Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 67: Phong Tuyết Dạ Quy Nhân
Cập nhật lúc: 2026-08-12 23:35:00
Lượt xem: 504
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Cát đối với bất cứ ai cũng luôn mang vài phần nghi ngờ, dám một mực tin tưởng. lúc , khi trải qua ranh giới sinh tử, nàng quyết định tin Vãn Chiếu.
Nếu như Vãn Chiếu, cứu mạng nàng, ngay lúc trở mặt phản bội, đem nàng giẫm nát chân, nàng cũng cam lòng chấp nhận. Rốt cuộc thì nàng vốn dĩ sắp c.h.ế.t, hơn nữa Vãn Chiếu cũng gần như thấu bí mật của nàng. Nếu lúc còn bộ tịch, phòng cẩn thận thì quả là " giấu càng lộ", hẹp hòi tiểu nhân.
Huống hồ, cú sốc kinh hoàng , khi bình tâm từ cõi c.h.ế.t trở về, nàng thật sự cần một để giãi bày về quá khứ.
Tâm trạng Thanh Cát lúc hệt như sự tĩnh lặng cơn bão táp, nên lời lẽ thốt cũng mang vẻ bình thản, nhiều chuyện chỉ là phớt lờ cho qua. Vãn Chiếu tuy lỏm vài câu đó, lờ mờ đoán phần nào, nhưng rõ chi tiết. Thế nên, Thanh Cát kể , nàng liên tục xuýt xoa, tấm tắc khen đây là kỳ ngộ.
Thế nhưng dần dần, Vãn Chiếu trầm lặng hẳn . Nàng thu gối , ánh mắt tĩnh lặng đăm đăm ngọn lửa bập bùng mặt, một lời. Ngọn lửa lặng lẽ bốc cháy, thỉnh thoảng nổ lách tách. Ngoài khung cửa sổ, mưa gió vẫn gầm rít ngừng.
Thanh Cát ngoài, những cây thanh đàn già cỗi sần sùi chi chít u cục to nhỏ, đang nghiêng ngả trong trận cuồng phong, tựa như lũ yêu ma quỷ quái.
Vãn Chiếu khẽ thở dài: "Thực trong lòng ngươi cũng thích ngài , đúng ."
Cho dù toan tính ngàn vạn , nhưng khi đối diện với một bậc nam t.ử phong độ tuyệt thế như chủ nhân, còn trải qua những phút giây ân ái mặn nồng, thậm chí sinh hạ tiểu thế tử, trong lòng mảy may rung động?
Vạn vật đời , hễ qua thì ắt để dấu vết. Dấn chốn hồng trần cuồn cuộn, thể giữ thanh sạch, vướng bụi trần?
Thanh Cát rũ mắt xuống, cùng Vãn Chiếu đăm đăm ngọn lửa, khẽ đáp: "Chủ nhân là thế nào, đối đãi với Vương phi của ngài , ngươi cũng hiểu mà. Đã thụ hưởng sự dịu dàng, nâng niu như , thể bận lòng, rung động cơ chứ?"
Đã yêu ắt sẽ đau, cõi lòng nàng sớm tan nát.
thì , đau khổ đến mấy cũng chẳng c.h.ế.t .
Nàng đổi lấy mười phần đau thương để mang cho Ninh vương ba phần thống khổ. Với một bậc con cưng của trời, chỉ ba phần đau đớn cũng đủ để ngài dùng thủ đoạn sấm sét trừng trị gia tộc Hạ Hầu.
Vãn Chiếu sang Thanh Cát, thấy đôi rèm mi dài rũ xuống, toát lên vẻ trầm mặc, cô độc, lạnh lùng. Vãn Chiếu đành nín lặng. Nàng hiểu Thanh Cát cũng đang mang thương tổn, trải qua ngần sóng gió, ai thể lành lặn rút lui cơ chứ.
bước đến nước , Thanh Cát còn lựa chọn nào khác. Bản tính Ninh vương bọn họ rõ như lòng bàn tay, ngài thể khoan thứ cho kẻ lừa gạt . Vì , chỉ còn cách che giấu, che giấu mãi mãi.
Đôi mi Vãn Chiếu khẽ rung, đoạn bật : "Thực cũng chẳng gì to tát, những thứ dù đến mấy nhưng thuộc về thì cứ dứt khoát buông bỏ."
Thanh Cát gật đầu: "Phải."
Vãn Chiếu thở dài: "Nhìn , bao năm phiêu bạt, dây dưa với bao nhiêu nam nhân, nhưng ..."
