Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 87: Lệnh Giết Không Tha
Cập nhật lúc: 2026-08-13 08:39:02
Lượt xem: 490
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Cát sườn mặt lạnh lùng cứng rắn của , trong lòng cũng khẽ buông lỏng.
Hiện giờ mặt nàng chỉ là mặt nạ chứ thuật dịch dung. Mặt nạ dễ lộ sơ hở, mà xưa nay vô cùng nhạy bén. Nếu để manh mối gì thì quả là phiền phức lớn. May với tính cách của , ắt hẳn sẽ chẳng buồn nàng thêm một nào nữa.
Thế là nàng bình tâm tĩnh khí, như thật mà bẩm báo: "Những chuyện khác thuộc hạ thật sự nhớ rõ. Lúc đó đêm đen mịt mù, thuộc hạ chỉ thấy dáng ả thon thả nhưng vung vẩy một thanh đao cán dài. Ánh đao loé lên cùng hàn quang dào dạt quả thực khiến thuộc hạ kinh ngạc."
Ninh vương nhíu mày: "Ả võ nghệ nhường ? So với ngươi thì thế nào?"
Thanh Cát đáp: "Nếu luận về khinh công và ám khí, thuộc hạ tự nhận ai sánh kịp. thanh đao cán dài quả thực ả múa đến xuất thần nhập hóa. Thuộc hạ tự thẹn bằng, nếu cũng chẳng đến mức để ả trốn thoát."
Ninh vương truy vấn: "Lúc đó ả gì ? Có từng nhắc đến bổn vương chăng?"
Thanh Cát thầm nghĩ trong lòng, đang mơ mộng hão huyền cái gì .
Nàng đành bất đắc dĩ đáp: "Dạ . Khi chúng thuộc hạ giao thủ chừng bảy tám chiêu, thuộc hạ dần rơi thế hạ phong nên đối phương liền thừa cơ bỏ chạy. Thuộc hạ cũng phát ám hiệu cầu viện, ngặt nỗi đêm nay ám vệ Thiên Ảnh các và thị vệ vương phủ đều sắp xếp riêng, dẫn đến việc một ai hồi đáp."
Nàng tỏ vẻ day dứt tiếp: "Việc đều trách thuộc hạ việc bất lực."
Ninh vương liền trầm mặc giây lát, nghiến răng nghiến lợi: "Sớm thế, bổn vương nên..."
Hắn nửa chừng liền đột ngột dừng bặt chau mày trầm tư. Miệng lẩm bẩm: "Nàng tuyệt đối sẽ cam lòng bỏ qua. Đã xuất hiện , hẳn là nàng thế t.ử đang gặp nạn, thì nhất định sẽ đuổi theo."
Thanh Cát bèn bày vẻ mặt hoài nghi vô cùng chất phác ngoan ngoãn.
Ánh mắt Ninh vương lướt về phía cỗ kiệu mềm , trầm giọng phân phó: "Bây giờ ngươi bước lên cỗ kiệu mềm đó mai phục ở bên trong. Nếu kẻ to gan dám xông kiệu, ngươi nhất thiết mượn đà bắt sống ả cho bổn vương."
Thanh Cát vội vã thưa: "Rõ!"
Ninh vương trầm giọng dặn dò: "Tuyệt đối tổn thương nàng ."
Thanh Cát: "Thuộc hạ rõ."
Ninh vương nghĩ ngợi một lát vội bổ sung thêm: "Thật sự vạn bất đắc dĩ, ngươi thể dùng ám khí, nhưng tuyệt đối nhắm chỗ hiểm của nàng !"
Thanh Cát gật đầu: "...Thuộc hạ tuân mệnh."
Ngay đó, Ninh vương cùng Thanh Cát trở . Thanh Cát lặng lẽ một tiếng động bước lên cỗ kiệu mềm. Trong kiệu vốn hai tên thị vệ, lúc hai kẻ đó tự nhiên thừa cơ lùi xuống để nhường chỗ cho nàng mai phục bên trong.
Khi sượt qua vai hai tên thị vệ, Thanh Cát lập tức nhận võ công đối phương cực kỳ cao cường, bản nàng tuyệt đối là đối thủ.
Nếu lúc nãy nàng cứ thế mạo xuất hiện, hoặc xông trong kiệu hòng cướp đứa trẻ, thì hậu quả khôn lường.
May , thật là vạn hạnh.
Lúc đoàn tiếp tục lên đường. Thanh Cát đ.á.n.h giá cách bài trí trong kiệu, chợt phát hiện bên cạnh ghế mà một tã lót bọc hài nhi. Bên trong tã lót là một con búp bê giả đẽo bằng gỗ chỉ để lộ khuôn mặt. Mắt mũi mày trông vô cùng sống động, thậm chí ngay cả nhúm tóc tơ đỉnh đầu cùng sợi dây buộc đỏ cũng tinh xảo như thật.
