Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 91: Cầu phúc
Cập nhật lúc: 2026-08-14 08:38:34
Lượt xem: 449
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thái t.ử và Ninh Vương tới Thiên Hồng các, đợi đến khi bước sảnh, Thái t.ử bèn phẩy tay hiệu cho tả hữu lui , trong sảnh lúc chỉ còn hai .
Lúc Thái t.ử cũng gì, cứ dùng ánh mắt bất lực mà quan sát Ninh Vương.
Ninh Vương thấy thế bèn bưng dâng lên Thái tử: "Hoàng , mời."
Thái t.ử chẳng thèm đoái hoài gì tới, cứ lặng thinh chằm chằm.
Thái t.ử vốn tính tình dịu dàng hiền hòa, bao giờ tùy tiện nổi nóng. một khi bình thường tính mà nổi giận thì đặc biệt khí chất áp chế khác.
Huống hồ đối với Ninh Vương, con chính là quyền thế phụ.
Thế là bàn tay bưng chén của Ninh Vương cứ sững giữa trung, nhất thời chẳng gì.
Thái t.ử mặt chút biểu cảm: "Nói , xem những chuyện gì."
Ninh Vương cụp mắt xuống, ủ rũ đáp: "Cũng chỉ là tìm kiếm Vương phi, tiện thể điều tra chân tướng thôi."
Thái t.ử y chọc giận đến mức bật : "Đệ thì nhẹ nhàng lắm, xảy chuyện lớn thế , tại bẩm báo phụ hoàng, tại vẫn cứ giấu giếm tin tức?"
Ninh Vương cứng họng, đành viện cớ: "Bây giờ chẳng đang bẩm báo ..."
Thái tử: "Đệ xin chỉ dụ tự ý rời khỏi đất phong, tội là khi quân phạm thượng; vì tư lợi cá nhân mà điều động binh mã biên cương, tội là mượn việc công báo thù tư; bất chấp dụng tâm lương khổ của hoàng đình lung lạc Hạ Hầu thị, ngang nhiên tới Cám Lương sinh sự, buông lời ngông cuồng vô độ, tội là càn bậy!"
Ngài hít sâu một tiếp: "Đệ thế mà ban lệnh tất sát với Vương phi của . Sao nào, định g.i.ế.c vợ diệt con đấy hả? Hoàng thất Đại Thịnh chúng đẻ cái loại nghiệt chủng như chứ? Đệ xem từng chuyện từng chuyện mà gây , quả thực là nhục tiên tổ họ Tạ chúng !"
Ninh Vương khẽ gục đầu xuống, im lặng tiếng nào.
Thái t.ử lệnh: "Lập tức thu hồi lệnh tất sát của Thiên Ảnh Các !"
Ninh Vương mặt vô biểu tình vô định phía , đáp trả: "Đệ cứ đấy."
Thái tử: "Đệ..."
Ngài với giọng điệu thể nào thấu hiểu nổi: "Đệ điên ? Dẫu cô là ai, dẫu chuyện gì xảy chăng nữa thì cô vẫn là ruột của Thừa Uẩn. Thế mà hạ lệnh g.i.ế.c c.h.ế.t cô , nếu cô thật sự xảy mệnh hệ gì c.h.ế.t trong tay , Thừa Uẩn khôn lớn sự thật, bảo thằng bé đối mặt thế nào đây?"
Ninh Vương bâng quơ như thể chuyện chẳng gì to tát: "Lẽ nào ả đáng c.h.ế.t ?"
Hoàng Thái t.ử hít một ngụm khí lạnh: "Đệ đang gì ? Dừng tay ngay lập tức!"
Ánh mắt Ninh Vương ngày càng trở nên lạnh lẽo: "Hoàng , tôn kính là trưởng , nếu sai bảo tự nhiên dám cãi lời. chuyện can hệ gì tới cả."
Y ngoài cửa sổ, ánh mắt tăm tối mịt mờ, chậm rãi nhả từng chữ: "Đây là Cám Lương, là địa bàn của , là mệnh lệnh do ban , bất cứ kẻ nào cũng đừng hòng cản trở."
Hoàng Thái t.ử lạnh một tiếng: "Tạ Cửu Thiều, cản trở , thì thánh chỉ của phụ hoàng thể chứ?"
Ninh Vương nghiến răng: "Huynh lấy thánh chỉ của lão già đó ép ?"
Giọng Hoàng Thái t.ử nhẹ nhưng uy nghiêm vô cùng: "Sao, kháng chỉ bất tuân hả?"
Ánh mắt Ninh Vương kiêu ngạo ương ngạnh: "Hôm nay cứ kháng chỉ đấy, đến đây , g.i.ế.c , nhốt đại lao, chu di cửu tộc luôn !"
