Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 75: Sứ giả
Cập nhật lúc: 2026-08-13 07:32:35
Lượt xem: 433
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Cát nán trong thần miếu trọn hai ngày. Hễ đói thì lôi chút thịt sói mang theo nhai tạm, khát thì vốc nắm tuyết quanh đó mà nuốt. Đêm xuống, nàng dứt khoát chui lưng tượng thần mà đ.á.n.h giấc.
Nàng tâm sự với bức tượng thần đủ thứ chuyện đời. Nàng vẽ trong đầu viễn cảnh về một cha luôn hết lòng yêu thương , sẽ che chở bảo vệ nàng, và bù đắp muôn vàn tiếc nuối trong quá khứ.
Thế nhưng rốt cuộc thì nàng vẫn rời .
Trước lúc cất bước, nàng quỳ rạp tượng thần, nghiêm trang gửi lời từ biệt: "Cha , dẫu cho ruột thịt đều lưng với , nhưng vẫn còn con. Con sẽ bao giờ phản bội , con mãi mãi là con gái của . Mặc dù con khí phách bảo vệ quốc gia che chở muôn dân như , cũng chẳng tài cán bình định bốn bể thống nhất thiên hạ như , nhưng con sẽ cố gắng."
Cố gắng sống sót, cố gắng sống cho hồn , và cũng cố gắng đóng góp chút sức lực cho mảnh đất quê hương .
nàng sẽ vĩnh viễn hé môi nửa lời với bất kỳ ai rằng là con gái của Thắng Đồ Nhã Hồi. Cứ coi như Thắng Đồ Vũ Hề c.h.ế.t .
Làm như thì sẽ chẳng kẻ nào thể vấy bẩn thanh danh lẫy lừng của Phiêu Quy vương năm xưa. Trăm năm , Thắng Đồ Nhã Hồi vẫn sẽ là vị thần ngự trị mảnh đất .
Kỳ thực trong khoảnh khắc quỳ lạy , thâm tâm nàng cũng tự hiểu rõ, sự ỷ của nàng bức tượng thần , vì là do ảo ảnh xa xôi về việc "Phiêu Quy vương từng yêu thương cô con gái út nhường nào", thì chi bằng đó là một chỗ dựa tinh thần.
Nàng từng nếm trải tình thương, thế nên mượn bức tượng thần , mượn câu chuyện truyền thuyết năm xưa để dệt nên một điểm tựa huyễn hoặc cho riêng .
Nàng tự nhủ rằng, nếu ông khuất núi, thì hiển nhiên tất cả những gì hằng khao khát.
Sau khi trịnh trọng lạy bái cáo biệt, nàng xốc tay nải lên chuẩn lên đường.
Ai ngờ sải bước khỏi thần miếu, nàng chợt thấy động tĩnh phát từ một bên.
Nàng cảnh giác khựng , hình lướt nhanh, thoắt cái nép vách thần miếu.
Lắng tai ngóng, nàng bắt những tiếng "ư ử" yếu ớt, hệt như tiếng của một con thú non nào đó.
Thanh Cát bèn bước khỏi chỗ nấp, và đập mắt nàng là một chú... cún con đang rụt rè bên đống tuyết.
Một chú cún con bé xíu xiu, chắc chỉ mới vài tháng tuổi. Vì quá đỗi gầy còm nên trông nó bé loắt choắt đáng thương vô cùng, lông lá cũng rối nùi bết bát, quả thực chẳng mấy xinh xắn. Duy chỉ đôi mắt lấp lánh phản chiếu ánh tuyết là đen lay láy.
Khi Thanh Cát chú ch.ó nhỏ, nó cũng đang nàng.
Trong đôi mắt đen nháy chứa đựng sự ngơ ngác, đề phòng và cả nét rụt rè dò xét.
Nó cụp đuôi, liều mạng cọ xát cơ thể đống tuyết, cứ như thể thì sẽ trốn tránh tổn thương.
Thanh Cát xổm xuống, thẳng mắt chú ch.ó nhỏ: "Cái đồ nhỏ xíu như mi, dù tóm , e rằng cũng chả thèm thịt."
Chú cún con còm nhom, gầy trơ xương, chẳng lấy vài lạng thịt.
Chú cún con liền "gâu gâu" hai tiếng đáp trả Thanh Cát. Vì còn quá bé nên tiếng sủa chẳng mang chút địch ý nào, ngược còn non nớt, thậm chí ẩn chứa sự nịnh bợ lấy lòng.
Thanh Cát bật : "Sao mi chạy , định khiêu khích ?"
Nàng rành trò đ.á.n.h lộn với chó, từ nhỏ là tay sai lão luyện .
Thế nhưng, đôi mắt chú cún con bỗng sáng lên, nó tung tăng chạy về phía .
Chạy vài bước, nó ngoái đầu , ánh mắt dường như đang chất chứa sự mong đợi.
