Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 90: Bế ngủ

Cập nhật lúc: 2026-08-14 08:38:33
Lượt xem: 516

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Mẫn: "Dạo Điện hạ bận rộn kéo theo Ôn lão cũng bận bịu theo."

Ôn Chính Khanh Diệp Mẫn cũng thở dài: " thế, đúng là thời buổi rối ren đa sự mà!"

Diệp Mẫn: "Diệp mỗ cũng gây thêm phiền phức cho Ôn lão ."

Ôn Chính Khanh vội : "Ngươi lời gì , nay ngươi gặp chuyện thế kẻ tiểu nhân thương thì tất nhiên điều tra cặn kẽ chứ."

Diệp Mẫn mấy bận tâm: "Bây giờ màng tới chuyện đó , mắt vẫn nên ưu tiên việc tìm kiếm Vương phi . nhắc mới nhớ..."

Hắn dừng một chút mới hỏi Thanh Cát: "Thanh Cát, hôm nay cô sắp xếp gì ?"

Thanh Cát bèn cung kính đáp: "Thuộc hạ việc gì, chỉ định sách và nghĩ cách học thông thạo tiếng Phiêu Quy càng sớm càng thôi."

Diệp Mẫn: "Hôm nay là tết Đoan Ngọ, cô ngoài dạo phố ?"

Thanh Cát: "Thuộc hạ dạo phố ."

Diệp Mẫn lúc mới sang với Ôn Chính Khanh: "Mấy ngày tới cứ để cô phụ giúp ông một tay, việc gì ông cứ việc sai bảo là ."

Ôn Chính Khanh mỉm sang Thanh Cát. Đương nhiên Thanh Cát lý do gì để từ chối bởi nàng Ôn Chính Khanh chịu trách nhiệm sắp xếp bố trí ca trực trong vương phủ nên đây chính là cơ hội nàng cầu còn .

Có thể bản nàng đang cần bắc thang lên mái nhà thì Diệp Mẫn đưa ngay cái thang cho nàng .

Nàng liền : "Thanh Cát xin theo sự sai bảo của Ôn đại tổng quản."

Ôn Chính Khanh ha hả : "Ta đang nghĩ là việc sắp xếp ám vệ trong phủ giao cho cô phụ trách nhé, ?"

Thanh Cát liền động lòng: "Vâng."

Ôn Chính Khanh : "Cũng cần vội, đợi cô dùng xong bữa tối chúng sẽ bàn bạc chi tiết."

Bàn bạc xong xuôi thì Ôn Chính Khanh rời . Diệp Mẫn bắt đầu kiểm tra tiến độ học tiếng Phiêu Quy của Thanh Cát, nàng đều trả lời từng câu một và cũng tranh thủ thỉnh giáo những thắc mắc của bản trong mấy ngày qua, Diệp Mẫn đều kiên nhẫn giải thích cho nàng hiểu.

Diệp Mẫn hài lòng gật đầu : "Cô cứ về , chập tối sang chỗ Ôn tổng quản."

Thanh Cát: "Rõ."

Lúc nàng định rời thì Diệp Mẫn đột nhiên lên tiếng: "Ở đây một hộp bánh ú, cô cầm ."

Thanh Cát tò mò sang thì thấy chiếc bàn nhỏ bên cạnh quả thực đặt một hộp đựng thức ăn hình bát giác bằng gỗ sơn son nẹp đồng, hộp dán nhãn chữ của nội đình. Dường như đây là quà tết Đoan Ngọ do triều đình ban thưởng để phân phát cho những chút thể diện trong phủ.

Những năm Thanh Cát cũng từng nhận thưởng nhưng đựng trong hộp thức ăn cầu kỳ thế , mà chỉ là những chiếc bánh ú xâu bằng dây lác trông giản dị hơn nhiều.

Nàng Diệp Mẫn, thấy dùng ngón tay xoa xoa trang giấy và bắt đầu sách.

Nàng bèn lên tiếng: "Các chủ, thích ăn bánh ú , ngài cứ giữ ."

Diệp Mẫn: "Cô cứ cầm lấy tùy ý chia cho ."

Giọng nhạt nhưng mang theo vẻ thể chối từ.

Thanh Cát: "...Vâng."

Xách theo hộp thức ăn rời khỏi Thiên Ảnh Các mà trong lòng nàng thầm cảm thấy chút yên.

Sự đổi của Diệp Mẫn cũng quá lớn , lạnh lùng hệt như một tảng băng, nay tự dưng thấm đẫm tình như .

Trông chẳng giống chút nào cả...

Nàng nghĩ ngợi thì tình cờ Vãn Chiếu cũng đang nhảy chân sáo tới với dáng vẻ vô cùng vui sướng.

Vãn Chiếu thấy chiếc hộp nàng đang xách tay liền thắc mắc:

"Cô lấy ở ? Ta đến tối mới phát cho chúng cơ mà, sớm thế? Hơn nữa nguyên cả một hộp thế ?"

