Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 61: Đánh tráo

Cập nhật lúc: 2026-08-12 23:34:54
Lượt xem: 514

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

La ma ma tới một viện lạc, kẻ lén lút bế một đứa trẻ sơ sinh bước . Thanh Cát từ xa thấy đứa bé bọc kín trong tã lót, do cách khá xa nên nàng rõ.

La ma ma dẫn nhũ mẫu vội vã tới phòng của tiểu thế tử, lúc nhũ mẫu hầu hạ bên cạnh mặt.

Nhũ mẫu liếc tiểu thế tử, khỏi hít một ngụm khí lạnh: "Hai đứa trẻ thật sự quá giống !"

La ma ma khẽ : "Ai mà ngờ trùng hợp đến , những nương giống mà con cũng giống, thêm thuật dịch dung phụ trợ thì đúng là cơ hội trời ban."

Ngay lập tức, bà hạ thấp giọng: "Đổi ."

Nhũ mẫu gật đầu, thế là hai vội vàng mở tã lót của đứa bé, thậm chí cởi cả lớp áo lót mỏng bên trong . Chợt thấy hai đứa trẻ gần như giống như đúc ở đặc điểm, chỉ khác là đứa bé bế về buộc một sợi chỉ đỏ ở mắt cá chân để dấu.

La ma ma dặn: "Sợi chỉ đỏ luôn đeo, đừng tháo kẻo nhầm lẫn."

Ngờ đúng lúc , bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng hét chói tai, ngay đó lớn tiếng la lên: "Có ma, ma !"

Cả hai đều giật nảy , La ma ma càng sầm mặt xuống: "Ầm ĩ cái gì !"

Lúc , một tỳ nữ bên cạnh vội vã chạy tới: "Ban nãy, Tiểu Cảnh đột nhiên là gặp ma!"

La ma ma trầm mặt mắng: "Làm thể ma !"

Tỳ nữ hoảng sợ, trong mắt đầy vẻ kinh hãi, dè dặt đáp: ", nhưng hình như nô tỳ cũng thấy..."

Trong lúc nàng đang , bên ngoài đột nhiên phát từng đợt tiếng hét sợ hãi.

Chân mày La ma ma nhíu chặt. Hiện giờ bà đang lén đưa một đứa bé khác phòng tiểu thế tử, nếu chuyện xé to thì e rằng cái viện sẽ kiểm tra gắt gao. Đến lúc đó, xử lý tiểu thế t.ử đ.á.n.h tráo sẽ phiền phức.

Suy cho cùng, trong mắt nhà họ Hạ Hầu và Hạ Hầu phu nhân, tiểu thế t.ử vô cùng quan trọng, tuyệt đối thể để xảy bất cứ sai sót nào. Chỉ một chút động tĩnh nhỏ cũng sẽ khiến nhà họ Hạ Hầu cảnh giác.

bèn liếc hai đứa bé. Đứa bé bà đưa buộc sợi chỉ đỏ ở mắt cá chân, đó là nút thắt do chính tay bà buộc nên chắc chắn sẽ thể nhầm lẫn .

Thế là bà dặn dò: "Ngươi trông chừng hai đứa bé, một lát về ngay."

Chờ La ma ma ngoài, nhũ mẫu định đổi hai đứa trẻ, nhưng khi chúng giống như đúc, sai biệt một ly, nàng nhất thời cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

lúc , đột nhiên một cơn gió thổi qua, ngọn nến bên cạnh chập chờn phụt tắt.

Trong lòng nàng giật thót, cả run rẩy, bất chợt sợ hãi tột độ.

Có ma, thật sự ma ?

Nàng lập tức hoảng sợ, ở đây một thì quá đáng sợ bèn lùi bức bình phong, chạy tới bên cửa sổ để xem tình hình bên ngoài.

Ngay phía lưng nàng , Thanh Cát nhẹ nhàng đáp xuống một tiếng động đến mặt hai đứa bé.

