Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 89: Hắn sắp vỡ vụn rồi

Cập nhật lúc: 2026-08-14 05:20:42
Lượt xem: 546

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thanh Cát hiểu rõ, mạng sống của lúc chỉ phụ thuộc một ý niệm của Ninh Vương mà thôi.

Hiện giờ đang trong cơn thịnh nộ, nếu nhận nàng, chắc thực sự tay g.i.ế.c c.h.ế.t, nhưng tuyệt đối sẽ dễ dàng buông tha.

Nàng ngàn vạn thể để nảy sinh bất kỳ sự nghi ngờ nào.

Nàng thả lỏng cơ thể, nhắm mắt nín thở, cố gắng ép bản nghĩ ngợi lung tung nữa.

May mắn là hồi còn gả vương phủ, nàng từng đặc biệt bảo dưỡng da dẻ, nên trạng thái làn da khi đó vốn khác hẳn ngày thường, phần mềm mại hơn.

Sau chặng đường bôn ba tới Tây Uyên, trải qua bao gian khổ, vòng eo nàng trở nên săn chắc mạnh mẽ hơn. Sự mềm mại ban đầu nay hóa thành một lớp cơ mỏng, cảm giác khi chạm tự nhiên sẽ khác .

Cách một lớp vải mỏng manh, nàng cảm nhận đầu ngón tay của đàn ông đang mơn trớn một cách tỉ mỉ.

Nàng điều chỉnh nhịp thở, tự nhủ phớt lờ cảm giác quen thuộc xa lạ .

Thế nhưng những ngón tay cứ nấn ná vuốt ve mãi, khiến nàng thế mà nảy sinh chút cảm giác tê dại mờ nhạt.

Nàng c.ắ.n môi điều chỉnh thở, ép coi đôi bàn tay như một thanh đao, một cây cung. Nhờ mà cảm giác khác lạ ban đầu dần tan biến, tâm trí nàng cũng trở vẻ bình lặng.

lúc , ngón tay của đàn ông dường như đang thăm dò trượt lên .

Trong lòng Thanh Cát khựng , cơ thể vô thức cứng đờ.

Người đàn ông dường như nhận sự bài xích của nàng nên đầu ngón tay khựng , đó liền rời .

Tuy nhiên trái tim Thanh Cát vẫn hề buông lỏng mà cứ thót lên tận cổ.

Hắn... tại chạm lên ? Chẳng lẽ nhận điều gì ?

Ngay khi Thanh Cát đang im lặng chịu đựng sự giày vò và chờ đợi, một giọng trầm thấp bỗng truyền tai: "Tên gì?"

Là Ninh Vương đang hỏi.

Thanh Cát dùng chất giọng bình thản mà cung kính đáp: "Thuộc hạ là Thanh Cát."

Ninh Vương rõ ràng chút bất ngờ.

Hắn trầm mặc một lát mới hỏi: "Chỗ của ngươi từng thương ?"

Dòng suy nghĩ của Thanh Cát ngưng trệ trong giây lát, lập tức hiểu .

Nhớ lúc cây gậy bạc của Diệp Mẫn đ.á.n.h tới, nàng thương ở xương ức, khi tắm rửa kỹ sẽ thấy biến dạng, còn giống như đây nữa. Hiện tại Ninh Vương chạm vị trí n.g.ự.c eo của nàng, chắc hẳn cảm nhận chút dị thường trong đó.

Kẻ tập võ đương nhiên sẽ nắm rõ kết cấu xương cốt của con như lòng bàn tay.

nàng cung kính đáp lời: "Vâng."

Ninh Vương hỏi: "Là vết thương gặp khi đến Tây Uyên ?"

Thanh Cát tiếp tục đáp: "Vâng."

Nàng xong câu , cảm xúc của dường như chút khác thường.

Sau một thoáng im lặng, Ninh Vương lên tiếng: "Lui xuống ."

Hắn dứt lời, ma ma cạnh liền dẫn Thanh Cát ngoài.

Tiếp theo đó là khác tiến .

Trên đường trở về, Thanh Cát nhanh chóng phân tích chuyện hôm nay, nhanh hiểu ngọn ngành.

Hành động của vì nghi ngờ vương phi đang giấu mặt trong vương phủ, mà là thông qua xúc cảm từ vòng eo của những cô gái khác để phán đoán, phân tích phận cũng như lai lịch đây của vị vương phi giả mạo .

Mặc dù phận tôn quý, nhưng thực từng tiếp xúc với bao nhiêu nữ nhân, càng cơ hội chạm eo phụ nữ để xúc cảm cơ thể họ rốt cuộc .

Bởi vì ấn tượng của về vòng eo của vương phi quá đỗi sâu sắc, thế nên mới cần tiếp xúc với những cô gái phận và cảnh khác , từ đó kiểm chứng phán đoán của ...

Còn về lý do tại tìm những phận như thế , thể từ những lời khai của Mạc Kinh Hy, bắt đầu suy luận về gốc gác của nàng. Từ luyện võ, kẻ hạ cửu lưu, cho đến kỹ nữ ở Giáo Phường Tư, đó là tất cả những gì thể nghĩ .

Suy cho cùng, một con gái thể dễ dàng bán rẻ xác để gả thì vốn dĩ chẳng thể mang phận cao quý gì cho cam.

Ninh Vương dùng nhục hình bức cung Mạc Kinh Hy, mà Mạc Kinh Hy hẳn là buông nhiều lời lăng mạ nàng. Nhiều chuyện qua miệng gã truyền đến tai Ninh Vương, chắc chắn sẽ vô cùng chướng tai gai mắt.