Thanh Cát nhận điều gì đó, bèn bước theo: "Mi chuyện gì ?"
Chú ch.ó nhỏ dường như hiểu lời Thanh Cát, trong cổ họng phát tiếng gầm gừ non nớt, dò dẫm chạy tới , chạy vài bước ngoái .
Thanh Cát hỏi thêm nữa, cứ thế theo chú cún con.
Chú ch.ó nhỏ lon ton chạy phía , vòng qua thần miếu, cuối cùng dừng ở một đống đổ nát.
Thanh Cát thấy, giữa đống hoang tàn một cái ổ ch.ó lót cỏ khô và lá rụng. Trong ổ, một con ch.ó lông trắng muốt đang sấp, uể oải màn tuyết trắng phía .
Dưới cổ và móng vuốt của nó nhuốm đầy máu, rõ ràng là thương nặng.
Lúc , thấy Thanh Cát, nó lập tức giương ánh mắt đầy cảnh giác.
Thanh Cát hiểu , con ch.ó sắp c.h.ế.t, còn chú cún con là con của nó.
Thanh Cát xổm xuống, thẳng mắt con ch.ó .
Con ch.ó cũng đang đ.á.n.h giá Thanh Cát, ánh mắt từ đề phòng dần chuyển sang buông lỏng.
Thanh Cát đưa tay , nhẹ nhàng kiểm tra vết thương cho nó. Con ch.ó hề chống cự, chỉ phát những tiếng rên rỉ yếu ớt trong cổ họng.
Kiểm tra sơ qua, Thanh Cát liền hiểu, vết thương quá nặng, con ch.ó quả thực qua khỏi.
Nàng thở dài một tiếng, sang chú ch.ó nhỏ bên cạnh. Chú ch.ó nhỏ đang sốt sắng dùng chân cào tuyết, hất những mảnh tuyết lên vết thương của nó. Dường như nó ngây thơ nghĩ rằng tuyết thể cứu mạng .
Việc tất nhiên vô ích.
Nàng lặng lẽ quan sát một lúc, đó lấy từ trong tay nải một bó thịt sói buộc bằng cỏ gai, đặt cạnh ổ chó.
"Thời buổi , bao nhiêu còn chịu đói, loài ch.ó các ngươi đương nhiên cũng chẳng sung sướng gì."
"Ta và loài ch.ó cũng coi như chút duyên nợ."
"Những chuyện khác cũng giúp gì, đây."
Nói đoạn, nàng dậy chuẩn rời .
Mới bước mười mấy bước, bỗng nhiên từ phía vọng một tiếng gầm gừ đau đớn, mang theo chút gì đó cầu khẩn.
Thanh Cát dừng bước, ngoái đầu . Giữa cơn gió thổi tung những làn sương tuyết mịt mù, con ch.ó đang thương cố vắt kiệt chút sức tàn để dậy.
Hành động đó khiến m.á.u tươi từ bụng nó ứa ròng ròng, nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng.
Thanh Cát lẳng lặng .
Từ trong cổ họng con ch.ó phát tiếng rên rỉ hệt như tiếng nức nở của con . Sau đó, hai chân của nó khụy xuống, nó mà quỳ sụp xuống nền tuyết.
Nó Thanh Cát bằng ánh mắt van nài.
Thanh Cát đương nhiên thấu hiểu tâm tư của nó. Nó sắp lìa đời, nhưng an lòng về đứa con bé bỏng của .
Chú cún con còm nhom, yếu ớt, trời lạnh giá thế , nó sẽ thể nào vượt qua nổi.
Thế nên, con ch.ó đang trong phút lâm chung gửi gắm con .
Nàng lẳng lặng con ch.ó đang mang vẻ mặt đầy van xin, rốt cuộc cũng cất lời: "Ta cô thế cô, nhà cửa, thậm chí chẳng nơi nương tựa. Cả cốt nhục của còn đành lòng vứt bỏ, lấy sức lực mà cưu mang đứa con côi của kẻ khác."
Nói xong, nàng tuyệt tình lưng, sải những bước dài rời .
Phía lẽ là tiếng gió rít, lẽ là tiếng ch.ó sủa t.h.ả.m thiết, nhưng nàng chẳng màng bận tâm.
Nàng khoác tay nải, bước khỏi khu tàn tích. Ngay lúc đó, một ý nghĩ bất chợt xẹt qua, nàng ngoái .
Chỉ thấy giữa màn sương tuyết mênh mông, ngôi thần miếu tráng lệ lúc ẩn lúc hiện, trầm mặc và oai nghiêm sừng sững giữa chốn hoang tàn.
Ngay khoảnh khắc , trái tim Thanh Cát bỗng chùng xuống.
Nàng lặng im một lát, cuối cùng gót, giẫm lên lớp tuyết dày, vội vã rảo bước đống đổ nát, tìm về cái ổ chó.
