Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 9: Động phòng
Cập nhật lúc: 2026-08-11 04:06:30
Lượt xem: 834
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Cát tắm gội xong xuôi bèn trở về phòng ngủ. Lúc , Ninh Vương cũng tắm rửa xong.
Thật trong thâm tâm nàng chút lùi bước. Nàng thể g.i.ế.c , thể phóng hỏa, thể sinh t.ử màng tính mạng, nhưng dường như khó để đối mặt với Ninh Vương ở một cự ly gần gũi đến thế. Tuy nhiên, mũi tên lắp cung thì thể đầu, nàng bắt buộc viên phòng cùng .
Dù thì cũng là ba vạn lượng bạc cơ mà.
Ôm suy nghĩ , cuối cùng nàng cũng dùng một tư thái xem là nhẹ nhõm nhất để bước đến mặt Ninh Vương. Nàng cúi đầu, ngoan ngoãn dịu dàng cất lời: "Điện hạ, để cởi áo cho ngài nhé?"
Ninh Vương mang thần sắc nhạt nhẽo và nghiêm nghị, khẽ gật đầu: "Được."
Thanh Cát bèn giơ tay lên, đầu ngón tay thăm dò chạm đai ngọc của . Ngay bên cạnh đai ngọc treo một mảnh ngọc bội. Đó là vật Thiên t.ử ban tặng khi Ninh Vương chào đời. Nghe đồn rằng lúc Ninh Vương giáng sinh, trong phòng ánh sáng đỏ rực rỡ tỏa . Khâm Thiên Giám khi gieo quẻ bèn tâu rằng đây là điềm đại cát. lúc phiên bang tiến cống một khối ngọc thạch hiếm thấy đời, Thiên t.ử bèn sai điêu khắc khối ngọc thạch thành ngọc bích chạm trổ mây và ly long để ban thưởng cho Ninh Vương.
Đại đa thời gian Ninh Vương đều đeo nó bên . Khi xưa, lúc Thanh Cát quỳ mặt Ninh Vương bẩm báo, ánh mắt nàng từng vô vô thức lướt qua mảnh ngọc bội , bởi vì độ cao của tầm mắt khi vặn thể thấy . Chẳng thể ngờ một ngày, nàng sẽ thực sự chạm khối ngọc bội , đó đích tháo nó xuống.
lúc , Ninh Vương đột nhiên lên tiếng: "Nàng sợ ?"
Giọng của mang theo một chút cảm giác khàn khàn.
Thanh Cát rũ mắt, cất lời khe khẽ: "Có một chút ạ."
Sau câu , Ninh Vương đáp lời nàng nữa. Không gian chỉ còn tiếng hít thở nhè nhẹ, từng nhịp từng nhịp phả mái tóc nàng. Thật lâu , đỉnh đầu rốt cuộc cũng truyền đến giọng : "Nàng cần sợ. Nàng gả cho bổn vương phi, bổn vương tự khắc sẽ đối đãi t.ử tế với nàng."
Hắn sẽ đối xử t.ử tế với nàng. Thật Thanh Cát cũng chẳng bận tâm việc t.ử tế , đằng nào thì cũng sẽ đau, mà nàng thì hề sợ đau.
Thế nhưng chuyện dường như đau đớn hơn so với những gì nàng vẫn tưởng. Nó khác biệt với những nỗi đau thông thường. Nỗi đau thông thường chỉ thuần túy là đau đớn về thể xác, còn nỗi đau hiện tại là một sự tồn tại, đúng hơn là một cảm giác về dị vật khiến nhận thức một cách vô cùng rõ nét. Cảm giác mãnh liệt đến mức thể phớt lờ liên tục khiêu chiến giới hạn chịu đựng của Thanh Cát, gần như khiến nàng thốt lên thành tiếng. Điều cho Thanh Cát cảm thấy rằng, cái cảm giác lạnh lẽo nhói buốt khi một lưỡi d.a.o mỏng sắc bén đ.â.m da thịt dường như còn dễ dàng chấp nhận hơn nhiều.
Ngay khoảnh khắc nàng cảm thấy bản thực sự khó lòng nhẫn nhịn thêm nữa thì thứ đột ngột kết thúc. Nàng ngửa mặt lên, khẽ nhắm hờ đôi mắt, trong lòng cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Người đàn ông phía tựa như dốc sức luyện xong vô hiệp kiếm. Hắn phủ phục nàng, kề bên tai nàng thở dốc từng cơn. Thanh Cát cảm thấy thở của nóng rực đến mức như hòa tan cả con nàng. Nàng né tránh, nhưng đang đè nặng lên khiến nàng chẳng thể nào nhúc nhích.
Chốc lát , chống hai tay sang hai bên nàng khẽ nâng cơ thể lên. Thanh Cát rõ đang ở ngay phía nhưng nàng nhắm chặt mắt . Nàng dám tưởng tượng rằng đàn ông chính là vị Ninh Vương mà ngày xưa nàng luôn nhất mực tuân lệnh. Nàng chỉ đành huyễn hoặc thành một kẻ nào khác, Trương Tam Lý Tứ gì đó cũng , như sẽ giúp nàng thong dong đôi chút.