Một đàn bà phận thấp hèn, bán rẻ bản , hám lợi quên nghĩa, một kẻ mù chữ thô tục... đó vốn là loại đây Ninh Vương thậm chí chẳng thèm lấy một cái, cơ hội chạm mặt.

Còn bây giờ, buộc chấp nhận sự thật rằng vị vương phi từng sớm tối kề cận bên chẳng là thiên kim tiểu thư cao quý của thế gia môn phiệt, cũng chẳng là một thục nữ phong nhã cầm kỳ thi họa tinh thông.

Nhớ năm xưa con gái lấy sắc quyến rũ, còn khinh khỉnh thèm đếm xỉa vì cho rằng đối phương xứng với , mà nay rước về một vương phi phận thua xa nọ.

Thanh Cát nhớ đến ngày hôm chiếc thuyền hoa bên bờ hồ Lệ Trạch, hai cùng gảy cổ cầm, bàn luận âm luật. Hắn đàn một khúc nhạc, nàng mà rơi lệ, để từ đó coi nàng như tri kỷ.

Hiện tại chắc hẳn nhận , tất cả những chuyện đó đều là giả dối.

Hắn bắt đầu khinh bỉ, coi thường, coi sự qua là một nỗi nhục nhã thèm nhắc tới, hận thể quên sạch sành sanh.

Nghĩ tới đây, bước chân của Thanh Cát bất giác khựng .

Nàng cảm nhận một cách chậm rãi mà rõ ràng rằng, trong lòng dường như một sợi tơ đang vô hình giằng xé, đau đớn, chua xót.

Hóa nàng vẫn luôn bận tâm.

Những mảnh vụn ký ức nhỏ bé , đối với nàng thỉnh thoảng nhớ vẫn thấy vui vẻ, thế nhưng bắt đầu căm ghét mất .

Nàng là kẻ gieo gió gặt bão, điều nàng rõ hơn ai hết, nhưng khi sự việc đến bước đường , trong thâm tâm nàng rốt cuộc vẫn thấy khó chịu vô cùng.

Nàng sững ở đó đón gió lạnh thật lâu, cuối cùng đành tự nở một nụ khổ.

Thực nàng sớm dự đoán , tình yêu nồng đậm tận đáy lòng từng qua , suy cho cùng cũng sẽ sự nhục nhã và nỗi hận thù nhấn chìm. Thậm chí còn tránh né kịp, cả đời bao giờ nhớ nữa.

Mọi chuyện chỉ đang diễn đúng như dự đoán của nàng thôi, gì mà thể chấp nhận chứ.

Chiều tối hôm đó, Ninh Vương với khuôn mặt vô cảm bước nhà giam lòng đất.

Mạc Kinh Hy khi chịu đủ cực hình, tâm trí trở nên hoảng loạn, gã nhiều tìm cách tự sát nhưng dĩ nhiên Ninh Vương để cho gã c.h.ế.t dễ dàng như .

Hạ Hầu Kiến Tuyết, La ma ma, Mạc Kinh Hy, tất cả bọn họ đều sống. Sống để chịu đựng sự hành hạ, sống để nhớ chuyện về nàng, kể cho hết tới khác.

Hắn thích những chuyện đó.

Trên đời thể với về nàng chỉ đếm đầu ngón tay, trân trọng.

Thế là sải bước, đến phòng giam của Hạ Hầu Kiến Tuyết.

Hạ Hầu Kiến Tuyết lúc xõa tung mái tóc đen rũ rượi, che khuất vết xăm mặt. Ả đang cúi gằm đầu nắm một miếng bánh gạo lứt vỡ vụn, ăn ngấu nghiến như hổ đói.

ngay khi thấy Ninh Vương, đôi mắt Hạ Hầu Kiến Tuyết bỗng chốc sáng rực lên.

Ả nắm chặt lấy thanh sắt nhà giam, gào lên: "Tạ Cửu Thiều, đứa bé , con của ?"

Ninh Vương ả bằng vẻ mặt chút phản ứng.

Hạ Hầu Kiến Tuyết tiếp tục bức vấn: "Ngươi gì con của ?"

Ninh Vương nhếch môi: "G.i.ế.c ."

Nét mặt Hạ Hầu Kiến Tuyết căng thẳng. Ả Ninh Vương triệu tập ngự y và ngỗ tác đến để phân biệt hai đứa trẻ, cũng cuối cùng vẫn nhận định đứa bé trong vương phủ chính là con của .

Thế nhưng trong thâm tâm ả rốt cuộc vẫn hoảng loạn, rõ ràng lúc đó tráo đổi đứa bé , tại Ninh Vương hiểu lầm như ?

Ninh Vương hờ hững buông lời: "Bổn vương loại ngu xuẩn như ngươi rốt cuộc đang giở trò gì, thế mà dám bịa chuyện tráo đổi con. Ngươi nghĩ bổn vương sẽ tin ngươi ?"

Nghe câu , Hạ Hầu Kiến Tuyết chợt nhận điều mà nay ả vẫn lờ mờ đoán , vốn dĩ hề tin lời ả ...

Hay là do đứa bé bên ngoài trụ nữa, nên trong tiềm thức tin?

mặc kệ là vì lý do gì, tóm con của ả giữ vương phủ ...

lúc , Ninh Vương lạnh lùng tiếp: "Một đứa bé gầy gò ốm yếu như , bổn vương dứt khoát ném nó xuống vực sâu , giờ e là sói tha mất."

Khi những lời , chằm chằm Hạ Hầu Kiến Tuyết.

