Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 7: Tính phản nghịch

Cập nhật lúc: 2026-08-11 04:06:28
Lượt xem: 778

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Diệp Mẫn sắp sửa bước qua cửa, Thanh Cát lập tức đổi giọng, tỏ vẻ ngơ ngác xen lẫn nghi hoặc bên ngoài: "Điện hạ, đây là...?"

Ninh Vương mấy bận tâm đáp: "Một thuộc hạ."

Thanh Cát: "Ồ... Vậy..."

Nàng tỏ chút bất đắc dĩ xen lẫn ngượng ngùng: "Nếu , điện hạ, xin phép phiền nữa, về phòng nhé?"

Ninh Vương chút khó hiểu, nhưng vẫn gật đầu: "Cũng ."

Rõ ràng là tốn quá nhiều tâm sức để đối phó với vị Vương phi tương lai , nàng cứ ngoan ngoãn lời là . Hắn gật đầu xong thì ngoài cánh cửa trạm dịch đẩy , và cùng lúc đó, Thanh Cát cũng nhanh chóng xoay trong.

Người bước chân trạm dịch chính là các chủ của Thiên Ảnh các, Diệp Mẫn. Y tay cầm trượng bạc, mặc trường bào màu đen, mái tóc đen xõa ngang vai, chậm rãi xuất hiện ở cổng viện. Do đôi chân thuận tiện nên khi ngoài y luôn chống gậy bạc.

Lúc y còn bước qua bậu cửa thấy bên cạnh Ninh Vương điện hạ một nữ t.ử mặc y phục màu xanh lục vặn xoay lưng rời . Đêm mưa lất phất, tiết xuân rét mướt, trong sân làn sương mờ bao phủ, bóng hoa vụn vỡ khẽ lay động theo chiều gió. Khoảnh khắc nữ t.ử xoay , tà áo bay bay mang đến cho y một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng.

Không kịp suy nghĩ nhiều, y bước đến mặt Ninh Vương cúi chào: "Điện hạ."

Khinh công của y vốn thuộc hàng tuyệt đỉnh. Mặc dù chân tàn tật nhưng ảnh hưởng lớn, chỉ là cần đến trượng bạc để phụ trợ.

Ninh Vương chắp tay lưng, khẽ gật đầu hỏi: "Thế nào ?"

Diệp Mẫn đáp: "Mọi thứ thu xếp thỏa, điện hạ cứ yên tâm, hôn lễ ngày mai tuyệt đối sẽ xảy bất cứ sai sót nào."

Ninh Vương: "Tốt."

Diệp Mẫn trả lời ngước mắt về phía cách đó xa. Ngay trong lúc bọn họ chuyện, nữ t.ử đến phòng trạm dịch và chuẩn đẩy cửa bước .

Ninh Vương đương nhiên sự chú ý đặc biệt của Diệp Mẫn đối với vị thê t.ử cưới của , khẽ nhíu mày, ánh mắt mang theo ý dò xét.

Diệp Mẫn thử thăm dò: "Đó là... tiểu nương t.ử của nhà Hạ Hầu ?"

Ninh Vương: "Phải."

Là Vương phi tương lai của . Dù thế nào nữa thì việc một thuộc hạ cứ chằm chằm theo bóng lưng của Vương phi cũng là vô cùng thích hợp. Sắc mặt trở nên lạnh nhạt, dường như chút hài lòng.

Diệp Mẫn hiển nhiên cũng nhận điều đó. Y khẽ cau mày, giải thích: "Vừa thuộc hạ suýt nữa nhầm, cứ tưởng là quen. Nếu là Hạ Hầu tiểu nương t.ử thì chắc chắn là thuộc hạ nhầm ."

Nghe , Ninh Vương liếc y một cái: "Ngươi cũng lúc nhầm ?"

Và ngay lúc đó, Thanh Cát cuối cùng cũng bước trong và khép cửa . Khoảnh khắc cánh cửa đóng sập, trái tim treo lơ lửng của nàng mới thể nhẹ nhõm thở phào.

