Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 68: Giết sói
Cập nhật lúc: 2026-08-12 23:35:02
Lượt xem: 437
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng bước chân vẫn còn cách một đoạn xa, nhưng nàng rõ. Đó là một nhóm . Bọn họ mang những đôi ủng nặng nề, từng nhịp bước đạp mạnh xuống tuyết, phát âm thanh cọt kẹt. Nàng khựng , dỏng tai lắng . Âm thanh cho thấy họ sở hữu hình tráng kiện, nhưng võ công, hoặc ít nhất là nội công thâm hậu. Có vẻ như họ là dân bản địa thành nhóm?
Nàng cẩn trọng bước tiếp, tay lén lút rút thanh đoản đao mỏng tang. Chẳng bao lâu, một nhóm mờ ảo dần hiện giữa màn bão tuyết trắng xóa. Bóng dáng họ in hằn nền tuyết, lúc dài lúc ngắn.
Xuyên qua màn tuyết dày đặc, Thanh Cát quan sát thấy họ đội mũ da lộn, mặc áo choàng dài xẻ tà bằng da hươu hoặc da nai, cổ áo và tay áo viền những đường thêu tinh xảo, eo thắt lưng da thú bản to. Trông ai nấy đều lực lưỡng, vạm vỡ, ngang tàng. Họ nối đuôi di chuyển trong bão tuyết, tay ghì chặt một sợi dây thừng gai thô ráp, chắc nịch.
Nhớ những thông tin thu thập về bộ lạc Phiêu Quy, nàng chắc mẩm đây chính là Phiêu Quy. Chỉ là lúc , nàng rõ đám là thù bạn.
Đám đó hiển nhiên cũng phát hiện Thanh Cát. Ban đầu họ tỏ kinh ngạc, nhưng đó liền thiện vẫy tay, lớn tiếng gọi nàng bằng những giọng vang vọng.
Lắng ngữ điệu của họ, Thanh Cát bỗng cảm thấy một sự quen thuộc mất từ lâu, nhưng lạ , nàng hiểu họ đang gì.
Khi nhóm đến gần, họ bao quanh Thanh Cát, đ.á.n.h giá nàng xì xồ bàn tán. Thanh Cát giữa bão tuyết, lặng lẽ lắng những âm thanh xa lạ. Nàng , từng lúc nàng cũng ngôn ngữ giống họ. giờ đây, mười mấy năm trôi qua, nàng còn hiểu họ gì.
Không hiểu một câu nào cả.
Một nỗi buồn vô hạn trào dâng trong lòng nàng.
Lúc , từ trong đám , một lão nhân chậm rãi bước . Lông mày ông vương đầy tuyết trắng, đầu đội chiếc mũ da thú sờn cũ. Ông ân cần quan sát Thanh Cát, cất giọng: "Cô nương từ đến, lạc đến chốn ?"
Ông tiếng Đại Thịnh, giọng điệu mang âm hưởng thủ đô.
Thanh Cát vội giải thích, rằng đang đường tìm . Lão nhân hỏi cặn kẽ vài câu, nàng cũng thành thật trả lời. khi hỏi tên, nàng tùy tiện chọn một họ, xếp thứ ba, cứ gọi nàng là Tam Nương.
Lão nhân hiếu khách, liền mời Thanh Cát nhập hội: "Tuyết rơi lớn thế , cô nương một , nhỡ gặp hiểm nguy thì mất mạng uổng phí. Thà cứ cùng chúng , về làng nghỉ ngơi vài ngày, đợi tuyết tạnh hãy tính tiếp."
Nhận thấy họ ác ý, đều là những hào sảng, hiếu khách, Thanh Cát vô cùng ơn, vui vẻ nhập hội.
Qua trò chuyện, nàng mới lão nhân là làng Sĩ Đạt, thuộc bộ lạc Phiêu Quy vùng phía Đông. Tên ông là Diêu lão gia. Lần ông dẫn dân làng săn, ngờ gặp bão tuyết, đành vội vã về.
