Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 71: Nhận tội

Cập nhật lúc: 2026-08-13 07:32:31
Lượt xem: 556

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời thốt , khuôn mặt Hạ Hầu Kiến Tuyết nháy mắt trắng bệch còn hột máu, nơi đáy mắt dâng lên nỗi kinh hoàng tột độ.

Suốt cả một đêm ròng rã, nàng cứ trằn trọc suy tính chuyện, thế nhưng vạn ngờ Ninh vương thể điều tra rõ ràng cả chuyện .

Trong lúc hoảng loạn, nàng vội vàng đưa mắt sang La ma ma để cầu cứu.

Thế nhưng sắc mặt La ma ma lúc chẳng hề biến đổi. Bà lên giọng đường hoàng chính trực đáp lời: "Điện hạ, ngài ý gì? Vương phi nương nương đương nhiên từng sinh nở, đứa bé chẳng chính là tiểu thế t.ử đang gọn trong vòng tay ? Nương nương vất vả về thăm Hạ Hầu thần phủ một chuyến, ngài tưởng chuyện đó dễ dàng lắm ư? Chuyện của các phòng các viện bên nhà đẻ khiến nương nương hao tâm tổn trí nhường nào! Nương nương đối phó với muôn vàn tạp sự của thần phủ, chăm sóc tiểu thế tử. Hơn nữa chuyến đường dài mệt mỏi, về đến Hạ Hầu thần phủ nương nương đổ bệnh một trận. Ngài bây giờ hỏi câu , quả thực là quá tàn nhẫn, bức t.ử mà!"

Từ bên cạnh, Vãn Chiếu như việc gì, âm thầm liếc Ninh vương.

Bốn góc sảnh đường đều treo những ngọn đèn sừng dê điểm xuyết hoa văn mạ vàng tinh xảo. Ánh đèn xuyên qua dải lụa mỏng viền ngọc bích tỏa , bao trùm lên khắp đại sảnh một vẻ lộng lẫy nhưng phần mờ ảo u ám.

Ninh vương rũ hàng mi dài mỏng, đăm đăm đứa trẻ sơ sinh trong lòng, thần sắc tối tăm khó lòng suy đoán.

Trái tim Vãn Chiếu cũng bất giác thót lên. Liệu điện hạ nhận đây chính là cốt nhục ruột thịt của , nảy sinh lòng nghi ngờ gì ?

nếu thực sự nghi ngờ mà lỡ tay tổn thương tiểu thế t.ử thì đây?

lúc , Ninh vương chợt cất tiếng: "Ồ, nàng từng sinh con ? Ngươi chắc chứ?"

Hạ Hầu Kiến Tuyết cạnh vốn sợ hãi đến tột cùng, nàng thậm chí định cúi đầu nhận tội. Thế nhưng câu của La ma ma trực tiếp đưa nàng lên thế cưỡi hổ khó xuống.

Hết cách, nàng đành dứt khoát hùa theo lời La ma ma: "Sao thể từng sinh con chứ!"

Ninh vương khẽ bật .

Những ngón tay thon dài của lướt qua gò má đứa trẻ sơ sinh trong lòng một cách thật chậm rãi và dịu dàng. Hắn mỉm nhạt nhẽo: "Đã thì cứ kiểm tra một chút, xác nhận xem ."

Hắn dứt lời, bèn hai phụ nữ bước đại sảnh. Bọn họ đều mặc áo cổ tròn thêu hoa văn màu xanh thẫm, ngang lưng thắt đai vải, qua là ngay trang phục của nữ y quan trong cung đình.

Nhìn thấy mấy vị nữ quan , Vãn Chiếu càng hiểu rõ rằng Ninh vương e là nhẫn nhịn từ lâu và lên kế hoạch vô cùng kỹ lưỡng.

Chắc hẳn ngay từ lúc đường nhận phận đối phương điểm bất thường, thậm chí xác nhận từ lâu. Chỉ là trong lòng vẫn còn nghi hoặc, nên mới đợi đến lúc về tới Ninh vương phủ mới bất ngờ đòn.

Hạ Hầu Kiến Tuyết thấy cảnh thì kinh ngạc sợ hãi, nhất thời hiểu bọn họ định gì. Ngược , La ma ma tỏ khá bình tĩnh: "Nếu điện hạ trong lòng còn nghi ngờ thì cứ việc kiểm tra."

Ninh vương khẽ gằn, trực tiếp lệnh cho mấy nữ ám vệ: "Khiêng nàng trong, lột sạch cho bổn vương."

Mấy nữ ám vệ lập tức hiểu ý, đồng loạt xông lên tóm chặt lấy Hạ Hầu Kiến Tuyết.

Hạ Hầu Kiến Tuyết vốn là quý nữ của môn phiệt thế gia, từ nhỏ nuôi dưỡng trong nhung lụa ngọc ngà, dù là công chúa trong cung e rằng cũng chỉ đến thế mà thôi. Nàng nào từng chịu đựng nỗi nhục nhã nhường . Nàng ôm hận kêu lên: "Điện hạ, ngài chẳng phân trắng đen..."

Thấy , Vãn Chiếu liền rút một chiếc khăn tay nhét chặt miệng Hạ Hầu Kiến Tuyết. Sau đó, nàng cùng các nữ ám vệ khác xúm khiêng thẳng ả bức bình phong. Chẳng màng ả giãy giụa , bọn họ cứ thế nhanh nhẹn lột sạch sành sanh y phục ả để hai vị nữ y quan bắt đầu bề kiểm tra.

