Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 92: May cho nàng vài bộ y phục tốt

Cập nhật lúc: 2026-08-14 12:56:13
Lượt xem: 499

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Vương , đưa miếng thịt đào qua cho tiểu thế tử. Đứa trẻ nóng lòng há to miệng, "chóp chép" ngậm lấy miếng đào.

Ngặt nỗi cái miệng nhỏ xíu nuốt trôi, đành ngậm chặt dùng nướu nhai nhóp nhép nếm thử mùi vị. Chỉ thôi mà bé con cũng ăn đến là vui vẻ say sưa.

Ninh Vương bộ dạng ăn uống ngon lành của con, tự cũng cầm một miếng lên ăn. Vừa ăn cẩn thận lấy miếng mới đổi cho tiểu thế tử.

Miếng thịt đào cái miệng nhỏ xíu mút mát trở nên nhão nhoét, dính đầy lên ngón tay Ninh Vương, nào là nước đào lênh láng lẫn với nước dãi của trẻ con.

Một vốn luôn ưa sạch sẽ như nay chẳng tỏ vẻ bận tâm chút nào, chỉ lấy khăn lụa qua loa lau .

Thanh Cát thầm nghĩ, con mắc bệnh sạch sẽ đến mấy, khi m.á.u mủ ruột rà của cũng chẳng thể nào cao cho .

Ninh Vương vốn mang tính cách cao ngạo, lạnh lùng, nay cha quả thực khác xưa nhiều.

Sau khi ăn đào xong, tiểu thế t.ử ngáp một cái, đúng lý đến giờ ngủ. Ấy mà bé con chẳng vẻ gì là buồn ngủ, đôi mắt mở to đầy tham vọng ngó xung quanh, dường như vẫn chơi tiếp.

Ninh Vương nhẹ nhàng dỗ dành: "Đợi con lớn thêm chút nữa, phụ vương sẽ dẫn con ngoài cưỡi ngựa, dạo chơi sơn thủy, tập b.ắ.n cung, chịu ?"

Tiểu thế t.ử chẳng hiểu gì, chỉ chớp chớp đôi mắt to tròn, mang vẻ mặt đầy khao khát.

Ninh Vương bật sảng khoái, ánh mắt càng thêm phần dịu dàng. Hắn hạ giọng dỗ ngọt: " giờ con còn nhỏ lắm, ngoan ngoãn xuống ngủ , nào?"

Tiểu thế t.ử nhất quyết chịu. Ninh Vương đành thu nụ , giọng phần nghiêm nghị: "Nằm yên."

Nào ngờ, bé con bò loẹt quẹt đến bên đùi , lôi kéo dải ngọc bội đai lưng chơi đùa.

Ninh Vương nhức đầu, khẽ sầm mặt lệnh: "Buông !"

Tiểu thế t.ử cứ một mực chịu buông, còn vươn bàn tay mũm mĩm tò mò túm lấy cây trâm ngọc bích chạm khắc đầu rồng búi tóc của Ninh Vương.

Ninh Vương: "..."

Bị lôi kéo đến mức chật vật, đành hít sâu một , bất lực thốt lên: "Sao cô vương rước đứa con như ngươi cơ chứ!"

Tiểu thế t.ử nào sợ , cứ cong m.ô.n.g sức giằng co mệt, như thể quyết từ bỏ nếu đạt mục đích.

Thanh Cát bên cạnh quan sát, thấy Ninh Vương tức tối nghiến răng nghiến lợi nhưng chẳng , đành ngậm đắng nuốt cay chịu đựng.

Thế là cây trâm ngọc quý giá liền tiểu thế t.ử giật phắt xuống. Bàn tay nhỏ bé siết chặt cây trâm, đ.â.m chọt lung tung xuống sàn, gõ boong boong chiếc đĩa sứ đặt cạnh đó.

Bé con cảm thấy thú vị, tự chơi tự vui, miệng toe toét khép .

Ninh Vương thấy con tươi rói, nhân lúc đứa nhỏ để ý liền chộp lấy cây trâm ngọc tay: "Tiểu quỷ lém lỉnh, đừng phá hỏng đồ nữa. Nghe , phụ vương gõ nhạc cho con ."

Tiểu thế t.ử vẫn giật , nhưng Ninh Vương thể để cho con càn. Hắn bắt bé con ngoan chiếc chiếu trúc mát lạnh, đó cẩn thận sắp xếp mấy chiếc đĩa ngọc, chén sứ theo một thứ tự nhất định. Tiếp đến, dùng trâm gõ nhẹ lên từng chiếc, tạo nên những âm thanh lanh lảnh, trong vắt.

Tiểu thế t.ử thấy lạ tai nên nín bặt, dồn hết tâm trí việc lắng .