Ông lão móm mém: "Hồi trẻ cũng từng đến Đại Thịnh, buôn bán ở đó một thời gian. Cô nương gặp chúng đúng là duyên. Ta họ Diêu, cô nương cứ theo gọi là Diêu lão gia là ."
Nghe , Thanh Cát lờ mờ hiểu . Bộ lạc Phiêu Quy tự xưng là dòng dõi Thuấn Đế, mà con cháu Thuấn Đế phân mười mấy họ khác , họ Diêu dĩ nhiên là một trong đó.
Diêu lão gia bảo Thanh Cát ngay lưng ông, nắm chặt sợi dây thừng. Nàng răm rắp theo. Đó là một sợi dây thừng gai dai và chắc, đan từ một loại gai dại đặc trưng của vùng . Bị bão tuyết vùi dập, sợi dây trở nên đông cứng, bám đầy vụn băng sắc lạnh.
dù thế nào, khi nắm chặt sợi dây , đằng đằng đều là những đồng hành cao lớn lực lưỡng. Người cắm sâu mũi ủng tuyết, bước theo dấu chân . Từng bước từng bước, tuy tốc độ nhanh nhưng vô cùng vững chãi, an tâm. Hơn nữa, với che chắn, Thanh Cát - vốn nhỏ bé hơn những gã trai lực điền - đỡ vất vả hơn hẳn. Bờ vai rộng lớn của Diêu lão gia gần như chắn hết gió tuyết, những hạt tuyết sắc nhọn còn tạt thẳng mặt nàng nữa.
Cảm giác với Thanh Cát thật mới mẻ. Nàng lớn lên trong Thiên Ảnh các, dù thỉnh thoảng hợp sức cùng đồng bọn trong lúc nguy bách, nhưng phần lớn thời gian đều đơn đả độc đấu, dùng tính mạng để đặt cược. Thắng thì sống, thua thì c.h.ế.t. Trong một đêm bão tuyết như thế , nàng cược chính mạng sống của .
giờ đây, nàng hòa đám đông, lặng lẽ bước trong bão tuyết. Bờ vai vững chãi của Diêu lão gia chắn gió cho nàng, nhiệt của những xung quanh mang đến ấm, giúp nàng còn cảm thấy chơ vơ, trơ trọi. Giữa cơn gió rét thấu xương và tiếng rít gào bên tai, nàng thực sự cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Ít nhất, nàng thể vững tin rằng sẽ sống sót qua trận bão tuyết .
Dù giữa dòng , cái lạnh vẫn len lỏi. Hơi thở hắt lập tức hóa thành sương trắng mờ mịt. Thanh Cát bắt đầu thích nghi. Nàng lắng tiếng thở hổn hển nặng nhọc của những cùng, bỗng thấy lòng bình yên đến lạ.
Đột nhiên, Diêu lão gia cất giọng khàn đục hô vang một tràng gì đó. Mọi lập tức phấn chấn hẳn lên, khí bỗng chốc trở nên hừng hực. Thanh Cát tuy hiểu nhưng cũng cảm nhận sợi dây chùng xuống, vẻ họ sắp dừng .
Diêu lão gia giải thích bằng tiếng Đại Thịnh, hóa định nghỉ chân ăn chút lót . Thanh Cát quan sát, xung quanh là một sườn núi, chỗ họ đang khá bằng phẳng khuất gió, quả thực là nơi lý tưởng để cắm trại.
Thanh Cát mang theo chút lương khô, định lấy . Diêu lão gia ngăn . Nàng thấy mấy thanh niên cường tráng cầm xẻng sắt, bắt đầu đào tuyết. Động tác của họ vô cùng thành thạo, thoăn thoắt dọn sạch một đất trống. Tuyết đào lên đắp thành những bức tường chắn gió.