Hoàng Thái t.ử xong liền tức giận đến mức huyệt thái dương giật thon thót: "Đệ điên ? Đệ đang gì ? Đệ sống nữa ? Đầu óc tỉnh táo chút !"
Ninh Vương : "Hoàng , suy nghĩ nhiều . Đệ hiện giờ đang tỉnh táo, đang gì còn rõ hơn ai hết! Đệ nhất định bắt cô c.h.ế.t, truy sát cô , khiến cô chạy tới chân trời góc bể cũng còn chốn dung ! Ả dám lừa dối , phản bội thì gánh chịu hậu quả! Còn về phần Thừa Uẩn..."
Y nhếch môi nở một nụ giễu cợt: "Có một như là kiếp của nó, như thế chẳng là đáng đời ?"
Hoàng Thái t.ử giơ thẳng tay tát y một bạt tai đau điếng.
Cái tát dùng hết sức bình sinh, đ.á.n.h mạnh đến nỗi mặt Ninh Vương nghiêng .
Đường quai hàm của y căng cứng sắc lẹm, đôi môi mỏng mím chặt.
Y Hoàng Thái tử, sâu thẳm trong đôi mắt vẫn là một sự ngoan cố chịu khuất phục: "Hoàng , dù đ.á.n.h c.h.ế.t , cũng cho ả ..."
Y gằn từng chữ bằng chất giọng vô cùng nguy hiểm và khác thường: "Đệ cho cô hận cô đến nhường nào. Ả đàn bà xuất hèn hạ thấp kém, cô lừa , giả mạo Hạ Hầu thị để dối gạt . Đệ trao cho cô mười phần chân thành mà cô đối xử với như . Cô từ đầu chí cuối đều là giả dối, một câu nào là thật lòng. Cô như dế, dốc hết tâm can vì cô , vì cô mà màng tất cả chỉ mong cô trở về, nhưng cô thì ..."
Nói đến đây, y chợt nhớ điều gì đó, đáy mắt dâng lên một sự giằng xé đầy thống khổ yếu ớt: "Dẫu tìm thấy ả thì ? Chân trời góc bể, lên trời xuống suối vàng, cũng bắt ả hiểu căm hận ả đến nhường nào. Đệ ả c.h.ế.t, bắt ả trả giá đắt, lấy m.á.u ả để gột rửa nỗi nhục nhã của !"
Hoàng Thái t.ử thấy sự đớn đau tột độ nơi đáy mắt , trong chốc lát cũng sững sờ đến mức thốt nên lời.
Ninh Vương nắm chặt hai tay, nghiến răng nghiến lợi rít lên: "Đệ dùng Thừa Uẩn để dụ dỗ, nhưng cô vẫn nhất quyết chịu lộ diện. Chắc chắn cô thừa Thừa Uẩn là mồi nhử nhưng nhẫn tâm đến , thèm đoái hoài. Đệ từng thấy kẻ nào tuyệt tình độc ác đến thế! Sao cô thể đối xử với như , thể tàn nhẫn với Thừa Uẩn như ? Cô bao giờ để tâm đến cha con , tất cả chỉ vì tiền, vì bạc mà thôi! Cô nào đoái hoài gì tới ! Cũng từng yêu ! Tất cả chỉ là dối trá thôi!"
Y oán hận gầm lên: "Từ nay về Thừa Uẩn là của , liên can gì tới ả nữa. Ả xứng, xứng ! Đệ sẽ tìm cho con trai một mới, sẽ triệt để xóa bỏ sự tồn tại của ả!"
Ánh mắt Thái t.ử ngập tràn sự xót xa và bất lực. Ngài hít sâu một , cố gắng dùng giọng điệu ôn hòa khuyên nhủ: "Cửu Thiều, hiện tại đang trong cơn thịnh nộ. lệnh tất sát của Thiên Ảnh Các... Đệ chắc là cô thực sự võ công ? Đệ chắc là cô vẫn còn sống ? Biết cô cũng lực bất tòng tâm, cô c.h.ế.t , chẳng là tự mua dây buộc ?"
Nghe xong câu , cơ thể Ninh Vương bỗng chốc cứng đờ.
Thái t.ử tất nhiên nhận điều đó, ngài càng thêm xót xa: "Rốt cuộc là đang trừng phạt ai? Sao nỡ lòng nào trơ mắt tự dằn vặt bản như ? Nhỡ cô còn cõi đời nữa thì thanh thản ? Nếu Thiên Ảnh Các thực sự g.i.ế.c c.h.ế.t cô , sẽ ân hận cả đời đấy!"
