Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 8: Thành thân

Cập nhật lúc: 2026-08-11 04:06:29
Lượt xem: 729

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , khi La ma ma đến hầu hạ, khuôn mặt vẫn còn sưng tấy. Rõ ràng là của Ninh Vương phủ cũng chuyện nàng trừng phạt La ma ma, đối với việc Thanh Cát vô cùng đường hoàng chẳng giấu diếm.

Nàng hành động hiện tại của vượt quá khuôn khổ mà Mạc Kinh Hy định , nhưng nếu nàng cứ bó tay bó chân, cư xử theo đúng tính cách của vị Hạ Hầu nương t.ử thì cuối cùng xui xẻo vẫn là chính nàng. Với bản tính của Ninh Vương, nếu Hạ Hầu nương t.ử khăng khăng giữ cái vẻ cao ngạo để bảo vệ thể diện gia tộc thì e là xảy xô xát với từ lâu .

Đến lúc đ.á.n.h thật thì ai sẽ mặt can ngăn? Là Mạc Kinh Hy là La ma ma ? Thực tế là sự ngang ngược độc đoán của Ninh Vương, bọn họ ngay cả rắm cũng chẳng dám thả một cái. Vậy dựa mà bắt nàng xông pha tuyến đầu?

Cho nên Thanh Cát nghĩ, cứ theo cách của nhất.

Lúc , La ma ma với khuôn mặt sưng phù đang cung kính mời Thanh Cát lên kiệu mềm, Thanh Cát cũng chẳng thèm liếc bà một cái, cứ thế bước lên kiệu.

Hôm nay nàng cố tình đeo một tấm khăn lụa mỏng che mặt. Vốn dĩ nàng định đội mũ màn, nhưng đồ dùng cá nhân của nàng đều hủy hoại trong cỗ xe ngựa , còn đồ cưới thì trong đội xe hành lý, hiện tại nàng chỉ thể tìm một tấm mạng che mặt để thế.

Ngồi kiệu mềm khỏi nội viện, nàng thấy quân cấm vệ xếp hàng san sát, là thiết kỵ trang tận răng. Nhìn lướt qua cũng lên tới cả ngàn - xem triều đình thực sự coi trọng cuộc liên hôn , tuyệt đối để tiểu nương t.ử nhà Hạ Hầu xảy chút sai sót nào.

Dưới sự dẫn đường của nữ quan, Thanh Cát xuống kiệu mềm bên ngoài trạm dịch. Xe ngựa là do hôm nay mới gấp rút mang tới, dù lộng lẫy bằng cỗ xe đó, nhưng may mắn nó cũng là xe Yếm Địch, vội vã trang trí bằng lụa màu nên cũng đến nỗi mất mặt Ninh Vương phủ.

Bên cạnh xe ngựa đám binh lính đội mũ chóp xanh lục, mặc áo rộng thêu gấm, tay cầm trượng gỗ sơn đen bọc bạc, xếp thành hai hàng chỉnh tề hộ vệ hai bên. Thanh Cát cúi đầu bước ở giữa, nhưng ánh mắt sắc bén vẫn bắt một hình bóng quen thuộc.

Diệp Mẫn đang ở một góc khuất cách đó xa, tĩnh lặng một tiếng động nhưng là sự hiện diện thể coi thường. Y dáng vẻ gầy gò, chân mày sắc lẹm tựa lưỡi kiếm cùng ánh mắt sáng như . Bàn tay tái nhợt chống hờ lên thanh trượng bạc, khoác chiếc trường bào gấm vân mây tay rộng càng tôn lên vóc dáng phần thanh mảnh.

So với đại quản sự Ôn Chính Khanh, dáng vẻ của y trông đủ phần oai phong. khắp Thiên Ảnh các, Ninh Vương phủ, thậm chí bộ Vũ Ninh các bộ lạc Tây Uyên đều rằng con hề dễ chọc. Chân cẳng thuận tiện, bước phần khập khiễng, nhưng y thể dựa cơ thể tàn khuyết đó để chèo lái Thiên Ảnh các ròng rã mười năm trời, đương nhiên y những chỗ khiến khác dám khinh suất.