Kiểu hộp sang trọng nhường rõ ràng ai cũng phần, đó là đồ do nội đình ban thưởng nên lượng đều hạn cả.

Thanh Cát đáp: "Các chủ tặng đấy."

Vãn Chiếu xong liền thấy buồn nhướng mày hỏi: "Hắn á? Tặng cho cô ?"

Thanh Cát: "Ừ."

Vãn Chiếu lập tức giữ nổi bình tĩnh: "Hắn đang ấp ủ tâm tư gì mà dùng thứ để lôi kéo cô ? Tính tình của đổi cũng chóng mặt quá, thế còn là nữa ?"

Thanh Cát: "Chuyện của cô và Vạn Chung dạo thế nào ?"

Vãn Chiếu: "Cũng , là đằng khác, nhưng vẫn ưng ý lắm."

Nàng phát biểu với hùng tâm tráng chí: "Sớm muộn gì cũng bắt ngoan ngoãn phục tùng !"

Thanh Cát: "..."

Nàng thở dài một tiếng: "Cô vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn, thấy Vạn Chung dễ đối phó ."

Vãn Chiếu: "Cô cứ yên tâm , dẫu thì vẫn dễ nắm bắt hơn Chủ nhân và Các chủ nhiều."

Thanh Cát: "Chuyện thì đúng thật."

Vãn Chiếu: "Thôi bỏ , nhắc đến chuyện nữa. Chỗ bánh ú của cô ngon đấy, theo cô về để ăn chung mới ."

Thanh Cát: "Ừ, thôi, một cũng ăn hết, lát nữa cô cứ lấy mang về ."

Nói chuyện một hồi thì hai bước khỏi cổng lớn Ninh Vương phủ để về phía sân nhỏ của Thanh Cát. Từ trong ngõ ngoài đường phố quả thật náo nhiệt, dẫu cũng là tết Đoan Ngọ nên khắp nơi bày bán đủ các món đồ chơi tinh xảo như quạt vẽ hoa văn, trống bỏi sơn bạc, trái cây bọc đường...

Thực Thanh Cát hứng thú gì mấy, nhưng Vãn Chiếu hưng phấn tột độ cứ kéo Thanh Cát đông ngó tây.

Nàng thẳng thừng với Thanh Cát: "Con cô tẻ nhạt quá mất, nếu tranh thủ lúc mà ngắm cảnh phố phường phồn hoa thì cô tích cóp nhiều bạc thế để gì chứ?"

Thanh Cát nghĩ ngợi một lát: "Cũng lý."

Mặc dù nàng đang toan tính đợi đến tối sẽ thăm tiểu thế tử, nhưng tiểu thế t.ử vẫn ở ngay đó chẳng chạy , nên nàng quả thực cũng nên dạo phố nhiều hơn để tận hưởng một chút.

Thế là nàng liền theo Vãn Chiếu dạo quanh một vòng, tiện tay mua vài món đồ chơi nhỏ định bụng đem về trêu chọc quả bóng tuyết nhỏ .

Vãn Chiếu tò mò chiếc trống lắc tay bằng gỗ vẽ hình Bát Tiên quá hải trong tay nàng : "Cái là đồ để dỗ trẻ con mà, cô mua về dỗ ch.ó con."

Thanh Cát thì trong lòng khẽ động, nàng chiếc trống lắc tay nhỏ xíu thêm một nữa nhưng gì.

Về đến nhà, khi cùng Vãn Chiếu ăn bánh chưng xong thì Vãn Chiếu chợp mắt ở chỗ nàng một lát, còn Thanh Cát thì chuẩn sang chỗ Ôn Chính Khanh. Trước khi nàng do dự một chút cuối cùng vẫn giấu chiếc trống lắc tay trong áo.

Chiếc trống lắc tay nhỏ nhắn chỉ cần khẽ lắc nhẹ là sẽ phát âm thanh đinh đong đinh đong, nàng cảm thấy trẻ con chắc hẳn sẽ thích.

Tuy nhiên nàng cũng lo lắng món đồ chơi nhỏ sẽ gây tiếng ồn nên cẩn thận lấy bông gòn nhét .

Đến chỗ Ôn Chính Khanh, quả nhiên ông giao cho nàng nhiệm vụ điều động lính canh giữ ở hậu viện. Sau khi nhận lệnh, nàng phân bổ các ám vệ khác đến gác ở khắp nơi, chỉ chừa vị trí bên ngoài phòng ngủ của tiểu thế t.ử là để dành cho chính .

Bởi vì vị trí là quan trọng nhất, cộng thêm việc nàng là nữ nhi thì túc trực bên cạnh một đứa trẻ sơ sinh cũng phù hợp hơn, cho nên những khác tự nhiên sẽ nghi ngờ gì cả.

Với sự sắp xếp , rốt cuộc nàng cũng thể mặc sức thỏa thê ngắm tiểu thế t.ử .