Ninh Vương gầm lên: "Câm miệng!"
Tiếng gào của y điên cuồng khản đặc.
Thái t.ử cũng bàng hoàng.
là ngài từng thấy trở nên như bao giờ, còn màng đến điều gì nữa, tựa như một kẻ hóa điên.
Ninh Vương siết chặt nắm đấm, kìm nén sự điên cuồng cuồn cuộn nơi đáy mắt, chậm rãi nhả từng chữ: "Hoàng , cô c.h.ế.t, tin! Đệ tin chắc chắn ả vẫn còn sống, mà ả c.h.ế.t , ả nhất định đang sống sờ sờ đấy! Ả xảo quyệt gian ngoan như thế thể c.h.ế.t ! Đệ lục tung cả núi Tùy Vân mà hề thấy thi cốt của ả, ả dựa cái gì mà dám c.h.ế.t chứ!"
Thái t.ử dùng ánh mắt đau lòng tột độ .
ánh mắt Ninh Vương ngày càng trở nên quyết liệt: "Cô c.h.ế.t, nhất định vẫn còn sống. Ả võ công! Ả lừa gạt tất cả bọn họ, ả ve sầu thoát xác, ả còn đ.á.n.h tráo cả con, ả thể c.h.ế.t ! Tuyệt đối c.h.ế.t, chắc chắn thể c.h.ế.t !"
Y như phát cuồng, Thái t.ử cũng dọa cho hoảng sợ, vội vàng dỗ dành: "Được , cô c.h.ế.t, nhất định là c.h.ế.t. Cửu Thiều, hãy bình tĩnh , cô vẫn còn sống, sẽ giúp cùng tìm kiếm cô ..."
Ninh Vương bất thình lình gằn, y nghiến răng rít lên: "Thậm chí nếu ả c.h.ế.t thật thì !"
Y cuộn chặt nắm đấm: "Cô thề thốt với bao nhiêu điều, bao nhiêu lời đường mật êm tai, kết quả tất cả đều là giả dối. Đến tận bây giờ vẫn nhớ như in ánh mắt của cô lúc dịu dàng bảo với rằng cô sẽ đeo chiếc vòng tay bằng ngọc hồng mà tặng suốt đời suốt kiếp. kết cục thì ! Ả lừa , ả đem vòng ngọc cho kẻ khác, ả cuỗm sạch ngân phiếu cao chạy xa bay. Tham lam để cho hết, một đồng bạc cũng nỡ vứt mà nhẫn tâm quăng vòng ngọc của cho ngoài!"
Thái t.ử hít một ngụm khí lạnh, ngài khuyên can nhưng chẳng bắt đầu từ .
Ninh Vương: "Cho dù cô c.h.ế.t xuống âm tào địa phủ cũng tuyệt đối buông tha. Có truy tới tận địa ngục Vô Gián cũng lôi ả lên, bắt ả gánh chịu đau đớn cùng ! Đệ ả rằng, kiếp , kiếp nữa, dẫu luân hồi chuyển kiếp, nỗi hận của vẫn còn đó, cũng sẽ bám riết lấy ả, khiến ả vĩnh viễn yên !"
Thái t.ử thể tin nổi mà chằm chằm Ninh Vương, chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c như x.é to.ạc , đau nhói vô cùng.
Ngay khoảnh khắc ngài mới vỡ lẽ, lún sâu đoạn tình cảm đến mức nào. Nay lừa gạt dối trá đến mức bộ sự kiêu hãnh đều vỡ nát, yêu hận đan xen đến nỗi sinh cố chấp điên loạn, trở nên điên cuồng như .
Nếu ngài thực sự tìm thấy phụ nữ đó thì e rằng cả đời y cũng sống yên .
Mấy ngày qua tâm trạng Ninh Vương rõ ràng nhưng vẫn cố gắng gượng để xử lý công vụ. Thái t.ử Ninh Vương đích tháp tùng duyệt đội quân biên cương, đó thị sát các ngóc ngách ở Cám Lương. Tất nhiên hai cũng bàn bạc về các kế sách bình biên cương. Hiện tại hoàng đình gần như x.é to.ạc mặt mũi với Hạ Hầu thị, vì thế nhiều vấn đề hệ trọng cần bàn định , thêm đó sứ giả bộ tộc Phiêu Quy sắp sửa tới nơi, cần thảo luận về đối sách thông thương giao thương.
Vài hôm nữa triều đình cũng sẽ cử Hồng Lô Tự cùng các quan chức ở các bộ khác đến để tiếp đón sứ giả Phiêu Quy.
Trái , Thái t.ử phi thì thảnh thơi hơn nhiều, nhiều thời gian lưu hậu viện để chơi đùa cùng tiểu thế tử.