Ngón tay thon dài của Ninh Vương nhẹ nhàng cầm cây trâm ngọc điểm xuyết, tiếng gõ lên đĩa ngọc, chén sứ vang lên trong trẻo tựa tiếng suối róc rách. Âm thanh trầm bổng nhịp nhàng, vô cùng êm tai, mang theo một dư vị độc đáo.

Tiểu thế t.ử lặng im lắng , đôi mắt sáng rực.

Ninh Vương thấy cách dỗ dành hiệu quả, liền gõ say sưa hơn, nhưng tiếng gõ dần dần trở nên êm ái, nhẹ nhàng. Cuối cùng, mí mắt của tiểu thế t.ử cũng từ từ sụp xuống, đầu ngoẹo sang một bên, chìm giấc ngủ say sưa, êm đềm.

Bà v.ú bên cạnh rón rén tiến tới, đắp chiếc chăn lụa mỏng manh mát rượi lên tiểu thế tử, lui bước một tiếng động.

Thanh Cát khoanh chân tĩnh lặng một bên, trông thấy Ninh Vương chống ngón cái lên cằm, rũ mắt xuống, đăm đăm tiểu thế t.ử đang say giấc nồng. Đôi mắt vốn dĩ sâu thẳm khó đoán của giờ đây dâng lên một nỗi buồn miên man, u uẩn.

Tiếng suối róc rách vọng từ khe núi xa, ánh nắng lọt qua kẽ lá rậm rạp, gió hạ thổi tới mang theo hương cỏ lau ngai ngái, thanh khiết.

Xa xa vẳng âm thanh, lẽ là những dân thường núi tránh nóng, giải nhiệt. Họ thả dưa, ném mận xuống dòng suối trôi nổi, còn thì mặc quần áo rộng thùng thình, vui đùa rượt đuổi .

Sự náo nhiệt của phố phường diễn ngay chân núi, càng nổi bật lên vẻ tĩnh mịch đến nao lòng của một góc trời nơi đây.

Lúc , Ninh Vương bỗng lên tiếng: "Thế t.ử dường như mến ngươi?"

Giọng cố đè thấp, khàn khàn. Thanh Cát định thần một chút mới kịp nhận ngài đang hỏi .

Nàng cũng thì thầm đáp : "Chắc là do thuộc hạ quanh năm rèn luyện võ nghệ nên chút sức vóc. Lúc ôm điện hạ phần vững vàng hơn nhũ mẫu. Đứa trẻ tuy còn nhỏ nhưng vẫn thế nào là dễ chịu, thế nên mới thích thuộc hạ ôm."

Vì cố hạ thấp giọng nên chất giọng của nàng còn vẻ lạnh lùng như thường lệ, trái mang theo vài phần dịu dàng, êm ái.

Ninh Vương , dây đàn trong tim khẽ rung lên, thậm chí còn khiến nảy sinh đôi chút ảo giác.

đó chỉ là ý nghĩ thoáng qua trong chớp mắt mà thôi.

Nghĩ , khỏi nhếch môi tự giễu cợt bản . Chẳng lẽ nhớ nhung nàng đến mức điên cuồng như , chỉ thấy chất giọng êm dịu của một nữ nhân cũng ngỡ đó là nàng?

Thật quá sức thấp hèn và nực ! Điên thật !

Hắn nghiến răng, bực bội đưa mắt quanh, chợt hiểu nguyên cớ.

Cây cỏ xanh mọc um tùm, núi rừng bao la, gió hạ mơn man thổi. Cộng thêm dáng vẻ ngây thơ, đáng yêu của đứa trẻ đang say giấc nồng.

Cảnh tượng trai đơn gái chiếc, còn hạ giọng chuyện với , tự khắc sẽ sinh những cảm xúc vi diệu lẽ nên .

Thế nên, thể để một nữ ám vệ hầu hạ bên cạnh!

mà Thừa Uẩn thích nữ ám vệ...

Nghĩ đến đây, cố nén cơn tức giận trong lòng, khẽ mím môi, nét mặt đanh . Hắn dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc hỏi: "Hay là ngươi rời khỏi Thiên Ảnh Các, ở bên cạnh thế t.ử cận vệ , ngươi thấy ?"

Thanh Cát kính cẩn đáp: "Thuộc hạ xin tuân theo sự sắp xếp của điện hạ."

Ninh Vương từ từ xoay đầu , ánh mắt cuối cùng dừng khuôn mặt của Thanh Cát.

Mái tóc đen nhánh búi cao, vài lọn tóc lòa xòa thả xuống cổ, che khá nhiều dung mạo. Nàng chỉ để lộ một khuôn mặt vô cùng bình thường, ẩn hiện vài nốt tàn nhang, đôi môi dày.

