Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 77: Cố Nhân Trùng Phùng

Cập nhật lúc: 2026-08-13 07:32:37
Lượt xem: 509

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm đó Thanh Cát lưu khách điếm. Lúc dùng vãn thiện, bỗng sai nha quan phủ tới rà soát, là để truy bắt dư đảng Hoàng giáo. Bọn chúng lục soát cực kỳ gắt gao, nhắm những nữ khách, thậm chí ngay cả những nam khách mang dáng vóc nhỏ thó, mặt mũi thanh tú cũng buông tha. Nhìn cảnh , Thanh Cát đương nhiên thừa hiểu, đây là của phủ Ninh Vương đang truy lùng tung tích . May nàng dùng bộ dạng thiếu niên lang để ngụy trang, khéo léo ứng phó một hồi cuối cùng cũng thoát nạn.

Trọn một đêm thấp thỏm an giấc, đến sáng hôm lúc trả phòng, chưởng quỹ khách điếm tiến hành ghi chép danh tính và tra xét cặn kẽ một nữa. Sợ lộ sơ hở, nàng đành nán đôi chút, đợi lúc khách đông đúc mới thanh toán, nhờ thế mới qua truông. Rời khỏi khách điếm, nàng loanh quanh một vòng, lột bỏ lớp ngụy trang, khoác diện mạo ám vệ thuở , còn cố ý hóa trang thêm chút dáng vẻ phong trần mệt mỏi.

Chuẩn đấy, nàng khẽ thì thầm với Tiểu Tuyết Cầu: "Ta sắp đến một nơi, thể chỉ là ngõ cụt. Ngươi theo , bên ngoài?" Ở bên ngoài, bơ vơ lạc lõng, thể c.h.ế.t, cũng thể sống. Nghe , Tiểu Tuyết Cầu liền rúc chiếc đầu nhỏ lòng Thanh Cát, ý tứ quá rõ ràng: Nó cùng nàng.

Thanh Cát đáp: "Được, nếu , chúng cùng sống cùng c.h.ế.t. Ta mà mệnh yểu, thì ngươi đành oán trách hẩm hiu ." Nàng giấu Tiểu Tuyết Cầu tay nải đeo lưng, vỗ nhẹ đầu dặn dò nó im lặng tuyệt đối. Sau đó, nàng dạo quanh mấy vòng, đợi đến sập tối mới thẳng tới Thiên Ảnh các trong phủ Ninh Vương.

Vừa đến gần vương phủ, nàng ngửi thấy mùi vị khác thường. Thoạt , nơi chẳng khác ngày thường là bao, nhưng với tư cách là ám vệ lâu năm của Thiên Ảnh các, từng gắn bó với vương phủ nhiều năm, khứu giác nhạy bén báo cho Thanh Cát : Dưới mặt nước phẳng lặng là những cuộn sóng ngầm cuồn cuộn. Nàng ngước những tầng mái cong vút thấp thoáng bức tường cao, trầm ngâm giây lát thẳng về phía Thiên Ảnh các.

Thiên Ảnh các ở hậu viện vương phủ, từ hướng tiện, cần bước qua cổng chính của vương phủ. Con đường đối với Thanh Cát quen thuộc đến từng viên gạch, thể đó là con đường về nhà, dẫu rằng đó là một mái nhà chẳng thuộc về nàng. Lần , cảm giác xa lạ ngập tràn, xen lẫn cái sự tuyệt nhiên của kẻ rõ núi hổ mà vẫn tiến . Biết chừng, đây là cái bẫy giăng sẵn để bắt con thiêu lao đầu lửa như nàng. Dẫu cho đó là khả năng tồi tệ nhất, nàng cũng cam tâm tình nguyện chui đầu rọ.

Nàng im lặng đó một thoáng, khẽ búng tay hiệu. Rất nhanh, bên trong Thiên Ảnh các phản hồi, bảo đợi một lát để bẩm báo. Thanh Cát đành lẳng lặng đợi cổng. Đêm đen như mực, cánh cổng quen thuộc hiện mờ ảo ánh đèn cung đình leo lét, hàng đinh đồng hắt lên thứ ánh sáng âm u rợn . Xung quanh vắng lặng như tờ, ngay cả tiếng dế kêu ri ri nơi góc tường cũng bặt tăm.

Thanh Cát thứ gì đang chờ đợi cánh cổng , cũng chẳng rõ kẻ thù của là ai, là Diệp Mẫn, là Ninh Vương, là một cuộc hợp mưu vây hãm của cả hai? Thời gian như đặc quánh . Nàng khép hờ mắt, trong thinh lặng, nàng dường như thấy tiếng lưỡi d.a.o sắc lẹm đ.â.m phập da thịt. Nàng đó là ảo giác, là âm thanh vọng về từ đầu tiên nàng xuống tay tước đoạt mạng . Nàng kinh hãi thứ âm thanh , sợ hãi những trận cận chiến, sợ hãi tiếng ma sát rợn gai ốc giữa kim loại và m.á.u mủ. Những thứ quá dễ đ.á.n.h thức ký ức đen tối.