Bức tường tuyết tuy đơn sơ nhưng đủ sức cản luồng gió lạnh. Mọi quây tròn, tháo hành trang, nhóm một đống lửa. Họ xúm sưởi ấm, lấy thức ăn chia sẻ cùng . Thanh Cát mang theo bánh bột mì và cơm nắm, cũng mời cùng ăn. Đáp , dân ở đây lấy món thịt sấy khô đặc trưng. Họ sống chủ yếu nhờ săn bắn, nông nghiệp chỉ là phụ, nên thức ăn chủ yếu là hươu nai, lợn rừng, gấu ngựa hoặc hươu .
Họ chấm những miếng thịt khô cứng còng một loại gia vị đặc trưng của vùng, nhai ngấu nghiến. Thanh Cát c.ắ.n thử một miếng. Mùi vị của loại gia vị khá mới lạ, nhưng vì chút vị mặn nào nên nàng quen.
Sực nhớ trong hành trang muối và nước chấm, nàng bèn lấy . Trước chuyến , nàng cẩn thận cho muối và tương những chiếc hộp nhỏ nắp sáp. Nàng rắc một chút muối lên miếng thịt, mời .
khi nàng lấy muối , ai nấy đều mở to mắt ngạc nhiên. Thanh Cát cũng thấy lạ: "Mọi dùng cái ?"
Nàng nhớ loáng thoáng, ở vùng muối là thứ cực kỳ quý hiếm.
Mọi đưa mắt , xì xầm to nhỏ. Diêu lão gia tiến đến, chăm chú , tay xoa xoa kích động: "Đây là muối ? Chúng gì muối, căn bản là mua ."
Thanh Cát mới vỡ lẽ. Nàng chia hộp muối nhỏ cho , mời họ nếm thử tương. Đối với họ, những thứ rõ ràng là của hiếm. Mọi xúc động chằm chằm. Diêu lão gia đỡ lấy từ tay Thanh Cát, rắc cho mỗi một chút, chỉ cỡ hai ba hạt, nhưng ai nấy đều xem như trân bảo.
Chia xong, Diêu lão gia trả hộp muối cho Thanh Cát: "Cảm ơn Tam Nương, hôm nay chúng mở rộng tầm mắt ."
Nhìn cảnh tượng , Thanh Cát nhớ lời Ninh vương về việc lập khu giao thương biên giới. Nàng hỏi: "Bây giờ Tây Uyên và Đại Thịnh mở khu giao thương, mua muối từ tay Đại Thịnh?"
Diêu lão gia thở dài: "Nào dễ thế! Muối ở Đại Thịnh do triều đình độc quyền, mấy ai to gan dám bán muối lậu cho chúng . Triều đình ban xuống một ít muối công, nhưng các bộ lạc lớn ở Tây Uyên vơ vét sạch, gì đến lượt chúng . Chúng xưa nay ăn muối, quen dùng mấy thứ gia vị ."
Nghe , Thanh Cát mới nhận quả thực am hiểu nỗi khổ của dân đen.
Sau khi ăn uống no nê, Thanh Cát cảm thấy sức lực hồi phục phần nào, cũng phấn chấn hơn, bắt đầu thu dọn hành lý chuẩn lên đường.
lúc , Thanh Cát chợt thấy âm thanh khác lạ, mang theo mùi tanh nồng trong gió tuyết. Nàng tập trung lắng , đó là tiếng bước chân dồn dập, đập mạnh tuyết. Hình như là một bầy thú đang lao tới!
Nàng khẽ nhíu mày, lên tiếng cảnh báo: "Mọi , xung quanh thú dữ, chúng cẩn thận."
Vừa , tay nàng lặng lẽ nắm chặt cán con d.a.o găm mỏng nhét trong ủng.
Nghe , dân bản vô cùng kinh ngạc. Đang định hỏi cho nhẽ, Diêu lão gia liền hiệu cho im lặng. Ông áp sát tai xuống nền tuyết, chăm chú lắng . Trong tiếng gió rít gào, nín thở chờ đợi.