Lúc , đại sảnh càng trở nên tĩnh lặng. Tất cả đều nín thở, chỉ còn thấy tiếng quần áo cọ xát sột soạt truyền từ bức bình phong, xen lẫn tiếng giãy giụa nặng nề khó nhọc của phụ nữ bịt miệng, cùng với những tiếng kêu đau đớn đầy nhục nhã thỉnh thoảng lọt ngoài.

Một lúc , việc cuối cùng cũng dừng . Hai vị nữ quan bước từ bình phong, cặn kẽ bẩm báo với Ninh vương từng chi tiết trong quá trình kiểm tra thể.

Rõ ràng là dựa những chi tiết , phụ nữ mắt quả thực mới sinh nở trong vài tháng gần đây.

Ninh vương khẽ nhíu mày, ánh mắt một nữa rơi xuống đứa trẻ sơ sinh trong lòng.

Thực khi đứa trẻ , mắt bỗng trở nên hoảng hốt.

Hắn cưới đích nữ của dòng họ Hạ Hầu là Hạ Hầu Kiến Tuyết. Đối với mối hôn sự vốn chẳng mấy mặn mà, nhưng xét đến vô vàn yếu tố thời cuộc, rốt cuộc cũng đồng ý nạp thê.

Thế nhưng đích nữ của nhà Hạ Hầu hơn tưởng tượng nhiều. Mọi thứ thuộc về nàng, đều vô cùng hài lòng.

Quý nữ bồi dưỡng từ môn phiệt trăm năm, thanh nhã thoát tục, tài hoa xuất chúng, nét ngây thơ tinh nghịch dịu dàng hiền thục. Có thể rằng từng điểm nàng đều khiến thể hài lòng hơn.

Đây là một phụ nữ đủ tư cách để sánh vai cùng , cũng là phụ nữ duy nhất thế gian xứng đáng với .

Thậm chí còn thường xuyên cảm thấy may mắn, may mà lúc đó chấp nhận mối liên hôn , mới nhân duyên viên mãn đến .

Nàng m.a.n.g t.h.a.i mười tháng, sinh cho một đứa con kháu khỉnh đáng yêu, mang đến cho niềm kiêu hãnh của một cha.

Đối với , vương phi trở thành một phần của Ninh vương phủ, là một sự tồn tại hiển nhiên như lẽ trời định.

Vốn dĩ chuyện là như , đúng ?

Cái ngày nàng về Cám Lương, về Hạ Hầu thần phủ, chuyện đó cũng chẳng gì to tát, chỉ là một việc hết sức bình thường mà thôi.

Hai tháng xa cách, nóng lòng đón nàng, đường cũng mường tượng muôn vàn cảnh tượng khi gặp và chuẩn bao điều bất ngờ.

ai mà ngờ , phụ nữ đón về là nàng.

Bước từ Hạ Hầu thần phủ, chính thị vệ của Hạ Hầu thần phủ đưa tới, mang khuôn mặt rõ ràng là của thê t.ử , thế nhưng sống sờ sờ biến thành một khác.

Vẫn là lớp vỏ bọc , nhưng linh hồn bên trong hoán đổi.

Trong lòng sinh nghi nhưng vẫn án binh bất động. Một mặt giả vờ qua loa với phụ nữ , tiếp tục theo kế hoạch định. Mặt khác, bí mật phái nhân mã điều tra những động tĩnh bất thường trong Hạ Hầu thần phủ.

Hắn nắm trong tay mấy chục vạn đại quân biên ải, chủ một phương, chuyện hậu viện trong nhà cũng quan trọng như việc nước, đương nhiên mưu tính kỹ lưỡng mới hành động chứ dám hấp tấp.

Trên đường về, để dấu vết khống chế đám nhũ mẫu và nô bộc, đồng thời âm thầm tăng cường nhân thủ cài cắm hàng ngũ thị vệ của Hạ Hầu thần phủ. Hắn cứ thế lặng lẽ trở về Vũ Ninh, đợi đến khi tận phủ của mới đóng cửa đ.á.n.h chó.

Vốn dĩ cuộc hôn nhân diễn vô cùng suôn sẻ, nhà Hạ Hầu cũng thể hiện rõ thành ý. Hiện tại triều đình và Hạ Hầu phủ trải qua vài lượt giao thiệp, ràng buộc lợi ích ngày càng sâu đậm. Từ việc quản lý binh mã vùng Cám Lương, giao thương buôn bán của Hạ Hầu phủ với Tây Uyên, cho đến việc kìm kẹp ba đại thế gia còn .

Có thể , mối nhân duyên đối với là vẹn cả đôi đường, một tiễn trúng hai đích.

Cũng chính vì sự ràng buộc của mối quan hệ thông gia mà hai bên trong lúc đàm phán mới bớt vài phần phòng .

Ai mà ngờ , trải qua một biến cố kinh thiên động địa đến thế.

Vương phi của biến thành một phụ nữ khác.

Hai vị vương phi, hai đích nữ nhà Hạ Hầu, ai thật ai giả?

Trải qua một chặng đường dài đ.á.n.h giá, rõ mười mươi. Người phụ nữ mắt quả thực là Hạ Hầu Kiến Tuyết lớn lên ở Hạ Hầu thần phủ.

