Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 88: Phẫn nộ

Cập nhật lúc: 2026-08-14 05:20:41
Lượt xem: 508

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thanh Cát: "Thuộc hạ chỉ thắc mắc, đứa trẻ đưa các hiện nay độc. Thế nhưng, đó thuộc hạ độc tiểu thế t.ử giải hết cơ mà?"

Diệp Mẫn: "Chất độc là chất độc khi tiểu thế t.ử mới chào đời."

Thanh Cát: "Hả?"

Diệp Mẫn đưa tay thu dọn công văn án thư, dáng vẻ phảng phất như thuận miệng hỏi: "Cô cho rằng đứa trẻ lưu lạc bên ngoài mới là tiểu thế t.ử thật sự ?"

Thanh Cát nghi hoặc: "Lẽ nào ?"

Diệp Mẫn: "Dĩ nhiên là ."

Thanh Cát nhướng mày kinh ngạc, nhưng cũng gặng hỏi thêm.

Diệp Mẫn giải thích: "Đứa bé đang nuôi dưỡng trong phủ mới chính là tiểu thế t.ử thật sự, còn đứa trẻ lưu lạc bên ngoài chỉ là con hoang của Hạ Hầu Kiến Tuyết mà thôi."

Thanh Cát: "Vậy..."

Giọng của nàng tràn ngập vẻ hoang mang.

Diệp Mẫn: "Điện hạ mời nhiều ngự y và ngỗ tác cùng kiểm tra. Trên cả hai đứa trẻ đều dấu vết từng trúng độc, thế nhưng vì loại độc khác nên mạch tượng cũng sẽ khác . Hơn nữa, ngỗ tác còn thể thông qua tuổi xương để phân biệt."

Thanh Cát: "Hai đứa trẻ chỉ cách vỏn vẹn hai tháng, mà cũng thể phân biệt ? Đứa bé mới bế về quá đỗi gầy gò ốm yếu, nếu như vì nuôi dưỡng t.ử tế mà chậm phát triển, chẳng sẽ dễ nhầm lẫn ư?"

Diệp Mẫn: "Không nuôi dưỡng t.ử tế thì cũng chỉ gầy yếu mà thôi, nhưng cốt tướng sẽ dối. Đứa trẻ gầy gò tuy gầy trơ xương, song phần đầu của xương cổ tay và xương móc to , hơn nữa cách giữa hai đoạn xương thu hẹp , rõ ràng là tròn sáu tháng tuổi. Trái , tiểu thế t.ử đang nuôi trong phủ tuy vẻ cứng cáp, nhưng thực chất tuổi xương vẫn đầy nửa năm."

Thanh Cát cố ý gặng hỏi: "Chỉ dựa điều , nhỡ sai sót thì ?"

Diệp Mẫn: "Tất nhiên quan trọng nhất vẫn là cuốn sổ ghi chép bệnh án của tiểu thế tử, trong đó vẽ hoa văn ngón tay của ngài , bao gồm cả hoa tay hình xoắn ốc và hình cái rế. Những thứ đều thể lấy bằng chứng."

Thanh Cát: "Thứ thế mà vẫn vứt ?"

Diệp Mẫn: " ."

Thanh Cát bừng tỉnh ngộ: "Ta hiểu , đây thực chất chỉ là cái bẫy mà Điện hạ giăng cho Vương phi nương nương mà thôi. Thảo nào tối nay thuộc hạ cứ cảm thấy hành tung của Điện hạ giống với ngày thường."

Diệp Mẫn khẽ gật đầu, thản nhiên : "Cuối cùng cô cũng nghĩ thông suốt ."

Thanh Cát trầm mặc một lát thở dài: "Hiện nay con trai của loạn đảng đang nuôi dưỡng ở Thiên Ảnh Các, nếu nó chịu đựng nổi thì thôi, nhưng nếu thể sống sót, ắt hẳn sẽ ngày xông pha chiến đấu vì Điện hạ. Giả sử cha nó vẫn còn sống đời và tiếp tục đối đầu với chúng , thì..."

Diệp Mẫn điềm nhiên ngắt lời: "Thực Điện hạ còn phát hiện một điểm đáng ngờ nữa."

Thanh Cát: "Hửm?"

Diệp Mẫn dậy bước sang một bên, sờ lấy chén tự rót cho một ly.

Trong tiếng nước chảy róc rách trong trẻo, ánh nến khẽ đung đưa. Thanh Cát Diệp Mẫn, thấy dường như ý định tiếp.

Nàng đành miễn cưỡng đè nén sự tò mò trong lòng xuống, kiên quyết hỏi thêm.

lúc , Diệp Mẫn rốt cuộc cũng lên tiếng: "Trên tiểu thế t.ử vết tích của hình xăm."

Thanh Cát: "Xăm ?"

Diệp Mẫn chậm rãi nhấp một ngụm , đó mới : "Phải, vết xăm giấu ở một nơi cực kỳ kín đáo, rõ ràng là cố tình . Đứa trẻ gầy yếu tuy cũng dấu vết xăm , nhưng qua là qua loa, hề dụng tâm."

Thanh Cát bất động thanh sắc rũ mắt xuống.

Tại Diệp Mẫn đột nhiên với nàng những chuyện , rốt cuộc ... dụng ý gì?

