Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 81: Đối Đầu

Cập nhật lúc: 2026-08-13 07:32:41
Lượt xem: 450

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm , Ninh Vương rời khỏi phủ lên đường đến Cám Lương. Trước khi xuất phát, Thanh Cát giao Tuyết Cầu cho Vãn Chiếu chăm sóc. Vãn Chiếu tỏ thích thú với việc nuôi chó. Thấy Tuyết Cầu và Vãn Chiếu vẻ quấn quýt, Thanh Cát cũng yên tâm lên đường.

Vì sắp đến tết Đoan Ngọ, giới quan quyền quý nô nức rủ lên núi hóng mát, cầu phúc, thêm lễ hội đua thuyền rồng ở hồ Lệ Trạch, nên sự di chuyển của phủ Ninh Vương thu hút sự chú ý. Mọi đều đinh ninh rằng gia đình Ninh Vương vãn cảnh, cầu bình an.

Diệp Mẫn ở vương phủ để xử lý các tình huống đột xuất, còn Ôn Chính Khanh dẫn theo đội tinh nhuệ xuất phát . Thanh Cát cũng đồng hành cùng Ôn Chính Khanh.

Đi khỏi Vũ Ninh chừng hơn ba mươi dặm, họ mới hội quân với Ninh Vương.

Đoàn ngựa của Ninh Vương ba, năm cỗ xe ngựa, cỗ đầu vô cùng lộng lẫy. Thanh Cát lờ mờ nhận đó là cỗ xe sắm sửa cho Vương phi nhưng từng dùng đến.

Hạ Hầu Kiến Tuyết nhốt trong cỗ xe đó, ngoài phép tiếp cận. Chỉ hai bà lão khọm rẹm để lo cơm nước và dọn dẹp vệ sinh. Thanh Cát tuy mang tiếng áp giải nhưng cũng bước trong.

Trong phủ Ninh Vương, thị vệ, quản sự, ám vệ đều phận sự riêng. Riêng ám vệ chia thành dăm bảy loại, ai nấy đều tuân thủ nghiêm ngặt chức trách của . Thanh Cát thể nhúng tay việc ngoài phận sự, nên suốt dọc đường nàng chỉ im lặng nhiệm vụ áp giải.

Thỉnh thoảng, nàng thấy tiếng nức nở yếu ớt, những tiếng thở dài thườn thượt từ trong xe ngựa vọng , và đôi khi là những âm thanh chất chứa chút hy vọng mong manh.

Nàng còn thấy giọng bà lão khuyên can, bảo ả ráng nhịn thêm chút nữa, sắp về đến nhà .

Thanh Cát thầm thắc mắc. Nàng lờ mờ đoán rằng Ninh Vương đang ấp ủ một mưu đồ gì đó, chắc chắn sẽ dễ dàng thả Hạ Hầu Kiến Tuyết về nhà. rốt cuộc đó là mưu đồ gì thì nàng chịu, tài nào đoán .

Ngay cả chuyến đến Hạ Hầu Thần Phủ , cũng cẩn thận chuẩn quà cáp hậu hĩnh, nhưng che giấu tung tích, lặng lẽ tiến hành, rõ ràng là đ.á.n.h úp gia tộc Hạ Hầu.

Hắn sẽ nước cờ tiếp theo như thế nào?

Thanh Cát thể thấu, chỉ cẩn trọng bám sát xe ngựa, dám manh động. Tối hôm đó, cả đoàn đến núi Tùy Vân và nghỉ chân tại dịch trạm quen thuộc, chính là nơi họ từng lưu trong tập kích đường lên kinh thành.

Lúc , quanh trạm dịch vẫn thị vệ của phủ Ninh Vương túc trực, lấy cớ truy lùng tàn dư Hoàng giáo để dò la tin tức.

Thanh Cát âm thầm quan sát và nhận thấy họ chỉ lùng sục quanh núi Tùy Vân mà còn lập chốt kiểm tra gắt gao tại các con đường huyết mạch. Có thể Ninh Vương giăng sẵn thiên la địa võng.

Nếu nhờ phận ám vệ của Thiên Ảnh Các bình phong, e rằng nàng chui lủi trong bóng tối, thấy ánh mặt trời .

Tối hôm đó, hết ca gác, định tắm rửa thì một thị vệ đến báo Ninh Vương triệu kiến. Thanh Cát liền vội vã gặp .