Vậy bái đường thành , sinh con đẻ cái với là ả.

Thế thì nàng là ai? Mục đích là gì?

Hạ Hầu thần phủ rốt cuộc đang giở trò quỷ gì với ?

Người phụ nữ mắt quá nhiều chuyện giữa hai họ, thậm chí bao gồm cả những chi tiết mật riêng tư nhất.

Và điều bắt buộc do chính trong cuộc hề giấu giếm mà kể ...

Hắn cách nào nghĩ kỹ, cũng dám nghĩ sâu thêm nữa.

Suốt dọc đường, ban xuống mười đạo mệnh lệnh, bày binh bố trận đủ đường.

Hắn hiện tại quá nhiều chuyện điều tra cho rõ ràng. Triều đình, biên ải, tứ đại thế gia, Tây Uyên, vương phi của , phụ nữ mắt, và đương nhiên là bao gồm cả đứa trẻ trong lòng nữa.

Đứa trẻ khi Hạ Hầu thần phủ thoát khỏi tầm mắt của Ôn Chính Khanh cũng như ám vệ Ninh vương phủ, chẳng ai chuyện gì xảy .

Mọi thứ mắt quá mức quỷ dị khiến thể suy nghĩ nhiều hơn.

Ngay đường trở về Vũ Ninh, âm thầm kiểm tra mấy bận, vẻ như vấn đề gì.

phản ứng của phụ nữ hiện tại khiến sinh nghi.

Sự khẩn trương của ả đối với đứa trẻ hề giống như đang diễn kịch, dường như đây chính là giọt m.á.u ruột thịt của ả. ả rõ ràng là nàng.

Trong lòng Ninh vương lướt qua muôn vàn suy tư, nhưng ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc, cứ thế cúi đầu đăm đăm đứa bé trong lòng.

Lúc Vãn Chiếu âm thầm đưa mắt sang. Nàng cảm thấy ánh mắt Ninh vương cúi xuống chăm chú tiểu thế t.ử chút gì đó kỳ lạ.

Điều khiến Vãn Chiếu càng thêm bất an, lúc nào cũng trong trạng thái thót tim.

lúc , nàng thấy Ninh vương đột nhiên giơ tay lên, dùng ngón tay khẽ nắm lấy nắm đ.ấ.m nhỏ xíu của đứa bé.

Một nắm đ.ấ.m bé xíu, mập mạp, mềm mại và mỏng manh đến mức khiến dám dùng sức.

Hắn cứ thế nắm lấy bàn tay nhỏ bé mà nghịch ngợm một hồi. Tiểu thế t.ử dường như cảm nhận , tỉnh giấc, mở đôi mắt hãy còn mơ màng ngơ ngác.

Ninh vương cúi thấp đầu xuống, cố ý đè thấp giọng, cẩn thận trêu chọc đứa bé.

Tiểu thế t.ử thấy cha , là thực sự nhận chỉ là trùng hợp, nở một nụ ngọt ngào. Thằng bé thậm chí còn hớn hở đạp đạp đôi chân nhỏ xíu, dùng nắm đ.ấ.m bé con nắm chặt lấy ngón tay cha , sức vung vẩy, trong miệng còn phát tiếng ê a bập bẹ.

Vãn Chiếu âm thầm quan sát, nàng thấy rõ ràng, Ninh vương vốn dĩ đang mang thần sắc lạnh nhạt, nơi đáy mắt lúc dâng lên sự dịu dàng, đó là tình yêu thương vô bờ bến của một cha.

Thấy cảnh tượng , nàng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nếu Ninh vương thực sự hiểu lầm mà tay với tiểu thế tử, nàng cũng bản nữa.

Lương tâm là giữ mạng, điều thực sự quá khó khăn!

La ma ma bên cạnh cũng luôn chằm chằm theo dõi. Lúc thấy cảnh tượng , cơ thể vốn đang căng cứng của bà cũng lập tức buông lỏng. Bà cuối cùng cũng yên tâm , dù thế nào chăng nữa, huyết mạch của công t.ử và nương t.ử ít nhất cũng vượt qua cửa ải , thể đường hoàng lưu Ninh vương phủ.

lúc , Ninh vương khẽ thở dài một tiếng : "Sao con ngốc nghếch thế , con vẫn chuyện gì xảy đúng ?"

Hắn cúi đầu xuống, dùng sống mũi cao thẳng của khẽ cọ cọ chiếc mũi nhỏ xinh của tiểu thế t.ử để trêu đùa.

Tiểu thế t.ử lập tức vui, đưa chiếc móng vuốt nhỏ xíu đ.á.n.h "bốp" một tiếng mặt Ninh vương, còn cào cào mấy cái.

Ninh vương nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của tiểu thế tử, giọng khàn khàn đe dọa: "Không đ.á.n.h bổn vương."

Thế nhưng tiểu thế t.ử nào chịu , đ.á.n.h "bốp" thêm một cái nữa mặt Ninh vương.

Ninh vương bất ngờ ăn trọn cái tát, đám ám vệ xung quanh chứng kiến cảnh liền sợ tới mức ngẩn .

Ninh vương tát ư?

Ninh vương dường như chẳng hề bận tâm, thậm chí càng nắm chặt lấy bàn tay nhỏ xíu của tiểu thế t.ử hơn.