Tất nhiên, điểm quan trọng nhất chính là đôi mắt . Đôi mắt nàng luôn rủ xuống một cách đờ đẫn, dường như vĩnh viễn mang chút sinh khí, thậm chí tiêu cự cũng trống rỗng. Một đôi mắt khuôn phép hệt như hòn đá vô tri vô giác.

Bất chợt, chút tò mò về dung mạo thật sự của nàng.

Tuy nhiên, đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua. Cảm giác khác lạ trong lòng nãy khiến thấy khó chịu, tự cảm thấy tâm hồn thật u ám, đói khát đến mức chỉ vì giọng của một nữ ám vệ cấp mà tâm thần d.a.o động, viển vông!

Hắn quyết đoán dập tắt ý nghĩ kỳ quặc đó, tự nhủ lòng chẳng chút hứng thú nào với dung mạo thật của nàng.

Sau đó, lạnh lùng lên tiếng: "Cô vương đang hỏi suy nghĩ của ngươi, bên cạnh thế t.ử ?"

Thanh Cát thưa: "Thuộc hạ đương nhiên mong bảo vệ thế t.ử điện hạ, vì ngài trâu ngựa. Thế nhưng, thuộc hạ thiết nghĩ, nếu tiếp tục ở Thiên Ảnh Các, thuộc hạ mới thể tận tâm tận lực vì điện hạ nhiều hơn."

Ninh Vương khẽ ừ: "Ồ?"

Thanh Cát giải thích: "Dẫu thế t.ử điện hạ cũng còn quá nhỏ tuổi. Lúc việc chỉ là nhất thời đề phòng mà thôi. Đợi đến khi sóng yên biển lặng, hậu trạch vương phủ cần thuộc hạ canh gác bảo vệ từng li từng tí như hình với bóng. Tuy nhiên, nếu thuộc hạ ở Thiên Ảnh Các, thì thể dốc hết sức phụng sự điện hạ hơn."

Đuôi lông mày của Ninh Vương nhếch lên, rõ ràng khá hài lòng với câu trả lời . Hắn bèn hỏi sang chuyện khác: "Ngươi học tiếng Phiêu Quy đến ?"

Thanh Cát đáp: "Giao tiếp hàng ngày chắc hẳn vấn đề gì. Những thuật ngữ thường dùng trong việc giao thương giữa hai bên, thuộc hạ cũng học qua cả ."

Tới lúc đôi bên đàm phán về việc giao thương, ắt hẳn đem từng món đồ mà bàn bạc. Ví như Đại Thịnh , lụa là, lúa gạo và đồ gốm sứ; còn Phiêu Quy đủ loại gia vị, da thú, xạ hương cùng nhiều món đồ quý hiếm khác. Tên gọi tiếng Phiêu Quy của những mặt hàng , nàng học thuộc lòng như cháo chảy.

Ninh Vương lệnh: "Nói cho bổn vương thử vài câu xem nào."

Thanh Cát ú ớ: "Hả?"

Ninh Vương vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh: "Thử tài ngươi xem ."

Thanh Cát: "..."

Thế là nàng dùng tiếng Phiêu Quy : "Điện hạ, sứ thần nước Phiêu Quy ngày một ngày hai nữa sẽ đến, chúng nên chuẩn thứ."

Ninh Vương hất hàm: "Còn gì nữa ?"

Thanh Cát ngờ cũng tiếng Phiêu Quy, mà còn phát âm chuẩn.

Nàng nhất thời cạn lời, cứ đinh ninh bản học hành vô cùng chăm chỉ chút thành tựu, ai dè ngẩng đầu lên thấy nhởn nhơ thảnh thơi cả dặm dài.

Hành động của nàng khác nào múa rìu qua mắt thợ chứ?

Ninh Vương nhíu mày: "Sao, câm ?"

Thanh Cát đành tiếp tục dùng tiếng Phiêu Quy đáp : "Điện hạ điều chi răn dạy, xin cứ phân phó, thuộc hạ xin lắng ."

Ninh Vương chán nản: "Ngươi thêm câu nào nữa ?"

Thanh Cát cảm thấy gai ốc rùng : "Thuộc hạ là kẻ vụng mồm vụng miệng."

Sắc mặt Ninh Vương hiện lên vẻ mất kiên nhẫn. Hắn dậy, giọng hờ hững: "Vậy thì nữa."

Nói xong, vén vạt áo, sải bước thẳng một mạch thèm ngoảnh đầu .

Thanh Cát dõi theo bóng lưng , nhất thời cũng đoán rốt cuộc đang ý đồ gì.

Nàng luôn cảm giác hôm nay thái độ của kỳ lạ, tựa như một con sư t.ử nhốt trong lồng giam, bức bối khó chịu, lúc nào cũng thể nổi điên lồng lộn.

mà...