Chính vì , nàng chuyên tâm luyện ám khí và khinh công. Trải qua một thời gian dài, nàng mới đè nén nỗi sợ hãi , luyện thuật dùng d.a.o xuất quỷ nhập thần. Bây giờ nàng mới ngộ , nỗi sợ năm xưa bao giờ thực sự chữa lành, nó chỉ chôn vùi lớp vỏ bọc lạnh lùng mà thôi.

lúc , một tiếng "két" chói tai vang lên, cánh cổng Thiên Ảnh các nặng nề mở , ánh sáng hắt từ trong sân tràn ngoài. Kẻ bước là Vạn Chung. Hắn Thanh Cát, chút bất ngờ xen lẫn nét mừng rỡ: "Ta ngươi về, Các chủ truyền ngươi trong, ngài đang đợi ở Liên Hoa đình."

Thần sắc Vạn Chung trông quá đỗi bình thường, khiến Thanh Cát lợm cợm nghĩ do quá mức cảnh giác. Mọi thứ tự nhiên như thể đây chỉ là một ngày bình thường biến động. Nàng chẳng màng gì, chỉ gật đầu chào Vạn Chung, sải bước qua ngưỡng cửa, tiến thẳng về phía Liên Hoa đình.

Thiên Ảnh các cách một đoạn treo đèn lồng, ánh sáng mờ ảo xuyên qua lớp giấy lụa mỏng tang vẽ họa tiết, rải rác những bụi hoa cành cây, in hằn những vệt sáng tối loang lổ mặt đất. Thanh Cát sải bước con đường lát đá xanh, bóng nàng đổ dài, thu ngắn, kéo dài theo mỗi nhịp chân.

Bước qua một dãy hành lang quanh co, Liên Hoa đình rốt cuộc cũng hiện mắt. Hương sen thanh tao hòa cùng mùi hương tạ thụ hờ hững xộc mũi. Nơi đây trồng tạ thụ, mùi hương đích thị là của Diệp Mẫn. Tầm mắt nàng rơi bên mái hiên cong vút, nơi kê một chiếc kỷ án hương trầm. Diệp Mẫn đang đó. Hắn cúi đầu, những ngón tay xanh xao, gầy guộc chầm chậm lướt qua từng nét chữ mật thư. Động tác của vẻ lóng ngóng, đỗi chậm chạp, thậm chí khó khăn.

Thanh Cát khựng bước, lặng lẽ quan sát . Tay của luyện võ cực kỳ nhạy bén, thể dùng cảm giác từ đầu ngón tay để nhận diện nét mực giấy Tuyên. việc chẳng dễ dàng gì, nhất là khi những nét chữ phai nhạt, hoặc nét mực theo năm tháng bay màu, chẳng còn lưu dấu vết. Bởi , "" chậm, thỉnh thoảng đầu ngón tay khựng một nét chữ nào đó, ngập ngừng một thoáng mới rà tiếp sang chữ khác.

Thanh Cát cảm thấy thứ thật lố bịch và khó bề lý giải. Giữa màn đêm tĩnh mịch, dáng vẻ chật vật hồ sơ của toát lên vẻ vô tội đến thế, dụng tâm và cần mẫn bao. Nàng bỗng rõ, tên Diệp Mẫn mắt rốt cuộc là con như thế nào.

Ngay lúc đó, Diệp Mẫn dường như phát giác động tĩnh, nghiêng đầu, hướng tai trái về phía nàng. Thanh Cát nín thở, bất động chờ đợi. Một thoáng , Diệp Mẫn hạ giọng: "Thanh Cát, ngươi về ?" giọng bình thản, lạnh nhạt, hệt như giữa họ từng xảy bất kỳ sóng gió nào.

Sắc mặt Thanh Cát vẫn biến đổi, thở giữ vững sự nhịp nhàng. Nàng thong dong bước lên, lặng kỷ án của Diệp Mẫn, cất giọng cung kính mà phẳng lặng: "Các chủ, lâu gặp."

Diệp Mẫn khẽ nhíu mày: "Ngươi Tây Uyên ?"

Thanh Cát: "Vâng."

Diệp Mẫn trầm ngâm giây lát : "Ta Ôn đại tổng quản nhắc tới chuyện của ngươi, ngờ xảy cơ sự ."

Thanh Cát: "Nghe Ôn đại tổng quản nhắc? Các chủ, ý gì?"

Diệp Mẫn từ tốn giải thích: "Sau khi ngươi , Thiên Ảnh các xảy nhiều biến cố. Ta cũng gặp đại nạn, ký ức mấy năm gần đây trống rỗng, đôi mắt cũng mù lòa."