Nàng ẩn phía khung cửa sổ xuống thì thấy hai nhũ mẫu đang túc trực bên cạnh tiểu thế tử. Tiểu thế t.ử khi ăn no uống say đang thoải mái ợ lên một tiếng ợ sữa khe khẽ.

Ngay chiếc bàn nhỏ bên cạnh bày la liệt đủ các loại đồ vật, tất cả đều là những món đồ chơi trẻ em vô cùng quý hiếm lạ mắt. Trong đó cả một chiếc bánh ú xanh ngắt tạc từ ngọc bích, ngoài cũng một chiếc trống lắc tay nhưng tinh xảo và lộng lẫy hơn chiếc trống của Thanh Cát bao nhiêu .

Tiểu thế t.ử của hoàng gia vốn mang phận quá đỗi cao quý, cho dù chỉ là một đứa trẻ sơ sinh vẫn còn ngây thơ khờ dại thì châu báu ngọc ngà quý hiếm đếm xuể dâng lên, bày sẵn ở đó để cho nó tùy ý đồ chơi tiêu khiển.

Thanh Cát chợt nhớ tới những viên ngọc thạch chói lọi mà nàng mang về từ Phiêu Quy, Ninh Vương cũng chỉ liếc mắt một cái hững hờ bảo nàng cứ giữ lấy. Đối với những thứ đồ vật tự nhiên y sẽ thấy hiếm lạ gì bởi quá quen mắt .

Nàng đưa tay sờ sờ chiếc trống lắc tay đang giấu trong n.g.ự.c , dường như thứ vẻ quá rẻ tiền ?

Lúc nhũ mẫu vỗ về dỗ dành tiểu thế t.ử tắm rửa cho nó, thoa loại kem dưỡng ẩm pha chế riêng cho tiểu thế t.ử xoa bóp cơ thể nhỏ bé , đó mới đặt nó lên giường.

Bởi vì bây giờ trời hè oi bức sợ muỗi nhặng mọt rệp, thế nên tiểu thế t.ử đặt bên trong màn lụa bích sa, một nhũ mẫu ở bên cạnh canh chừng và dùng quạt hương bồ quạt mát cho nó.

Thanh Cát cách một lớp màn mỏng cứ thế chằm chằm tiểu thế tử.

Cậu bé trông mập mạp và cao lớn hơn một chút, chung là vóc dáng cứng cáp hơn .

Giữa hàng chân mày và khóe mắt dường như thấp thoáng mang theo bóng dáng của Ninh Vương, thậm chí cái tính tình nhỏ bé qua cũng thấy dạng .

Nhũ mẫu đang dỗ dành ngủ nhưng hình như ngủ lắm. Cậu cứ đó ê a a a nghịch ngợm bàn chân nhỏ của , dùng đôi tay bụ bẫm để bẻ bẻ kéo kéo, thậm chí còn nhét cả ngón chân miệng gặm chóp chép đầy ngon lành.

Nhũ mẫu cúi đầu xuống xem xét bật : "Tiểu Điện hạ mọc răng , tận bốn cái răng ."

Bốn cái răng...

Thanh Cát mang máng nhớ lúc hai con chia xa, bé hình như mới chỉ nhú đúng một chiếc răng cửa nhỏ xíu, chiếc thứ hai mới lờ mờ nhô lên, mà bây giờ tới bốn cái .

Nhanh thật đấy...

Thanh Cát cứ cúi đầu như , trong lòng dâng lên một cỗ ấm áp.

đây cũng là m.á.u mủ ruột rà của nàng, cho dù đứa trẻ vĩnh viễn bao giờ sự thật nhưng chỉ cần thấy bé sống trong nhung lụa vinh hoa, cứ vô âu vô lo mà lớn lên như thế thì bản nàng cũng thấy mãn nguyện .

Nàng thầm nghĩ sinh vốn bạc duyên với tình , cho dù đối mặt với những ruột thịt nàng cũng chẳng hề tiếp xúc quá nhiều. Bởi nên vị Phiêu Quy Vương và Ô Nguyệt công chúa ruột thịt thì nàng cũng nhận tổ quy tông.

Nếu quá mức thiết nàng sẽ chung đụng với họ , chi bằng cứ bèo nước gặp giống như với Diêu lão gia t.ử thì hơn, tuy là xa lạ nhưng là đồng tộc, nàng thể thuận theo tự nhiên mà cư xử.

Lúc tiểu thế t.ử chơi đến mệt, bé ngáp một cái thật to phụng phịu gặm ngón tay của .

Nhũ mẫu dỗ dành bé ngủ nhưng chịu, thế mà cáu kỉnh nổi cáu tung hai chân đạp phăng cả chiếc chăn nhỏ ngoài.

Nhũ mẫu than thở: "Điện hạ ơi, tổ tông của ơi!"