Sau bức bình phong, Hạ Hầu Kiến Tuyết bẹp tấm t.h.ả.m trải sàn lạnh lẽo. Ngay khoảnh khắc , nàng chịu đựng sự sỉ nhục từng , mấy phụ nữ thấp hèn lao tới cưỡng ép kiểm tra thể một lời.

 

Từ trong ngoài, nàng lục lọi khám xét sạch sẽ.

Lúc nàng bất lực đó, lắng những âm thanh truyền đến từ bên ngoài.

Nàng thấy những tương tác giữa con trai và Ninh vương, cũng thấy giọng của Ninh vương mang theo chút mệt mỏi nhưng chan chứa sự chiều chuộng.

Nàng run rẩy nắm chặt hai tay, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Giờ phút nàng chỉ thể liều mạng tự an ủi bản , dù nữa, ít nhất Minh nhi của cũng bảo . Ninh vương hề nghi ngờ đứa trẻ, nhận con của nàng con đẻ của .

Vãn Chiếu cẩn thận quan sát tình hình trong đại sảnh, thấy phản ứng của La ma ma, nàng chợt bừng tỉnh.

Hai kẻ của nhà Hạ Hầu cứ đinh ninh rằng hoán đổi đứa trẻ, qua mặt Ninh vương, nhưng thực chất đứa trẻ là hàng thật giá thật. Ninh vương đương nhiên sẽ cho rằng đây là giả, thế nên cả hai bên đều lầm tưởng đứa trẻ chính là con ruột của .

Tình cảnh thật sự quá mức hoang đường...

lúc , hai vị ma ma tiến lên phía . Vãn Chiếu lướt qua bèn đây cũng là điều động từ trong cung tới. Rõ ràng Ninh vương mất lòng tin đối với những bên cạnh tiểu thế t.ử và bắt giam bộ bọn họ.

Ninh vương giao tiểu thế t.ử cho vị ma ma dặn dò: "Chăm sóc cho ."

Ma ma đón lấy tiểu thế tử, cung kính đáp: "Vâng ạ."

Bị ma ma bất ngờ ôm lấy, tiểu thế t.ử vẻ bất mãn, nó cong hình nhỏ xíu tay ma ma, hệt như một con cá đang quẫy đạp, đôi tay bé xíu vươn , miệng ề a kháng nghị với Ninh vương.

Dáng vẻ hệt như đang hờn dỗi.

Ninh vương tiểu thế t.ử như , đôi mắt đen láy xẹt qua những cảm xúc phức tạp.

Hắn cố gắng nặn một nụ gượng gạo: "Đợi bổn vương xử lý xong công vụ sẽ đến thăm con."

Nói xong, dịu dàng dỗ dành: "Con ngoan ngoãn lời đấy."

Vãn Chiếu bên cạnh đương nhiên thể nhận , tâm trạng hiện tại của Ninh vương hề , những mà thực chất là tồi tệ đến mức cùng cực.

Hắn chỉ đang cố nhẫn nhịn mà thôi.

Là Vũ Ninh vương trấn thủ biên cương, vốn là giỏi che giấu cảm xúc nhất. Ngay cả khi đối mặt với một biến cố kinh thiên động địa như thế , vẫn đang kiềm chế .

Lúc , Ninh vương lệnh lôi thẳng Hạ Hầu Kiến Tuyết ngoài.

Vãn Chiếu liền bước tới, chẳng chẳng rằng xách bổng Hạ Hầu Kiến Tuyết lên hệt như xách một con gà con, ném phịch xuống mặt Ninh vương.

Ninh vương chiếc ghế bành, mười ngón tay đan , ngả lưng . Hắn uy nghi xuống Hạ Hầu Kiến Tuyết.

Cơ thể Hạ Hầu Kiến Tuyết run rẩy bần bật. Nàng thấy rõ thần sắc của Ninh vương bình tĩnh đến lạ thường, bình tĩnh đến mức khiến rùng .

Giống như việc c.h.é.m g.i.ế.c một mạch mười mạng , m.á.u chảy lênh láng chân, đạp lên vũng m.á.u đỏ tươi nhưng vẫn dùng ánh mắt bình thản đến đáng sợ để nàng .

Ánh mắt hệt như một lưỡi d.a.o cùn, chậm rãi và lặng lẽ lăng trì nàng .

Cổ họng nàng nghẹn đắng, thể hít thở nổi nữa.

Lúc , Ninh vương cuối cùng cũng cất lời: "Nói ."

Hạ Hầu Kiến Tuyết đầm đìa nước mắt, vẻ vô tội đáp: "Nói... cái gì cơ ạ..."

Nàng sợ, thực sự sợ hãi tột độ .

Ninh vương đưa tay chống cằm, ung dung đ.á.n.h giá phụ nữ đang lóc nỉ non mặt: "Các ngươi giấu vương phi của bổn vương ở ? Khai rõ ngọn ngành từng ly từng tí, bổn vương thể tha cho các ngươi khỏi tội c.h.ế.t."

Hắn khẽ lạnh, giọng điệu vô cùng chắc chắn: "Đứa trẻ quả thực là giọt m.á.u của bổn vương, nhưng ngươi tuyệt đối của nó."

