Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 70: Giết sói
Cập nhật lúc: 2026-08-12 23:35:04
Lượt xem: 446
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Thanh Cát hạ gục con sói, tinh thần bừng bừng phấn chấn. bầy sói nhe nanh nhọn hoắt, ánh mắt dữ tợn chằm chằm nàng như chực chờ xé xác, ai nấy đều khỏi thót tim lo lắng. Nàng hiện đang đơn thương độc mã giữa vòng vây của bầy sói, mùi m.á.u tanh từ Sói Đầu Đàn càng kích thích bản năng khát m.á.u của chúng. Liệu nàng thể bình yên rút lui?
Ngay lúc đang nín thở theo dõi, Thanh Cát bất thình lình biến mất như một ảo ảnh. Bóng dáng đen nhánh của nàng uyển chuyển lướt qua bầy sói tựa cánh hạc bay, nhanh nhạy tĩnh lặng. Chớp mắt, khi bầy sói còn đang ngơ ngác, nàng đu lên một cây khô cằn giữa vòng vây của chúng. Đứng hiên ngang cành cây, nàng bao quát bầy sói bên , dõng dạc lệnh: "Tấn công!"
Giọng vang rền, uy lực tựa sấm sét chẻ sắt chặt vàng.
Thấy , Diêu lão gia lập tức nắm bắt thời cơ, hô lớn: "Tới lượt chúng , g.i.ế.c!"
Mọi như bừng tỉnh, nhanh chóng lập đội hình, cứ ba một tổ, tựa lưng vung đao c.h.é.m g.i.ế.c. Xung quanh, các xạ thủ cũng yểm trợ nhiệt tình. Bầy sói vốn hoảng loạn vì mất thủ lĩnh, nay đ.á.n.h úp bất ngờ, trở tay kịp. Một vài con trúng tên hú lên đau đớn, khác bỏ chạy tán loạn. Cảnh tượng trong bầy sói rối tung như tơ vò.
Các xạ thủ đà tiến tới, ung dung buông từng mũi tên. Tên bay vun vút như băng, chỉ trong chốc lát hạ gục bảy tám chục con sói. Bầy sói càng thêm hỗn loạn, thậm chí sang c.ắ.n xé lẫn .
Diêu lão gia nheo mắt quan sát, vui mừng khôn xiết, khẽ : "Chúng đang tính đường lui !"
Tin vui lan truyền, ai nấy đều dâng trào khí thế, xông c.h.é.m g.i.ế.c dũng mãnh. Diêu lão gia vung ngọn giáo dài, lao thẳng bầy sói. Dù tuổi tác cao nhưng ông vẫn giữ sức mạnh đáng gờm, mũi giáo đ.â.m tới tấp, hạ gục liền ba con sói. Những con thương lăn lộn quằn quại tuyết. Lớp thanh niên trai tráng cũng chịu thua kém, vung đao c.h.é.m g.i.ế.c quyết liệt. Máu thịt tung tóe khắp nơi, bầy sói bắt đầu khiếp sợ.
Thanh Cát cao quan sát, hễ thấy ai yếu thế hoặc bầy sói hung hãn chực tấn công, nàng liền tay trợ giúp. Ám khí của nàng tuy nhỏ nhưng độ chuẩn xác cực cao, nhắm thẳng yết hầu lũ sói. Một mũi ám khí phóng , một con sói lập tức đổ gục. Bầy sói vốn là loài linh tính, sớm khiếp đảm, huống hồ thủ lĩnh của chúng hạ gục.
Sau nửa canh giờ kịch chiến, bầy sói đành bỏ chạy. Dấu chân in hằn nền tuyết trắng, xa dần mất hút giữa gian bao la.
Trên nền tuyết trắng xóa chỉ còn những dấu chân sói lộn xộn, và vô xác sói la liệt. Có những con vẫn tắt thở, thoi thóp rên rỉ. Máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng tuyết, cảnh tượng t.h.ả.m khốc vô cùng.
Mọi tiến lên, dùng đao c.h.é.m c.h.ế.t những con sói còn ngắc ngoải. Lúc , ai nấy mới thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu băng bó vết thương. Trong lúc băng bó, Diêu lão gia tiến đến chỗ Thanh Cát, thành tâm : "Tam Nương tử, đa tạ ơn cứu mạng của cô, nếu cô, chúng e rằng mồi cho sói ."
