Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 94: Hội Thất Tịch Khất Xảo
Cập nhật lúc: 2026-08-14 12:56:15
Lượt xem: 343
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Ninh Vương thiết yến thết đãi sứ thần Phiêu Quy. Thanh Cát theo đó cũng thêm phần ân cần, trời điểm canh năm nàng thức giấc, tìm đến dịch quán để tháp tùng Ô Đề công chúa.
Lúc , Ô Đề công chúa đang tất bật sửa soạn những trân bảo định dâng tặng Ninh Vương. Đồng thời, nàng cũng đón nhận hậu lễ do Ninh Vương phủ ban thưởng cho sứ thần Phiêu Quy. Mỗi đều ban một bộ y phục dệt kim tuyến cùng hài vớ, ngoài còn lụa là gấm vóc, quyên lụa, áo the tơ... Những kỳ trân dị bảo vốn hiếm thấy ở Phiêu Quy, hiển nhiên khiến họ khỏi trầm trồ thích thú.
Niềm hân hoan hiện rõ mi tâm Ô Đề công chúa. Thanh Cát bèn mượn cơ hội hàn huyên rôm rả, khéo léo đưa đẩy câu chuyện hướng về Vũ Hề công chúa.
Nhắc đến sự tình , Ô Đề công chúa thoáng vẻ u sầu: “Chuyến Đại Thịnh , phụ vương từng ân cần căn dặn, hy vọng thể mượn cớ dò la tung tích của Vũ Hề công chúa. Người cho rằng nếu Vũ Hề công chúa còn tại thế, lưu lạc đến chốn biên thùy Tây Uyên."
Thanh Cát đang định mượn cơ hội ngỏ lời, bèn thuận nước đẩy thuyền: “Hay là công chúa thử bẩm báo sự tình với Điện hạ nhà chúng xem ? Nếu Thiên Ảnh Các tương trợ tìm kiếm, chẳng sẽ nhất cử lưỡng tiện ư?"
Ô Đề công chúa ngẫm nghĩ: “Quả lý."
Thanh Cát kiên nhẫn dò hỏi cặn kẽ: “Vậy công chúa mang theo bức họa chân dung của Vũ Hề công chúa ?"
Ô Đề công chúa đáp: “Đương nhiên là , cô từng xem đấy, còn mang theo cả một bản chép."
Thanh Cát vội uyển chuyển gạt : “Bản chép ư? Bức họa đó nét bút thực rõ ràng, e rằng chẳng ích gì. Nếu thực lòng tìm kiếm, ắt mường tượng dung mạo hiện tại của vị công chúa khi trưởng thành."
Nàng vờ vịt buông lời ướm thử: “Vị Vũ Hề công chúa , chẳng còn một ?"
Ô Đề công chúa xong liền biến sắc, trịnh trọng đáp: “Muội ? Muội thì tác dụng gì? Nào cùng chung huyết thống phụ hệ, dung mạo thể tương đồng cho ?"
Thanh Cát chấn động trong lòng! Nàng chỉ chờ bấy nhiêu lời !
Thế là nàng tiếp tục tuần tự dẫn dụ: “Chuyện cũng xem dung mạo hai vị phụ nét tương đồng chứ nhỉ?"
Ô Đề công chúa lập tức gạt phắt: “Đương nhiên là thể ! Tướng mạo của Nhã Hồi Vương chúng và của Hạ Hầu gia thể giống cho ?"
Thanh Cát tỏ vẻ vô cùng tiếc nuối: “Vậy thì hai tỷ chẳng thể nào nét tương đồng ..."
Ô Đề công chúa gật gù, đưa tay khẽ chạm lên dung nhan : “Tuy nhiên từng kể , thuở mới lọt lòng, ai nấy đều khen giống Vũ Hề công chúa lắm, bẩu rằng xinh hệt như ngài ."
Thanh Cát khuôn mặt lấy nửa điểm tương đồng với bản của Ô Đề công chúa, vẫn vẻ vô cùng đồng tình đáp: “Thế là , dẫu cũng là huyết mạch tương thông mà."