Tiểu thế t.ử đột nhiên khoái chí khanh khách, sung sướng đến mức tay múa chân nhảy vung vẩy cả hai tay hai chân cùng đùa nghịch với chăn.

Nhũ mẫu hết cách, đau đầu c.h.ế.t nhưng vẫn nhẫn nại thấp giọng lầm bầm dỗ dành hát ru cho . Hát một lúc lâu rốt cuộc hai mí mắt của đứa trẻ mới bắt đầu đ.á.n.h lờ đờ chìm cơn buồn ngủ dần dần .

Sau khi tiểu thế t.ử ngủ say, nhũ mẫu túc trực thêm một lát mới dậy ngoài ngủ.

Lúc Thanh Cát mới lặng lẽ một tiếng động , dừng bên cạnh giường cúi đầu ngắm tiểu thế tử.

Cậu bé quả thực lớn hơn một chút, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo sạch sẽ, mí mắt phủ một tầng phấn hồng nhạt trông vô cùng trong trẻo đáng yêu.

Nàng sờ sờ chiếc trống lắc tay giấu trong áo, khẽ chần chừ một lúc rốt cuộc vẫn lấy nhè nhẹ lắc qua lắc mặt bé.

Bởi vì nhét bông gòn trong nên nó phát tiếng kêu mà chỉ đung đưa trong im lặng như thôi.

Sau đó nàng mới hạ giọng thì thầm: "So với phụ vương của con thì những thứ thể cho con quả thực nhiều, nhưng nếu gì bất trắc thì ít nhất trong vài năm tới sẽ luôn đồng hành cùng con, hễ cơ hội sẽ đến thăm con."

Ngờ đúng lúc , tiểu thế t.ử vốn đang ngủ say bỗng dưng đạp chân một cái.

Nàng còn kịp phản ứng thì bắp chân nhỏ xíu đó đá thẳng lên cánh tay .

Không hề đau đớn mà mềm mại nũng nịu vô cùng.

Nàng ngạc nhiên bé.

Tiểu thế t.ử hừ hừ vài tiếng, cái miệng nhỏ chóp chép nhai nhóp nhép, đó bàn chân bụ bẫm thế mà phách lối gác ngang lên cánh tay nàng cứ thế sảng khoái dễ chịu tiếp tục ngủ say sưa với tư thế chân tay dang rộng vô cùng thoải mái.

Thanh Cát chậm rãi nâng tay lên, dè dặt nắm lấy bàn chân nhỏ xíu của .

Làn da của trẻ sơ sinh non nớt mềm mại đến mức nàng dám dùng nhiều lực dù chỉ là một chút xíu.

Nàng nhẹ nhàng vuốt ve, đó cẩn thận nhấc bàn chân nhỏ của bé đặt trong chiếc chăn lụa mùa hè.

Sau tết Đoan Ngọ, Thái t.ử và Thái t.ử phi xuất phát từ hoàng đô chuẩn đến Cám Lương.

Điều khiến Thanh Cát ngờ tới là Ôn Chính Khanh thế mà tìm đến nàng: "Hiện nay Cám Lương đang đúng lúc thời buổi rối ren. Chuyến của Thái t.ử phi nương nương đến Cám Lương tuy bên cạnh hộ vệ nội đình theo nhưng bọn họ đa phần là nam giới thông thuộc đường lối cùng cách bố trí phòng thủ trong ngoài Cám Lương phủ chúng . E rằng lỡ vạn nhất xảy thì chúng bảo vệ chu , cho nên nghĩ nên giao cho cô phụ trách hộ tống Thái t.ử phi nương nương. Ta sẽ phái thêm ba ám vệ nữa do cô quyền điều động, cô thấy ?"

Thanh Cát xong cảm thấy đây quả thực là niềm vui ngoài ý .

Nàng Thái t.ử phi nương nương cất công lặn lội đến Cám Lương ắt hẳn là vì tiểu thế tử. Nàng cũng e ngại Thái t.ử phi nương nương đến, bên cạnh tiểu thế t.ử e là sẽ sự sắp xếp khác khiến nàng thể tiếp cận nữa. Cục diện hiện tại đối với nàng mà đúng là tiện lợi vô cùng.

Tuy nhiên mặt nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh như , xử lý việc chung theo đúng quy củ, đáp lời rằng bàn bạc với Diệp Mẫn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-90-be-ngu.html.]

Ôn Chính Khanh: "Cái cô cứ yên tâm, bàn bạc qua với Diệp các chủ ."

Thanh Cát còn gì để chối từ tự nhiên liền gật đầu đồng ý.

Về phần ba vị nữ ám vệ còn thì Ôn Chính Khanh giao cho Thanh Cát tự chọn lựa. Thanh Cát chút do dự mà chọn ngay Vãn Chiếu, đó chọn thêm hai khác khá là đáng tin cậy.