Ninh Vương hiện đang nghỉ ngơi ở hậu viện, trùng hợp , đúng ngay căn phòng mà hai từng chung giường.

Lúc , Ninh Vương đang chắp tay bên cửa sổ, ánh mắt đăm đăm xa xăm, vẻ mặt khó lường, chẳng ai đoán đang toan tính điều gì.

Thanh Cát bước tới hành lễ. Dưới màn đêm tĩnh mịch, bóng dáng Ninh Vương vẫn sừng sững, bất động.

Nàng im lặng chờ đợi, bỗng Ninh Vương cất lời: "Ả nữ tặc đó mấy ngày nay an phận ?"

Thanh Cát đáp: "Thuộc hạ chỉ canh gác bên ngoài, từng bước xe ngựa nên rõ tình hình cụ thể của ả. Tuy nhiên, cũng thấy động tĩnh gì lớn, chỉ thỉnh thoảng tiếng sụt sùi lóc."

Ninh Vương , khẽ khép hờ đôi mắt dài, giọng điệu hờ hững: "Ả tự xưng là đích nữ nhà họ Hạ Hầu, bản vương đang đưa ả về gặp phụ mẫu ả, ả còn lóc cái nỗi gì?"

Thanh Cát ngập ngừng một lát miễn cưỡng đáp: "Chắc là trong lòng ả đang lo lắng chuyện gì đó."

Ninh Vương khẽ nhướng mày, vẻ đăm chiêu.

Sau đó, bỗng gằn một tiếng: "Bản vương hỏi ngươi, lúc hộ vệ bên cạnh Vương phi, ngươi bao giờ thấy Vương phi lóc ỉ ôi ?"

Thanh Cát: "..."

Nàng đành thuận theo ý : "Vương phi nương nương tuy là bậc khuê các yểu điệu, nhưng tính tình kiên cường, từng thấy nương nương rơi lệ bao giờ."

Ninh Vương gật gù: " thế, sự khác biệt giữa Vương phi của bản vương và ả nữ tặc chính là ở điểm . Vương phi của bản vương bao giờ dễ dàng rơi lệ ? Còn ả nữ tặc thì , nhát như cấy, lén lút, hèn mọn, chẳng hạng thể bước chân chốn đài các."

Thanh Cát phụ họa: "Điện hạ chí ."

Ninh Vương tiếp lời: " cái loại son phấn rẻ tiền, nông cạn, ưa hư vinh chắc chắn trọng thể diện. Khi đến Cám Lương, ngươi hãy sắm cho ả một bộ y phục thật lộng lẫy, tô son điểm phấn cho ả, tóm ăn mặc cho thật đàng hoàng."

Đàng hoàng ?

Thanh Cát ngày càng bối rối. Nàng cứ ngỡ hiểu thấu tâm tư Ninh Vương, nhưng đến nước cảm thấy mơ hồ.

Có thể tàn bạo vô độ, nhưng chắc chắn là kẻ thù tất báo, tuyệt đối tha thứ cho những kẻ dám đụng đến .

Vậy rốt cuộc đang diễn trò gì?

Trong lòng đầy hoài nghi, Thanh Cát càng thêm cẩn trọng trong từng hành động.

Ngày hôm , đoàn đặt chân đến Cám Lương. Sự xuất hiện đường đột của Ninh Vương khiến Hạ Hầu Thần Phủ vô cùng bàng hoàng. Trong lúc bối rối, họ vội vã cử khỏi thành đón tiếp.

Rõ ràng, thời điểm , Hạ Hầu Thần Phủ hề chút thông tin nào.

Giữ đúng phép tắc, Ninh Vương hạ lệnh cho bộ năm trăm tinh binh ở ngoài thành, hạ vũ khí và chờ lệnh.

Hắn chỉ dẫn theo ba mươi ám vệ tiến thành, dâng danh với lý do công chuyện ngang núi Tùy Vân, Vương phi nhớ cha , cộng thêm phận con rể từng đến thăm hỏi nên đặc biệt ghé thăm nhạc phụ, nhạc mẫu.

Lời lẽ của Ninh Vương càng cho của Hạ Hầu Thần Phủ thêm phần khó hiểu. đống quà cáp hậu hĩnh và việc quân lính hề tiến thành, họ thể tìm lý do nào để nghi ngờ, đành hối hả chuẩn tiệc rượu và mời các bậc trưởng lão uy tín trong tộc tiếp đón vị rể quý .