Con ch.ó chỉ còn thoi thóp chút tàn, bên cạnh là chú ch.ó con đang tuyệt vọng và bất lực dùng chiếc lưỡi nhỏ l.i.ế.m láp bộ lông của .
Bởi vì quá vội vàng, cũng bởi vì chút cảm xúc len lỏi trong lòng lúc nãy, nhịp thở của Thanh Cát phần gấp gáp.
Con ch.ó và chú ch.ó con thấy Thanh Cát, lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
Thanh Cát xổm xuống, thẳng mắt con ch.ó .
Nàng hít một cho bình tĩnh , trịnh trọng : "Khu tàn tích từng là một hành cung, cha chính là chủ nhân của nơi . Ngôi thần miếu bộ tộc của ông xây dựng để thờ phụng ông."
Dĩ nhiên nàng kỳ vọng hai con ch.ó thể hiểu lời , nhưng nàng vẫn tiếp tục: "Các ngươi thuộc về khu tàn tích , coi đây là sự sắp đặt của cha từ cõi hư vô, giao phó các ngươi cho . Từ nay về , sẽ chăm sóc cho đứa con của ngươi."
Thanh Cát tiếp: "Thân như bèo dạt mây trôi, nơi nương tựa, thậm chí thể bỏ mạng bất cứ lúc nào. Nếu còn sống, sẽ giữ trọn lời hứa. Nếu mệnh hệ nào, cũng đành buông tay, cứ coi như đó là ý trời ."
Ánh mắt con ch.ó đong đầy sự ơn xen lẫn nét thê lương.
Yên tâm nhắm mắt, nó trút thở cuối cùng.
Chú ch.ó con buồn bã chạy vòng quanh ch.ó , nó dùng đôi chân bé xíu ôm lấy , cố gắng đ.á.n.h thức dậy, nhưng tất nhiên một nhắm mắt xuôi tay thì tỉnh .
Thanh Cát kiên nhẫn , để cho nó lời từ biệt với , đó nàng mới giúp nó chôn cất con ch.ó .
Nơi đây hoang vu, khó tránh khỏi dã thú lảng vảng, ngộ nhỡ chúng đào lên lót thì , vì Thanh Cát đào hố sâu.
Sau khi chôn cất xong, Thanh Cát dùng tuyết tắm rửa sạch sẽ cho chú ch.ó nhỏ.
Nhìn bộ dạng nó khi tắm, Thanh Cát ngạc nhiên thốt lên: "Thật trông mi cũng xinh xắn lắm."
Bộ lông đủ trắng muốt, đôi mắt cũng đủ đen nhánh, chỉ tội quá gầy gò ốm yếu mà thôi.
Cái thời buổi , con còn lo xong bữa no, huống hồ loài ch.ó tránh khỏi cảnh da bọc xương. Cái gầy gò phơi bày rõ nét sự cằn cỗi và túng quẫn của vùng đất hoang vu .
Nàng bế nó lên, vuốt ve cái đầu nhỏ: "Từ nay chúng nương tựa mà sống nhé."
Chú ch.ó con thích thú vẫy đuôi, rúc cái hình nhỏ xíu lòng Thanh Cát.
Nhìn thấy cảnh , Thanh Cát chợt nhớ đến tiểu thế tử.
Tiểu thế t.ử còn nhỏ, cũng sẽ nép nàng một cách vô thức.
nàng hiếm khi bế nó, bế đếm đầu ngón tay.
Thanh Cát khẽ mỉm , cất chú ch.ó nhỏ đáng thương mềm nhũn trong tay nải: "Đi thôi, chúng lên đường."
Rời khỏi thần miếu, nàng mang theo tay nải tiếp tục hành trình. Đi theo chỉ dẫn của Diêu lão, đạp lên lớp tuyết dày, nàng mất một ngày một đêm. Dọc đường, nàng tình cờ gặp hai toán thương nhân từ phương Tây xa xôi đến tìm Phiêu Quy để buôn bán.
Tuy bất đồng ngôn ngữ, nàng vẫn gắng gượng dò hỏi thông tin về thành Sĩ An, thủ phủ hiện tại của Phiêu Quy, thành Sĩ An ngay phía , và Phiêu Quy vương đương nhiệm quả thực là Thắng Đồ Linh Vân.
Thắng Đồ Linh Vân là cháu ruột của Phiêu Quy vương đời - Thắng Đồ Nhã Hồi. Nghe mồ côi cha từ nhỏ, do một tay Thắng Đồ Nhã Hồi nuôi dưỡng và rèn giũa nên .