Thanh Cát giả vờ kinh ngạc: "Đại nạn? Đôi mắt của Các chủ?" Vừa , ánh mắt nàng dán chặt đôi mắt của Diệp Mẫn. Hắn là mất trí thật giả vờ, mắt mù thật giả mù, Thanh Cát tuyệt nhiên tài nào thấu.

Thần sắc Diệp Mẫn lãnh đạm: "Không rõ nữa, chính cũng nhớ nổi. Ôn đại quản gia điều tra giúp, rằng ngày hôm đó đột ngột rời thành, hẳn là phát hiện manh mối của nghịch tặc Hoàng giáo nên ngoài thăm dò. Giờ ngẫm , lẽ trúng mai phục."

Thanh Cát: "Bọn chúng bản lĩnh đến mức dễ dàng đả thương Các chủ ."

Diệp Mẫn đưa tay day day trán, cau mày : "Hiện tại Bạch Chi cũng bặt vô âm tín. Nghe lúc đó Bạch Chi cũng xuất thành cùng , xem Bạch Chi lành ít dữ nhiều ."

Bạch Chi... Thanh Cát xong liền chấn động cõi lòng. Hắn là ý gì? Nếu Bạch Chi thực sự xuất thành cùng Diệp Mẫn, lẽ nào việc Bạch Chi tìm đến nàng ngay từ đầu là ý đồ của ? Nàng... tuyệt đối tin. Bạch Chi từng khẳng định, Tam Thập Bát sẽ bao giờ phản bội Tam Thập Thất, nàng bằng lòng bám víu niềm tin mãi mãi.

Diệp Mẫn hỏi sang nàng: "Nói về ngươi , chuyến Tây Uyên , ngươi cũng truy sát? Đã chuyện gì xảy ?"

Thanh Cát tĩnh tâm, thuật hành trình của nửa hư nửa thực. Chuyến kéo dài đến nửa năm, đương nhiên thêm mắm dặm muối bịa chuyện. phần thì nàng kể rành rẽ chân thành: nào là đụng độ bầy sói, hội ngộ nhóm Phiêu Quy, đến tàn tích hành cung chiêm ngưỡng thần miếu, cuối cùng là diện kiến Phiêu Quy Vương. Hơn nữa, bức thư của Phiêu Quy Vương cùng sứ thần Phiêu Quy sắp tới là những minh chứng sống thể giả mạo. Cả một rương trân bảo châu ngọc càng thêm sức nặng.

Diệp Mẫn chăm chú lắng , thi thoảng ngắt lời gạn hỏi vài chi tiết, Thanh Cát đều trả lời chu đáo cặn kẽ. Hỏi han một hồi, Diệp Mẫn : "Nếu bộ tộc bọn họ thành ý nhường , đây quả là tin với chúng . Mấy ngày nay điện hạ tâm trạng , tin ắt hẳn sẽ khuây khỏa phần nào. Lát nữa ngươi qua bẩm báo với điện hạ ."

Thanh Cát: "Vâng."

Lại bàn đến nguyên nhân chuyến Phiêu Quy, Diệp Mẫn thở dài: "Nhữung phong ba bão táp ngươi trải qua, đều tường tận." Đuôi mắt nhuốm vẻ chua xót: "Để ngươi chịu tủi ."

Thanh Cát: "...Cũng chẳng gì, nay thuộc hạ giữ cái mạng trở về, thuộc hạ thấy mãn nguyện ."

Diệp Mẫn hỏi tiếp: "Những chuyện xảy gần đây trong vương phủ, ngươi ?"

Thanh Cát: "Các chủ, thuộc hạ từ Tây Uyên lặn lội về đây. Lúc qua biên giới, thấy canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt, quân lính tuần tiễu liên tục. Khi Vũ Ninh thành, cũng cảm nhận khí khác thường. Có điều thuộc hạ chân ướt chân ráo mới về, sự tình cụ thể thế nào quả thực mờ mịt."

Diệp Mẫn : "Vương phi nương nương, chính là mà ngươi phụng mệnh bảo vệ, nàng đột nhiên mất tích ."

Thanh Cát: "Mất tích?"

Diệp Mẫn gật đầu: "Vãn Chiếu chắc vẫn ở phủ, ngươi bảo nàng dẫn ngươi về phòng, tiện thể kể rõ ngọn ngành cho ngươi ."

Thanh Cát: "... Vâng."

Trong lúc đối đáp, Tiểu Tuyết Cầu trong tay nải bỗng "ử ử" kêu vài tiếng khe khẽ yếu ớt, nhưng giữa gian tịch mịch của Liên Hoa đình trở nên đặc biệt rõ ràng. Diệp Mẫn hiển nhiên thấy, ngẩn vẻ khó hiểu.

Thanh Cát đành giải thích: "Lúc ở Tây Uyên, thuộc hạ bắt gặp một con ch.ó sắp c.h.ế.t, bỏ một con ch.ó con mới đẻ, nên nhận nuôi nó."

