Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 65: Lấy thân làm mồi nhử nhập cuộc

Cập nhật lúc: 2026-08-12 23:34:58
Lượt xem: 532

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu đó trong thần sắc của Thanh Cát vẫn còn đọng sự tuyệt vọng cùng vẻ cầu xin, thì bắt đầu từ khoảnh khắc , biểu cảm mặt nàng từng chút một đổi.

Ánh mắt nàng trở nên sắc bén, thần sắc hóa thành lạnh lùng.

Nàng dùng cánh tay từ từ chống đỡ cơ thể dậy, giơ tay lên, chậm rãi lau vết m.á.u đang rỉ từ khóe môi.

Mặc cho dòng m.á.u chói mắt nhỏ từng giọt xuống từ những ngón tay thon dài, nàng lạnh nhạt cất lời: "Diệp Mẫn, con ngươi thật sự kinh tởm. Ta thấy ngươi là thấy buồn nôn, buồn nôn đến mức chịu nổi."

Diệp Mẫn lạnh lùng đáp trả: "Tam Thập Thất, cũng cho ngươi cơ hội, chỉ tiếc là tự ngươi cứ nhất quyết đ.â.m đầu ngõ cụt."

Thanh Cát thách thức: "Vậy thì ngươi g.i.ế.c ."

Nàng nhướng mày, chằm chằm trong màn đêm tối tăm lạnh lẽo, khiêu khích : "Sao nào, g.i.ế.c , là dám, nỡ?"

Diệp Mẫn nâng mắt lên, về phía Thanh Cát.

Khi hướng ánh về phía nàng như , Thanh Cát lập tức bắt trọn sự tĩnh lặng cùng vẻ tàn lụi đáy mắt , một luồng cảm giác hoang vu đến mức tựa như cánh đồng tuyết giữa mùa đông.

Ngày tuy rằng quá mức lạnh lùng, nhưng tuyệt đối giống như hiện tại.

Thanh Cát nhớ suy đoán đó của , càng thêm khẳng định suy nghĩ .

Vậy nên cái gọi là nheo mắt, cái gọi là của , thực chất đều chỉ là một lớp ngụy trang, là giả tượng. Sở dĩ thể chính xác vị trí của nàng, từng nhất cử nhất động của nàng, thậm chí còn tìm một bóng cây để che mưa chắn gió, tất cả đều là dựa thính lực vượt xa thường của .

Hắn thực sự ! Là một kẻ mù!

Nếu mù, nàng sẽ cơ hội tay bất ngờ, cơ hội lật ngược tình thế để g.i.ế.c c.h.ế.t .

Dưới đáy mắt Thanh Cát bùng lên tia sáng sắc bén lạnh lẽo, nhưng nàng vẫn cố kiểm soát nhịp thở, âm thầm đè nén tâm tư đang rực cháy điên cuồng.

lúc , Diệp Mẫn bỗng lên tiếng, giọng vang lên chậm rãi mà bình tĩnh: "Có lẽ ngươi đúng, quả thực nỡ g.i.ế.c ngươi."

Thanh Cát lạnh lùng chằm chằm Diệp Mẫn, nàng thốt lên lời nào.

Diệp Mẫn tiếp tục: "Ta bỏ bao nhiêu tâm huyết để rèn giũa, bồi dưỡng ngươi, là để ngươi biến thành một cái xác hồn."

Đầu ngón tay giấu trong tay áo của Thanh Cát khẽ động đậy.

Diệp Mẫn cúi đầu, nhạt một tiếng: "Hơn nữa, bây giờ cảm thấy lời ngươi lý. , chính là để Điện hạ xem, nữ nhân từng nép lồng n.g.ự.c ngài , nữ nhân từng khiến ngài chìm đắm trong mộng dịu dàng, rốt cuộc là loại yêu cơ họa thế, là loại hồng nhan xương khô như thế nào. Phải bắt ngươi hiện nguyên hình, để ngài rõ từng tầng từng lớp toan tính chằng chịt lưng ngươi. Một kiêu ngạo như ngài , nếu tất thảy sự thật , ngươi tưởng ngài sẽ còn yêu ngươi ? Ngài sẽ chỉ cảm thấy..."

Trong màn mưa gió lất phất, giọng cất lên thật khẽ: "Đoạn tình sương sớm với ngươi chính là nỗi nhục nhã lớn nhất trong cuộc đời ngài . Ngài sẽ nóng lòng băm vằm ngươi thành trăm mảnh, bởi vì chỉ khi ngươi c.h.ế.t , ngài mới thể xóa sổ bộ chuyện . Tình m.á.u mủ chốn đế vương vốn là thứ rẻ mạt nhất, cái trò giữ con g.i.ế.c , ngươi nghĩ ngài hiểu chắc?"

Thanh Cát dĩ nhiên hiểu rõ những lời đều đúng.

Nàng giống hệt như một con hồ ly tu luyện thành tinh, dùng một lớp mặt nạ giả dối để lừa gạt chân tâm của đó. Một khi hiện nguyên hình, tình yêu hư ảo sẽ lập tức hóa thành tro bụi.

Hắn thực sự sẽ băm vằm nàng từng mảnh.

Chỉ là nếu như , bộ kế hoạch của nàng cũng sẽ xôi hỏng bỏng , thậm chí tiểu thế t.ử cũng sẽ liên lụy.