Kể từ khi Thắng Đồ Nhã Hồi mất, gia tộc Thắng Đồ tan đàn xẻ nghé và lụi bại. Thắng Đồ Linh Vân nếm mật gai suốt mười mấy năm trời, đến cuối năm ngoái mới tập hợp tàn quân của gia tộc Thắng Đồ, vùng lên mạnh mẽ, dùng thủ đoạn sấm sét chiếm lĩnh thành Sĩ An. Lấy đó căn cứ, chuẩn thu phục các bộ lạc và thôn xóm, tiếp nối mộng bá chủ của Thắng Đồ Nhã Hồi, thành tâm nguyện còn dang dở của ông.
Thanh Cát những thông tin mà lòng dửng dưng.
Dù là cháu trai của cha , nhưng nàng chẳng hề thấy chút gần gũi nào, cũng ấp ủ hy vọng nhận .
Về việc đối phương mượn danh nghĩa cha nàng để tập hợp tàn quân, ôm mộng thống nhất Phiêu Quy, nàng thấy tuyệt vời.
Thực tế thì mảnh đất đang cần một vị vua đủ bản lĩnh, thể dẹp loạn các bộ lạc tranh đoạt ngừng, khiến tâm phục khẩu phục.
Chỉ thủ đoạn sắt thép mới thể đổi lấy sự bình yên, dập tắt ngọn lửa chiến tranh.
Khi mảnh đất tìm sự bình yên, thiết lập kỷ cương, dân mới cơ hội sống yên và lạc nghiệp.
Còn việc đó là cháu trai của cha kẻ thù cũ của cha, dường như mấy quan trọng. Người c.h.ế.t thì c.h.ế.t , điều cốt lõi là những còn sống một cuộc sống hơn.
Cứ như , nàng cõng chú ch.ó nhỏ tiếp tục sải bước. Đi thêm nửa ngày trời, cuối cùng nàng cũng đến thành Sĩ An.
Đập mắt là bức tường thành đen kịt như mực, điểm xuyết bằng những khối đá đỏ son. Bên trong thành, lờ mờ hiện những đài tế đàn xây bằng đá tảng, chạm trổ hoa văn tinh xảo, cùng với những tòa lầu cao chót vót uy nghi. Khác hẳn với kiến trúc Đại Thịnh, cung điện ở đây đều mái vòm chạm hoa, dát vàng lấp lánh ánh nắng rực rỡ.
Quả nhiên khác xa những thôn làng bình thường mà nàng qua. Trong và ngoài thành tấp nập qua , cả thương lái từ phương xa và thợ săn gánh hàng hóa.
Bởi vì Phiêu Quy triền miên trong chiến tranh, nên dù là thành Sĩ An ảnh hưởng trực tiếp thì vẫn binh lính cầm giáo dài tuần tra, cùng quan giữ thành kiểm tra kỹ lưỡng giấy tờ qua đường của từng .
Thanh Cát đương nhiên giấy tờ, nên nàng nhanh chóng phát hiện. Vài tên lính mặc áo khoác da sói dùng ánh mắt cảnh giác nàng, miệng huýt sáo vang lên.
Nhờ mấy ngày ở trong làng học lỏm chút ít tiếng Phiêu Quy cơ bản, nàng dùng tiếng Phiêu Quy kết hợp điệu bộ tay chân để giải thích rằng ác ý, và cuối cùng cũng diễn đạt xong việc đến từ Đại Thịnh, nhận sự ủy thác của Vũ Ninh vương đến yết kiến Phiêu Quy vương, và dâng lên bức thư tay của Vũ Ninh vương.
Rõ ràng đều kinh ngạc. Vài thương lái tò mò xúm , soi xét Thanh Cát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-75-su-gia.html.]
Đám lính gác bảo Thanh Cát đợi một chút, vội vàng chạy báo cáo. Không lâu , Thanh Cát đưa bên trong thành Sĩ An.
Thanh Cát quan sát, thấy nhà cửa ở đây khá khang trang, hàng quán ngăn nắp. Khắp nẻo đường dựng nhiều giàn giáo bằng gỗ để phơi thịt sấy và các vật dụng khác, dường như nhà nào cũng chăn nuôi trâu, ngựa, cừu.
Có thể thấy, cuộc sống của họ đến nỗi quá chật vật, nhưng so với sự sầm uất của Đại Thịnh thì vẫn còn kém xa.
Đầu tiên, Thanh Cát dẫn đến một khu vực. Dường như đây là vòng ngoài của hành cung thành Sĩ An, kiến trúc xây dựng bằng đá, chạm khắc những hoa văn cổ kính, cầu kỳ, phần mái hình vòm, toát lên vẻ uy nghi, bề thế.
Nàng đưa một gian phòng nghỉ ngơi một lúc, chờ chỉ thị của Phiêu Quy vương.