Diệp Mẫn nhướng mày, vẻ mặt ngập tràn vẻ khó tin: "Vậy là ngươi cõng theo một con ch.ó lưng?"

Thanh Cát: "Vâng..." Ngày nàng dĩ nhiên sẽ những chuyện thế , nhưng hiện tại, nàng đúng là đang cõng nó.

Diệp Mẫn im lặng một hồi, hiển nhiên chuyện ngoài sức tưởng tượng của .

Thanh Cát thăm dò: "Các chủ, còn việc gì sai bảo nữa ?"

Diệp Mẫn: "Xem mấy năm qua xảy ít chuyện, ngươi quả thực đổi nhiều."

Thanh Cát mỉm : "Đâu chỉ thuộc hạ, tâm tính Các chủ cũng đổi nhiều, giống với vài năm , mà dường như cũng khác xa lúc thuộc hạ rời năm ngoái." Tóm , tên Diệp Mẫn mắt quen lạ, hình bóng nàng từng . Nàng thấu , đang ủ mưu gì.

Diệp Mẫn cau mày, mang ánh mắt ngờ vực Thanh Cát: "Vậy ? Trước khi ngươi rời , bộ dạng thế nào?"

Ánh mắt Thanh Cát xoáy sâu Diệp Mẫn, giọng nàng nhẹ bẫng: "Tóm thế ."

Đáy mắt Diệp Mẫn bỗng dâng lên một cỗ mịt mù vô hồn. Hắn đưa tay chống trán: "Ta nhớ gì cả."

Thanh Cát: "..." Nàng hít sâu một , cảm thấy tình cảnh thật kỳ quái. Rốt cuộc là thật giả! Nàng luôn cảm giác đang diễn tuồng.

Diệp Mẫn tiếp tục trò chuyện cùng Thanh Cát nữa. Hắn cầm lấy cuộn hồ sơ bàn, ngón tay dò dẫm từng chữ, hờ hững lệnh: "Ngươi lui xuống , hễ nhớ chuyện gì hoặc cần gì, sẽ gọi."

Thanh Cát: "Vâng, thuộc hạ xin phép cáo lui."

Nói đoạn, khóe mắt nàng vô tình lướt qua bàn tay Diệp Mẫn. Nàng nhận thấy đốt ngón tay trỏ của lớp chai sần mờ nhạt, thậm chí màu sắc xỉn, khác biệt với những chỗ khác. Rõ ràng, đó là vết chai do việc dùng ngón tay vuốt chữ hồ sơ trong một thời gian dài mới hình thành.

Nàng hành lễ lui gót. Rời khỏi Liên Hoa đình bao xa, Thanh Cát bắt gặp Vãn Chiếu. Ánh mắt hai nhanh chóng giao vội vã lướt qua. Sau đó, Vãn Chiếu vẻ bình thản, sánh bước cùng Thanh Cát về phòng, đường cũng tiện thể kể tóm tắt tình hình trong phủ cho nàng . Nàng vờ như đầu tiên thuật , vô cùng thiết ân cần, Thanh Cát cũng điềm tĩnh lắng , thỉnh thoảng điểm xuyết dăm câu hỏi vặt. Về phần vị Vương phi hãm hại của Ninh Vương, đương nhiên nàng vẻ quan tâm gạn hỏi cặn kẽ.

Khi ngang qua vườn hoa vắng vẻ, Thanh Cát liếc mắt dò xét bốn bề, chắc chắn tai mắt ám vệ, mới khẽ khàng nhắc nhở: "Đáng lẽ ngươi buông lời châm chọc mỉa mai vài câu chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-77-co-nhan-trung-phung.html.]

Vãn Chiếu , sững một chốc thốt lên: " nhỉ..." Diễn vai thiện ân cần, đến nỗi chẳng còn cái điệu bộ thường ngày của nàng nữa!

Thanh Cát: "Thôi bỏ , cứ coi như cửu biệt trùng phùng, trong lòng ngươi sướng rơn nên mới ."

Vãn Chiếu: "Ừm." Nói , nàng hạ thấp giọng: "Lúc nãy..." Ánh mắt nàng mang theo hàm ý sâu xa, ngầm hỏi nàng về chuyện của Diệp Mẫn. Dẫu Thanh Cát và Diệp Mẫn từng cận hơn, nàng thấu, nhưng Thanh Cát nhận điều gì.

Thanh Cát nhớ màn đối đáp ban nãy với Diệp Mẫn, khẽ lắc đầu: "Ta rõ, căn bản thể nào đoán chắc ." Nàng cứ ngỡ phen chạm mặt Diệp Mẫn, nếu nàng c.h.ế.t thì cũng là vong, ai dè thể hòa bình chuyện trò như .

Vãn Chiếu xong thì hoang mang: "Ngay cả ngươi cũng thấu, chúng bây giờ?"