Cả hai đứa bé lúc đều đang chìm trong giấc ngủ say sưa ngọt ngào.

Phải công nhận rằng hai đứa trẻ thật sự giống . Không là vốn dĩ giống, thuật dịch dung của La ma ma quá cao minh, mà chỉ trong một thời gian ngắn khiến con của Hạ Hầu Kiến Tuyết giống tiểu thế t.ử đến .

Thanh Cát cứ thế chằm chằm đứa con của Hạ Hầu Kiến Tuyết, lặng lẽ quan sát một lát, đó chậm trễ nữa mà nhanh chóng đổi vị trí của hai đứa bé cho .

Nàng vểnh tai ngóng động tĩnh của nhũ mẫu ngoài bức bình phong, đôi tay thoăn thoắt thao tác.

Nút thắt phức tạp, thường dĩ nhiên , nhưng Thanh Cát tình cờ .

Nàng thắt từ khi còn nhỏ.

Năm xưa khi còn là món hàng rẻ mạt tìm cách chạy trốn, nàng từng thắt kiểu nút cánh cửa.

Trên đời , lẽ ngoài La ma ma thì chỉ nàng .

Nếu nhờ nút thắt , nàng dĩ nhiên vẫn cách khác, chẳng hạn như để hai đứa bé chạm chân dời nút thắt qua. Xương chân trẻ con mềm, kết hợp với thủ pháp đặc biệt hẳn là sẽ , hoặc dứt khoát bày mưu phá hỏng nút thắt . bây giờ sẵn thì âu cũng là chuyện trùng hợp.

Có lẽ đây chính là mệnh, mệnh thuộc về con của Hạ Hầu Kiến Tuyết, đến ông trời cũng về phía nàng, giúp nàng tay thuận lợi hơn.

Nàng dùng ngón trỏ từ từ quấn lấy sợi chỉ đỏ, đó nhẹ nhàng kéo . Kéo xong, nàng dùng một ngón tay khác kẹp lấy sợi chỉ, vòng một vòng luồn từ lên, vòng xuống, đặt đầu dây bên trái lên ngón cái bên .

Cứ thao tác thoăn thoắt vài bận như thế, sợi chỉ đỏ liền cởi . Nàng dựa theo cách thắt ban đầu, nhanh chóng buộc sợi chỉ mắt cá chân tiểu thế tử.

Buộc xong, xác nhận giống hệt như cũ, nàng mới tung nhảy vọt trở xà nhà.

lúc La ma ma vặn : "Ma với quỷ cái gì, chỉ giỏi quá lên, cần bận tâm!"

Nhũ mẫu trong lòng thỏ thẻ: "Ta cứ thấy lưng lạnh toát, hình như chỗ nào ."

La ma ma giục: "Đừng nghĩ ngợi nữa, mau lên!"

Ngay đó hai đổi chỗ hai đứa trẻ, sắp xếp ngay ngắn.

La ma ma hai đứa bé giống hệt , tự dưng cảm thấy chút kỳ lạ trong lòng. Bà cẩn thận kiểm tra sợi chỉ đỏ mắt cá chân đứa bé, xác nhận vấn đề gì mới thở phào nhẹ nhõm. Sợi chỉ đỏ chỉ cách thắt, khác gỡ xuống thì chỉ nước cắt đứt. Hơn nữa sợi chỉ đỏ theo tiểu công t.ử hơn mười ngày nay, tuyệt đối thể nhầm lẫn .

Sau khi thở phào, bà cũng cảm thấy chuyện diễn thật sự quá suôn sẻ.

Theo đúng kế hoạch của bà , bắt đầu từ lúc rời khỏi phủ Ninh vương, tiên cứ cho hai trong bốn nhũ mẫu đổ bệnh. Như khi đến Thần phủ Hạ Hầu, bà sẽ từ từ bổ sung nhũ mẫu khác. Đến lúc tráo đổi, hai nhũ mẫu của phủ Ninh vương cũng mặt, nhất là cứ ốm luôn .