Thanh Cát đáp: "Nếu gặp , cũng bỏ mạng trong cơn bão tuyết ."
Diêu lão gia sảng khoái: "Ai ngờ , Tam Nương t.ử sở hữu võ nghệ cao cường đến !"
Thanh Cát giải thích nhiều. Nàng mượn cớ tìm để đến Tây Uyên, tiết lộ phận. Cụm từ "Thanh Cát" bình thường, vả nơi cách xa Đại Thịnh, thông tin liên lạc hạn chế, ai thèm để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt .
Thế nhưng, trong tay nàng vẫn còn bức thư của Ninh vương.
Lúc mang theo bức thư, nàng chút do dự. Bởi nếu giao bức thư , sứ giả Phiêu Quy sẽ đến Đại Thịnh, và thông tin nàng còn sống chắc chắn sẽ bại lộ.
dọc theo chuyến , suy nghĩ của nàng dần đổi. Nàng nhận rằng, nếu thể thúc đẩy sự liên minh giữa Phiêu Quy và Đại Thịnh, đồng thời mở khu giao thương, điều sẽ mang lợi ích to lớn cho dân Phiêu Quy.
Trong lúc nàng trầm ngâm suy nghĩ, băng bó vết thương xong. Bốn, năm thương khá nặng, còn đều là vết thương nhẹ. Do thể trạng khỏe mạnh, họ mấy bận tâm.
Mọi việc thỏa, bắt tay xử lý xác sói. Từng một tiến đến, rạch n.g.ự.c những con sói và kề miệng hút máu.
Diêu lão gia giải thích với Thanh Cát: "Máu sói cho cơ thể chúng . Máu tươi thể uống trực tiếp, phần còn chúng sẽ cho túi để ướp với thảo dược."
Thanh Cát cũng từng về phong tục . Nàng rằng dòng m.á.u sói ấm áp thể bồi bổ khí huyết, giải độc tiêu nhọt, và giúp phục hồi sinh lực cho những đang mệt mỏi rã rời. Nàng theo , túm lấy một con sói đang thoi thóp, rút con d.a.o găm bằng bạc rạch một đường ngay tim sói. Khi dòng m.á.u ừng ực tuôn , nàng kề miệng hút lấy dòng m.á.u nóng hổi.
Người đồn rằng, m.á.u chảy từ tim là loại m.á.u tươi mới, sạch sẽ và công hiệu nhất.
Nàng khép hờ đôi mắt, uống từng ngụm nhỏ.
Nàng cứ ngỡ m.á.u sẽ vị tanh, nhưng thực . Có lẽ vì m.á.u chảy trực tiếp từ vết cắt miệng, nàng hề ngửi thấy mùi tanh. Dòng m.á.u nóng hổi trôi tuột xuống cổ họng, sưởi ấm dày và lan tỏa khắp cơ thể. Chẳng mấy chốc, luồng ấm râm ran khắp lục phủ ngũ tạng, xua tan cái lạnh giá, hồi sinh cơ thể cứng đờ của nàng, tựa như nàng hấp thụ sinh khí mãnh liệt từ con sói hoang.
Trong cơn gió bấc lạnh buốt, nàng chầm chậm mở mắt, ngắm khung cảnh tuyết trắng bao phủ, những bông tuyết nhảy múa trung. Gió cuốn tuyết bay mịt mù, trời đất trắng xóa một màu.
Đứng gian bát ngát , thưởng thức dòng m.á.u nóng đang sưởi ấm cơ thể, trong lòng nàng trào dâng một cảm xúc kỳ lạ. Dường như sức mạnh ẩn sâu trong tâm hồn nàng đ.á.n.h thức, nàng cảm nhận nhịp đập của đất , thấy tiếng trống trận cổ xưa vang vọng từ vùng đất .
Giây phút , nàng nhận thức rõ ràng rằng, nàng thuộc về nơi . Nàng từng thông thạo ngôn ngữ nơi , từng uống cạn những ngụm m.á.u sói nơi , và cha nàng cũng bỏ mạng tại mảnh đất . Cảm xúc trào dâng mãnh liệt, khóe mắt nàng rưng rưng.