Rất may là nàng chờ lâu. Chẳng mấy chốc, nàng dẫn hành cung của Phiêu Quy vương. Tòa hành cung xây bằng những tảng đá khổng lồ, cổng chính uy nghiêm, tường chạm khắc hoa văn mặt thú. Bước bên trong, sàn nhà trải t.h.ả.m lụa gấm, cạnh bên là những cây cột lớn mạ vàng, tráng lệ và tinh xảo, nhưng vẫn toát lên vẻ cổ kính, nhuốm màu thời gian.
Thanh Cát theo sự hướng dẫn của nô tài dọc hành lang, cuối cùng cũng đến đại sảnh ở cuối hành lang.
Trên tường đại sảnh gắn một chiếc lò sưởi bằng ngọc lưu ly, đồ đạc bên trong đều là gỗ sồi chạm trổ. Cửa sổ kính trong suốt, màu sắc rực rỡ che cái lạnh lẽo bên ngoài, khiến đại sảnh ấm áp như mùa xuân.
Và điều đáng kinh ngạc là trong hành cung đặt một viên hỏa châu khổng lồ. Viên ngọc to bằng quả trứng gà, tròn trịa trắng nõn, tỏa sáng rực rỡ khiến cả gian như bừng sáng ban ngày.
Phiêu Quy vương dung mạo uy nghiêm, ánh mắt sắc như đuốc, chắp tay giữa sảnh đường lộng lẫy. Hắn am hiểu ngôn ngữ Đại Thịnh và đối xử với Thanh Cát khá .
Thanh Cát bước lên hành lễ , đó trình bày những gian khổ trong chuyến hành trình, đồng thời ca ngợi những lời mà Vũ Ninh vương thường dành cho Phiêu Quy. Cuối cùng, nàng mới dâng bức thư lên.
Vị Phiêu Quy vương nhận lấy bức thư, mở xem qua, vẻ khá băn khoăn bèn hỏi về khái niệm chợ biên giới.
Thanh Cát tự nhiên tường tận giải thích, đồng thời kể những chuyện đang diễn ở Vũ Ninh và biên giới Đại Thịnh.
Phiêu Quy vương : "Ta cũng từng danh tiếng lẫy lừng của Vũ Ninh vương nước Đại Thịnh. Nếu ngài nhã ý mời mọc, kết đồng minh với chúng , Phiêu Quy cũng sẵn lòng cử sứ thần sang Đại Thịnh yết kiến Vũ Ninh vương, cùng bàn việc lớn."
Thanh Cát đương nhiên thở phào nhẹ nhõm.
Lúc , Phiêu Quy vương hỏi thêm về tình hình Vũ Ninh, cũng như những gian truân của Thanh Cát đường . Thanh Cát đều kể chi tiết.
Cuối cùng, Phiêu Quy vương Thanh Cát, đăm chiêu: "Ta thấy dung mạo nương tử, dường như vài phần mang dáng dấp Tây Uyên ?"
Thanh Cát , trong lòng nghi hoặc. nàng nhớ lúc Hạ Hầu Chỉ Lan gặp trong bộ dạng , dù khi đó nàng đang che mặt, vẫn nhận sự quen thuộc. Có lẽ Phiêu Quy khi gặp đồng hương sẽ nảy sinh một cảm giác kỳ lạ và nhận cùng cội nguồn chăng?
Vì , nàng mỉm đáp: "Bẩm điện hạ, thần vốn dĩ là cô nhi lưu lạc trong chiến tranh Tây Uyên, lưu dạt đến biên giới Tây Uyên, Vũ Ninh vương cứu vớt. Từ đó thần gia nhập Thiên Ảnh các ám vệ, nên nhiều năm nay thần vẫn luôn trông ngóng Tây Uyên ngày thoát khỏi cảnh chia năm xẻ bảy, bình yên, và lấy sức sống mạnh mẽ như xưa. Lần lặn lội ngàn dặm, vượt qua bao gian nan, đến yết kiến điện hạ, đây là việc công, cũng là việc tư."
Phiêu Quy vương xong vô cùng kinh ngạc. Lập tức cảm thấy gần gũi hơn vài phần, bèn hỏi han về gia thế của Thanh Cát.
Thanh Cát thể thẳng, ngay cả những cận ruột thịt nhất cũng là kẻ thù của , huống hồ mặt là biểu ca mà nàng từng gặp gỡ, nay trở thành vị vua tôn quý của Phiêu Quy.
Hơn nữa, nếu nàng thú nhận phận ở đây, khi Phiêu Quy và Đại Thịnh kết minh, giấy gói lửa, phận của nàng lộ , Ninh vương qua mối quan hệ giữa Hạ Hầu Kiến Tuyết và Phiêu Quy chắc chắn sẽ lập tức nghi ngờ nàng.
Vì nàng bèn đáp rằng hồi nhỏ vì ngu , suýt trở thành miếng mồi ngon cho kẻ khác, sớm còn nhớ tên tuổi cha , càng rõ xuất xứ, chỉ lẽ đến từ Tây Uyên.