Đến chập tối ngày hôm nay, bên ngoài truyền đến tin tức báo rằng Thái t.ử và Thái t.ử phi sắp đến nơi. Vương phủ tất nhiên phái thị vệ nghênh đón, Thanh Cát cũng mặt trong đội ngũ đó.

Ngờ đúng lúc đột nhiên một tên thị vệ vội vã chạy tới truyền lời rằng Điện hạ triệu kiến, nàng qua đó một chuyến.

Thanh Cát khỏi ngạc nhiên.

Mấy ngày nay tâm trạng của Ninh Vương vô cùng kỳ quái và thất thường khiến cả Ninh Vương phủ lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Mặc dù nàng mang nhiệm vụ hộ tống tiểu thế t.ử nhưng cũng coi như may mắn vì chạm mặt Ninh Vương nhiều.

Nào ai ngay lúc y đột nhiên gọi cơ chứ.

Vãn Chiếu ở bên cạnh thấy thế cũng thắc mắc, dùng khẩu hình miệng hỏi nàng: "Không chứ?"

Thanh Cát lắc đầu, chính nàng cũng , sự việc diễn quá đỗi đột ngột nên nàng chỉ thể dĩ bất biến ứng vạn biến mà thôi.

Thanh Cát hối hả chạy tới diện kiến Ninh Vương. Ngay khi bước đến Thiên Hồng các, nàng bắt gặp một bóng lưng cô độc lạnh lẽo đang trong lầu hóng mát bên bờ hồ, cứ thế trầm mặc mặt hồ tĩnh lặng.

Hôm nay y mặc một chiếc trường bào màu mực, ngang eo đeo đai ngọc trắng tinh, đầu ngón tay thon dài đang cầm một chén sứ trắng như tuyết nhưng y hề uống mà chỉ nhẹ nhàng xoay xoay miệng chén.

Tầm mắt dời lên một chút cuối cùng cũng rõ khuôn mặt y, đường quai hàm sắc sảo căng chặt, đôi môi mỏng mím gắt gao tựa như một vệt m.á.u đỏ tươi xẹt qua từ lưỡi d.a.o sắc lẹm.

Thần sắc vô cùng lạnh nhạt, ánh mắt hoang vu trống rỗng hệt như cánh đồng tuyết giữa mùa đông giá rét, chỉ là một mảnh băng giá chút gợn sóng.

Nhìn đàn ông từ góc độ thấp hơn, Thanh Cát ý thức sâu sắc rằng Ninh Vương vốn tâm tư cẩn mật, bình tĩnh và túc trí đa mưu. Cho dù đang trong cơn thịnh nộ ngút trời y vẫn thể kiểm soát những d.a.o động cảm xúc của bản một cách hảo, trong lúc bất động thanh sắc thể vận trù duy ác g.i.ế.c trong vô hình.

Bởi , bất luận là lúc nào nàng cũng hết sức cẩn thận, để ngọn lửa giận dữ điên cuồng của y thiêu rụi đến .

Lập tức nàng bước lên cung kính hành lễ: "Điện hạ."

Ninh Vương thèm nâng mắt lên, chỉ hờ hững : "Mấy ngày nay đều do ngươi hộ tống bên cạnh thế t.ử ?"

Thanh Cát: "Vâng."

Ninh Vương: "Thấy thế nào?"

Thanh Cát câu hỏi liền trầm ngâm một lát, nàng hiểu lời y mang ẩn ý gì.

Nàng cân nhắc một hồi mới trả lời: "Thế t.ử Điện hạ ngây thơ đáng yêu, phận cao quý, thuộc hạ tự trách nhiệm trọng đại nên vẫn luôn tận tâm tận lực tròn bổn phận, lúc nào cũng cẩn trọng tuyệt đối dám chút lơ là..."

Ai ngờ Ninh Vương tỏ vẻ mất kiên nhẫn giơ tay lên ý bảo nàng cần nữa.

Thế là Thanh Cát đành câm miệng.

Ninh Vương: "Không bảo ngươi mấy lời ."

Thanh Cát: "Thuộc hạ hiểu ý của Điện hạ."

Ninh Vương lạnh nhạt : "Hôm nay Thái t.ử và Thái t.ử phi tới vương phủ, tẩu ắt hẳn sẽ ở bên bồi bạn cùng thế tử, ngươi cứ kề cận bảo vệ Thái t.ử phi nương nương và thế t.ử ."

Thanh Cát: "Thuộc hạ tuân mệnh."

Ninh Vương: "Tuy nhiên một chuyện khẩn yếu mà ngươi nhất định để tâm."

Thanh Cát cung kính lắng .

Ninh Vương: "Ngươi nhất thiết chú ý quan sát, nếu xung quanh tiểu thế t.ử xuất hiện bất kỳ kẻ khả nghi lạ mặt nào, đặc biệt là kẻ vóc dáng tương đồng với ngươi, cho dù là nha ma ma thì ngươi đều đặc biệt lưu tâm và bẩm báo kịp thời cho bổn vương."