Ô Đề công chúa lộ vẻ đắc ý: “Ta cũng mạn phép nghĩ , dẫu Vũ Hề công chúa cũng là đường cô của cơ mà!"
Thanh Cát Ô Đề công chúa, hiến kế: “Đại Thịnh chúng những vị họa sư hoàng gia sở hữu bút pháp vô cùng tinh xảo. Biết công chúa thể đưa bức họa năm ba tuổi của Vũ Hề công chúa , kết hợp với tướng mạo hiện tại của ngài để họa sư phác họa nên dáng vẻ trưởng thành của công chúa. Sau đó ngài nhờ Điện hạ nhà chúng dốc sức tìm kiếm giúp."
Ô Đề công chúa bừng tỉnh ngộ: “Kế thật diệu, hiếm khi cô nghĩ diệu kế bực !"
Hai sánh bước, Thanh Cát hộ tống Ô Đề công chúa đến dự tiệc. Nhằm thết đãi thượng khách, Ninh Vương phủ đặc biệt thiết lập yến tiệc ngay bên bờ hồ Lệ Trạch.
Thanh Cát theo bồi Ô Đề công chúa lên xe ngựa. Suốt dọc đường , phố xá san sát, bá tánh đông đúc náo nhiệt. Cho đến khi đặt chân đến bờ hồ Lệ Trạch thì thấy trướng rủ màn che, nhạc công gảy tỳ bà, thổi tiêu, đ.á.n.h trống cùng đoàn ca vũ túc trực sẵn sàng. Khung cảnh lộng lẫy khiến thưởng ngoạn ngớt lời xưng tụng.
Lúc quan viên phụ trách nghi thức tiến lên nghênh đón, dẫn đường cho Ô Đề công chúa tiến yến tiệc yết kiến Ninh Vương.
Hôm nay Ninh Vương khoác một bộ trường bào bằng the mỏng màu xanh nhạt thêu họa tiết vân long. Chiếc thắt lưng ngọc sừng tê ôm trọn vòng eo thon gọn, phần vạt áo che gối màu đỏ thẫm rủ xuống thướt tha, búi tóc cài một cây trâm ngọc sừng tê. Chỉ liếc mắt một cái toát lên vẻ ung dung cao quý, trầm tĩnh và kín kẽ.
Ban sơ Ô Đề công chúa vẫn còn ngó đông ngó tây, nhưng diện kiến Ninh Vương thì lập tức thu liễm, ngôn từ cũng thêm phần cung kính, cẩn trọng.
Thanh Cát kín đáo quan sát Ninh Vương một nữa. Dáng vẻ của ngài quả thực vô cùng uy nghiêm, toát hàn khí bức .
Lúc bắt đầu lũ lượt nhập tiệc. Sau khi an tọa, thánh chỉ của Hoàng đế tuyên tiên, ban thưởng hàng loạt kỳ trân dị bảo cho sứ thần Phiêu Quy, đó yến tiệc mới chính thức bắt đầu.
Bởi vì yến tiệc tổ chức ngay cạnh hồ Lệ Trạch nên việc gõ chiêng gióng trống, b.ắ.n pháo hoa nước thả đèn lồng hoa đăng để tăng phần náo nhiệt là điều thể thiếu. Cảnh tượng tráng lệ khiến chúng sứ thần Phiêu Quy thảy đều vỡ òa kinh ngạc, trầm trồ khen ngợi ngớt.
Họ nào từng chiêm ngưỡng khung cảnh xa hoa đến nhường !
Tửu quá tam tuần, Ô Đề công chúa vô cùng thỏa mãn. Nàng vô cùng ngưỡng mộ Ninh Vương bèn nâng chén ngọc cất tiếng: “Từ lâu danh Điện hạ là nhất tuyệt sắc của Đại Thịnh. Hôm nay may mắn diện kiến, quả nhiên danh bất hư truyền. Điện hạ những sở hữu dung mạo xuất trần mà phong thái cũng vô cùng tiêu sái đĩnh đạc. Nào, xin kính ngài một ly!"