Nàng chậm rãi cử động những ngón tay mà để lộ chút dấu vết nào, nhưng ánh mắt vẫn ghim chặt Diệp Mẫn, trực tiếp mỉa mai: "Diệp Mẫn, ngươi quả nhiên vẫn ác độc, âm hiểm và lạnh lùng như . Ngươi chính là một con rắn độc, ngươi căn bản !"

Diệp Mẫn đối với lời tỏ vẻ chẳng hề bận tâm: "Sự việc đến nước , ngươi tưởng ngươi còn thể qua mặt ?"

Hắn cúi , tiến sát gần Thanh Cát: "Bất luận là Điện hạ là nhà Hạ Hầu, tóm cũng chỉ là quân cờ trong tay ngươi mà thôi."

Nói đến đây, ánh mắt trở nên lạnh lẽo thấu xương, tỏa luồng hàn khí rét buốt: "Ngay cả cũng , ngươi chẳng qua chỉ đang lợi dụng . Ngươi lợi dụng , buông lỏng cảnh giác để đạt mục đích của ngươi! Tốt lắm, lắm, Tam Thập Thất của , ngươi thế mà còn dùng cả mỹ nhân kế cơ đấy!"

Thanh Cát c.ắ.n chặt môi, thốt một lời.

Diệp Mẫn khẽ xổm xuống, nàng bằng giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy nguy hiểm: "Nào, Tam Thập Thất, cho , đúng ? Sao gì nữa, câm ?"

Những hạt mưa bụi bay lất phất rơi xuống, vương mái tóc và khuôn mặt Thanh Cát. Tóc mái của nàng ướt sũng dính bết trán, khiến nàng trông thật rối bời và t.h.ả.m hại. Duy chỉ đôi mắt là trong trẻo, sáng ngời đến cực điểm, tựa như một vì lấp lánh giữa đêm đông lạnh giá nhất.

Nàng lạnh nhạt một tiếng, đáp: " , lừa ngươi, cố tình quyến rũ ngươi, chính là mê hoặc ngươi. Chỉ tiếc là ngươi dường như chẳng hề d.a.o động."

Diệp Mẫn xong câu bèn vươn những ngón tay .

Khớp xương ngón tay nhô cao, dài một cách kỳ lạ, dài đến mức gần như mất sự cân đối.

Chính đôi bàn tay từng nhuốm m.á.u bao nhiêu sinh mạng.

Lúc , chậm rãi bóp lấy chiếc cổ thon thả của Thanh Cát, cứ như vô tình mà từ từ siết , từng tấc từng tấc chèn ép yết hầu của nàng.

Thanh Cát cảm thấy ngạt thở, nàng nhắm nghiền hai mắt , chờ đợi hương vị của cái c.h.ế.t giữa màn mưa lạnh buốt.

Diệp Mẫn rũ mắt, cảm nhận rõ mạch đập của nàng đang trọn trong vòng kềm kẹp của , chỉ cần dùng lực một chút là thể lấy mạng nàng, và thế gian sẽ vĩnh viễn còn sự tồn tại của Thanh Cát nữa.

Hắn thừa nhận rằng trong giây phút , nội tâm một thoáng chần chừ.

Giữa khoảnh khắc do dự đó, nhớ bao chuyện xưa cũ.

Ngay đó bật lạnh lẽo, rũ mí mắt, trầm giọng hỏi: "Chiếc lược bạc ngươi tặng , thực chất chỉ là lấy mạng mà thôi, đúng ?"

Cổ Thanh Cát bóp chặt đến mức sắp tắt thở, thế nhưng nàng hề giãy giụa nửa phần, thần sắc vẫn duy trì sự thờ ơ lạnh nhạt.

Diệp Mẫn nới lỏng bàn tay đang siết chặt: "Thậm chí ngay cả chuyện trúng độc mà ngươi , e rằng cũng là do ngươi cố ý dàn xếp. Hóa đổ oan cho Thôi cô cô . Khoảng thời gian khi ngươi trúng độc, ngươi điên cuồng nghiên cứu độc thuật, thực chất là vạch sẵn âm mưu từ sớm ?"

Bản cũng chỉ khi trúng độc dẫn đến mù lòa mới bắt đầu ngẫm chuyện trong quá khứ. Tất cả điểm đột phá đều ở chất độc của . Hắn vốn luôn cẩn trọng, Thiên Ảnh Các hệ thống độc d.ư.ợ.c chuyên biệt riêng nên thể nào trúng độc một cách dễ dàng . Vì thế, kẻ hạ độc chắc chắn cận bên cạnh .

Còn về chất độc tiểu thế t.ử càng là một điểm đáng ngờ lớn, đó là chuyện Ninh vương đích lệnh điều tra cho bằng .

Chất độc của tiểu thế t.ử truyền từ Vương phi nương nương sang, chất độc Vương phi nương nương từ ?

Việc mất thị giác càng cho các giác quan khác của trở nên nhạy bén hơn. Hắn bắt đầu bóc tách từng manh mối để rà soát, bắt đầu cảm nhận điểm khả nghi đây, âm thầm dò hỏi. Cuối cùng, trải qua bao ngày đêm suy nghĩ mãi vẫn tìm lời giải, rút một kết luận tưởng chừng như thể nào xảy nhất.

Vương phi chính là Thanh Cát, Thanh Cát chính là Vương phi.

Khi kết luận phơi bày, chuyện trong quá khứ dường như đều trở nên hợp lý.