Trong lòng Hạ Hầu Kiến Tuyết chìm tuyệt vọng. Nàng La ma ma vẫn còn lừa gạt, nhưng nàng nữa, quả thực cách nào qua mặt đàn ông đáng sợ mắt .

nàng cảm thấy thể thương lượng với Ninh vương, che giấu chuyện . Nàng thể đàm phán điều kiện, đưa lợi ích để giữ gìn danh tiếng cho tiểu thế tử, bảo khế ước hiện tại giữa triều đình và nhà Hạ Hầu.

Thế là nàng cuộn tròn , đôi môi run rẩy: "Điện hạ, điện hạ, thương lượng với ngài. Thiếp quả thực tìm một phụ nữ thế gả , nhưng cố ý lừa gạt điện hạ. Bây giờ điện hạ tìm phụ nữ đó, thể giúp sức tìm kiếm. Tiểu thế t.ử của điện hạ cũng thể lấy danh nghĩa là con ruột của , như sẽ bảo sự tôn quý cho tiểu thế tử. Điện hạ gì, đều thể ."

Sau khi thốt những lời , nàng cuối cùng cũng trấn tĩnh đôi chút.

Vị Ninh vương tuy bản tính hiếu sát nhưng là kẻ ngốc. Hắn nhất định thể suy tính điều gì mang lợi ích nhất cho bản !

Và nàng cũng chỉ đành đ.á.n.h cược một phen.

Vãn Chiếu thấy những lời liền thầm kêu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-71-nhan-toi.html.]

Hạ Hầu Kiến Tuyết tuy lớn lên chốn khuê phòng sâu thẳm, kiến thức thiển cận, nhưng ả dẫu cũng là đích nữ nhà Hạ Hầu. Thân phận đại diện cho điều gì, chủ nhân là hiểu rõ hơn ai hết. Thực tế, năm đó chủ nhân đồng ý cưới đích nữ nhà Hạ Hầu chính là vì nhắm trúng phận .

Bây giờ Hạ Hầu Kiến Tuyết bày điều kiện , sức cám dỗ quả thực quá lớn.

Có thể dễ dàng khống chế đích nữ nhà Hạ Hầu, thể mượn danh vọng của nhà Hạ Hầu, thể gia tăng thêm thế lực cho tiểu thế t.ử của .

Nàng vểnh tai ngóng động tĩnh của Ninh vương.

Ai ngờ đúng lúc , Ninh vương nở một nụ đầy hứng thú. Hắn đ.á.n.h giá Hạ Hầu Kiến Tuyết: "Được, bây giờ ngươi thừa nhận ngươi là vương phi của bổn vương, đàm phán điều kiện với bổn vương ?"

Hạ Hầu Kiến Tuyết thấy Ninh vương hề nổi trận lôi đình ngay lập tức, nàng cược đúng .

Nàng nắm chặt hai tay, ép bản giữ bình tĩnh: "Điện hạ bằng lòng ?"

Ninh vương tỏ vẻ tò mò: "Nói thử xem?"

Hạ Hầu Kiến Tuyết thấy như thì trong lòng thả lỏng, nàng ngước mặt lên : "Điện hạ, sai, với điện hạ, xin tùy ý điện hạ định đoạt. rằng, so với việc g.i.ế.c c.h.ế.t , điện hạ rõ ràng một sự lựa chọn hơn. Điện hạ gì, chúng đều thể thương lượng."

Thần sắc Ninh vương trở nên chút phức tạp, chằm chằm Hạ Hầu Kiến Tuyết: "Nói tiếp ."

Hạ Hầu Kiến Tuyết hít một thật sâu tiếp tục: "Điện hạ, những thỏa thuận chung mà triều đình và dòng họ Hạ Hầu đạt hiện nay, điện hạ là rõ hơn ai hết. Điện hạ là Vũ Ninh vương, trấn thủ một phương, chắc chắn càng thấu hiểu những mối quan hệ lợi ích trong đó hơn một nữ nhi khuê các như chứ?"

Ninh vương im lặng một lời, thần sắc khó dò.

Cả đại sảnh bỗng chốc chìm tĩnh lặng, tất cả đều nín thở chờ đợi.

Vãn Chiếu thấy càng cảm thấy tình hình trở nên tồi tệ.

Con ả Hạ Hầu Kiến Tuyết đó cứ lóc ỉ ôi, cứ tưởng là một mụ ngốc, ngờ ả cũng hề đơn giản chút nào!!

Lúc , ả đột nhiên to gan lớn mật, mồm miệng cũng trở nên lanh lẹ, bắt đầu dám điều kiện với điện hạ.

Quan trọng nhất là... vẻ như điện hạ thực sự ả thuyết phục !

ngẫm cũng gì đáng ngạc nhiên, mục đích thực sự của điện hạ khi cưới đích nữ thế gia nhà Hạ Hầu là gì, trong lòng đều tự hiểu rõ.

Đang lúc nàng phiền muộn, Ninh vương : "Được, lời ngươi lý, bổn vương thể cân nhắc thêm."

Hạ Hầu Kiến Tuyết mừng rỡ mặt.

Ninh vương: " đó, ngươi đưa..."

Hắn khựng , nơi đáy mắt xẹt qua một tia cảm xúc phức tạp đến mức gần như thể nắm bắt.

Một lúc mới chậm rãi tiếp: "Đưa nàng đến đây, bổn vương gặp nàng. Có một chuyện, bổn vương bắt buộc gặp nàng để hỏi cho nhẽ."

Hạ Hầu Kiến Tuyết , liền sang La ma ma.