Nương theo một tiếng vang lanh lảnh, Diệp Mẫn đặt chén trong tay xuống bàn, đó mới tiếp: "Một vị Vương phi nương nương xăm võ công."

Thanh Cát đành giả ngốc: "Ta ngày ngày chung đụng với Vương phi nương nương chẳng hề chút nào."

Diệp Mẫn: "Điều đó chỉ chứng tỏ vị Vương phi nương nương tuyệt đối tầm thường."

Thanh Cát: "Xem , thế còn lệnh g.i.ế.c tha ..."

Diệp Mẫn: "Một khi Điện hạ phân phó thì chúng cứ việc chiếu theo đó mà thôi."

Cùng lúc đó, trong hầm ngục âm u ẩm thấp, Mạc Kinh Hy khi chịu đủ cực hình đang thoi thóp đống cỏ khô.

Hắn mờ mịt chằm chằm lên vách đá ẩm mốc phía , nay từng nghĩ sẽ một ngày bản gánh chịu nhiều thống khổ đến thế chỉ vì những cọng cỏ khô vụn vặt .

Đống cỏ khô cọ xát vết thương lưng, khiến mỗi khẽ cử động đều đau đớn đến thấu xương.

lúc , bỗng thấy một trận tiếng bước chân vang lên.

Hắn đó chính là Ninh Vương.

Tiếng bước chân của Ninh Vương luôn chậm rãi và đều đặn, từng bước từng bước vững chãi.

Rất nhanh, tiếng bước chân dừng ngay bên cạnh .

Tình cảnh trong mấy ngày qua lặp bao nhiêu , bởi Ninh Vương luôn cạy miệng để moi móc thêm tin tức về Vương Tam.

Cũng chính vì lý do đó, Mạc Kinh Hy rõ rằng, dù Ninh Vương hận đến thấu xương tra tấn tàn độc đến mức nào chăng nữa, y cũng sẽ để c.h.ế.t, mà sẽ tìm cách giữ cái mạng quèn của .

Chừng nào tìm Vương Tam thì vẫn sẽ c.h.ế.t.

Hắn yếu ớt mở mắt , gian nan nghiêng sang một bên, Ninh Vương đang đó với vẻ mặt lạnh nhạt, nhếch môi gằn một tiếng.

Sau đó, lên tiếng: "Ninh Vương Điện hạ, cho dù ngài hành hạ đến c.h.ế.t thì chứ? Vị Vương phi mà ngài luôn nâng niu coi như bảo vật rốt cuộc cũng chỉ là một ả con gái xuất từ quân hộ đê hèn mà thôi."

Ninh Vương lạnh lùng một bên, cúi xuống Mạc Kinh Hy đất.

Y thờ ơ đáp: "Ồ?"

Mạc Kinh Hy: "Ta từng cho ngài tìm mặc cả đấy. Cái dáng vẻ hám lợi đó của cô , chậc chậc chậc..."

Hắn trào phúng : "Kẻ xuất từ hoàng thất như ngài sẽ chẳng bao giờ tưởng tượng nổi cô vòi tiền bằng cách nào . Vì tiền bạc mà cô chẳng màng đến liêm sỉ, thậm chí thể đem cả đứa con trong bụng để nâng lên đặt xuống mà định giá!"

Ninh Vương nheo mắt , giọng tuy khẽ nhưng ẩn chứa đầy nguy hiểm: "Ngươi đang ?"

Mạc Kinh Hy gian nan cất tiếng to đầy sảng khoái: "Ngay từ đầu cô vốn dĩ sinh đứa bé . Cô từng tìm để đòi t.h.u.ố.c phá thai, còn tuyên bố rằng bản cần đứa trẻ đó."

Ánh mắt Ninh Vương lập tức trở nên u ám như mực, y trừng mắt chằm chằm .

Mạc Kinh Hy cũng gườm gườm Ninh Vương, thấy vô cùng rõ ràng đầu ngón tay của y đang khẽ run rẩy.

Y cố vẻ bình tĩnh, nhưng thực chất là đang run lên bần bật!

Một nam nhân cao ngạo và lạnh lùng đến thế, cho đến nay vẫn luôn giữ dáng vẻ cao quý kiêu ngạo, mà đầu ngón tay của y hiện giờ đang phát run!

Chắc hẳn vị thiên chi kiêu t.ử mơ cũng thể ngờ rằng rước một ả đàn bà thấp hèn đến thế về vợ!

Trong đáy mắt Mạc Kinh Hy trào dâng một thứ khoái cảm của sự trả thù, toét miệng , nụ vô cùng ngông cuồng: "Cô chỉ là nhận tiền để việc thôi, mục đích cuối cùng chỉ là cao chạy xa bay thật nhanh. Cô căn bản chẳng hề thèm khát việc sinh con cho ngài !"

Đường quai hàm của Ninh Vương căng chặt, y nghiến răng rít lên từng chữ: " cuối cùng nàng vẫn sinh ."

Mạc Kinh Hy: " , cô sinh. Bởi vì trả thêm tiền cho cô , trả thêm hẳn năm vạn lượng bạc nên cô mới chịu sinh đứa trẻ đó cho ngài!"