Dựa tính tình của , nếu quả thật lòng sinh nghi, sẽ càng bất động thanh sắc, bí mật điều tra. Hiện tại, cảm xúc của bộc lộ rõ ràng như , hẳn là hề đề phòng nghi ngờ nàng.

Nên là... cũng tạm coi là yên .

Trong thời gian Thái t.ử và Thái t.ử phi lưu Vũ Ninh, lịch trình của Thái t.ử sắp xếp dày đặc, hết sức khẩn trương. Chàng bận rộn với đủ thứ việc, từ thị sát quân đồn trú ngoài biên ải, hỏi han nỗi khổ của bách tính, thanh tra tình hình dân sinh, cải trang vi hành đến khu chợ giao thương, cho đến cả chuyện triệu kiến thương nhân Tây Uyên để hỏi han cặn kẽ các vấn đề.

Lúc , đám quan do triều đình phái tới cũng đổ bộ đến Vũ Ninh. Trong đó giám quan của Thị Bạc Ti, quan vận tải thuộc Cương Vận, quan của Hồng Lư Tự, cả quan viên Nội Thị Tỉnh, v.v. Tất thảy đều do một tay Ninh Vương lo liệu chỗ ăn chỗ ở, đó cùng các mưu sĩ của Ninh Vương họp bàn về những công việc tiếp theo sẽ đàm phán với sứ thần nước Phiêu Quy.

Ngoài , Ninh Vương đến Cám Lương chọc thủng một lỗ to tày trời, triều đình đương nhiên cũng đành xúm vạch kế sách, giúp vá víu chuyện để dẹp yên dư luận.

Về phần Thái t.ử phi thì ở trong nội viện, chuyên tâm bầu bạn cùng tiểu thế tử. Thái t.ử phi vốn là nhẫn nại, chu đáo, đối đãi với đứa bé lúc nào cũng ân cần dịu dàng. Có thể nàng gần như dành trọn cả ngày để vui vầy bên cạnh đứa nhỏ.

Mấy ngày đầu, tiểu thế t.ử lẽ vẫn còn rụt rè với Thái t.ử phi, nhưng vài hôm trở nên dạn dĩ, quấn quýt chơi đùa cùng nàng vui vẻ.

Thanh Cát bên cạnh quan sát, khỏi thầm nghĩ, tiểu thế t.ử một bá mẫu như thế , âu cũng là phúc phần của nó.

Thái t.ử và Thái t.ử phi đều là những con hiền hậu, bao dung, tính tình ôn hòa nho nhã. Nếu tiểu thế t.ử thể vui vầy gối bọn họ, nhận sự dạy dỗ từ họ, thì mai khôn lớn ắt hẳn sẽ trở thành tấm lòng rộng mở, cư xử rộng lượng khoáng đạt.

Dẫu , nàng nhớ tới thái độ ân cần của Ninh Vương dành cho tiểu thế t.ử cái ngày ở núi. Một kẻ ngang tàng, kiêu ngạo, chẳng coi ai còn ưa sạch sẽ như , mà khi đối diện với con trai ruột kiên nhẫn, tỉ mỉ đến nhường , cũng đáng gọi là cha hiền từ.

Gã thanh niên ngông cuồng bướng bỉnh , rốt cuộc cũng sẽ một đứa trẻ thơ ngây vướng bụi trần mài mòn góc cạnh, trở nên thâm trầm, điềm tĩnh hơn.

Ngờ ngày hôm đó, đúng lúc nàng đang phiên trực ở hậu viện. Vừa đến gần hoa sảnh, nàng thấp thoáng thấy tiếng cãi vã. Hình như là Ninh Vương và Thái t.ử đang to tiếng với .

Nghe thấy thế, Thanh Cát lập tức nện nhẹ bước chân, lùi góc khuất bóng tối, vểnh tai ngóng.

Bởi dám tới gần quá mức nên nàng chỉ loáng thoáng đôi câu. Xem chừng bọn họ đang bất đồng quan điểm trong việc thu xếp cho tiểu thế tử.

Thái t.ử kiên nhẫn khuyên nhủ: "Đưa Thừa Uẩn về hoàng đô là thánh ý của phụ hoàng và mẫu phi. Trở về đó, tất nhiên sẽ sắp xếp nhũ mẫu và ma ma tận tâm nhất để chăm sóc trông nom đứa nhỏ. Hơn nữa, nó còn nhận tình thương yêu của các bậc trưởng bối, trong hoàng cung thị vệ canh gác nghiêm ngặt, an tuyệt đối. Dù xét theo khía cạnh nào chăng nữa, cũng hơn vạn chuyện để đứa nhỏ ở cái chốn ."