Ninh vương lập tức nhận , ánh mắt cũng phóng thẳng về phía khuôn mặt của La ma ma.

Sắc mặt La ma ma trở nên vô cùng khó coi. Theo ý của bà thì đương nhiên là sống c.h.ế.t c.ắ.n răng chịu đựng. Bà cho rằng Ninh vương hiện tại cũng chỉ là đang hoài nghi, nhưng nếu c.ắ.n răng , Ninh vương thể chứ?

Hắn đây g.i.ế.c nhiều thị vệ như nhưng dám động đến , cũng dám động đến nương t.ử nhà , điều chẳng là trong lòng kiêng dè ?

Nói trắng là chỉ dám đem tính mạng của những kẻ quan trọng để thị uy dọa nạt nương t.ử nhà thôi!

Thực sự cần thiết nhận tội!

Một khi nhận tội thì bắt buộc tìm Vương Tam, nhưng bây giờ để tìm Vương Tam đây?

Hạ Hầu Kiến Tuyết thấy La ma ma lời nào, vội vàng thúc giục: "Ma ma, cô , bà mau ! Chẳng dặn bà là đối xử với cô ?"

Ninh vương , nét mặt vẫn hề đổi, cũng lên tiếng mà chỉ lẳng lặng lắng .

La ma ma hết cách, đành thở dài một tiếng sườn sượt bất lực thưa: "Điện hạ, phụ nữ đó cầm một bạc lớn bỏ trốn, lão nô cũng ."

Đuôi chân mày Ninh vương từ từ nhếch lên: "Một bạc lớn? Bỏ trốn ?"

La ma ma trả lời ậm ờ: "Vâng, bỏ trốn từ lâu ! Hạng như ả, ai mà để tìm cơ chứ?"

Ninh vương khẽ hất mí mắt, liếc hiệu.

Vãn Chiếu cùng những khác lập tức hiểu ý, lập tức bước lên phía . Hai tên ám vệ ghì chặt Hạ Hầu Kiến Tuyết, hai tên khác thì đè nghiến La ma ma xuống.

Hạ Hầu Kiến Tuyết bất ngờ hét lên một tiếng thất thanh. Nàng cứ ngỡ chuyện êm xuôi, nàng sắp thuyết phục Ninh vương , nào ngờ cơ sự ngoắt thế .

Nàng ngơ ngác hiểu Ninh vương.

Ninh vương mặt lạnh như băng: "Bổn vương bắt buộc tung tích của nàng. Có một chuyện cho rõ ràng ngay mặt, nếu thứ đều miễn bàn."

Hạ Hầu Kiến Tuyết cuống quýt quát La ma ma: "Ma ma, bà mau , cô , bà mau! Chuyện chẳng do một tay bà lo liệu , đều giao hết cho bà , bà rốt cuộc giấu Vương Tam ở !"

La ma ma cũng đè chặt đến mức thể nhúc nhích, nhưng bà vẫn cố chấp cãi : "Lão nô thực sự , ả trốn mất !"

Lúc , Vãn Chiếu và một nữ ám vệ khác đang đè Hạ Hầu Kiến Tuyết.

Nữ ám vệ bẻ quặt cánh tay Hạ Hầu Kiến Tuyết , còn Vãn Chiếu thì phụ trách đòn.

Vãn Chiếu xuống. Dưới ánh đèn cung đình mờ ảo, làn da Hạ Hầu Kiến Tuyết trắng ngần, mái tóc đen tuôn dài rối bời, nước mắt rơi lã chã, đôi môi đỏ mọng run rẩy, quả thực là một bộ dạng điềm đạm đáng yêu khiến xót xa.

Một mỹ nhân liễu yếu đào tơ như thế , ai mà nỡ xuống tay cơ chứ.

Vãn Chiếu giữ khuôn mặt vô cảm, nâng tay lên giáng xuống một cái tát.

Chỉ một tiếng "Chát" vang lên, Hạ Hầu Kiến Tuyết khẽ thốt lên một tiếng kêu đầy kinh hãi, cơ thể run rẩy bần bật.

Vãn Chiếu cảm thấy lòng bàn tay dường như dính dính thứ gì đó, lẽ là phấn son, cũng thể là mồ hôi.

Điều khiến nàng cảm thấy buồn nôn, thế là nàng vung tay lên, giáng thêm một cái tát nữa.

Hòa trong tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của Hạ Hầu Kiến Tuyết, Vãn Chiếu vung tay trái tát liên tiếp sáu bảy cái.

Sau sáu bảy cái tát, đôi má trắng nõn của Hạ Hầu Kiến Tuyết nhanh chóng sưng đỏ, khóe miệng rỉ máu. Nàng liều mạng vùng vẫy thoát , nhưng đám ám vệ phía ghì chặt lấy nàng , căn bản cơ hội trốn thoát. Nàng chỉ thể thụ động chịu đựng nỗi nhục nhã . Cuối cùng vì chịu nổi nữa, nàng suy sụp kêu la t.h.ả.m thiết, phong thái tôn quý của đích nữ nhà Hạ Hầu ngày nào giờ tan thành mây khói.

Cùng lúc đó, hai tên ám vệ khác cũng đang sức tra tấn La ma ma. Bà đau đớn kêu la t.h.ả.m thiết như heo chọc tiết, gào ngừng.

