Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 76: Nơi An Toàn Nhất

Cập nhật lúc: 2026-08-13 07:32:36
Lượt xem: 455

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Công chúa Ô Đề dẫn Thanh Cát dạo bước vãn cảnh khắp chốn, đưa nàng tới phố thị của bản tộc.

Khác với những gì Thanh Cát mường tượng lúc , đường xá nơi đây cũng mang dáng vẻ phồn hoa. Trên phố bày bán những loại hương liệu hiếm thấy ở Đại Thịnh, cả trân châu bảo ngọc quý giá. Đối với Đại Thịnh mà , những thứ đều là kỳ trân dị bảo. Nếu cơ hội vận chuyển về nước, ắt hẳn sẽ thu lợi lộc nhỏ.

Phía xa xa vắt ngang triền núi, nàng còn trông thấy vài công trình bằng đá hoang phế, cao chừng bốn năm tầng. Hình dáng dẫu nét hao hao Phật tháp của Đại Thịnh, song giống, bên vẫn thấp thoáng lưu dấu vết của đất nung đỏ.

Nàng hiếu kỳ lên tiếng hỏi: "Công chúa, đằng là chốn nào ?"

Ô Đề liếc mắt , đáp: "Đó là tàn tích mỏ quặng thuở lưu ."

Thanh Cát hỏi : "Khai khoáng ? Là mỏ bạc ư?"

Nàng nhớ mang máng từng qua điển tịch ghi chép về Phiêu Quy. Trên dòng lịch sử, nơi đây dường như từng sở hữu mỏ bạc, cũng từng khai thác và luyện chế bạch ngân. Chỉ là mấy chục năm qua, chuyện dường như bặt vô âm tín.

Ô Đề thở dài: " , song những nơi sớm bỏ hoang ."

Thanh Cát lấy lạ: "Nay Đại vương ôm ấp chí lớn, ắt hẳn chấn hưng cơ nghiệp, sung túc quốc khố. Đã nắm giữ mỏ bạc lớn nhường , cớ để ngỏ dùng?"

Nghe , công chúa Ô Đề đành nở nụ khổ não: "Hẳn ngươi cũng tường tận, hàng trăm năm , chúng từng khai thác mỏ bạc, Phiêu Quy khi dùng bạc để độ nhật. Thời bấy giờ, bạch ngân vận chuyển tới Trung Nguyên, đổi lấy nông cụ bằng sắt và lương thực. Thế nhưng , Phiêu Quy chìm trong khói lửa chiến tranh, các mỏ bạc đều phong tỏa hoặc phá hủy, tuyệt kỹ khai thác bạc năm xưa cũng dần thất truyền. Đến thời Nhã Hồi Vương, ngài từng nỗ lực tái khai thác mỏ, chỉ tiếc đại nghiệp thành tráng niên tảo thế. Chuyện cũng vì thế mà chìm quên lãng."

Thanh Cát vẫn khỏi thắc mắc. Dẫu mỏ bạc sờ sờ ngay mắt, chỉ việc khai thác là xong, cớ gian nan đến .

Công chúa Ô Đề bèn kiên nhẫn giải thích: "E là ngươi rõ, dẫu lòng đất bạc, cũng chẳng cứ đưa tay nhặt lên là dùng ngay, tất thảy đều qua phu phen khai phá. Địa hình dị biệt, độ khó khi khai thác cũng khác . Mỏ bạc của Phiêu Quy địa thế hiểm trở, lẫn lộn nhiều tạp chất, vô cùng gian nan trong việc đào bới cũng như luyện chế. Bởi thế, nay chúng chỉ đành ôm lấy núi bạc mà chịu cảnh bần hàn."

Thanh Cát vỡ lẽ: "Thì ."

Ngẫm , dải đất Phiêu Quy chẳng mấy kỳ tài khéo léo. Nhất thời đối mặt với mỏ bạc lòng đất, quả thực khó lòng xoay xở.

Nàng thầm nghĩ, dường như gia tộc Hạ Hầu nắm giữ bí thuật luyện bạc chăng?

Công chúa Ô Đề đại khái đoán tâm tư của Thanh Cát, liền nhạt: "Ngươi đừng nghĩ rằng do Phiêu Quy chúng tay nghề kém cỏi, cho rằng nếu Đại Thịnh các ngươi tới đây là thể giúp chúng khai thác nhé?"

Bị thấu suy nghĩ, Thanh Cát đành uyển chuyển đáp: "Cũng hẳn , chỉ cảm thấy chút xót xa cõi lòng mà thôi."

Công chúa Ô Đề: "Ngươi nghĩ ngợi xa xôi quá !"

Đối mặt với tính tình bộc trực của vị công chúa , Thanh Cát đành mỉm cay đắng: "Kẻ tội, quả thực am tường chuyện ."

Công chúa Ô Đề dường như sực nhớ điều gì, ánh mắt mang theo hàm ý sâu xa Thanh Cát, dò hỏi: "Ta đồn, triều đình các ngươi nay liên hôn cùng gia tộc Hạ Hầu, liệu chuyện chăng?"

Thanh Cát tiện giấu giếm, gật đầu: "Quả thực liên hôn."

Gương mặt Ô Đề thoáng hiện nét trào phúng: "Chúng và nhà Hạ Hầu, vốn dĩ thể đội trời chung."