Ánh nến leo lét hắt mắt ả, liền thấy trong đôi mắt chứa đựng sự tàn độc, ác ý lạnh lẽo, cùng với một tia đắc ý vì âm mưu thực hiện trót lọt.

Rõ ràng ả lầm tưởng đứa trẻ ném c.h.ế.t chính là tiểu thế t.ử thật sự, và cho rằng con trai thế mạng thành công mà sống sót.

là một Hạ Hầu Kiến Tuyết ngu ngốc hết t.h.u.ố.c chữa.

May mắn , gả cho là hạng đàn bà như .

Vương phi của vô cùng gian xảo xảo quyệt, nhưng nàng thông minh, võ nghệ của nàng cao cường, chỉ nàng tính kế khác chứ kẻ nào lừa nàng.

Ninh Vương rủ mắt xuống, cẩn thận nhớ vương phi của , một vương phi khác xa so với .

Người phụ nữ cầm đao dài đụng độ với Thanh Cát ngày hôm đó là nàng, hiện tượng quỷ ám khi La ma ma định tráo đổi đứa bé cũng là do nàng , m.a.n.g t.h.a.i sắp sinh mà vẫn cò kè mặc cả với cũng chính là nàng.

Nàng xuất quỷ nhập thần, võ nghệ xuất chúng, nhưng vì tiền tài mà bán bản .

Nàng qua mặt Hạ Hầu Kiến Tuyết và La ma ma, tương kế tựu kế để tráo đổi con.

Nghĩ tới đây, tâm trí Ninh Vương chợt hoảng hốt, trong lòng mờ mịt khó hiểu.

Nếu võ nghệ cao cường đến thế, tại nàng xuất hiện? Hắn vì nàng thứ thể, chỉ cần nàng về, sẽ dàn xếp thỏa chuyện, bọn họ vẫn sẽ giống như , một nhà mãi mãi ở bên .

Hắn thể đưa bạc cho nàng, mười vạn, hai mươi vạn, ba mươi vạn đều . Bao nhiêu vàng bạc trong Ninh vương phủ chẳng đều là của nàng .

Hắn đủ giàu , đủ tuấn tú, còn điểm nào đủ ?

Tại nàng trở ?

Nàng bảo vệ con, tráo đổi con , chẳng lẽ nàng đứa trẻ lúc đang gặp nguy hiểm ?

Hay là , nàng thấu tất cả ?

Không... thể nào.

Ninh Vương nhíu chặt mày trong sự đau khổ và tê dại, tự nhủ lòng đừng nghĩ ngợi thêm nữa.

Hắn hận thể quỳ rạp xuống mặt nàng cầu xin nàng về, hận thể g.i.ế.c quách nàng để chuyện kết thúc.

Hạ Hầu Kiến Tuyết bên cạnh nãy giờ vẫn luôn quan sát .

Trước đây ả luôn cảm thấy Ninh Vương là cao thể với, sâu thể lường, nhưng lúc ả bỗng nhận , đàn ông cũng chỉ là xác phàm nhân, cũng điểm yếu chí mạng của riêng .

Ý nghĩ khiến ả chút phấn khích, ả cũng chợt hiểu sự hưng phấn của Mạc Kinh Hy khi cố ý đ.â.m chọc nỗi đau của .

Phải , một đàn ông dường như luôn khống chế thứ, lúc nào cũng thong dong bình thản chịu đựng đau đớn, giày vò khổ sở, thật sự quá mức thống khoái!

Như mới thú vị chứ!

Thế là Hạ Hầu Kiến Tuyết nở một nụ trào phúng: "Điện hạ, chợt nhớ một chuyện liên quan đến vương phi nhà ngài, ngài ?"

Ninh Vương chậm rãi nâng mắt sang.

Hắn rõ ác ý trong lời của Hạ Hầu Kiến Tuyết, ả đang cố tình khó chịu.

vẫn .

Dù là bất cứ chuyện gì, xa, chỉ cần là về nàng, đều nhiều hơn nữa.

Cho dù bọn chúng bịa đặt bừa cũng , tự thể phân biệt .

rốt cuộc cũng cất giọng khàn khàn: "Nói."

Đáy mắt Hạ Hầu Kiến Tuyết hiện lên nụ tàn nhẫn và bỉ ổi: "Trước khi thành phu thê với ả, điện hạ sợ là từng qua với phụ nữ nào ?"

Ninh Vương mặt đổi sắc ả.

Hạ Hầu Kiến Tuyết tiếp tục: "Ta đoán đêm động phòng hôm đó, ngài là đầu tiên."

Sắc mặt Ninh Vương vẫn dửng dưng.

Hạ Hầu Kiến Tuyết độc địa thốt : "Ngài vốn chẳng chút kinh nghiệm nào, , căn bản là hề bản lĩnh, bởi vì ngài mới chốc lát nhịn nổi mà tuôn trào ."

Ả đột nhiên phá lên, ngửa cổ ha hả.

Vết xăm kỳ dị mà hoa lệ mặt phối hợp cùng tiếng cợt nhả ngông cuồng, ả lớn tiếng châm chọc: "Ta thấy Mạc Kinh Hy còn mạnh hơn ngài, bất cứ gã đàn ông nào cũng mạnh hơn ngài! Hóa đường đường là Ninh Vương mà là loại mã vỏ thùng rỗng, đêm động phòng ngài thế mà trụ nổi một tuần !"

Những lời thô tục nếu là ngày cạy miệng ả cũng thốt , nhưng giờ đây ả thể tùy tiện thóa mạ.

Ả chính là sỉ nhục , bắt chịu thống khổ!