Như thể thần quỷ mà đ.á.n.h tráo đứa trẻ. Trẻ con nhỏ thế mỗi ngày một khác, cho dù nhũ mẫu phủ Ninh vương khỏi bệnh thì cũng gần một tháng tiếp xúc với đứa bé, thấy đứa bé chút đổi cũng sẽ cho là bình thường.

Còn đợi đến khi trở về phủ Ninh vương, nhũ mẫu vẫn là nhũ mẫu cũ, thị vệ vẫn là thị vệ cũ, thậm chí vương phi cũng dung mạo y hệt lúc , đến lúc đó thì ai mà nhận cơ chứ?

Sẽ ai , thứ tráo đổi .

Thực ngay cả La ma ma cũng cảm thấy, nếu Vương Tam đó cùng nương t.ử nhà , ăn mặc giống hệt thì bà cũng chẳng thể nào phân biệt nổi.

Ninh vương , chỉ tưởng rằng vương phi của trở về. Đến lúc đó dù tính tình khác lạ thì cũng chỉ cho là phụ nữ sinh con xong tâm tính đổi, hiển nhiên sẽ hề nghi ngờ.

Thanh Cát lặng lẽ chờ đợi, trong thời gian đó tiểu thế t.ử từng tỉnh giấc lóc, nhũ mẫu cho b.ú và dỗ dành.

Dỗ xong tiểu thế tử, nhũ mẫu chìm giấc ngủ.

Thanh Cát lặng lẽ một tiếng động lẻn phòng, tiên điểm huyệt ngủ của nhũ mẫu. Huyệt điểm xong, theo lẽ thường sẽ ngủ say ít nhất bốn năm canh giờ, mà nàng thì chỉ cần thời gian một nén nhang là dư sức.

Đợi nhũ mẫu ngủ say, nàng bế tiểu thế t.ử đang chìm trong giấc mộng lên, đó lặng lẽ rời .

Thần phủ Hạ Hầu phòng thủ nghiêm ngặt, tầng tầng lớp lớp canh gác. Nếu nàng chỉ một thì dựa tuyệt kỹ khinh công của bản dĩ nhiên chẳng thành vấn đề, nhưng mang theo một tiểu thế t.ử như thế thì phát sinh biến .

Huống hồ bên ngoài Thần phủ Hạ Hầu còn thị vệ của phủ Ninh vương canh giữ, một khi biến thì nàng khó rũ bỏ để thoát .

Thế nên nàng nhắm sẵn từ , rời khỏi Thần phủ Hạ Hầu mà chỉ tới một sân hẻo lánh ở hậu hoa viên. Trông vẻ ngoài thì nơi từng là chỗ ở của vài nô bộc lớn tuổi việc vặt, nhưng vì nhiều nguyên nhân nên bỏ trống.

Vừa lúc tiểu thế t.ử tỉnh giấc.

Mới tỉnh dậy, bé ngáp một cái thật to, đó chớp chớp mắt tò mò ngó xung quanh.

Thanh Cát dùng đá đ.á.n.h lửa thắp sáng ngọn đèn dầu bên cạnh.

Dưới ngọn đèn dầu nhỏ bằng hạt đậu, tiểu thế t.ử Thanh Cát, đôi mắt bỗng sáng rỡ.

Ngọn lửa nhảy múa trong đôi mắt bé, bé thích thú toét miệng , còn vươn đôi tay nhỏ xíu quơ quơ như đòi Thanh Cát bế.

Thanh Cát bộ dạng của bé cũng bật , đó nàng dỗ dành: "Lát nữa sẽ đau một chút nhưng con đừng nhé. Nay con bốn tháng, là trẻ lớn , thể hở chút là nhè ."

Nói nàng nâng bàn chân nhỏ của tiểu thế t.ử lên.

Bàn chân nhỏ mập mạp trông thật ngây ngô đáng yêu, cầm trong tay vô cùng mềm mại, tưởng chừng như cả xương cũng mềm nhũn.