Khi Thanh Cát theo chân Ninh Vương bước Hạ Hầu Thần Phủ, con đường lát đá xanh cổng quét dọn sạch sẽ, cổng chính màu đỏ son mở toang. Thị vệ, hầu xếp hàng ngay ngắn. Hạ Hầu Cẩn Mục đích dẫn theo các bậc con cháu nghênh đón.

Ông ăn vận chỉnh tề, khuôn mặt tươi rạng rỡ, bước tới chào đón Ninh Vương bằng hai tiếng "hiền tế".

Ninh Vương tiến đến mặt Hạ Hầu Cẩn Mục, cúi hành lễ: "Hôm nay, tiểu vương với tư cách là con rể của Hạ Hầu Thần Phủ đến thăm hỏi quý phủ. Xin nhạc phụ nhận của tiểu tế một lạy."

Phong thái đĩnh đạc, cư xử chừng mực của khiến Hạ Hầu Cẩn Mục thêm vài phần thiện cảm. Cố nén mối nghi ngờ trong lòng, ông niềm nở tiếp khách. Sau vài câu chào hỏi xã giao, Ninh Vương mời phủ.

Thanh Cát để ý thấy, lúc bước qua cổng Hạ Hầu Thần Phủ, ánh mắt Ninh Vương lướt qua tấm biển hiệu gia tộc dựng bên cổng. Một tia sắc lạnh, khó nhận thấy ánh lên trong đáy mắt .

Lúc , bước Hạ Hầu Thần Phủ. Con đường chính trong phủ rộng thênh thang, lát đá hoa cương cẩm thạch lộng lẫy, hai bên thị vệ gác nghiêm trang. Phía đông đảo nhà họ Hạ Hầu theo hầu hạ.

Đây là đầu tiên nhà họ Hạ Hầu diện kiến Ninh Vương. Thấy khoác áo bào trắng bạc, hông giắt trường kiếm, bước tà áo tung bay như mây vờn, toát lên khí chất cao quý, uy nghi của bậc đế vương, ai nấy đều thầm ngưỡng mộ. Mọi đều trầm trồ khen ngợi Ninh Vương phong độ ngời ngời, cốt cách như tiên giáng trần.

Đoàn dừng chân hoa sảnh. Hoa sảnh rộng lớn, uy nghi. Giữa sảnh treo tấm biển ghi nhận công lao vì dân xin mệnh của Hạ Hầu Thần Phủ thời kỳ thiên hạ đại loạn hai trăm năm . Cạnh đó là cây trường cung tương truyền do Tam Hoàng Ngũ Đế ban tặng từ ngàn năm .

Cây trường cung chuôi đúc bằng đồng thau, chạm trổ hoa văn tinh xảo. Qua thời gian dài sử dụng, lớp đồng mài nhẵn bóng, ánh đèn mờ ảo của sảnh lớn toát lên vẻ cổ kính, huyền bí.

Ninh Vương khẽ , đưa mắt quanh. Ánh mắt dừng ở bức phù điêu khổng lồ chiếm gần nửa bức tường. Bức phù điêu chạm khắc hình ảnh một bậc quân vương uy nghi giữa cung điện, bàn đặt cây cung đỏ cổ xưa. Phía thềm son là vài vị đại thần đang cúi đầu chỉ, chuẩn nhận ban cung.

Thấy , Hạ Hầu Cẩn Mục giới thiệu: "Đây là tác phẩm của bậc thầy thư họa Khổ Nhược từ ba trăm năm ."

Ninh Vương ngâm nga: "Đỏ tươi cánh cung cong, nhận lấy cất phòng. Khách quý nay tới, trong lòng xiết bao mong. Chuông trống vang lừng lẫy, thiết tiệc sáng hôm nay. Gia tộc Hạ Hầu vua Thuấn phong tước, truyền thừa ngàn năm. Hôm nay tiểu vương may mắn đến thăm, chiêm ngưỡng phong thái, quả là niềm vinh hạnh lớn lao trong đời."

Bức họa vốn vẽ cảnh Chu Thiên T.ử ban thưởng cung đỏ và thiết yến khoản đãi chư hầu. Việc gia tộc Hạ Hầu treo bức họa trong sảnh hoa đương nhiên mang hàm ý sâu xa.