Thanh Cát sang , qua ánh lửa chập chờn, Vãn Chiếu khép hờ hàng mi, dáng vẻ đượm buồn. Thanh Cát lờ mờ đoán Vãn Chiếu ắt hẳn cũng mang tâm sự. Vãn Chiếu lớn hơn nàng vài tuổi, gia nhập Thiên Ảnh các từ sớm, trải qua vô mối tình thoảng qua, trong lòng ắt hẳn cũng hằn vài vết thương.
Lúc , Vãn Chiếu xoa xoa mặt, khổ: "Có đôi khi thấy xứng, lúc nghĩ tại xứng."
Thanh Cát đáp: "Ta nghĩ chúng xứng, đôi khi đạt là bởi vì bọn họ xứng với chúng ."
Vãn Chiếu tán thành: "Có lý."
Thanh Cát tiếp lời: "Chuyện yêu đương cũng chẳng quan trọng đến thế, đối với chúng , giữ mạng sống mới là hết. Bảo tính mạng, sống cho thanh thản, nếu thêm ít bạc lận lưng thì còn gì tuyệt hơn?"
Vãn Chiếu lặng im, đôi mày bỗng rạng rỡ hẳn lên: " , bây giờ cũng tích cóp ít bạc ."
Thanh Cát cũng bật : "Ta cũng !"
Hai đưa mắt , cùng phá lên.
Vãn Chiếu: "Chúng còn bức t.ử cả Diệp Mẫn!"
Nhắc đến chuyện , nàng đắc ý mặt: "Nghĩ đến cảnh tên Diệp Mẫn lúc nào cũng tỏ cao thâm khó lường chúng dồn đường cùng, thấy sảng khoái vô cùng, cảm giác như trút gánh nặng, ngẩng cao đầu mà sống!"
Thanh Cát cũng họa theo. Nàng hiểu rõ tâm tư của Vãn Chiếu. Cả hai đều do một tay Diệp Mẫn huấn luyện, trải qua ngàn vạn trui rèn mới nên thép. Thủ đoạn của Diệp Mẫn, thường khó lòng tưởng tượng nổi. Bọn họ đ.á.n.h đập tàn nhẫn, gãy cả xương mới luyện một tuyệt kỹ như ngày nay.
Trong quá trình , đương nhiên ơn nghĩa, sự ơn, nhưng cũng thiếu hận thù và phẫn uất. Trong cảnh bình thường, chẳng ai dễ dàng nảy sinh lòng phản nghịch, nhưng một khi ác niệm gặp thời cơ, đê vạn dặm cũng thể sụp đổ vì một tổ kiến nhỏ.
Nghĩ đến đây, Thanh Cát lên tiếng hỏi: "Sao ngươi đột nhiên xuất hiện? Ngươi đoán chuyện gì từ ?"
Vãn Chiếu đáp: "Làm mà dễ dàng đoán . Trước đó ngươi đột nhiên mất tích, thấy kỳ lạ, vì ngóng bất kỳ tung tích nào, cứ thế bốc ."
Thanh Cát nhớ cảnh lúc đó: "Ta chỉ xuất hiện ở cổng thành một lát, đó đường vòng trở , cũng tin tức các chủ nhận đó là thế nào."
Tin tức truyền về khi là nàng truy sát ở Tây Uyên, đó bặt vô âm tín.
Vãn Chiếu giải thích: "Là Bạch Chi mang tin về, nên cứ đinh ninh hai các ngươi thông đồng chuyện gì ám ."
Nghe , lòng Thanh Cát chợt dâng lên linh cảm bất an.
Bạch Chi đến tìm nàng, hai đồng hành một quãng đường, cuối cùng cũng lời chia tay. Thế nhưng, chỉ hơn một canh giờ khi chia tay Bạch Chi, Diệp Mẫn xuất hiện. Một canh giờ, thời gian quá đỗi tinh tế.
Nếu Diệp Mẫn xuất hiện cách đó nửa ngày hoặc một ngày, nàng sẽ nghĩ Diệp Mẫn đuổi kịp nàng, hoặc đang nấp sẵn chờ nàng. Nếu Diệp Mẫn xuất hiện ngay lập tức, chứng tỏ theo đuôi Bạch Chi mà đến, hoặc nghĩ theo chiều hướng hơn, là Bạch Chi bán nàng.
Tuy nhiên, cách một canh giờ quá sức tế nhị, khiến Thanh Cát thể suy ngẫm sâu xa.
Nay Vãn Chiếu tin nàng truy sát ở Tây Uyên là do Bạch Chi mang về, nàng sực nhớ ngày hôm đó, lúc Hạ Hầu Chỉ Lan thấy nàng quen mắt và hỏi thăm thế, Bạch Chi cũng mặt tại đó. Khi lướt qua , từng đề cập đến cơn ác mộng thuở xưa của nàng. Chính vì , nàng luôn giữ cảnh giác. Lần Bạch Chi đuổi theo, dù mừng rỡ nhưng nàng vẫn mang lòng phòng .
