Ám Vệ Của Vương Gia - Chương 95: Hộp Vàng Bạc
Cập nhật lúc: 2026-08-14 14:05:13
Lượt xem: 417
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Cát ngẩn trong giây lát mới giật tỉnh mộng, nhận Ninh Vương đang chằm chằm bằng đôi mắt đen láy như mực.
Khuôn mặt nàng chợt nóng ran lên, vội vã lảng tránh ánh mắt .
Ninh Vương sải bước tiến gần, y khẽ cụp mắt xuống: "Sao trông hoảng hốt , bộ chuyện gì khuất tất lắm ?"
Giọng trầm đục mang theo một ẩn ý sâu xa.
Thanh Cát cúi đầu xuống, cung kính thưa: "Điện hạ, Ô Đề công chúa chờ mãi thấy nên cứ giục giã liên hồi. Thuộc hạ lùng sục khắp nơi nhưng chẳng thấy tung tích , trong lòng chán nản bất lực, chẳng ăn thế nào với công chúa Phiêu Quy. Ngờ bất ngờ bắt gặp Điện hạ ở đây, quả thực là chút kinh ngạc."
Đôi mắt đen tuyền của Ninh Vương vẫn nàng chằm chằm chớp: "Kinh ngạc? Bị bổn vương cho giật ?"
Thấy lời lẽ của y mang theo chút cổ quái, Thanh Cát thầm chuyện chẳng lành.
Tuy nhiên sự đến nước nếu nàng cố tình lấp l.i.ế.m chống chế thì chỉ tổ lạy ông ở bụi , thế là nàng quyết định thẳng thắn thừa nhận: "Quả thật chút kinh ngạc..."
Ninh Vương bước thêm một bước, đôi mắt đen láy như đóng đinh nàng: "Vì cớ gì mà kinh ngạc?"
Hơi thở nóng hổi của y phả xuống, ánh mắt săm soi ở cách quá gần khiến nàng cảm giác như lột trần.
Ngay khoảnh khắc , trong đầu Thanh Cát thậm chí lóe lên ý định bỏ chạy thục mạng.
rốt cuộc nàng vẫn kìm nén . Khẽ c.ắ.n môi, nàng dùng giọng điệu pha chút bất đắc dĩ để phân trần: "Bởi vì thuộc hạ cảm thấy hổ thẹn với lương tâm."
Ninh Vương nhướng mày, ung dung chờ đợi câu trả lời của nàng.
Rốt cuộc Thanh Cát cũng cất lời: "Ô Đề công chúa nàng, nàng..."
Ninh Vương: "Cô ?"
Thanh Cát: "Cô đút lót cho thuộc hạ một mớ châu ngọc, bảo thuộc hạ cho cô , còn lệnh bắt thuộc hạ đêm nay bằng giá tìm thấy Điện hạ để cô cơ hội giãi bày tâm sự cùng ."
Ninh Vương: "Sau đó thì ?"
Thanh Cát: "Thuộc hạ vốn chẳng màng tới đống châu ngọc , định bụng mang trả . cứ tìm mãi chẳng thấy bóng dáng Điện hạ , trong lòng canh cánh nỗi day dứt..."
Ninh Vương vẻ ngạc nhiên khẽ mỉm : "Thanh Cát, ngươi ăn lộn xộn đầu đuôi rõ, xem là đang căng thẳng lắm hả?"
Thanh Cát cúi gằm mặt xuống, mím chặt môi, nhất quyết chịu mở miệng nữa.
Ninh Vương thở dài thườn thượt: "Chẳng bổng lộc của Thiên Ảnh Các quá bèo bọt ngươi vẫn còn chê chức quan tòng lục phẩm đủ cao, nên mới đến nước ăn bớt ăn xén đút lót nhét hầu bao thế ?"
Nghe thấy lời Thanh Cát quỳ một gối xuống, tỏ vẻ vô cùng hổ thẹn và thành khẩn thưa: "Thuộc hạ ý định tham lam bạc đó, vốn định bẩm báo lên Điện hạ. Nào ngờ đột nhiên chạm mặt Điện hạ, chẳng hiểu trong lòng hoảng loạn."
Ninh Vương rũ mắt làn tóc bồng bềnh như mây, xuống chiếc cổ trắng ngần đang cúi thấp của nàng.
Giọng y càng trầm xuống, dồn ép hỏi: "Vậy cớ ngươi hoảng loạn?"
Lúc tim Thanh Cát đập loạn nhịp hệt như đ.á.n.h trống trận.
Âm thanh náo nhiệt xung quanh dồn dập, nào là tiếng các tiểu nương t.ử đang thơ đề chữ lên đèn lồng, nào là tiếng lũ trẻ con đùa hò hét rượt đuổi . tất thảy âm thanh đều chẳng lọt nổi tai nàng.
Nàng chỉ thấy thở trầm ấm của đàn ông phía , quen thuộc xa lạ, từng nhịp từng nhịp phả xuống tựa như những nhát búa nện thẳng tim nàng.
Nàng ý thức một cách rõ ràng rằng y bắt đầu sinh nghi.
Giữa hàng vạn suy nghĩ cuộn trào, rốt cuộc nàng cũng thấy chính giọng the thé cất lên: "Biết do Điện hạ quá mức tuấn tú, ban nãy thuộc hạ lỡ qua một cái, bất chợt thất thần..."
Ninh Vương vẻ vô cùng hứng thú: "Ồ? Thất thần ?"