Nghe những lời đó, Hạ Hầu Cẩn Mục sảng khoái: "Điện hạ quá khen, ngài quang lâm tệ xá, quả là cho nơi rạng rỡ hẳn lên."

Trong lúc trò chuyện, hạ nhân dâng . Hạ Hầu Cẩn Mục mời Ninh Vương , nhưng từ chối.

Hắn nở nụ nhã nhặn: "Nhạc phụ đại nhân, hôm nay tiểu tế mạo đến thăm đột ngột, thực việc quan trọng cần bàn bạc. Chuyện bánh xin gác , chúng hãy bàn việc chính ."

Hạ Hầu Cẩn Mục càng thêm nghi ngờ, nhưng vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, hỏi: "Ồ, điện hạ việc gì quan trọng?"

Ninh Vương vẫn giữ nụ hòa nhã: "Có một vụ án cần nhạc phụ phân xử. Vụ việc liên lụy đến nhiều , cần vài vị trong gia tộc Hạ Hầu ở đây chứng."

Hạ Hầu Cẩn Mục cố nén sự hoài nghi, hỏi : "Cần những ai chứng, điện hạ cứ thẳng."

Ninh Vương đáp lời: "Tiểu tế mời nhạc mẫu Hạ Hầu phu nhân, Tam gia của phủ, công t.ử Hạ Hầu Chỉ Lan, và nhất là mặt thêm vài vị trưởng bối khác trong Hầu phủ."

Trong lòng Hạ Hầu Cẩn Mục càng thêm bất an, nhưng ông vẫn tỏ thái độ gì.

Ông hiểu rõ, Ninh Vương trấn thủ Vũ Ninh, gánh vác trọng trách quốc gia, công việc ngập đầu. Việc gác chuyện, tự dẫn theo kỵ binh đến Hạ Hầu Thần Phủ, hành động ầm ĩ mà hề báo thế , chắc chắn xảy biến cố lớn.

Ngay lập tức, ông sai triệu tập những nhắc đến, quên mời thêm vài vị trưởng lão trong tộc, cùng Hạ Hầu phu nhân, Đại , Tam và công t.ử Hạ Hầu Chỉ Lan.

Trong lúc chờ đợi, Hạ Hầu Cẩn Mục cùng Ninh Vương uống .

Thanh Cát và các ám vệ khác giả dạng thị vệ, canh gác bên ngoài sảnh. Tranh thủ lúc , nàng lặng lẽ quan sát động tĩnh trong phủ Hạ Hầu.

Rõ ràng, từ khi nhận tin Ninh Vương thành Cám Lương, phủ Hạ Hầu sự phòng . Hiện tại, cả phủ canh phòng cẩn mật như thành đồng vách sắt, ai nấy đều mang vẻ mặt căng thẳng, bước hối hả.

Chẳng bao lâu, những Ninh Vương yêu cầu mặt tại sảnh, vẻ mặt ai cũng lộ rõ sự khó hiểu.

Đặc biệt là Hạ Hầu phu nhân, bà hiểu nổi. Khi tin Ninh Vương dẫn theo gia quyến đến, dù ngạc nhiên nhưng bà cũng vui vì sắp gặp con gái. Hôm nay, khi Hạ Hầu Cẩn Mục nghênh đón Ninh Vương, theo lẽ thường, con gái bà sẽ cùng phủ và thẳng tới hậu viện. Nào ngờ, đợi mãi chẳng thấy bóng dáng con .

Giờ triệu tập đến sảnh chính, lòng bà càng thêm bồn chồn.

Ánh mắt Ninh Vương chậm rãi lướt qua Hạ Hầu phu nhân. Quả thực thời gian chẳng thể phai nhòa nhan sắc của một . Dù bước sang tuổi tứ tuần và đang mang vẻ mặt lo âu, bà vẫn giữ nét quyến rũ mặn mà.

Nhìn kỹ, dung mạo bà giống với Vương phi của , cũng như Hạ Hầu Kiến Tuyết.

Hắn tiến lên một bước, cung kính hành lễ với , bao gồm cả Hạ Hầu phu nhân.

Những mặt vốn chỉ đến một Ninh Vương kiêu ngạo, ngang tàng qua lời đồn. Nay chứng kiến tận mắt phong thái đĩnh đạc, cao quý của , ai cũng khỏi bất ngờ.