Giọng điệu của Ninh Vương chiều lông bông, tùy hứng: "Không , đó là con trai , là do sinh . Đệ nó ở Vũ Ninh, ở bên cạnh ."

Thái t.ử đau đầu: "Cửu Thiều , cấm cản con trưởng thành. Đợi qua một hai năm nữa, nếu thì cứ việc đón thằng bé về cũng giống cả thôi. Hoặc là dứt khoát hồi kinh cũng , sẽ xin phụ hoàng hạ chỉ gọi về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-92-may-cho-nang-vai-bo-y-phuc-tot.html.]

Ninh Vương khẽ nghiêng đầu, đưa tay day trán, hỏi với vẻ cực kỳ khó hiểu: "Nếu đằng nào cũng , thế tại hai năm nay chứ?"

Thái t.ử đáp: "Hai năm nay thằng bé vẫn còn quá nhỏ, nhân tình thế thái, chính là lúc cần chăm bẵm cẩn thận nhất. Đệ bận rộn trăm công nghìn việc, tìm kiếm vương phi, lấy tâm trí mà chăm sóc cho chu đáo? Một đứa trẻ nhỏ nhoi dường , ném cho đám ma ma nhũ mẫu chăm nom, yên lòng ?"

Ninh Vương những lời liền rơi trầm mặc.

Thực tâm hiểu lời Thái t.ử lý. Về hoàng cung, Thái t.ử và Thái t.ử phi, dẫu và mẫu phi bằng mặt chẳng bằng lòng chăng nữa, thì bà vẫn một lòng một thực tâm thương yêu đứa trẻ .

Thái t.ử tiếp tục lên tiếng: "Thật trong lòng cũng tường tận, nếu đưa Thừa Uẩn về hoàng cung, sự chăm sóc che chở mà thằng bé nhận vượt xa nơi ."

Nói đến đây, ngài buông một tiếng thở dài: "Cửu Thiều, sẽ chẳng ai giành giật con với , đứa nhỏ rành rành là ruột thịt của cơ mà. Chỉ là thời gian hai năm nay thật sự... Tình cảnh của hiện giờ quả thực khiến khác khó lòng an tâm, ..."

Thái t.ử nhớ sự thù hằn đến mức mất trí của hoàng mấy ngày . Chàng mường tượng , hoàng chỉ đang cố vẻ bình thường như chuyện gì mà thôi, còn sâu thẳm bên trong là những cảm xúc điên loạn mãnh liệt, bất cứ lúc nào cũng thể nuốt chửng lấy bản .

Thanh Cát nép trong góc tối, những lời đó liền nhận Ninh Vương dường như đang thuyết phục.

Lời Thái t.ử xác thực là lý lẽ.

Nếu , đứa trẻ chỉ còn con đường về hoàng đô, lúc đó nàng sẽ còn gặp con nữa.

Nàng rủ mắt, nhớ dáng vẻ Ninh Vương dùng trâm ngọc gõ mâm sứ trêu chọc tiểu thế tử.

Nào ngờ, đúng lúc , Ninh Vương cất giọng: "Hoàng , vẫn mong Thừa Uẩn thể lưu Vũ Ninh."

Giọng trầm, vô cùng chậm rãi.

Rồi tiếp: "Đệ hoàng ý , một lòng lo nghĩ cho . Đệ cũng tin nếu Thừa Uẩn theo hoàng về hoàng đô, sẽ hơn việc theo gấp ngàn vạn . Thừa Uẩn là ruột thịt của , vốn dĩ kiều thê mỹ tử, vạn sự hanh thông, ai mà chẳng ước ao ghen tị. Bản cũng đắc ý tràn trề, cứ ngỡ hô mưa gọi gió, tài cán ngút trời. ngờ , chỉ một đêm, tất cả hóa thành bọt nước, là dối trá lừa lọc, mất trắng, chẳng còn gì cả."

Giọng trầm uất, lầm bầm: "Nếu đứa trẻ ở bên, mới cảm nhận rằng ít nhất vẫn còn nó, và nó cũng còn . Phụ t.ử nương tựa mà sống. Nếu các đem thằng bé , thì nơi đây chỉ còn một chơ vơ mà thôi."

Thái t.ử , triệt để im lặng nên lời.

Chàng nhớ những lời thốt ngày hôm . Đương nhiên thấu tỏ, tận sâu trong cõi lòng, vẫn đang khắc khoải chờ mong nàng trở về.

Hắn ở đây, đứa bé cũng ở , một ngày nào đó nàng sẽ về. Hắn vẫn luôn cố chấp bấu víu lấy niềm hy vọng hão huyền , ôm mộng tưởng những gì từng sẽ về.