Bởi tiểu thế t.ử thích Thanh Cát nên Thái t.ử phi cũng thêm phần thiện cảm với Thanh Cát, hễ việc gì ngài cũng Thanh Cát kề cận bên .
Ngày hôm đó Ninh Vương đến thỉnh an Thái t.ử phi thì ngài nhắc đến một việc hệ trọng: "Có một chuyện quan trọng, thấy bận rộn suốt nên tiện mở lời. Mới mấy hôm Tây Đài Ngự sử Tôn Thương Vân dâng tấu sớ, rằng quan sát thấy Thiên Cẩu phạm khuyết, ý bảo là đại vận lưu niên phạm Thiên Cẩu, năm nay chính là năm Thiên Cẩu sát."
Ninh Vương phản ứng gì: "Vậy thì ?"
Thái t.ử phi: "Cửa ải Thiên Cẩu chính là cửa ải quan sát đối với trẻ con. Gặp năm Thiên Cẩu sát chỉ sợ sẽ bất lợi cho con cháu hoàng tộc . Vốn dĩ phụ hoàng cũng bận tâm chuyện lắm, ai ngờ xảy chuyện , thế chẳng là ứng ngay kiếp nạn ?"
Ninh Vương: "Hoàng tẩu lý."
Thái t.ử phi bộ dáng lơ đãng của Ninh Vương: "Ta tin, nhưng mà thà tin là còn hơn tin. Phụ hoàng phán , nếu thượng thiên giáng điềm báo, sẽ ban cho Thừa Uẩn một khối ngọc bội Tư Nam. Đây là ngọc quý từ thời thượng cổ, lúc nhỏ từng đeo nó. Nay đặc biệt sai thợ khắc tên Thừa Uẩn lên, gói cẩn thận trong khăn lụa thêu hình rồng giao phó cho đem đến Cám Lương đưa cho ."
Ninh Vương cũng chẳng mấy để tâm: "Vậy thì đeo lên cho thằng bé ."
Thái t.ử phi: "Chuyện thể đeo tùy tiện . Ở ngoại ô Cám Lương chẳng một hành cung của Đông Nhạc Đại Đế ? Đông Nhạc Đại Đế chính là Thần núi Thái Sơn, là khả năng trấn áp năm Thiên Cẩu sát nhất. Đệ hãy mang theo khối ngọc bội Tư Nam tới hành cung, dâng hương lập đàn cúng bái, dâng hương đốt giấy vàng, nhờ đạo trưởng phép gia trì cho khối ngọc bội Tư Nam , như thì mới mong xu cát tị hung, hóa hiểm thành an ."
Ninh Vương tự nhiên trong lòng ưng: "Thế thì sai đám hầu mang tới đó là ."
Thái t.ử phi vất vả khuyên bảo hết lời: "Bắt buộc tự đích thì mới thể hiện thành ý. Cửu Thiều , bản tính cao ngạo, nay luôn khinh thường những lời xằng bậy về thần thánh ma quỷ, nhưng nay gặp tai vạ bất thình lình , tìm cũng thấy, đành mòn mỏi chịu đựng sự dằn vặt đớn đau, lúc còn thể cầu xin ai nữa?"
Ninh Vương quả thực chẳng hề để tâm, nhưng lúc thấy lời bỗng nhiên sững , ngước Thái t.ử phi, vẻ mặt chút xúc động.
Thái t.ử phi thấy y như bèn tiếp: "Đệ tự cầu xin phúc đức, cũng coi như là bậc cha như đóng góp chút tấm lòng vì Thừa Uẩn ."
Ninh Vương cuối cùng cũng gật đầu: "Được, ."
Thái t.ử phi bèn sai mang khăn lụa thêu hình rồng tới, mở lấy khối ngọc bội Tư Nam.
Ninh Vương cầm lấy thì thấy đỉnh khối ngọc bội Tư Nam chạm trổ thành hình một chiếc thìa nhỏ, phần tạc một chiếc đĩa nhỏ nhắn. Toàn bộ viên ngọc bóng loáng chút hoa văn rườm rà, chỉ đáy ngọc khắc tên Tạ Thừa Uẩn. Y vật vốn là một trong ba loại ngọc xua đuổi tà ma thời cổ đại, chuyên dùng để xu cát tị hung.
Y cầm chặt khối ngọc bội Tư Nam: "Mấy ngày Hoàng ở đây chắc chắn sẽ bận rộn lo liệu công vụ, ngày mai sẽ cố gắng thu xếp chút thời gian đích đưa Thừa Uẩn tới đó một chuyến, thỉnh đạo trưởng phép gia trì cho khối ngọc bội Tư Nam ."