Uống no máu, nàng buông con sói , lau sạch vết m.á.u môi, chỉnh hành trang. Diêu lão gia đưa cho nàng một cọng cỏ khô, bảo nhai nuốt. Ông giải thích đây là loại thảo d.ư.ợ.c địa phương, giúp khử mùi tanh và phòng bệnh khi uống m.á.u sói. Người dân ở đây đều dùng cách . Thanh Cát theo, nhai ngấu nghiến. Cọng cỏ vị chát, nhưng chắc hẳn nó tác dụng khử tanh và giải trừ độc tố từ cơ thể sói.
Mọi nhai thảo d.ư.ợ.c lấy túi da, dùng d.a.o rạch xác sói, hứng lấy dòng máu. Chẳng mấy chốc, những chiếc túi da trống rỗng đầy ắp. Họ còn cẩn thận bỏ thêm thảo d.ư.ợ.c trong. Cuối cùng, họ dùng dây thừng buộc chân những con sói , kéo chúng .
Di chuyển trong bão tuyết vốn dĩ vô vàn gian nan, nay kéo thêm xác sói càng vất vả gấp bội. Thế nhưng, đối với họ, thịt sói là món thức ăn vô cùng quý hiếm, thể nào bỏ phí.
Thanh Cát cũng chung tay kéo xác sói cùng . Họ dầm trong cái lạnh cắt da cắt thịt, từng bước nhọc nhằn tiến về phía . Lúc , những vệt m.á.u sói khô cứng .
Thanh Cát bỗng nảy sinh một ý nghĩ phần kỳ quặc. Họ lấy sinh khí của loài sói để duy trì mạng sống, để tồn tại, còn những con sói thì c.h.ế.t . "Một con cá voi ngã xuống, vạn vật sinh sôi", đây chính là quy luật tuần của thiên nhiên, sự sống và cái c.h.ế.t luân phiên tiếp nối. Nàng ngước bầu trời bao la, ngắm từng bông tuyết rơi, thầm nghĩ, đó chính là quy luật của vùng đất .
Đến sáng hôm , Thanh Cát theo chân đoàn về đến ngôi làng của họ. Làng nép chân một dãy núi. Nhìn từ xa, dãy núi nhấp nhô bao phủ bởi lớp tuyết trắng xóa. Khung cảnh mênh m.ô.n.g bát ngát, ngôi làng như một điểm xuyết mang ấm và sức sống cho vùng tuyết trắng .
Lúc đó là buổi sáng, những làn khói bếp mỏng manh bốc lên từ những mái nhà. Cảnh tượng khiến những trải qua một đêm dài băng tuyết rưng rưng nước mắt. Họ vui mừng reo hò: "Về nhà !"
Nghe , Thanh Cát sang đàn ông bên cạnh. Yết hầu ông rung rung, râu cũng run rẩy theo. Rõ ràng là ông đang xúc động. Quả thực, nhà thật tuyệt! Sau khi băng qua bão tuyết, trải qua ranh giới sinh tử, thấy khói bếp quê nhà, hét lớn "Về nhà ", quả là điều hạnh phúc nhất trần đời.
Dân làng cũng nhận họ. Rất nhiều , từ già, phụ nữ đến trẻ em, đổ xô đón. Không khí vui mừng, hân hoan tràn ngập. Nhóm thợ săn trở về vây quanh, chào đón nhiệt tình. Thanh Cát quan sát thấy, những ngôi nhà ở đây phần lớn xây bằng gạch đất nung và gỗ, mang những đường vân mộc mạc. Mái nhà lợp bằng chiếu cỏ dày, nay cũng phủ một lớp tuyết trắng, trông như đội những chiếc mũ trắng xinh xắn.
Thanh Cát Diêu lão gia mời nhà và sắp xếp ở chung phòng với con dâu ông. Căn phòng xây bằng gạch đất nung đơn sơ, góc phòng lò sưởi, củi lửa đang cháy bập bùng. Lan Cô, con dâu Diêu lão gia, đôi má ửng hồng, trông khỏe mạnh và thiện. Cô lấy chiếc áo khoác da cũ, phủi bụi sạch sẽ múa may tay chân giao tiếp với Thanh Cát. Thanh Cát tuy hiểu ngôn ngữ nhưng cũng đoán ý: Lan Cô tặng chiếc áo khoác cho nàng. Áo khoác của Thanh Cát tuy ấm nhưng ẩm trận bão tuyết. Nàng cảm ơn Lan Cô, khoác chiếc áo da cừu thượng hạng lên . Thật ấm áp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-70-giet-soi.html.]