Sự bài xích và trốn tránh để lộ dấu vết của Vương phi nương nương đối với , đàn ông rõ danh tính của Thanh Cát, cùng với đủ loại trùng hợp khó lòng nhận khác, và cả mối tư tình giữa Hạ Hầu Kiến Tuyết cùng Hạ Hầu Chỉ Lan... tất cả điểm đáng ngờ đều dễ dàng phá giải.

Khi nghĩ thông suốt những điều , chuyện đều trở nên vô cùng đơn giản.

Hắn căn bản cần bắt giữ nàng, chỉ cần đ.á.n.h cược một khả năng duy nhất: cược rằng nàng nhất định sẽ đến để xác nhận đôi mắt của .

Nàng để tâm đến việc thấu tất cả . Vì điều , nàng sẽ ngại mạo hiểm trở Thiên Ảnh Các một nữa chỉ để xác định xem đôi mắt của thực sự .

Lúc Thanh Cát mới đôi chút cơ hội thở dốc, bản năng sinh tồn khiến nàng hít lấy hít để một ngụm khí lớn.

Sau đó, nàng dùng ánh mắt gần như mất tiêu cự về phía xa xăm, : "Ngươi đoán sai . Thực trúng độc , đó mới nảy sinh suy tính, dứt khoát mượn nước đẩy thuyền. Nếu , ngươi tưởng trúng độc ?"

Trúng độc đồng nghĩa với việc võ công mất hết, chẳng khác nào tự phế hai cánh tay của . Nàng tuyệt đối sẽ đem một võ nghệ của bản để trò mạo hiểm.

Diệp Mẫn rũ mắt, nhạt giọng : "Lúc đầu ngươi khá bài xích , đó càng sức tranh giành hoa đực Đỗ Trọng vương với . Bây giờ nghĩ , hóa ngươi dùng nó cho chính ."

Thanh Cát đáp: " ."

Diệp Mẫn: "Sau ngươi luôn trốn tránh , bởi vì duy nhất diện mạo thật sự của ngươi."

Thanh Cát: " thế."

Diệp Mẫn: "Để thể giấu giếm chuyện, ngươi một đóng hai vai, thế mà lừa gạt tất cả , khiến ai nấy đều bịt mắt che tai."

Nghĩ đúng là chuyện nực nhất thiên hạ.

Giờ đây thứ vạch trần, ngẫm quả thực nực .

Thanh Cát : "Ta cũng ngờ thể qua mặt tất cả các ."

Diệp Mẫn nhớ những chuyện trong quá khứ, nhớ việc từng nhắc đến Vương phi mặt Thanh Cát, tuôn bao lời dị nghị, thế mà còn phái chính Thanh Cát giám sát Vương phi, nhất thời khỏi cảm thấy lạnh buốt sống lưng.

Đây chỉ là nỗi nhục nhã lớn nhất trong đời Ninh vương, mà còn là nỗi nhục của chính . Bọn họ, tất cả những , một tên ám vệ trướng trêu đùa trong lòng bàn tay, biến thành trò nực nhất gầm trời !

Hắn nghiến răng ken két: "Ngươi một mặt dụ dỗ La ma ma để moi bạc của bà , một mặt gối tay ấp của Điện hạ, dỗ dành ngài xoay mòng mòng. Đến mặt khác, ngươi chạy đến mặt nịnh nọt vẻ ngoan ngoãn, một tên ám vệ trung thành tận tâm, như thể cung kính thấp hèn lắm !"

Thanh Cát im lặng.

Diệp Mẫn mắng: "Làm gối tay ấp của Điện hạ, hưởng thụ sự sủng ái của ngài , mà vẫn quên chạy đến quỳ rạp mặt buông lời đường mật. Tam Thập Thất, cho , rốt cuộc là kẻ nào dạy ngươi những thứ !"

Thanh Cát càng gì hơn.

Nàng lặng lẽ sự căm hận của Diệp Mẫn, khuôn mặt vốn dĩ tái nhợt của giờ đây nghẹn mà ửng đỏ.

Diệp Mẫn hít sâu một , đè nén luồng cảm xúc gần như thể khống chế nổi, cuối cùng mới dùng ngữ khí bình : "Ngày hôm đó ở phủ Thái tử, từng kể cho ngươi câu chuyện . Về Thắng Đồ Nhã Hồi, về Hạ Hầu phu nhân... Bây giờ ngẫm , đối với câu chuyện đó, đáng lẽ ngươi rõ hơn mới ."

Thanh Cát vẫn giữ sự im lặng.

Diệp Mẫn tiếp: "Có lời đồn rằng Hạ Hầu phu nhân hồi còn ở Tây Uyên từng sinh cho Thắng Đồ Nhã Hồi một giọt máu, là một tiểu công chúa. Ngươi... chính là vị tiểu công chúa đó nhỉ."

Cõi lòng Thanh Cát khẽ chấn động.

Diệp Mẫn nhận sự khác thường của nàng. Hắn dùng đôi mắt thể thấy gì trừng trừng hướng về phía nàng, cất lên một chất giọng dịu dàng từ ái âm u lạnh lẽo gai : "Tam Thập Thất, tiểu công chúa đến từ Tây Uyên, ngươi còn nhớ cái tên thuở xưa của chính ?"

Thần sắc Thanh Cát thoáng chốc trở nên hoảng hốt bàng hoàng.

Nàng thật sự , tên của .

Những ký ức đó quá xa xăm , là những chuyện xảy khi nàng bán "thịt ". Lúc đó nàng còn quá nhỏ, đến mức đối với quá khứ, trong đầu nàng chỉ đọng những hình ảnh mơ hồ nhạt nhòa.