Nàng tỉ mỉ ngắm nghía chiếc tã lót một phen, đó đưa mắt bên ngoài.
Lẫn trong tiếng vó ngựa lộc cộc, Ninh vương cưỡi ngựa đầu. Đám thị vệ tay lăm lăm qua mâu, vô cùng cảnh giác đề phòng, hiển nhiên chuẩn sẵn sàng để ứng phó với bất kỳ tình huống đột biến nào.
Ánh mắt nàng lướt qua rặng cây rậm rạp hai bên đường, lờ mờ cảm nhận giữa tầng tầng lớp lớp bóng cây đang dòng nước ngầm cuộn chảy. Nơi hiển nhiên sớm bố trí mai phục cẩn mật từ lâu.
Chứng kiến cảnh tượng , trong lòng nàng khỏi trào dâng nỗi sợ hãi muộn màng.
Nếu bản nàng tiến thêm một bước nữa, thì dù phận ám vệ Thiên Ảnh các che đậy, e rằng cũng khó thoát khỏi kiếp nạn. Nàng cách cái thiên la địa võng chẳng qua cũng chỉ bằng cách của một đường tơ kẽ tóc mà thôi.
Hiện giờ cuối cùng cũng thể thở phào nhẹ nhõm. Sau khi buông lỏng tâm tình, nàng cũng thể thán phục tâm kế của Ninh vương.
Hắn gióng trống khua chiêng, cố ý tung hỏa mù, thậm chí tiếc hủy hoại thanh danh uy vọng của bản chỉ để dẫn dụ nàng mặt. Nếu nhờ bản khéo là ám vệ của Thiên Ảnh các, e rằng nàng thật sự trúng kế sa chân bẫy rập của .
Nàng nhớ đến manh mối mà thêu dệt nên lúc nãy.
Năm xưa vì chịu sự uốn nắn dạy dỗ của Mạc Kinh Hi, khi nàng gả , vóc dáng so với lúc bình thường mềm mại hơn hẳn. Đợi đến khi nàng rời rong ruổi một vòng Tây Uyên, cơ thể khôi phục sự dẻo dai săn chắc như thuở ban đầu. Do đó về mặt thị giác chắc chắn sẽ cứng cáp hơn một chút so với thời còn vương phi.
Đã như , mười lá gan cũng vạn vạn thể nào nghi ngờ lên đầu nàng .
Chỉ cần nghi ngờ nàng, một mực tin tưởng những lời dối trá nàng bịa lúc nãy, thì định sẵn là sẽ dẫn dắt theo một phương hướng sai lầm. Đời kiếp , đừng hòng tìm thấy vương phi của nữa.
Đương nhiên, cũng chỉ là nhất thời cam lòng mà thôi. Ước chừng qua một thời gian nữa sẽ nản lòng thoái chí thôi tìm kiếm nữa. Hoặc là cơ hội, nàng thể nghĩ cách ngụy tạo một manh mối chứng minh vương phi c.h.ế.t.
Nàng cứ thế thầm tính toán những dự định trong lòng nhắm mắt dưỡng thần. Cuối cùng, đoàn cũng tiến tận sâu trong núi.
Lúc , Ninh vương cho lui bộ đám thị vệ tinh nhuệ của vương phủ, chỉ giữ bên dăm ba kẻ trọng dụng nhất.
Thanh Cát thầm đoán, chắc hẳn sợ vương phi của dám xuất hiện cho nên mới bắt buộc đám đông ẩn nấp hết .
Vài tên thị vệ hiển nhiên cũng ý thức điều đó. Tất cả đều nín thở ngưng thần, chẳng ai dám hé răng nửa lời mà chỉ lặng lẽ chờ đợi.
Giờ phút , núi rừng vắng lặng, vạn vật đìu hiu. Ninh vương lặng yên bên bờ vực thẳm, phóng tầm mắt ngắm xa.
Vách núi lúc bấy giờ dựng như d.a.o gọt rìu chém, lẫn trong màn đêm tăm tối trông hệt như một bóng quỷ mị. Gió núi lồng lộng thổi tới, vạt áo bào sẫm màu tốc lên, tiếng vải vóc bay phấp phới đập trung vang vọng bên tai .
Thế nhưng ngoại trừ những âm thanh , xung quanh chẳng hề lấy một tia động tĩnh, cũng tuyệt nhiên dấu vết nào chứng tỏ sắp xông tới.
Rất rõ ràng, tâm trạng của Ninh vương đang dần trở nên nôn nóng. Hắn siết chặt thanh trường kiếm vắt ngang hông, bước qua bước bên bờ vực, thỉnh thoảng cất tiếng hỏi: "Dưới chân núi kẻ nào khả nghi ?"
Từ quan đạo chân núi dẫn lên tận sâu trong núi, dọc đường đều giăng kín mai phục, chỉ chực chờ vương phi tự chui đầu rọ. Thế nhưng hiển nhiên hề vương phi nào cả, từ đầu chí cuối chẳng thấy bóng dáng vương phi.