Diêu lão gia sắc mặt biến đổi, bật dậy, với vẻ nghiêm trọng: "Có sói! Là một bầy sói!"
Trái tim thắt . Họ là thợ săn, gặp sói là chuyện cơm bữa, g.i.ế.c sói cũng chẳng gì lạ. trong cơn bão tuyết thế , đáng sợ nhất là gặp bầy sói đói khát. Bọn chúng sẽ điên cuồng lao tấn công, họ tuyệt đối thể chống cự nổi.
Diêu lão gia nhanh chóng đảo mắt quanh khu vực, chỉ đạo tản , chiếm lấy vị trí cao, lợi dụng địa hình đồi núi để phòng thủ. Thanh Cát bên cạnh, quan sát. Nàng Phiêu Quy giỏi săn bắn, chắc chắn họ cách đối phó với bầy sói. Nàng lên tiếng, chỉ lẳng lặng phân tích địa hình, lắng tiếng hú từ xa.
Diêu lão gia bố trí xong xuôi, rút giáo mác, đao kiếm, cảnh giác xa, sẵn sàng chiến đấu.
Từ đằng xa vọng tiếng sói hú, trầm thấp, dài lê thê, mang theo âm hưởng thê lương giữa đêm tuyết lạnh lẽo. Dù chuẩn tâm lý, vẫn khỏi rùng . Xem bầy sói ít, dễ xơi chút nào.
Chẳng mấy chốc, những đốm sáng xanh lục lập lòe xuất hiện bốn bề, kèm theo mùi tanh nồng nặc trong gió tuyết. Mọi kề vai sát cánh, căng cứng, ánh mắt sắc như đuốc, trừng trừng về phía .
Bầy sói phi nước đại, móng vuốt tung những đám tuyết trắng xóa. Thoắt cái, chúng áp sát. Chúng to lớn, lông xám hòa lẫn nền tuyết. Nếu lời cảnh báo của Thanh Cát, e rằng đến khi chúng tới gần mới phát hiện .
Một dân bản nghiến răng lẩm bẩm: "Cả đời bao giờ thấy nhiều sói thế !"
Bình thường, một bầy sói chỉ vài chục con, thể lên tới cả trăm con!
Diêu lão gia cau mày, ánh mắt trĩu nặng: "Ta từng các cụ kể , cũng trong một trận bão tuyết lớn như thế , bỗng nhiên cả trăm con sói tụ tập quanh làng. Không ngờ hôm nay chúng gặp . Chắc chắn là do bão tuyết kéo dài, trời sinh dị tượng, bách thú bất an."
Nghĩ đến những chuyện , ông thêm: "Lần may nhờ Tam Nương, nếu ..."
Nếu cứ cắm cúi tiếp, tìm địa hình thuận lợi để phòng thủ, e rằng bầy sói hung tợn nuốt chửng trong nháy mắt, trở tay kịp!
Thanh Cát dùng ánh mắt sắc sảo lướt qua bầy sói. Hàng trăm con sói đang nhe nanh múa vuốt, từ từ tiến gần. Trong đêm tối đen như mực, giữa những bông tuyết bay tán loạn, hàm răng nanh trắng ởn của chúng càng thêm gớm ghiếc, đáng sợ, khiến lạnh sống lưng. Tiếng móng vuốt cọ xát tuyết càng thêm ghê rợn.
Chẳng mấy chốc, vài con sói áp sát. Thanh Cát siết chặt thanh đoản đao, vận nội công, luồng đao khí sắc bén xé gió, c.h.é.m gục mấy con sói trong tích tắc. Máu sói b.ắ.n tung tóe, nhuộm đỏ một vùng tuyết trắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-68-giet-soi.html.]