Lúc một cơn gió lạnh thổi qua bay dải ruy băng buộc hờ mái tóc đen của y. Y cụp mắt xuống, chẳng buồn liếc về phía Thanh Cát lấy một .

Dưới sự dìu dắt của La ma ma cùng đám hầu, Thanh Cát bình thản tiến về phía , mắt ngang ngó dọc. Nàng , hiện tại đang đeo mạng che mặt, cách xa, Diệp Mẫn chắc chắn sẽ đến dung mạo nàng . một khi y thấy thì nàng chỉ nước c.h.ế.t.

Nàng khống chế từng bước cho thật nhẹ nhàng yểu điệu, thể hiện đúng phong thái của tiểu nương t.ử dòng họ Hạ Hầu. Bình thường nàng tất nhiên như , giờ từng. Giờ đây nàng thu hồi bộ thở của , để Diệp Mẫn các ám vệ xung quanh đ.á.n.h thấy bất kỳ dấu vết quen thuộc nào.

Điều gợi cho nàng nhớ thuở bé mới Thiên Ảnh các huấn luyện, nàng từng thăng bằng một khúc gỗ tròn treo lơ lửng . Khúc gỗ chỉ to bằng cỡ một ngón tay, mỏng manh và trơn trượt, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ ngã nhào xuống. Ngay bên là nhung nhúc những con rắn độc cuộn tròn. Chỉ một bước sẩy chân là mất mạng.

Thanh Cát chầm chậm bước qua bậu cửa, đến xe ngựa. Sau đó, sự dìu dắt của ma ma và nha , nàng mang dáng vẻ liễu yếu đào tơ bước lên xe ngựa. Mãi đến khi tấm rèm che của xe Yếm Địch buông xuống, trái tim Thanh Cát mới bình . Xem Diệp Mẫn hề nghi ngờ nàng.

Điều càng khiến Thanh Cát thêm vững tâm. Nếu Diệp Mẫn thể nhận nàng qua bóng lưng và dáng thì chứng tỏ ai thể nhận , kể cả Bạch Chi.

Trên xe Yếm Địch, đám nha đều xếp phía , chỉ duy nhất La ma ma là ở cạnh hầu hạ. Thanh Cát che mặt bằng lớp màng lụa, nhắm hờ mắt dưỡng thần. La ma ma cũng mang mạng che mặt màu đen, nhưng vẫn lộ vùng mắt sưng tấy. Bà im lặng cạnh nàng với vẻ mặt khó đăm đăm.

Khoảng một nén hương trôi qua, giữa tiếng lóc cóc của xe ngựa, cuối cùng La ma ma cũng sang liếc Thanh Cát, dò hỏi: "Mạc dặn chuyện với cô."

Thanh Cát đáp cụt lủn: "Nói."

Kẻ nắm hầu bao thì thể giở trò nắm thóp, thế nhưng phàm là chuyện gì cũng cần thương lượng.

La ma ma: "Hôm qua khi thấy dung mạo của cô, Ninh Vương điện hạ vẻ khá hài lòng."

Thanh Cát: "Bình thường, yểu điệu thục nữ quân t.ử hảo cầu thôi."

La ma ma bèn bĩu môi, trong bụng mấy mắt, nhưng rốt cuộc vẫn cố kìm : "Tuy nhiên, tối qua khi để cô trạm dịch, bèn bỏ mất, thái độ vẻ khá lạnh nhạt."

Thanh Cát: "Chẳng Ninh Vương điện hạ gần nữ sắc ? Càng bình thường."

La ma ma nhíu mày, bực bội liếc Thanh Cát một cái, đúng là cái mồm ngang cũng dọc cũng xong. Bà cố nuốt cục tức, tiếp tục: " cô là đích nữ nhà Hạ Hầu, thiên t.ử ban hôn, phận tự nhiên khác hẳn nữ t.ử bình thường."