Hắn đột nhiên phá lên sằng sặc: "Năm vạn lượng đấy, Tạ Cửu Thiều ạ! Ta bỏ tận năm vạn lượng để mua ả đàn bà sinh con cho ngài! Ngài đang nợ tiền , nợ tận năm vạn lượng, đó chính là tiền mua mạng cho tiểu thế t.ử nhà ngài đấy!"

Đáy mắt Ninh Vương cuộn trào mây đen thị huyết, mười ngón tay vốn đang run rẩy của y dần dần siết chặt thành nắm đấm, khớp xương phát tiếng kêu răng rắc rợn .

Mạc Kinh Hy: "Ngài lúc mới đầu cô trông như thế nào . Thô tục bần tiện, lướt qua là ngay cái loại xuất từ gia đình thấp kém! Ta từng chút từng chút một rèn giũa cô , hao tổn bao nhiêu tâm tư mới khiến cô chút đỉnh khí chất của khuê nữ nhà quyền quý. Không ngờ cuối cùng ngài một ả đàn bà như thế lừa gạt!"

Hắn chòng chọc Ninh Vương cợt: "Có ngài thích cô ? Lúc ngài cùng cô lăn lộn mây mưa, ngài mê mẩn da thịt đúng ? cho ngài , ban đầu cô vốn dĩ chẳng như . Đó đều là nhờ dùng những loại thảo d.ư.ợ.c thượng hạng nhất để tẩm bổ cho cô từng li từng tí một, mới nuôi một da thịt nõn nà trắng trẻo như băng tuyết đó đấy. Cái eo , cái lưng ... khiến ngài mê mẩn đến mức thần hồn điên đảo ? Hahaha! Tạ Cửu Thiều ơi là Tạ Cửu Thiều, ngài xuất từ chốn hoàng gia, mắt để đỉnh đầu, thế mà cuối cùng coi một ả nữ nhân thô bỉ như là bảo bối. Trên tiểu thế t.ử nhà ngài đang chảy dòng m.á.u của một ả đàn bà quân hộ đấy!"

Ninh Vương giơ tay lên, chậm rãi nhưng tràn đầy sức mạnh bóp chặt lấy cổ Mạc Kinh Hy.

Y rũ hàng mi dài mỏng manh xuống, che những cảm xúc tăm tối nơi đáy mắt, đó mới khó nhọc thốt lên bằng chất giọng khàn đặc: "Ngươi... chạm nàng ?"

Mạc Kinh Hy thấy câu thì ngẩn , nhưng ngay đó liền bật ha hả.

Hắn thẳng mắt Ninh Vương, đắc ý : "Ngài nghĩ ?"

Hắn vô cùng hài lòng khi chứng kiến sự vùng vẫy đau đớn trong đáy mắt Ninh Vương, trong lòng cảm thấy sảng khoái tột độ!

Đời kiếp Ninh Vương đừng hòng đáp án thật sự, để cho nam nhân mãi mãi chịu sự dằn vặt trong những nghi ngờ và đồn đoán dứt, vĩnh viễn bình yên!

Người trong lòng của Ninh Vương, ruột của tiểu thế t.ử Ninh Vương phủ thậm chí là trữ quân tương lai, mang phận minh bạch và dường như Mạc Kinh Hy nếm thử . Cứ nghĩ đến sự giằng xé và rối bời của Ninh Vương là thấy khoan khoái khắp cả .

Ninh Vương cụp mắt xuống, những khớp ngón tay rắn chắc càng siết chặt hơn khiến Mạc Kinh Hy gần như ngạt thở.

Tuy nhiên, Mạc Kinh Hy chẳng hề tỏ sợ hãi. Trong từng tiếng thở dốc khó nhọc, vẫn cố gắng thoi thóp thốt : "Ngài sẽ vĩnh viễn bao giờ từng gì với cô , bộ da thịt đều là do một tay nuôi dưỡng mà thành đấy..."

Nói xong câu , nghẹt thở đến mức khuôn mặt đỏ bừng lên, thể hít thêm bất cứ ngụm khí nào nữa, cả cứ thế lún sâu bóng tối vô tận.

Sắp c.h.ế.t ?

Mạc Kinh Hy liều mạng trợn trừng hai con mắt lồi rộp cả lên. Cho đến khoảnh khắc cuối cùng khi mất ý thức, vẫn dùng ánh mắt đắc ý đó chòng chọc Ninh Vương!

Thế nhưng, đúng ngay khoảnh khắc đó, Ninh Vương đột nhiên buhắny .

Nhờ , Mạc Kinh Hy đang ở ranh giới hôn mê bèn vô lực ngã oạch xuống đất.

Cơn đau đớn dày đặc hệt như hàng vạn mũi kim đ.â.m chọc khiến quằn quại và co giật đống cỏ khô.

Ninh Vương hờ hững rũ mắt, bao nhiêu phẫn nộ ban nãy đều kìm nén bộ, y lạnh lùng lên tiếng: "Ngươi tưởng chọc giận như sẽ ban cho ngươi một cái c.h.ế.t nhẹ nhàng ?"

Y xoay , vạt áo bào đen khẽ tung bay, từng bước tiến đến chiếc ghế bành bằng gỗ ở bên cạnh. Y vén vạt áo ung dung xuống, toát khí thế vô cùng uy nghiêm.