Thực việc nàng thể nhớ những mảnh ghép rời rạc là chuyện dễ dàng .

Diệp Mẫn thấy thế liền hiểu ngay, nàng hề .

Thế nên bèn nhả từng chữ một để cho nàng : "Thắng Đồ Vũ Hề."

Thanh Cát thấy bốn chữ , ánh mắt khẽ run rẩy, nàng chút mờ mịt về phía Diệp Mẫn.

Đôi môi mỏng của Diệp Mẫn hé mở, dùng giọng trầm khàn chậm rãi thốt lên: "Thắng Đồ Vũ Hề, đây là vị tiểu công chúa Phiêu Quy vương yêu thương nhất năm xưa, cũng chính là cái tên ngày của ngươi."

Khóe mắt Thanh Cát lập tức ươn ướt.

Hóa nàng cũng tên. Không là Vương Tam, là Tam Thập Thất, cũng chẳng là Thanh Cát, mà là Thắng Đồ Vũ Hề.

Vinh quang thuộc về Thắng Đồ Nhã Hồi sớm tan thành mây khói, bộ lạc Phiêu Quy ngày nay cũng chẳng còn như thời hoàng kim . Tiểu công chúa Tây Uyên từng thiên kiều bá sủng giờ đây chẳng còn ai thương xót, nhưng chí ít, nàng vẫn còn một cái tên do chính cha ruột đặt cho.

Thắng Đồ Vũ Hề.

Giọng Diệp Mẫn khàn đục: "Tuyết bay trắng xóa vô tận, mây trôi bềnh bồng che kín bầu trời... Có lẽ năm xưa khi Phiêu Quy vương hô phong hoán vũ khắp Tây Uyên đặt cho cô con gái yêu quý cái tên , tràn ngập tình yêu thương và gửi gắm bao kỳ vọng. Suy cho cùng, đó cũng là viên minh châu nâng niu trong lòng bàn tay."

Vừa dứt lời, Diệp Mẫn liền thấy tiếng nước mắt nhỏ từng giọt xuống mặt đất.

Hắn rũ mí mắt, thấp giọng hỏi: "Nếu đó ngươi thế của , tại ngươi tới núi Tùy Vân?"

Thanh Cát mím môi, gạt nhẹ dòng nước mắt đang lăn dài, đó mới nghẹn ngào lên tiếng: "Bởi vì hồi còn ở Tây Uyên, lúc đem 'thịt ', từng với rằng tất cả chỉ là tạm thời, bảo đừng sợ, đó sẽ đến đón . Người đó còn nếu thể trốn thoát về, thì nhất định đến núi Tùy Vân, chỉ cần tới núi Tùy Vân, sẽ thể tìm đó. Rất nhiều chuyện quên sạch, nhưng vẫn luôn khắc ghi ba chữ núi Tùy Vân . Ta tìm kẻ đó, bởi vì kẻ đó bội tín vô nghĩa, quên mất . Ta sớm còn ôm bất cứ hy vọng nào nữa..."

Những lời hứa hẹn , là lừa gạt.

Nàng cất giọng run rẩy mang theo tiếng nức nở: " đôi khi cũng tò mò, rốt cuộc kẻ đó đang ở , là hạng nào, và rốt cuộc là ai. Chung quy , vẫn cho bản một lời giải thích."

Diệp Mẫn liền hiểu : "Người đó chính là Hạ Hầu Chỉ Lan."

Năm đó Hạ Hầu phu nhân rời khỏi bộ lạc Phiêu Quy, thực chất bà chỉ mang theo Hạ Hầu Chỉ Lan và Hạ Hầu Kiến Tuyết, mà còn mang theo cả đứa con gái bà sinh cùng Thắng Đồ Nhã Hồi là Thắng Đồ Vũ Hề. Chỉ tiếc là vị tiểu công chúa vứt bỏ giữa đường, Hạ Hầu phu nhân chỉ dẫn theo Hạ Hầu Chỉ Lan và Hạ Hầu Kiến Tuyết đến nương nhờ Thần phủ Hạ Hầu.

Sau bộ lạc Phiêu Quy cũng chìm trong cảnh khốn cùng vì chiến tranh, nên chẳng một ai rằng vị tiểu công chúa đó thực chất mất tích ngay con đường từ bộ lạc Phiêu Quy chạy đến gia tộc Hạ Hầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-65-lay-than-lam-moi-nhu-nhap-cuoc.html.]

Thanh Cát đáp: " , là Hạ Hầu Chỉ Lan."

Diệp Mẫn: "Cho nên ngay từ ban đầu ngươi cũng tìm ngươi thế gả chính là Hạ Hầu Kiến Tuyết, càng mà ngươi gả cho là Điện hạ."

Thanh Cát : "Lúc đầu quả thực , nhưng lúc ở chân núi Tùy Vân, khi Mạc Kinh Hy cứ luôn âm thầm quan sát , liền đoán ít nhiều."

Lúc nàng đoán đối phương ắt hẳn liên quan đến phụ nữ từng bán , vì thế nàng cố ý loanh quanh ở núi Tùy Vân hai ngày. Nàng cố tình tỏ thô lỗ tùy tiện để đối phương quan sát, cho đối phương yên tâm và tạo cơ hội cho kẻ đó tiếp cận .