Thanh Cát mím môi khẽ .

Cậu bé đáng yêu, cực kỳ đáng yêu, hơn nữa đây còn là đứa con do chính nàng sinh .

Nàng và đứa bé từng chung một huyết mạch, khăng khít đến suốt mười tháng trời.

Giờ phút , nàng mới nhận thức sâu sắc thế nào là tình mẫu t.ử thiêng liêng.

Nàng nghĩ, dù bản nhiều tâm trí để yêu thương đứa bé, nhưng nàng nguyện dùng cách riêng của để cho bé nhiều thứ hơn.

Nàng nắm lấy bàn chân non nớt , cẩn thận tìm kiếm giữa các ngón chân, và tìm thấy ba vết mực màu tím ở bên trong. Đây là một dấu vết vẽ thành hình tròn nhỏ do chính tay Thanh Cát vẽ .

Khi sinh , tiểu thế t.ử mang kịch độc, đây cũng coi như một đặc điểm nhận dạng. Tuy nhiên theo lời của ngự y thì chất độc tan hết, Thanh Cát vẫn cảm thấy yên tâm nên đặc biệt lưu tâm thêm ám hiệu.

Nàng chắt lấy sắc tím từ rễ cây t.ử thảo âm thầm cất giấu . Mỗi ngày, nàng đều vẽ ba vệt nhỏ kẽ ngón chân của bé, lượt ở giữa ngón cái và ngón thứ hai chân trái, giữa ngón thứ tư và thứ năm chân trái, cùng với giữa ngón thứ ba và thứ tư chân .

Vị trí và hình dạng mỗi ngày đều chút đổi, để đảm bảo con tráo đổi.

Vị trí kín đáo, dẫu nhũ mẫu ngày thường tắm rửa cho tiểu thế t.ử cũng chỉ lau chùi rửa qua, chứ rảnh vạch kẽ ngón chân cho thật kỹ, cho nên sẽ phát hiện .

Lại thêm màu tím nhạt, còn phơn phớt chút màu xanh, qua cứ ngỡ là vết bớt mang từ trong bụng . Dù phát hiện cũng chẳng ai mảy may nghi ngờ.

Cho nên ít nhất là đến hiện tại, nàng thể chắc chắn đứa bé trong lòng chính là cốt nhục do sinh .

Nay nàng để đứa bé một dấu vết vĩnh viễn, sẽ ai phát hiện, cũng bao giờ phai mờ.

Nàng lấy túi đồ trong n.g.ự.c , bên trong một cây kim ngâm qua rượu trắng. Nàng dùng cây kim đó nhúng nước cốt rễ cây t.ử thảo, đó nhắm chuẩn vị trí, thoăn thoắt đ.â.m năm mũi kim mặt trong ngón chân của bé.

Nàng là cao thủ ám khí, thủ pháp dùng kim dĩ nhiên nhanh, chuẩn, hiểm. Năm mũi kim đ.â.m xuống hề thấy máu, nhưng ngay mặt trong ngón chân của đứa trẻ xuất hiện năm dấu chấm màu tím, lờ mờ xếp thành hình bông hoa mai.

Trẻ con dù cũng là trẻ con, là nơi da thịt non nớt mỏng manh nhất. Tiểu thế t.ử đầu tiên là ngẩn , đó mím môi tủi , dáng vẻ dám , nước mắt bắt đầu ứa .

nơi hẻo lánh, òa lên cũng chắc thấy, nhưng đây dẫu cũng là trong nội viện của Thần phủ Hạ Hầu, lỡ như ai thấy đ.â.m nghi ngờ thì .

Thanh Cát bèn vội vàng đưa tay lên, nhỏ giọng dỗ dành: "Đừng , chỉ dấu cho con thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-61-danh-trao.html.]

Người nhỏ nhắn nước mắt lưng tròng, phồng má lên.

Thanh Cát nắm lấy bàn tay bé xíu của : "Thực chỉ đau một lát thôi, cũng đau lắm , chẳng gì đáng cả."