Ninh Vương đương nhiên thấu tâm tư của Hạ Hầu Kiến Tuyết, chẳng hề bất kỳ phản ứng nào, thậm chí ngay cả tức giận cũng .

Hắn chỉ để cho nỗi nhục nhã cùng cực và sự đau đớn giày vò chạy dọc trong tâm trí hết tới khác, ép bản cảm nhận sâu sắc nhất nỗi thống khổ và sỉ nhục .

đáng đời.

Vừa nãy thế mà vẫn còn ôm một tia hy vọng với nàng, giờ nghĩ , đúng là đáng chà đạp, sỉ nhục.

Nàng mà ngay cả loại chuyện riêng tư cũng đem kể cho Hạ Hầu Kiến Tuyết!!

Chuyện như mà cũng cho kẻ khác !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-89-han-sap-vo-vun-roi.html.]

Cái đồ lừa gạt đáng lăng trì băm vằm ! Nàng rốt cuộc kể lể những gì với ngoài !

Hạ Hầu Kiến Tuyết đắc ý dáng vẻ của Ninh Vương, tiếp tục , đến vô cùng sảng khoái.

Nhất thời ả nhớ đến nỗi nhục nhã mà Mạc Kinh Hy chịu đựng, thế là tiếng vang lên.

Nhìn thấy sự đau khổ của bọn họ, ả thật sự quá đỗi thích thú.

Ả hận thể để cho tất cả thế gian đều xui xẻo tột độ, đều chìm ngập trong đau khổ, vĩnh viễn ngóc đầu lên mới !

Trong hồi lâu im lặng, Ninh Vương chậm rãi nuốt xuống nỗi đau xé ruột xé gan như lăng trì, cưỡng ép đè nén sự phẫn nộ cùng oán hận cam lòng.

Sau đó mới nâng mắt lên, lẳng lặng Hạ Hầu Kiến Tuyết.

Dưới đáy mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo tàn độc: "Ta ném con của ngươi xuống vách núi cho sói ăn thịt, ngươi bận tâm chút nào ?"

Hạ Hầu Kiến Tuyết cực kỳ đắc ý, nhưng ả vẫn cố tình đáp: "Ta đau buồn chứ, đương nhiên là đau buồn. đau buồn thì gì, đó chính là mệnh của nó, chẳng nó đáng như ? Đó là mệnh của nó!"

trong thâm tâm ả đang gào thét sung sướng: Mệnh của Ninh Vương, mệnh của hoàng gia, mệnh của Vương Tam! Hắn tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t đứa con ruột của , hầu hạ nuôi con cho kẻ khác!

Ninh Vương dáng vẻ đắc ý của Hạ Hầu Kiến Tuyết, nhếch môi đầy trào phúng xoay rời khỏi địa lao.

Kiếp nếu tìm nàng, thì cũng đừng hòng kẻ nào sống yên .

Từng đứa một đều sống, sống cho thật , sẽ một ngày, chiêm ngưỡng sự thống khổ khi hy vọng của nàng tan vỡ, khiến nàng tuyệt vọng, hối hận, đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân, đau đớn tột cùng.

Trong lòng suy tính như , nhưng như một cái xác hồn bước về hậu viện, tê dại tắm rửa qua loa, đó mới thăm tiểu thế t.ử của .

Vì nhiều nguyên do, tiểu thế t.ử hiện tại đang đặt ở một tiểu viện mấy nổi bật, đồng thời vài cận vệ túc trực bảo vệ ngày đêm. Khi bước hậu viện, đám thị vệ nhận lệnh mới tạm thời lui xuống ẩn nấp.

Hắn thẫn thờ trong phòng, vén rèm trướng lên, liền thấy tiểu thế t.ử lúc đang nhắm nghiền mắt ngáy khò khò, ngủ một cách bình yên tĩnh lặng.

Một đứa trẻ ngây thơ nhỏ bé như đương nhiên sẽ thể , chỉ trong một ngày một đêm qua, cả vùng Vũ Ninh náo loạn đến nghiêng trời lệch đất. Còn trái tim phụ vương nó thì như vượt qua sóng to gió lớn, hung hăng chà đạp sỉ nhục bùn lầy.

Nghĩ đến đây, mệt mỏi rã rời nở một nụ khổ, đó thò tay lớp chăn gấm, sờ thấy bàn chân nhỏ xíu liền vén chăn lên, nâng bàn chân lên xem.

Bàn chân của đứa trẻ mềm mại và non nớt đến mức khiến vô thức giảm nhẹ lực tay xuống.

Mà ở ngay giữa hai kẽ ngón chân nhỏ xíu , một vết xăm nhỏ, là một dấu ấn hình hoa mai.

Sau khi ngự y tiến hành nhiều bước kiểm tra, xác nhận đây là vết bớt bẩm sinh của tiểu thế tử, mà là do cố tình xăm lên, hơn nữa thời gian thực hiện chỉ lân la trong vòng một tháng trở đây.

Ngón cái của Ninh Vương nhẹ nhàng tách các ngón chân của đứa nhỏ , làn da ở đây đặc biệt mỏng manh mịn màng, lớp da mỏng dính ánh lên sắc hồng ửng. Khi đầu ngón tay chút chai sạn của vuốt ve qua, vì sợ rách làn da mỏng manh nên bắt buộc nới lỏng sức lực.

Thế nhưng, chính tại nơi nhạy cảm yếu ớt nhường , châm kim xăm dấu.

Trong thứ ánh sáng lờ mờ, đôi mắt sâu thẳm vằn vện tơ m.á.u của Ninh Vương gắt gao dán chặt dấu ấn tối màu . Trong đầu kiềm chế mà suy đoán, đoán xem tâm trạng của nàng khi xăm dấu ấn là gì, đoán xem nàng nhẫn tâm là che chở bảo bọc, đoán xem đáy lòng nàng liệu còn sót một tia mềm lòng nào .