Đến khi Mạc Kinh Hy mở miệng, nàng tự nhiên nhanh chóng xâu chuỗi việc, ngay kẻ nàng thế gả chính là đứa bé gái năm xưa phụ nữ ôm ấp trong lòng.

Diệp Mẫn ngạc nhiên: "Những chuyện cũ , đều là tự ngươi nhớ ?"

Hắn thực sự từng nghĩ đến điều . Suy cho cùng, năm xưa khi cùng Thái t.ử và Ninh vương cứu Thanh Cát, nàng lúc đó vẫn còn nhỏ, gầy gò ốm yếu chỉ một nhúm, chẳng lớn hơn con ch.ó nhỏ là bao.

Rất nhiều năm về , một tay huấn luyện nàng lớn lên, cũng từng thử điều tra thế của nàng, tìm cha cho nàng. Thế nhưng mãi vẫn thu hoạch gì. Nếu phát hiện những hành động bất thường của nàng, e rằng sẽ vĩnh viễn bao giờ ngờ nàng là hậu duệ của gia tộc Thắng Đồ.

Thanh Cát kể : "Lúc bán 'thịt ', chủ nhân của gia đình đó cũng từng nhắc đến. Hắn một phụ nữ dung mạo xuất chúng dẫn theo ba đứa trẻ, lớn nhất là một tiểu lang quân, kế đến là , và cuối cùng là một bé gái."

Nàng thực chỉ nhớ từng mảnh ghép rời rạc, nhiều thông tin cũng là do lúc "thịt " chủ nhà . Những thông tin tình cờ khớp nối với những gì nàng còn nhớ .

Diệp Mẫn , khẽ cau mày, hai chữ chạm những ký ức xa xăm của .

Hồi đó Tây Uyên nhiều năm chìm trong chiến loạn, bách tính rơi cảnh nạn đói, cây cỏ đều ăn sạch, nhiều lấy thịt đồng loại thức ăn. Cái gọi là "thịt ", chính là những đem g.i.ế.c mổ thức ăn chẳng khác nào lợn chó.

Mà "thịt " cũng phân thành nhiều đẳng cấp, trong đó trẻ nhỏ vì thịt mềm mại dễ nấu nên coi là giá trị đắt đỏ nhất.

Lúc hộ tống Thái t.ử và Ninh vương đến biên giới, khi nghỉ chân tại một quán trọ và gọi bữa trưa, chủ quán liền yêu cầu nhà đồ tể bên cạnh mau chóng mổ thịt mang sang.

Bọn họ sinh lòng nghi ngờ bèn bước qua xem, lúc mới phát hiện một hai ch.ó đang nhốt trong sân .

Bé gái nào sắp trở thành miếng thịt trong nồi của kẻ khác, vẫn còn đang cắm cúi tranh giành thức ăn với lũ chó.

Hắn nhắm hờ đôi mắt, trầm giọng : "Cho nên chính phụ nữ bán ngươi cho gia đình đó 'thịt '?"

Thanh Cát thừa nhận: " thế. Bà một dẫn theo ba đứa trẻ trốn chạy khỏi Tây Uyên, khẩu khí thì vẻ đến núi Tùy Vân. Lúc đó bà còn gì để ăn, liền bán cho Vương đồ tể để đổi lấy hai ngàn đồng tiền cùng một ít lương thực, nhờ mới thể sống sót rời ."

Diệp Mẫn hỏi: "Những năm qua ngươi vẫn luôn hận bà , luôn tìm bà ?"

Thanh Cát trải lòng: "Thực cũng hẳn là oán hận bà đến thế. Ta chỉ nghĩ bà thà giữ hai đứa bé mà nhẫn tâm bán , lẽ vốn dĩ chẳng con ruột của bà , hoặc giả vì một nguyên do nào khác. Bị khác đối xử như , ngẫm vẻ cũng hợp tình hợp lý, lấy tư cách gì mà oán hận đây?"

"Chỉ là đôi khi cảm thấy bọn họ nợ . Bọn họ đem bán , để kẻ khác ăn thịt , dùng mạng đổi lấy tiền cho hai đứa trẻ no bụng. Đây chính là món nợ bọn họ nợ , lẽ nào nên trả cho ?"

Diệp Mẫn chốt : "Bọn họ tìm đến ngươi, ngươi kẻ c.h.ế.t . Thế nên ngươi mới nghĩ đến việc nhân cơ hội để báo thù bọn họ."

Thanh Cát bộc bạch: "Ban đầu cũng từng đấu tranh tư tưởng, cũng từng nghĩ là cứ ôm mớ bạc đó bỏ là xong, tống tiền bọn họ một khoản lớn coi như là để trả thù. Còn thì chỉ yên trải qua cuộc đời của riêng ... Thế nhưng khi trải qua vô vàn sóng gió, suy nghĩ của đổi."

Chẳng từ lúc nào, nàng còn cách nào buông bỏ nữa.

Có lẽ là do những lời lải nhải cằn nhằn ngày đêm của La ma ma, bà cứ luôn miệng ca ngợi Hạ Hầu Kiến Tuyết cao quý , còn bản nàng thấp hèn đê tiện thế nào, khiến nàng trái sinh tâm lý phản nghịch.

Tất nhiên cũng lẽ là do ngày hôm đó, khi nàng đóng giả Vương phi ám vệ, nàng t.h.ả.m hại và tuyệt vọng rạp trong bụi rậm. Nàng sợ hãi phát hiện nên sức che giấu, thậm chí nàng còn bán rẻ xác của , cứ thế tuyệt vọng quỳ gối mặt Diệp Mẫn để cầu xin . Thế nhưng khi Ninh vương đối diện với nàng, ánh mắt ngài vẫn mang theo sự cao ngạo bề , nàng chẳng khác nào đang một con chó.