Thanh Cát thẳng thắn giãi bày: "Công chúa điện hạ, từ Đại Thịnh tới đây, dọc đường trải qua muôn trùng nguy hiểm, thậm chí suýt mất mạng, chỉ riêng việc đường ngốn mất một năm ròng. Bởi thế, những gì nắm rõ đều là chuyện của một năm về . Cuộc liên hôn giữa điện hạ nhà và gia tộc Hạ Hầu cũng ẩn chứa nhiều nỗi khổ tâm. Chuyện chốn khuê phòng của chủ nhân, dám lộng ngôn phán xét, song chung phu thê họ chẳng mấy êm ấm..."

Lời nàng uyển chuyển trực ngôn, mang theo ngụ ý mờ ám.

Công chúa Ô Đề thì ngẩn , khó hiểu hỏi: "Ngươi thế là ý gì?"

Thanh Cát nàng , hạ giọng vẻ bí ẩn: "Nghĩa là... vốn dĩ chỉ để lôi kéo bọn họ mà thôi, chẳng phu thê ân ái đúng nghĩa gì ."

Trong lòng nàng thầm tính toán, nếu ngày nào đó phái đoàn Phiêu Quy tới Đại Thịnh, ai lúc Ninh Vương và nhà Hạ Hầu trở mặt đến mức nào. Dẫu cứ rào như để lung lạc họ, nhất định mượn sức họ cử sứ thần tới Đại Thịnh, xem như dọn sẵn một bước đường.

Công chúa Ô Đề chau mày, ánh mắt đầy vẻ mờ mịt Thanh Cát. Nàng hiểu, cần Thanh Cát rành mạch hơn.

Thanh Cát tế nhị gợi mở: "Trên thế gian , phu thê đồng sàng dị mộng nhiều vô kể."

Công chúa Ô Đề rốt cuộc cũng vỡ lẽ: "Ta hiểu , bọn họ hề nặng tình với , họ là phu thê hờ!"

Thanh Cát nghiêm túc gật đầu: "Đại khái là , nhưng cơ mật bực , chỉ nhà chúng mới tường tận. Chuyện vô cùng cấm kỵ, tuyệt đối khinh suất truyền ngoài. Ta cũng vì cảm thấy vô cùng hữu duyên với công chúa nên mới tỏ bày, ngàn vạn chớ để lọt ngoài."

Công chúa Ô Đề trịnh trọng gật đầu: "Ta hiểu."

Đây quả là một bí mật, một bí mật động trời.

Nàng ngẫm nghĩ một phen, chẳng mấy chốc tò mò hỏi: "Nếu thế, các ngươi còn giao hảo với nhà Hạ Hầu chi?"

Thanh Cát tỏ vẻ sầu não: "Chuyện do định đoạt."

Công chúa Ô Đề ngẫm cũng thấy , bèn : "Đã , đợi khi chúng cử sứ thần sang, ắt đích bàn bạc cùng Vũ Ninh Vương và Hoàng đế của các ngươi, bảo họ lập tức chia uyên rẽ thúy, đừng phu thê nữa!"

Thanh Cát nhất thời cạn lời.

Quả thực nàng lo xa . Chỉ thể rằng, ở vùng Phiêu Quy cho đến Tây Uyên , bọn họ tự cho là hùng mạnh, thế nên căn bản thể mường tượng quốc lực cường thịnh tích tụ cả trăm năm của Đại Thịnh rốt cuộc đáng sợ đến mức nào.

thế cũng , nghé con mới đẻ sợ hổ.

Công chúa Ô Đề đến chỗ hứng chí, liền hào hứng kể: "Thực lúc nãy ngươi hỏi về mỏ bạc, chuyện dài dòng, còn dính líu đến Vương hậu của Nhã Hồi Vương chúng nữa."

Thanh Cát thấy vẻ mặt nàng như thể báo ân mà dâng tặng một bí mật, ắt hẳn cũng là phô bày thành ý, bèn thuận nước đẩy thuyền hỏi: "Dính líu thế nào cơ?"

Công chúa Ô Đề hướng mắt di tích mỏ quặng đằng xa, đáp: "Ngươi thứ cũng nên hiểu, vốn dĩ Phiêu Quy chúng bí thuật khai thác và luyện bạc của riêng ."

Thanh Cát gật đầu: "Vâng."

Công chúa Ô Đề kể tiếp: "Tương truyền thời Thượng Cổ, Thuấn Đế giỏi nghề gốm. Về nhờ Tứ Nhạc tiến cử mà lên ngôi, định đô tại Bồ Phản, lập nước Hữu Ngu. Ngài biên soạn Bồ Phản Lục Dị để ghi chép muôn vàn kỳ sự thuở ở Bồ Phản. Trong đó một quyển chuyên ghi bí thuật khai thác và tẩy luyện mà ngài ngộ trong quá trình chế tác đồ gốm."

Nghe đến đây, Thanh Cát liền nhớ tới tuyệt kỹ luyện bạc của nhà Hạ Hầu, đồn cũng là một loại thuật tẩy luyện lưu truyền từ thời Thượng Cổ.

Công chúa Ô Đề tiếp tục: "Nhã Hồi Vương vì chấn hưng Phiêu Quy, nếm mật gai mới tìm cuốn Bồ Phản Lục Dị , học cổ pháp luyện kim, toan khai thác mỏ bạc để tinh luyện. Ngờ tai họa ập đến. Nay cách mười mấy năm, chúng gầy dựng nhân mã quả thực là khó như lên trời."

Thanh Cát thắc mắc: "Nhã Hồi Vương khai thác mỏ bạc, năm xưa tham dự ắt hẳn đông, kiểu gì chẳng để vài chuyện?"