Thanh Cát gật gù chiều hờ hững: " thế, đương nhiên là khác nữ t.ử bình thường."

La ma ma: "Có lẽ nương t.ử nên thử cách nào đó để Ninh Vương điện hạ gần gũi với cô hơn chăng?"

Thanh Cát: "Ồ?"

La ma ma kiên nhẫn khuyên bảo: "Như sẽ lợi cho nương tử..."

Thanh Cát lạnh lùng cắt ngang lời bà : "La ma ma, bà là đích nữ nhà Hạ Hầu, thiên t.ử ban hôn nên khác với nữ t.ử bình thường đúng ?"

Nhắc đến bốn chữ "đích nữ Hạ Hầu", vẻ mặt La ma ma chợt dâng lên niềm kiêu hãnh trang nghiêm: "Phải."

Thanh Cát: "Vậy La ma ma, thể yêu cầu đích nữ nhà Hạ Hầu đây cái trò dùng nhan sắc hầu hạ khác?"

Nàng lạnh nhạt lườm La ma ma: "Lẽ nào đích nữ nhà Hạ Hầu dùng nhan sắc để hầu hạ khác thì giá cao hơn bình thường ?"

La ma ma: "..."

Sắc mặt bà tái mét, trân trân Thanh Cát, những ngón tay run rẩy liên hồi. Bà thật thể hiểu nổi, Mạc bỏ mười vạn lượng bạc trắng để rước về một cái gai nhọn thế cơ chứ!

Thanh Cát cũng lười chẳng buồn để ý đến bà . Nàng đầu thưởng thức phong cảnh bên ngoài, xuyên qua tấm rèm mỏng ngắm Diệp Mẫn đang cưỡi ngựa cách đó xa. Y giữ khuôn mặt lạnh lùng về phía , tuyệt nhiên đảo mắt .

Trong đầu nàng bất giác suy nghĩ vẩn vơ, Ninh Vương cưới đích nữ nhà Hạ Hầu đương nhiên là vì kết mối lương duyên, đó là ý chỉ của thiên t.ử khi nhắm thanh danh trăm năm của gia tộc Hạ Hầu để thu phục về tay . Nói thẳng , bọn họ hòa trộn huyết mạch hoàng gia với huyết thống dòng chính nhà Hạ Hầu, qua đó nâng cao hơn nữa uy vọng của hoàng thất Đại Thịnh, đồng thời suy yếu sự kế thừa đời đời cao cao tại thượng của tứ đại thế gia.

Chắc hẳn để đạt mục đích , cũng trả một cái giá nhỏ. Tiếc là giờ cưới trúng một món hàng giả. Nếu là , đương nhiên nàng bẩm báo tin tức cho , nếu toan tính của hoàng thất của Ninh Vương đều sẽ đổ sông đổ biển. hiện giờ bản nàng mắc kẹt trong ván cờ , vì bảo cái mạng nhỏ, nàng chỉ đành nhắm mắt đưa chân mà thôi.

Nhìn theo bóng lưng của Diệp Mẫn, ánh mắt Thanh Cát dần trở nên lạnh lẽo. Nàng cũng đầu quân cho bọn họ, nhưng vẻ giờ quá muộn . Kể từ giây phút nhận lời Mạc Kinh Hy, nàng còn đường lui.

Đoàn rước dâu tới một biệt uyển tiên. Đây hẳn là biệt uyển của Ninh Vương phủ sắp xếp chuẩn từ sớm. Tại đây, Thanh Cát một đám tỳ nữ và nữ quan vây quanh hầu hạ tắm rửa y phục, đội mũ phượng khoác khăn quàng vai.

