màn mưa bụi mờ mịt.
Giữa tà áo bay phấp phới, Thanh Cát âm thầm kìm nén bản năng do huấn luyện nhiều năm. May mà chuyện diễn nhanh, chỉ trong khoảnh khắc, Ninh Vương ôm nàng đáp xuống lưng ngựa.
Tấm áo mưa bằng gấm tráng mỡ cá rộng lớn trùm kín lấy Thanh Cát. Áp sát ngay phía lưng nàng chính là lồng n.g.ự.c rắn chắc, cứng cáp của Ninh Vương. Hơi thở thuộc về chủ nhân năm xưa bao trùm lấy Thanh Cát, khiến nàng cảm thấy khó thở.
Dường như nhận sự căng thẳng của nàng, Ninh Vương cúi đầu kề sát tai nàng : "Nương t.ử nhà Hạ Hầu mà sợ đến mức ?"
Nghe , Thanh Cát ép bản giơ tay lên, bám lấy cánh tay cứng cáp mạnh mẽ của . Nàng mở miệng, giọng trầm và mềm mỏng: "Có điện hạ chở che, sợ."
Ninh Vương tỏ vẻ khá hài lòng. Hắn siết chặt lấy vòng eo thon gọn của nàng : "Rất , bản vương ghét mấy thiên kim khuê các ẻo lả vặn vẹo, chẳng chút thú vị nào."
Lúc câu , giọng vẫn đỗi dịu dàng. ngay đó, khẽ nghiêng đầu, giữa màn mưa phùn gió bấc, đôi môi mỏng lạnh lùng thốt một chữ: "G.i.ế.c."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-6-trong-cung-kha-dep.html.]
Ngay khi chữ "g.i.ế.c" sắc bén như c.h.é.m đinh chặt sắt rơi xuống, con ngựa của cũng lập tức phi nước đại về phía . Móng ngựa dồn dập đạp lên con đường quan lộ ẩm ướt, gió thổi áo mưa tạo tiếng kêu phần phật, còn những hạt mưa lấm tấm thì ngừng hắt lên mái tóc Thanh Cát.
Thanh Cát thấy tiếng binh khí va chạm vang lên từ phía , nương theo đó là những tiếng la hét t.h.ả.m thiết. Những tên sát thủ Tây Uyên định sẵn là mà về.
Trời dần sập tối. Vì trời mưa nên đường quan lộ cũng mấy bóng , thỉnh thoảng mới thấy vài lão nông đ.á.n.h xe bò chầm chậm sát bên lề đường.
Ngựa của Ninh Vương nhẹ nhàng chạy con đường ẩm ướt, theo sát phía là ba mươi sáu kỵ binh vệ huấn luyện bài bản của vương phủ. Tiếng móng ngựa dồn dập đạp vũng nước khiến những nông dân ven đường lộ rõ vẻ kinh hoàng, hốt hoảng tránh đường.
Trong sự xóc nảy của ngựa chạy, Thanh Cát cảm nhận vật gì đó đeo bên hông cứ liên tục cấn nàng, mang đến một cảm giác chân thực rõ ràng. Thanh Cát nhanh chóng nhận đó là lệnh bài của Ninh Vương.
Lệnh bài đó mạ vàng khắc hoa văn rồng, hễ lệnh bài xuất hiện là thể điều động ba mươi vạn đại quân Vũ Ninh, và đương nhiên cũng khiến cho bộ ám vệ của Thiên Ảnh các cúi đầu lệnh. Đó chính là lệnh bài mà Thanh Cát từng quỳ lạy và thề nguyện cống hiến cả mạng sống.
Còn bây giờ, lệnh bài đó đang ép sát eo của nàng, cách một lớp cẩm bào mỏng manh mà in hằn lên vùng eo. Điều đối với Thanh Cát mang đến chút dằn vặt, nhưng đồng thời cũng xen lẫn cảm giác mới lạ.
Trong tâm trạng kỳ lạ , nàng hồi tưởng những chuyện xảy . Nàng hiểu rằng đằng hành động vẻ ngông cuồng của Ninh Vương thực chất đều nguyên do của nó. Người vốn đa nghi, đa nghi đến mức tin tưởng gia tộc Hạ Hầu mà đang liên hôn. Vì , khi gặp gỡ thích khách Tây Uyên, dứt khoát vung kiếm chẻ đôi xe ngựa.
Hắn cần liên hôn, cần Hạ Hầu nương tử, nhưng tất cả đám ma ma, nha , hộ vệ kèm thì thèm giữ một ai. Hành động quả thực ngông cuồng trái lẽ thường, suy cho cùng là đội ngũ đưa dâu, chứ đem bán con gái . Thế nhưng Ninh Vương vốn dĩ là loại như , nên nàng cũng chẳng thấy bất ngờ.
Thực thoát khỏi sự kèm cặp của La ma ma và Mạc Kinh Hy, Thanh Cát thấy vui vẻ, bởi bọn họ chính là giám sát nàng. Ai mà ngày ngày một đôi mắt rình mò trong bóng tối cơ chứ.
Có điều, nếu bọn họ đuổi thật, thì ai sẽ trả cho nàng món tiền thứ hai, thứ ba đây? Những khác thì thôi, nhưng riêng kẻ chi tiền là Mạc Kinh Hy thì nàng tìm cách vớt vát . Hoặc là La ma ma cũng , La ma ma giống mấy ma ma bình thường, hẳn là thể giúp nàng thông tin báo tin để đòi tiền.