Những khác cũng ùa lên tiếp ứng. Mọi sát cánh bên , tương trợ lẫn , chỉ trong chốc lát hạ gục thêm mấy con sói. Bầy sói thấy bèn lùi , nhưng rõ ràng ý định bỏ . Chúng lảng vảng xung quanh, tìm kiếm sơ hở.
Lát , bầy sói tụ tập đông hơn, dạn dĩ hơn. Chúng nhe nanh, điên cuồng lao tấn công. Thanh Cát và một nữa tay tiêu diệt.
Thế nhưng, bầy sói dường như vô tận, lớp ngã xuống, lớp khác tràn tới, khiến ứng phó kịp. Sau khi g.i.ế.c năm sáu con sói, Thanh Cát đảo mắt quanh, tình hình trở nên tồi tệ. Mọi đang gồng chống đỡ, hai thương.
Nàng hiểu rõ, bầy sói lên tới hàng trăm con, trong khi phe chỉ hơn hai chục . Đánh tay đôi thì phần thắng thuộc về con , nhưng giữa vòng vây của hàng trăm hàm răng nanh sắc nhọn, chỉ cần một sơ hở, thương, chảy máu, mùi m.á.u tanh sẽ càng kích thích bầy sói tấn công điên cuồng hơn.
Quan trọng nhất, đây là cuộc chiến giữa con bằng xương bằng thịt và bầy sói hoang dã. Bọn chúng sợ là gì. Giữa mùa đông khắc nghiệt, bầy sói đang đói khát, đối mặt với con mồi khó khăn lắm mới tìm , chúng sẽ dốc lực chiến đấu bất chấp mạng sống. Nếu giải quyết nhanh gọn, hậu quả sẽ vô cùng t.h.ả.m khốc.
Thanh Cát nhún chân, nhẹ nhàng lướt tới chỗ Diêu lão gia, tiện tay c.h.é.m c.h.ế.t một con sói. Con thú gầm lên đau đớn, đổ gục xuống, m.á.u loang lổ. Diêu lão gia tinh thần chấn động, khâm phục: "Tam Nương thủ phi phàm!"
Thanh Cát vội với Diêu lão gia: "Diêu lão gia, bầy sói tấn công quá hung hãn, sức e khó địch nổi, nghĩ kế sách."
Diêu lão gia nắm chặt cây giáo, cảnh giác bầy sói phía xa, hỏi: "Tam Nương cao kiến gì ?"
Thực Thanh Cát ý tưởng từ , nhưng là ngoài, là nữ nhi, nếu mở miệng đưa kế sách, e rằng ai . Giờ thấy tình thế nguy cấp, nàng mới lên tiếng: "Diêu lão gia, nhẩm đếm, trừ những con c.h.ế.t, hiện còn một trăm mười ba con sói. Chúng chỉ hai mươi mốt , tức là nếu đ.á.n.h tay đôi, mỗi đối đầu với năm sáu con."
Nghe xong, Diêu lão gia sởn gai ốc. Những khác tuy hiểu tiếng Đại Thịnh nhưng lờ mờ đoán ý nàng. Đây là sói hoang xứ lạnh, bình thường một chọi một khó, huống hồ một chọi năm sáu con. Bọn họ cung tên, nhưng cung tên hạn, tiết kiệm, cũng chẳng g.i.ế.c bao nhiêu con.
Thanh Cát phân tích: "Bầy sói hung hãn, xảo quyệt. Chúng dù võ công cũng khó tránh khỏi sơ suất, sơ sẩy một chút là mất mạng. Muốn đ.á.n.h bại bầy sói , thể dùng sức mạnh, dùng mưu trí. Thuở nhỏ qua binh pháp Đại Thịnh, nay chúng áp dụng việc chống bầy sói. Bọn sói là súc sinh, hiểu binh pháp chiến thuật, chúng dễ dàng thi triển mưu mẹo."
Diêu lão gia hỏi: "Dùng mưu trí thế nào? Áp dụng chiến thuật ?"