Thái t.ử phi hài lòng nở nụ : "Được, như ít cũng trút bỏ gánh nặng trong lòng."
Vì Ninh Vương đưa tiểu thế t.ử tới hành cung Đông Nhạc Đại Đế nên ngay lập tức truyền lệnh tới hành cung để đạo trưởng chuẩn , phía trong phủ cũng rục rịch sửa soạn chuẩn nhiều đồ đạc.
Hôm nay ở Cám Lương chỉ sợ cũng mấy thái bình, nếu đưa tiểu thế t.ử ngoài chỉ e kẻ lòng mang ý đồ nhòm ngó, vì việc càn quét sàng lọc, đồng thời thiết lập các trạm gác chốt trạm là điều khó tránh khỏi.
Thái t.ử phi lệnh cho quản sự chuẩn bánh trái, ẩm thực, vàng bạc thất bảo cùng với các loại vải vóc đồ chay các thứ, đều là những vật mang theo để phục vụ cho việc tế tự.
Ninh Vương thực vẫn chút cam tâm tình nguyện, nhưng rốt cuộc cũng đồng ý.
Chuyến của tiểu thế t.ử đương nhiên nữ quyến cùng, nhưng Thái t.ử phi tiện theo. Quy củ hoàng thất vốn nghiêm ngặt, chú trọng nhiều thứ tiểu tiết, dẫu là tẩu tẩu phu thì cũng giữ kẽ đôi chút.
Thế nên Thái t.ử phi bèn dặn dò kỹ lưỡng bọn hạ nhân, lệnh cho Thanh Cát theo phụ trách coi ngó tiểu thế tử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-91-cau-phuc.html.]
Ninh Vương , nhíu mày, tỏ vẻ hiểu: "Cô á? Đi theo thế t.ử ?"
Thái t.ử phi: "Sao thế?"
Ninh Vương nhạt nhẽo liếc về phía Thanh Cát.
Thanh Cát mắt mũi, mũi tim, lơ giả ngốc.
Y nhíu mày, sang Thái t.ử phi nữa: "Cô là ám vệ trong phủ, chịu trách nhiệm hộ tống bảo vệ."
Thái t.ử phi: "Mấy ngày qua Thanh Cát luôn theo sát bên cạnh , thấy Thừa Uẩn vẻ cũng mến cô . Thừa Uẩn mới nửa tuổi, tự nhiên xuất môn chỉ e chỗ quen, quen thuộc ở cạnh bầu bạn dẫu cũng hơn."
Ninh Vương mím chặt môi, rốt cuộc cũng đành gật đầu: "Được."
Thế là hôm Thanh Cát tắm gội y phục từ sớm tinh mơ, chải chuốt gọn gàng hộ tống Ninh Vương tới hành cung Đông Nhạc Đại Đế.
Lúc bước sang tháng Sáu, tiết trời oi ả khó chịu. Thanh Cát ôm tiểu thế t.ử cùng kiệu, tới lúc leo núi thì cả đoàn xuống kiệu bộ.
Ninh Vương phía , Thanh Cát cùng nhũ mẫu ôm tiểu thế t.ử theo , xung quanh thị vệ tiền hô hậu ủng hộ tống.
Khoảng thời gian chớm bước hạ nên bá tánh dân thường lên núi hóng gió tránh nóng cũng khá đông, kể đến những ăn buôn bán trong thành cũng lên núi dâng hương cầu phúc, nên con đường mòn xe ngựa đông đúc, tấp nập vô cùng.
Đi đến nơi hoang dã thì thấy xung quanh bát ngát bóng tùng bách xanh tươi, cây cỏ hoa lá cũng um tùm rậm rạp. Phóng mắt xa, những dãy núi trùng điệp đằng xa giống hệt như một bức bình phong xinh .
Hành cung Đông Nhạc Đại Đế ẩn giữa màu xanh bạt ngàn . Đưa mắt quanh, những bức tường đỏ mái ngói vàng, khói hương nghi ngút uốn lượn, nép giữa thiên nhiên xanh càng tôn thêm mấy phần thanh tịnh thiền ý.
Đạo trưởng sớm quét dọn sạch sẽ cả trong lẫn ngoài hành cung, đặc biệt tận ngoài đón rước Ninh Vương và tiểu thế tử. Đến khi tiến đại điện, thứ ở đây chuẩn đấy, nến lớn thắp sáng rực rỡ, đốt những nén hương khổng lồ, bày biện đầy đủ hương đăng hoa quả. Đạo trưởng bắt đầu phép cầu phúc xua đuổi tà ma cho tiểu thế tử, đồng thời khai quang cho khối ngọc bội Tư Nam.