Một vị Ninh Vương nổi tiếng mang nhiều tai tiếng trong hoàng tộc, thể ứng xử chừng mực, phong thái xuất chúng đến .

Sau khi hành lễ theo đúng quy củ, Ninh Vương mới cất lời: "Kính thưa quý vị, Tạ Cửu Thiều , là con rể của gia tộc Hạ Hầu, hôm nay tuy đến thăm phần đường đột, nhưng cũng xin mạn phép chuẩn chút quà mọn, kính mong các vị trưởng bối vui lòng nhận cho."

Nói xong, khẽ đưa tay hiệu.

Lập tức, thấy hai hàng thị vệ từ ngoài bước , mỗi khiêng một chiếc rương báu nạm đinh. Bọn họ lượt đặt từng chiếc rương xuống. Nhoáng cái, giữa sảnh chất đống hơn chục chiếc rương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-81-doi-dau.html.]

Ngay lúc đó, Ôn Chính Khanh bước lên, tay cầm bản danh sách lễ vật, mỉm : "Thưa Hạ Hầu Đại , đây là chút lòng thành của điện hạ chúng , mong ngài xem qua."

Hạ Hầu Cẩn Mục đành nhận lấy tờ danh sách. Liếc sơ qua, ông nhận thấy lễ vật vô cùng quý giá, thể hiện rõ sự chân thành.

Ông ngước những chiếc rương báu, sang Ninh Vương.

Một món quà hậu hĩnh chứa chan thành ý, một con rể khí phách phi phàm. Gia đình nào may mắn rể như rồng như phượng thế , hẳn hãnh diện vô cùng.

Tuy nhiên, sự xuất hiện của Ninh Vương mang theo một điều gì đó khác thường. Hơn nữa, việc mang theo binh mã càng khiến thêm sinh nghi.

Ninh Vương mỉm : "Hôm nay, tiểu tế mạn phép đến thăm gia đình, thực sự phần đường đột. Nguyên do là vì một chuyện vô cùng rắc rối, hệ trọng. Chỉ cần một bước sai lầm, thứ sẽ sụp đổ, e rằng sẽ ảnh hưởng đến sự tồn vong của hoàng thất và gia tộc Hạ Hầu, thậm chí đe dọa đến thái bình của thiên hạ..."

Hắn ngập ngừng, bỏ lửng câu .

Điều càng khiến hoang mang, đầy lo lắng. Rốt cuộc là chuyện động trời gì đây?

Hạ Hầu phu nhân càng thêm cau mày, lòng rối bời. Việc gặp con gái khiến bà càng thêm bất an.

Hạ Hầu Cẩn Mục lên tiếng: "Thưa điện hạ, nếu rắc rối gì, chúng thể cùng bàn bạc tìm cách giải quyết. Dù cho đám tàn dư Hoàng giáo gây rối nữa, cũng cần quá lo lắng. Gia tộc Hạ Hầu phái ngoại ô Cám Lương điều tra. Bất kể kẻ nào dám gây loạn ở Cám Lương, chúng tuyệt đối sẽ dung tha."

Lời của ông vẻ nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một sức mạnh vô hình.

Rõ ràng, lãnh thổ Cám Lương, Hạ Hầu Cẩn Mục nắm chắc thứ trong tay. Ông hề nao núng năm trăm tinh binh của Ninh Vương. Câu , bề ngoài là nhắm Hoàng giáo, nhưng thực chất là đang cảnh cáo Ninh Vương.

Ninh Vương mỉm đáp: "Tiểu vương dám một Cám Lương, tất nhiên chuẩn sẵn kế sách phòng . Nhạc phụ cứ yên tâm. Nếu kẻ nào dám hại tiểu vương, cần đến binh mã biên giới Vũ Ninh tay, quân đội ở năm vùng Vĩnh Dương, Khánh An, Giáp Châu, Lâm Ninh và Hoằng Diệp sẽ lập tức xuất binh bảo vệ. Nếu họ tiến Hạ Hầu Thần Phủ, xin nhạc phụ vui lòng tạo điều kiện."

Sắc mặt Hạ Hầu Cẩn Mục thoáng biến đổi. Vĩnh Dương, Khánh An và những nơi khác mà Ninh Vương nhắc đến, rải rác xung quanh Cám Lương, tạo thành thế gọng kìm bao vây khu vực .