Giờ Vãn Chiếu nhắc , nàng linh tính chuyện chẳng lành, liền vội vã hỏi: "Sao ngươi theo dõi tới đây? Ngươi gặp Bạch Chi ?"
Thấy phản ứng của nàng, Vãn Chiếu cũng lờ mờ nhận vấn đề, vội vàng giải thích: "Hôm đó Bạch Chi trở về, định tìm , nào ngờ kiếm đỏ mắt cũng chẳng thấy tăm . Lại tình cờ bắt gặp các chủ rời thành, sắc mặt trông khác thường, kỳ quái vô cùng, nên mới quyết tâm theo xem ."
Thanh Cát: "Là ngày nào?"
Vãn Chiếu: "Ba ngày ."
Lòng Thanh Cát chùng xuống. Nàng Diệp Mẫn giăng bẫy , nhưng nghĩ đến những gì diễn giữa nàng và Bạch Chi, Diệp Mẫn bám theo suốt chặng đường, khiến nàng lạnh sống lưng.
Hắn chứng kiến chuyện, cứ im lặng quan sát!
Vãn Chiếu tiếp tục: "Nếu là khác thì chẳng , nhưng bám đuôi Các chủ thì đương nhiên hết sức cẩn thận, dám đến quá gần, đành theo dõi cách ba, bốn dặm, sợ phát hiện."
Thiên Ảnh các tuyệt kỹ theo dõi "Nhạn qua lưu ngân", với những cao thủ thượng thừa, bám sát mục tiêu cách ba, bốn dặm cũng lo mất dấu.
Thanh Cát: "Từ đầu đến cuối ngươi hề chạm mặt Bạch Chi ?"
Vãn Chiếu lắc đầu: "Không."
Cả hai bỗng chốc rơi im lặng. Đêm khuya, mưa gió gào thét quật mạnh những khung cửa mục nát, phát âm thanh như quỷ sói tru. Ngôi miếu hoang vắng lặng dị thường, chỉ còn tiếng củi lửa lách tách họa vần.
Về phần Bạch Chi, chỉ hai khả năng: Một là bán Thanh Cát; hai là Diệp Mẫn trừ khử. Khoảng thời gian một canh giờ Diệp Mẫn chậm trễ chính là lúc giải quyết Bạch Chi.
Đối với đồng đội từng kề vai sát cánh, nàng đương nhiên sẽ chút nghi ngờ, bởi nàng thể tin tưởng bất cứ ai. ngay lúc , khi thoát khỏi mũi kiếm của Diệp Mẫn, khi mở lòng tâm sự cùng Vãn Chiếu, nàng vô thức tin tưởng. Tin rằng bạn cũ nỡ vung kiếm chĩa nàng, tin rằng những lời Bạch Chi trong cái ôm ngày đều là chân thành.
Tam Thập Bát sẽ bán Tam Thập Thất.
Cuối cùng, Thanh Cát lên tiếng: "Các chủ trừ khử Bạch Chi , đó mới tìm ."
Vãn Chiếu gật đầu: "Chắc đoán chuyện gì đó của ngươi, nên giúp ngươi che đậy."
Thanh Cát: "Ừm."
Vì ...
Thanh Cát dám mường tượng đến tình huống tồi tệ nhất. Nàng im lặng một lúc lâu mới cất lời: "E rằng Bạch Chi liên lụy."
Vãn Chiếu: "Cũng cần quá lo lắng, mấy ngày tới chúng thăm dò tình hình xem ."
Thanh Cát: "Bây giờ cũng liên lụy đến ngươi . Nếu Diệp Mẫn c.h.ế.t, hai chúng sẽ trốn chui trốn lủi khắp chân trời góc bể."
Vãn Chiếu màng: "Có , công việc cũng chán ngấy . Nếu Diệp Mẫn thật sự c.h.ế.t, sẽ trốn về hoàng đô, mồi chài Thái tử, mồi chài Hoàng đế. Xem đến lúc đó, bọn chúng ai dám động đến !"
Thanh Cát gượng. Nàng mang ơn, áy náy, nhưng sự , nàng chẳng thể gì cho Vãn Chiếu, thậm chí dám thốt một lời hứa hẹn trả ơn . Cũng giống như mối quan hệ với Bạch Chi, dù trong lòng nảy sinh chút tình cảm, nhưng phận bèo dạt mây trôi, ai dám tùy tiện hứa hẹn điều gì?