Nàng do một tay Diệp Mẫn dạy dỗ trưởng thành, thể mặt Diệp Mẫn, thứ về nàng gần như gì giấu giếm . Y hiểu nàng còn hơn cả chính bản nàng, đây là mà nàng bắt buộc tránh xa.

Cho dù Hạ Hầu nương t.ử tình cờ cũng khuôn mặt giống hệt, nhưng nàng rõ một khi Diệp Mẫn thấy mặt , nàng tuyệt đối thể tiếp tục ngụy trang ánh mắt dò xét của y. Nàng nhất định sẽ lật tẩy. Diệp Mẫn một lòng trung thành với Ninh Vương, chuyện chắc chắn sẽ bại lộ. Đến lúc đó thì nàng chỉ con đường c.h.ế.t.

Thanh Cát tựa lưng cánh cửa gỗ đóng kín, khẽ thở hắt một . Món tiền quả thực dễ kiếm! Sau nếu nhận nhiệm vụ gì cũng hỏi han ngọn ngành gốc gác mười tám đời tổ tông của đối phương mới .

mà, nàng còn sống đến " " ? Trong lòng Thanh Cát dâng lên cảm giác đắng chát.

Đêm đến, Thanh Cát bắt đầu vắt óc suy nghĩ xem nên đối phó thế nào, để rũ bỏ sự sợ hãi đối với chủ nhân cũ ăn sâu trong xương tủy, để nhập vai Hạ Hầu tiểu nương t.ử một cách hảo nhất, nàng thậm chí chuẩn sẵn vô kế sách ứng phó.

Thế nhưng điều Thanh Cát ngờ tới là, ngay trong đêm đó, Ninh Vương rời khỏi trạm dịch. Nàng nha đến bẩm báo mới chuyện, tức là Ninh Vương từ mà biệt, ngay cả nghi thức cáo từ cũng bỏ qua luôn.

Hắn vẻ như kinh diễm nhan sắc của Vương phi, thậm chí còn dùng giọng điệu vô cùng dịu dàng để chuyện, nhưng thực chất trong xương tủy mang đầy sự khinh thường. Trong mắt , nữ nhi nhà Hạ Hầu chẳng qua chỉ là công cụ liên hôn, cưới về nhà cũng chỉ để bình hoa trưng bày.

nghĩ thì điều phù hợp với tính cách thường ngày của Ninh Vương. Ninh Vương sinh với dung mạo rực rỡ, là huyết mạch hoàng tộc cao quý. Nghe từ hồi mười ba mười bốn tuổi bao nhiêu nữ t.ử như thiêu lao đầu lửa vì . Chính vì thích nữ nhân, thậm chí còn cảm thấy chán ghét.

Bên cạnh chẳng lấy một thị nữ hầu hạ, vì bất kỳ tỳ nữ nào thèm khát nhan sắc của . Chỉ duy nhất một là Thôi cô cô, do Đàm Quý phi sắp xếp đến hầu hạ. Do bà việc vô cùng năng nổ luôn tuân thủ quy củ nên Ninh Vương coi như cũng chút trọng dụng.

Cho nên lúc Ninh Vương hờ hững với vị Vương phi cưới, tính cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Đối với sự hờ hững , Thanh Cát cảm thấy .

Theo suy tính của nàng, đương nhiên là mong khi thành , hai cứ động phòng . Động phòng xong là nàng thể cầm ba vạn lượng, còn đó, càng cách xa nàng càng . Người mà nàng từng trông mong là một phu quân tuấn mỹ, chứ một nam nhân tâm tính thất thường, tàn nhẫn và lạnh lùng như Ninh Vương.

Trong mắt Thanh Cát, Ninh Vương nam nhân, là chủ nhân. Khác biệt giống loài thì nảy sinh tình cảm yêu đương cơ chứ.