Trong khoảnh khắc , sự chênh lệch giữa Hạ Hầu Kiến Tuyết và Vương Tam trở nên t.h.ả.m liệt và trần trụi đến nhường nào. Ninh vương sủng ái vị Vương phi của bao nhiêu, thì càng khinh miệt kẻ hèn mọn như ch.ó lợn là nàng bấy nhiêu. Điều khiến tâm trí nàng mất cân bằng. Sự đố kỵ, nỗi đau đớn, cùng với sự tự ti tận sâu đáy lòng gần như đ.á.n.h gục nàng.

Khi nàng cuối cùng cũng thoát khỏi tất cả, cuối cùng cũng sống sót, chật vật dẹp yên dáng vẻ khốn khổ quỳ gối lạy lục kẻ nọ , cuối cùng thể ngả lưng chiếc giường êm ái mà thở phào nhẹ nhõm, thì nàng chẳng thể bình tĩnh đối mặt với hiện thực nữa.

Nàng gần như dựa chính để từng bước bò khỏi đống bùn nhơ nhớp, trong khi Hạ Hầu Kiến Tuyết hiển nhiên quyền hưởng thụ tất cả những thứ . Tận hưởng chăn lụa mềm mại ấm áp, tận hưởng sự sủng ái ân cần chu đáo của Ninh vương.

Đáng lý nàng thể thèm bận tâm đến những thứ . Trên cõi đời sinh mệnh hơn nàng, chẳng cần đ.á.n.h đổi bất cứ thứ gì cũng thể sống một cuộc sống sung sướng. Đó đều là mệnh, nàng chấp nhận sự an bài mệnh khác của mỗi .

Thế nhưng nếu đó là Hạ Hầu Kiến Tuyết, mà Hạ Hầu Kiến Tuyết rõ ràng là đứa dung mạo giống hệt , hơn nữa còn là kẻ hưởng lợi nhờ lấy thịt của nàng đổi lấy thức ăn, thì nàng thực sự thể nào giữ sự cân bằng trong tâm trí nữa.

Nàng thậm chí còn nảy sinh một luồng suy nghĩ vô cùng cực đoan. Rằng chuyện thực chất cũng đồng nghĩa với việc Hạ Hầu Kiến Tuyết và ca ca năm đó cùng ăn thịt nàng, uống m.á.u nàng.

Bọn họ ăn thịt nàng nên mới thể tiếp tục sống sót.

Thậm chí lưng bọn họ, mảnh đất mà bọn họ từng bước qua, chiến hỏa vẫn liên miên, phân tranh ngừng nghỉ, vẫn tiếp tục những ăn thịt. Vậy mà bọn họ khi chạy trốn khỏi tất cả những t.h.ả.m kịch thể sống một cách an tâm thoải mái. Bọn họ trở thành đích tử, đích nữ của nhà Hạ Hầu, tận hưởng sự phồn hoa thịnh vượng, tận hưởng tình ái nam nữ, còn sinh hạ cả đời cho bọn họ.

Nàng thể chấp nhận .

Đáng c.h.ế.t tuyệt đối là nàng, mà là những kẻ đó!

đàn bà vứt bỏ nàng, bán nàng "thịt ". Là những kẻ hưởng thụ tiền bán mạng của nàng để thản nhiên sống những chuỗi ngày vinh hoa phú quý!

Là những kẻ phản bội lời hứa năm xưa, lãng quên nguồn cội của chính để sống chìm đắm trong mộng ảo, là những kẻ đắm chìm mối tình l.o.ạ.n l.u.â.n mà chẳng hề đến hai từ hổ!

Hơn nữa, sự thật hề như nàng từng nghĩ, là "nàng con ruột".

Nàng cũng là con gái ruột của Hạ Hầu phu nhân, là của Hạ Hầu Chỉ Lan, là ruột thịt m.á.u mủ!

Nếu như , cớ vứt bỏ là nàng? Chừng năm trôi qua bọn họ từng tìm kiếm nàng , từng thấy lương tâm bất an c.ắ.n rứt ?

Nàng cũng từng dò xét La ma ma, nhưng hiển nhiên La ma ma gì về bí mật .

Vậy nên, chính Hạ Hầu phu nhân bán nàng , thế nhưng bà che giấu sự thật, thậm chí bao giờ tìm kiếm nàng.

Thử hỏi nàng thể hận cho ?

Thế là ý định báo thù ngay tại khoảnh khắc liền nảy nở sinh sôi. Những kẻ từng là chung dòng m.á.u của nàng, bọn họ đều là kẻ thù. Nàng nhất định khiến bọn họ nếm trải sự đau khổ, bắt bọn họ trả giá gấp mười, thậm chí gấp trăm những nỗi khổ ải mà bản nàng từng nếm trải.

thế lực của nhà Hạ Hầu quá đỗi hùng mạnh, đó thứ nàng thể chống , nàng mặt gia tộc Hạ Hầu chẳng khác nào bọ ngựa đấu xe.

Diệp Mẫn lên tiếng: "Đôi mắt của , cũng là do ngươi hãm hại."

Thanh Cát Diệp Mẫn: "Cuối cùng ngươi cũng thừa nhận, mắt ngươi ."