Hắn rốt cuộc nàng đối xử với và đứa bé mấy phần chân tâm!

Đột nhiên, tiểu thế t.ử dường như cảm thấy khó chịu, bé con vùng vẫy đôi chân nhỏ để phản nghị. Ninh Vương đang lúc xuất thần nên tay buông lỏng, vuột mất cái chân nhỏ .

Hắn chút ủ rũ cầm lấy chăn gấm, cẩn thận đắp , ém chặt góc chăn cho đứa bé.

Trẻ con ngủ vốn hề ngoan ngoãn, bàn chân lúc nào cũng thích đạp thò ngoài.

Sau khi ém kỹ chăn, mới xuống , cúi đầu ngắm nghía khuôn mặt ngủ say ngọt ngào của đứa nhỏ.

Đứa bé thực sự quá giống nàng, từ lông mày, đôi mắt, cái mũi đến chiếc miệng, chỗ nào là giống.

Hắn đăm đăm hồi lâu, rốt cuộc mới nghẹn ngào cất tiếng: "Con nàng tàn nhẫn đến mức nào , nàng lừa gạt phụ vương, ngay từ đầu lừa gạt phụ vương , rốt cuộc nàng coi là cái gì cơ chứ..."

Sự việc đến nước , cuối cùng cũng nhớ , ngay cả khi hai mặn nồng ân ái nhất, lúc nghi ngờ những lời đồn đại đây giữa nàng và Hạ Hầu Chỉ Lan, nàng thề thốt với , lấy danh nghĩa của Hạ Hầu Kiến Tuyết mà thề.

Ánh mắt chân thành tha thiết đến thế, như thể nàng yêu đến mức thể sinh tử, nhảy nước sôi lửa bỏng, nhưng thực tế thì , mở miệng liền "Ta, Hạ Hầu Kiến Tuyết"!

Nàng là Hạ Hầu Kiến Tuyết ? Nàng !

Tất cả đều là giả dối!!

Thế nhưng đúng lúc giả tình giả ý diễn kịch, u mê tin là thật.

Bên bờ tường cung điện, chiếc xe lăn, ôm lấy vòng eo vương phi của với dáng vẻ ung dung nhàn nhã, thong dong ép hỏi, bắt nàng cho một lời giải thích.

Còn lúc chập tối, khi Diệp Mẫn bẩm báo những lời về vương phi, chỉ một mực đinh ninh rằng nàng yêu sâu đậm lắm. Hắn ôm theo trái tim đập thình thịch liên hồi, mang theo sự bẽn lẽn và kỳ vọng của thiếu niên đầu yêu, phóng ngựa phi nước đại con phố vắng .

Ninh Vương đau khổ nhắm nghiền mắt .

Cho đến tận ngày hôm nay, vẫn nhớ như in sự ngọt ngào và niềm vui sướng dâng tràn đầu quả tim lúc đó. Hắn cứ như một gã thiếu niên ngây ngô trải sự đời, cuống quýt lao đến một giấc mộng hoan lạc tình ý .

Kết quả thì chứ, hương thơm thầm kín thoang thoảng, tình ý triền miên dạt dào, nàng với bao nhiêu lời âu yếm ướt át, còn thề non hẹn biển sẽ sống c.h.ế.t .

Khoảnh khắc , thực sự moi t.i.m móc phổi trao cho nàng, cứ ngỡ rằng từ nay trở kề cận sẽ mãi là nàng, dù là kiếp kiếp đều sẽ gắt gao nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng buông.

Vậy mà hiện tại mới vỡ lẽ, tất cả đều là một màn kịch giả dối!

Đối với nàng mà , đây chẳng qua chỉ là một vở kịch trị giá mười vạn lượng bạc trắng mà thôi!

Bên môi Ninh Vương gợi lên một nụ lạnh lẽo, một nụ mà trông còn khó coi hơn cả .

Nàng đúng là đáng c.h.ế.t, c.h.ế.t một vạn cũng hết tội!

lúc , tiểu thế t.ử đang ngủ ngon lành, hai cái bắp chân nhỏ bỗng nhiên dùng sức vung vẩy, trực tiếp đạp tung chiếc chăn gấm , cái miệng nhỏ chu chu chóp chép bĩu môi, thoạt ngủ vô cùng ngon giấc.

Ninh Vương chằm chằm tiểu thế tử, trong lòng trào dâng xúc động lay nó tỉnh dậy.

Dẫu , cuối cùng vẫn khắc chế , chỉ dán mắt đứa trẻ lẩm bẩm: "Con vốn dĩ gì cả, con cái gì cũng ! Mẫu con là một kẻ lừa gạt, nàng căn bản sinh con , nàng bỏ rơi con ! Là vì trả thêm năm vạn lượng bạc, nên nàng mới chịu đẻ con! Con xem, đến cái ôm nàng cũng chẳng thèm ôm con lấy một cái, bởi vì nàng hề thích con!"

Khi đến đây, giọng run rẩy, thậm chí còn mang theo chút nức nở.

Hắn , gào t.h.ả.m thiết, nhưng nổi, gì còn giọt nước mắt nào nữa để mà rơi.

Hắn siết chặt nắm tay, mở trừng đôi mắt vằn vện tia máu, sự mệt mỏi rã rời vì nỗi đau giằng xé liên hồi ngừng trào dâng từ sâu trong cơ thể.