Thanh Cát thấu rõ kiên nhẫn của Ninh vương đang dần bào mòn cạn kiệt, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Hắn đột ngột xoay , túm lấy nàng mà bức cung gặng hỏi, liên tục tra vấn về nữ t.ử nàng gặp bên ngoài vương phủ, bắt nàng lặp lặp hết đến khác, quyết buông tha cho bất kỳ chi tiết nhỏ nhặt nào.
Hắn mím chặt đôi môi mỏng sắc lạnh, lệ khí đáy mắt lan tràn khắp nơi. Khí thế âm trầm đáng sợ đến mức dọa .
Áp lực khiến Thanh Cát hít thở thông. Thậm chí nàng còn ảo giác rằng sẽ nghiền nát nàng thành tro bụi, cố gắng ép uổng vắt kiệt từ nàng cho bằng những dấu vết mỏng manh của vương phi.
Nàng thể cảm nhận , tâm trạng của dường như cận kề bờ vực mất khống chế. Chỉ còn duy nhất một sợi tơ mỏng manh đang miễn cưỡng níu giữ sự kìm nén cuối cùng.
Chẳng ai khi mất lý trí thì sẽ . Dẫu đây cũng là Vũ Ninh vương uy chấn một phương, là bào đồng của đương kim thái t.ử Đại Thịnh, còn là nhi t.ử hoàng đế bệ hạ yêu thương và dung túng nhất.
Nàng thậm chí bắt đầu thấy hối hận. Bản thật sự nên tung cái manh mối giả mạo , để hậu quả gây vượt quá giới hạn mà nàng thể gánh vác.
lúc , rốt cuộc Ninh vương cũng cất giọng khàn khàn lệnh: "Đưa đứa trẻ đó cho bổn vương."
Thanh Cát nín thở, thật cẩn thận dâng tã lót bọc đứa trẻ giả bằng gỗ đưa cho Ninh vương.
Ninh vương mặt đổi sắc đón lấy, rủ hàng mi xuống, trầm mặc chằm chằm đứa trẻ. Thanh Cát thấy rõ ràng, sâu thẳm trong đôi mắt đen như mực của đang loáng thoáng toát lên từng tia đỏ ngầu điên loạn.
Nếu đây là một đứa trẻ giả, nàng chắc chắn sẽ lo sợ trút cơn thịnh nộ lên đầu đứa bé mất.
Năm ngón tay thon dài của Ninh vương xòe , từng chút từng chút siết chặt , nắm lấy đứa trẻ giả , đó mới lạnh lùng thốt một câu: "Tâm can của nàng quả thực quá độc ác."
Nói xong, dứt khoát vung tay, hung hăng ném phăng đứa trẻ xuống thung lũng.
Bởi vì động tĩnh quá lớn, đàn chim bay trong khu rừng bên cạnh cho kinh động, hốt hoảng vỗ cánh phành phạch bay tán loạn. Sau đó, thung lũng sâu thẳm tựa hồ vọng âm thanh vật nặng rơi xuống, u uẩn quanh quẩn giữa màn đêm tĩnh mịch.
Thanh Cát lẳng lặng lắng tai âm thanh đứa bé rơi xuống đáy cốc.
Ninh vương rít qua kẽ răng hai chữ: "Quay về."
Trên đường trở về, Thanh Cát dĩ nhiên còn kiệu mềm để nữa. Có điều đám thị vệ mà chủ động nhường cho nàng một con ngựa.
Mọi chuyện diễn hết sức tự nhiên. Điều khiến Thanh Cát chợt nhận , lẽ trong mắt đám thị vệ lúc , nàng vinh thăng tâm phúc của Ninh vương .
Tâm phúc ... Quả nhiên nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an nhất. Ẩn nấp ngay bên cạnh , một tên thuộc hạ tâm phúc của , đến thời khắc mấu chốt thể dâng lên manh mối, hiến kế bày mưu cho .
Vừa suy tính bâng quơ, Thanh Cát kín đáo đưa mắt về phía .
Giữa màn đêm đen đặc như mực, nam nhân cưỡi lưng con tuấn mã đen nhánh. Bóng lưng cao ngất thẳng tắp hiểu toát mấy phần cô liêu cùng lạc lõng.
Từ góc độ của Thanh Cát, nàng thể thấy rõ những ngón tay đang siết lấy dây cương của vì dùng sức quá độ mà trắng bệch .
Rành rành là tâm trạng đang , vô cùng vô cùng tồi tệ.
Thật ngẫm cuộc đời của , thể là thuận buồm xuôi gió, đến dẹp yên đến đấy. Hắn mới hung hăng nhục Hạ Hầu thế gia, đ.á.n.h đòn phủ đầu dập tắt nhuệ khí của bọn họ, hoàng đình đè bẹp tứ đại thế gia bước một bước tiến vô cùng lớn.