Một lát , Lan Cô mang đến cho Thanh Cát một bát canh thịt cừu nóng hổi. Nước canh màu vàng óng, nổi những váng mỡ hấp dẫn. Đối với một trải qua hành trình dài trong bão tuyết như Thanh Cát, món canh quả là một đặc ân. Nàng nếm thử một ngụm. Nước canh đậm đà, thơm ngon, thịt cừu, nấm và một vài loại rau rừng mà Thanh Cát tên. Nàng quên cả sự khách sáo, vội vã bưng bát uống cạn. Nước canh thịt cừu ấm áp trôi xuống cổ họng, lan tỏa khắp cơ thể, xua tan mệt mỏi và lạnh giá. Lan Cô còn đưa thêm một miếng bánh nướng. Thanh Cát ăn thịt cừu nhai bánh. Thịt cừu tươi ngon, bánh tuy khô khan nhưng lúc ăn gì cũng thấy ngon tuyệt!
Nhìn Thanh Cát ăn ngấu nghiến, Lan Cô mỉm . Cô hiệu chỉ chiếc giường lò (kháng - loại giường sưởi đun bằng củi bên ), ý bảo Thanh Cát ngủ ở đây. Thanh Cát dùng tay hiệu cảm ơn, Lan Cô bước ngoài.
Sau khi uống cạn bát canh thịt cừu, ăn hết chiếc bánh và uống chút nước, nàng ngả lưng chiếc giường sưởi đất ấm áp. Lò sưởi thông với gầm giường, sưởi ấm bộ chiếc giường. Nằm chiếc giường ấm áp, ngửi mùi thơm của củi cháy, cơn mệt mỏi dần xâm chiếm cơ thể nàng. Thế nhưng, xen lẫn sự mệt mỏi là một cảm giác bình yên đến lạ. Có lẽ vì những ở đây thiện và nhiệt tình, hoặc cũng thể vì bất đồng ngôn ngữ nên nàng cảm thấy an hơn. lý do lớn nhất, lẽ vì đây chính là quê hương của nàng. Nàng vô thức buông bỏ sự cảnh giác, sẵn sàng mở lòng tin tưởng. Cơ thể và tâm trí nàng dần thư giãn, chìm giấc ngủ sâu.
Hai ba ngày đó, Thanh Cát nán ngôi làng. Vì công lao diệt sói, vô cùng kính trọng nàng. Họ nhiệt tình mời nàng thưởng thức các món ăn địa phương, và còn rủ nàng tham gia chia phần chiến lợi phẩm. Do thời tiết quá lạnh, những con sói kéo về cứng đơ như đá. Những phụ nữ đun từng chảo nước sôi sùng sục, còn đàn ông dùng d.a.o sắc lột da sói, chia phần da và thịt cho . Theo lệ làng, vì Thanh Cát là g.i.ế.c nhiều sói nhất, công lớn nhất, nàng chia một tấm da sói nguyên vẹn, ba chiếc răng nanh sói, và một ít thịt sói.
Thanh Cát xử lý những thứ . Người dân nhiệt tình giúp đỡ, chỉ bảo nàng cách . Nàng học cách dùng tuyết chà xát da sói cho sạch, đó mang phơi khô. Tấm da sói dài, từ tai đến đuôi vẫn còn nguyên vẹn. Khi nâng lên, nó dài ngang vai Thanh Cát. Lông sói dày, cứng, giữ ấm cực . Nàng kiểm tra tấm da, ngoài phần chân, những phần khác đều nguyên vẹn, thể thành áo choàng hoặc áo khoác. Nàng thử khoác lên , dài đến tận mắt cá chân, vô cùng ấm áp và cản gió. Nàng bỗng nhớ đến con sói đầu đàn, thấy tiếc vì c.h.é.m đứt đầu nó, nếu nàng một tấm da sói đầu đàn hảo.
Lúc , mấy thiếu nữ tò mò xúm xem phần thưởng của Thanh Cát. Lan Cô đỡ lấy tấm da sói, hiệu sẽ giúp nàng may thành áo. Hai ngày nay, Thanh Cát cũng cố gắng học ngôn ngữ địa phương. Nàng nhận tiếng Phiêu Quy và tiếng Đại Thịnh nhiều điểm tương đồng, giống như ngôn ngữ cổ trong sách Đại Thịnh. Từ đó, nàng suy đoán dân ở đây sống biệt lập, ít chịu ảnh hưởng của các triều đại sự xâm nhập từ bên ngoài, nên ngôn ngữ cổ vẫn bảo tồn khá nguyên vẹn. Nhờ , chỉ hai ngày, Thanh Cát thể giao tiếp cơ bản bằng tiếng Phiêu Quy. Nàng cảm ơn Lan Cô, hỏi về những chiếc răng sói.