Hạ Hầu Kiến Tuyết c.ắ.n chặt môi, bướng bỉnh : "Ta thực sự , thực sự mà, là ma ma thả ả , ma ma thả ả , liên quan gì đến !"

La ma ma những lời bèn rơi tuyệt vọng. Bà thầm nghĩ nương t.ử nhà ngốc nghếch đến , quá đỗi ngốc nghếch !

Vốn dĩ thể che giấu mà!

Bây giờ khai chuyện gì khác cũng , nhưng riêng cái c.h.ế.t của Vương Tam là tuyệt đối hé nửa lời. Một khi nhắc đến chuyện , Ninh vương chắc chắn sẽ lấy mạng bà !

Chỉ cần tìm thấy Vương Tam, Ninh vương bắt buộc giữ mạng sống cho bà !

Trong lúc bà đang suy tính thì chợt nhận ánh mắt sâu thẳm của Ninh vương đang chằm chằm đ.á.n.h giá .

Ánh mắt sắc như dao, như thể đang xẻo từng miếng da miếng thịt .

bèn rùng một cái.

Ninh vương lệnh lôi Hạ Hầu Kiến Tuyết xuống, sai hai tên ám vệ xách ngược La ma ma lên.

La ma ma sợ hãi đến mức tim đập loạn xạ, vội vàng dập đầu thưa: "Điện hạ tha mạng, điện hạ, lão nô sẽ hết, ngài hỏi gì lão nô sẽ khai nấy, cầu xin ngài tha mạng cho lão nô!"

Ninh vương vẫn hề hé môi, hai tên ám vệ cứ thế trực tiếp treo ngược La ma ma lên chiếc vòng sắt bên cạnh.

Bị treo ngược như , La ma ma cảm thấy vô cùng buồn nôn và khó chịu, đầu óc cuồng, sống bằng c.h.ế.t.

Điều tồi tệ nhất là chiếc vòng sắt cứ đung đưa liên hồi. Bà đung đưa lơ lửng đó hệt như một miếng thịt xông khói treo lủng lẳng, cuồng đến mức chỉ c.h.ế.t cho xong.

lúc , chiếc vòng sắt bỗng nhiên dừng , đung đưa nữa.

La ma ma định thần kỹ, lập tức bắt gặp ánh mắt lạnh lùng, biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào của Ninh vương.

bỗng chốc rùng , sợ đến mức suýt chút nữa thì chuột rút cả hai chân.

Ninh vương: "Ngươi giỏi bịa chuyện ? Hãy kể từ đầu chí cuối cho bổn vương ."

Hắn chắp tay lưng, từ cao xuống La ma ma: "Nếu câu chuyện của ngươi bịa , bổn vương sẽ róc từng miếng thịt ngươi xuống."

Hàm răng La ma ma đ.á.n.h lập cập: "Lão nô khai, lão nô khai..."

Sự việc đến nước , La ma ma đành khai thật, bà cũng sợ c.h.ế.t lắm chứ.

Nếu cơ hội sống sót, tại chọn cái c.h.ế.t? Hơn nữa, dù bà thì nương t.ử nhà bà cũng sẽ khai .

Những chuyện nương t.ử nhà bà thì Mạc Kinh Hy cũng sẽ khai.

Đằng nào thì Ninh vương cũng sẽ chuyện, thà rằng bà hết những gì thể .

Vậy là La ma ma khai sạch sành sanh sót một chi tiết nào.

Từ chuyện nương t.ử nhà trót m.a.n.g t.h.a.i gặp khó khăn, ban đầu định đào hôn, kết quả Mạc Kinh Hy vô tình phát hiện một phụ nữ ở núi Tùy Vân dung mạo cực kỳ giống nương t.ử nhà , liền nảy sinh ý định thuê ả gả . Sau đó, bọn họ bắt ả trải qua đủ khóa huấn luyện khắc nghiệt.

Đến lúc , Ninh vương vốn nãy giờ vẫn im lặng chợt cất tiếng: "Ngươi , mười vạn lượng ?"

Vẻ mặt La ma ma đầy đau khổ: "Vâng, mười vạn lượng. Ban đầu Mạc đưa giá một vạn lượng, nhưng Vương Tam nương t.ử nằng nặc đòi tăng giá, cố tình ép giá lên tận mười vạn lượng. Ả quả thực là sư t.ử ngoạm há miệng to."

Ninh vương , liền rũ mắt xuống, thần sắc mờ ám khó lường.

La ma ma tiếp tục kể những chi tiết trong quá trình ả gả , cũng như những trận đấu võ mồm giữa hai bọn họ.

Trong lúc bà thao thao bất tuyệt, Ninh vương hề bộc lộ cảm xúc, chỉ lẳng lặng .

Hắn hỏi, cũng ngắt lời, cứ để mặc cho bà .

chột , chỉ thể tiếp tục , liều mạng moi móc thứ thể nhớ , kể cả những lời lẽ qua thường ngày cũng kể hết.

Đang lúc hăng say, Ninh vương đột nhiên ngắt lời: "Ngươi , nàng tên là Vương Tam?"

La ma ma run rẩy đáp: "Vâng..."

Ninh vương đột nhiên nhướng mí mắt, ánh mắt sắc như d.a.o phóng tới: "Tên thật?"