Vãn Chiếu thấu hiểu tâm tư của nàng. Cô sang, sắc mặt nghiêm túc: "Thanh Cát, ngươi quên , ngươi từng cứu mạng ."
Thanh Cát: "Chỉ là tiện tay thôi."
Vãn Chiếu mím môi, cay đắng : " nếu cái tiện tay của ngươi, bỏ mạng từ lâu ."
Nàng cụp mắt, lí nhí: "Ta tuy lẳng lơ, phóng đãng, bao chuyện thế gian chẳng dung, nhưng cực kỳ quý trọng mạng sống. Kẻ nào cứu mạng , khắc cốt ghi tâm. Nay cũng cứu ngươi một mạng, coi như trả xong món nợ , lòng cũng thanh thản. Thế nên, ngươi đừng suy nghĩ nhiều."
Thanh Cát mỉm : "Được, nếu ngươi , xin nhận, chúng hòa ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-67-phong-tuyet-da-quy-nhan.html.]
Vãn Chiếu: "Ừ."
Thanh Cát: "Tuy nhiên, nghĩ lẳng lơ, phóng đãng là gì . Trên đời , kẻ thì kết bè kết phái tham nhũng vơ vét, kẻ thì giở trò khôn lỏi so đo từng đồng, kẻ g.i.ế.c phóng hỏa, lẳng lơ phóng đãng. Ai cao quý hơn ai cơ chứ. Chẳng qua chúng xui xẻo mang cái phận , sa sút đến bước đường , nên mới lấy mạng sống, lấy xác mà kiếm miếng cơm manh áo. Ấy thế mà bọn họ khinh miệt chúng ."
Nàng nhớ lúc Diệp Mẫn đinh ninh nàng lên giường với nam nhân, ánh mắt ngập tràn sự bài xích, gán cho nàng hai chữ "dễ dãi".
Nàng lạnh lùng : "Phú quý sinh lễ nghĩa, áo ấm no bụng mới nhục vinh. Ngươi với ngay cả mạng sống còn bấp bênh, sức mà bận tâm nhiều thế. Điều cốt yếu nhất của chúng là sống, bất chấp thủ đoạn để sống."
Nghe , Vãn Chiếu mỉm tán đồng: "Ngươi đúng, bảo mạng sống !"
Thanh Cát: "Ừ, đừng nghĩ nữa. Chúng nghỉ ngơi . Sáng mai tạnh mưa, chúng sẽ lùng sục quanh đây xem manh mối nào của Diệp Mẫn ."
Vãn Chiếu: "Được!"
Đêm đó, hai canh chừng bên bếp lửa leo lét trong ngôi miếu hoang, lắng tiếng mưa rả rích bên ngoài, thủ thỉ với những điều từng . Mãi đến nửa đêm về sáng, họ mới phiên chợp mắt một lát.
Sáng hôm , mưa tạnh, y phục cũng khô ráo. Hai cải trang thành một cặp vợ chồng trẻ, dọc theo con sông tìm kiếm, ghé các thôn làng ven đường dò hỏi, nhưng tuyệt nhiên thu thập tin tức gì về Diệp Mẫn.
Cả hai đành bất lực. Sống thấy , c.h.ế.t thấy xác, giờ thấy t.h.i t.h.ể Diệp Mẫn, lòng họ vẫn thể yên.
Vãn Chiếu: "Khéo c.h.ế.t thật cũng nên. Sóng to gió lớn nhường , thương nặng, chắc chắn là c.h.ế.t đuối. Mà c.h.ế.t đuối thì ai xác trôi dạt về phương nào, khi mồi cho cá ."
Thanh Cát: "Hy vọng là ."
Lúc , họ đương nhiên dám để lộ hành tung, bèn trộn Vũ Ninh thành để ngóng động tĩnh.
Nhân tiện, Thanh Cát lấy một ít kỳ trân dị bảo nàng từng lén tích trữ: Nhân sâm Cao Ly Tân La, thạch hộc Hoắc Sơn Thiết Bì, linh chi khổng lồ vùng núi Vân Vụ, hạc sắt Bắc Thần Nông Giá, và t.h.u.ố.c bổ thượng hạng chế tác riêng tại Nam Chi Dũng. Nàng chia cho Vãn Chiếu mỗi thứ một ít.
Vãn Chiếu tấm tắc khen ngợi, mừng rỡ như bắt vàng, cứ ngỡ vớ bở. Đây là những thảo d.ư.ợ.c ngàn vàng khó mua, vốn là đồ tiến cống cho nội đình. Giang hồ hiểm ác, phận thăng trầm, những loại kỳ d.ư.ợ.c giắt lưng, ắt hẳn an tâm hơn phần nào.