Lan Cô cầm chiếc răng sói lên, trầm trồ khen ngợi. Có vẻ trưởng bản dành cho Thanh Cát những chiếc răng nhất, ắt hẳn đây là răng của con sói đầu đàn. Lan Cô hiệu, sẽ nhờ xử lý giúp nàng. Họ sẽ dùng một loại thảo d.ư.ợ.c địa phương để ngâm, tẩy sạch mỡ trong tủy răng, đó đục lỗ để đeo cổ đồ trang sức, hoặc đính lên mũ cũng . Các cô gái khác nhiệt tình tranh đòi khắc hoa văn cho nàng, hỏi nàng thích mẫu nào. Thanh Cát nghĩ ngợi một lúc, chỉ những món đồ họ đang đeo, ý giống hệt. Các cô gái xòa, hiệu rằng những mẫu họ thích chắc nàng ưng.
Thanh Cát vẫn kiên quyết. Nàng quan sát những món đồ điêu khắc họ mang , nhận thấy những hoa văn cổ kính, cầu kỳ, nào là mặt trời, mặt trăng, sư tử, hổ, và cả những ký tự giống như chữ . Nhìn kỹ, nàng cảm giác những hoa văn nét tương đồng kỳ lạ với hoa văn của nhà Hạ Hầu. Tuy giống, nhưng mang một luồng sinh khí tương tự. Các cô gái thấy cũng vui vẻ đồng ý, hứa sẽ khắc những hoa văn giống hệt đồ của họ lên chiếc răng sói của Thanh Cát.
lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng còi tuýt. Các thiếu nữ ồ lên sung sướng, thịt sói hầm xong! Giữa bãi đất trống của làng, dựng một chiếc vạc khổng lồ. Chiếc vạc đang sôi sùng sục, bên trong là mẻ thịt sói tươi ngon nhất, tỏa mùi hương nức mũi, kích thích vị giác của tất cả . Thanh Cát cũng cảm thấy háo hức. Nàng từng ăn thịt sói bao giờ, mùi vị . Trong thâm tâm, nàng nghĩ thể nó ngon, nhưng mong đợi, vì dù đó cũng là con sói do chính tay nàng hạ gục.
Thịt sói do Diêu lão gia đích phân phát. Điều khiến Thanh Cát bất ngờ là nàng chia phần thịt ngon nhất, phần thịt thăn mềm ngọt lưng sói. Diêu lão gia : "Cô là vị khách đến từ phương xa, cũng là ân nhân của chúng , giúp chúng đ.á.n.h đuổi bầy sói. Chúng vô cùng ơn cô. Khúc thịt ngon nhất, miếng thịt đầu tiên, xin dành tặng cô." Xung quanh, nhiều dùng ánh mắt ấm áp, tràn đầy lòng ơn và sự ngưỡng mộ nàng.
Thanh Cát cảm thấy chút ngượng ngùng, trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. nàng kìm nén , mỉm đón lấy miếng thịt, hào phóng nhận lấy và bày tỏ lòng ơn. Mọi reo hò vang dậy. Sau đó, khí chia thịt trở nên vô cùng náo nhiệt. Thịt chia cho trẻ em , tiếp đến là già, phụ nữ và cuối cùng là đàn ông.
Thanh Cát c.ắ.n thử một miếng thịt sói. Ngon hơn nàng tưởng tượng nhiều, thịt mềm, ngọt và vô cùng thơm. Nàng thể cảm nhận hương vị của các loại thảo dược, như thảo quả, hạt tiêu đen và hạt hắc cốm, tất nhiên còn một loại thảo mộc địa phương mà nàng tên. Chắc hẳn chúng tác dụng xua tan cái lạnh và tăng thêm hương vị cho món ăn. Trong lúc ăn, những già trong làng múc canh cho . Hương vị canh đậm đà, Thanh Cát uống một ngụm liền mê ngay.