Thái t.ử khổ một tiếng, đáp lời: "Cửu Thiều, hiểu . Ta sẽ lập tức hồi hương, giúp thuyết phục phụ hoàng và mẫu phi."

Thanh Cát náu trong bóng tối, lọt những lời đó của Ninh Vương, cõi lòng rối bời phức tạp.

Trong khoảnh khắc, tâm trí nàng vụt qua một ý niệm hối hận. Lẽ nàng nên đối xử với như thế, vốn là một Vũ Ninh vương oai phong lẫm liệt, chí khí hiên ngang, chứ nào bộ dạng thê t.h.ả.m như bây giờ.

chuyện thì chẳng thể nào đầu . Lúc đây, nàng chỉ mong sớm ngày quên sạch tất cả chuyện.

Cuối cùng, Ninh Vương tiễn Thái t.ử và Thái t.ử phi lên đường, vương phủ mới náo nhiệt mấy bữa nay rơi vẻ trầm tĩnh quạnh hiu.

Thanh Cát thầm lo lắng cho tiểu thế tử. Mấy ngày nay Thái t.ử phi mới kề cận, nay bỗng dưng bỏ mất. Một đứa trẻ bé xíu thấu hiểu cớ sự, chẳng cớ vì chăm nom thoắt cái biến mất. Nàng sợ thằng bé sẽ khó lòng thích nghi.

nhanh, nàng chợt nhận đứa bé tính cách lanh lợi, dường như chẳng hề để bụng chuyện , vẫn hồn nhiên nghịch ngợm, ngày nào cũng toe toét rạng rỡ.

Còn về phần Ninh Vương, cũng coi như tròn bổn phận một cha. Cho dù bận trăm công nghìn việc, vẫn luôn dành chút đỉnh thời gian để vui đùa cùng tiểu thế tử. Về , dứt khoát bế con mang đến Thiên Hồng Các, dặn nhũ mẫu túc trực ở đó trông coi đứa nhỏ, bản thì phê chuẩn công văn trông chừng con, rảnh rỗi chọc ghẹo vài ba câu.

Mặc dù Thanh Cát gỡ bỏ chức vụ bảo vệ tiểu thế tử, nhưng mỗi lên Thiên Hồng Các bẩm báo công việc, nàng vẫn cơ hội ngắm tiểu thế tử.

Tiểu thế t.ử dường như khá quen nàng. Cứ hễ thấy nàng vỗ tay đòi bế, Thanh Cát cũng thỉnh thoảng ẵm nó một cái.

Hôm nay, Thanh Cát đến Thiên Hồng Các, nhưng tới tin quan nha Vũ Ninh nhận mật báo, sứ đoàn Phiêu Quy ba ngày nữa sẽ tiến bờ cõi Vũ Ninh. Hộ bộ Thị lang cùng Hồng Lô Tự Thiếu khanh cũng tới nơi, chuẩn nghênh đón sứ đoàn Phiêu Quy.

Dù bận rộn đầu tắt mặt tối, Ninh Vương vẫn gắng sắp xếp thời gian, dẫn theo ám vệ và binh sĩ tháp tùng, chinh tuần tra đường biên giới.

Bởi sắp tới cáng đáng việc đón tiếp, Thanh Cát cũng tháp tùng theo đoàn tuần tra của Ninh Vương.

Cả đám thúc ngựa, rời khỏi thành Vũ Ninh, độ chừng hơn một canh giờ thì tới Lâm Nghiêu thành. Nói là thành nhưng chỗ nhỏ như cái kẹo, cai quản loanh quanh chừng hơn hai chục làng mạc, chẳng qua vì ở vị trí trọng yếu nên mới trở thành cứ điểm biên giới.

Mười năm , đợt tuần, Ninh Vương lệnh cho quân lính biên ải đắp pháo đài bằng đất tàn. Giờ đây, các pháo đài mọc lên san sát như trường thành ở phương Bắc, tạo nên một hàng rào vững chắc trấn giữ cửa ngõ Tây Uyên vùng Đại Vũ.

Nhảy phóc xuống ngựa, Thanh Cát cùng theo gót Ninh Vương leo lên pháo đài. Phóng tầm mắt xa, thấy mấy đám mây lẻ loi nhởn nhơ trôi lững lờ bầu trời. Dưới vòm trời xanh thẳm, ranh giới đất trời xa tắp tít, cảnh vật như nuốt chửng bởi sự mênh m.ô.n.g bất tận.

Chẳng mấy bóng , chỉ thỉnh thoảng mới loáng thoáng thấy đoàn thương buôn lặn lội phía chân trời xa mờ, lấm chấm như những chấm đen ti hon.

Ninh Vương hướng mắt phía xa, vẻ mặt đanh , đang tính toán chuyện chi.

Bọn Thanh Cát đành lẳng lặng hầu bên cạnh.