Cuối cùng, đành suy sụp và bất lực gục ngã, vùi chặt khuôn mặt lớp chăn mỏng mềm mại của đứa trẻ.

Hắn nức nở với giọng run rẩy: "Nàng lòng độc ác, m.á.u lạnh vô tình, rõ ràng vẫn đang ở ngay tại thành Vũ Ninh , mà ngay cả liếc mắt con một cái cũng thèm. Nàng tìm tân lang khác, sinh con đẻ cái cho gã đàn ông khác... Cái đồ lừa đảo !"

Hắn băm vằm nàng thành trăm mảnh, nhưng cũng túm lấy bả vai nàng, hung hăng chất vấn nàng thật nhiều điều.

Hắn quá nhiều điều hỏi nàng.

Những ngón tay của Ninh Vương túm chặt lấy lớp chăn gấm, hốt hoảng lẩm bẩm: "Con yên tâm, phụ vương nhất định sẽ tìm nàng, tìm nàng về đây, bắt nàng ôm con, ngày nào cũng ôm lấy con. Ta sẽ giam lỏng nàng ở hậu trạch vương phủ, đời kiếp đừng hòng bước ngoài nửa bước, cũng cho phép nàng liếc gã đàn ông nào khác lấy một cái..."

Đang tới đây, chợt nhíu mày, sững sờ ngẩn ngơ giây lát.

Sau đó, nghiến răng nghiến lợi thù hận : "Không, cần nàng nữa! Ta sẽ tìm cho con một mẫu hơn, sẽ tìm một vị vương phi mới."

Nhất định là thiên kim tiểu thư xuất từ danh gia vọng tộc, vô cùng thông tuệ, tài hoa xuất chúng, tài sắc vẹn , đức tài kiêm . Lại dịu dàng hiền thục, khí tiết thanh cao, và tất nhiên là còn yêu thương tiểu thế t.ử hết mực, coi con như con ruột!

Tóm , hơn nàng gấp một vạn !

Chuyện triều đình và gia tộc Hạ Hầu liên hôn vốn là đại sự đều , nay Ninh vương phủ xuất hiện vương phi thật giả lẫn lộn, cộng thêm việc loạn đảng Hoàng giáo dám giở trò đ.á.n.h tráo nhằm che mắt triều đình, kéo theo đó là vụ án thật giả thế t.ử Ninh vương. Những sự việc ầm ĩ tới mức khiến cả vùng Vũ Ninh đều yên , nhất thời triều dã chấn động, bá quan văn võ thi dâng sớ can gián, chốn phố phường cũng bàn tán xôn xao.

Thế nhân đều xì xầm rằng Vũ Ninh vương đắc chí khi còn quá trẻ, sinh ngông cuồng kiêng nể ai, kiệt ngạo bất tuân nên giờ mới chuốc lấy tai bay vạ gió .

Nhất thời, kẻ mỉa mai nhạo , xót xa đồng tình cũng . điều khiến lấy đề tài bàn tán rôm rả nhất, chính là việc Ninh vương phủ lúc đang treo thưởng mười vạn lượng bạc trắng để tìm kiếm vị Ninh vương phi thất lạc - cũng chính là đích nữ của gia tộc Hạ Hầu, Hạ Hầu Kiến Tuyết.

Thiên hạ thấy tiền mười vạn lượng đương nhiên là ai nấy đều thèm thuồng. Trong chốc lát, các thế lực các phe phái dù mang mục đích khác nhưng tất thảy đều tin mà đổ xô hành động, bắt đầu lùng sục tung tích vị Ninh vương phi .

Nghe đồn bên phía loạn đảng Hoàng giáo càng rối tung rối mù như một nồi cháo heo, đương nhiên là bọn chúng vĩnh viễn chẳng thể hiểu nổi tại đột nhiên ép chịu đựng hàm oan từ trời rơi xuống . cũng may loạn đảng Hoàng giáo vốn khét tiếng tăm tiếng , nên bọn chúng chẳng cần đòi công bằng, mà vốn dĩ cũng sự trong sạch nào để mà tới.

Lại khi Hoàng thượng nhận tin tức liền nổi trận lôi đình, liên tiếp phái ba nhóm thái giám đến để khiển trách Ninh vương, Đàm quý phi thì tức giận đến mức suýt chút nữa ngất xỉu. Cuối cùng, Hoàng thượng điều động nhân mã đến Cám Lương để xoa dịu những trong Thần phủ Hạ Hầu, đồng thời cũng phái khâm sai đến ba đại thế gia còn nhằm an định lòng dân.

Thái t.ử và Thái t.ử phi cũng sắp sửa đích ngự giá tới Vũ Ninh, một là để mặt Hoàng thượng răn đe Ninh vương, hai là mặt Hoàng thượng, Hoàng hậu cùng Đàm quý phi đến thăm viếng tiểu thế t.ử trải qua đủ thứ tai ương .

Bên cạnh đó, sứ thần của nước Phiêu Quy cũng khởi hành, ước tính mười mấy ngày nữa sẽ đến Vũ Ninh, Ninh vương phủ cũng lo chuẩn việc nghênh đón tiếp đãi.

Chính vì thế, chuyến của Thái t.ử cũng mang theo nhiệm vụ bàn bạc với Ninh vương về việc trao đổi mua bán ở vùng biên giới, cũng như vấn đề liên minh với Phiêu Quy.

Trong những tháng ngày rối ren nhiều biến cố , nhân mã của Ninh vương phủ, bao gồm cả đám ám vệ của Thiên Ảnh Các, tự nhiên đều bận rộn đến mức xoay như chong chóng, lấy một khắc nhàn rỗi.