Thanh Cát lời là hiểu ngay.

Y cho rằng Vương phi của y sẽ tìm cách lẻn về thăm tiểu thế t.ử nên y vẫn chịu từ bỏ ý định ôm cây đợi thỏ, dùng tiểu thế t.ử mồi nhử để dụ cá c.ắ.n câu.

Tất nhiên y sẽ sắp đặt những mai phục khác nữa, việc y gọi tới đây dặn dò chắc hẳn chỉ là một trong vô cạm bẫy mà y giăng .

Ngay lập tức nàng càng cung kính đáp: "Vâng, thuộc hạ rõ. Thuộc hạ nhất định sẽ luôn để mắt tới những xung quanh thế t.ử Điện hạ, nếu phát hiện kẻ nào khả nghi nhất định sẽ tha."

Ninh Vương hài lòng gật đầu: "Sứ thần Phiêu Quy sắp tới Cám Lương, đến lúc đó ngươi sẽ phụ trách tiếp đón. Còn về ngày thường, khi Thái t.ử phi nương nương rời , sự an của thế t.ử vẫn sẽ do ngươi phụ trách, ngươi sẽ tiếp tục túc trực bảo vệ bên cạnh thế tử."

Đối với Thanh Cát mà đây quả thực là một niềm vui bất ngờ to lớn, nhưng nàng cũng chút thắc mắc.

Nàng dè dặt thăm dò: "Vậy thuộc hạ cũng theo Thái t.ử phi nương nương về hoàng đô ?"

Ninh Vương lập tức sầm mặt xuống: "Ngươi ý gì?"

Thanh Cát: "..."

Nàng vội đáp: "Là thuộc hạ vượt quá bổn phận ."

Ninh Vương nhướng mày, giọng điệu đầy nguy hiểm: "Ngươi cũng cho rằng Thái t.ử phi nương nương sẽ đưa thế t.ử , đem nó về hoàng đô ?"

Thanh Cát: "Thuộc hạ dám."

Ninh Vương hừ lạnh một tiếng: "Kẻ như ả vô trách nhiệm tàn nhẫn độc ác, nhưng bổn vương thì . Đây là con trai ruột của bổn vương, đương nhiên bổn vương giữ nó Cám Lương để nuôi nấng bên cạnh ."

Thanh Cát xong trong lòng khỏi kinh ngạc, nếu là ngày tự nhiên y sẽ dễ dàng những lời , nhất là đối với một thuộc hạ như nàng.

Xem y quả thật tức đến hồ đồ ...

Đoàn của Thái t.ử và Thái t.ử phi tới ngoại ô thành Cám Lương, Thanh Cát phụng mệnh cùng trăm gã thị vệ tinh nhuệ đón tiếp cách thành tám mươi dặm.

Lần phu thê Trữ quân đến Cám Lương tuy là phụng mệnh thiên t.ử nhưng vì sự việc xảy quá đỗi đột ngột, thêm Cám Lương đang thời kỳ đa sự nên hai vị khá gọn nhẹ, thậm chí hề chuẩn nghi thức kèn trống rầm rộ mà chỉ thị vệ nội đình mặc thường phục theo hộ tống.

Thanh Cát tiến lên bái kiến Thái t.ử Điện hạ và mặt Ninh Vương bày tỏ lời vấn an.

Thái t.ử vội vã lặn lội đường xa, dáng vẻ phong trần mệt mỏi thêm vài phần lo âu tiều tụy, nhưng khi thấy Thanh Cát thì nó vô cùng ngạc nhiên và dịu dàng : "Không ngờ là cô đến đón tiếp , quả thật là một niềm vui bất ngờ."

Thanh Cát thấy khó hiểu.

Thái t.ử khổ một tiếng: "Những chuyện qua cô cũng loáng thoáng, mỗi nhớ luôn cảm thấy tiếc nuối vô cùng. Nay Thanh Cát vẫn bình an vô sự thì cũng yên tâm phần nào."

Thanh Cát trong lòng tự nhiên cảm động, lập tức cung kính đáp: "Đa tạ Điện hạ quan tâm, thuộc hạ thật sự vô cùng cảm kích."

Thái t.ử đáp: "Chuyến mệnh hoàng thượng tới đây để kiểm tra binh mã nơi biên cương, đồng thời bàn bạc chuyện kết minh với bộ tộc Phiêu Quy. Mấy ngày tới phiền cô bảo vệ nương nương ."

Thanh Cát: "Điện hạ cứ yên tâm, thuộc hạ nhất định sẽ dốc hết khả năng."

Thái t.ử nở nụ dịu dàng hạ lệnh tiếp tục khởi hành.

Đoạn đường tiếp theo diễn khá suôn sẻ. Khi tiến thành Cám Lương bọn họ vẫn giữ hành tung kín đáo, dẹp bỏ bộ kèn trống linh đình. Cho đến khi đặt chân Ninh Vương phủ, đích Ninh Vương tận cổng nghênh đón để gặp mặt.