Lát , Ninh Vương chợt lên tiếng: "Thanh Cát, ngươi từng bôn ba ngàn dặm đến Phiêu Quy, dân bên đó so với chúng gì khác biệt ?"

Thanh Cát sửng sốt.

Chuyện phong tục tập quán nước Phiêu Quy Ninh Vương thừa rõ mười mươi, tự nhiên nay lôi chuyện hỏi nàng gì?

… Vậy thì, câu hỏi hẳn chứa đựng một ngụm ý sâu xa nào đó, là điều ngài đang đau đầu suy nghĩ.

Do đó, nàng đáp bằng một câu trả lời ba , chẳng rõ ràng: "Người Phiêu Quy với Đại Thịnh chúng thực chẳng gì khác lạ, họ cũng chỉ là những dân thường, khao khát một cuộc sống êm đềm, thanh bình. Lúc hàn huyên với họ về bao điều tuyệt diệu của Đại Thịnh , họ lộ rõ vẻ ngưỡng mộ và ao ước."

Ninh Vương khẽ nhíu mày, hỏi tiếp: "Lần , trong đoàn sứ thần cả Ô Đề công chúa. Ngươi thiết với ả lắm ?"

Thanh Cát: "Dạ , hồi thuộc hạ đóng giả ở vương đô Phiêu Quy, công chúa nhiệt tình đón tiếp, xem như cũng đôi chút duyên phận."

Ninh Vương: "Được, khi nào vị công chúa đến Vũ Ninh, ngươi dẫn ả dạo chơi khắp nơi nhé, con gái với cũng dễ bề chuyện. Đến lúc đó, ngươi nhớ cho ả thấy cảnh thái bình thịnh vượng của Đại Thịnh . Phải phô diễn sức mạnh Đại Thịnh, để cái lũ tiểu quốc vùng biên ải nể nang, kiêng dè, đồng thời cũng mở mang tầm cho chúng."

Thanh Cát: "Rõ, thuộc hạ thông hiểu thấu đáo."

Ninh Vương gật gù chiều ưng ý, lững thững bước về phía khu chợ trao đổi hàng hóa.

Cái pháo đài chỗ bao bọc bởi một bức tường đất xập xệ, chẳng cao ráo gì cho cam, nhưng đủ để ngáng chân ngựa xe, gây trở ngại cho địch quân nếu chúng bén mảng tới.

Trươc mặt bức tường đất, họ còn lập vài cái đình quán. Vào những dịp đặc biệt, Đại Thịnh sẽ mở cửa cho dân Tây Uyên đây buôn bán trao đổi hàng hóa. Hễ ngoài biên ải động tĩnh gì, mấy cái đình quán lập tức khóa trái . Nghe mô hình đình quán công thủ vẹn , linh hoạt vô cùng.

Ninh Vương chăm chú quan sát mấy cái đình quán, mày nhíu chặt .

Thanh Cát lờ mờ đoán ngài đang mưu tính chuyện trọng đại, chắc mẩm chẳng cho đám hạ nhân , thế nên nàng cũng im lặng như tờ.

Ngay lúc đó, Ninh Vương đột ngột đầu .

Bất ngờ, mắt Thanh Cát chạm ngay ánh mắt Ninh Vương.

Nàng c.h.ế.t trân.

May , Ninh Vương chẳng thèm để ý, ánh mắt ngài lướt hờ hững dọc Thanh Cát.

Thanh Cát vẫn nghiêm trang, trịnh trọng.

Ninh Vương dán mắt nữ ám vệ nhỏ bé, thấy nàng vận trang phục bó sát màu đen, chất vải thô ráp, quê mùa nhạt nhẽo.

Mãi ngài mới phán một câu: "Thay cái bộ quần áo thô thiển ."

Thanh Cát nghệt mặt , hoang mang tột độ: "Dạ?"

Ninh Vương: "Bảo quản gia vương phủ may đo cho ngươi vài bộ quần áo mới, chọn những bộ váy lụa là đắt tiền, họa tiết mốt nhất kinh đô bây giờ."

Thanh Cát tròn xoe mắt, ngài chớp.

Ninh Vương nhếch mày, lạnh lùng buông: "Nếu thì ? Ngươi khoác cái giẻ rách lên , ai thấy tưởng vương phủ chúng túng quẫn đến mức chẳng đào nổi tiền may váy lụa."

Thanh Cát lí nhí đáp: "Vâng, điện hạ."

Ninh Vương: "Chẳng lẽ ngươi cách điểm phấn tô son? Ta bắt chẹt các ngươi ăn mặc rách rưới thế ."

Thanh Cát mặt lạnh te: "Không ạ."