Phiêu Quy vương tiếc nuối khôn nguôi. Hắn chăm chú Thanh Cát, thở dài: "Xét theo tuổi tác của cô, cô hẳn là đứa trẻ mồ côi từ cuộc bạo loạn mười mấy năm ở Tây Uyên."
Thanh Cát rũ mắt xuống, đáp: "Chắc là ."
Phiêu Quy vương: "Nói như , cô cũng là một phần của con dân Tây Uyên. Ba mươi sáu bộ tộc Tây Uyên , ban đầu đều cùng một cội, đều là hậu duệ của vua Thuấn. Sau khi đến Phiêu Quy, cô hãy coi như về nhà, cần khách sáo."
Thanh Cát mỉm nhẹ: "Vâng, tạ ơn điện hạ."
Thanh Cát sắp xếp nghỉ ngơi tại trạm gác. Trạm gác cũ kỹ và xập xệ, rõ ràng lâu tu sửa. Từ lúc Phiêu Quy vương chiếm đóng thành Sĩ An, lẽ đủ khả năng và tài lực để trùng tu, hoặc trong thời buổi rối ren cũng chẳng còn bận tâm đến.
những hầu ở đây vô cùng tỉ mỉ, chu đáo. Họ chuẩn cho nàng chiếc nệm lông cừu dày dặn, ấm áp, lò sưởi cũng cháy rực.
Thanh Cát nhờ hầu mang nước ấm đến, cẩn thận tắm rửa cho chú cún con, lau khô sạch sẽ đặt nó cạnh lò sưởi.
Trải qua mấy ngày rong ruổi, chú cún con trông càng tiều tụy, nhỏ xíu, thật đáng thương.
Thanh Cát nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của nó. Lập tức, nó háo hức rúc lòng Thanh Cát.
Thấy , Thanh Cát bế nó lên. Chú cún con cuộn gọn gàng trong tay nàng, dùng móng vuốt khẽ cào cào, vặn vẹo cơ thể như để tìm một tư thế thoải mái nhất. Cuối cùng, nó ngoan ngoãn rúc lòng Thanh Cát, khoan khoái nhắm nghiền mắt .
Thanh Cát cảm nhận cơ thể nhỏ xíu, yếu ớt của chú cún con ngón tay , trong lòng bỗng trào dâng nỗi thương cảm.
Nàng nhớ đến tiểu thế t.ử do sinh , khi mới chào đời thằng bé cũng nhỏ nhắn, gầy gò y hệt như .
Chỉ là nàng và đứa bé đó vô duyên, nàng bế nó đếm đầu ngón tay.
Nàng nở nụ chua xót, thầm: "Cứ coi như mi là ông trời bù đắp cho nuối tiếc ."
Nghĩ , nàng quyết tâm chăm sóc chú ch.ó nhỏ thật , thậm chí nên đặt cho nó một cái tên.
Trong đầu nàng vô thức xẹt qua những cái tên như "Vương Tứ" nhưng liền gạt ngay.
Nàng nên chọn cho nó một cái tên đẽ hơn, mang phước lành.
Nàng vắt óc suy nghĩ, bỗng nhớ khi tiểu thế t.ử đời, Ninh vương dường như cân nhắc nhiều cái tên. Những cái tên đó giờ dĩ nhiên dùng đến, nàng thể lấy một cái cho cún con.
... Có điều, những cái tên đó dùng cho một chú ch.ó liệu quá trịnh trọng ? Chẳng vẫn tên hèn thì dễ nuôi ?
Cuối cùng nàng : "Vốn định mượn chút phúc khí hoàng tộc cho mi, nhưng nghĩ thì e hợp. Ta nhặt mi trong tuyết, mi ốm yếu thế , đương nhiên mong mi sẽ mập mạp hơn, béo tròn như quả bóng. Hay là gọi mi là Tuyết Cầu nhé."
Chú cún con hiểu , chỉ khẽ phát tiếng ư ử đầy nũng nịu.
Thanh Cát mỉm : "Đồng ý ? Vậy từ giờ mi tên là Tuyết Cầu."
Phiêu Quy vương rõ ràng coi trọng chuyến viếng thăm của Thanh Cát, mở tiệc thết đãi, đồng thời mời vợ và con gái cùng tham dự.
Dù cũng là hành cung của Phiêu Quy vương, tiệc chiêu đãi khách khứa, các món ăn thịnh soạn hơn Thanh Cát tưởng. Có thịt muối, các loại thức uống từ sữa cùng trái cây, rau quả địa phương. Ngoài còn cá sống thái lát mỏng tang, và những khối thịt hầm nước dùng đậm đặc. Tất cả bày biện những chiếc đĩa sứ sặc sỡ, khiến ai cũng thèm thuồng.