Thanh Cát thậm chí còn suy tính, để đạt mục đích xa lánh triệt để, khi động phòng nàng thể cố tình tỏ sùng bái ngưỡng mộ dung mạo của . Như chắc chắn sẽ khiến chán ghét mà lùi xa. Nhờ đó năm tháng tiếp theo của nàng sẽ trôi qua vô cùng dễ chịu, cứ ăn no ngủ kỹ, lấy thêm chút đồ , nhẹ nhàng ẵm trọn sáu vạn lượng.

Mọi thứ lên kế hoạch đấy, trong lòng Thanh Cát bèn cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Ai ngờ nàng mới thở phào, định ngoài hóng gió một chút thì thấy Diệp Mẫn ngoài sân.

Nàng lập tức lùi ngay! Nàng bèn hỏi dò nha , bấy giờ mới Diệp Mẫn đây, lấy cớ là để bảo vệ an nguy cho Vương phi tương lai. Nàng cần y bảo vệ cơ chứ!

Thanh Cát cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ. Giữa Diệp Mẫn và Ninh Vương, nàng thà chọn Ninh Vương còn hơn. Ninh Vương là chủ nhân của nàng, trong lòng nàng luôn mang nỗi sợ hãi, nhưng nàng Ninh Vương vốn hề quen thuộc với . Hay cách khác, Ninh Vương nay từng để mắt đến đám ám vệ trướng. Trong mắt , những ám vệ đó chỉ là công cụ, căn bản đáng để tốn tâm tư, cho nên sẽ thể nào nhận nàng.

Diệp Mẫn thì khác. Y huấn luyện ám vệ nhiều năm, nhãn lực cực kỳ sắc bén. Thanh Cát cảm thấy thể lừa gạt cả thiên hạ, nhưng tuyệt đối qua mắt Diệp Mẫn.

hết cách , Thanh Cát đành bước nào bước nấy . Điều an ủi duy nhất lúc là đoàn đưa dâu bỏ cuối cùng cũng đuổi tới nơi. La ma ma đến, Mạc Kinh Hy cũng tới, của hồi môn cũng lượt đưa trạm dịch.

Sau khi La ma ma bước phòng, bà bèn dùng ánh mắt sắc lẹm chằm chằm Thanh Cát: "Ninh Vương điện hạ gì với ngươi?"

Nghe câu hỏi , Thanh Cát chỉ hờ hững La ma ma, khẽ nhướng mày.

La ma ma giật , chỉ thấy trong cái nhướng mày hờ hững của nữ t.ử mắt toát khí thế lạnh lùng, áp bức kẻ . Bà sững một lát, cuối cùng đành thu vẻ mặt hống hách, hạ giọng: "Lão nô lo lắng cho an nguy của tiểu nương tử, tiểu nương t.ử dọa sợ đúng ?"

Thanh Cát dậy, thần sắc lạnh lẽo: "La ma ma, đừng tưởng , bà luôn giao hảo với Nhị bá nương. Lúc bà luôn hoạnh họe quản thúc , nay dù theo của hồi môn cho nhưng bà vẫn thói nào tật nấy, phạm thượng khi quân, nô tài ức h.i.ế.p chủ tử. Bà tưởng thể dung túng cho bà, bà tưởng Ninh Vương phủ thể dung túng cho bà ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-7-tinh-phan-nghich.html.]

La ma ma xong thì sửng sốt, đó đột nhiên nhận vấn đề, sắc mặt bèn đổi liên tục. Ban nãy bà quá lỗ mãng khi đột ngột ép hỏi Thanh Cát những lời . Phải rằng Ninh Vương phủ giống với những nơi khác. Vùng đất Vũ Ninh do Ninh Vương trấn giữ chính là cánh cửa phía Tây của thiên hạ Đại Thịnh. Bao năm qua, Ninh Vương xưng bá ở đây để chống các nước Tây Uyên. Dân gian đồn rằng Thiên Ảnh các do Ninh Vương phủ nuôi dưỡng hành tung xuất quỷ nhập thần, lọt .