Lẽ lúc là thời khắc dương dương tự đắc và thỏa thuê đắc ý nhất mới đúng. Thế nhưng lúc chỉ tỏa luồng khí tức tiêu trầm, oán hận, cuồng nộ và cam lòng.
Giây phút , Thanh Cát cũng từng mường tượng đến một loại khả năng: Nàng sẽ thẳng thắn thú nhận tất cả. suy nghĩ quá đỗi mong manh, cũng quá đỗi hoang đường, cự tuyệt hề nán trong tâm trí nàng thêm dù chỉ một khoảnh khắc nào nữa.
Lúc trở về tới vương phủ, phía chân trời hửng sáng tia nắng ban mai. Dẫu , Ninh vương hiển nhiên sẽ an giấc.
Hắn hạ lệnh cho biên quân bao vây bộ Vũ Ninh, đồng thời khóa chặt cửa ải trọng yếu thông từ Vũ Ninh khắp các nơi. Vũ Ninh hiện tại trở thành một tường đồng vách sắt, nước chảy lọt.
Nếu nữ t.ử mà Thanh Cát bắt gặp bên ngoài vương phủ quả thực là Ninh vương phi, ả mọc cánh cũng khó lòng bay , tuyệt đối thể nào thoát khỏi lòng bàn tay của Ninh vương.
Thế nhưng, nhân mã khắp các ngả đường lượt báo tin về, Ninh vương cứ thế nếm trải từng trận thất vọng đến trận thất vọng khác.
Tra . Không phát hiện bất kỳ manh mối nào.
Bên ngoài thành Vũ Ninh từng xuất hiện nữ t.ử nào võ công cao cường đến . Hoàn nửa điểm dấu vết khả nghi.
Trái tim Thanh Cát cũng âm thầm thắt , may mà Ninh vương chẳng hề nảy sinh nghi ngờ nàng. Nàng phần băn khoăn, nhưng cũng nhanh tỏ tường.
Trong thâm tâm Ninh vương, khoa trương thanh thế rầm rộ phân định thế t.ử thật giả như , nếu vương phi của vẫn còn sống cõi đời , thì nhất định nàng sẽ nhận tin tức, chắc chắn nàng sẽ xuất hiện. Nếu nàng xuất hiện, thì chỉ tồn tại duy nhất một khả năng: Nàng quả thực hương tiêu ngọc vẫn, còn ở nhân thế nữa.
Chính vì , dẫu cho manh mối nàng thêu dệt nên vẫn còn tồn đọng vài kẽ hở, nhưng Ninh vương vẫn một mực tin tưởng mảy may nghi ngờ. Rõ ràng là tuyệt nhiên nghĩ tới cái viễn cảnh đáng sợ nhất .
Nàng suy tư, cẩn trọng liếc Ninh vương một cái.
Hắn đang ngay ngắn thư án, khẽ tựa lưng ghế bành, rủ xuống hàng mi mỏng dài, chẳng rõ đang nghĩ suy điều chi.
Đây là... triệt để tuyệt vọng ?
lúc , đột nhiên mở choàng mắt, hắc mâu chợt lóe lên luồng lãnh quang rét buốt.
Trái tim Thanh Cát khẽ thót lên.
Ninh vương liền bật dậy, cất giọng khàn đặc hạ lệnh: "Mời Diệp và Ôn tới đây. Triệu tập luôn cả những khác trong Thiên Ảnh các, bổn vương chuyện hệ trọng cần tuyên bố."
Lời truyền , nhanh đó Diệp Mẫn, Ôn Chính Khanh cùng chư vị quản sự cũng vội vã chạy tới. Thanh Cát còn thấy cả Vạn Chung cùng Vãn Chiếu. Tựu trung , đại đa thành viên nòng cốt của Thiên Ảnh các đều tề tựu đông đủ.
Ninh vương mím chặt môi, trầm lặng ngắm khung cảnh bên ngoài ô cửa sổ. Sắc trời hừng đông chớm, le lói dăm tia nắng mờ ảo xuyên qua song cửa chớp đan chéo rọi trong phòng.
Có điều chút ánh sáng cũng chẳng thể nào suy suyển mảy may. Quanh vẫn lượn lờ cỗ hàn khí thấu xương, khiến bộ những mặt tại đó đều cảm thấy hít thở thông.
khoảnh khắc , đôi mắt sắc lạnh như d.a.o của Ninh vương bỗng nhiên lia qua bộ đám đang túc trực.
Đám theo phò tá Ninh vương bao năm qua dĩ nhiên thấu hiểu Ninh vương sắp ban bố quân lệnh khẩn cấp. Ai nấy đều răm rắp thu liễm dung mạo, ngay đến tư thế của Ôn Chính Khanh cũng càng lúc càng trở nên nghiêm chỉnh mực thước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-87-lenh-giet-khong-tha.html.]