Trong lúc nàng mải suy nghĩ thì Ninh Vương đưa Thanh Cát đến một trạm dịch.
Vừa đến nơi, thấy thị vệ chờ sẵn ở đó để tiếp ứng. Ninh Vương dẫn Thanh Cát bước trạm dịch giữa sự hộ tống của đám thị vệ đông đảo.
Nơi mang tiếng là trạm dịch nhưng trông giống một tòa phủ hơn. Vừa bước chân thấy đình đài, ao hồ, cùng những hàng rào trồng đầy kỳ hoa dị thảo. Trong sân treo sẵn đèn lồng, ánh sáng mờ ảo le lói hắt giữa màn sương đêm tĩnh mịch cơn mưa.
Khi bước đến phòng, Ninh Vương nghiêng đầu Thanh Cát : "Hôm nay tạm nghỉ ở trạm dịch, ngày mai của vương phủ sẽ đến đây đón dâu."
Thanh Cát bèn hỏi: "Ý điện hạ là... chỉ giữ một ở đây ?"
Ninh Vương đáp: "Nàng cứ yên tâm, bây giờ đến địa giới Vũ Ninh , để xem kẻ nào mắt dám đến đây tìm c.h.ế.t."
Lời thốt , sát khí tràn ngập cản nổi.
Thanh Cát rủ mắt xuống, ngoan ngoãn đáp: "Thiếp đương nhiên theo sự sắp xếp của điện hạ, thế nhưng những tùy tùng, nô bộc, nha và hộ vệ mà mang từ nhà , dám hỏi điện hạ, bọn họ giờ đang ở ?"
Ninh Vương tỉnh bơ: "Đã mời bọn họ về ."
Hắn dùng một chữ "mời" mà khách sáo. Người khéo tưởng quy củ mời uống mới tiễn . Hắn nay từng lý, mà nàng cũng quá quen với việc phục tùng.
Thế nhưng lúc nàng đành tranh luận lý lẽ với chủ nhân bất phân thị phi : "Điện hạ, những đó đều là dùng quen . Nếu rời xa bọn họ, thấy chút quen, huống hồ đó còn là của hồi môn của ."
Ninh Vương chẳng mảy may để tâm: "Không quen cũng quen. Còn về của hồi môn, cần cũng chẳng , là một đám vô dụng. Đợi nàng gả qua đây, bản vương sẽ sắp xếp cho nàng những hơn."
Thanh Cát: " mà..."
Ninh Vương cắt ngang lời nàng: "Nhà Hạ Hầu các nàng cũng là thế gia trăm năm, là gia quy nghiêm ngặt . Thế nào, đạo lý tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu mà nàng cũng hiểu ?"
Hắn nàng với nụ như như : "Hay là , nữ nhi nhà Hạ Hầu ngay cả những điều cũng hiểu, cần bản vương gọi ma ma trong cung đến dạy dỗ nàng ?"
Nghe lời , Thanh Cát hiểu rằng nếu là Hạ Hầu Kiến Tuyết hàng thật giá thật thì chắc chắn tức điên lên . Những danh gia vọng tộc kiểu coi trọng nhất là danh tiếng, gặp chủ nhân coi trọng lễ pháp thế , thể tức đến trừng mắt.
Cũng may đây là nàng. Nàng sẽ tính toán chi li, cũng chẳng bận tâm, gì thì tùy. Cho dù c.h.ử.i rủa nhà Hạ Hầu c.h.ế.t cả nhà thì cũng .
Có điều, hiện tại với tư cách là nữ nhi nhà Hạ Hầu, nàng vẫn bảo vệ tôn nghiêm của gia tộc, ít cũng đấu tranh lấy lệ vài câu chứ nhỉ?
Thế là nàng cất giọng vô cùng cương trực, chính nghĩa lẫm liệt: "Điện hạ, hôn sự giữa nhà Hạ Hầu và điện hạ là do thiên t.ử ban cho. Điện hạ nếu kết tình Tần Tấn với nhà Hạ Hầu..."
Nàng một nửa thì đột nhiên thấy tiếng gió rít vang lên từ bên ngoài. Tiếng gió khác hẳn tiếng gió bình thường, nó sắc nhọn và chói tai vô cùng.
Nàng lập tức câm bặt, thốt nửa chữ nào nữa. Tiếng động bên ngoài thật sự quá đỗi quen thuộc. Đó chính là tiếng bước chân của các chủ Thiên Ảnh các, Diệp Mẫn.
Người là kẻ duy nhất đời, ngoại trừ bản nàng, khuôn mặt thật của Tam Thập Thất Thiên Ảnh các. Nếu để Diệp Mẫn thấy bộ dạng hiện tại của nàng...
Thanh Cát lập tức đôi co thêm lời nào với Ninh Vương nữa. Chuyện đó liên quan gì đến nàng! Nhà Hạ Hầu c.h.ử.i c.h.ế.t cũng là chuyện của bọn họ!
Nàng chỉ lập tức đầu chạy trong phòng và trốn !
... cũng thể quá đột ngột, Ninh Vương sẽ sinh nghi.
lúc , hương thơm nhè nhẹ của lá cây sồi thoang thoảng bay tới, khiến da đầu Thanh Cát như nổ tung. Nàng quá quen thuộc với mùi hương . Diệp Mẫn đến , y đang ở ngay ngoài cửa!