Thanh Cát thì sống khá thoải mái.

Kể từ ả "chạm trán với vị vương phi cầm thanh đại đao cán dài" , Ninh vương gọi nàng qua xét hỏi vài . Thực chất nàng cũng chẳng dám bịa chuyện quá nhiều, bởi càng nhiều thì sơ hở sẽ càng lộ rõ, cho nên dù Ninh vương hỏi vặn thế nào nữa, tới lui nàng cũng chỉ đáp bằng mấy câu y như .

Dẫu , dường như Ninh vương luôn chất vấn chất vấn để nhấm nháp từng chi tiết. Cứ mỗi tra hỏi xong, nhíu mày trầm mặc, ngẫm nghĩ một chốc, đột ngột xoay sang vặn hỏi nàng.

Mấy câu chuyện thêu dệt đó nàng ngược trôi chảy như cháo , vẫn cứ hỏi cho bằng .

Nàng cũng từng lo lắng bản sẽ các ám vệ khác bóc mẽ, nhưng nhanh Thanh Cát phát hiện , chẳng kẻ nào dám hé răng thắc mắc nghi ngờ gì cả. Bất cứ ai cũng thừa hiểu Ninh vương phát điên vì tìm kiếm vương phi , và bọn họ cũng đang chịu sự trừng phạt nặng nề vì nhiệm vụ thất trách. Giờ đây, dẫu chỉ là một manh mối nhỏ nhoi cũng tựa như nắng hạn gặp mưa rào, ai dại gì mà bận tâm xem nó là thật giả cơ chứ?

Huống hồ gì nhờ chuyện , nàng một bước leo lên thành tâm phúc của Ninh vương.

Đương nhiên cũng nhờ vụ sứ giả Phiêu Quy, giờ nàng chẳng cần gác luân phiên nữa, đó nàng Thiên Ảnh Các phụ tá cho Diệp Mẫn, đảm đương việc điều phối một vài công việc vụn vặt, đồng thời cũng bớt thời gian để chuyên tâm học tiếng Phiêu Quy.

Mấy việc tuy rườm rà lắt nhắt, song quả thực vẫn sướng hơn là gác như .

Theo như lời Vãn Chiếu thì Thanh Cát bây giờ trở thành cánh tay đắc lực của các chủ , nàng giống như một nhân vật ngang hàng với Vạn Chung, trọng dụng hết mực, tiền đồ rộng mở vô lượng.

Bản Thanh Cát thì chẳng màng việc là tâm phúc , nhưng mà lúc Ninh vương vì tìm kiếm vương phi mà cho cả thiên hạ Đại Thịnh gà ch.ó yên. như nàng dự đoán đây, gầm trời lớn đến mấy cũng chẳng chỗ cho nàng nương , việc nàng thể ẩn ở Thiên Ảnh Các, né tránh hảo từng lớp sàng lọc bủa vây, cũng đủ để tự thầm cảm thấy may mắn lắm .

Giữa muôn vàn ồn ào náo động, chuỗi ngày của nàng tĩnh lặng lạ thường, rõ ràng đang ở ngay vị trí trung tâm của vòng xoáy, nhưng nàng tìm những khoảnh khắc bình yên.

Cứ mỗi xế chiều nàng sẽ lấy sách , học tiếng Phiêu Quy, nghiên cứu lịch sử cùng văn hóa phong tục của nước . Vào những lúc như , Tiểu Tuyết Cầu sẽ ngoan ngoãn cuộn đùi nàng, cái đầu nhỏ nghếch trong n.g.ự.c nàng mà ngủ ngon lành.

Động tác lật sách của Thanh Cát bất chợt khựng , nàng cúi đầu ngắm Tuyết Cầu trong lòng.

Chú ch.ó thế mà cái mũi nhỏ màu hồng, mỏng manh và non nớt, trông thật sự đáng yêu.

Nhịp thở của nó nhẹ nhàng đều đặn, kèm với nhịp thở , cái mũi nhỏ cũng phập phồng cử động theo.

Cảnh tượng khiến nàng nhớ đến tiểu thế tử.

Đứa trẻ mà nàng mang nặng đẻ đau suốt mười tháng trời.

Ninh Vương ban bố lệnh g.i.ế.c tha, thật nàng lờ mờ hiểu , thực lòng vương phi của c.h.ế.t, chẳng qua vì tìm hoài thấy nên cơn thẹn quá hóa giận mới mượn cớ đó để trút bực dọc mà thôi.

Thực tế rõ vốn dĩ sẽ chẳng thể tìm , mà tìm thì lệnh g.i.ế.c cũng sẽ chẳng bao giờ thực hiện .

thế nào chăng nữa, điều cũng đủ chứng minh quả thực đang quá mức bực bội.

Thanh Cát chút lo lắng cho tiểu thế tử, sợ đứa bé ngọn lửa giận dữ của Ninh vương vạ lây.

hình như nàng cũng cần lo lắng thái quá, Ninh vương vẫn cưng chiều tiểu thế t.ử hết mực.

Nghĩ tới đây, Thanh Cát sực nhớ qua hai ngày nữa là tết Đoan Ngọ, Thái t.ử và Thái t.ử phi cũng sắp sửa đến Vũ Ninh, hiển nhiên hai vợ chồng họ cất công tới đây là vì tiểu thế tử.

Lúc vùng biên giới Vũ Ninh đang ẩn chứa những đợt sóng ngầm cuồn cuộn mãnh liệt, cặp phu thê chắc hẳn là tuân mệnh Hoàng thượng và Đàm quý phi, đón tiểu thế t.ử về hoàng đô để tiện bề chăm sóc.