Sau đó, y cụp mắt bễ nghễ Mạc Kinh Hy đất, điềm nhiên thong thả cất lời: "Ả nữ nhân đó... nếu cô về thì cứ việc c.h.ế.t ở bên ngoài luôn . Ta ban lệnh g.i.ế.c tha , chỉ cần của Thiên Ảnh Các tìm thấy ả, lập tức c.h.é.m đầu ngay tại chỗ."

Mạc Kinh Hy cũng chấn động, mang theo vẻ mặt khó tin về phía Ninh Vương.

Ánh mắt Ninh Vương lúc hệt như những lưỡi d.a.o sắc lẹm chĩa thẳng Mạc Kinh Hy: "Còn về phần ngươi..."

Y nhếch môi nở một nụ giễu cợt: "Bổn vương quả thực hài lòng với Vương phi. Ngươi rèn giũa một nữ t.ử hợp với khẩu vị của bổn vương đến , cũng thể coi là công dâng mỹ nhân. Đã như thế, dĩ nhiên bổn vương sẽ ban thưởng thật hậu hĩnh cho ngươi ."

Mạc Kinh Hy nụ của Ninh Vương ở phía cao, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh buốt dọc từ lòng bàn chân bốc lên.

Ninh Vương dùng dáng vẻ cao cao tại thượng xuống Mạc Kinh Hy: "Ngươi phần thưởng gì? Hoặc là..."

Y cất giọng đầy ẩn ý: "Hạ Hầu nương t.ử mà ngươi yêu thương nhất hiện đang ở phòng giam ngay vách tường bên cạnh kìa, ngươi gặp cô một lát ?"

Đôi mắt Mạc Kinh Hy đột nhiên b.ắ.n tia hận thù tột độ: "Cô chỉ là một khuê nữ rành sự đời, hiểu sự thâm độc hiểm ác của loại như ngài chứ? Ngài hành hạ cô đến mức quỷ quỷ, ngài còn thế nào nữa!"

Ninh Vương bật : "Lần bổn vương bảo cô học cách xăm , cô học đấy thôi. Kết quả ngươi xem, chẳng học ? Bây giờ bổn vương cảm thấy, vị khuê nữ rành sự đời vẻ vẫn còn quá ngây thơ khờ dại, lẽ nên mở mang tầm mắt để học thêm vài thứ khác nữa thì hơn."

Mạc Kinh Hy c.ắ.n chặt răng, đề phòng chằm chằm Ninh Vương.

Ninh Vương nhướng mày, cất giọng trêu tức : "Có để cho Hạ Hầu nương t.ử mà ngươi ngày đêm nhung nhớ chiêm ngưỡng dáng vẻ oai hùng dũng mãnh của ngươi ?"

Khuôn mặt Mạc Kinh Hy trở nên vặn vẹo điên cuồng, hai hốc mắt tuôn trào những tia m.á.u đỏ quằn quại: "Tạ Cửu Thiều, ngài..."

Ninh Vương nhạt: "Bổn vương nay từng thích thú với việc hành hạ đàn bà, càng khinh thường việc dùng chuyện nam nữ để sỉ nhục phụ nữ, cho nên ngươi cứ yên tâm ."

Trong lúc chuyện, y giơ tay lên hiệu, ngay lập tức liền hai gã nam nhân từ bên ngoài bước .

Mạc Kinh Hy trừng mắt hai gã đàn ông đó, đột nhiên cảm thấy điều gì đó .

Bọn chúng rõ ràng là thị vệ của Ninh Vương phủ, cũng chẳng giống với quản sự. Trên bọn chúng toát một thứ mùi hôi hám âm u đầy bẩn thỉu tài nào tả nổi.

Ninh Vương: "Đây là khách quen của kỹ viện nam mà bổn vương cất công sai tìm về đấy, bọn chúng cũng khá nhiều thủ đoạn ho. Mạc Kinh Hy , bổn vương luôn ơn báo đáp, nay đặc biệt thưởng cho ngươi nếm thử hương vị tiêu hồn . Còn về phần Hạ Hầu nương t.ử của ngươi..."

Ngay lúc , áp giải Hạ Hầu nương t.ử sang phòng giam ngay kế bên.

Mạc Kinh Hy trợn trừng mắt sang. Ánh nến u ám mập mờ trong ngục tối hắt bóng lên những song sắt lạnh lẽo và san sát , in rập những cái bóng đứt gãy lên vách tường ẩm thấp tăm tối.

Hạ Hầu Kiến Tuyết đang ngay phía lớp bóng tối đó. Trên khuôn mặt nàng lúc là hình ảnh một con chim năm màu đang dang rộng đôi cánh chực chờ bay lên. Hình xăm quỷ dị hệt như quỷ mị, tựa như một con yêu tinh lộng lẫy biến hóa giữa chốn thâm sơn cùng cốc. Vẻ lả lơi và quyến rũ đó mị hoặc đến mức kinh hồn bạt vía, khiến khỏi hít sâu một khí lạnh.

Mạc Kinh Hy nghiến răng ken két gọi lớn: "Nương tử... Nương tử... Nàng..."