Nghe cái giọng điệu chẳng cảm xúc như khúc gỗ của nàng, Ninh Vương bỗng nhớ những chuyện nàng từng đây.

Bề ngoài trông vẻ thật thà chất phác thế thôi, chứ thực ả chẳng gì. Chuyên lừa gạt đàn ông, còn tằng tịu quyến rũ Diệp Mẫn.

Nàng cách nào mà tài tình thế, đúng là thể đ.á.n.h giá con qua vẻ bề ngoài...

Ninh Vương khẽ nhướn mày, thêm câu nào nữa, cứ thế bước về phía .

Lần đích ngài thị sát, mục đích là để xem xét cách bố trí chợ biên ải và kiểm tra hệ thống phòng thủ của các pháo đài bằng đất. Dạo quanh một vòng, ngài gọi mấy tên lính gác tuần tra hỏi han tình hình sinh hoạt, cơm nước, lương thảo, cường độ luyện tập thế nào.

Bản Ninh Vương vốn dĩ từng trải qua cuộc sống quân ngũ, nên mấy cái chuyện ngài thuộc lòng. Hỏi han một hồi, ngài lôi sổ sách kiểm tra, bắt Thanh Cát với một tên ám vệ nữa chép dữ liệu trạm gác hàng ngày.

Trong lúc Thanh Cát với tên ám vệ cắm cúi chép chép, Ninh Vương vác xác chỗ khác kiểm tra tiếp.

Chép xong xuôi cả mà vẫn thấy Ninh Vương , đám binh lính ở pháo đài với bọn quan bắt đầu nháo nhác, hỏi han loạn xị ngầu.

Thấy , Thanh Cát liền tìm Ninh Vương. Ngó quanh quất một vòng, tìm mờ cả mắt mà chẳng thấy ngài .

Hỏi thăm mấy tên lính gác xung quanh, nàng mới Ninh Vương men theo lối mòn bên hông pháo đài tiến về phía . Thanh Cát liền tinh ý nhận dấu chân ngài lưu , thoắt cái theo đến nơi, nhưng chỉ kịp thấy bóng dáng Ninh Vương từ phía .

Nàng định tiến gần, chợt thấy Ninh Vương đang xổm một bụi cây mọng nước, ngài đưa tay hái một quả thả miệng.

Trái cây chín mọng, ngả màu tím sẫm, chắc hẳn là ngọt ngây ngọt ngất.

Thanh Cát sững sờ. Xưa nay, Ninh Vương vốn dĩ chẳng bao giờ màng đến những thứ cỏn con . Ngài chẳng mặn mà gì với đồ ngọt, càng chẳng bao giờ tùy tiện nếm thử đồ dại ven đường.

Bất chợt, nàng ngài thì thầm: "Nàng thấy trái cỏ sương ngon ? Nàng thực sự mê mẩn nó, chỉ hùa theo chúng để lừa dối ?"

Giọng khàn khàn bất ngờ vang lên, len lỏi tai, khiến tim nàng như trật nhịp.

Có thứ âm thanh gì đó ong ong váng lên bên tai, vạn vật bỗng chốc nhuốm màu u ám, nàng tê cứng tài nào nhúc nhích.

Mất một lúc , nàng mới lờ mờ nhận , Ninh Vương đang độc thoại một chứ chẳng đang hỏi nàng.

Ngài đang đắm chìm trong mớ suy tư hỗn độn, chẳng nàng đang đó.

Nàng nín thở định tiếp, nhưng ngài chẳng thốt thêm một lời nào. Cứ bệt bụi cây, ngây ngốc đăm đăm những trái chín mọng.

Thanh Cát im lặng một lúc, rón rén rút lui.

Nàng chẳng chứng kiến cảnh tượng , mà chắc hẳn Ninh Vương cũng chẳng để thuộc hạ thấy bộ dạng yếu đuối của ngài.

Nàng thi triển khinh công, nhẹ nhàng lướt , để một tiếng động.

Lúc sắp khuất, nàng kìm mà ngoảnh một nữa.

Ninh Vương đang quỳ một gối, chiếc áo choàng lộng lẫy lấm lem bùn đất, úp mặt đôi bàn tay to lớn. Sợi dây buộc tóc bằng ngọc trượt xuống bờ vai rộng, vướng bụi cây.

Hình ảnh của ngài lúc , trông thật giống một đứa trẻ lạc lõng, bỏ rơi.

Từ xa xa , qua những khóm hoa hiên rung rinh trong gió, hình ảnh ngài nhòe trong đôi mắt ngấn lệ.

Hồi lâu , nàng thu ánh mắt, lặng lẽ về. Nàng cùng với các ám vệ và thị vệ cung kính chờ đợi Ninh Vương trở .

Coi như từng chứng kiến điều gì qua.

 

 

Loading...