Diệp Mẫn, đ.á.n.h mất thị lực, nghiêng đầu để hướng một bên tai về phía Ninh vương. Thanh Cát càng chăm chú lắng tai ngóng.
Thế giữa chốn vắng lặng đến mức kim rơi cũng thể thấy, nàng loáng thoáng Ninh vương gằn từng chữ một: "Truyền lệnh xuống, ám vệ Thiên Ảnh các dốc lực lùng sục tung tích ả. Một khi tìm thấy..."
Hắn khựng một nhịp, đoạn từ đôi môi mỏng bạc bẽo chậm rãi phun những từ ngữ tàn nhẫn vô tình: "Xử quyết tại chỗ, g.i.ế.c tha."
Lời thốt khiến thể sững sờ. Ngay cả Ôn Chính Khanh cũng khỏi kinh hãi thốt lên: "Điện hạ?"
Vãn Chiếu cũng bàng hoàng dám tin tai . Nàng lưu dấu vết mà khẽ liếc mắt sang Thanh Cát, ai dè thần sắc Thanh Cát phá lệ bình tĩnh tựa hồ như chuyện chẳng can hệ gì đến nàng.
Nàng dè dặt thu hồi ánh mắt.
Ninh vương thấy tiếng của Ôn Chính Khanh, giọng điệu kiêu ngạo lạnh lùng đến cùng cực: "Sao thế, vấn đề gì chăng?"
Một Ôn Chính Khanh luôn điềm đạm cẩn trọng nay hiếm khi tỏ nôn nóng, sầu não khuyên can: "Điện hạ, nếu quả thực tìm vương phi nương nương, dẫu cũng nên đưa về cẩn thận tra xét sự tình. Lệnh cách sát tuyệt đối thể ban..."
Lão nhất thời thế nào cho !
Thứ nhất, vương phi nương nương bây giờ ngoài sáng vẫn mang phận đích nữ nhà họ Hạ Hầu nên cần che mắt thế gian. Thứ hai, bất luận nàng mang phận gì, đó cũng là sinh mẫu của tiểu thế tử, là từng má ấp vai kề đắm say với Ninh vương. Sao thể nhẫn tâm như , trực tiếp vung đao g.i.ế.c chóc mà đến một lời tra hỏi cũng buồn hỏi ?
Nhược bằng nương nương thật sự vong mạng, cứ chờ đó mà hối hận ! Ám vệ Thiên Ảnh các nào gan tay sát hại vương phi cơ chứ!
Ninh vương trực tiếp nhếch môi vẽ nên một nụ lạnh mỉa mai: "Ôn Chính Khanh, lão lớn tuổi sinh nghễnh ngãng ? Bổn vương , g.i.ế.c tha, chính là g.i.ế.c tha! Nàng cự tuyệt về, thì đừng bao giờ vác mặt về đây nữa, cứ c.h.ế.t gục ở xó xỉnh nào bên ngoài cho rảnh nợ. Bổn vương ngay cả xương cốt nàng cũng mặt! Nếu lão lọt lỗ tai thì cút ngay cho bổn vương, cút thẳng về hoàng đô, lão cũng cần đây gì nữa!"
Hiển nhiên Ninh vương cuồng nộ đến cực điểm.
Bị mắng xối xả vuốt mặt kịp, Ôn Chính Khanh nào dám hé răng hó hé thêm nửa câu, vội vàng xưng : "Rõ, thuộc hạ tuân mệnh."
Những khác dĩ nhiên cũng chẳng dám nửa lời dị nghị, đều rào rào cúi đầu tuân mệnh.
Ninh vương lạnh giọng tiếp: "Bây giờ lập tức thanh tra bộ Bắc lộ quân. Những kẻ giải ngũ khỏi Bắc lộ quân trong vòng ba năm trở đây, bất kể là nữ quyến, nữ quân, nam quân sĩ hình mảnh khảnh, thêm kẻ mang họ Vương, hàng thứ ba, giỏi dùng đao cán dài, tất thảy đều sàng lọc rà soát một lượt, tuyệt đối bỏ sót bất kỳ một nào."
Mọi tức tốc lĩnh mệnh, chẳng dám chất vấn thêm một câu nào nữa.
Đợi đến khi lui ngoài, Diệp Mẫn phân phó với Thanh Cát: "Theo qua Thiên Ảnh các một chuyến."
Thanh Cát thoáng chút kinh ngạc, song vẫn mau mắn đáp: "Được."
Lúc , Vãn Chiếu mỉm tiến lên đón lõng, giọng điệu cung kính mà phần nịnh nọt: "Các chủ, thuộc hạ mấy lời tâm sự với Thanh Cát, ngài thể cho mượn nàng một lát ?"
Giọng nàng mềm nhũn, mang đậm nét nũng điệu bộ của tiểu nhi nữ.
Sắc mặt Diệp Mẫn lạnh nhạt: "Chuyện gì?"