Nước mắt bé rơi xuống trông thật tủi , nhưng rốt cuộc vẫn thành tiếng.

Thanh Cát liền cảm thấy ngoan, nhưng cũng đầy vẻ tủi .

Nàng nhẫn tâm, tiếp tục xăm thêm hai dấu ở các ngón chân khác, đồng thời thêm một dấu chỗ tóc cáu dày đầu bé. Tổng cộng là bốn dấu hiệu, đủ để đảm bảo đời kiếp tuyệt đối sẽ nhận nhầm nữa.

Làm xong những việc , nước mắt của đứa bé thực sự giàn giụa.

Thanh Cát khẽ thở dài, bế đứa bé lên: "Ta con đau, nhưng đây là cái giá mà con trả."

"Con sống cõi đời , sinh thể sở hữu tất thảy những gì . Chẳng hạn như , tâm nguyện lớn nhất của trong đời hộ , như những bình thường, đường hoàng ngẩng cao đầu bước ánh mặt trời. Vì tâm nguyện đ.á.n.h đổi nhiều."

Nàng khổ một tiếng: "Vì đ.á.n.h đổi quá nhiều nên giờ đây mờ mịt, khi đang bước con đường lầm lạc."

"Còn con, con nên cảm thấy may mắn vì sinh là dòng dõi của Ninh vương, mang trong dòng m.á.u hoàng tộc. Đời của con, chỉ cần đừng quá trớn, chỉ cần nước Đại Thịnh vẫn còn, con định sẵn sẽ cơm no áo ấm, đời kính trọng."

Thanh Cát nhẹ nhàng áp má bé, nàng cảm nhận những giọt nước mắt ướt át của đứa trẻ.

Nàng hiểu đứa trẻ thể hiểu những gì , nhưng nàng vẫn .

Nàng sắp rời , thể sẽ bao giờ , lúc nàng sẽ vĩnh viễn chẳng thể gặp bé nữa.

Nàng trầm giọng: "Vì cuộc sống cẩm y ngọc thực của con , vì để kẻ gian hãm hại, chỉ trả một cái giá nho nhỏ bằng sự đau đớn, chẳng là điều thể chịu đựng ?"

Tiểu thế t.ử Thanh Cát , rốt cuộc cũng ngừng . Cậu bé mở to đôi mắt đẫm lệ Thanh Cát ở phía .

Dường như cơn gió nhẹ thoảng qua, thổi bay vài sợi tóc tơ trán tiểu thế tử, thổi bay cả hàng mi đen nhánh đang vương lệ của bé.

Thanh Cát dáng vẻ của , thấy chọc thương xót, vài phần buồn .

Dù bản tính nàng lạnh nhạt đến , thì đây vẫn là cốt nhục do chính sinh .

Nàng cố gắng hết sức toan tính , bảo vệ an . Sau khi nàng rời , đường đời của bé vẫn còn dài, nhưng may mắn là bé vẫn còn phụ của .

Thanh Cát bỗng nhớ đến Ninh vương. Khi ôm tiểu thế tử, như rũ bỏ hết thảy vẻ kiêu ngạo lạnh lùng thường ngày, biến thành một cha hiền từ, trong ánh mắt ngập tràn sự yêu chiều cưng nựng.

Nàng tin rằng, cho dù một ngày đứa trẻ do thiên kim thế gia nào đó sinh cho , vẫn sẽ đối xử với đứa trẻ, đến mức để chịu ấm ức.

nàng giơ tay lên, dịu dàng vuốt ve gò má bé, nhỏ giọng : "Sau , con mặt khác. Nếu con ấm ức, hãy chỉ phụ của con, tức Ninh vương. Phải cho thật đáng thương, như mới thể lấy nhiều sự che chở từ ."

"Sau thể sẽ những đứa con khác, nhưng suy cho cùng, con vẫn là trưởng t.ử của . Con một chút, sẽ xót xa hơn một chút."