Ninh Vương vốn là hoàng tử, hôn sự do đích thiên t.ử ban hôn, Hạ Hầu Kiến Tuyết cũng phong cáo mệnh Vương phi. Vậy nên từ mũ phượng, y phục cho đến nghi trượng xe ngựa đương nhiên khác hẳn thường. Lúc , quan Khắc Trạch (quan chọn giờ) lớn tiếng báo giờ lành đến. Bên ban rượu đối đáp ngâm nga thi từ, nhạc quan phất cờ gấm thêu. Sau đó là tiếng kèn trống rộn rã tấu lên giục tân nương bước xe.

La ma ma ghé tai nhắc nhở Thanh Cát thưởng tiền rượu, nàng bèn theo đúng quy củ. Đoàn rước dâu tiếp tục lên đường. Theo xe hoa là những rương hòm của hồi môn xếp thành hàng dài đằng đẵng thấy điểm dừng, quả thực xứng với danh xưng mười dặm hồng trang.

Lúc bấy giờ, hai bên đường phố chen chúc đông nghịt, bách tính Vũ Ninh lũ lượt kéo xem Vương gia đón dâu. Các viên quan tay bưng đấu hoa, rắc ngũ cốc, tiền đồng và trái cây xuống dọc đường, khiến bách tính tranh nhặt lấy. Người nhặt thì hân hoan vui sướng, ai cũng cho rằng nhặt điềm lành.

Xe hoa đỗ cửa Ninh Vương phủ, tiếng pháo nổ vang trời, đèn lồng cung đình treo cao sáng rực. Sau khi tiến hành hàng loạt những nghi thức phức tạp, một nữ quan cầm chiếc gương đồng lùi về phía xe, vài nữ quan khác cầm đuốc hoa sen dẫn đường cho tân nương bước xuống.

Hai tỳ nữ nâng tay Thanh Cát xuống, La ma ma bồi bên cạnh. Nàng đạp lên t.h.ả.m gấm xanh, bước qua yên ngựa, nhảy qua đống rơm rạ và chiếc cân vàng, chính thức bước qua cửa giữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-8-thanh-than.html.]

Khoảnh khắc bước chân qua bậu cửa, Thanh Cát khẽ ngước mắt lên. Xuyên qua tấm khăn voan đỏ phủ đầu, nàng ngắm Ninh Vương phủ. Nào là đình đài lầu các, ngói xanh mái cong vút, dẫu lúc lớp lụa đỏ phủ mờ, nhưng đây vẫn là dáng vẻ quen thuộc từ những ngày xưa cũ của nàng. Nàng thuộc lòng từng mái hiên, thuộc từng lối bí mật nơi .

Trong một thoáng chốc, lồng n.g.ự.c nàng nhói lên một cảm giác tức n.g.ự.c nghẹt thở. Rốt cuộc nàng ăn gan hùm mật gấu ở mà dám mạo danh đích nữ nhà Hạ Hầu phận cao quý sải bước quang minh chính đại tiến Ninh Vương phủ thế ?

Thế nhưng ngay khoảnh khắc nghẹt thở , nàng bèn thả lỏng tâm tình. Nàng quả thật đường lui, chỉ thể tiến về phía .

Nàng chậm rãi bước giữa tiếng nhạc lễ trang nghiêm. Dưới sự hướng dẫn của quan hành lễ, nàng bái thiên địa, vái vọng cha ở phương xa, tiếp đó là đón nhận thánh chỉ cáo phong của thiên tử.

Mọi việc xong xuôi đấy, nàng đưa tân phòng. Căn phòng rõ ràng trang trí một cách gấp rút, tràn ngập mùi hương trầm thanh tao xen lẫn mùi nến sáp cháy.

Thanh Cát dẫn đến giường tân hôn. Vừa buông mắt xuống, thứ nàng thấy là tấm chăn gấm thêu rồng phượng bằng chỉ vàng, điểm xuyết những hoa văn mây cuộn và dã thú nhuộm sơn lộng lẫy. Bên cạnh là hỉ ma ma đang thoăn thoắt rắc những đồng tiền vàng bạc và trái cây lên giường, miệng ngớt lẩm nhẩm những câu chúc lành.