Ninh Vương tiếp tục: "Tiểu vương cũng bố trí các cơ quan quan chức ở Cám Lương. Nếu bất trắc, xin họ hãy phái những quan tài ba, tuyển chọn những dũng sĩ, bố trí quân đội, chốt chặn các con đường huyết mạch để giữ gìn an ninh cho Cám Lương, tuyệt đối để bọn phản nghịch lộng hành."

Nghe đến đây, sắc mặt Hạ Hầu Cẩn Mục trở nên cực kỳ khó coi, những khác cũng giấu nổi vẻ bàng hoàng.

Hạ Hầu Thần Phủ tồn tại hàng trăm năm, danh tiếng lẫy lừng. Dù Cám Lương thuộc quyền quản lý của Đại Thịnh, nhưng thực chất các cơ quan chính quyền ở đây chỉ là bù , việc đều nhất nhất theo sự sắp đặt của Hạ Hầu Thần Phủ.

Dân chúng Cám Lương tôn sùng Hạ Hầu Thần Phủ như thần thánh, tuyệt đối dám trái lệnh.

Vì thế, những vùng đất do Tứ đại gia tộc cai quản trở thành những khu vực ngoài tầm với của quyền lực hoàng gia. Suốt một trăm hai mươi ba năm từ khi Đại Thịnh lập quốc, triều đình nhiều thăm dò nhưng vì nhiều lý do nên luôn e dè, nhún nhường Tứ đại gia tộc.

Đây cũng là sự thỏa hiệp ngầm giữa triều đình và Tứ đại gia tộc. Suốt hơn trăm năm qua, tuy Tứ đại gia tộc còn hùng mạnh như , nhưng họ vẫn giữ thể diện cho .

Nếu triều đình dùng vũ lực ở Cám Lương, điều đó đồng nghĩa với việc tuyên chiến công khai với Tứ đại thế gia. Triều đình Đại Thịnh chắc chắn sẽ đời lên án nếu lý do chính đáng.

Thế nhưng, chẳng lý do gì, Ninh Vương định liên minh với sáu cơ quan quan chức để chống Hạ Hầu Thần Phủ?

Mọi bàng hoàng hiểu nổi.

Cuối cùng, Hạ Hầu Cẩn Mục đành lên tiếng: "Điện hạ, ngài bất ngờ đến đây, chúng đón tiếp ngài bằng tất cả sự tôn kính. cớ ngài thốt những lời lẽ như nguyên cớ rõ ràng? Xin hỏi, đây là ý chỉ của đương kim Thánh thượng ?"

Ninh Vương xong liền bật : "Tất nhiên là . Việc do một Tạ Cửu Thiều gánh vác, liên quan gì đến triều đình Đại Thịnh, càng liên quan đến Thánh thượng."

Nghe , trong nhà họ Hạ Hầu mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng đôi lông mày vẫn nhíu chặt.

Mặt Hạ Hầu Cẩn Mục lạnh như tiền, ông chằm chằm Ninh Vương: "Hiền tế, chuyện gì cứ thẳng ."

Ninh Vương bấy giờ mới lên tiếng: "Nhạc phụ đại nhân, tiểu vương vài câu hỏi thỉnh giáo . Từ ngày tiểu thư Kiến Tuyết của nhà Hạ Hầu gả cho bổn vương, Tam gia và công t.ử của nhà Hạ Hầu đều từng đến thăm, ?"

Hạ Hầu Cẩn Mục đưa mắt Hạ Hầu Tam gia và Hạ Hầu Chỉ Lan, cả hai đều gật đầu xác nhận.

Hạ Hầu Cẩn Mục đáp: " ."

Ninh Vương liền bước lên một bước, hỏi thẳng Hạ Hầu Tam gia: "Tiểu vương hỏi, hôm Tam gia đến Vũ Ninh và trò chuyện với A Tuyết, ngài thấy A Tuyết gì bất thường ?"

Câu hỏi của khiến bắt đầu xì xầm bàn tán, trong lòng đầy nghi hoặc.

Hạ Hầu phu nhân xong cũng nhíu mày, bà chằm chằm Ninh Vương: "A Tuyết của chúng ? Con bé ? Rốt cuộc là chuyện gì?"

Ninh Vương vờ như thấy.

Hạ Hầu Cẩn Mục liếc Hạ Hầu phu nhân, hiệu bà giữ im lặng, sang hỏi Hạ Hầu Tam gia: "Lúc gặp A Tuyết, thấy con bé gì khác lạ ?"