Diệp Mẫn vạch trần: "Ngươi cố ý tặng chiếc lược bạc. Bạc vốn dĩ thể thử bách độc, thấy là lược bạc nên tự nhiên hề mảy may đề phòng. Nào ngờ ngươi bôi một loại độc d.ư.ợ.c hiếm thấy lên chiếc lược đó, loại độc ban đầu phát tác ngay, nhưng ngày qua ngày, nó âm thầm ngấm dần cơ thể . Đến khi phát giác thì nó ăn mòn đôi mắt của . Hơn nữa độc ngấm tận xương tủy, dù là Đại La thần tiên cũng khó lòng mà hóa giải."

Thanh Cát sảng khoái thừa nhận: " , là hại ngươi, chính hạ độc mù đôi mắt ngươi."

Diệp Mẫn lãnh đạm hỏi: "Rốt cuộc ngươi hạ loại độc gì cho ?"

Thanh Cát vặn : "Có ngươi vẫn luôn điều tra, luôn nhằm chiếc lược bạc mà tra xét, nhưng cuối cùng chẳng tra manh mối gì?"

Diệp Mẫn liền đột nhiên hiểu : "Lẽ nào chất độc của ngươi vốn chiếc lược bạc đó?"

Thanh Cát nhẹ: "Thực kể từ cái ngày dùng phận Vương phi thế gả vương phủ, đầu tiên đến gặp ngươi, chất độc hạ sẵn cho ngươi ."

Diệp Mẫn trầm giọng hỏi: "Độc ở chỗ nào?"

Thanh Cát giải thích: "Ngày ngươi thích uống sách gốc cây tạ, đến mức lúc nào cũng thoảng mùi hương của loại cây đó. Thế nên bôi ô đầu tiêu lên cây tạ."

Ô đầu tiêu là một loại độc d.ư.ợ.c mấy nổi bật, nhưng trong ô đầu tiêu chứa hắc ín gỗ. Mùi hương của hắc ín gỗ thể tổn thương đến thị giác của con .

Diệp Mẫn chợt hiểu tất cả: "Hương thơm của cây tạ lấn át mùi vị của ô đầu tiêu, và cái mùi do ô đầu tiêu phát tán khiến hai mắt mù lòa."

Thanh Cát tiếp lời: "Theo lẽ thường thì ô đầu tiêu đến mức ngươi mù . Suy cho cùng ngươi là cao thủ đầu của Thiên Ảnh Các, chút độc cỏn con đó thể ảnh hưởng đến ngươi? Cho nên, chất độc vốn dĩ tồn tại từ sớm, nhưng nó sẽ thể hạ gục ngươi."

"Mãi cho đến khi quyết định tay, mới tặng cho ngươi chiếc lược bạc. Chiếc lược bạc đó tác dụng lý khí hoạt huyết, đả thông kinh mạch, đồng thời cũng tạo đà giúp ô đầu tiêu thâm nhập cơ thể ngươi. Nếu ngươi nghĩ đến gốc cây tạ mà cứ nhắm chiếc lược bạc để tra xét, thì tự nhiên vĩnh viễn thể tìm nguồn gốc."

Thực nếu Diệp Mẫn rời khỏi Thiên Ảnh Các, hoặc đúng hơn là rời khỏi phủ Ninh vương, thì cũng chẳng đến nỗi trúng độc.

Nếu như , bản nàng cũng nhất thiết mù mắt .

Chỉ tiếc là sẽ bao giờ rời .

Diệp Mẫn triệt để thấu hiểu: "Ngươi giăng sẵn cạm bẫy từ lâu, chỉ đợi đến khi chiếc lược bạc xuất hiện thì mưu kế của ngươi mới chính thức bắt đầu. Thế nhưng đến lúc đó, cho dù đem chiếc lược bạc đó tra xét đến cả trăm chăng nữa, cũng sẽ bao giờ nghĩ rằng nó độc."

Thanh Cát: " . Đã định hạ độc ngươi, dĩ nhiên tay từ sớm ngay lúc ngươi đề phòng nhất. Còn chuyện mang lược bạc tặng thì cũng tùy tâm trạng, đúng chứ?"

Diệp Mẫn lạnh: "Để mưu tính hại đôi mắt của , ngươi quả thật dụng tâm, chiêu thực sự quá đỗi cao minh."

Thanh Cát đáp lời: "Đa tạ Các chủ khen ngợi."

Diệp Mẫn cất giọng mỉa mai: "Ngươi một mặt hạ độc , mặt khác tỏ quan tâm chăm sóc chu đáo. Tam Thập Thất, ngươi quả hổ danh là t.ử đắc ý do một tay đào tạo ."

Trong lúc , một nữa siết chặt các ngón tay , ghim chặt lấy cổ họng của Thanh Cát.

Thanh Cát vùng vẫy nữa, nàng nhắm mắt , tĩnh lặng chờ đợi cái c.h.ế.t ập đến.

lúc , một trận gió xẹt qua, Thanh Cát cảm nhận một luồng khí lạnh buốt.

Đi kèm với đó là tiếng thở dài của Diệp Mẫn: "Bây giờ, ngươi cảm thấy thể g.i.ế.c ngươi , đúng ?"

Thanh Cát: "Phải."

Diệp Mẫn khẽ một tiếng: "Tam Thập Thất, ngươi từ nhỏ đủ tàn nhẫn, chỉ ác với khác mà còn tay vô tình với cả chính bản . Ngươi liên tục chọc giận , tìm đủ cách tay g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi. Ngươi tưởng lý do là gì ?"