Thanh Cát: "Hôm nay trò chuyện cùng , luôn cảm giác khác xưa nhiều. Đó là Diệp Mẫn của bất kỳ giai đoạn nào trong quá khứ, phảng phất như một kẻ xa lạ. Ta hề quen một Diệp Mẫn như ."

Vãn Chiếu nảy ý nghĩ táo bạo: "Lẽ nào là kẻ mạo danh?"

Thanh Cát: "Không, chính là Diệp Mẫn bằng xương bằng thịt, chỉ là tính tình biến đổi ."

Vãn Chiếu: "... Chịu c.h.ế.t, nếu thế thì càng bó tay. Nếu bảo đang đóng kịch thì thực sự cần thiết. Hai chúng dồn đường cùng, nay đường hoàng Thiên Ảnh các, lẽ báo thù rửa hận. Hắn nghiền nát chúng dễ như trở bàn tay."

Thanh Cát ngẫm nghĩ một hồi thốt lên: "Không thể thừa nhận, nếu đây là mưu đồ của , thì nước cờ quả thực quá mức mỹ, tiến thoái tự do, sự đều gọn trong lòng bàn tay ."

Diệp Mẫn là ai cơ chứ? Dẫu cũng là bậc thiếu niên tướng quân lẫy lừng sa trường thuở , là ròng rã mười năm thao túng Thiên Ảnh các. Khi hai kẻ thuộc hạ dồn chân tường, còn lật tẩy bí mật lớn nhất, chỉ một lựa chọn duy nhất: Dốc cạn sức lực, hạ sát nàng và Vãn Chiếu để diệt khẩu. Thế nhưng vì một nguyên do nào đó, một nguyên do mà Thanh Cát tạm thời thể lý giải, Diệp Mẫn tay. Không hạ sát nàng và Vãn Chiếu, ?

Hắn thể chọn cách "mất trí nhớ", thiếu, vặn quên bẵng bốn năm năm trở đây. Hắn nước cờ , đối với nàng và Vãn Chiếu mà , chính là đưa cả hai thế tiến thoái lưỡng nan. Manh động tay với Diệp Mẫn lật tẩy chuyện đều là hạ sách, chỉ đành ẩn nhẫn quan sát, từ từ thăm dò, luôn đề cao cảnh giác, vĩnh viễn lơi lỏng. Và trong quá trình thăm dò, đề phòng đó, bí mật của Diệp Mẫn bọn họ dĩ nhiên dám hé răng nửa lời.

Về phần Diệp Mẫn, thể tùy lúc "khôi phục ký ức", công khai chân tướng, cũng thể mãi mãi mang bí mật xuống mồ. Hắn từng phản bội Ninh Vương. Dù một ngày nào đó chân tướng bại lộ, cũng dễ dàng biện bạch hành động của , ví như lúc đó đột ngột phát hiện sự thật, kịp bẩm báo Ninh Vương cấp bách tróc nã nàng, đó may mất ký ức. Tới lúc cần thiết, còn thể đổ riệt tội lên đầu Bạch Chi đang biệt tăm biệt tích... Bằng một chiêu thức đơn giản nhường , Diệp Mẫn trói gô nàng và Vãn Chiếu , khiến họ dám manh động.

Nghe Thanh Cát phân tích, Vãn Chiếu như tỉnh mộng. Bừng tỉnh , sống lưng lạnh toát: "Hắn quả là cao tay. Nếu chúng gan trực tiếp ám sát , thì chỉ đành chịu sự khống chế của , tuyệt đối dám càn!" Bởi lẽ, luôn một kẻ mang tên Diệp Mẫn lảng vảng, dường như đang giữ mồm giữ miệng, nhưng thể tuôn bí mật bất cứ lúc nào. Mà vung d.a.o ám sát một kẻ mất trí nhớ vẻ như gì, chẳng khác nào lạy ông ở bụi !

Hơn nữa, dựa tác phong của Diệp Mẫn đây, cộng thêm tôn nghiêm của nam nhân, hai bọn họ buông lời nhục nhã như thế, hoặc c.h.ế.t, hoặc họ vong, đôi bên đến mức nước sông phạm nước giếng. Thế nhưng hiện tại, mất trí nhớ, ít nhất thì cái bí mật động trời dễ gì mở miệng nhắc tới nữa...

Thanh Cát: "Lần đúng là chiếm thế thượng phong, nhưng ngươi cũng đừng quá lo lắng..." Nàng hồi tưởng khung cảnh gặp gỡ Diệp Mẫn ban nãy, phân tích: "Việc hạ sát ngươi , một khả năng là dùng ngươi mồi nhử . hiện giờ đích xuất hiện, ngay lúc ban nãy, lấy mạng dễ như trở bàn tay, song mảy may bộc lộ sát ý."