Lúc Thái t.ử của , thấy thần sắc y tiêu điều ủ dột, ẩn chứa một cỗ sát khí tăm tối đầy tàn nhẫn, trong lòng ngài tự nhiên cảm thấy muôn vàn cảm xúc ngổn ngang.

Lần khi đoàn tụ ở hoàng đô, ngài vẫn còn là một nam nhi hăng hái hừng hực, khóe mắt chân mày toát lên sự dịu dàng ấm áp. Mới đó đầy một năm mà y biến thành bộ dạng thê t.h.ả.m nhường .

Ngài nhiều điều với y nhưng mặt ngoài khó lòng mở lời, đành chỉ giơ tay vỗ vỗ vai y : "Chúng phủ từ từ bàn bạc chi tiết."

Ninh Vương gật đầu hành lễ bái kiến Thái t.ử phi.

Thái t.ử phi dịu dàng : "Tuy chân ướt chân ráo mới tới nhưng vốn dĩ cũng chẳng ngoài, cứ để Thanh Cát cùng sai quản sự trong phủ chỉ dẫn đôi chút là . Huynh hai cứ tự nhiên chuyện , hậu viện thăm Thừa Uẩn đây."

Ninh Vương tất nhiên lời, lúc Thái t.ử và Ninh Vương thẳng tới Thiên Hồng các, còn Thái t.ử phi nương nương thì giấu nổi sự nôn nóng vội vàng rảo bước tới hậu viện để thăm tiểu thế tử.

Trên đường , khi quản sự trong phủ hỏi về rương hòm cùng các loại đồ đạc, Thái t.ử phi nương nương liền dặn dò: "Lần bản cung nhận ủy thác của Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương cùng Quý phi nương nương tới thăm Thừa Uẩn, nhân tiện mang theo đủ các loại đồ ban thưởng. Chỗ đồ tất cả đều là để ban thưởng cho Thừa Uẩn, cứ mang sắp xếp hết trong viện của thằng bé là ."

Quản sự nhận lệnh bèn tự lo liệu.

Thái t.ử phi trong vòng vây của tạm thời nghỉ ngơi, tắm gội qua loa rảo bước nhanh tới hậu viện.

Lúc bọn nhũ mẫu sớm nhận tin báo nên đang đợi nghênh đón ngoài cổng viện, Thái t.ử phi còn màng tới những lễ tiết đó liền cho miễn lễ bộ. Đến khi bước phòng thì thấy tiểu thế t.ử mới tỉnh giấc, đang trợn tròn đôi mắt to lơ ngơ đông ngó tây, đôi mắt như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Thái t.ử phi thấy tiểu thế t.ử liền phì : "Cái con nhỏ xíu sắc mặt trông còn khá hơn cả phụ vương của con nữa đấy."

Vừa ngài vội vàng ẵm tiểu thế t.ử lên. Cậu bé kinh ngạc trợn tròn mắt, đ.á.n.h giá một lượt từ xuống .

Thái t.ử phi thấy bộ dạng của bé như thì càng thêm yêu thích: "Đứa bé cứ y như là hiểu chuyện , còn nữa cơ đấy."

Nhũ mẫu ở bên cạnh cung kính thưa: "Điện hạ sáu tháng , bây giờ ngài lật và bò."

Thái t.ử phi ôm tiểu thế t.ử lòng: " nét giông giống với Cửu Thiều khi còn bé."

dứt lời, ngài bỗng cảm thấy đau xót dâng trào trong lòng: "Con ngoan, con trải qua những chuyện cơ chứ, đúng là khổ con ."

Thái t.ử phi xót xa đến nhường nào, Thanh Cát ở bên cạnh chứng kiến cảnh trong lòng chợt thấy an ủi.

Thực nếu Thái t.ử phi cứ thế mang đứa bé thì nàng càng an tâm hơn. Hiện tại tâm tính của Ninh Vương đúng là kỳ quái thất thường, đứa bé cứ ở bên cạnh y nhỡ ảnh hưởng thì .

Nàng tự thấy bản tính nết gì, Ninh Vương càng dạng hiền lành. Khách quan mà cả hai đều chẳng thể nuôi dạy con cái cho đàng hoàng , vẫn nên để những như Thái t.ử và Thái t.ử phi nuôi nấng thì hơn.

Tuy nhiên nếu bản Ninh Vương thì cũng đành chịu thôi, chỉ thể coi như đây là phận của đứa trẻ, sinh con của cặp cha thế ...

Đang lúc Thái t.ử phi trêu đùa tiểu thế t.ử thì đột nhiên bé lật một cái cuộn tròn ngay trong vòng tay Thái t.ử phi.