Cũng may là rốt cuộc dậy. Thanh Cát thuận thế lên, cất giọng hỏi: "Điện hạ, ngài tắm ?"
Khi nàng cất lời hỏi thăm, đàn ông bên cạnh bỗng liếc nàng một cái thật lâu. Thanh Cát cảm thấy thần sắc của vô cùng phức tạp, dường như mang theo một loại vui khó tả bằng lời, hoặc cũng thể gọi là cảm giác thất bại. Nàng vô cùng nghi hoặc, chẳng hiểu . Trước nay, nàng từng thấy lộ ánh mắt như .
Ai ngờ đúng lúc , Ninh Vương đột ngột xoay bước xuống giường. Hắn đưa tay vơ lấy chiếc áo choàng dài màu trắng bên cạnh khoác lên sải bước thẳng về phía phòng tắm. Thanh Cát đưa mắt theo bóng lưng đĩnh đạc nhưng quá đỗi lạnh lùng của mà khỏi thắc mắc.
Thế là ý gì? Viên phòng thoải mái ?
Thôi thì mặc kệ , điều quan trọng nhất là nàng thành việc viên phòng . Ba vạn lượng bạc của nàng sắp tới tay.
Lúc , Ninh Vương tắm rửa xong. Hắn từ phòng tắm bước , một chiếc áo choàng màu tuyết trắng khác, hề nửa điểm thêu thùa trang trí. Chiếc áo mộc mạc mềm mại khiến thoạt vẻ vô cùng thoải mái. Vóc dáng thẳng tắp vững chãi của đàn ông lớp áo choàng mềm mại ôm trọn, dáng vẻ trông phần tùy ý hơn so với ngày thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-9-dong-phong.html.]
Thanh Cát dậy, nhỏ giọng : "Điện hạ, cũng tắm đây."
Ninh Vương tỏ rõ thái độ, chỉ tự lên giường. Thanh Cát lướt qua , vội vã bước phòng tắm.
Sau khi bước trong, việc đầu tiên nàng là nhanh chóng gột rửa sạch sẽ, đó mới nhớ vô vàn chuyện xảy . Đối với chuyện nam nữ, nàng vốn kẻ mù tịt chẳng gì. Đừng đến việc nhà họ Hạ Hầu phái ma ma đến chỉ dạy tận tình, ngay cả thời còn ở Thiên Ảnh Các, những đạo lý về thiên địa nhân âm dương điều hòa nàng đều thấu hiểu tường tận.
Thanh Cát thầm nghĩ bản tìm cách ép những thứ mà Ninh Vương để ngoài. Nàng tuyệt đối thể để những thứ đó lưu trong cơ thể, nếu nàng thể sẽ mang thai.
Nghĩ là , Thanh Cát ngay ngắn trong thùng tắm, bắt đầu vận công điều khí. Nàng cảm nhận luồng chân khí trong cơ thể đang di chuyển qua các huyệt đạo. Vốn dĩ nàng định dùng nội lực để ép những tàn dư ngoài, nhưng đáng tiếc , vì chất độc đang mang trong nên nội lực của nàng vận hành thông suốt. Nếu miễn cưỡng dùng sức, nàng sẽ cảm thấy đau nhói và căng tức nơi kinh mạch.
Nàng cũng vô cùng lo sợ lỡ như nhầm lẫn đường khí sẽ tổn thương đến căn cơ, nên lúc đành từ bỏ ý định dùng nội lực. Nàng dứt khoát chuyển sang dùng cách ngốc nghếch nhất chính là xoa bóp và chèn ép. Nàng cẩn thận dè dặt từng chút một, chẳng thể ngờ từng đợt từng đợt tí tách tuôn nhiều. Nàng bất chợt nhớ cảm giác khi nãy, hệt như một cơn mưa rào vội vã trút xuống cành hoa, tưới ướt khiến cành hoa cũng nghiêng ngả.
Nàng chật vật vùi đầu xuống, tì mặt viền thùng tắm. Lớp viền gỗ tròn trịa thấm đẫm nước ẩm ướt. Nàng cứ nhẹ nhàng tựa nơi đó, từng nhịp từng nhịp thở hắt để xoa dịu cảm giác kỳ lạ khó thốt nên lời. Nàng cảm thấy chịu thiệt , thực sự lỗ to.
Ba vạn lượng bạc vốn chẳng thể bù đắp gì cho nàng. tất nhiên, ngày mai bắt buộc lấy ba vạn lượng, đưa ngay lập tức, một đồng cũng thiếu!
Thu dọn thỏa, Thanh Cát bước khỏi thùng tắm. Sau khi gội rửa và lau khô một nữa, nàng mới trở phòng ngủ.
Bên trong phòng ngủ, ánh nến đỏ lay động, Ninh Vương đang nửa tựa tháp. Trong tay cầm một quyển sách, vẻ như đang bâng quơ lật xem. Khi nàng bước từ phòng tắm, bèn hờ hững đưa mắt sang. Bắt gặp ánh mắt , bước chân Thanh Cát bất giác khựng . rốt cuộc nàng vẫn tiến bước lên phía , dùng chất giọng ôn hòa : "Điện hạ, chúng nghỉ ngơi thôi."