Hai đóng giả vợ chồng, nương náu giữa chốn chợ búa, cẩn thận quan sát động tĩnh bên ngoài, ngóng tin tức từ vương phủ, đồng thời tranh thủ tĩnh dưỡng thương tích.
Vãn Chiếu thì , nhưng thương tích của Thanh Cát hề nhẹ. Nàng sưng tấy liên tục mấy ngày, đắp t.h.u.ố.c liên tục mới xẹp xuống đôi chút, coi như là tạm . Nàng rõ vết thương chắc chắn sẽ để sẹo, khó mà mờ , nhưng may , nàng chẳng bận tâm đến chuyện đó.
Cứ như , độ năm sáu ngày , họ cuối cùng cũng thu thập chút tin tức. Nghe đồn Ninh vương đích đón Vương phi Hạ Hầu Kiến Tuyết, quá trình diễn suôn sẻ, hiện đang đường trở về Vũ Ninh, dự kiến chẳng bao lâu nữa sẽ tới nơi.
Nghe tin, Vãn Chiếu nhíu mày, liếc Thanh Cát. Thanh Cát giả mạo Hạ Hầu Kiến Tuyết, ân ái mặn nồng với Ninh vương hơn một năm trời, mà Ninh vương chẳng mảy may phát hiện sự thật. Hạ Hầu Kiến Tuyết thật xuất hiện, ngài vẫn điềm nhiên thừa nhận.
Thực sự khiến lạnh lòng.
Thế nhưng Thanh Cát chẳng hề phản ứng thái quá, chỉ nhạt nhòa : "Cứ quan sát thêm ."
Vãn Chiếu thở dài: "Nếu điện hạ vạch trần Hạ Hầu Kiến Tuyết, thì ngươi ? Chẳng lẽ công cốc dã tràng ?"
Thanh Cát: "Lần chơi lớn, đặt cược tất cả thứ , thậm chí sinh con đẻ cái cho ngài . Nếu mà ngài vẫn nhận thì chịu thua, cứ để Hạ Hầu Kiến Tuyết bầu bạn cùng ngài trọn kiếp."
Vãn Chiếu lặng thinh hồi lâu, chốt : "Nếu là , thà đ.á.n.h một trận sống mái, g.i.ế.c quách Hạ Hầu Kiến Tuyết , ngươi chính là Hạ Hầu Kiến Tuyết, ai dám nhận ?"
Thanh Cát: " thứ đó thuộc về ?"
Vãn Chiếu nín lặng.
Thanh Cát tiếp tục: "Giả vẫn giả. Dù cả thiên hạ lầm tưởng đó là thật, thì tự đó là giả. Ta thể lừa dối cả đời, thế nên cũng chẳng gì đáng để vương vấn."
Nếu Ninh vương thấu chuyện, nổi cơn thịnh nộ và nảy sinh ý định trả thù, thì đối với nàng mà , quả là điều tuyệt vời nhất. Nếu ngài thể nhận , điều đó chỉ chứng tỏ rằng, đối với Ninh vương, cái ngài cần chỉ là phận của Hạ Hầu Kiến Tuyết, chứ con nàng. Vậy thì đoạn tình nghĩa phu thê , gì để nàng lưu luyến?
Nàng đương nhiên sẽ náu trong bóng tối, chúc bọn họ trăm năm hạnh phúc. Đương nhiên, điều cốt yếu là, nàng hoán đổi hai đứa bé. Hạ Hầu Kiến Tuyết sẽ một lòng chăm sóc tiểu thế tử, Ninh vương sẽ sủng ái huyết mạch của vô điều kiện, gia tộc Hạ Hầu sẽ dốc lực hỗ trợ đứa bé bước lên ngai vàng.
Còn nàng, nàng sống, sống để chứng kiến tất cả những điều đó. Đợi đến một ngày chuyện ngã ngũ, nàng sẽ tiết lộ sự thật cho Hạ Hầu Kiến Tuyết, cho La ma ma, và cả Mạc Kinh Hy. Nàng thấy sự hối hận, sự tuyệt vọng của bọn họ, nhưng lúc thứ vô phương vãn hồi.
So với niềm thống khoái khi trả thù, thì chút hương vị ngọt ngào của tình nam nữ đáng là bao? Ngay cả tình mẫu t.ử thiêng liêng, nàng cũng thể nhẫn tâm vứt bỏ. Nàng vốn dĩ đơn độc mã, chẳng cần huyết mạch nối dõi. Một đứa trẻ nàng còn bế ẵm dỗ dành, thì lấy tư cách gì mà khát khao tình mẫu tử.