Thanh Cát khẽ mím môi, nhắm mắt hít thở sâu để lấy bình tĩnh. Nàng từng sinh t.ử bao nhiêu còn chẳng sợ là gì, nay chỉ là đối mặt với vị chủ nhân năm xưa, chẳng sợ cả, chắc chắn sẽ nhận nàng .

Ngay lúc , cánh cửa phòng hé mở.

Từ lớp khăn trùm đầu, Thanh Cát thể thấy rõ gấu áo bào tân lang thêu thùa tinh xảo. Ninh Vương .

Đẩy cửa bước , dường như khựng một nhịp, đó mới chậm rãi bước tới. Nhịp chân thong dong khuấy động khí, phá vỡ bầu khí vốn đang tĩnh mịch của tân phòng.

Mấy vị hỉ ma ma vội vàng tiến lên cung kính hành lễ. Ninh Vương khẽ gật đầu, hiệu cho bọn họ tiếp tục nghi thức. Thanh Cát giữ trạng thái mắt mũi, mũi tim, lặng im chờ đợi.

Chẳng mấy chốc, Ninh Vương đón lấy chiếc cân vàng từ tay hỉ ma ma, tao nhã vươn tay dứt khoát hất tung tấm khăn voan đỏ che đầu của Thanh Cát.

Khoảnh khắc khăn voan rơi xuống, Thanh Cát ngước mắt lên bèn thấy Ninh Vương. Hắn mang vóc dáng cao vút tựa cây tùng, khoác bộ hỉ phục màu đỏ thẫm thêu hoa văn ống tay hẹp càng tôn lên vẻ oai phong lẫm liệt. Đầu đội vương miện vàng thắt ngọc, suối tóc đen buông xõa hờ hững, dung mạo vốn dĩ cực kỳ diễm lệ, ánh nến càng mang một sắc thái mị hoặc lay động lòng .

Lúc , cụp mắt nàng, ánh mắt đen sâu thẳm ẩn hàng mi dài hiện lên vẻ dửng dưng thâm trầm mang theo sự thong dong đ.á.n.h giá. Ánh mắt chẳng chứa đựng mấy tia ấm áp, ngược sắc bén tựa như mũi tên xuyên thẳng tâm can nàng.

Đón lấy ánh sắc bén quá đỗi , Thanh Cát cố nặn một nụ khách sáo, khẽ gọi: "Điện hạ."

Ninh Vương gật đầu: "Giờ gì tiếp theo?"

Hắn đang hỏi mấy ma ma bên cạnh. Ma ma vội vàng tiến lên, dùng dải lụa đỏ xanh tết nối hai chiếc chén nhỏ với , đó rót đầy rượu.

Thế là Ninh Vương và Thanh Cát mỗi cầm một chén, uống cạn ly rượu giao bôi. Thanh Cát cẩn trọng phối hợp, việc diễn nhịp nhàng và ngăn nắp. Xong xuôi đấy, ma ma thu dọn chén vàng và vương miện hoa để gầm giường, đó lui ngoài.

Căn phòng thoắt cái chìm tĩnh mịch, những âm thanh huyên náo bên ngoài cũng dần trở nên xa xăm. Ninh Vương và Thanh Cát trầm mặc đối diện với . Nàng đương nhiên hiểu, rốt cuộc thì chuyện đó cũng bắt đầu , nàng đối mặt với những thứ cần đối mặt thôi.

Ninh Vương động tĩnh.

Hắn vươn tay nâng cằm nàng lên, cứ thế quan sát nàng ở một cự ly vô cùng gần. Thanh Cát rủ mắt xuống, ngoan ngoãn để mặc cho quan sát.

Chính trong sự tiếp xúc gần gũi như , nàng cảm nhận rõ chiếc nhẫn ngọc bọc ngón cái của Ninh Vương. Đó là chiếc nhẫn thường xuyên đeo bên . Lúc , chiếc nhẫn ngọc lạnh lẽo cứng rắn đang cọ làn da cằm nàng, truyền đến một cảm giác buốt giá.