Giờ đây bọn họ tiến địa phận Vũ Ninh, cũng tức là tiến phạm vi thế lực của Ninh Vương. Vậy mà bà dám mở miệng những lời như ngay trong trạm dịch do Ninh Vương quản lý. Không một lão nô nào dám dùng giọng điệu đó để chuyện với chủ nhân của , lời một khi lọt đến tai Ninh Vương thì đối phương ắt sinh nghi.

Lúc nãy La ma ma quả thực quá lỗ mãng trong lúc vội vàng. Thế nhưng bây giờ, nữ t.ử mặt gỡ rối. Cách gỡ rối của nàng là lôi những ân oán lục đục giữa các phòng trong gia tộc Hạ Hầu lá chắn, trực tiếp biến La ma ma thành nội gián do Nhị phòng gài để khống chế tiểu nương t.ử của Trưởng phòng.

Nói như thì ít nhất lời lẽ vô lễ ban nãy của bà cũng cách giải thích hợp lý. Dù trong lòng mấy can tâm, nhưng bà vẫn lập tức quỳ xuống: "Tiểu nương tử, lão nô tội. lão nô vẫn thanh minh một lời, lão nô và vị phu nhân Nhị phòng dây dưa gì, mong tiểu nương t.ử minh giám."

Thanh Cát lạnh nhạt tiếp lời: "Thực bà rốt cuộc dây dưa gì với Nhị phòng , cũng chẳng quan tâm. Dẫu thì nay mai sẽ gả Ninh Vương phủ, từ nay về chính là Ninh Vương phi, bà hai lòng thì ? Bà tưởng bà thể trò xằng bậy với Ninh Vương phi trong chính Ninh Vương phủ ?"

La ma ma cúi đầu, cung kính : "Tiểu nương t.ử , lão nô đương nhiên dám. Lão nô nhất nhất theo lời tiểu nương tử, đối với tiểu nương t.ử một lòng trung thành tận tâm."

Thanh Cát: "Vậy lời bà đó, bảo nghĩ thế nào?"

Trong lòng La ma ma thầm kêu khổ. Quả thật nãy bà quá nóng vội, cách giải quyết của nữ t.ử cũng đúng là diệu kế. giờ nàng từng bước ép sát, rõ ràng là buông tha. Có thể là diễn kịch cho giống thật, hoặc cũng thể là nhân cơ hội báo thù.

dù thế nào thì bà cũng thoát , đành c.ắ.n răng đưa tay tự tát một cái thật mạnh: "Là sai, tiểu nương tử, là do quy củ, xin tiểu nương t.ử thứ tội."

tát xong một cái, Thanh Cát vẫn im bặt gì.

Hết cách, La ma ma đành nhắm mắt đưa tay, nhẫn tâm tự tát liên tục hai bên má mười mấy cái, đ.á.n.h đến mức mặt sưng vù lên. Lúc mới rưng rưng nước mắt : "Cầu xin tiểu nương t.ử thứ tội, lão nô sai ."

Thanh Cát chẳng buồn nhấc mí mắt: "Mạc , mời ông qua đây một chuyến."

La ma ma cúi gầm mặt, giọng run run: "Vâng."

Đối với Thanh Cát, nàng nhanh chóng chuyện với Mạc Kinh Hy. Việc bắt La ma ma tự tát mặt lúc cũng là để đám ám vệ bên ngoài rằng nàng đang nổi cơn thịnh nộ. Đang trong cơn thịnh nộ, gọi đại quản gia bên ngoài tâm sự riêng tư, phân phó tính toán đôi chút cũng là chuyện hợp tình hợp lý, sẽ khiến ai nghi ngờ.