Công chúa Ô Đề lắc đầu: "Không hề. Chuyện liên quan đến một đoạn dĩ vãng của Phiêu Quy chúng ." Nhắc tới chuyện , giọng nàng mang theo vài phần mỉa mai: "Nói thì dính dáng đến gia tộc Hạ Hầu của Đại Thịnh."

Nghe , lòng Thanh Cát khẽ thắt . Nàng chợt bừng tỉnh nhận điều gì đó.

Bí thuật luyện bạc, chuyến du hành Tây Uyên của Hạ Hầu Cẩn Mục, mối tư tình vụng trộm giữa Hạ Hầu phu nhân và Hạ Hầu Cẩn Mục, cùng với tuyệt kỹ tẩy luyện bạch ngân của gia tộc Hạ Hầu hiện giờ.

Công chúa Ô Đề tiếp: "Cuốn sách đó do vị Vương hậu đầu tiên của Nhã Hồi Vương cất giữ."

Thanh Cát tới đây thì tường tận, vị Vương hậu chính là vợ đầu của Nhã Hồi Vương, tức là mẫu sinh Hạ Hầu Chỉ Lan.

Về vị Vương hậu bạo bệnh qua đời, Nhã Hồi Vương lập Vương hậu mới, cũng chính là Hạ Hầu phu nhân, đó mới hạ sinh Ô Đề.

Thanh Cát hỏi: "Rồi nữa?"

Công chúa Ô Đề: "Sau đó Vương hậu lâm trọng bệnh qua đời. Vì chuyện khai khoáng vô cùng hệ trọng, chuyện chẳng là bao. Về Phiêu Quy đại loạn, vài kẻ chuyện ít ỏi cũng đều bỏ mạng. Cuốn sách đó từ biệt vô âm tín."

Nàng xa, đột nhiên nghiến răng: "Rất thể nhà Hạ Hầu trộm mất !"

Thanh Cát trầm mặc .

Mấy ngày nay lưu Phiêu Quy, Thanh Cát quả thực thu nạp ít kiến thức. Ban ngày nàng vãn cảnh khắp chốn, ban đêm liền cẩn thận ghi chép bề.

Nếu như , nàng vẫn còn đôi chút do dự về việc nên hồi kinh Vũ Ninh, về Thiên Ảnh các , thì nay tâm ý kiên định.

Nàng sẽ ghi chép tất thảy, mang về dâng lên Ninh Vương, để ngài tự định đoạt.

Nàng hy vọng Ninh Vương sẽ cân nhắc việc hợp tác cùng bộ tộc Phiêu Quy, mong sản vật phong phú của Phiêu Quy thể vận chuyển tới biên ải Đại Thịnh, đổi lấy vải vóc, nông cụ và lương thực. Lại càng mong một ngày nào đó, mỏ bạc Phiêu Quy khai thác trở , bá tánh nơi đây hưởng thái bình no ấm. Đồng thời, cũng là để giáng thêm một đòn chí mạng xuống gia tộc Hạ Hầu.

Cứ như qua chừng năm sáu ngày, Phiêu Quy Vương cùng các thủ lĩnh trong bộ tộc thương nghị xong xuôi, thảo một bức thư nhờ Thanh Cát chuyển đạt. Đồng thời, họ cũng tiến hành tổ chức đội mã thương, chở theo hàng hóa hướng về biên cương, để chứng minh thành ý kết minh của Phiêu Quy.

Thanh Cát tự nhiên vui mừng khôn xiết. Nhận lấy phong thư, nàng tỏ ý sẽ lập tức khởi hành về Vũ Ninh, bẩm báo với Vũ Ninh Vương.

Phiêu Quy Vương đại hỷ, ban tặng thêm các loại đá quý, áo khoác lông chồn thượng hạng, cùng một thớt khoái mã tuyệt thực.

Đối với những thứ , Thanh Cát hề khách sáo, sảng khoái nhận lấy và thành tâm tạ ơn.

Áo lông chồn thể cản gió tuyết, khoái mã giúp nàng sớm ngày về tới Vũ Ninh, còn chỗ trân bảo , nàng thể dâng lên Ninh Vương để củng cố lòng tin.

Mang theo bức thư của Phiêu Quy bộ tộc cùng những viên đá quý hiếm lạ, Thanh Cát tin rằng thể thuận lợi lấy sự tín nhiệm của Ninh Vương, đường hoàng tiếp tục lưu Thiên Ảnh các mà nghi kỵ. Cứ như thế, nàng thể dùng phận ám vệ Thiên Ảnh các, ngầm giúp đỡ Tây Uyên an định, xúc tiến việc kết minh giữa Phiêu Quy và Đại Thịnh, đồng thời rắc thêm muối nỗi đau của gia tộc Hạ Hầu.

Thế là ngày hôm đó, buổi tiệc tiễn hành, Thanh Cát mang theo Tiểu Tuyết Cầu, nai nịt gọn gàng cưỡi lưng ngựa , mang theo ân thưởng của Phiêu Quy Vương và bức thư quan trọng, hối hả lên đường trở về Vũ Ninh.

Hành trình từ Vũ Ninh đến Phiêu Quy của Thanh Cát trải qua trăm đắng ngàn cay, nhưng đường về bằng phẳng hơn nhiều. Một phần vì quen đường thuộc lối, phần khác nhờ khoái mã của Phiêu Quy Vương ban tặng. Dọc đường trôi chảy, nàng vung roi giục ngựa, khéo léo né tránh những nơi khả năng xảy chiến sự. Chỉ vài ngày ngắn ngủi, nàng về tới biên ải.