Thanh Cát tất nhiên luôn sát cánh cùng tiểu thế tử. Nàng thầm nghĩ cả cuộc đời những gì nàng thể cho đứa trẻ vốn chẳng đáng là bao, dẫu hiệu nghiệm thì hôm nay theo cùng nó cầu phúc đuổi tà cũng coi như là thành chút tâm ý của bản .
Đợi đến khi pháp sự kết thúc, đạo quan bèn dâng tặng kim long ngọc giản, túi bùa linh phù cùng các cuộn trục thư các thứ. Họ bảo rằng những vật đều là để tặng cho tiểu thế tử, thể bảo hộ cho ngài phùng hung hóa cát.
Ninh Vương tất nhiên cảm thấy vô vị, khi nhận lấy thì lững thững về hậu viện thiền tịnh tâm.
Sau khi lễ bái cầu phúc kết thúc, Thanh Cát cùng bọn nhũ mẫu và ma ma đưa thế t.ử nghỉ ngơi đôi chút và ăn lót . Tiểu thế t.ử bắt đầu nghịch ngợm ầm ĩ nên Ninh Vương liền hạ lệnh đưa bé tới hậu viện để thưởng ngoạn phong cảnh núi rừng.
Đường từ tiền điện tới phía núi vốn dễ nên Thanh Cát tự bế tiểu thế tử.
Khi thấy nàng, Ninh Vương liền tiến gần đưa hai tay , ý tứ rõ ràng là đón lấy đứa bé từ tay Thanh Cát.
Ngờ lúc tiểu thế t.ử đang vô cùng thoải mái dễ chịu bèn bám rịt lấy Thanh Cát nhất quyết chịu nhúc nhích. Thấy Ninh Vương nằng nặc đòi ôm , đưa bàn chân nhỏ xíu định đạp y.
Ninh Vương cụp mắt xuống, mặt cảm xúc lệnh: "Lại đây."
Giọng của y tuy nhỏ nhưng tỏa sự uy nghiêm lạnh lẽo đủ sức để trấn áp một đứa bé con như thế .
Ngờ tiểu thế t.ử chẳng hề e sợ chút nào. Cậu bé giơ tay đẩy đôi bàn tay lớn của Ninh Vương tỏ vẻ kháng cự, đó vùi đầu lòng Thanh Cát quyết rời xa.
Thanh Cát rõ hiện tại trong lòng Ninh Vương đang nén một ngọn lửa giận dữ, chỉ là cố gắng đè nén hết mức thể khi đối mặt với tiểu thế t.ử mà thôi. Hơn nữa công vụ của y vốn bộn bề rảnh rỗi mới tới hành cung cầu phúc, tội gì chọc tức y gì.
Hơn nữa đáy mắt y lóe lên sự thiếu kiên nhẫn .
Thanh Cát đành trao tiểu thế t.ử cho Ninh Vương. Tiểu thế t.ử cam tâm tình nguyện cho cam nhưng cũng hết cách.
Ninh Vương đưa tay đón lấy đứa bé nhưng đúng lúc Thanh Cát cảm nhận đầu ngón tay của Ninh Vương vô tình sượt qua n.g.ự.c .
Lớp áo lụa mùa hè vốn mỏng manh, thế nên trong khoảnh khắc dường như một dòng điện tê dại chạy xẹt qua khiến bủn rủn.
Nàng khẽ giật .
Ninh Vương rõ ràng cũng cảm nhận , động tác của y chợt sững .
Y ho khan một tiếng, đó như chuyện gì bế lấy tiểu thế t.ử về phía phong cảnh núi non đằng xa.
Ban đầu tiểu thế t.ử tỏ vẻ cam lòng cho lắm, nhưng chẳng bao lâu chẳng màng đến cốt khí mà ngoan ngoãn gọn trong lòng Ninh Vương. Cậu nhàn rỗi ngắm khung cảnh đằng xa, con nhỏ bé vốn hiếm khi ngoài từng thấy qua sự đời, nên hiện tại đôi mắt mở to hết cỡ ngó chỗ nhòm ngó chỗ , vẻ như hai con mắt chẳng đủ dùng .
Ninh Vương cúi đầu cái vẻ mặt chẳng tiền đồ của tiểu thế tử, nhịn bật thành tiếng.
Y nhẹ nhàng dùng ngón tay cái ve vuốt đôi gò má của bé bất đắc dĩ : "Thằng nhóc vô tích sự, đồ lương tâm, chính là con đấy."
Đứa bé con dĩ nhiên y đang cái gì, cứ thế vui sướng khua tay múa chân.