Vãn Chiếu bèn lấp lửng: "Lời thầm kín riêng tư giữa con gái với , các chủ khăng khăng hỏi thăm tường tận ?"
Diệp Mẫn dửng dưng : "Vãn Chiếu, ngươi từ khi nào trở thành bộ dạng ."
Vãn Chiếu cố ý tủm tỉm Diệp Mẫn: "Các chủ, ngài quên ? Trước đây ngài từng đặc biệt bảo rằng tính tình Vãn Chiếu hoạt bát lanh lợi, mang đến cho các chúng chút sinh khí, đến nỗi cứng nhắc ngột ngạt quá. Ngài dặn rảnh rỗi thì cho nhiều cũng coi như lôi kéo cùng hòa nhập. Vậy mà những lời ngài quên sạch sành sanh cả ?"
Thần sắc Diệp Mẫn ngưng trệ.
Vạn Chung cạnh vặn bước ngang qua. Nghe những lời , nhíu mày đó ném cho Vãn Chiếu một ánh răn đe cảnh cáo. Ánh mắt hiện rõ mồn một ý tứ: Ngươi đừng quá quắt.
Vãn Chiếu lén lút ném về phía Vạn Chung một ánh đưa tình lẳng lơ.
Diệp Mẫn một chốc trầm mặc khó cất lời, rốt cuộc cũng nhả hai chữ: "Nhanh lên."
Vứt hai chữ , liền sải bước rời .
Thanh Cát và Vãn Chiếu đưa mắt , đó liền kề vai cất bước rù rì trò chuyện.
Vãn Chiếu cố tình lầm bầm: "Thanh Cát, tỷ xem các chủ rốt cuộc là thế. Những lời đây hứa hẹn quên béng sạch, lời mà giữ lấy lời!"
Thanh Cát thản nhiên: "Ngài đ.á.n.h mất ký ức, chuyện cũng là lẽ thường tình."
Vãn Chiếu liền "phi" một tiếng. Miệng mỉm trêu đùa là , nhưng bước chân nàng vẻ vô ý lượn lờ dạt một góc hẻo lánh vắng vẻ.
Đợi đến khi xác nhận xung quanh vắng tanh theo dõi, mặt Vãn Chiếu vẫn ngậm phảng phất như đang trêu ghẹo Thanh Cát, song khóe miệng rốt cuộc bật thốt: "Điện hạ thế là ? Hắn lên cơn điên gì ?"
Kỳ thực suốt quãng thời gian qua, trong lòng ai nấy đều thấu hiểu tường tận: Ninh vương cố ý lưu giữ danh vị đích nữ nhà họ Hạ Hầu là vì vương phi của . Bất luận là thật giả, vương phi nhà sẽ danh chính ngôn thuận sắm vai vị Hạ Hầu Kiến Tuyết , kiên quyết chiếm cứ cái xuất cao quý .
Rõ ràng đây là một lòng một trông ngóng vương phi trở về, móc ruột moi gan tính toán lo liệu vì vương phi. Có ai ngờ tính tình đột ngột xoay chiều, dám nhẫn tâm hạ lệnh cách sát vương phi cơ chứ!
Đó chính là lệnh g.i.ế.c chóc của Thiên Ảnh các. Lệnh hễ ban xuống, hễ mà tra manh mối là lập tức c.h.é.m đầu ngay tại chỗ.
Vương phi của liệu còn con đường sống nào chăng? Tiểu thế t.ử nhà vẫn còn đang thút thít òa kìa, yêu chiều sủng ái đến mức nào, kết cục nhẫn tâm đem ruột của tiểu thế t.ử thẳng tay c.h.é.m g.i.ế.c!
Hắn thật sự tàn nhẫn độc ác đến mức ?! Vãn Chiếu mờ mịt thể nào lý giải nổi!
Đối với chuyện , Thanh Cát vẫn vững vàng tâm trí, nàng hết sức bình tĩnh đáp: "Ngài hận thấu xương tủy. Trong lòng hận thù quá đỗi chất chứa, nên rốt cuộc phát tiết thôi. Mặc kệ ."
Vãn Chiếu lo lắng: "... ngộ nhỡ thì ?"
Thanh Cát chắc nịch: "Ngài vĩnh viễn thể tìm thấy."
Vãn Chiếu ngẫm nghĩ: "...Cũng ."
Thanh Cát khẽ chau mày: "Đừng vướng bận chuyện của nữa. Thực thấy lo lắng về Diệp Mẫn hơn."
Vãn Chiếu: "Hửm?"
Thanh Cát thở dài: "Ngài quá đỗi xảo quyệt, thấu ."
Đêm nay, nàng suýt chút nữa ngỡ đây là chiếc bẫy thâm độc mà Diệp Mẫn giăng sẵn chờ nàng lọt tròng. Thậm chí nàng hận thấu xương Diệp Mẫn, hận thể chuốc độc c.h.ế.t vạn .