Nhìn tòa thành mờ ảo thấp thoáng phía , tâm tình Thanh Cát khá , nàng kìm với Tiểu Tuyết Cầu đang gọn trong tay nải: "Ngươi rời xa cố thổ , nơi đây là Đại Thịnh, là thái bình thịnh thế."

Nàng bảo: "Chó ở đây sống sướng lắm, dù là ch.ó hoang đầu đường xó chợ cũng ăn uống béo ."

Tiểu Tuyết Cầu trải qua chặng đường bôn ba vẻ mệt mỏi, nhưng thấy tiếng nàng vẫn hiếu kỳ thò chiếc đầu tròn xoe , ngó nghiêng tứ phía. Hoàn cảnh xa lạ khiến nó rục rịch xuống ngựa.

Thanh Cát vỗ nhẹ: "Ngươi bình tĩnh chút , lát nữa còn theo qua mấy cửa ải nữa."

rõ tình hình Vũ Ninh hiện tại, nàng dám tùy tiện dùng phận ám vệ Thiên Ảnh các để thông quan, đành cải trang thành khác để qua mắt quân lính.

Ngờ biên ải hiện tại kiểm tra vô cùng gắt gao, nàng suýt chút nữa qua lọt. Phải khó khăn lắm mới Vũ Ninh, thì bên trong thành Vũ Ninh cũng giăng đầy trạm canh, thiết quân luật cẩn mật, rõ ràng nơi đây xảy chuyện tày đình.

Thanh Cát thầm đoán, phận của Hạ Hầu Kiến Tuyết bại lộ, nay Ninh Vương ắt hẳn rõ chân tướng sự việc. Còn cụ thể tình hình , Ninh Vương dò xét bao nhiêu, thì điều nàng thể đoán định.

Hiển nhiên chuyện liên quan đến thể diện hoàng gia, cũng liên quan đến danh dự của Tiểu Thế tử, nên hiện tại Ninh Vương vẫn bưng bít kín như bưng. Về điểm , Thanh Cát sớm liệu . Dựa cung cách hành sự của đàn ông , rốt cuộc ngài vẫn kiêng kỵ cho Tiểu Thế tử, đương nhiên cũng là kiêng kỵ thể diện của chính . Dẫu , đường đường là Vương gia mà một ả quân hộ đê tiện lừa gạt, còn cùng ả tình ý suốt một năm ròng, truyền ngoài thì mặt mũi nào mà thiên hạ.

Nghĩ đến đây, Thanh Cát càng dám khinh suất. Nàng đổi dung mạo, hóa trang thành một thiếu niên lang mười tám mười chín tuổi, đó trộn Vũ Ninh, tạm thời nghỉ chân tại một khách điếm.

Nàng dám mạo đột nhập phủ Ninh Vương. Khinh công trác tuyệt đến , phủ Ninh Vương lúc ắt là thùng sắt vách đồng, nàng thực sự cần thiết hành thám phủ thời khắc nhạy cảm .

Nàng chỉ đành lưu ám hiệu cho Vãn Chiếu quanh khu vực vương phủ, hy vọng Vãn Chiếu thấy sẽ tìm đến . Thế nhưng, Vãn Chiếu vẫn bặt vô âm tín, điều khiến Thanh Cát khỏi lo âu, lẽ nào Vãn Chiếu xảy chuyện?

Tới chiều tối hôm đó, đúng lúc nàng đang phân vân nên dùng phận ám vệ trực tiếp tiến phủ Ninh Vương , thì Vãn Chiếu lén lút mò đến khách điếm tìm nàng.

Vừa bước phòng, Vãn Chiếu lập tức đóng chặt cửa, phịch xuống ghế: "Có , mau cho ngụm !"

Thanh Cát vốn còn đang lo lắng cho Vãn Chiếu, nay thấy bộ dạng nàng thế thì yên tâm: "Tình hình trong phủ ?"

Nàng dứt lời, Tiểu Tuyết Cầu bên cạnh đột nhiên thò đầu , cảnh giác đ.á.n.h giá Vãn Chiếu, còn non nớt sủa lên mấy tiếng "gâu gâu".

Vãn Chiếu cục bông trắng muốt với hai con mắt đen lay láy, kinh ngạc hỏi: "Đây là...?"

Thanh Cát: "Chó nuôi, nó tên là Tiểu Tuyết Cầu."

Vãn Chiếu cạn lời. Nàng dùng ánh mắt khó tin Thanh Cát: "Ngươi giỏi thật đấy, con ruột của..."

Nàng định "con ruột của ngươi còn chẳng nuôi", nhưng rốt cuộc nuốt trong. Liền đổi giọng: "...Bản ngươi còn lo xong, thế mà nuôi chó!"

Thanh Cát: "Ta duyên với con ch.ó nên nuôi thôi. Nếu c.h.ế.t, coi như nó hẩm hiu, đành theo cùng c.h.ế.t ."

Vãn Chiếu thở dài: "Thôi bỏ , nhắc chuyện ch.ó má nữa, bàn chính sự nào. Thực khuyên ngươi, nhất cứ cùng về vương phủ ."

Thanh Cát: "Trong phủ rốt cuộc đang xảy chuyện gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-76-noi-an-toan-nhat.html.]