Mọi ai cũng phần thịt và canh, họ quây quần mái hiên tạm bợ, ngoài. Tuyết vẫn rơi lất phất, nhưng những bông tuyết kịp chạm nồi canh tan biến trong làn nóng bốc lên. Mọi khoanh chân những tấm da thú, bên cạnh là bếp lửa đang cháy rực. Họ húp canh nóng, ăn thịt, trò chuyện rôm rả. Thanh Cát hiểu họ gì, nhưng nàng cảm nhận niềm vui sướng trong tiếng sảng khoái của họ. Đó là nụ thoải mái, kiêng dè, một niềm vui trọn vẹn. Nàng nghĩ, nàng yêu nơi , yêu đến tận cùng. Yêu đến mức nàng khỏi tự hỏi, nàng thể gì cho họ đây?
Vãn Chiếu ngờ rằng, tối đến, nàng và ba nữ ám vệ khác nhận lệnh đến hậu viện vương phủ. Hậu viện đây là nơi ở của Vương phi, Vãn Chiếu nhận lệnh cũng thấy kỳ lạ. khi đến nơi, nàng hiểu chuyện.
Ninh vương đang tra khảo Hạ Hầu Kiến Tuyết, La ma ma cùng đám nha , bà v.ú ở đây. Hậu viện thị vệ tinh nhuệ canh gác cẩn mật, tạo thành một vòng vây kiên cố kẽ hở. Trước sảnh đường chỉ thắp hai chiếc đèn lồng, ánh sáng mờ ảo, đủ xuyên thấu màn đêm đen kịt. Không khí trong sảnh đường vô cùng căng thẳng, ngột ngạt đến mức khó thở. Ninh vương oai nghiêm chiếc ghế gỗ đàn hương chạm trổ, khuôn mặt tuấn tú tuyệt mỹ ánh nến lung linh càng thêm lạnh lùng, xa cách.
Vãn Chiếu cùng ba nữ ám vệ theo, chia lưng Hạ Hầu Kiến Tuyết và La ma ma, chờ đợi lệnh. Nàng luôn giữ ánh mắt thẳng, nhưng từ góc độ của , nàng thể thấy Hạ Hầu Kiến Tuyết dường như bình tĩnh hơn , còn vẻ hoảng hốt, sợ hãi như lúc đầu. Trong ánh mắt của nàng giờ đây chứa đựng nhiều hơn sự uất ức, phẫn nộ và coi khinh. Rõ ràng, đối với một tiểu thư khuê các danh giá như nàng , việc chịu đựng những tủi nhục là điều thể chấp nhận. Từ sự chột , hoang mang, nàng dần trở nên lý trí và đầy cam chịu. Nàng cho rằng, dù phạm lầm tày đình, một đích nữ nhà Hạ Hầu như nàng cũng đáng đối xử như .
Vãn Chiếu thầm nhạo trong bụng. Nhà Hạ Hầu nuôi dạy con gái kiểu gì mà ngu ngốc đến thế. Nếu nhờ Thanh Cát mạo danh, tự đến gả cho chủ nhân, thì chủ nhân liệu để mắt đến nàng ? Đã sớm đá văng xa !
Lúc , Hạ Hầu Kiến Tuyết hít một thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Sau một đêm dài hoảng loạn và rơi nước mắt, nàng lấy sự bình tĩnh. Nàng suy tính , và cho rằng Ninh vương dám hại . Rõ ràng, chỉ dám g.i.ế.c vài tên thị vệ để trút giận, dù nàng cũng là đích nữ nhà Hạ Hầu, là Ninh vương phi đích Hoàng đế ban hôn. Nếu dám hại nàng , nhà Hạ Hầu chắc chắn sẽ bỏ qua cho .
Nếu , nàng vẫn còn cơ hội. Trải qua một đêm trăn trở, lưỡng lự và do dự, nàng nhận rằng cần một cuộc chuyện thẳng thắn với Ninh vương. Sự việc bại lộ, nhưng bản nàng ngay từ đầu gả cho , "ép dầu ép mỡ, ai nỡ ép duyên". Vào lúc , nên đặt đại cục lên hàng đầu. Cuộc hôn nhân của hai là do sự thống nhất giữa Hoàng đế Đại Thịnh và phủ Hạ Hầu Thần, nếu dễ dàng hủy bỏ, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, tuyệt đối là điều thể gánh vác. Vì , danh phận của hai thể tiếp tục, nhưng nàng sẽ can dự chuyện của , cũng cần bận tâm đến nàng , hai nước sông phạm nước giếng. Về phần Vương Tam, thể tự tìm, xử lý thế nào thì tùy .