Thanh Cát thấy những lời , toan lên tiếng can ngăn song muộn. Nàng đành nhắm mắt ngơ, vờ như thấu.
Những mặt tại yến tiệc lời của Ô Đề công chúa thảy đều đờ đẫn đưa mắt . Đại Thịnh nhất... tuyệt sắc? Dung mạo xuất trần, tiêu sái đĩnh đạc, thế là đang Ninh Vương ? Vị công chúa rốt cuộc ngóng lời đồn bậy bạ từ ?
Họ lén đưa mắt thăm dò đám sứ thần Phiêu Quy khác. Ngờ các vị sứ thần dường như chẳng hề mảy may cảm thấy điều gì bất . Ai nấy đều mỉm thiện và hòa nhã - rõ ràng trong thâm tâm bọn họ, những lời công chúa nhà thốt là chuẩn xác.
Sắc mặt Ninh Vương thoáng chốc sa sầm. Ngài dáng vẻ thành khẩn và tự nhiên của Ô Đề công chúa, mí mắt khẽ nhướng lên rũ xuống. Đối diện với một kẻ ngoại bang ngôn ngữ bất đồng, ngài còn gì cho ? Kẻ xuất phỉ dã, quả thực đáng để tâm.
Thế là ngài khẽ hắng giọng, cố giữ vẻ khách sáo đáp lễ: “Công chúa tính tình cương trực, phóng khoáng sảng khoái. Tiểu vương vô cùng vinh hạnh khi nhận lời xưng tụng quá lời của công chúa."
Ô Đề công chúa thì vô cùng thích thú, lập tức thừa thắng xông lên, lấy ngay cuốn "Bồ Bản Lục Dị" thất truyền của gia tộc để nhờ Ninh Vương cất công tìm kiếm. Sau đó nàng còn đề cập đến chuyện thất lạc Vũ Hề công chúa, cũng mong Ninh Vương dốc sức tương trợ.
Ninh Vương xong liền ném cho Thanh Cát một ánh hờ hững. Trước đó khi bẩm báo về chuyến Phiêu Quy, Thanh Cát từng nhắc tới cuốn "Bồ Bản Lục Dị" .
Thanh Cát cảm nhận hàn khí từ ánh mắt của Ninh Vương, bèn vờ vịt ngô nghê. Quả thực nàng cũng nhớ sự tình . Nàng vốn tưởng công chúa chỉ cậy nhờ tìm Vũ Hề công chúa, ai ngờ nàng tham lam nhờ Ninh Vương kiếm hộ luôn cả cuốn "Bồ Bản Lục Dị". Vị công chúa xem tâm tư cũng hề đơn giản, quả thực mang bụng sâu xa.
Ninh Vương bèn cất tiếng: “Cớ công chúa quả quyết rằng cuốn 'Bồ Bản Lục Dị' thất lạc ở Đại Thịnh?"
Ô Đề công chúa liền đáp lời vô cùng dứt khoát: “Cuốn sách , nếu đoán lầm, chắc chắn Hạ Hầu thị - một trong tứ đại thế gia của Đại Thịnh trộm !"
Lời thốt , cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Mọi nín lặng tựa tờ trong giây lát, đó đờ đẫn hướng ánh mắt về phía .
Thanh Cát cũng hùa theo chúng nhân giả vờ ngốc nghếch.
Ninh Vương khựng giây lát, nhưng đó liền bật . Ngài Ô Đề công chúa bằng ánh mắt thâm sâu, cất giọng: “Công chúa Điện hạ, ắt hẳn ngài cũng tường tận Hạ Hầu thị chính là nhạc gia của bổn vương. Hiện tại đầu Hạ Hầu thị chính là nhạc phụ của bổn vương, bổn vương nay vẫn một lòng kính trọng ông ."