Nàng thể cảm nhận , đó là sự buông lỏng cảnh giác chân thực. Một sự thanh thản mà Diệp Mẫn từng .

Vãn Chiếu ngẫm nghĩ: "Lẽ nào cố kỵ ngươi là sinh mẫu của Tiểu Thế tử, nên dám tay?"

Thanh Cát lắc đầu: "Không . Hắn mà tâm g.i.ế.c , thiếu gì cớ để lấp l.i.ế.m qua mắt điện hạ. Hoặc thẳng thừng trói gô quăng tới mặt điện hạ, ở mặt điện hạ, chẳng thể nào xoay chuyển tình thế. Cho nên linh cảm thực sự mất trí nhớ. Do mất ký ức của mấy năm gần đây nên tính khí mới đổi khác , chuyện thể..."

Vãn Chiếu nhăn nhó mày ngài, vắt óc suy đoán: "Liệu khả năng hận chúng thấu xương, nên cố tình vờn chúng như mèo vờn chuột, hả hê ngắm chúng sống trong nơm nớp lo sợ, tận hưởng cái khoái cảm nắm giữ vận mệnh chúng trong lòng bàn tay?"

Thanh Cát: "Cũng loại trừ khả năng . Dẫu , nếu lấy mạng , ắt hẳn cũng kiêng dè đôi bề." Nếu Diệp Mẫn rắp tâm hạ độc thủ với nàng, nhỡ Ninh Vương phát giác, Ninh Vương ắt hẳn sẽ phẫn nộ, thậm chí trở mặt thành thù với . Ninh Vương thể giận dữ mà tự tay kết liễu nàng, nhưng tuyệt đối chấp nhận để nàng bỏ mạng tay kẻ khác. Đối với từng đầu ấp tay gối , nàng dám chắc điều đó.

Thế nhưng, những toan tính tạm thời nàng nhắc tới, chỉ : "Tóm khả năng đều thể xảy , chúng chỉ đành tùy cơ ứng biến."

Vãn Chiếu sầu não, nhưng cũng gạt : "Thế thì khỏi nghĩ nữa, dẫu c.h.é.m đầu thì cũng chỉ bằng cái sẹo bằng miệng bát mà thôi. Dù bây giờ bọn chạy đằng trời, thôi thì mặc sự xoay vần. Đợi đến ngày nhảy bổ bảo nhớ , g.i.ế.c bọn , thì cứ để g.i.ế.c! Lúc đó cứ coi như bọn hời thêm mấy ngày tuổi thọ!"

Thanh Cát bật : "Nghĩ là thông suốt đấy. Binh tới tướng đỡ, nước dâng đất cản. vẫn cẩn trọng, nếu thực sự mất trí nhớ, tuyệt đối thể để cơ hội thấy dung mạo thật của vương phi."

Diệp Mẫn thể dùng đầu ngón tay để sờ nét chữ, nàng dám chắc liệu thể sờ hình dáng trong tranh . Dẫu tranh vẽ cũng chỉ hai mắt, một mũi, một miệng, dùng đầu ngón tay e là khó mà cảm nhận diện mạo. cẩn tắc vô ưu, phòng bệnh hơn chữa bệnh.

Vãn Chiếu hiểu ý, gật gật đầu. nụ của Thanh Cát, nàng thấy là lạ: "Sao cứ thấy ngươi dạo khác thế nào ." Thanh Cát của hiện tại vẻ thư thái hơn, thản nhiên hơn, phần tùy hứng hơn.

Thanh Cát: "Ta Tây Uyên một chuyến, nếm trải ít phong ba bão táp, chẳng lớn chẳng nhỏ, nhưng cũng đủ để tâm đổi tính. Chuyện quá khứ vấn vương nữa, con sống đời, chung quy vẫn hướng về phía ."

Nghe nàng triết lý, Vãn Chiếu phì : "Mấy lời ngươi bây giờ, chả hiểu mô tê gì."

Thanh Cát: "Cũng chẳng gì cao siêu, chỉ tiện miệng thôi. Ta thu xếp cho Tuyết Cầu một chút, bái kiến điện hạ đây."

Vãn Chiếu chút e ngại: "Ngươi diện kiến ngài , liệu ?"

Thanh Cát thủng thẳng: "Bây giờ giáp mặt Diệp Mẫn mà vẫn sống nhăn răng đây, dĩ nhiên diện kiến điện hạ cũng chẳng ." Nàng trấn an: "Cứ yên tâm, điện hạ vĩnh viễn thể đoán phận thực sự của ."

Nàng nắm chắc điều , bởi nàng hiểu rõ chủ nhân cũ của . Ánh mắt ngài nay từng dừng gương mặt của đám ám vệ cận kề.

Vãn Chiếu: "Vậy thì . Bây giờ lui đây. Ta cứ thấy Vạn Chung quái lạ kiểu gì, cứ nơm nớp lo đ.á.n.h thấy chuyện mờ ám, dò xét một phen mới ."