Vãn Chiếu tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Thời gian ngươi vắng mặt, xảy vô khối chuyện. Nhất là dạo gần đây, đúng là mỗi ngày một biến."

Nói đoạn, nàng với lấy ấm kỷ án, rót một bát nước, thong thả nhấp một ngụm.

Thanh Cát: "Rốt cuộc là ?"

Vãn Chiếu chậm rãi kể: "Trước tiên về phía điện hạ . Ngài chỉ cần qua một cái nhận ả Hạ Hầu Kiến Tuyết là ngươi ."

Gương mặt Thanh Cát vẫn phẳng lặng như nước: "Ừm, nữa?"

Vãn Chiếu: "Nhắc tới chuyện phục . Dáng vẻ ngài tuy phẫn nộ, cũng bi thương, thế nhưng tính tình quả thực là mỗi khi đối mặt đại sự đều tĩnh như mặt nước, đúng là kẻ giấu tài ẩn nhẫn!"

Nói xong, nàng bày thế trận, hào hứng kể tường tận.

Có thể từ khi Thanh Cát rời , khắp Vũ Ninh thậm chí cả Đại Thịnh, Vãn Chiếu là nắm rõ nhất ngọn ngành của câu chuyện ly kỳ . Xui xẻo , nàng ở ngay bên cạnh Ninh Vương, thậm chí còn gánh vác trọng trách giám sát La ma ma. Thân tại tiền tuyến, mắt thấy tai , nên nàng thuật từng hành động, cử chỉ của Ninh Vương sống động như thật cho Thanh Cát .

Cuối cùng, nàng tổng kết trận kịch : "Tóm khi thẩm vấn một chập, ngài liền chạy tới núi Tùy Vân đào xới."

Thanh Cát: "Đào thứ gì ?"

Vãn Chiếu thẳng thừng "phi" một cái: "Ngươi sống sờ sờ ngay mắt đây, ngươi bảo ngài đào thứ gì? Gần như lục tung cả ngọn núi lên, chẳng đào gì bèn về, vứt một đám tiếp tục đào bới."

Thanh Cát: "Sau đó thì ?"

Vãn Chiếu: "Sau khi về phủ, La ma ma tra tấn thừa sống thiếu c.h.ế.t. Ngược , ả Hạ Hầu Kiến Tuyết chỉ ăn vài cái bạt tai, những ngày qua sống khá nhàn nhã. Ta thực sự thấu điện hạ đang ủ mưu gì. phong thanh, nay ngài thư, lệnh tám trăm dặm khẩn cấp đưa về hoàng đô, còn điều động binh mã, siết chặt phòng biên ải, đề phòng Tây Uyên sinh biến. Nói chung, hiện tại gió tanh mưa m.á.u sắp ập đến ."

Thanh Cát: "Thảo nào lúc từ Tây Uyên về, dọc đường gặp mấy bận tra xét. Xem ngài ngoài mặt là đề phòng Tây Uyên, tra xét nghịch tặc Hoàng giáo, nhưng thực chất là đang giăng lưới đề phòng Hạ Hầu thần phủ."

Vãn Chiếu gật đầu: " thế. Qua tiết Đoan Ngọ, ngài sẽ khởi hành Cám Lương, định đích bái phỏng nhà Hạ Hầu."

Thanh Cát nhíu mày: "Vậy là đến tận thời khắc , gia tộc Hạ Hầu vẫn mường tượng tin tức gì?"

Vãn Chiếu: "Nào chỉ , e rằng bọn họ còn đang mơ giấc mộng nghìn thu, mộng thấy hiền tế nhà mang sính lễ tới tận cửa thăm hỏi chứ."

Thanh Cát xong, trầm ngâm một lát : "Tâm cơ của ngài , quả thực thâm sâu khôn lường."

Chuyện vỡ lở bao lâu nay, ngài thế mà vẫn án binh bất động, bưng bít rò rỉ nửa giọt nước. Lần ngài đích tìm đến nhà Hạ Hầu, đương nhiên chẳng để ôn tình nhạc phụ - hiền tế sâu nặng gì cho cam.

Vãn Chiếu: " thế, chủ nhân mãi mãi là chủ nhân, chúng mọc thêm tám cái đầu cũng theo kịp mưu tính của ngài ." Điểm cốt lõi là sự trầm tĩnh và nhẫn nhịn đó, thử hỏi thế gian mấy ai sánh bằng.

Thanh Cát: "Thế t.ử bên đó ?"

Vãn Chiếu: "Thế t.ử thì hề hấn gì. Điện hạ dẫu lôi đình thịnh nộ cũng tuyệt đối trút giận lên Tiểu Thế tử, đó là m.á.u mủ ruột rà của ngài cơ mà. Ngài thẩm tra gắt gao La ma ma và Hạ Hầu Kiến Tuyết, hạ lệnh truy nã Mạc Kinh Hy. Còn bắt Mạc Kinh Hy thì mù tịt, cũng chẳng dám hó hé tò mò."

Nguyên nhân chính là vì sự xuất hiện thoắt ẩn thoắt hiện của Vạn Chung khiến nàng luôn mang lòng kiêng dè, chỉ cố sức thu .

Thanh Cát: "Vậy phía Thái t.ử và Quý phi nương nương thì ?"

Vãn Chiếu lắc đầu: "Không rõ. Ta đoán điện hạ ắt hẳn đang lửa giận ngút trời, ngài tự tay tra rõ chân tướng để tránh nảy sinh rắc rối. Chắc hẳn đợi đến khi đối chất với nhà Hạ Hầu xong xuôi, ngài mới bẩm báo triều đình."