Vãn Chiếu thấy thái độ của nàng, cũng thêm gì nữa.
Hai ngày tiếp theo, hai bọn họ vẫn cố thủ ngoài thành Vũ Ninh. Chứng kiến binh lính kéo đến nườm nượp, ám vệ Thiên Ảnh các gần như huy động bộ lực lượng. Có vẻ như Bạch Chi thực sự bặt vô âm tín, chẳng rõ phương nào. Đám rõ ràng đang ráo riết truy lùng Diệp Mẫn, nhưng mãi vẫn kết quả.
Quan sát tình hình thêm một hồi, cả hai đều đồng tình rằng Diệp Mẫn hẳn mất mạng, vĩnh viễn thể về.
Thanh Cát tiến hành kế hoạch đến Tây Uyên như dự định, nhưng Vãn Chiếu ý định về Thiên Ảnh các.
Thanh Cát e ngại: "Nếu Diệp Mẫn đột nhiên xuất hiện..."
Vãn Chiếu: "Ngươi thì , tên ngươi vốn xóa sổ khỏi sổ sách Thiên Ảnh các . Tình hình , trừ và Bạch Chi , chẳng ai ngươi từng , nên ngươi biến mất cũng chẳng ai . thì khác. Diệp Mẫn mất tích, thể bỗng dưng bốc theo. Thiên Ảnh các chắc chắn sẽ điều tra . Thà cứ đàng hoàng trở về Thiên Ảnh các, phòng bệnh hơn chữa bệnh."
Thanh Cát suy nghĩ một chút đồng ý: "Được, ngươi cứ ẩn náu quan sát vài ngày, tránh sập bẫy Diệp Mẫn. Ta đến Tây Uyên, nếu chuyện suôn sẻ, mười mấy ngày nữa sẽ về, lúc đó chúng sẽ bàn bạc tiếp."
Lúc , hai đành lời từ biệt. Thanh Cát nhanh chóng thu dọn hành trang, chuẩn lên đường đến bộ lạc Phiêu Quy. Đầu tiên, nàng rút một ít ngân lượng, đó ghé tiệm cầm đồ đổi lấy một trăm lượng vàng nén và một trăm lượng bạc nén. Tuy mang vác nặng nề, nhưng nàng nhét tất cả hành trang đeo lưng, cũng quá phô trương. Nàng rảo bước con phố nhỏ của một thị trấn gần đó, mua sắm đầy đủ ủng da, túi nước, muỗng đũa bạc, cùng một loại thảo d.ư.ợ.c trị thương. Nàng quên mang theo nhân sâm và các loại t.h.u.ố.c quý giá mà tích cóp bấy lâu.
Nghe đồn vùng viễn tây Tây Uyên quanh năm tuyết phủ, khí hậu khắc nghiệt, trái ngược với Đại Thịnh. Vì , nàng mua thêm áo khoác da lộn thượng hạng và áo choàng dày cộp, cuộn chặt nhét hành trang.
Cuối cùng, rõ vùng Tây Uyên khan hiếm muối, nàng mua một ít muối lậu và các loại gia vị với giá cao cắt cổ. Đương nhiên, nàng cũng tìm cách tậu một con ngựa .
Mọi thứ chuẩn tươm tất, nàng thoáng chần chừ, cuối cùng vẫn quyết định mang theo bức thư Ninh vương đưa lúc , xuất phát tiến về Phiêu Quy.
khi lên đường, nàng mới nhận đ.á.n.h giá quá thấp sự gian khổ của chuyến . Lúc mới bước chân Tây Uyên thì , nàng thể dễ dàng mua thức ăn dự trữ. càng về phía tây, khung cảnh càng thêm phần hoang táng, tiết trời lạnh cắt da cắt thịt, thức ăn ngày càng khan hiếm.
Nàng rong ruổi lưng ngựa, cả ngày trời chẳng thấy bóng dáng con , chỉ đành săn bắt thú hoang nướng ăn qua bữa. Nàng thử chặt mấy cành cây, ghép thành một chiếc hộp gỗ thô sơ, treo những con thỏ, thú rừng săn lên đó, phơi khô. Nàng chi tiêu tằn tiện, một con thỏ thể ăn cả ngày, thế là giải quyết vấn đề lương thực.