Ninh Vương đáp ứng rõ ràng, chỉ thuận tay đưa quyển sách cho Thanh Cát. Nàng đón lấy đặt sang một bên cũng lên giường. Ngay lúc nâng chân bước lên, nàng cảm thấy chút nhức mỏi. Nàng khựng một nhịp, xem như chuyện gì mà tiếp tục lên giường xuống.
Nàng vốn là kẻ kinh bách chiến, từ nhỏ đến lớn chẳng chịu qua bao nhiêu vết thương. Nàng bao giờ sợ đau, tất nhiên cũng sẽ chút nhức mỏi của đầu viên phòng đ.á.n.h bại. Chút chuyện vặt vãnh chẳng đáng là bao.
Sau khi hai xuống, căn phòng nhanh chóng chìm tĩnh lặng. Thanh Cát nhắm mắt , tâm trí cũng dần trở nên thanh tĩnh. Chính nhờ sự thanh tĩnh , thính giác rèn luyện gian khổ từ nhỏ của nàng càng thêm phần nhạy bén. Nàng thấy nhịp thở đều đặn trầm thấp của Ninh Vương, thấy cả tiếng xào xạc của gió lùa qua cành hoa bên ngoài cửa, và tất nhiên cũng thấy cả thở thu liễm nội liễm của ám vệ đang ở cách đó xa.
Nàng thể dễ dàng nhận ám vệ ai khác chính là Bạch Chi. Chắc hẳn Bạch Chi chút động tĩnh, nhưng tất nhiên dám kỹ, nhất định đang nín thở để thổ nạp dưỡng thần. Cho nên vĩnh viễn thể ngờ rằng, nữ t.ử đang giường của chủ nhân chính là đồng liêu từng kề vai sát cánh chiến đấu cùng , Thanh Cát.
Đang miên man suy nghĩ, đàn ông bên cạnh đột nhiên cựa . Nàng còn đang thắc mắc thì một đôi bàn tay hữu lực nắm chặt lấy cánh tay nàng. Thanh Cát mở choàng mắt, ngạc nhiên sang. Thế nhưng đợi nàng rõ, Ninh Vương xoay đè bão lên . Trong khoảnh khắc , nàng dùng hết sức đè nén bản năng của , cố gắng khắc chế để bản phát nửa điểm bất giác phản đòn.
Ánh nến đỏ rọi qua lớp màn buông rủ chiếu trong trướng, hắt lên gương mặt tuấn lãng tựa ngọc dát vàng của đàn ông phía . Đôi mắt đen láy sâu thẳm đang đăm đăm thẳng nàng. Ngay đó, nàng thấy dùng chất giọng trầm khàn, chậm rãi buông một câu cho phép cự tuyệt: "Thêm một nữa."
Lần dây dưa lâu, lâu đến mức Thanh Cát cứ ngỡ chuyện sẽ kéo dài đến vô tận, vĩnh viễn bao giờ dừng . Giữa muôn trùng sóng to gió lớn bủa vây, Thanh Cát chút hoang mang. Nàng từ nhỏ chịu đựng huấn luyện khắc nghiệt là để sinh t.ử vì Ninh Vương, mà cuối cùng trở thành nữ nhân giường đón nhận ân trạch của .
Lúc nhỏ khi trung bình tấn nàng vững, như cung như tùng. Thế nhưng bây giờ, nàng chính chủ nhân của khống chế chặt chẽ. Dưới sự chiếm hữu vô cùng mạnh mẽ mang đậm tính nam của , nàng hệt như nhành lá mỏng manh giữa cơn dông tố, cành lay lá động, giọng vỡ vụn, gần như thể nào chống đỡ nổi. Nàng cảm thấy bản phảng phất như bọt nước lăn tăn phiến lá, mặc cho mưa sa bão táp vần vò lăn lộn.
Thật sự quá khó khăn.
Cũng may cuối cùng thứ cũng chịu kết thúc. Lúc kết thúc, Thanh Cát rơi lệ. Nàng rơi nước mắt vì đau đớn, cũng chẳng vì buồn tủi, mà đó chỉ thuần túy là một bản năng của thể. Nghĩ thì, khi nữ t.ử trải qua chuyện âm dương giao hòa ắt hẳn sẽ sinh đủ loại cảm xúc. Đây là một trải nghiệm xa lạ mà nàng vẫn học cách để hóa giải.
Lúc , cả hai đều phủ một lớp mồ hôi mỏng, cứ thế da kề da quấn quýt dính sát . Ninh Vương đang vùi đầu hõm cổ nàng, từng nhịp từng nhịp thở hắt , nóng cứ thế phả làn da mỏng manh. Nàng cảm thấy cổ ngứa, một loại ngứa ngáy tê dại khôn tả. nàng vẫn c.ắ.n răng nhẫn nhịn, tự ép bản nhúc nhích. Nàng đòi thêm một nào nữa , nếu thì nàng thật sự thể chịu đựng nổi.