Nàng thầm tính toán những kế sách để nắm thóp , cũng như cách thức trò chuyện, nghĩ nghĩ hàng chục . tất cả dũng khí mà nàng tích cóp , khi đối diện với đôi mắt lạnh lùng, tàn nhẫn của Ninh vương, tan biến quá nửa. Nàng lạnh sống lưng, trong lòng nảy sinh sự sợ hãi.
Nàng c.ắ.n môi, nắm chặt tay, tự nhủ cố gắng giữ bình tĩnh. lúc , một ma ma hối hả bước , tay bế một đứa bé sơ sinh. Đứa bé quấn trong chiếc tã lót thêu hoa tinh xảo, cầu kỳ, chỉ để lộ khuôn mặt nhỏ xíu trắng ngần. Vãn Chiếu ma ma , rõ ràng là hầu trong phủ, từ phong thái bước đến thói quen rủ mắt, vẻ như đây là từ trong cung .
Trong một thời gian ngắn ngủi, Ninh vương kịp điều động từ trong cung đến thế chăm sóc tiểu thế tử?
Tiếp theo, Ninh vương đón lấy đứa bé từ tay ma ma, đôi mắt sắc bén lướt qua đứa bé một lượt, từ từ chuyển ánh sang khuôn mặt Hạ Hầu Kiến Tuyết.
Hạ Hầu Kiến Tuyết mím chặt môi, lòng bắt đầu thấp thỏm lo âu. Bây giờ đứa bé đổi chăm sóc, Ninh vương là kẻ khát m.á.u như , nếu để phát hiện đây là con ruột của , sẽ chuyện gì.
Đang miên man suy nghĩ, Ninh vương bất ngờ nhướng mắt, lạnh lùng Hạ Hầu Kiến Tuyết.
Hạ Hầu Kiến Tuyết giật .
Ninh vương nhếch mép: "Nữ tặc , ngươi vẻ chột như ?"
Hạ Hầu Kiến Tuyết vội vàng lắc đầu: "Không , điện hạ, chột , chỉ cảm thấy chúng thể chuyện thẳng thắn với ."
Ninh vương: "Ồ, bổn vương gì để với loại nữ tặc như ngươi?"
Hạ Hầu Kiến Tuyết cố gắng lấy bình tĩnh, thốt những lời suy tính suốt đêm: "Điện hạ lúc đang trong cơn nóng giận, những việc tự nhiên thừa nhận. chỉ cần điện hạ bình tâm suy nghĩ, sẽ những lời đều là sự thật, mong điện hạ hãy đặt đại cục lên hàng đầu..."
Ninh vương bất ngờ quát: "Câm miệng!"
Giọng lạnh lùng trầm thấp, sát khí tỏa ngùn ngụt.
Hạ Hầu Kiến Tuyết giật b.ắ.n , cảnh giác Ninh vương, dám hó hé thêm lời nào. Vãn Chiếu bên cạnh nhận thấy, tiếng quát khẽ , Ninh vương cúi xuống chằm chằm đứa bé. Cả sảnh đường im phăng phắc, La ma ma nín thở, mắt chằm chằm, bà sợ hãi giây phút tiếp theo Ninh vương đột nhiên nhận đây là con của , và sẽ nổi cơn điên loạn.
Còn Hạ Hầu Kiến Tuyết thì nắm chặt đôi tay đang run rẩy giấu ống tay áo. Nàng là một , dù chuyện gì xảy , nàng cũng thể để cốt nhục của chịu bất kỳ tổn thương nào.
lúc , Ninh vương bất ngờ : "Ngươi đang lo lắng."
Hạ Hầu Kiến Tuyết c.ắ.n môi, cố gắng giữ bình tĩnh, giọng run rẩy: "Tiểu thế t.ử còn nhỏ, là cốt nhục ruột thịt của điện hạ, xin điện hạ đừng đứa bé sợ..."
Ninh vương: "Ồ?"
Ngài dịu dàng vuốt ve đứa bé trong tay, nhưng môi nhếch lên một nụ khó hiểu, : "Thì ngươi cũng từng sinh một đứa con, và đứa trẻ trạc tuổi tiểu thế t.ử của bổn vương?"