Ninh Vương chẳng nhớ đến chuyện gì, đột nhiên hận thù : "Ngươi đúng là đồ tim phổi, quả đúng là do ả sinh khác, ngươi cũng bắt chước học đòi theo cái thói đó của ả."
Thanh Cát lời nhịn mà liếc mắt Ninh Vương.
Nào ngờ Ninh Vương lập tức bắt ánh mắt bèn nhướng mày khó hiểu.
Thanh Cát vội vàng cung kính thưa: "Điện hạ vốn luôn ngoan ngoãn đáng yêu, chắc chắn tiền đồ vô lượng."
Ninh Vương chẳng lời bèn hừ lạnh: "Câm miệng, đừng ở mặt Cô vương mà buông lời xu nịnh a dua."
Thanh Cát: "Vâng."
Dẫu sắc mặt của Ninh Vương cũng tối sầm .
Thanh Cát thức thời im miệng ngậm chặt môi cúi đầu giả ngốc. lúc tiểu thế t.ử đột nhiên túm lấy vạt áo Ninh Vương, ê ê a a chỉ tay về đằng xa. Thì ở tận đằng xa xa nơi khe suối những con chim đang tung cánh lượn vòng bay lượn.
Ninh Vương lúc sắc mặt mới dịu đôi chút, ôm tiểu thế t.ử bảo: "Chim, đó là chim bay."
Y thấp giọng chỉ dạy: "Chim bay."
Tiểu thế t.ử bập bẹ ê ê a a lặp vài tiếng.
Ninh Vương kiên nhẫn dạy: "Thiên sơn điểu phi tuyệt, vạn kính nhân tung diệt. Nào, theo phụ vương ."
Tiểu thế t.ử tiếp tục ê ê a a bập bẹ, cái giọng điệu non nớt trẻ con vẻ trầm bổng nhịp nhàng dáng.
Ninh Vương chăm chú quan sát bé hài lòng thốt lên: " là nét giông giống với cái bộ dáng lúc thơ hồi bé của Cô vương đấy."
Nhũ mẫu ma ma và thị nữ bên cạnh thảy đều cúi thấp đầu dám hó hé tiếng nào.
Mọi ngày thường quanh quẩn bên tiểu thế t.ử lâu, đều tỏng tiểu thế t.ử chỉ đang ê ê a a bập bẹ vớ vẩn mà thôi...
Ninh Vương cứ thế ôm ấp tiểu thế t.ử dạy vài bài thơ, thấy tiểu thế t.ử vui vẻ mặt, y cũng phần đành lòng: "Từ lúc con sinh từng hưởng thụ sự yêu chiều ân ái của cha , nếm trải bao nhiêu chuyện thế . Nếu con thích, ngày mai Cô sẽ nán đây cùng con thêm một ngày, chịu ?"
Tiểu thế t.ử đương nhiên đáp lời, chỉ tiếp tục ngân nga bập bẹ trong sự vui thích ngập tràn.
Ninh Vương: "Nếu con bằng lòng thì ngày mai chúng hẵng về."
Nói xong Ninh Vương lệnh cho đám dọn dẹp sạch sẽ xung quanh, trải chiếu mát . Y thấy khí nơi đây trong lành khoan khoái, phong cảnh thể để cho trẻ con chạy nhảy vui chơi hóng mát nơi đây.
Y lệnh thì hạ nhân bên tất nhiên dốc sức theo. Thoáng chốc tấm chiếu cói tím trải . Chiếu cói mát mẻ bóng bẩy mềm mại thơm tho nhẵn mịn, viền chiếu bo bằng lụa xanh thẳm, để lộ chút cước nhọn nào nên dĩ nhiên phù hợp cho trẻ con sử dụng.
Lúc , rừng cây um tùm rậm rạp xanh mướt mát, ánh nắng rọi xuống xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá cây. Tiểu thế t.ử mặc một chiếc yếm từ chất lụa mỏng thượng hạng, bò trườn chơi đùa chiếc chiếu T.ử Giao.
Bây giờ bé bò , mà bò nhanh thoăn thoắt, hễ để ý là bò khỏi mép chiếu ngay để vồ lấy mấy bụi cỏ bụi hoa bên ngoài chơi nghịch.
Đích Ninh Vương cạnh canh giữ, thỉnh thoảng túm cổ lôi về, khác gì tóm ch.ó con, cứ thế diễn vô .
Lúc y tiện tay nhổ luôn cây cỏ đuôi ch.ó chọc lét bé: "Lại đây, tóm lấy, nào, tóm lấy!"
Thanh Cát dáng vẻ đùa ch.ó của y, nhất thời cũng cạn lời.