Phiêu Quy vương tiếp đón Thanh Cát nhiệt tình, Vương hậu và Công chúa đều là những tính cách hào sảng, phóng khoáng. Đặc biệt là Công chúa Ô Đề, độ chừng mười bảy mười tám tuổi, dung mạo rạng rỡ, xinh . Nàng chuyện với Thanh Cát bằng thứ tiếng Đại Thịnh phần lơ lớ, tò mò đủ thứ chuyện.
Nàng nhiệt tình mời Thanh Cát nếm thử món cá sống thái lát của họ, và mẫu: "Ăn như thế , như thế ."
Nói nàng nhúng miếng cá sống một loại gia vị ăn ngon lành.
Thanh Cát cũng bắt chước theo.
Hương vị khó tả... Nếu nghĩ đến việc nó là đồ sống, thực mùi vị cũng tồi.
Vừa ăn, nàng chợt nhớ đến Ninh vương.
Nếu đến đây khách, liệu bịt mũi ăn vì đại cục, khi ăn xong gượng gạo khen ngon, sẽ thả một câu lạnh lẽo "dơ dáy" từ chối ăn?
Với tính khí của , e rằng cũng xem xét tình hình mà thôi.
Sau bữa tiệc, Công chúa Ô Đề dẫn Thanh Cát tham quan hành cung. Cung điện lịch sử hàng trăm năm, qua là thời kỳ xây dựng tốn nhiều tâm huyết. Các sảnh điện hầu hết đều mái vòm, điểm xuyết những mảng màu vàng và tím, rực rỡ và xa hoa.
Thanh Cát thầm nghĩ, lẽ vì khí hậu nơi quá lạnh lẽo nên cần sự rực rỡ .
Công chúa Ô Đề giới thiệu từng nơi, gia đình họ chỉ sống ở một khu vực nhỏ của hành cung, những nơi khác vẫn đang dọn dẹp và tu sửa.
Công chúa Ô Đề tỏ khá bất lực: "Gia tộc Thắng Đồ chúng hiện tại nhân đinh thưa thớt, cũng đành chịu, cứ cảm thấy nơi vắng vẻ quá, hành cung chẳng chút ấm nào."
Thanh Cát nghĩ cũng đúng, trong nội cung Đại Thịnh nhiều cung tần mỹ nữ, cần vô thái giám và cung nữ, cũng thấy , so thì nơi quá lạnh lẽo, còn lạnh hơn cả lớp tuyết mái vòm.
Cuối cùng, Công chúa Ô Đề dẫn nàng đến một căn phòng. Tường ở đây khảm hổ phách nhẹ và trong suốt, màu sắc đậm đà như mật, êm ái và tinh tế.
Và ở ngay tại đây, một bức chân dung đặt thờ phụng.
Thanh Cát qua, ánh sáng lờ mờ của cung điện, bức chân dung trông khá cũ kỹ, mặt tranh những vết nứt li ti, phần mép cũng ố vàng lốm đốm.
Chính giữa bức tranh là một đàn ông đội vương miện khảm ngọc bích, khuôn mặt giống hệt với bức tượng đá trong ngôi đền thờ, chỉ điều trẻ trung hơn. Thanh Cát chắc chắn là cha nàng - Thắng Đồ Nhã Hồi.
Đứng sát cạnh cha là một đứa trẻ tầm hai ba tuổi, nhỏ, mặc áo quần lông xù, khuôn mặt tinh xảo. Đây lẽ là Hạ Hầu Chỉ Lan hồi đó.
Hai bên cạnh cha, một nhóm đang cung kính hầu hạ, đa phần là nữ, trông giống như tỳ nữ.
điều khiến Thanh Cát ngạc nhiên là, một phụ nữ bên tay trái cha bôi bẩn mặt, một lớp sơn trắng bôi lem nhem. Người phụ nữ đó đội chiếc mũ nhung điêu, y phục lộng lẫy, cầu kỳ cổ kính, qua là phận tầm thường.
Công chúa Ô Đề bức chân dung giải thích: "Đây là vị Phiêu Quy vương đời , Nhã Hồi vương, cũng chính là đường tổ phụ của ."
Giọng nàng khi những lời tràn đầy niềm tự hào.
Thanh Cát: "Thì là Nhã Hồi vương."
Công chúa Ô Đề bức tranh, bùi ngùi: "Trước hành cung của Nhã Hồi vương biến thành đống đổ nát, bao nhiêu món đồ quý giá đều thất lạc. Bức tranh phụ vương mua từ một lữ khách lang thang, coi như là một trong ít những di vật còn sót của Nhã Hồi vương."
Nàng ngưỡng mộ đàn ông ở chính giữa: "Ngài là vị vua vĩ đại nhất của gia tộc Thắng Đồ chúng . Nghe lúc sinh , ngài còn từng bế , chỉ tiếc là ngài quá sớm."