Thế nhưng đứa bé còn quá nhỏ, thể đáp nàng điều gì, chỉ mở to mắt, bộ dạng dường như đang cố hiểu mà hiểu.

Thanh Cát bộ dạng của , : "Tạ Thừa Uẩn, cứ coi như con hiểu. Con sống cho thật , nhớ, nhớ cả đời ."

Nói đoạn, nàng bật , cất giọng dịu dàng nhất từ đến nay: "Bây giờ, đưa con về nhé."

Sau khi đưa đứa bé trở về, Thanh Cát cũng dám lơ là, cứ ẩn núp trong bóng tối để theo dõi.

Tuy đứa bé đổi , nhưng nàng vẫn lo Hạ Hầu Kiến Tuyết thấu. Dẫu cũng con ruột của nàng , nàng sẽ nhận điều bất thường.

Thế nhưng quan sát một chập, nàng mới phát hiện Hạ Hầu Kiến Tuyết căn bản chẳng thể nào phát hiện . Tuy ngày nào nàng cũng tới thăm con, nhưng chỉ dừng ở việc ngó qua một cái, hoặc ôm lên dỗ dành một lúc.

Mỗi ngày chỉ vỏn vẹn một lát như , phần lớn thời gian đứa bé đều do nhũ mẫu chăm sóc.

Lúc nàng chợt nhớ tới gia phong nhà họ Hạ Hầu, hình như Mạc Kinh Hy từng dạy nàng, rằng trẻ con nhà Hạ Hầu đều do nhũ mẫu nuôi nấng, còn cha ruột thì chịu trách nhiệm dạy bảo. Hiện giờ tiểu thế t.ử còn nhỏ, hiển nhiên cần dạy bảo.

Có lẽ Hạ Hầu Kiến Tuyết cũng lớn lên như , thế nên nàng và đứa trẻ, cho dù là con ruột của chăng nữa, cũng chẳng hề thiết.

Thực La ma ma cũng đang lo nhũ mẫu phát hiện điều bất thường, nhưng hiển nhiên nhũ mẫu chẳng thể nhận gì, dẫu thì đứa trẻ vẫn là đứa trẻ .

Thanh Cát trong lúc quan sát, cũng nhân tiện âm thầm lục lọi đồ cất giấu của La ma ma. Hồi đó La ma ma từng soát nàng, nàng dĩ nhiên sẽ buông tha cho mụ , bèn tiện tay nẫng luôn một ít vàng bạc mụ cất giấu, lật tung cả hộp trang sức của mụ lên.

Những thứ khác thì thôi, duy chỉ chiếc vòng ngọc đỏ , hiện đang La ma ma cất giữ.

Thanh Cát chiếc vòng ngọc đỏ, thực tình đôi chút do dự.

Lúc nàng từng hứa với Ninh vương sẽ đeo nó mãi mãi. Giây phút đó nàng thật lòng, cho nên nàng lấy chiếc vòng ngọc đỏ .

Thế nhưng món đồ giống những thoi vàng nén bạc khác, La ma ma rõ nó quan trọng nhường nào. Nếu cứ thế mất, ngộ nhỡ mụ sinh nghi, đúng lúc chạy về núi Tùy Vân đào hố tìm xác nàng, chẳng là mọc thêm nhánh đẻ thêm cành ?

Nàng đành từ bỏ, lấy nữa.

Lòng thầm nghĩ hẳn sẽ cơ hội, tới lúc đó tìm cách lấy chiếc vòng ngọc đỏ .

Làm xong hết thảy những việc , nàng cuối cùng mới bớt chút thời gian, tìm hiểu tung tích đứa trẻ bọn chúng đ.á.n.h tráo.

Mụ La ma ma hành sự kín đáo, Thanh Cát cũng theo dõi trong phủ mất nửa ngày mới tìm chỗ ở của đứa bé đó.

Hóa để tránh nghi ngờ, đứa trẻ hiện đang mạo danh là con của hạ nhân, nuôi dưỡng tại một tiểu viện hẻo lánh bên ngoài Thần phủ Hạ Hầu.