Tiểu thế t.ử tự nhiên phục bèn lên tiếng phản đối, còn dùng cẳng chân bé xíu để đạp y nữa. Ninh Vương thấy thú vị, cứ cố tình trêu chọc bé, tiểu thế t.ử đạp mãi mà trúng, cuối cùng tức tối bèn dùng luôn hai nắm tay nhỏ mà đ.ấ.m loạn xạ, thế mà chọc cho Ninh Vương lớn. Tiếng trầm thấp, khàn khàn lan tỏa khắp khe suối.
Tiểu thế t.ử cũng thấy thú vị bèn tỏ vẻ cao hứng hưng phấn, vung vẩy hai bàn tay nhỏ xíu phát những âm thanh "a a a".
Ninh Vương ôm chầm lấy lộn nhào lăn lóc mặt chiếu, còn nhấc bổng bé lên cao. Cả hai cha con cứ thế vui đùa thỏa thích chẳng thèm đoái hoài đến chuyện gì khác.
Thanh Cát trầm ngâm lặng lẽ quan sát, lúc gió hè thổi hiu hiu, cảnh sắc trong núi bao la tĩnh lặng, vạn vật xanh mướt mát. Nhìn cảnh hai cha con quấn quýt nô đùa , quả thực là nụ rạng rỡ thoải mái từng thấy.
lúc , quản sự mang chiếc kỷ nhỏ bằng gỗ đàn hương đặt gốc cây liễu và bưng lên đủ các món bánh trái đồ ngọt.
Đạo trưởng trong quán cung kính thưa: "Mấy thứ vốn là do quán chúng tự trồng ngoài vườn, hôm nay quý nhân quang lâm nên hái sáng sớm, là đợt quả đầu mùa nên tươi ngon đấy ạ."
Ninh Vương đưa mắt qua thì thấy là những thứ quà vặt như bánh rán, nhân chua ngọt, bánh sữa, bánh phong, vân vân. Những món đều là đồ ăn thường ngày, ngược đống quả lạ mới hấp dẫn, đào Yên Chi, mơ ô mai, lê Cam Đường và táo Lâm Cầm các thứ. Quả nào quả nấy chín tới, bên cạnh còn vương chiếc lá đọng đầy sương sớm, là thấy ăn liền.
Ninh Vương khẽ gật đầu, rõ ràng là ưng ý.
Đạo trưởng thấy thế liền lựa dịp đem thêm đủ các loại đồ vật nhỏ, tất cả đều đựng trong hộp vàng hộp bạc. Còn món đồ chơi Ma Hát Nhạc tạc bằng gỗ dành cho trẻ con, bệ đỡ điểm xuyết rực rỡ sắc màu bao bọc bằng lớp lụa xanh biếc trông cực kỳ chói lọi.
Tiểu thế t.ử thấy thì hai mắt tò mò dời, còn thò tay sờ soạng nữa.
Lúc thường dĩ nhiên Ninh Vương xem thường mấy thứ đồ chơi cỏn con , những món đồ cất giấu trong phủ, do nội đình ban thưởng, do trưởng bối hoàng thất gửi tặng cái nào cái nấy chẳng đính ngọc giát vàng, đẽ tinh xảo gấp vạn thứ đồ chơi .
thấy bé vẻ tò mò, nghĩ đến việc kiếm hương vị đồng nội quê nhà nên y bèn nhận lấy, đó liền phái thưởng tiền cho vị đạo trưởng nọ.
Ninh Vương ngắm nghía đám trái cây rốt cuộc cũng chọn một quả đào Yên Chi. Quả đào mọng nước tròn trịa, bên phủ một lớp lông tơ mịn màng, nom là chín nục , hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp nơi.
Y cầm thanh d.a.o bạc bổ quả đào Yên Chi gắp lấy một miếng thịt quả mềm ngon.
Tiểu thế t.ử đưa đôi mắt long lanh đầy hiếu kỳ ngắm, hiển nhiên là bé thèm thuồng ăn lắm . Nhìn thấy quả đào liền vội vã há to cái miệng hệt như chim non đòi ăn chực.
Ninh Vương nhàn nhạt quan sát cái vẻu háu ăn của đứa trẻ: "Ngươi mọc răng hử?"
Nhũ mẫu ở cạnh định lên tiếng ai dè Ninh Vương dùng tay bóp chặt cái miệng nhỏ xinh của thế t.ử ngó xem xét, liền thấy phần lợi hồng hào thực sự bốn chiếc răng trắng nhỏ tí hin nhô nhọn hoắt.
Y liền phì : "Ra là ngươi cũng là trẻ con mọc bốn chiếc răng cơ đấy, nào, hãy nếm thử trái cây rừng ."