Thần sắc Thanh Cát biến chuyển.

Diệp Mẫn nhàn nhạt châm biếm: "Mạc Kinh Hy thật sự quá mức tự phụ, La ma ma thì quá đỗi ngây thơ, còn cô đại tiểu thư danh gia vọng tộc Hạ Hầu Kiến Tuyết càng ngây ngô nực . Bọn họ coi Ninh vương là đồ ngu chắc, tưởng thể dễ dàng che mắt thế gian ? Ngay từ lúc bắt đầu, kế hoạch định là sẽ vạch trần. Ngươi sớm dự liệu tất cả, ngươi chẳng qua chỉ đang hùa theo bọn họ chơi đùa, diễn một vở kịch mà thôi."

Thanh Cát mím chặt môi.

Diệp Mẫn trúng tim đen: "Dự tính ban đầu của ngươi là sẽ bỏ , như Điện hạ vĩnh viễn thể tìm thấy ngươi. Ngài sẽ luôn ghi tạc trong lòng, một khi thể giải đáp bí ẩn , ngài sẽ chẳng thể nào dập tắt sự thù hận đối với gia tộc Hạ Hầu, và thế là nhà Hạ Hầu sẽ vĩnh viễn sống yên ."

Trên thực tế, với tính cách của Ninh vương, nếu bản chịu nỗi nhục nhã như , trong cơn thịnh nộ, chẳng ai thể lường hậu quả sẽ .

Thanh Cát chậm rãi mở mắt, chằm chằm Diệp Mẫn.

Diệp Mẫn: "Ta đúng ?"

Thanh Cát nở một nụ bất đắc dĩ: " . Ta cũng trung thành với chủ nhân của , trung thành với Các chủ, nhưng thật sự hận, hận đến mức cách nào tiếp tục sống. Lực lượng của quá mỏng manh, chỉ dựa sức căn bản thể nào báo thù , vì chỉ đành mượn tay Điện hạ... Ta tin chắc ngài sẽ khiến nhà Hạ Hầu hứng chịu sự tàn phá từng , cũng nhất định sẽ cho Hạ Hầu phu nhân và Hạ Hầu Kiến Tuyết thấu hiểu thế nào gọi là đau khổ tột cùng."

điều kiện tiên quyết để việc là bản nàng che giấu phận, và biến mất khỏi tầm mắt của Ninh vương.

Một khi Ninh vương kẻ lừa gạt chính là ám vệ tín do tự tay bồi dưỡng, ngài sẽ chỉ cảm thấy bản quá đỗi ngu xuẩn, và sẽ lập tức xé xác tên ám vệ nhỏ bé đó thành từng mảnh vụn.

Trái , nếu ngài thể tìm thấy nàng, tra phận của nàng, thì trong lòng ngài sẽ mãi mãi ôm lấy một niệm tưởng, một niềm hy vọng. Và bao nhiêu ngọn lửa thịnh nộ của ngài sẽ trút hết lên đầu gia tộc Hạ Hầu, nghiền nát nhà Hạ Hầu thành tro bụi.

Đây mới chính là mục đích cuối cùng của nàng.

Diệp Mẫn nheo mắt: "Cho nên... từ đầu đến cuối ngươi đều đang lừa dối chủ nhân, ? Ngươi vẫn luôn lừa gạt ngài ."

Thanh Cát : "Lừa gạt ngài chuyện gì?"

Diệp Mẫn mím môi, dùng chất giọng đầy khác lạ nhả hai chữ: "Tình yêu."

Thanh Cát hai chữ liền lạnh một tiếng: "Diệp Mẫn, bao giờ coi chủ nhân Ninh vương điện hạ của là kẻ ngu ngốc. Một tinh minh kiêu ngạo như ngài , thể lừa gạt ngài cơ chứ?"

Đáy mắt hoang vu của Diệp Mẫn bỗng chốc trở nên phức tạp dị thường.

Thanh Cát ghim chặt ánh mắt từng tia cảm xúc đáy mắt : "Ta từng lừa dối ngài , thực sự yêu ngài . Nếu yêu ngài , ngài thể yêu ? Ta mang chính trái tim của hiến tế, thì mới thể rung động trái tim của ngài ."

Giọng Diệp Mẫn lạnh lẽo âm u: "Ngươi..."

Thanh Cát đầy vô tội: "Các chủ, đây chẳng là điều ngài từng dạy ? Ngài quên ?"

Diệp Mẫn đột nhiên nhớ điều gì đó.

Thanh Cát chầm chậm cất lời: "Muốn lừa địch, hết lừa chính ."

lúc , một tia sét x.é to.ạc trung bất ngờ lóe sáng. Thanh Cát nghênh đón ánh sáng rực rỡ soi rọi cả đất trời , gằn từng chữ một: "Các chủ, từ lúc hoang mang mờ mịt cho đến lúc thề non hẹn biển, từ lúc tình ái chớm nở đến lúc keo sơn gắn bó, từ tuyết nguyệt phong hoa cho đến loan phượng hòa minh... lao như thiêu lao đầu lửa, đem chính bản mồi nhử nhập cuộc, hiến dâng bộ tất thảy những gì , coi ngài là trời, coi ngài là đất. Tự nhiên... thể đổi lấy tấm chân tình của ngài , đổi lấy việc một ngày nào đó ngài sẽ vì mà nổi trận lôi đình phẫn nộ xung thiên."

 

 

Loading...