Nhớ ngày hôm đó ở đại sảnh Hạ Hầu Thần phủ, khi treo ngược lên và chịu đựng muôn vàn nhục nhã cùng cực hình, cũng từng liếc qua một cái và thoáng thấy bộ dạng của Hạ Hầu Kiến Tuyết khi khắc xăm lên mặt.

Cảnh tượng đó quả thực đau đớn đến độ khiến ruột gan như vỡ vụn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-88-phan-no.html.]

Dung nhan trắng trong như tuyết thuở nào cứ thế hủy hoại sống sờ sờ, thiên kim tiểu thư đài các ngày xưa phút chốc hóa thành nữ La Sát yêu diễm đến gai !

Tuy nhiên, trái ngược với sự sững sờ và căm phẫn tột độ của Mạc Kinh Hy, Hạ Hầu Kiến Tuyết tỏ vô cùng hờ hững.

Ánh nến lay động, những sọc sáng tối đan xen hắt lên gương mặt nàng . Đôi cánh chim rực rỡ đầy màu sắc má hệt như ngọn lửa bùng cháy, kiêu sa và lộng lẫy, nhưng đôi mắt của nàng thì lạnh lẽo như sương giá, chất chứa trong đó là một sự oán hận trào dâng đến thấu xương.

Mạc Kinh Hy hít một lạnh: "Nàng... Nàng..."

Nữ t.ử mặt lúc quá đỗi xa lạ, thật sự dám tin đây chính là Hạ Hầu nương t.ử mềm mỏng và ngây thơ khờ dại của những ngày xưa. Nàng vốn dĩ nên là một tuyệt đại giai nhân chỉ cầm thi thư, thanh tao sách và ngắm hoa bệ cửa sổ cơ mà!

Hạ Hầu Kiến Tuyết dửng dưng tiếng kinh hô hoảng hốt của Mạc Kinh Hy. Nàng chỉ lạnh lùng hệt như đang cực kỳ mãn nguyện và mong chờ chiêm ngưỡng màn kịch sắp diễn tiếp theo.

Ngay trong lúc Mạc Kinh Hy còn đang bàng hoàng và kinh ngạc tột độ, hai gã đàn ông bên cạnh bắt đầu tiến lên. Bọn chúng dùng ánh mắt thèm thuồng đầy tham lam chằm chằm Mạc Kinh Hy đất lập tức giở trò.

Ninh Vương lạnh lùng lên tiếng: "Mạc Kinh Hy, tận hai vị khách với thủ đoạn cao minh thế , còn thêm Hạ Hầu nương t.ử mà ngươi hằng yêu thương bên cạnh chiêm ngưỡng để góp vui, bổn vương coi như cũng hề bạc đãi ngươi . Ngươi cứ tự mà từ từ tận hưởng cho thỏa thích ."

Dứt lời, y vén vạt áo bào thong dong cất bước rời khỏi ngục tối.

Huyết sắc mặt Mạc Kinh Hy nháy mắt phai còn một giọt, trợn trừng hai mắt nứt toạc cả khóe mi: "Ngài..."

Rất nhanh đó, trong phòng giam liền truyền đến tiếng giãy giụa kịch liệt cùng tiếng gào thét t.h.ả.m thiết đầy đau đớn của nam nhân.

Khi Ninh Vương bước khỏi ngục tối, y chỉ cảm thấy dường như vẫn còn vương thứ mùi nấm mốc ẩm ướt đầy u ám đó.

Y ngẩng đầu lên, chợt thấy phía xa xa trong bóng đêm đen kịt ló rạng một vệt đỏ rực tươi sáng, bắt đầu hắt một mảng ánh sáng vàng ươm rực rỡ.

Trời sắp sáng .

Y khẽ dừng bước, nheo nheo đôi mắt, cố gắng để đôi mắt đang hằn đầy tơ m.á.u của quen với luồng ánh sáng đột ngột .

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc y nhắm mắt , tất thảy những ký ức ngày cũ bỗng chốc tuôn trào ập đến hệt như một cơn sóng dữ. Nụ rạng rỡ như hoa của nàng, sự dịu dàng êm ái của nàng, cả sự ngây thơ kiều mị của nàng nữa.

Y ngửa cổ lên cao, ngẩn ngơ vệt sáng mờ ảo phía xa xăm. Có một khoảnh khắc mắt y tối sầm , chẳng thể phân định nổi là thực là mơ, trong cơn hoảng hốt, y bỗng ảo giác dường như tất cả chuyện chỉ là một giấc mộng hão huyền.

Đợi đến khi mộng tỉnh, nàng sẽ chống cằm, khóe môi ngậm ý y bằng dáng vẻ tinh nghịch và sinh động.

Y vung nắm đ.ấ.m , đập nát bộ thứ, thế nhưng phát hiện bản nên dồn sức .

Có hận ? Y hận đến c.h.ế.t sống .

Ngay từ lúc bắt đầu, nàng nuôi giấu rắp tâm khác, chỉ vì tiền mà nàng cam tâm tình nguyện bán rẻ xác và trinh tiết của để khác xuất giá!

Ninh Vương hồi tưởng đủ chuyện khi mới gặp nàng, cũng nhớ tới dáng vẻ tiêu sái của bản khoảnh khắc ôm lấy eo nàng phi xuống ngựa. Vũ Ninh Vương của ngày vốn là thiên chi kiêu tử, y từng ôm mỹ nhân do chính cưới về trong khí phách hiên ngang hăng hái phong phát, tự phụ cho rằng vạn vật thế gian đều thể dễ dàng y giẫm gót giày.

thực tế thì chứ...