Thanh Cát: "Các vị sống ở Phiêu Quy, hẳn hiểu rõ cấu trúc của bầy sói. Trong bầy sói điểm yếu nào để chúng tấn công ?"
Diêu lão gia ngẫm nghĩ một chút đáp: "Trận chiến hôm nay, những con tiên phong là sói trưởng thành cường tráng. Bọn chúng khả năng tấn công, mở đường. Đi theo là những con sói già yếu, tập trung ở giữa bầy. Hai bên sườn và phía là sói trưởng thành, nhiệm vụ bảo vệ. Còn Sói Đầu Đàn..."
Ông chỉ tay về phía một góc của bầy sói: "Sói Đầu Đàn ở đó, nó cao bao quát bộ trận chiến, chỉ huy cả bầy."
Thanh Cát gật đầu: "Nếu , theo thiển ý của , thứ nhất, chúng thể tấn công điểm yếu của chúng, giảm nhuệ khí, rối loạn đội hình bầy sói. Thứ hai, chúng tập trung tiêu diệt Sói Đầu Đàn. Sói Đầu Đàn thương nặng, bầy sói tự khắc sinh lòng e dè. Đợi khi bầy sói do dự, chúng sẽ b.ắ.n tên đẩy lui bầy sói ở cả bốn phía, đồng thời phân công dùng đao kiếm trấn giữ các hướng, đề phòng sói thừa cơ đột phá."
Nàng bổ sung thêm: "Nghe sói sợ lửa, đến thời khắc quyết định, chúng thể buộc mồi lửa mũi tên để rối loạn bầy sói."
Diêu lão gia đồng ý, nhưng vẫn còn băn khoăn: "Những con khác thì dễ, nhưng Sói Đầu Đàn hung tợn khỏe mạnh, nhiều con sói cường tráng khác bảo vệ, nó thương e là khó như lên trời."
Thanh Cát dõng dạc: "Sói Đầu Đàn, để lo."
Nghe câu , Diêu lão gia kinh ngạc sang. Giữa màn tuyết bay lả tả, cô gái dung mạo bình thường, nhưng toát lên vẻ oai hùng, hiên ngang. Tinh thần ông chấn động, nhớ hình ảnh cô gái vung đao c.h.é.m sói lúc nãy, ông hiểu gặp cao thủ.
Ông ngay: "Nếu Tam Nương t.ử quyết tâm như , chuyện theo cô."
Thanh Cát: "Ta sẽ xông bầy sói, các vị yểm trợ cho , lúc nguy cấp dùng cung tên tương trợ."
Nói đến đây, nàng khựng . Xung quanh là những xa lạ, m.á.u mủ ruột rà, nàng dấn nơi nguy hiểm, giao phó tính mạng cho họ? sự lưỡng lự chỉ thoáng qua trong tích tắc, nàng hề nghi ngờ. Giữa thiên nhiên bao la, băng tuyết phủ kín, bầy sói rình rập, sức mạnh con trở nên nhỏ bé, bản năng sinh tồn khiến con tự nhiên tin tưởng và nương tựa đồng loại.
Nghe , Diêu lão gia đáp ứng: "Được, Tam Nương tử, chúng nhất định sẽ dốc hết sức giúp cô!"
Nói xong, nhân lúc bầy sói đang chần chừ, ông nhanh chóng gọi tập hợp, tạm lui về phía sườn núi. Ông truyền đạt kế hoạch của Thanh Cát cho . Vừa ngạc nhiên, đồng tình chút phản đối.
Lúc bầy sói đang gầm gừ, rình rập, chực chờ lao lên tấn công vòng tiếp theo. Thanh Cát lập tức bố trí đội hình. Tận dụng lợi thế địa hình đồi, năm b.ắ.n cung phân công nấp ở những vị trí cao, sẵn sàng b.ắ.n tỉa. Mười khác cầm giáo dài, nhiệm vụ tiên phong. Những còn , cầm vũ khí của riêng , tựa lưng , bảo vệ phía .