Thỉnh thoảng, nàng gặp vài thương lái đường dài từ Tây sang Đông, bèn nhập hội cùng. Khi nàng hỏi thăm về "Bộ lạc Phiêu Quy", bọn họ đều lắc đầu: "Bọn họ sống tít tận viễn tây Tây Uyên, vùng đất lạnh giá khắc nghiệt. Thời điểm đang là lúc tuyết rơi dày đặc. Nghe đồn từ đời Phiêu Quy Vương Thắng Đồ Nhã Hồi, bộ lạc bọn họ liên miên chiến trận, chẳng phút nào bình yên. Bình thường chúng chẳng con đường đó ."
Họ còn bụng khuyên can Thanh Cát: "Chuyến Phiêu Quy băng qua lãnh địa của nhiều bộ lạc. Bọn chúng đ.á.n.h liên miên, cướp bóc hoành hành. Cô gái dặm trường, nhất đừng mạo hiểm."
Mỗi khi như , Thanh Cát chỉ im lặng lắng . Cuối cùng, nàng chia tay đoàn thương lái, một một ngựa tiếp tục hành trình về phía Tây.
Trên đường , nàng chứng kiến vô vàn cảnh tượng xót xa: Các bộ lạc c.h.é.m g.i.ế.c lẫn , các tộc nhóm ẩu đả, dân tị nạn chạy tán loạn, kẻ bán vợ đợ con, vô gia cư lang thang vô định. Nhìn những cảnh tượng đó, nàng khỏi chạnh lòng. Thi thoảng, nàng chia sẻ chút thức ăn cho những phụ nữ, trẻ em và già yếu ớt, nhưng sức lực hạn, cũng chỉ như muối bỏ bể.
Qua những tiếp xúc với dòng tị nạn, nàng cũng thu thập một vài thông tin về Phiêu Quy, trái ngược với lời kể của những thương khách . Nghe đồn năm ngoái, Thắng Đồ Linh Vân - cháu trai của Thắng Đồ Nhã Hồi - tập hợp tàn quân, chiếm đóng thành Sĩ An, định đô tại đó, và nỗ lực phục hưng gia tộc Thắng Đồ.
Nhắc đến thành Sĩ An, Thanh Cát lờ mờ nhớ . Các bộ lạc Tây Uyên luôn tự nhận là hậu duệ của Thuấn Đế, gia tộc Thắng Đồ càng sùng kính Thuấn Đế như thủy tổ. Sĩ An chính là thánh địa tế lễ Thuấn Đế của các đời Phiêu Quy Vương, đối với dân Phiêu Quy, đây là nơi linh thiêng bất khả xâm phạm. Việc Thắng Đồ Linh Vân chiếm thành Sĩ An, cộng thêm phận cháu trai của Thắng Đồ Nhã Hồi, ắt hẳn giúp thu phục nhân tâm. Nếu thời gian, chừng sẽ nên chuyện lớn.
Thanh Cát cũng vô tình cố ý dò hỏi về Thắng Đồ Nhã Hồi. Nàng dân Phiêu Quy luôn tưởng nhớ , thậm chí tôn vinh như một vị thần. Có còn dựng một ngôi đền đống hoang tàn của cung điện cũ để thờ cúng . Lắng những câu chuyện đó, trong tâm trí Thanh Cát chợt lóe lên vài mảnh ký ức vụn vặt, mờ ảo.
Nàng tiếp tục về phía Tây. Càng , thời tiết càng trở nên khắc nghiệt. Cuối cùng, nàng cũng đặt chân đến địa phận bộ lạc Phiêu Quy. Lãnh thổ Phiêu Quy rộng lớn, hơn nửa năm chìm trong băng tuyết. Thanh Cát đến đúng lúc cao điểm của mùa đông khắc nghiệt.
Cái lạnh thấu xương cộng với sự thiếu thốn cỏ mồi khiến con ngựa của nàng trở nên tiều tụy, gầy trơ xương. Cách giải quyết khôn ngoan nhất lúc là g.i.ế.c thịt con ngựa để lấy lương thực. Thế nhưng, Thanh Cát nỡ tay. Cả đời nàng luôn thui thủi một , duy nhất đồng hành cùng nàng suốt chặng đường ngoài con ngựa thì còn ai nữa?
Thanh Cát tháo dây cương, nhẹ nhàng : "Chuyến của là để tìm về cội nguồn. Quê hương ở Phiêu Quy, nhưng ký ức tuổi thơ chỉ còn là những mảnh vụn nhạt nhòa." Nhạt nhòa đến mức chính nàng cũng còn nhớ rõ.
Thanh Cát vuốt ve bờm ngựa, thở dài: " vẫn trở về, tìm những ký ức đ.á.n.h mất. Dù cho ngôi nhà xưa trở thành đống hoang tàn, vẫn tận mắt thấy. Điều đó sẽ giúp còn cảm thấy như lục bình trôi dạt, đời chà đạp, sống cảnh nhà cửa. Ta là một con chó, là một con ."