Thanh Cát: "Hồi ở Đại Thịnh, cũng từng danh tiếng lẫy lừng của ngài ."
Công chúa Ô Đề gật đầu: "Nếu ngài sớm, thì gia tộc Thắng Đồ chúng , bộ lạc Phiêu Quy chúng , chắc chắn thống nhất Tây Uyên, đến nỗi cảnh ngộ như ngày hôm nay."
Thanh Cát liền hùa theo lời nàng để dò hỏi. Công chúa Ô Đề thẳng thắn và hoạt ngôn, kể cho nàng đủ chuyện về Thắng Đồ Nhã Hồi.
Công chúa Ô Đề kể: "Nhã Hồi vương yêu thương con gái của , công chúa Vũ Hề. Phụ vương kể , hồi đó mẫu thường xuyên bế cung để chơi đùa cùng cô . Chỉ tiếc là về vương tộc chúng hứng chịu phản loạn, công chúa Vũ Hề cũng theo đó mà mất tích rõ tung tích."
Thanh Cát: "Thì Nhã Hồi vương còn con gái, nay từng nhắc đến."
Công chúa Ô Đề: " , xét theo vai vế, cô là biểu cô của . Những năm qua chúng vẫn luôn tìm kiếm cô , nhưng tìm kiếm bao nhiêu năm nay, lẽ cô còn cõi đời nữa."
Nàng thở dài : "Nếu con gái của Nhã Hồi vương còn sống, lẽ thể mượn danh tiếng của Nhã Hồi vương để thống nhất các bộ lạc Tây Uyên. Biết gia tộc Thắng Đồ chúng sẽ đến nông nỗi ."
Thanh Cát cố ý hỏi: "Ta Nhã Hồi vương vẫn còn một vị vương t.ử đúng ? Vị điện hạ đó giờ vẫn còn sống chứ?"
Công chúa Ô Đề thấy , vẻ mặt thoáng chút ngập ngừng, đó : "Chuyện thì rõ."
Thấy , Thanh Cát hiểu rằng nàng nhắc đến. Có lẽ nàng phần nào vị vương t.ử nhận kẻ khác cha chăng.
Thanh Cát cũng hỏi thêm, đó chuyển sự chú ý sang những khác trong bức chân dung. Chẳng mấy chốc, nàng phát hiện phía Phiêu Quy vương là một phụ nữ trung niên.
Người phụ nữ đó mặc y phục xanh, đeo vòng cổ ngọc, tay cầm một cây trượng trắng. Dù tuổi nhưng nét mặt vẫn toát lên vẻ quyến rũ.
Nàng tò mò hỏi Công chúa Ô Đề: "Người phụ nữ là ai, theo sát phía Phiêu Quy vương, là vương hậu ?"
Công chúa Ô Đề bật : "Đương nhiên , đây là Lê Bạch La Sát."
Thanh Cát: "Lê Bạch La Sát?"
Công chúa Ô Đề đáp: "Năm xưa, Phiêu Quy vương từng dẫn quân chinh phạt Vu Kiêm ở phía Tây và bắt giữ một phụ nữ, trẻ em tù binh. Trong đó Lê Bạch La Sát. Vương hậu nương nương thấy bà đáng thương nên xin Phiêu Quy vương tha mạng, cho phép bà ở hầu hạ. Từ đó, bà luôn ở trong cung chăm sóc công chúa Vũ Hề."
Thanh Cát: "Lê Bạch La Sát, cái tên thật đặc biệt, đó tên thật ?"
Công chúa Ô Đề lắc đầu: "Chuyện thì rõ, nhưng bà thông thạo một bí thuật, hiểu y lý, thỉnh thoảng còn chữa bệnh cứu . Nhờ cứu ít , Phiêu Quy vương trọng dụng bà , thăng lên nữ quan."
Ánh mắt Thanh Cát dừng khuôn mặt Lê Bạch La Sát.
Nàng thể nhận , đây chính là La ma ma, La ma ma của mười mấy năm về .
Đứa bé bà đang bế tay, chính là nàng thuở nhỏ.
Thực từ cái ngày ở Hạ Hầu thần phủ, khi Thanh Cát thấy nút thắt cổ chân đứa bé , nàng lờ mờ đoán .
Nút thắt đó, nàng một vị ma ma vô cùng cưng chiều và gần gũi với nàng dạy cho. Nàng lẽ tin tưởng vị ma ma đó.
Thậm chí còn loáng thoáng ký ức rúc lòng bà .
Hóa , La ma ma chính là vị ma ma trong ký ức của nàng.
Chỉ là năm tháng thoi đưa, vật đổi dời, vị tiểu công chúa từng muôn vàn sủng ái nay lưu lạc thành phận hèn mọn, trở thành một ám vệ. Vị La ma ma nay trung thành với Hạ Hầu Kiến Tuyết, và hai duyên phận luôn đề phòng lẫn thế .