Thanh Cát: "Ừm." Nàng định bước , sực nhớ một chuyện: "À , ngươi xem liệu khả năng, bộ dạng của Diệp Mẫn bây giờ, thực chất là bộ dạng của thời xa xưa?"

Vãn Chiếu ngớ : "Thời xa xưa?"

Thanh Cát: "... Ý là mười năm về , khi bước chân Thiên Ảnh các ?"

Vãn Chiếu bừng tỉnh, nhướng mày suy ngẫm: "Mười năm , e là như bây giờ . Chắc dáng vẻ lúc mang hướm giống điện hạ chăng? giả thuyết của ngươi cũng lý, lẽ là hao hao thời đó, nhưng trùng khớp?" Dẫu cũng trải qua cơn địa chấn kinh hoàng đến cơ mà.

Thanh Cát: "Có cơ hội, chúng tìm hiểu quá khứ của ."

Vãn Chiếu vênh váo đắc ý: "Chuyện dễ ợt, tìm Vạn Chung khơi gợi một chút là ngay."

Thanh Cát: "Vạn Chung?"

Vãn Chiếu: "Ta sớm phong thanh, Vạn Chung là trẻ mồ côi của một gia đình quân hộ t.ử trận, Các chủ cứu mạng, đưa về Thiên Ảnh các. Ta cứ tìm cách hỏi dò tuốt!" Giả dụ tính tình Diệp Mẫn hiện tại na ná mười năm lúc xảy biến cố, thì ... thực sự mất trí nhớ.

Thanh Cát: "Tốt."

Thanh Cát nơi cư ngụ của đám ám vệ. Dọc đường , nàng nhận thấy khí nơi đây ngột ngạt, giăng đầy sự căng thẳng. Đa phần ám vệ đều vắng, rõ ràng đang nhận nhiệm vụ mật, khiến nàng một mạch mà chẳng gặp lấy một bóng . Về tới phòng cũ, căn phòng lâu lui tới nên nhện giăng mạng chằng chịt, tăm tối ẩm thấp.

Nàng thả Tiểu Tuyết Cầu từ tay nải . Có vẻ như chú ch.ó nhỏ lạ lẫm với môi trường mới nên cứ mở to mắt ngơ ngác quanh. Thanh Cát vuốt ve bộ lông mềm mượt của nó, an ủi: "Đợi dọn dẹp một chút, chỗ sẽ sạch sẽ ngay thôi." Con ch.ó nhỏ rúc đầu lòng bàn tay nàng cọ cọ, chiều nũng nịu vô cùng.

Thanh Cát bật , nhưng nụ chợt đọng khi bóng hình Tiểu Thế t.ử hiện lên trong tâm trí. Đứa bé lẽ lớn thêm đôi chút? Nàng vội vàng gạt những dòng suy tư, tìm chiếc chổi bắt đầu dọn dẹp. Tiểu Tuyết Cầu thì cứ tíu tít ngó nghiêng khắp nơi, còn tìm cái bậu cửa sổ cạnh bên, hì hục cào móng đòi trèo lên. Thanh Cát mặc kệ nó tự xoay xở, tập trung công việc của .

Dọn dẹp xong xuôi cũng lúc chiều buông, đến giờ dùng vãn thiện. Bữa tối của ám vệ Thiên Ảnh các đều do bên ngoài đưa , mang đến tận phòng từng . Thông qua chiếc xe đẩy của nữ bộc, Thanh Cát phần nào đoán : Ám vệ lưu nơi đây chẳng còn mấy mống, dường như dốc lực xuất kích. Có khi hiện tại nàng là kẻ rảnh rỗi hiếm hoi ở chốn Thiên Ảnh các .

Mở hộp thức ăn , bên trong cá chiên giòn rụm, bánh hồ kẹp thịt trắng, vịt xốt tương, xem cũng khá thịnh soạn. Căn phòng bày trí đơn sơ, chẳng lấy bộ bàn ghế, Thanh Cát đành cửa sổ, chia một ít đồ ăn cho Tiểu Tuyết Cầu, một một ch.ó lặng lẽ quây quần bên hộp thức ăn dùng bữa tối.

Vừa ăn, nàng phóng tầm mắt qua khe cửa sổ hẹp, ngắm ánh hoàng hôn rực rỡ buông xuống, mây chiều rực rỡ nhuộm thắm cả góc trời, khung cảnh quả thực tráng lệ. Nàng khẽ thở hắt một nhẹ nhõm. Có lẽ chừng hai năm về , cuộc sống của nàng cũng êm đềm như thế , mỗi độ chạng vạng đều thưởng thức một phần vãn thiện ấm bụng, đó là thời gian thảnh thơi hiếm hoi trong ngày. Thế sự như một vòng luân hồi, nàng về điểm xuất phát. Những chuyện qua tựa như giấc mộng mờ ảo, may mắn nàng thi triển kế ve sầu thoát xác. Vẫn căn phòng , vẫn cái tên , nhưng tâm thế nay đổi khác.