Ô Đề công chúa thế thì nhướng mày, vẻ mặt đầy ngờ vực: “Thế ?"
Một vị sứ thần Phiêu Quy cạnh vội đỡ: “Điện hạ, công chúa nhà chúng thần xưa nay khẩu khí thẳng thắn, nếu chỗ nào mạo phạm mong ngài rộng lượng bao dung. Ngài cũng chỉ là buông lời trêu đùa mà thôi."
Ninh Vương mỉm liếc vị sứ thần nọ, thừa chính là tâm phúc của Phiêu Quy Vương đương nhiệm. Ngài thấu hiểu sâu sắc rằng, vị công chúa ngỡ như ngây thơ vô ngần , e rằng chỉ là quân cờ trong vở kịch dàn xếp từ .
mà...
Ngài cất tiếng sảng khoái, dõng dạc : “Công chúa thanh xuân phơi phới, bản tính mộc mạc thật thà, bổn vương tự nhiên thể thông cảm. Chỉ điều Hạ Hầu thị quả thực là nhạc gia của bổn vương. Nếu cuốn 'Bồ Bản Lục Dị' Hạ Hầu thị trộm thì chắc hẳn trong chuyện sự hàm oan nào đó. Còn về phần Vũ Hề công chúa, nếu công chúa lên tiếng cậy nhờ, bọn tự nhiên sẽ dốc lực tìm kiếm."
Ô Đề công chúa định bụng thêm, nào ngờ Ninh Vương nâng chén rượu ngọc, điềm tĩnh nở nụ : “Chư vị đường xá xa xôi lặn lội tới đây, bổn vương xin phép kính chư vị một ly ."
Vị sứ thần Phiêu Quy bên cạnh vội vàng liếc mắt hiệu, Ô Đề công chúa đành nhẫn nhịn nuốt lời trong. Nàng rõ ràng là phần cam tâm.
Thanh Cát thấu hiểu dụng ý của Ninh Vương, chắc ngài sẽ tay tương trợ. Làm thể dò la tung tích Vũ Hề công chúa để kiểm chứng những hoài nghi, mượn cơ hội tạo danh chính ngôn thuận đối phó với Hạ Hầu thị. Chẳng qua ngài thử thách sức chịu đựng của công chúa Phiêu Quy, qua đó nắm thế thượng phong trong các cuộc đàm phán kế tiếp mà thôi. Tâm cơ quả thực thâm hiểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-94-hoi-that-tich-khat-xao.html.]
Nàng cũng chìa tay giúp đỡ Ô Đề công chúa, nhưng trong lòng thấu hiểu đạo lý d.ụ.c tốc bất đạt. Ô Đề công chúa chắc đặt niềm tin nơi nàng, nàng chỉ thể tương trợ Phiêu Quy một cách thầm lặng, từ từ toan tính. Điều kiện tiên quyết là bản nàng giành sự tín nhiệm sâu sắc từ phía Ninh Vương.
Vì thế trong những ngày tiếp theo, đoàn khâm sứ bắt đầu sâu chi tiết với phái đoàn Phiêu Quy. Thanh Cát cũng túc trực bên cạnh nhưng phần lớn thời gian đều bảo trì im lặng. Thế nhưng thi thoảng khi cuộc thương nghị rơi bế tắc, nàng hòa giải để xoa dịu bầu khí.
Vào những lúc rảnh rỗi, nàng tuân theo chỉ thị của Ninh Vương, tháp tùng Ô Đề công chúa ngoạn cảnh khắp Cám Lương, thưởng thức kỳ trân dị vị, sắm sửa thêm y phục trang sức.
Mới đầu Ô Đề công chúa còn kinh ngạc sự phồn hoa tột bậc của Đại Thịnh. Sau đó nàng ngờ vực hỏi dò: “Cám Lương sầm uất thế chắc hẳn là nơi phồn vinh nhất của Đại Thịnh nhỉ?"