Hạ Hầu Tam gia lòng đầy thắc mắc, ông cố gắng nhớ : "Hoàn bình thường. Lúc đó tự tay đưa bức thư của đại tẩu cho A Tuyết. Con bé chút nhớ nhà, nhưng ngoài thì thấy gì bất cả."

Ninh Vương , khẽ gật đầu: "Nếu thế thì tiểu vương yên tâm ."

Nói xong, hướng ánh mắt về phía Hạ Hầu Chỉ Lan, mỉm đầy ẩn ý, hỏi: "Lần Hạ Hầu đến kinh đô cũng từng gặp A Tuyết, lúc đó nhận thấy A Tuyết gì bất thường ?"

Thanh Cát để ý thấy sắc mặt Hạ Hầu Chỉ Lan lúc vô cùng khó coi.

Hạ Hầu phu nhân cũng bắt đầu lo lắng bồn chồn, nét mặt những khác cũng đầy vẻ khác lạ.

Nhìn cảnh tượng , Thanh Cát lập tức nhận , mối quan hệ giữa Hạ Hầu Chỉ Lan và Hạ Hầu Kiến Tuyết thực chất là một bí mật mà ai trong phủ Hạ Hầu cũng , chỉ là họ tiện mà thôi.

lẽ chẳng ai ngờ rằng Hạ Hầu Kiến Tuyết dám chuyện tày đình như .

giờ ngẫm , chuyện Hạ Hầu Kiến Tuyết chịu lấy chồng, tình cờ để Mạc Kinh Hy bắt gặp , từ đó mới nảy sinh ý định mận đổi đào, cũng vẻ hợp lý.

Lúc , Hạ Hầu Chỉ Lan cứ trân trân Ninh Vương, môi mím chặt một lời.

Mọi xung quanh cũng im lặng, bầu khí trong sảnh trở nên ngột ngạt đến khó thở.

Ngay lúc đó, Hạ Hầu Chỉ Lan lên tiếng: "Khi đó bình thường, gì khác lạ cả."

Ninh Vương khẽ nhếch môi, nụ đầy vẻ thấu tỏ.

Nụ đó khiến những mặt ít nhiều cảm thấy bất an, còn Hạ Hầu Chỉ Lan cảm thấy một sự bẽ bàng khó tả.

Thế nhưng Ninh Vương chẳng bình luận gì thêm, chỉ điềm nhiên : "Khi Hạ Hầu đến thăm A Tuyết, đó lâu A Tuyết mang thai. Hạ Hầu Thần Phủ từng nhiều cử các ma ma đến thăm hỏi, gửi tặng đủ loại t.h.u.ố.c bổ, quà cáp, phu nhân còn nhớ chứ?"

Lòng đầy nghi hoặc, Hạ Hầu phu nhân miễn cưỡng gật đầu: " thế."

Ninh Vương tiếp lời: "Vậy xin phu nhân gọi các ma ma đó đến đây, bổn vương chuyện hỏi."

Trong lòng Hạ Hầu phu nhân trào dâng một linh cảm chẳng lành, bà càng thêm lo lắng cho an nguy của con gái, nhưng vẫn cho gọi các ma ma đến.

Ninh Vương tra khảo một hồi, dĩ nhiên các ma ma chẳng thưa gửi gì hơn ngoài việc xác nhận Vương phi bề đều thỏa, gì bất thường.

Ninh Vương mỉm , hỏi tiếp: "Lần A Tuyết về nhà mừng thọ, thấy nàng biểu hiện gì lạ ?"

Nghe đến đây, của Hạ Hầu Thần Phủ đều lờ mờ hiểu , e là Hạ Hầu Kiến Tuyết gặp chuyện chẳng lành.

Tuy nhiên, họ vẫn rõ đầu cua tai nheo , trong lòng thầm lo ngay ngáy.

Hạ Hầu Cẩn Mục nheo mắt chằm chằm Ninh Vương, nghiến răng nghiến lợi: "Con gái về thăm nhà, dắt theo cả thế tử, chuyện đều bình thường. Chẳng điện hạ hỏi những chuyện ý gì? Nếu con gái Hạ Hầu Thần Phủ điều gì sơ suất, xin điện hạ cứ thẳng."