Ninh Vương siết chặt nắm đấm, hai mắt nhắm nghiền , tự ép buộc bản nhớ quá khứ từng chút từng chút một.

Hóa nàng vẫn luôn ôm trong lòng sự nơm nớp lo sợ, lúc nào cũng rụt rè kinh hãi qua mỗi bước . Cái gọi là ánh mắt lưu chuyển, tỏa sáng rực rỡ mà y từng thấy, thể chỉ là sự dè dặt và cẩn trọng đến mức hệt như đang bước lớp băng mỏng của nàng mà thôi!

Nghĩ tới đây, móng tay của y gần như cắm ngập lòng bàn tay, thế nhưng ngay lúc y còn cảm thấy một chút đau đớn nào nữa.

Y rõ là nên, nhưng vẫn chẳng tài nào kiềm chế nổi dòng suy nghĩ cứ tiếp tục kéo dài lê thê, nghĩ đến cả cái đêm tân hôn động phòng hoa chúc của hai .

Bản y vốn ngạo mạn và vô tình, mang dáng vẻ cao cao tại thượng để ban phát cho nàng niềm vui thú cá nước vầy duyên. Y từng nghĩ đó là sự hạ chiếu cố, tưởng rằng y chỉ đang miễn cưỡng cho lệ, nghĩ rằng y đang ban cho một cô gái lấy chồng xa xứ sự thể diện mà cô nên , cứ đinh ninh rằng khác đang mòn mỏi mong mỏi sự sủng ái của . Thế nhưng, thực tế thì đối với nàng , đó cũng chỉ là một món tiền mà thôi.

Chỉ cần viên phòng cùng y, nàng lập tức ngay ba vạn lượng bạc!

Những lời giễu cợt đầy ác ý của Mạc Kinh Hy cứ văng vẳng lặp lặp bên tai y. Nó vang dội đến mức y thể hoài nghi rằng: Liệu ngay khoảnh khắc y đè lên nàng, xuyên thủng lớp màng mỏng manh , lúc y cứ tự đắc cho rằng bản đang chiếm hữu một phụ nữ với khí thế hừng hực như cầu vồng, thì tâm trí nàng kỳ thực bay xa đến tận chân trời, chỉ một lòng tơ tưởng tới ngân phiếu tiếp theo !

Nỗi đau hệt như rễ cây, đan xen chằng chịt và bám sâu cắm rễ tận cùng trái tim y. Mỗi một nhịp thở nhẹ nhàng trôi qua đều kèm với những cơn đau đớn xé nát cõi lòng, cuốn theo đó còn sự nhục nhã ê chề như nhấn chìm y.

Sự kiêu hãnh nuôi dưỡng suốt hăm bốn năm ròng rã nay ném mạnh xuống đất vỡ nát. Y chật vật c.h.ế.t trân tại chỗ, bàng hoàng đây bản sẽ về .

Đột nhiên, y chỉ cảm thấy cổ họng dâng lên một mùi tanh ngọt, đó liền nhận thứ gì đó đang rỉ từ trong miệng .

Y đưa tay lên quệt nhẹ một cái, cụp mắt xuống .

Mặt trời ló rạng, ánh sáng chói chang rực rỡ, chiếu ánh đỏ rực như lửa lên những ngón tay của y.

Y thấy đầu ngón tay vấy một vệt đỏ tươi, khiến kinh hồn bạt vía.

Đó chính là m.á.u của y.

Y trừng mắt vệt m.á.u đỏ chót đang rỉ , sát khí âm u và hung bạo cũng dần dần tích tụ nơi đáy mắt.

Nếu như y rơi xuống địa ngục, thì y sẽ bắt tất cả chôn cùng.

Hạ Hầu Kiến Tuyết, La ma ma, Mạc Kinh Hy, Hạ Hầu Chỉ Lan, và cả bộ của Hạ Hầu gia nữa!

Đương nhiên, trong đó cũng bao gồm cả nàng!

Y nhất định sẽ tìm nàng, sẽ lôi kéo nàng cùng bước xuống tầng địa ngục A Tỳ tăm tối !

Sau nguyên một đêm bận rộn sấp ngửa, cuối cùng Thanh Cát cũng cơ hội nghỉ ngơi.

Do đêm nay trong ngoài Ninh Vương phủ gần như canh gác nghiêm ngặt hệt như tường đồng vách sắt, Thanh Cát về viện t.ử của cũng . Nàng đành vòng về hậu viện của ám vệ - nơi ngày từng sống, may mắn căn phòng vẫn còn đó.

Hôm nay xảy quá nhiều chuyện, đến mức bây giờ trong đầu nàng chỉ là một mớ hỗn độn rối bời.

Nàng vội vàng tắm rửa qua loa, đó liền trèo lên giường nghỉ.

Sau khi ngả lưng xuống giường, nhiều sự việc cứ hiện lên chớp nhoáng xẹt qua trong đầu, thế nhưng nàng cũng chẳng còn tâm trí mà bận tâm nữa. Nàng chỉ nhắm nghiền mắt , liều mạng tự ép bản quên hết .