Sắc mặt La ma ma khó coi đến mức : "Lão nô . Dù thì ả tự xưng là con gái quân hộ, gia cảnh nghèo khó, nhà một ca ca thọt chân và một tỷ tỷ mù lòa. Ả tên là Vương Tam."

Ninh vương xong, khó nhọc hít một thật sâu.

Sau đó, rành rọt từng chữ: "Nói tiếp ."

Nước mắt La ma ma bắt đầu rơi: "Điện hạ, những gì thể khai lão nô đều khai hết !"

dứt lời thì thấy một con d.a.o găm lạnh lẽo sắc bén áp sát mặt . Ánh thép lạnh lẽo phản chiếu trong mắt khiến bà gần như hoa mắt.

run rẩy Ninh vương, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng như vực thẳm của .

vội vàng van nài: "Lão nô , lão nô , lão nô hết! Vẫn còn, vẫn còn, lão nô nhớ !"

Thế là bà tiếp tục khai, khai chuyện bà ép Vương Tam nương t.ử tường thuật chi tiết chuyện chăn gối với Ninh vương, khai Vương Tam nương t.ử phàn nàn về những tật của Ninh vương như thế nào, và cả chuyện Vương Tam nương t.ử chê bai công việc quá tồi tệ, đòi tăng thêm tiền thù lao .

Trong suốt quá trình kể lể, bà vẫn treo ngược lơ lửng. Do tuổi tác cao, khuôn mặt bà nghẹn đỏ bừng, việc chuyện ngày càng trở nên khó khăn.

mỗi vô tình chạm ánh mắt với Ninh vương đang , bà cảm thấy ớn lạnh sống lưng.

Trên khuôn mặt vốn hỉ nộ bất hình vu sắc , lúc thể tìm thấy bất kỳ cảm xúc nào, ngay cả sự phẫn nộ cũng , chỉ còn sự tĩnh lặng đáng sợ.

Điều khiến La ma ma nhớ thời niên thiếu khi chăn cừu núi, bà từng vô tình lên bầu trời và thấy những đám mây đen kịt, nặng nề, dường như nuốt chửng ánh sáng mặt trời, cứ thế đè nặng xuống. Khung cảnh khiến bà cảm thấy bản thật nhỏ bé và bất lực, dự cảm về một trận cuồng phong bão tuyết long trời lở đất sắp ập tới, nhưng bà quá yếu ớt, chẳng trốn .

Toàn run rẩy, trong một khoảnh khắc thể kiểm soát , bà hét lên một tiếng chói tai.

Trái , thần sắc Ninh vương vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ.

Hắn mặt biến sắc : "Vậy là, ngươi dùng độc, độc c.h.ế.t nàng, mang xác nàng chôn chân núi Tùy Vân."

La ma ma dở dở , run rẩy, giọng cũng run lẩy bẩy: "Không, lão nô chôn, là thị vệ của Hạ Hầu thần phủ , là của Mạc ..."

Ninh vương chĩa con d.a.o găm trong tay về phía La ma ma.

La ma ma kinh hoàng hét lên.

Nào ngờ, con d.a.o găm cắt đứt sợi dây thừng. Theo tiếng dây đứt, La ma ma rơi phịch xuống đất.

ngã đau điếng, đầu óc choáng váng, mắt nổ đom đóm, liệt mặt đất như một đống thịt nhão, miệng ngừng rên rỉ "Ái chà... ái chà...".

Ninh vương từ từ rũ mắt xuống, nơi đáy mắt hề để lộ một tia cảm xúc nào: "Khai, khai chi tiết cho , cảnh tượng lúc nàng trúng độc, và..."

Giọng của như rít qua kẽ răng: "Các ngươi chôn nàng như thế nào, chôn ở ."

La ma ma đành khai báo chuyện cần khai, nhưng trong lúc kể, bà cố tình đùn đẩy hết tội cho Mạc Kinh Hy và hai tên thị vệ nhằm phủi sạch quan hệ.

Tất nhiên, bà cũng báo cáo một lời và hành động của Vương Tam cho Ninh vương.

"Ả rời , mang theo bạc đó tìm một lang quân khôi ngô tuấn tú, còn ngoan ngoãn lời."

"Ả còn sinh thêm một đứa con, vì cũng chẳng cần bận tâm đến tiểu thế t.ử nữa."

lén lút quan sát khuôn mặt khó dò của Ninh vương, lấy hết can đảm tiếp.

"Ả còn , ả điện hạ khôi ngô tuấn tú, nắm quyền cao chức trọng. Lần kiếm bạc, ngủ với điện hạ, quả là vớ bở..."

Nói đến đây, bà chợt nhận thấy nét mặt Ninh vương phần quá đỗi kỳ lạ.

dám tiếp nữa.

Ai ngờ Ninh vương đột ngột nghiến răng rít lên một chữ: "Nói."

La ma ma : "Điện hạ, con ả Vương Tam chẳng thứ ! Ả điện hạ mã ngoài đẽ, lúc lên giường cũng sướng, ả còn chơi đùa một chút cho vui thôi, chẳng đáng bận tâm gì. Sau nhiều bạc thì thiếu gì lang quân ..."

mới đến đây, đột nhiên tiếng gió xé rít gào lao tới.

Chưa kịp phản ứng, một đòn roi tàn nhẫn quất thẳng xuống mặt bà , ngay lập tức tạo nên một trận đau đớn rát buốt.

suy sụp thét lên kinh hoàng: "Á..."

 

Loading...