La ma ma lùi xuống, nhanh đó Mạc Kinh Hy gọi tới. Nhìn thấy khuôn mặt sưng đỏ của La ma ma, Mạc Kinh Hy khỏi khó hiểu.

La ma ma vốn là lão nô của nhà Hạ Hầu, một tay đích tiểu nương t.ử lớn lên, phận uy phong là thế, nay khuôn mặt sưng tấy thế , thực tình bà cũng thấy hổ dám ai, đành che mặt : "Tiểu nương t.ử việc căn dặn, mời Mạc ."

Nói xong, bà cúi gằm mặt vội vã về phòng.

Mạc Kinh Hy đầy hoài nghi bước phòng Thanh Cát. Thanh Cát thấy Mạc Kinh Hy bèn cho hầu lui , tự tay đóng kín cửa sổ. Nàng dò xét kỹ lưỡng, hiện tại đám ám vệ ở quanh đây, chắc hẳn là vì các chủ Diệp Mẫn đến. Có Diệp Mẫn ở đây tọa trấn, đương nhiên chẳng sợ bọn đạo chích tôm tép nào, nên đám ám vệ cũng cần canh gác nghiêm ngặt.

Đương nhiên chuyện thể còn chứa đựng một lý do vi diệu hơn: Tối qua Diệp Mẫn chằm chằm theo bóng lưng của nàng, việc đó lọt mắt Ninh Vương rốt cuộc cũng thỏa đáng, Diệp Mẫn lúc cũng tránh mặt để tị hiềm. Nhờ mà Thanh Cát hành động cũng thuận tiện hơn nhiều.

Lúc , nàng cũng kiêng dè: "Mạc , nhắc nhở ông một chuyện."

Mạc Kinh Hy Thanh Cát mặt, ông cảm nhận rõ ràng nàng khác . Nếu Thanh Cát đó vẫn ngoan ngoãn lời, là một đóng giả do ông thuê về, thì bây giờ rõ ràng nàng rũ bỏ khuôn phép ban đầu và bắt đầu trở nên kiêu ngạo. Nàng thế mà dám sỉ nhục cả La ma ma.

, Mạc Kinh Hy vẫn kìm nén cảm xúc phức tạp trong lòng, : "Tiểu nương tử, chuyện gì cô cứ dặn dò."

Thanh Cát thẳng vấn đề: "Ta trong lòng các đang toan tính điều gì, chẳng qua là mang tâm tư giám sát, tiếp tục nắn gân khống chế mà thôi."

Mạc Kinh Hy lập tức giật , kinh ngạc nàng. Thanh Cát cứ thế bình thản chờ đợi phản ứng của ông .

Một lát , Mạc Kinh Hy mới hiểu thâm ý của nàng. Câu một mũi tên trúng hai đích, ngoài mặt là về những xích mích nội bộ của nhà Hạ Hầu, nhưng thực chất là đang về vụ "hàng giả" .

Ông lập tức quỳ sụp xuống: "Tiểu nương tử, thuộc hạ dám."

Thanh Cát: "Ta mấy lời sáo rỗng với các , cứ thẳng thắn thế . Đã là nhà Hạ Hầu gả Ninh Vương phủ thì , gả. các cũng thấy đấy, Ninh Vương điện hạ tính tình cuồng ngạo, kẻ mà thể thao túng, nên các cũng đừng hòng mượn tay để khống chế Ninh Vương điện hạ."

Mồ hôi lấm tấm trán Mạc Kinh Hy. Mười vạn lượng bạc trắng là ông rước về một tổ mẫu ? Ông vẫn quỳ đó dám ngẩng đầu, nghiến răng đáp: "Tiểu nương t.ử , thuộc hạ một lòng trung thành với tiểu nương tử, tuyệt đối hai lòng."

Thanh Cát gật đầu: "Rất . Sau ông và La ma ma theo qua Ninh Vương phủ. Một khi trở thành Ninh Vương phi, chỉ cần các an phận thủ thường, cũng để các thiệt thòi. Còn nếu các dám chuyện gì khiến vui..."