Thanh Cát giả bộ ngạc nhiên: “Sao thể chứ, Cám Lương của chúng chỉ là chốn biên thùy xa xôi. Đại Thịnh lãnh thổ bao la, những chốn phồn hoa đô hội đếm xuể, đến lượt Cám Lương bé nhỏ ."
Nói đoạn nàng kể chuyện Hoàng thượng từng ý định đón tiểu thế t.ử về kinh, vì quở trách "Hoàng tôn của trẫm thể lớn lên ở chốn lam sơn chướng khí ". Ô Đề công chúa xong từ ngỡ ngàng chuyển sang bối rối, cuối cùng câm lặng.
Thanh Cát bình luận gì thêm. Những kẻ từng bước khỏi phiên dậu Phiêu Quy, dẫu cũng mở mang tầm mắt để chiêm ngưỡng thiên hạ bao la. Nếu cứ ru rú ở Phiêu Quy, mở miệng là thốt lên "Ta gặp Hoàng đế Đại Thịnh của các ngươi", chung quy cũng chỉ chuốc lấy sự chê của thiên hạ.
Những ngày tiếp theo, Ô Đề công chúa năm bảy lượt khẩn khoản đòi Thanh Cát tháp tùng ngoạn cảnh. Thanh Cát bẩm báo xin chỉ thị dẫn công chúa ghé thăm vài châu phủ lân cận để mở mang kiến thức về lụa là, đồ gang thép, các học đường, Phật đường tại Đại Thịnh.
Sau một vòng du ngoạn, Ô Đề công chúa trở nên ít hẳn, vẻ mặt lộ nét ưu tư tĩnh lặng.
Ngày hôm , tửu quá tam tuần, khóe mắt Ô Đề công chúa bỗng hoen đỏ: “Thanh Cát, chuyến Đại Thịnh cô đưa thưởng ngoạn phong cảnh khắp miền. Ta thực sự mở rộng tầm mắt."
Thật chỉ riêng nàng , mà cả phái đoàn theo cũng mở mang tầm mắt.
Thanh Cát đáp: “Công chúa thì Thanh Cát cũng yên lòng. Dẫu chuyến cũng coi như uổng phí."
Lúc khuôn mặt Ô Đề công chúa ửng đỏ vì men say. Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Thanh Cát thủ thỉ: “Thanh Cát, cô là tri kỷ nhất đời của , ... Ta quý Thanh Cát nhất đời !"
Thanh Cát kín đáo gạt tay nàng mới nghiêm nét mặt: “Công chúa Điện hạ, từng nếm mật gai, sinh t.ử mới đặt chân đến Phiêu Quy. Lão Diêu cứu mạng giữa lúc thập t.ử nhất sinh. Ta từng sát cánh cùng những trong bộ lạc, thấu hiểu những nỗi thống khổ mà Phiêu Quy từng gánh chịu, và cũng hiểu hoài bão lớn lao của Vương thượng cùng công chúa."
Nói đoạn nàng lấy ba chiếc nanh sói: “Ba chiếc nanh sói điêu khắc ở bộ lạc của lão Diêu, vẫn luôn luôn mang theo bên . Đời kiếp lẽ sẽ thu thập vô vàng bạc ngọc ngà, nhưng vạn vật cộng cũng thể sánh bằng ba chiếc nanh sói ."
Giọng nàng chút nghẹn ngào run rẩy, vành mắt cũng ửng đỏ. Ô Đề công chúa ngẩn ngơ Thanh Cát, trong ánh mắt chất chứa muôn vàn cảm xúc đan xen, áy náy nhưng cũng cả sự rung động sâu sắc. Một hồi lâu nàng mới thì thầm: “Thanh Cát, tin cô. Ta coi cô như tỷ ruột thịt, suốt đời đối đãi với cô."
Kỳ thực Thanh Cát thấu hiểu rõ những mưu toan trong lòng Ô Đề công chúa. Nàng đang lợi dụng . Việc cố tình chọn Ô Đề công chúa dẫn đầu, chừng chính là chiêu trò tương kế tựu kế tỏ yếu thế. vô phương, Thanh Cát đành mượn nước đẩy thuyền, bồi nàng diễn trọn màn kịch .