Đang thong thả dùng vãn thiện, chợt đến truyền lệnh, rằng chủ nhân đang ngự ở hoa sảnh hậu viện, mời nàng tới đó một chuyến. Thanh Cát sửa soạn qua loa, dặn dò Tiểu Tuyết Cầu ở nhà ngoan ngoãn, một sải bước về phía hậu viện. Dọc đường , quả nhiên vương phủ phòng vệ nghiêm ngặt, trạm gác tầng tầng lớp lớp, ám vệ mai phục khắp các ngõ ngách, còn hậu viện nơi Tiểu Thế t.ử cư ngụ càng giăng thiên la địa võng. Nếu lúc nàng còn ôm mộng mị gặp mặt Tiểu Thế tử, thì nay tâm niệm dập tắt. Mọi việc lấy chữ cẩn trọng đầu, tuyệt đối nôn nóng.

Tới hậu viện, bẩm báo xong xuôi, nàng phép tiến , liền cất bước thẳng tới hoa sảnh. Bước trong, chẳng thấy bóng dáng ai, xung quanh cũng thị vệ tì nữ hầu hạ. Nàng khựng một nhịp, băng qua sảnh đường sâu trong. Quả nhiên, từ sương phòng hậu viện vẳng tiếng của Ninh Vương, xen lẫn là tiếng khanh khách của một đứa trẻ.

Thanh Cát vểnh tai lắng , Ninh Vương dường như đang sức dỗ dành Tiểu Thế tử, chất giọng trầm ấm chan chứa sự cưng chiều. Còn đứa trẻ rành thế sự , tiếng trong trẻo non nớt đến xao xuyến lòng . Đứng chôn chân tại chỗ, Thanh Cát thầm mường tượng khuôn mặt đứa bé. Chắc hẳn nó đang toét miệng , để lộ vài chiếc răng sữa mọc lưa thưa, cái nướu hồng hào khéo khi còn đọng vài vệt nước dãi trong vắt. Biết nó còn phát những tiếng "phù phù", phồng má thổi bong bóng chọc vị Ninh Vương đang hết mực yêu thương .

Nàng cụp mắt, lặng lẽ lắng , vẽ nên bức tranh Ninh Vương đang bế ẵm Tiểu Thế tử. Ngọn gió đầu hạ mang theo nước mát lạnh mơn man da thịt, giây phút tĩnh lặng, trong trẻo và ấm áp vô ngần. Có những điều thế gian nàng từng hưởng, nhưng ít nhất, cốt nhục của nàng trọn vẹn. Nàng lặng như bức tượng, chẳng rõ bao lâu trôi qua, tiếng của Tiểu Thế t.ử dần êm ả, xem chừng đứa trẻ rốt cuộc cũng dỗ chìm giấc ngủ.

Bỗng chốc, sự tĩnh mịch xé toạc, tiếng cửa phòng khẽ "két" một tiếng báo hiệu mở . Đầu tiên đập mắt là vạt áo phiêu diêu, những sợi kim tuyến thêu hoa văn tinh xảo lấp lánh ráng chiều tà. Tiếp đó, khuôn mặt Ninh Vương lâu gặp hiện . Hôm nay ngài vận cẩm bào thêu kim ngân khâu hẹp tay, sang trọng tôn lên dáng vẻ oai phong lẫm liệt. Lúc bước chân khỏi ngưỡng cửa, nét mặt ngài vẫn còn vương vấn nụ hiền từ, toát lên vẻ từ ái của một cha. Thế nhưng, khoảnh khắc bước ngoài và khép cửa , dung nhan tuấn mỹ tức thì phủ một lớp băng lạnh, đáy mắt đen láy tuyệt nhiên lưu cảm xúc nào, mi tâm chỉ còn sự tiêu điều, lãnh đạm.

Ngài thấy Thanh Cát, dùng ánh mắt hiệu bảo nàng yên, tự bước tới. Khứu giác Thanh Cát lập tức bắt mùi hương trúc thanh khiết quen thuộc ngày nào, xen lẫn chút mùi sữa thoang thoảng của trẻ con. Khi Ninh Vương tiến gần, mùi sữa càng trở nên rõ rệt. Bao nhiêu ký ức thuộc bỗng chốc ùa về.

Kể từ cái ngày nàng bước lên xe ngựa chia tay ngài, bất tri bất giác, nàng kinh qua bao sóng to gió lớn. Giờ đây đối mặt với đàn ông , ngỡ như cách cả một kiếp . Thanh Cát định thần, quỳ một chân xuống, cung kính hành lễ. Ninh Vương chắp tay lưng, khuôn mặt vô cảm cất lời: "Thuật chuyến Phiêu Quy của ngươi xem nào."

 

 

Loading...