Về phần , nàng cầm đao sẵn sàng yểm trợ, theo dõi tình hình và hỗ trợ , đồng thời tìm cơ hội hạ gục Sói Đầu Đàn.
Diêu lão gia truyền đạt chỉ thị, yêu cầu răm rắp tuân theo.
Theo lệnh của Thanh Cát, các xạ thủ đồng loạt nhả tên. Những mũi tên vút xé gió, lao thẳng bầy sói như những ngôi băng băng qua màn tuyết. Tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết vang lên, bảy tám con sói ngã gục, con trúng tên c.h.ế.t liền giãy giụa điên cuồng.
Thấy , những con sói khác chần chừ lao lên. Bầy sói bắt đầu hỗn loạn, c.ắ.n xé lẫn . Máu nhuộm đỏ cả nền tuyết.
Mọi thấy , tinh thần phấn chấn, tiếp tục b.ắ.n thêm nhiều mũi tên nữa. Những còn thì tay lăm lăm vũ khí, ánh mắt rực lửa, sẵn sàng xông lên chiến đấu.
Ánh mắt Thanh Cát hướng về phía xa, nơi một con sói đen to lớn, dũng mãnh đang . Nó cao xuống bầy sói, ánh mắt u ám, sắc lạnh quét qua đám . Con sói ắt hẳn từng trải qua vô trận chiến, hung hãn và tàn bạo vô cùng.
Thanh Cát quan sát cử động của con sói đầu đàn, những ngón tay nàng miết nhẹ chuôi đao. Giữa đêm tuyết lạnh lẽo, chuôi đao toát luồng hàn khí buốt xương, khiến các giác quan của nàng càng thêm nhạy bén.
Nàng rõ, việc lao bầy sói để hạ gục Sói Đầu Đàn là một hành động liều lĩnh, nguy hiểm tột độ. những chuyện nguy hiểm hơn nàng cũng từng trải qua. Hơn nữa, nếu liều một phen, tất cả sẽ bỏ mạng ở đây. Nàng kịp thấy cung điện của Phiêu Quy, thấy đền thờ của cha , cũng thấy tiểu thế t.ử của nàng lớn khôn. Nàng thể bỏ mạng ở nơi ?
Ngay lúc đó, con sói đột ngột ngửa cổ tru lên một tiếng hú dài. Tiếng hú vang rền, mang sức mạnh xuyên thấu mãnh liệt, vọng giữa đêm tuyết, dội tai khiến ai nấy đều sởn gai ốc.
Theo tiếng hú đó, Thanh Cát khẽ nhún chân, hình như mũi tên rời cung, vút vun vút.
Khinh công của nàng vốn vang danh thiên hạ, ai sánh bằng. Cho dù đối đầu với cao thủ tuyệt đỉnh, nàng vẫn thể chiếm thế thượng phong, huống hồ là bầy sói .
Ban đầu, những Phiêu Quy kịp phản ứng. Họ chỉ thấy mắt lóe lên một cái bóng đen, thoắt ẩn thoắt hiện. Cái bóng đó bay lượn , lúc sượt sát mặt đất, thậm chí còn đạp lên lưng bọn sói như chim nhạn lướt mặt nước, uyển chuyển, nhanh nhẹn lạ thường.
Đương nhiên bầy sói cũng phát hiện . chúng chỉ là dã thú, từng chứng kiến thứ võ công kỳ ảo như . Nhất thời, chúng ầm ĩ tru lên. Bất cứ nơi nào bóng dáng Thanh Cát lướt qua, bầy sói liền trở nên hỗn loạn.
Diêu lão gia phấn khích hét lớn: "Tam Nương tử! Tam Nương t.ử thần kỹ như thế!"
Mọi cũng nhận , mắt ai nấy đều tròn xoe, kinh ngạc. Có thần nhân giúp sức, họ chắc chắn sẽ thoát nạn!