Thái t.ử phi giật thót , đừng thấy mới nửa tuổi mà chân tay khỏe lắm, cẳng chân đạp một cú, cánh tay khua khua, cả cái hình nhỏ xíu cứ thế trườn lên phía như cá chạch khiến ngài căn bản là ôm nổi.

Ngài suýt chút nữa là kinh hoảng, may mà đám nhũ mẫu ở bên cạnh xúm giữ chặt.

dẫu thì cũng giữ nổi tiểu thế tử, chỉ thấy bé khó nhọc khua chân múa tay nhất quyết đòi trườn lên phía , hai cánh tay nhỏ cứ vươn tới vươn tới, miệng ê ê a a gọi loạn xạ.

Một vị ma ma dày dặn kinh nghiệm vội vàng lên tiếng: "Điện hạ đang để ý thứ gì , ngài món đồ nào đó đấy!"

Mọi cũng thấy lý bèn theo hướng tay bé chỉ, nhưng chẳng đồ vật gì ở đó cả, chỉ nữ ám vệ đang hầu phía thôi.

Mọi khỏi ngạc nhiên, ngờ đúng lúc tiểu thế t.ử thế mà vung vẩy bàn tay nhỏ xíu về phía Thanh Cát, thậm chí còn toét miệng , miệng phát những câu ê a non nớt của trẻ con - mà chẳng ai hiểu gì cả.

Thái t.ử phi nương nương hiểu ý bèn lệnh: "Thanh Cát, cô đây."

Thực khi tiểu thế t.ử những hành động khác lạ là Thanh Cát sớm ý thức .

Trong lòng nàng tự nhiên trăm mối ngổn ngang, cũng nhịn mà tự hỏi liệu đứa trẻ nhận , nhưng dẫu thì cũng chút lo lắng.

Lúc Thái t.ử phi nương nương gọi, nàng mới cung kính bước lên .

Nàng mới bước đến gần thì tiểu thế t.ử liền vươn bàn tay mập mạp tóm chặt lấy vạt áo của nàng, bộ dạng giống y như vớ bảo bối, hai mắt sáng rực rỡ, miệng chép chép , khuôn mặt nhỏ nhắn híp chặt toại nguyện.

Thái t.ử phi thấy cảnh tượng đó bèn phì : "Thanh Cát, xem cô và Thừa Uẩn cũng duyên phết đấy nhỉ!"

Thanh Cát chẳng gì bèn đáp: "Biết là do màu sắc trang phục của thuộc hạ lọt mắt của Điện hạ chăng, thuộc hạ một trẻ con sẽ hấp dẫn bởi những màu sắc nhất định."

Thái t.ử phi: "Cái áo của cô tối màu ảm đạm thế trẻ con thích cho , rõ ràng là hợp duyên với , đây, cô thử bế thằng bé xem nào."

Thanh Cát do dự.

Ai ngờ tiểu thế t.ử càng bấu chặt lấy áo nàng chịu buông, thậm chí hai chân còn ngừng đạp đạp, cong đẩy về phía .

Thái t.ử phi đưa tay đẩy về phía , Thanh Cát cũng thuận nước đẩy thuyền bế luôn tiểu thế t.ử lòng.

Vừa ôm , nàng cảm nhận một cục tròn vo núng nính thịt vô cùng mềm mại.

Lần nàng bế bé là khi nào nhỉ, là lúc La ma ma tráo đổi hai đứa trẻ, nàng bế ngoài để xăm cho .

Mới đó mà bao lâu , bây giờ bé nặng hơn một chút, cơ thể nhỏ bé vẫn mềm mại non nớt nên khi ôm nàng chẳng dám dùng sức.

Tiểu thế t.ử khi rốt cuộc cũng chui tọt lòng Thanh Cát liền tỏ mãn nguyện vô cùng. Cậu bé lấy cái đầu nhỏ cọ cọ n.g.ự.c nàng giống hệt như một con cún con đang tìm ổ, đó vùi đầu lòng Thanh Cát hưởng thụ và ngáp một cái khoan khoái dễ chịu vô cùng.

Thái t.ử phi hạ thấp giọng, : "Hóa là vẫn ngủ đủ giấc!"

Trong lúc chuyện, tiểu thế t.ử gục đầu n.g.ự.c Thanh Cát, đôi mắt nhỏ lờ đờ lờ đờ chớp chớp quả nhiên cứ thế mà ngủ .

Thanh Cát định đặt bé xuống nhưng chịu, lấy cánh tay nhỏ xíu ôm chặt buông.

Nhũ mẫu ở bên cạnh cũng ngạc nhiên, ghé sát tai cực nhỏ: "Ngày thường thế t.ử Điện hạ thích cho khác bế ngủ , quả nhiên là duyên với Thanh Cát nương tử."

Thái t.ử phi lên tiếng: "Vậy Thanh Cát cô cứ bế thằng bé một lúc , đợi nó ngủ say hẵng đặt xuống, đúng lúc cũng qua phía trò chuyện với Điện hạ mấy câu."

 

Loading...