Nào ngờ nay xem , tất cả những cạm bẫy trùng trùng điệp điệp chẳng hề dính dáng đến Diệp Mẫn mảy may. Đây chính là cái tròng do đích Ninh vương chuẩn dâng lên mời nàng xơi.
Diệp Mẫn hoặc giả đoán nội tình, hoặc giả chẳng , nhưng là kẻ chủ mưu, chỉ đơn thuần phụng mệnh việc mà thôi. việc mất trí nhớ rốt cuộc là thật giả vờ, nàng càng mù tịt sương sa, thấu .
Thanh Cát rảo bước thẳng tới Thiên Ảnh các, bẩm báo phục mệnh với vị Diệp Mẫn cách nào thấu lòng .
Bóng đêm tĩnh mịch thâm trầm. Dưới mái hiên cửa sổ nửa mở nửa khép, nương theo ánh nến lay động đung đưa, những ngón tay của Diệp Mẫn đang lướt vô cùng chậm rãi mà tinh tế những tập công hàm.
Ám vệ trướng Thiên Ảnh các đông đúc, rải rác phân bố khắp các nơi để chấp hành mật lệnh. Dù là dùng bồ câu đưa thư đủ loại bí thuật truyền tin, tựu trung thảy đều thông qua tay Diệp Mẫn thống nhất cắt cử điều động. Kẻ đ.á.n.h mất thị lực như giờ đây bao giờ cũng vô cùng nhọc nhằn gắng gượng xử lý đống sự vụ của Thiên Ảnh các.
Thanh Cát hầu một bên, hề hé răng nửa lời, chỉ im lìm kiên nhẫn chờ đợi.
Giữa lúc , Diệp Mẫn chợt dừng động tác tay, cất giọng hỏi: "Thanh Cát, sự tình đêm nay, ngươi nghĩ ?"
Thanh Cát: "Ý các chủ là tới lệnh cách sát của chủ t.ử ?"
Diệp Mẫn gật đầu: " . Tuy quên mất ký ức của mấy năm gần đây, hiểu về vị vương phi nương nương cũng lấy gì nhiều nhặn. rõ ràng là điện hạ và nương nương vốn là phu thê ân ái, đó điện hạ vẫn luôn một lòng một trông ngóng nàng, nhọc công lót đường cho nàng, nay đột ngột ban xuống lệnh cách sát..."
Thanh Cát đáp: "Chắc hẳn tâm tư của chủ t.ử cũng đôi phần đổi. Tỷ như đây một lòng mong tìm kiếm, nay vì để tiểu thế t.ử liên lụy nên cơn thịnh nộ liền thẳng tay ban cái c.h.ế.t."
Nàng thở dài một tiếng, cố ý khích bác: "Dẫu tiểu thế t.ử cũng đ.á.n.h tráo. Giọt m.á.u hoàng thất kẻ gian hãm hại, suýt chút nữa thì lưu lạc bên ngoài mà mất mạng. Trong lòng điện hạ thể tức giận cho ?"
Diệp Mẫn lẳng lặng lắng , những ngón tay thon dài nhịp nhàng gõ nhẹ lên mặt bàn, nhạt giọng : "Sự việc chắc giản đơn như thế."
Thanh Cát: "Ồ? Các chủ thấy ?"
Diệp Mẫn đột nhiên khựng , dỏng tai lên chăm chú lắng .
Thanh Cát thấy vội vàng ngưng thần dồn hết thính lực ngóng. Nàng liền bắt một tràng tiếng bước chân đang tiến đến gần. Đó là cước bộ của một nữ nhân lớn tuổi, chút đỉnh võ nghệ song nội lực tính là cao thâm.
Thanh Cát đang mải nhíu mày nghi hoặc, tiếng bước chân của nữ nhân từng nhịp nện xuống nền cầu thang gỗ cũ nát, phát mấy tiếng cọt kẹt cọt kẹt. Nàng nhanh nhận diện âm thanh bước chân . Kẻ đang tới chính là giáo dưỡng ma ma của Thiên Ảnh các – Nhạc ma ma. Bà vốn là cung nhân hầu hạ lâu năm trong cung, điều động đến vương phủ phụ trách nuôi dưỡng và thu xếp cho lũ trẻ mồ côi của Thiên Ảnh các.
Cô nhi do Thiên Ảnh các thâu nạp, hễ cứ là hài đồng qua ba tuổi, tất thảy đều giao cho Nhạc ma ma quán xuyến chăm lo.
Hồi Thanh Cát mới bước chân chốn , vì thói quen sinh hoạt vốn khác xa với đám trẻ bình thường – dùng lời của các chủ mà nhận xét thì gọi là bản tính hoang dã khó thuần – thế nên từng một dạo nàng Nhạc ma ma quản giáo chuyện ăn ngủ sinh hoạt và ân cần uốn nắn. Vị Nhạc ma ma tính tình tuy quá mực thước từ bi, nhưng đối đãi với Thanh Cát cũng xem như lòng trông nom, từng đích bón cơm cho nàng, dạy nàng cách dùng bát đũa nhai nuốt.