Cuối cùng cũng thể chợp mắt một lát, nàng ngủ một giấc thật ngon mới .

Ngờ đúng lúc , đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng bước chân vang vọng.

Nơi đây vốn dĩ là khu viện dành cho các ám vệ sinh sống, tiếng bước chân vang lên cũng chẳng gì kỳ lạ. Thế nhưng, theo lệ thường, các ám vệ lúc nào cũng hành xử kín đáo, tuyệt đối sẽ phô trương như thế, thông thường họ sẽ di chuyển nhẹ nhàng đến mức để chút dấu vết tồn tại nào cả.

Kẻ thể như thế, còn đường hoàng ngang nhiên bước hậu viện của ám vệ, thông thường chỉ ...

Cận thị của Ninh Vương hoặc do Diệp Mẫn phái tới. Nếu quả thật là , ắt hẳn là mật lệnh quan trọng gì đó cần truyền đạt.

Vào đúng thời điểm nhạy cảm , Thanh Cát tất nhiên dám lơ là cảnh giác. Nàng nghiêng tai chăm chú lắng , ngờ phát hiện tiếng bước chân dường như đang hướng thẳng về phía phòng của .

Toàn Thanh Cát khẽ căng cứng , nàng nín thở, cẩn thận vểnh tai lắng động tĩnh.

Qủa nhiên, nọ tiến đến dừng ngay cửa phòng Thanh Cát cất giọng thông báo: "Chủ nhân lệnh, truyền gọi Thanh Cát mang Tam Thập Tam thuộc chữ Minh lập tức đến Tùng Minh Uyển."

Thanh Cát vội vàng đáp lời: "Rõ."

Thế nhưng sâu thẳm trong thâm tâm nàng vẫn khỏi nảy sinh nghi ngờ. Trong cái thời khắc , tự dưng đầu đuôi đột ngột triệu tập tới đó, lẽ nào là y dấy lên sự hoài nghi gì ?

Nàng cố gắng nhớ bộ những chuyện xảy ban ngày, liệu hành động đột ngột đuổi theo của bản khiến y sinh lòng cảnh giác chăng?

tình thế hiện tại cho phép Thanh Cát do dự thêm nữa. Nàng chỉ thể nhanh chóng trở dậy, chuẩn đến Tùng Minh Uyển diện kiến Ninh Vương.

Dọc theo đường , Thanh Cát lẳng lặng bám gót tên cận vệ của Ninh Vương trong vương phủ, nhưng trong lòng ngừng suy đoán về động thái bất ngờ của y.

Giả sử chuyện gì hệ trọng khẩn cấp, y nên triệu kiến đáng lý là Diệp Mẫn, hoặc cùng lắm là Ôn Chính Khanh, đằng nào cũng tuyệt đối đến lượt nàng.

Trừ phi y đơn độc tìm gặp riêng nàng.

Ninh Vương tìm nàng rốt cuộc là chuyện gì?

Nếu quả thật y bắt đầu sinh nghi, nàng nên đối phó thế nào đây?

Thanh Cát cứ mang theo một bụng đầy tâm sự rối rắm như mà bước chân Tùng Minh Uyển. Ngờ mới bước , nàng tình cờ chạm mặt Vãn Chiếu ngay lối .

Bên cạnh Vãn Chiếu lúc cũng một tên tín của Ninh Vương dẫn đường.

Ánh mắt hai chạm , cả hai đều chút hoài nghi và bối rối, nhất thời hiểu mô tê gì.

hiện giờ cả hai đặt chân địa phận Tùng Minh Uyển , nào ai dám hó hé tiếng nào, đành c.ắ.n răng tiếp tục về phía .

Có điều, khi bước hậu viện, nàng phát hiện phía trong thị vệ đông nghịt, ngoài còn mấy ma ma đang theo bồi vài con gái bước đó. Những cô nương ai nấy đều sở hữu dáng vẻ thướt tha mảnh mai, nhan sắc diễm lệ đến mức khó tả.

Nàng ngạc nhiên nhướng mày.

Thế ý gì?

Vãn Chiếu bên cạnh cũng lấy ngạc nhiên, nàng kín đáo ném cho Thanh Cát một ánh mắt trao đổi.

Ninh Vương chân mới lệnh c.h.é.m g.i.ế.c Vương phi nương tay, chân lập tức rước về một mớ mỹ nữ thế ư? Lẽ nào y nghĩ thông suốt , từ nay về đắm chìm tửu sắc để sống những ngày tháng hoang dâm vô độ ?

Cơ mà nếu thực sự là như ... tại y nhọc công triệu kiến cả những nữ ám vệ như các nàng cơ chứ? Con thỏ khôn ngoan còn chẳng thèm gặm cỏ gần hang mà.

Thanh Cát cũng cảm thấy vô cùng nghi hoặc, nhưng nàng tốn thời gian suy đoán linh tinh thêm nữa.

Ngay lúc hai tiến sâu hậu viện, liền bắt gặp cảnh tượng đông đảo nữ nhân sự giám sát của ma ma đang xếp hàng chờ đợi trong im lặng. Phía bên trong một vị lão ma ma đang túc trực, thỉnh thoảng cất tiếng gọi tên những ở bên ngoài.