Như cũng , rời xa Vũ Ninh, tránh xa thị phi, bình an thoải mái trưởng thành, vẫn hơn là cứ ở bên cạnh Ninh vương.

Chỉ là Thanh Cát cũng nhận , nếu tiểu thế t.ử vợ chồng Thái t.ử đưa , thì về e là nàng sẽ càng còn cơ hội gặp đứa trẻ nữa. Cho nên, nàng bắt buộc mau chóng tìm cách gặp mặt con thêm một .

Ngặt nỗi xung quanh tiểu thế t.ử ám vệ chốt chặn canh gác, cho dù khinh công của nàng trong Thiên Ảnh Các xếp hàng tuyệt đỉnh, nhưng lén lút qua mặt đám đó mà phát giác cũng chẳng chuyện dễ dàng gì. Vậy nên nàng đành kiên nhẫn phục kích, chờ đợi một thời cơ thích hợp.

Cứ thế chờ đến ngày tết Đoan Ngọ, vì đây là một ngày lễ lớn, đội quân ở biên giới sẽ tổ chức hội đua thuyền rồng và tự thi tài đua thuyền. Cho dù Ninh vương tâm trạng tồi tệ đến mấy, nhưng là một vị bá chủ cai quản cả một phương, kiểu gì cũng vác mặt tới đó dự lễ, coi như là hành động an ủi lòng dân, trấn an quân tâm.

Vào buổi sáng sớm hôm , Thanh Cát để ý thấy một gã quản sự dẫn theo đám tỳ nữ mang một đống cẩm bào mới may tới phòng Ninh vương. Đường đường là Vũ Ninh vương, ngày lễ tết trọng đại đương nhiên mặc vài bộ đồ mới mẻ trang trọng .

Ước chừng tầm khi dùng xong bữa sáng, Ninh vương liền bước từ viện của tiểu thế tử, hẳn là chuẩn tới hồ Lệ Trạch.

Thanh Cát từ xa thấy cảnh tượng , trong lòng ít nhiều nảy sinh chút đồng cảm.

Mấy ngày nay rõ ràng là chẳng hề chợp mắt t.ử tế, bọng mắt xuất hiện những vết quầng thâm mờ nhạt, vẻ như cố dùng thứ gì đó thoa lên để che đậy . Bộ dạng thoạt vô cùng mệt mỏi chứng tỏ mấy ngày nay đàn ông đó sống chẳng dễ dàng gì...

Thanh Cát miên man suy nghĩ, dõi theo bóng lưng Ninh vương khuất dần, lúc mới giả vờ như vô tình về phía Thiên Ảnh Các.

Nàng cầm theo cuốn sổ tay ghi chép về tiếng Phiêu Quy mà Diệp Mẫn đưa cho đó, trong bụng rắp tâm bịa sẵn cái cớ, định bụng lấy lý do vài chỗ hiểu cần hỏi xin ý kiến Diệp Mẫn.

Lúc nàng bước lên tầng hai, Ôn Chính Khanh đang cùng Diệp Mẫn bàn bạc về việc điều chuyển phân công phiên gác tuần tra trong vương phủ sắp tới.

Kể từ ngày Diệp Mẫn trở về, do mất trí nhớ thêm hai mắt mù lòa, thế nên ngoài đám Vạn Chung , Ôn Chính Khanh cũng thường xuyên tạt qua để phụ giúp quán xuyến đủ việc lớn nhỏ trong Các.

Thanh Cát bước chân sảnh, Ôn Chính Khanh liền tươi sang: "Thanh Cát đến ."

Thái độ của khá đỗi ôn hòa, rõ ràng chẳng còn là cái thái độ dành cho một ám vệ bình thường nữa. Bởi vì hiện tại ai nấy đều tỏng Ninh vương đang ý bồi dưỡng cất nhắc Thanh Cát.

Thanh Cát thấy thế liền cung kính hành lễ chào hỏi.

Ôn Chính Khanh : "Ngươi xuống , chúng đang thảo luận về việc sắp xếp công tác sắp tới, ngươi đến đúng lúc lắm."

Tuy nhiên, Thanh Cát vẫn cứ trơ đó chứ hề xuống. Giờ đây dẫu nàng Ninh vương coi trọng, ủy thác đảm nhiệm trọng trách chăng nữa, song bản nàng là một kẻ điều, khi mặt Ôn Chính Khanh và Diệp Mẫn, nàng nghĩ vẫn nên tỏ vẻ cung kính khiêm nhường thì hơn.

Nàng chịu , Diệp Mẫn ở bên cạnh bèn lên tiếng giải thích với giọng điệu nhàn nhạt: "Trước mặt Ôn lão chỗ cho nàng , ngài chuyện gì cứ việc phân phó một câu, bắt nàng ."

Ánh mắt Ôn Chính Khanh nhanh chóng đảo qua đảo giữa Diệp Mẫn và Thanh Cát, đó mới đáp: "Thực cũng chẳng chuyện gì to tát cả, chỉ là dạo gần đây công việc dồn ứ nhiều quá, lão phu chút bận xuể, nên các ngươi cắt cử một sang phụ giúp lão phu một tay."

Thanh Cát , trong lòng liền rộn rạo hẳn lên. Nàng thừa Ôn Chính Khanh lúc đòi , ắt hẳn là để phụ trách việc sắp xếp hàng rào bảo vệ và tuần tra ở khu hậu trạch. Nếu như nàng nhân cơ hội chui đó, thì sẽ cơ hội để tiếp cận tiểu thế t.ử .

Đây quả đúng là một cơ hội tuyệt vời.

 

 

Loading...