Lúc Thanh Cát qua đó, tình cờ bắt gặp cả La ma ma và Mạc Kinh Hy đều mặt. La ma ma đang cấp báo cáo về chuyện mang đứa trẻ cho.

La ma ma hài lòng : "Gia đình nông dân đó tuy nghèo một chút, chữ, nhưng thành bao năm vẫn chẳng mụn con nào, đang mong ngóng một đứa trẻ. Bây giờ cho họ đứa bé , bọn họ dĩ nhiên sẽ nuôi nấng t.ử tế, chúng cũng coi như bạc đãi Vương Tam."

Mạc Kinh Hy vẻ đồng tình: "Theo ý nương t.ử chẳng tìm một hộ gia đình giàu ? Sao tìm một nhà như ? Nghèo túng thế , liệu thể đối đãi t.ử tế với đứa trẻ ?"

La ma ma nhướng mày, kinh ngạc lườm Mạc Kinh Hy một cái: "Mạc , xử lý đứa trẻ thế nào là do sắp xếp, thấy hai cứ lo phần việc của mỗi ."

Mạc Kinh Hy bèn khẽ nhíu mày.

La ma ma: "Chúng g.i.ế.c đứa bé là nhân từ lắm . nếu tìm một gia đình giàu , đứa trẻ cơ hội sách chữ, lỡ một ngày nó bí mật thì chuyện sẽ tong. Bây giờ chúng giao đứa trẻ cho gia đình nông dân nghèo khổ nuôi dưỡng, tương lai nó..."

Nói tới đây bà dừng , cúi đầu đứa trẻ.

Kể từ khi bà cho đứa trẻ ăn viên t.h.u.ố.c đó, đứa bé rõ ràng trở nên ham ngủ hơn hẳn, tinh thần sa sút, dáng vẻ cứ mệt mỏi ủ rũ.

Khoảng thời gian quan trọng nhất để trí não một đứa trẻ phát triển trì hoãn, một khi lỡ thì sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa.

Cho dù một ngày nào đó Ninh vương phát hiện sự thật, tìm kiếm, đến lúc đó tập hợp hết thảy danh y trong thiên hạ thì cũng thể nào giúp đứa trẻ phục hồi như thuở ban đầu nữa.

Dĩ nhiên, những chuyện La ma ma hề cho Mạc Kinh Hy .

hạ quyết tâm g.i.ế.c Vương Tam, thì dứt khoát hạ độc ngu ngốc luôn con của nàng , như thế gọi là nhổ cỏ tận gốc.

Loại chuyện , bớt một , sẽ thêm một phần an tâm.

Ngay lúc , bà thu dọn tâm tư, với Mạc Kinh Hy: "Vài ngày nữa sẽ sai đưa đứa trẻ , đứa trẻ sẽ ở thôn trang chân núi, cả đời cuốc đất chăn bò."

Mạc Kinh Hy , khỏi cảm thấy mưu kế quả thật ác độc, chau mày : "Cả cuộc đời kiêu ngạo của Ninh vương sẽ mãi mãi rằng, m.á.u mủ ruột rà của tráo đổi."

La ma ma liền nở nụ phần đắc ý.

: "Thực chuyện chúng xét cho cùng vẫn cảm tạ vị Vương Tam nương t.ử . Nhờ nàng gắng sức đóng giả nương t.ử nhà nên Ninh vương mới mảy may chẳng sinh chút nghi ngờ nào. Chính nàng lấy trái tim Ninh vương, Ninh vương đối đãi với nàng cũng xem là tin tưởng và sủng ái, là tự bản nàng nhẫn tâm ruồng bỏ đứa trẻ."

Nói chung nếu chuyện Vương Tam gì đó thì thành công dễ dàng đến thế, tất thảy đều nhờ sự phối hợp khéo léo của nàng .

Ngay cả đám thị vệ và ám vệ của vương phủ , chẳng cũng nhờ nàng tiếp tay giấu giếm .