Nàng xa xăm màn đêm đen kịt. Gió lạnh như d.a.o cắt, tuyết rơi xối xả như những chiếc lông ngỗng xé nát, phủ trắng xóa cả đất trời.
Nàng thở dài: "Ta thể bảo vệ ngươi. Bây giờ ngươi hãy đầu chạy . Hãy cố gắng trụ thêm hai, ba ngày nữa, ngươi sẽ tìm thấy cỏ ăn, ngươi sẽ sống sót."
Con ngựa Thanh Cát, đôi mắt dường như ầng ậng nước. Nó bất động.
Thanh Cát tiếp: "Nếu ở đây, chỉ hai kết cục: Hoặc là g.i.ế.c ngươi để cứu mạng , hoặc là chúng cùng c.h.ế.t. Ta từng g.i.ế.c nhiều , nhưng ngươi đồng hành cùng suốt chặng đường , nỡ ăn thịt ngươi? Ta dằn vặt bản trong sự do dự, giằng xé."
Dường như hiểu những gì Thanh Cát , con ngựa nàng cuối tung vó, phi nhanh màn tuyết trắng xóa, hướng về phía đường cũ. Chẳng mấy chốc, hình bóng nó chỉ còn là một chấm nhỏ giữa bão tuyết mịt mù.
Thanh Cát thu ánh mắt , chỉnh đốn hành trang, đeo lên vai và tiếp tục hành trình về phía tây. Từng bước tuyết trở nên nặng nề, khó nhọc. Nàng hề xa lạ với những đêm tuyết trắng như thế . Đã từng lúc nàng run sợ, né tránh, nhưng giờ đây nàng thể bình thản đối mặt. Nàng nghĩ, những trải nghiệm quá khứ của một giống như một chiếc túi đựng tiền. Nàng tích góp nhiều, nhưng cũng đủ mang cho nàng dũng khí đối mặt với tuổi thơ của .
Lúc , nàng chợt nhớ cuối cùng mơ thấy tuyết. Dường như đó là lúc nàng chứng kiến cái c.h.ế.t của Thôi cô cô. Nàng mơ thấy tuyết, nhưng cũng mơ thấy một đôi bàn tay ấm áp. Đôi bàn tay truyền cho nàng đủ sức mạnh, giúp nàng cố gắng thoát khỏi cơn ác mộng lạnh lẽo đó. Mặc dù đó cũng từng mang cho nàng đau khổ, nhưng điều đó dường như còn quan trọng nữa. Khi còn nhỏ, nàng vẫn luôn thích những quả sâu bọ ăn. Có sâu thì , quả sẽ càng ngọt ngào hơn.
Nàng cứ thế cắm đầu tới, nhưng nàng đ.á.n.h giá sai lầm trận bão tuyết , cũng như đ.á.n.h giá thấp cái lạnh khắc nghiệt ở vùng cực Tây Tây Uyên. Cơn gió bấc gào thét như bầy sói hung dữ, thở phả lập tức hóa thành màn sương trắng, những vùng da thịt hở đều đỏ ửng và tê dại. Nàng đành vận công để giữ ấm cơ thể.
cách tiêu hao thể lực nghiêm trọng. Nàng thể rõ tiếng thở của , mỗi nhịp thở kèm với màn sương trắng xóa phụt , chậm rãi, hệt như một con bò già đang gồng kéo chiếc xe chở nặng lên dốc.
Nàng cứ cô độc bước như . Cúi xuống, bóng dáng lẻ loi đổ rạp nền tuyết trắng, nàng khỏi tự hỏi: Liệu c.h.ế.t trong đêm tuyết ?
Nghĩ đến đây, nàng bật lạnh lẽo. Lúc nhỏ c.h.ế.t, cớ bây giờ c.h.ế.t? Chắc chắn là . Nàng hiện tại chỉ cần tìm một con mồi, chim muông thú rừng gì cũng , miễn là vật sống. Nàng sẽ xẻ thịt chúng, uống dòng m.á.u ấm nóng, ăn thịt chúng để sống sót. Nàng cần nạp thêm năng lượng để tiếp tục hành trình.
Đến lúc , nàng chợt nghĩ, nếu giữ con ngựa, chắc chắn nàng sẽ bảo tính mạng. nàng gạt , gì hối hận. Nàng quả thật nỡ ăn thịt con ngựa đó, dứt khoát thả nó , tự tìm lấy sinh lộ cho cả hai mới là thượng sách.
Ngay lúc đó, nàng thấy một tiếng động lạ. Một tiếng bước chân, , là tiếng bước chân của nhiều .