Một lúc , Ninh Vương cuối cùng cũng lên tiếng, chất giọng trầm ấm cất lên: "Hạ Hầu Kiến Tuyết."

Hơi thở trong trẻo lạnh lẽo của phả nhẹ lên gò má Thanh Cát, xa lạ quen.

Nàng cất tiếng nhẹ nhàng đáp : "Điện hạ."

Ninh Vương: "Hai hành lễ xong, bắt đầu từ giây phút , nàng chính là nữ chủ nhân của Ninh Vương phủ, là Thất hoàng t.ử phi của Đại Thịnh, là Vương phi của cô vương, thê t.ử của cô vương."

Thanh Cát: "Vâng."

Ninh Vương: "Cô vương hy vọng nàng ghi nhớ kỹ điều ."

Thanh Cát mang dáng vẻ dịu ngoan nhu thuận, thỏ thẻ thưa: "Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, gả cho điện hạ thê tử, thì sống là hoàng gia, c.h.ế.t là ma hoàng gia. Từ nay về , nguyện nhất nhất theo sự sắp đặt của điện hạ."

Ninh Vương: "Rất . Vậy... chúng bắt đầu thôi."

Thanh Cát: "Vâng."

Ninh Vương khẽ cúi xuống, sống mũi cao thẳng áp sát nàng, đó nghiêng đầu ấn đôi môi mỏng của lên môi nàng.

Kỳ thực, Thanh Cát chuẩn sẵn tâm lý, nàng động phòng là những gì. đây là Ninh Vương điện hạ, là kẻ nắm quyền sinh sát trong tay. Trước mặt , nàng nay chỉ nước quỳ rạp chân. Vậy mà bây giờ kề môi, nhẹ nhàng hôn nàng.

Đó là một nụ hôn vô cùng nhạt nhẽo, chút ấm nam nữ nào. Thanh Cát thậm chí cảm giác như đang tiếng thánh chỉ ban hôn cất lên bằng một giọng điệu lạnh tanh vô cảm.

Sau nụ hôn, Ninh Vương dường như cảm nhận sự cứng đờ của nàng. Hắn rời môi, trầm ngâm nàng với ánh mắt khó hiểu, cuối cùng lên tiếng hỏi: "Nàng ?"

Thanh Cát hiểu rằng ban nãy biểu hiện , bèn vội vàng giải thích: "Điện hạ, đương nhiên từng học qua xuân đồ... cũng từng ma ma chỉ dạy, chỉ là từng tự trải qua..."

Nói đến đây, nàng lập tức im bặt. Nếu nàng mà tự trải qua thì đó mới là chuyện bất thường.

Cũng may Ninh Vương chút nghi ngờ, mím môi cụp mắt, nàng với vẻ vô cùng nghiêm túc lên tiếng: "Không , cô vương cũng từng tự trải qua chuyện ."

Thanh Cát: "..."

Sau đó, Ninh Vương dậy. Nàng thì ở mép giường, thì đó từ cao xuống. Sự chênh lệch độ cao ngay lập tức mang đến cho Thanh Cát một cảm giác quen thuộc ngày - cảm giác phục tùng cung kính tuyệt đối của một ám vệ khi mặt chủ nhân.

Nàng thẳng lưng, mím chặt môi lẳng lặng .

Rồi nàng thấy Ninh Vương cất giọng lạnh lùng vô cảm như lệnh: "Đi tắm rửa ."

Thanh Cát trầm ngâm suy nghĩ đến chuyện tắm rửa.

Thấy Ninh Vương nhíu mày, chút ghét bỏ: "Sao thế, nàng tắm rửa viên phòng ?"

Thanh Cát ngước , cất giọng vô cùng dịu dàng: "Vâng thưa điện hạ, cũng cảm thấy chúng nên tắm rửa ."

 

Loading...