Nàng lạnh lùng buông lời: "Thì tất cả chúng đều đừng hòng sống yên."

Mạc Kinh Hy hít một thật sâu. Mới mấy ngày mà ông nuôi ong tay áo . Cái cô Vương Tam ông khống chế. Thế nhưng lúc Ninh Vương gặp nàng, ông thể mang Hạ Hầu Kiến Tuyết thật đến đổi, càng dám vạch trần nàng ngay mặt Ninh Vương, đành đ.â.m lao thì theo lao.

Nói cách khác, nay là châu chấu cùng một sợi dây. Nghĩ , ông bèn : "Nương tử, bọn đều là của Hạ Hầu phủ, nay theo tiểu nương t.ử tới Ninh Vương phủ đương nhiên chỉ nhận tiểu nương t.ử chủ nhân, tuyệt đối dám nhị tâm, nhất định sẽ phò tá tiểu nương t.ử hết . Nếu tiểu nương t.ử bọn giúp đỡ, há chẳng sẽ đơn thương độc mã ..."

Đến đây, lời lẽ của ông mang đậm tính uy hiếp. Không ông chống lưng, thứ nhất là Vương Tam sẽ mau chóng bại lộ, thứ hai là đừng hòng lấy tiền còn , thứ ba, nếu chọc giận nhà Hạ Hầu xé rách mặt, trực tiếp phơi bày chuyện thì dù nhà Hạ Hầu trở mặt với thiên tử, c.h.ế.t đầu tiên chắc chắn sẽ là Vương Tam nàng.

Thanh Cát đương nhiên hiểu rõ ẩn ý của Mạc Kinh Hy. Thực nàng cũng dám trở mặt thật. Tóm là đôi bên cùng lợi, ai cũng đừng hòng uy h.i.ế.p ai, cùng diễn cho xong vố để đôi bên cùng lợi là .

Thế là nàng đưa tay lên, những đầu ngón tay khẽ gõ nhẹ mặt bàn: "Nói về cách ăn , vẫn là Mạc lý, hơn hẳn La ma ma . Ta tự khắc sẽ xin phép Ninh Vương điện hạ giữ Mạc Ninh Vương phủ để quán xuyến việc vặt và cai quản của hồi môn cho , ông thấy thế nào?"

Mạc Kinh Hy thừa hiểu ý của nàng. Bọn họ giao hẹn từ , hồi môn của nhà Hạ Hầu là thứ mà Vương Tam tùy tiện chạm , nhưng Mạc Kinh Hy sẽ là thanh toán phần tiền thù lao còn cho nàng. Cho nên nàng giữ ông là để tiện bề đòi tiền bất cứ lúc nào.

Ông bèn cung kính đáp: "Nếu hầu hạ bên cạnh tiểu nương tử, đó đương nhiên là phúc phần của thuộc hạ."

Thanh Cát rủ mắt xuống: "Ta mệt , ông lui ."

Mạc Kinh Hy ngập ngừng Thanh Cát, thôi, nhưng cuối cùng cũng lui ngoài.

Nhìn theo bóng lưng của Mạc Kinh Hy, Thanh Cát bắt đầu toan tính trong lòng. Mạc Kinh Hy và La ma ma chắc chắn sẽ cam tâm dung túng cho nàng mãi. hiện giờ bọn họ buộc nhịn, cứ để họ nhịn . Chờ đúng hai tháng tới tay trọn bảy vạn lượng bạc, ba vạn lượng phần đuôi đành c.ắ.n răng bỏ luôn . Tóm tìm cách cao chạy xa bay khi bọn chúng tay với .

Còn bây giờ... ngày mai là ngày Ninh Vương phủ đến đón dâu.

Nàng qua ải động phòng . Nghĩ đến việc động phòng với Ninh Vương, nàng bèn thấy... thà c.h.ế.t quách cho xong.

 

Loading...