Lúc bấy giờ, Nhạc ma ma rốt cuộc cũng bước lên lầu, xuất hiện bậc thềm đại sảnh tầng hai.
Thanh Cát sang bà. Mấy năm gặp, bà tựa hồ vẫn mang bộ dáng cũ, chỉ điều nếp nhăn gương mặt càng thêm sâu đậm.
Thanh Cát cung kính chắp tay hành lễ, thưa: "Thanh Cát thỉnh an ma ma."
Sự hiện diện của Nhạc ma ma ở Thiên Ảnh các chẳng đáng để dè chừng dòm ngó, thế nhưng đại đa ám vệ ở đây hễ gặp bà đều vấn an, riêng Thanh Cát đối với bà càng thêm muôn phần kính trọng.
Nhạc ma ma thấy Thanh Cát thì khẽ nở nụ , gật đầu đáp : "Mấy năm gặp ."
Thanh Cát: "Vâng, thể ma ma vẫn luôn khang kiện."
Nhạc ma ma: "Già cỗi , xong ."
Dứt lời, bà liền tiến lên phía bái kiến Diệp Mẫn.
Diệp Mẫn hỏi: "Đã sắp xếp thỏa đáng cả ?"
Nhạc ma ma từ tốn đáp: "Đã cùng hai mươi cô nhi vùng biên giới đưa Thiên Ảnh các, phái một nhũ mẫu mù lòa chuyên tâm chăm sóc. Lão nô mỗi ngày đều sẽ qua đó xem xét. Thêm một năm nữa, tuyệt đối còn ai nhận đứa bé đó."
Thanh Cát lời liền nháy mắt phỏng đoán sự tình.
Theo lẽ thường tình, mấy sự vụ vụn vặt lo liệu cho trẻ mồ côi dĩ nhiên chẳng cần bẩm báo lên tận Diệp Mẫn. Vị Nhạc ma ma đặc biệt chạy đến mặt Diệp Mẫn để nhắc tới, hiển nhiên là đang về đứa trẻ của Hạ Hầu Kiến Tuyết.
Sau khi Ninh vương xác nhận là cốt nhục của , dĩ nhiên xử trí đứa bé còn .
Hắn đến mức tàn bạo bất nhân để sát hại một hài nhi vô tội, nhưng tướng mạo của đứa bé quá mức giống với cốt nhục của . Hắn tuyệt đối cho phép cái gai tiếp tục lưu lạc bên ngoài để tránh ngày nào đó nảy sinh thị phi. Ném đứa bé Thiên Ảnh các âu cũng là sự sắp xếp thỏa đáng nhất.
Đứa trẻ sẽ xóa sạch quá khứ, thậm chí ngay đến cả dung nhan cũng thể nào giữ dáng vẻ ban sơ. Mười mấy năm dãi dầu trôi qua, thằng bé hoặc giả sẽ bỏ mạng giữa chốn huấn luyện tàn khốc, hoặc giả sẽ trở thành một ám vệ xuất sắc nhất của Thiên Ảnh các. Thế nhưng, thằng bé vĩnh viễn thể chân tướng thế thật sự của chính .
Hạ Hầu Kiến Tuyết cùng Hạ Hầu Chỉ Lan dẫu còn sống, nhận con giữa đám ám vệ Thiên Ảnh các , cũng là ngàn khó vạn khó.
Đây chính là lòng nhân từ của Ninh vương, cũng đồng thời là sự trả thù thâm độc của .
Diệp Mẫn hỏi: "Thế còn lượng độc ngấm cơ thể đứa trẻ ?"
Nhạc ma ma sầu não đáp: "Thứ kịch độc quả thực vô cùng thâm hiểm ngoan độc. Dù cho cứu chữa hãy còn kịp thời, cũng dùng d.ư.ợ.c liệu cao cấp bù đắp một hai phần, nhưng rốt cuộc vĩnh viễn chẳng thể bằng đám trẻ bình thường nữa. Giờ đây lão nô chỉ mong nhờ sự tận tâm bảo ban dìu dắt, thằng bé lớn lên thể đạt bảy tám phần khỏe mạnh như , thì là lắm ."
Diệp Mẫn đến đây, khẽ gật đầu thêm lời nào nữa.
Nhạc ma ma cũng lắm lời lôi thôi, cung kính cáo lui bước xuống nhà.
Tuổi tác già cả bước cực kỳ chậm chạp, việc xuống lầu dường như cũng muôn phần bất tiện. Nhạc ma ma lững thững lê từng bước chân lảo đảo, âm thanh đế giày va ván cầu thang truyền tới vang vọng bên tai Thanh Cát.
Mãi cho đến khi âm thanh sắp sửa chìm nghỉm , Diệp Mẫn bất thần lên tiếng: "Ngươi đang suy tính điều gì ?"