Thanh Cát: "... Chắc là ." Nàng chau mày tiếp: "Thế thì hiện tại thể tìm cơ hội về phủ Ninh Vương . Nhân tiện bẩm báo tình hình bên Phiêu Quy, ngài ắt hẳn nghi ngờ gì tới ."

Vãn Chiếu sâu mắt Thanh Cát, thôi.

Thanh Cát nhận sắc mặt Vãn Chiếu điểm bất thường. Nàng khẽ ngừng , : "Ta thấy ngươi vẫn còn chuyện giấu giếm, chuyện đó mới là đại sự quan trọng nhất, ngươi cố tình để dành đến phút cuối mới bung ."

Vãn Chiếu nở nụ khổ: "Ngươi đoán trúng phóc. Ta quả thực một tin động trời cho ngươi ."

Thanh Cát mặt biến sắc: "Xem chẳng tin lành gì."

Vãn Chiếu: "Là một tin tức khiến vắt óc cũng hiểu nổi."

Thanh Cát mỉm Vãn Chiếu: "Ta tò mò, thực sự vô cùng tò mò, tò mò đến c.h.ế.t sống . Ngươi mau cho ."

Vãn Chiếu: "Ngươi thể tỏ chút thành ý hơn ?"

Thanh Cát ngẫm nghĩ, moi từ trong n.g.ự.c áo mười lạng bạc: "Thế đủ thành ý ?"

Vãn Chiếu: "Phỉ phui!" Nàng đùa giỡn xong thì đột ngột nghiêm mặt: "Diệp Mẫn về ."

Nụ môi Thanh Cát tắt ngấm, đồng t.ử co rút. Nhất thời nàng kịp tiêu hóa thông tin .

Vãn Chiếu đắc ý ngắm bộ dạng kinh hãi của Thanh Cát, cảm thấy thế là đủ vốn . Mấy ngày nay nàng hành hạ đến sống dở c.h.ế.t dở, ăn ngủ yên, nay rốt cuộc cũng kéo một kẻ c.h.ế.t chùm. Nàng thở hắt một , uể oải : " mà, ngươi xem, vẫn còn sống nhăn răng đây ."

Thanh Cát: "Hắn ?" Giọng nàng lúc đượm sát khí lạnh như băng.

Vãn Chiếu: "Ngươi thắc mắc vì vẫn còn cái mạng để đến gặp ngươi ?"

Thanh Cát: "Ta tò mò lắm, ngươi kể ."

Vãn Chiếu ánh mắt lạnh buốt chẳng gợn chút sóng của Thanh Cát: "Sự tò mò của ngươi lệ quá đấy."

Thanh Cát: "Rốt cuộc xảy chuyện gì?"

Vãn Chiếu thở dài, rốt cuộc cũng kể lể: "Hắn mất trí nhớ , còn nhớ chút ký ức nào của ba bốn năm trở đây."

Thanh Cát: "Cái gì?"

Vãn Chiếu: "Thực sự nhớ gì cả."

Ánh mắt Thanh Cát lập tức ngập tràn vẻ hoài nghi.

Vãn Chiếu: "Sau khi điện hạ từ núi Tùy Vân trở về, đột ngột hiện . Lúc chạm mặt , cũng hết hồn, bụng bảo kỳ xong đời , c.h.ế.t chắc ! Ai mà ngờ, nhớ chuyện gì. Hắn đau đầu như búa bổ, đ.á.n.h mất bộ đoạn ký ức gần đây. Triều đình cử ngự y đến thăm khám, lời bọn họ thì dường như lúc rơi xuống sông, va đập mạnh, tụ m.á.u trong não dẫn đến tổn thương trí nhớ."

Nàng dừng một chút, tiếp: "Hơn nữa, mắt cũng khỏi. Tóm hiện giờ mất trí, chiều chẳng mô tê gì. Ta thấy phần tiều tụy, hiện đang bắt tay chỉnh đốn Thiên Ảnh các."

Nàng rũ đầu, giọng xìu xuống: "Để nhanh chóng nắm bắt việc, gọi , Vạn Chung, cùng vài ám vệ am tường nội vụ các đến phụ trợ. Hắn yêu cầu bọn thuật rành rọt chuyện xảy mấy năm qua, cùng xem xét các phong thư, sổ sách, hồ sơ lưu trữ. Nói chung, lao tâm khổ tứ, đêm chợp mắt, ăn ngon miệng, hệt như chim sợ cành cong ."

Lúc nào nàng cũng canh cánh nỗi sợ, rủi giây tiếp theo, Diệp Mẫn đột nhiên quắc mắt sang, lạnh lùng hỏi: "Vãn Chiếu, ngươi c.h.ế.t kiểu gì?" Nàng cũng từng nghĩ tới nước bỏ trốn ngay lập tức, nhưng chuyện dễ. Luận về khinh công tẩu thoát, nàng Thanh Cát. Hiện tại Vũ Ninh trong ngoài phòng nghiêm ngặt, nàng mà đ.á.n.h bài chuồn lúc , rủi Ninh Vương bắt xem như phản tặc, e là băm vằm muôn mảnh ngay tức khắc.

Thanh Cát trầm ngâm hồi lâu, rốt cuộc lên tiếng: "Ta tin."