Còn Ninh Vương thì đang ở ngay bên trong gian phòng .

Sau khi mấy cô gái đó bước trong, Thanh Cát lờ mờ thấy tiếng quần áo cọ xát sột soạt, vẻ như cô nương nọ đang cởi đồ. Tiếp theo, Ninh Vương tựa hồ động tác gì đó, cùng, con gái lầm lũi .

Tiếp nối đó khác bước ...

Thanh Cát và Vãn Chiếu , sự hoài nghi trong lòng ngày càng dâng cao mãnh liệt.

Thế là cái trò gì đây, tuyển tú nữ ? Vậy mà y dám tuyển tú lên cả những nữ ám vệ và nữ thị vệ như các nàng ư?!

Hắn tâm trạng rảnh rỗi thế ? Cơ khát đến mức đói ăn vụng túng càn luôn ??

Giữa lúc cả hai còn đang bàng hoàng, mắt Vãn Chiếu đột nhiên sáng rực lên. Nàng dùng khẩu hình miệng nhỏ: "Nếu y mà ý, sẽ khách sáo , chừng cơ may leo lên giường của y cũng nên."

Thanh Cát mặt biến sắc, dùng khẩu hình miệng đáp trả: "Tùy ngươi."

Vậy là Vãn Chiếu bắt đầu tỏ hào hứng thử sức. Nhắc đến chuyện câu dẫn đàn ông, nàng là một tay lão luyện! Là Ninh Vương đấy, là chủ nhân cao quý cơ mà!

Tuy rằng chủ nhân còn đồng t.ử nữa, nhưng xài qua tay cũng , nàng chê bai!

Thanh Cát tập trung quan sát những con gái quanh . Rất nhanh nàng phát hiện , lẫn lộn trong đám ngoài các nữ ám vệ và nữ thị vệ của vương phủ, còn vài nha bình thường, thậm chí là cả những cô gái do ngoài đem tới, kỹ nữ thanh lâu, cũng vài cô nương con nhà bình dân. Thân phận của bọn họ quả thực vô cùng phức tạp.

Điều càng khiến cho hoang mang tột độ.

Nếu như triệu kiến đám ám vệ và thị vệ như các nàng là vì Ninh Vương bắt đầu sinh nghi với những cô nương võ công trong phủ, thì sự xuất hiện của bọn kỹ nữ và dân thường hợp lý. Dù Ninh Vương lục tung khắp nơi để tìm Vương phi chăng nữa, y cũng thể nào tìm đến mấy chốn lầu xanh phường kỹ nữ .

Đang mải mê suy ngẫm thì cũng tới lượt Vãn Chiếu. Nàng xoa xoa hai tay, ánh mắt sáng rực, hất cằm hiệu cho Thanh Cát một cái hăm hở tự tin bước trong.

Thanh Cát kiên nhẫn đợi, vểnh tai ngóng động tĩnh bên trong. vẻ như chẳng gì đặc biệt xảy cả, tiếng sột soạt của y phục cọ vẫn đều đặn vang lên.

Lát , Vãn Chiếu bước . Khuôn mặt nàng tràn ngập vẻ thất vọng tràn trề, nghiến răng ken két, dáng vẻ cực kỳ ảo não và suy sụp.

Thanh Cát tò mò nàng , nhưng Vãn Chiếu bày vẻ lười giải thích, chỉ dùng ánh mắt hiệu cho nàng : Ngươi cứ đó khắc rõ.

lúc , từ bên trong vang lên tiếng gọi truyền Thanh Cát hầu.

Thanh Cát chậm rãi bước theo vị ma ma nọ tiến gian phòng. Những lớp màn trướng xung quanh buông thõng, nến bạc cháy lập lòe khiến cho ánh sáng trong phòng trở nên lờ mờ và u ám.

Còn Ninh Vương thì đang chễm chệ phía tấm màn rủ, thấy rõ bóng dáng y.

Thanh Cát còn đang bán tín bán nghi, vị ma ma nọ lệnh bắt nàng yên một chỗ, nhúc nhích.

Thanh Cát nín thở, bất động.

Một lát , từ đằng lớp màn mỏng vươn một đôi tay. Đôi tay thon dài mà rắn rỏi, từng khớp xương hằn rõ mồn một, những chiếc móng tay đều cắt tỉa sạch sẽ và vô cùng mắt.

Đây rành rành chính là tay của Ninh Vương!

Trong khoảnh khắc , Thanh Cát lập tức bừng tỉnh đại ngộ.

Nàng từ từ nhắm mắt , thả lỏng bộ cơ thể.

Bàn tay thon dài và mạnh mẽ của Ninh Vương phần thô cứng khi chạm vòng eo của Thanh Cát. Sau khi dò xét một lúc, y thậm chí còn nắn bóp vài cái, giống như đang cố gắng cảm nhận điều gì đó.

Thanh Cát mím chặt môi, tự nhủ tuyệt đối để lộ bất cứ thở bất thường nào.

Bởi lẽ chỉ cần y phát hiện điểm kỳ lạ nàng, y sẽ lập tức nhổ củ cải lôi cả bùn, dễ dàng lột trần sự thật và nghi ngờ thẳng lên đầu nàng ngay lập tức.

 

Loading...