Mạc Kinh Hy , im lặng hồi lâu mới lên tiếng: "Bà cũng lý, cứ ."

La ma ma liếc Mạc Kinh Hy một cái: "Ông đừng tưởng , ông chung quy vẫn mềm lòng với nàng nữ nhân đó ?"

Mạc Kinh Hy rủ mắt: "Cô ... dung mạo giống nương t.ử đến , , rốt cuộc vẫn cảm thấy đôi chút khác biệt."

La ma ma nhạo báng: "Vậy thì ? Dòng m.á.u khác thì rốt cuộc cũng vẫn là khác . Nàng xinh đến mấy, thì cũng chỉ là một kẻ đê tiện mà thôi."

chằm chằm Mạc Kinh Hy: "Hơn nữa, ông thấy nàng quan trọng bằng nương t.ử ? Mạc Kinh Hy, lẽ nào vì tiện nhân đó mà ông định nảy sinh lòng phản nghịch với nương tử? Ông đừng quên, chuyện ông hiện tại thảy đều vì nương tử!"

Mạc Kinh Hy La ma ma một cái: "Ta là vì nương tử, nhưng bà thì chỉ vì mỗi nương tử, ?"

Sắc mặt La ma ma thoáng chững .

Mạc Kinh Hy: "Bà còn vì công tử. Đây là m.á.u mủ của công tử, bà giữ dòng m.á.u , để đứa bé ..."

La ma ma lập tức cắt ngang lời Mạc Kinh Hy: "Thì , nương t.ử công t.ử gì khác biệt ? Đều là con của bọn họ cả."

Mạc Kinh Hy lạnh một tiếng: "Phải, dòng m.á.u chảy trong cơ thể đứa trẻ đó ba phần tư là của Tây Uyên, đó là con của họ."

La ma ma híp mắt, âm trầm lên tiếng: "Sao tự nhiên ông chuyện , liên quan gì đến !"

Thanh Cát lạnh mắt bàng quan tất thảy những gì đang diễn . Nếu cơ hội, nàng ngắm đứa trẻ đ.á.n.h tráo một nữa để đảm bảo chắc chắn, nhưng hiện tại rảnh để lo, nàng còn túc trực bên cạnh tiểu thế tử, đành đợi vài hôm nữa tính tiếp.

Lúc thọ yến kết thúc, Hạ Hầu Kiến Tuyết sẽ nán nhà đẻ hơn hai mươi ngày, đó mới phủ Ninh vương. hiển nhiên là phía Ninh vương gửi thư hối thúc, nhắc tới việc công vụ trì hoãn nên bảo Hạ Hầu Kiến Tuyết xuất phát , sẽ đón ở giữa đường.

Người nhà Hạ Hầu thấy , bèn cùng Hạ Hầu Kiến Tuyết thương nghị.

Hạ Hầu Kiến Tuyết phần thấp thỏm. Dù đây mới là chính yếu cần che giấu, nếu giấu nổi, e rằng công sức đều sẽ đổ sông đổ biển.

vươn đầu cũng là một đao, rụt cổ cũng là một đao, huống hồ phụ mẫu cũng đang gặng hỏi, rốt cuộc nàng cũng đành đồng ý trở về.

Thanh Cát quan sát thấy Hạ Hầu Kiến Tuyết và La ma ma bí mật bàn bạc đủ loại đối sách, tính toán xem thế nào để qua mặt Ninh vương.

Còn về tiểu thế tử, hiển nhiên Hạ Hầu Kiến Tuyết mảy may nghi ngờ, xem đứa trẻ như con ruột của , xem nàng thể yên tâm.

Vài năm nữa, tiểu thế t.ử thể sẽ giống Ninh vương. Nếu bọn chúng thể chống đỡ đến lúc đó, chắc hẳn sẽ sinh nghi. Tuy nhiên đến lúc đó thì quá muộn, chúng sớm hết cách cứu vãn cục diện.

 

Loading...