Diệp Mẫn là kẻ xảo quyệt khôn lường. Trước rõ ràng thấu nàng, mà tuyệt nhiên để lộ mảy may nghi ngờ, cứ thản nhiên nàng diễn kịch, cuối cùng còn giăng bẫy ôm cây đợi thỏ. Hắn đưa hộ cho nàng, gieo lòng nàng ảo mộng thoát , bắt nàng mừng hụt một phen, còn những lời ân hận nuối tiếc, như thể trọng tình trọng nghĩa với nàng lắm.

Kết quả thì ? Giờ ngẫm , tờ hộ đó căn bản là đồ giả, chỉ cố tình mượn lúc nàng lơi lỏng cảnh giác để ép nàng lộ tẩy. Chuyện nghĩ quả thực nực , bản cứ ngỡ thể đùa bỡn tình cảm nam nữ, ai dè thực chất vờn như mèo vờn chuột! Nếu thời khắc sinh tử, nàng tung tuyệt chiêu đ.á.n.h trúng t.ử huyệt, Vãn Chiếu trợ giúp, thì chẳng hiện tại kẻ bỏ mạng là ai.

Vãn Chiếu: "Vậy ngươi định tính ?"

Trong mắt Thanh Cát xẹt qua tia hàn quang, nàng lạnh lùng đáp: "Ta tin chuyện mất trí nhớ. Dẫu mất trí thật thì , m.á.u bầm thể tan, thể khôi phục ký ức. Mà một khi nhớ , hai đứa chúng sẽ kết cục gì?"

Vãn Chiếu: "Vậy ? Bọn bỏ trốn ư?"

Thanh Cát: "Trước đây tại ngươi trốn?"

Vãn Chiếu: "... Khó trốn lắm, là ngươi." Không trốn, ở đây còn thể kéo dài tàn vài bữa, nhưng nếu bây giờ bỏ trốn mà bắt , thì chỉ con đường c.h.ế.t ngay tại chỗ. Vãn Chiếu chọn cách sống lay lắt thêm vài ngày.

Thanh Cát: "Hiện tại hai ngã rẽ."

Hoặc là g.i.ế.c Diệp Mẫn, diệt cỏ tận gốc, nhưng nay Diệp Mẫn trở về Vũ Ninh, nơi tai mắt của phủ Ninh Vương giăng đầy. Muốn g.i.ế.c Diệp Mẫn tại Vũ Ninh mà trở lui, bọn họ nổi.

Hoặc là cả hai lập tức bỏ mạng chân trời góc biển, từ nay mai danh ẩn tích, vĩnh viễn ló mặt.

Thanh Cát lạnh lùng lên tiếng: "Ta sẽ trở về Thiên Ảnh các, xem thử tên Diệp Mẫn mất trí ."

Vãn Chiếu sững sờ: "Ngươi về? Ngươi tìm cái c.h.ế.t ?"

Bản nàng thể trốn, nhưng Thanh Cát thì khác. Trong mắt của Thiên Ảnh các và phủ Ninh Vương, Thanh Cát sớm bốc khỏi nhân thế. Chỉ cần ẩn nấp kỹ, lập tức cao chạy xa bay, nàng vẫn còn một con đường sống. Huống hồ, nếu Thanh Cát cứ thế trở về, chẳng sẽ giáp mặt Ninh Vương , cảm giác đó chắc chắn chẳng dễ chịu chút nào.

Thanh Cát phân tích: "Vãn Chiếu, lập trường của ngươi mà , nếu khôi phục ký ức, thì việc ngươi về vốn dĩ là an nhất. Ngươi đột ngột mất tích mới gọi là khiến kẻ khác sinh nghi, đó là lạy ông ở bụi . Còn nếu khôi phục ký ức, thì dù chân trời góc biển cũng sẽ truy sát ngươi. Hắn về lâu như động thủ, e là mưu đồ khác. Hắn ắt hẳn giăng sẵn thiên la địa võng đợi ngươi, thiên hạ bao la, ngươi trốn đằng trời? Lẽ nào cả đời sống như loài chuột cống chui lủi rãnh nước, vĩnh viễn thấy ánh mặt trời?"

Nàng khẽ nhạt: "Còn về phần ..."

Nàng và Vãn Chiếu khác , kết cục t.h.ả.m nhất của Vãn Chiếu cùng lắm là cái c.h.ế.t. đối với nàng, một khi Diệp Mẫn nhớ , hoặc đây vốn dĩ là mưu kế của , thì đồng nghĩa với việc bí mật của nàng sẽ phơi bày mặt Ninh Vương. Một khi Ninh Vương chuyện, nàng ắt sẽ liên lụy đến nhiều , liên lụy đến cơ hội hợp tác cùng Phiêu Quy, và cả thế huyết mạch của Tiểu Thế tử.

Cuộc đời nàng ván đóng thuyền, thể lay chuyển, nhưng nàng mượn cốt nhục của để nghịch thiên cải mệnh. Bởi , nàng tuyệt đối cho phép xảy bất kỳ sai sót nào.

Hơn nữa... thực chất nàng hề lừa dối Diệp Mẫn, để tác thành đại sự, nàng trao chân tâm. Nàng cùng Ninh Vương trải qua một mộng ảo, dẫu mộng tỉnh tàn khốc đến nhường nào, nàng cũng Ninh Vương rằng, vị Vương phi mà ngài từng nâng niu yêu chiều, chính là ả "thịt gác bếp" dơ dáy năm xưa ngài từng khinh miệt.

Chưa kể, còn Tây Uyên Phiêu Quy. Sứ thần Phiêu Quy đang đường tới, sứ thần đến, phận của nàng một nữa phơi bày mắt Diệp Mẫn.