Thế là nàng mở to đôi mắt ngân ngấn lệ, giọng thành khẩn: “Công chúa..."
Ô Đề công chúa ngắt lời: “Thanh Cát, cô đừng gọi là công chúa nữa, cứ gọi thẳng tên là Ô Đề ."
Thanh Cát đáp lời: “Ô Đề, hiểu tâm sự của cô, tận sâu thẳm trong lòng cũng mong kề vai sát cánh cùng cô. Những con nơi đó mang ân tình sâu nặng với . Ta từng chứng kiến cảnh họ thiếu muối ăn, thiếu thốn cả xoong nồi kim chỉ..."
Thanh Cát khỏi buông tiếng thở dài thườn thượt. Khí hậu nơi đó lạnh giá, những ngày hè oi ả họ vẫn khoác nỉ và da thú, khổ sở khôn cùng. Lỡ mai chiếc nồi sứt mẻ, bí quá họ đành lấy da thú để đun nước nấu ăn, cuộc sống vô vàn cơ cực.
Ô Đề công chúa xong cụp mắt xuống, thấp giọng thốt lên: “Chúng vượt vạn dặm xa xôi đến Đại Thịnh, trong lòng thể ôm theo nhiều hoài bão. Vậy mà khiến Thanh Cát nương t.ử chê ."
Thanh Cát đăm đăm Ô Đề công chúa. Dáng vẻ sầu t.h.ả.m đượm buồn lúc quả thật đối nghịch với vẻ kiêu hãnh rạng rỡ thường ngày.
Thế là nàng cất tiếng: “Điện hạ, lời đến nước , nếu thể tương trợ, nhất định sẽ dốc lực."
Ô Đề công chúa xúc động: “Thanh Cát, giả sử tìm cơ hội đàm đạo riêng với ngài thì thể thương lượng một cách tường tận hơn."
Thanh Cát gật đầu: “Được, sẽ lưu tâm tung tích Điện hạ nhà chúng giúp cô. Tạo điều kiện để cô thể 'tình cờ' hội ngộ ngài . dẫu ngài cũng là chủ nhân của , thể phản nghịch chủ nhân . Ta chỉ thể tùy cơ ứng biến giúp cô một tay."
Nghe , Ô Đề công chúa vội vàng thốt lên: “Thanh Cát, cô tạo điều kiện đến mức , cảm kích vô cùng ."
Thanh Cát chần chừ giây lát: “Thực còn một sự tình nữa, thể lay động Điện hạ nhà chúng ."
Ô Đề công chúa vội vã gặng hỏi: “Sự tình gì ?"
Thanh Cát đăm đăm nàng , hạ giọng: “Quả của cỏ Lộ Giáp."
Chiều tối về, Thanh Cát lập tức phi ngựa tới Thiên Hồng Các, bẩm báo tiến triển cho Ninh Vương. Ninh Vương bất động thanh sắc lắng , hồi lâu mới phán: “Rất , ngươi cứ thế mà bận tâm thu xếp . Bổn vương cũng lãnh giáo xem vị công chúa Phiêu Quy vì bách tính của nàng mà thể hao tâm tổn trí đến nhường nào."
Thanh Cát lên tiếng: “Điện hạ, thuộc hạ trộm nghĩ, lễ Thất Tịch sắp tới, trong thành Cám Lương nhất định vô cùng náo nhiệt. Điện hạ thể xuất phủ vi hành, mượn cớ nhung nhớ Vương phi để thả hoa đăng. Tới lúc đó thuộc hạ sẽ tháp tùng công chúa dạo chơi, vô tình tương ph逢."
Ninh Vương xong, nét mặt sững đôi chút đưa ánh đầy thâm ý về phía Thanh Cát.
"Ngươi cảm thấy thỏa ?"