Bấy giờ Ninh Vương mới thủng thẳng đáp: "Cũng chẳng gì to tát, chỉ là nhà Hạ Hầu xuất hiện một kẻ nô tài phản chủ."

Nô tài phản chủ?

Thấy còn đang ngơ ngác, Ninh Vương mới từ tốn giải thích: "Đó chính là La ma ma, hầu gái cận của A Tuyết. Kẻ nô tài mượn cớ hộ tống Vương phi về Vũ Ninh, cấu kết cùng thị vệ, hãm hại Vương phi của bổn vương."

Lời dứt, sắc mặt biến đổi .

Hạ Hầu phu nhân mặt cắt còn một giọt máu, giọng run run thể tin nổi: "A Tuyết của ... con bé giờ ở ?"

Ánh mắt Hạ Hầu Chỉ Lan dán chặt Ninh Vương.

Ninh Vương đáp: "Hiện tại A Tuyết vẫn đang bặt vô âm tín, thế nhưng La ma ma để che mắt tiểu tế, dám ngoài Giáo Phường Ti tìm một ả kỹ nữ, dung mạo giống A Tuyết đến bảy tám phần. La ma ma cấu kết với tên ác nô Mạc Kinh Hy của phủ các , dốc sức nhào nặn ả , bắt chước từ tính cách, dáng điệu cho đến điệu bộ giống hệt A Tuyết, dẫn ả về Vũ Ninh..."

Đến đây, giọng lộ rõ vẻ khinh miệt: "Ả tiện nhân rắp tâm đóng giả A Tuyết. bổn vương chỉ liếc qua thấu tâm can ả. Vương phi của bổn vương, danh chính ngôn thuận gả cho bổn vương, phu thê hòa thuận, sinh hạ cho bổn vương một quý tử, bổn vương thể nhầm lẫn từng đầu ấp tay gối với cơ chứ!"

Nghe những lời , kinh ngạc đến tột độ, hầu như thể tin tai .

Trên đời chuyện động trời đến thế !

Hạ Hầu phu nhân càng thể tin nổi, bà trợn tròn mắt, giọng run rẩy: "Sao chuyện động trời như , A Tuyết nhà ? A Tuyết của , con bé ?"

Sắc mặt Ninh Vương sa sầm: "Xin nhạc mẫu bình tĩnh, hãy tiểu tế cho rõ ngọn ngành. Ngày hôm đó, tiểu tế vạch trần âm mưu của ả kỹ nữ , ả đóng giả Vương phi, tiểu tế dĩ nhiên tra khảo gắt gao. Tuy nhiên, La ma ma và ả kỹ nữ thừa một khi khai nhận, chắc chắn sẽ c.h.ế.t, nên chúng cứ khăng khăng nhận là đích nữ nhà Hạ Hầu, là Hạ Hầu Kiến Tuyết."

Ánh mắt lướt qua đám đông, thấy vẻ mặt kinh ngạc và khó tin của , tinh ý phát hiện một vẻ lấm lét, biểu hiện rõ sự chột , ánh mắt né tránh.

Hắn nở nụ lạnh lùng, chậm rãi : "Chính vì , thưa nhạc phụ, hôm nay tiểu tế đến đây, là nhờ xem xét, xác định xem ả kỹ nữ Giáo Phường Ti liệu là Đích nữ của gia tộc Hạ Hầu thật ?"

Hắn khẽ nhướng mày: "Nếu đúng là như , thì lầm thuộc về tiểu tế, và tiểu tế sẽ chịu trách nhiệm."

Những lời của khiến sởn gai ốc.

Nếu thực sự như lời , đích nữ Hạ Hầu Kiến Tuyết gian nhân sát hại, sống c.h.ế.t rõ, lẽ gấp rút thông báo cho gia tộc Hạ Hầu, cùng hợp lực tìm kiếm và truy lùng hung thủ.

chọn cách cảnh cáo gia tộc Hạ Hầu , điều chắc chắn ẩn chứa một mưu đồ sâu xa.

Suy xét kỹ lưỡng, sắc mặt ai nấy đều trở nên vô cùng khó coi, đặc biệt là Hạ Hầu Cẩn Mục, vẻ mặt ông lạnh lùng và u ám.

Ông chằm chằm Ninh Vương, gằn từng chữ: "Hiền tế, nếu , xin phiền hiền tế đưa ả nữ nhân đó đây, để cùng xem xét, thật giả sẽ rõ ràng ngay."

 

Loading...