Trong lúc bay lượn, Thanh Cát áp sát Sói Đầu Đàn. Con sói đầu đàn dường như đ.á.n.h nguy hiểm, nhe nanh, ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm nàng. Bên cạnh nó, vài con sói to khỏe khác cũng gầm gừ, chực chờ tấn công.
Thanh Cát hiểu rõ, chân nàng là nanh vuốt của bầy sói. Chỉ cần sẩy chân ngã xuống, nàng sẽ lập tức xé xác!
Nàng nín thở, chớp lấy thời cơ, xòe cả năm ngón tay. "Vút" một tiếng, mười ba cây gai sắt phóng như đạn pháo. Lũ sói định tránh nhưng kịp.
Gai sắt tuy nhỏ, nhưng Thanh Cát nhắm chính xác các huyệt đạo, ghim thẳng cổ họng và xương sống của lũ sói. Chớp mắt, ba bốn con sói trúng đòn, đau đớn gục ngã hoặc gầm rú điên cuồng. Bầy sói bên cạnh Sói Đầu Đàn bắt đầu hỗn loạn.
Từ xa, Diêu lão gia thấy vội lệnh: "Cung thủ b.ắ.n tên, yểm trợ Tam Nương tử!"
Số tên mang theo vốn nhiều, nhưng lúc dùng thì đợi đến bao giờ! Cung thủ răm rắp tuân lệnh, thi nhả tên. Tuy nhiên, do cách quá xa, họ dám b.ắ.n trực tiếp Sói Đầu Đàn, chỉ dám b.ắ.n xung quanh để tạo sự hỗn loạn, tạo cơ hội cho Thanh Cát.
Ngay lúc đó, ông kinh hãi phát hiện một con sói vọt lên trung, lao thẳng Thanh Cát. Cả đoàn đều nín thở, thót tim lo sợ cho nàng.
Chỉ thấy Thanh Cát nhún chân, đá mạnh cổ họng con sói. Thân hình khổng lồ của nó rơi phịch xuống đất với lực va đập mạnh, văng sang một bên, suýt chút nữa đè bẹp cả những con sói bên cạnh! Mọi thở phào nhẹ nhõm, ngớt lời khen ngợi.
Vừa thở phào, họ thấy Thanh Cát ở ngay mặt Sói Đầu Đàn. Trong màn tuyết bay mịt mù, con sói đầu đàn vọt lên, hình khỏe khoắn, như một tia băng rực sáng, hung hãn, tàn bạo, khí thế gì cản nổi. Mọi trố mắt, nín thở theo dõi cảnh tượng .
Rồi họ thấy, một tia sáng trắng lóe lên x.é to.ạc màn đêm, như một tia chớp, lao thẳng hình đang vọt tới của Sói Đầu Đàn. Hai bên va chạm mạnh mẽ giữa trung.
Những gì xảy tiếp theo hệt như một giấc mơ. Họ thấy con sói đang bay vọt bỗng khựng , mất đà, rơi tự do xuống đất một cách nặng nề. Cùng với cái xác sói rơi xuống là một dòng m.á.u đỏ tươi.
Dòng m.á.u b.ắ.n tạo thành một vòng cung giữa trung loang lổ, nhuộm đỏ cả màn tuyết trắng. Sau đó, cơn mưa m.á.u trút xuống mặt đất, từng chấm đỏ rực, mà rợn .
Mọi đờ đẫn cái xác Sói Đầu Đàn rơi xuống, cơ thể nó đứt đôi. Đầu sói lăn lóc giữa bầy, còn xác bầy sói vùi lấp, còn thấy nữa.
Thanh Cát chiếm vị trí cao của Sói Đầu Đàn. Nàng tay cầm đoản đao, thần thái lạnh lùng, dải lụa buộc eo bay phấp phới trong gió tuyết. Lưỡi đao vẫn còn nhỏ từng giọt m.á.u nóng hổi, tí tách rơi xuống từ mũi đao lạnh lẽo.