Thanh Cát thưa: “Ô Đề công chúa ắt hẳn sẽ sinh lòng hoài nghi ạ."
Ninh Vương nhăn mặt: “Bổn vương thê nhi đuề huề. Đêm Thất Tịch bất ngờ lén lút tao ngộ một nữ t.ử khuê các xuất giá, thế chẳng sẽ tổn hại thanh danh bổn vương ? Truyền ngoài thì còn thể thống gì?"
Thanh Cát lặng thinh giây lát lên tiếng: “ là thuộc hạ suy xét thấu đáo. Hay là chúng chọn dịp khác thu xếp ?"
Ninh Vương nhíu mày, từ từ thở hắt : “Bỏ , bất quá cũng chỉ là một tiểu nương t.ử trẻ tuổi ngoại tộc. Nhìn bản tính ngay thẳng mộc mạc của nàng , bổn vương cần gì câu nệ tiểu tiết. Ngươi cứ tùy ý sắp xếp."
Thuyết phục Ninh Vương xong, Thanh Cát lập tức báo tin cho Ô Đề công chúa. Nàng mừng rỡ mặt, tức tốc triệu tập phái đoàn bàn bạc mưu kế. Phần Thanh Cát, nàng vài ngày thanh nhã đùa giỡn với Tuyết Cầu, và thi thoảng tạt qua Thiên Hồng Các âm thầm ngắm tiểu thế tử.
Thấm thoắt đến ngày Thất Tịch. Phố phường phồn hoa đô hội gấp trăm ngày thường, từ kẻ bần hàn đến quyền quý đều xúng xính y phục mới. Các tiểu nương t.ử hướng về vầng trăng sáng vái lạy cầu xin Ngưu Lang Chức Nữ ban cho sự khéo léo đảm đang.
Tuy nhiên, Ninh Vương phủ chìm trong bầu khí ảm đạm. Vương phi bặt vô âm tín, kẻ nào to gan dám thắp đèn thắp nến lúc thì quả là chán chường mạng sống.
Thanh Cát tới dịch quán đón Ô Đề công chúa. Cả hai ăn vận lộng lẫy cùng dạo phố. Khắp các hàng quán đều giăng đèn kết hoa, tiếng chiêng trống rộn rã, tiếng đùa vang vọng.
Tuy mải mê ngắm cảnh, Ô Đề công chúa vẫn sốt ruột: “Sao chẳng thấy bóng dáng ngài ?"
Thanh Cát trong bụng cũng hoang mang, đành trấn an: “Biết ngài công vụ đột xuất, chúng cứ chờ thêm chút nữa xem ."
Đi ngang qua một cửa hiệu giải khát, Thanh Cát gợi ý: “Ô Đề, cô nương cứ đây thưởng thức quả nghỉ chân một lát. Ta dạo một vòng thám thính, nếu thấy ngài sẽ ngay."
Nàng định về Ninh Vương phủ ngóng. Nào ngờ hỏi thăm báo tin: Ninh Vương ngoài.
Thanh Cát tức tốc lùng sục khắp nơi. Đang rảo bước bỗng ngẩng đầu lên, nàng chợt nhận tới bên hồ Lệ Trạch tự bao giờ. Dưới ánh đèn rực sáng, mặt hồ gợn sóng lấp lánh như vì tinh tú sà xuống nhân gian.
Ánh mắt Thanh Cát dừng nơi đám cây dâu tằm, bất chợt nhớ hố đất do đích nàng và Ninh Vương đào xới năm xưa. Nàng đè nén dòng tâm sự, gót toan rời .
Nào ngờ một giọng trầm thấp vang lên: “Ánh mắt thế là đây?"
Ngay khoảnh khắc , vạn vật như ngừng trôi. Ninh Vương khoác trường bào the lụa màu vàng sẫm, phong thái đĩnh đạc chắp tay đó. Dưới ánh sáng lung linh của vạn ngọn đèn, khuôn mặt ngài toát lên vẻ cao quý rạng ngời khiến nhân tâm khỏi rung động.