Vãn Chiếu khẽ nheo mắt, trầm tư một hồi lâu, cuối cùng : "Ngươi . Tâm cơ của Diệp Mẫn thâm sâu khó dò, cái chứng mất trí nhớ hiện tại quả thật đáng tin. Hơn nữa, nếu chúng cất bước rời , e là cả đời chẳng ngày nào an , lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Vì thế, chúng nên trở về, túc trực tại phủ Ninh Vương, giám sát nhất cử nhất động của Diệp Mẫn. Nếu biến, tùy cơ ứng biến."

Nơi nguy hiểm nhất chính là bên cạnh Diệp Mẫn, nhưng lúc đối với họ, đó là nơi an nhất.

Thanh Cát: " , bây giờ ngươi về , cứ việc như bình thường. Còn sẽ hành sự theo kế hoạch của ."

Thế là hai bàn bạc thỏa. Vãn Chiếu cất bước định về, Thanh Cát bỗng sực nhớ điều gì: "Còn Bạch Chi thì ? Ngươi về chuyến , dò la tung tích của Bạch Chi ?"

Vãn Chiếu rơi tĩnh lặng.

Thanh Cát lập tức hiểu : "Vẫn bặt vô âm tín? Thế từ lúc Diệp Mẫn trở về thì ?"

Vãn Chiếu lắc đầu: "Nói chung một ai rõ Bạch Chi , bấy lâu nay bặt vô âm tín. Hắn trở về, cũng tiện mở lời gặng hỏi. Hắn mang thương tích mất trí nhớ, hở chút là kêu nhức đầu, dĩ nhiên cũng tung tích Bạch Chi."

Thanh Cát lên tiếng nữa. Xem kể từ hôm Bạch Chi đến từ biệt nàng, mai danh ẩn tích. Có lẽ chỉ mỗi Diệp Mẫn rõ sự tình, nhưng nay rêu rao là "mất trí", nếu thực sự mất trí, e rằng thế gian chẳng còn ai tường tận tung tích Bạch Chi.

Hai nhất thời đối mặt mà thốt nên lời.

Một lúc , Thanh Cát mới lên tiếng: "Có cơ hội, chúng để tâm một chút, sống thấy , c.h.ế.t thấy xác. Một thể nào bốc khỏi thế gian, kiểu gì cũng sẽ lưu chút dấu vết."

Vãn Chiếu: "Ừm, ."

Thanh Cát đưa tay day day trán, : "Vậy ngươi cứ về , ngày mai sẽ tới phủ Ninh Vương, dùng phận gốc của để về."

Vãn Chiếu gật đầu: "Được." Nàng toan rời , nhưng nửa bước khựng . Quay sang Thanh Cát, nàng bắt gặp ánh mắt ẩn chứa sự bất lực và hổ thẹn của nàng. Trông nàng dường như vân đạm phong khinh, ngoài miệng nhắc tới, nhưng thực tâm vô cùng bận lòng.

Dưới ngọn đèn dầu hiu hắt, hai , đều nắm bắt chút tình cảm thoáng qua của đối phương. Những kẻ như bọn họ, giỏi nhất là ngụy trang, ngày thường chẳng bao giờ bộc lộ quá nhiều tâm can.

Trong khoảnh khắc đối thị lặng lẽ , Thanh Cát thì thầm: "Ngày đó, tìm đến , chúng cùng uống rượu, cùng xe bò chung một đoạn đường. Trái ngược hẳn với sự xa cách, đề phòng thường ngày, lúc bấy giờ chúng thiết đến lạ." Nàng cay đắng tiếp: "Có lẽ mối quan hệ giữa hai vốn dĩ thiết đến mức , nhưng luôn cảm thấy, đó là sự bù đắp cho hơn mười năm qua của chúng ." Bọn họ đáng lẽ là những đồng bạn sát cánh bên , đáng lẽ trở thành những tri kỷ thiết nhất. Họ chỉ đang cố gắng níu kéo những điều từng thuộc về .

Vãn Chiếu: "Ừm, hiểu."

Thanh Cát: " chúng cũng đều hiểu, đôi bên chỉ dừng ở đó, vĩnh viễn thể tiến xa hơn."

Có những lời cần toạc móng heo, đôi bên đều tự hiểu ý . Còn lời hẹn thề kiếp , suy cho cùng cũng chỉ là một ảo vọng tự huyễn hoặc bản mà thôi. Thực chất ở kiếp , ai còn vương vấn ai? Nàng chỉ ngờ rằng, đối với Bạch Chi lúc bấy giờ, kiếp dường như khép .

Hốc mắt Vãn Chiếu chợt đỏ hoe: "Ta tin là vẫn còn sống." Giọng nàng run rẩy, cố gắng giữ bình tĩnh, tiếp: "Trước đây , trúng mấy kiếm liền, đẫm máu. Bọn đều ngỡ qua khỏi, nhưng cuối cùng vẫn sống sót đấy thôi."

Thanh Cát: "Ừ, ngươi đúng."

Võ công của Bạch Chi tự nhiên kém cỏi hơn Diệp Mẫn, nhưng Diệp Mẫn nay mù lòa. Hắn dễ dàng hạ sát Bạch Chi cũng chắc dễ như trở bàn tay. Với tính kiên cường của Bạch Chi, nếu tìm đường sống từ tay Diệp Mẫn, ắt hẳn vẫn còn một tia hy vọng.

 

Loading...