Thanh Cát: "Thất thần, khiến thuộc hạ đột nhiên nhớ tới, nhớ tới..."
Giọng nàng chút nghẹn ngào khó : "Nhớ tới một vị lang quân từng tình cờ gặp mặt bên ngoài đây, thoạt quả thật vài phần thần tựa."
Ninh Vương: ...
Y lập tức chìm im lặng.
Thật lâu y mới cất tiếng, nhưng : "Xem ngươi dạo bên ngoài cũng bày trò thủ đoạn gớm nhỉ."
Ô Đề công chúa và Ninh Vương tới nhất tửu lâu sầm uất ở Cám Lương. Phía tửu lâu chăng đèn kết hoa dựng thành cổng chào tưng bừng náo nhiệt, tạo hình hệt như cầu Ô Thước. Dưới hiên rủ xuống những dải tua rua lụa óng ả, lung linh ánh đèn lồng, tinh xảo và lộng lẫy vô cùng.
Ô Đề công chúa mà xuýt xoa khen ngợi ngớt. Đến khi bước tửu lâu, đập mắt nàng là đám tiểu nhị đầu quấn khăn vuông, mặc áo lam, khiến nàng càng thêm mở mang tầm mắt.
Ninh Vương dẫn Ô Đề công chúa lên một nhã gian lầu hai giáp cửa sổ. Từ đây thể thưởng thức tiếng tiêu sáo réo rắt trong quán, thể phóng tầm mắt ngắm thành phố Cám Lương rực rỡ ánh đèn.
Hai nhâm nhi bánh bàn bạc về chuyện giao thương của Phiêu Quy.
Thanh Cát im phăng phắc một bên lắng màn đối đáp qua của họ.
Vào cái ngày lễ Thất Tịch nam thanh nữ tú hò hẹn , hai họ lọt mắt ngoài cũng coi là xứng lứa đôi tài t.ử giai nhân. Ấy mà giữa hai chẳng mảy may chút tình ý lãng mạn nào.
Trong đầu Ô Đề công chúa chỉ là chuyện giao thương, nàng khao khát muối ăn, thèm quặng sắt, khát khao gấm vóc, và dĩ nhiên là triệt hạ luôn cả gia tộc Hạ Hầu thế gia. Còn về phần Ninh Vương, y tự nhiên sẽ để Ô Đề công chúa dễ dàng toại nguyện.
Đối mặt với cô công chúa quê mùa xuất từ vùng đất xa xôi hẻo lánh, cái vẻ mặt từng trải đời của ả khiến y vô cùng điềm tĩnh, dễ như trở bàn tay. Y quyết tâm bóc lột ả đến tận xương tủy, tuyệt đối nhượng bộ nửa lời. Thậm chí thể y vô tình, thiết diện vô tư lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Ngay giữa lúc hai bên đang lời qua tiếng , căng thẳng tột độ, thì Thanh Cát hầu bên cạnh cũng bắt đầu toan tính chuyện của .
Giờ đây Ninh Vương ắt hẳn sinh nghi, nhưng cũng chỉ là nghi ngờ thôi. Biết chính y cũng thấy cái suy nghĩ của thật nực .
Nàng dập tắt ngay cái ý nghĩ của y.
Một khi chuyện diễn biến đến mức y bắt nàng gỡ bỏ lớp dịch dung thì coi như xôi hỏng bỏng .
Nàng phòng ngừa rủi ro ngay từ trong trứng nước, gì đó để y tin rằng bản nàng tuyệt đối là đó.
Thanh Cát chột bỗng dưng nhớ đến Vân Hỷ.
Có lẽ Ninh Vương từng dành cho Vân Hỷ đôi phần ngưỡng mộ, nhưng khi Vân Hỷ lộ rõ ý định tình tự nam nữ thì y lập tức tỏ thờ ơ, thậm chí là vô tình lạnh nhạt.
Có khi nào nàng cứ nương theo tính cách của y mà ngược lối mòn thì .
Trong lúc nàng còn mải toan tính, Ô Đề công chúa đem đủ ngón đòn dùng, từ năn nỉ ỉ ôi đến dọa dẫm các kiểu. Thế nhưng moi móc chút đỉnh bổng lộc từ tay Ninh Vương nào dễ.
Cũng may đến lúc then chốt cuối cùng, Ninh Vương rốt cuộc cũng chịu lùi một bước, nhưng y điều kiện yêu cầu Phiêu Quy mỗi năm "hái những quả Lộ Giáp tươi non nhất, dùng khoái mã chuyển gấp rút tới Cám Lương phủ".
Nghe Ô Đề công chúa khựng đáp: "Thế nhưng dẫu dùng tốc độ nhanh nhất để chuyển tới thì e rằng lúc cũng chẳng còn tươi mới gì nữa."
Ninh Vương hờ hững : "Vậy thì nghĩ cách ."
Ô Đề công chúa: "Còn cách nào nữa , ngay cả bọn cũng chỉ hái quả tươi ăn ngay trong ngày thôi. Thứ quả hái xuống để sang ngày thứ ba là ăn nổi nữa ."
Ninh Vương nhếch mép, nở nụ nhạt nhẽo: "Nếu thế thì bọn cũng chẳng cần bàn bạc thêm gì nữa."
Ô Đề công chúa: "Ngài..."
Nàng hiểu nổi, những điều khoản khác thỏa thuận xong xuôi, cớ chỉ vì một quả dại vớ vẩn mà y gắt đến mức cơ chứ?!
Ninh Vương tỏ thái độ cứng rắn kiên quyết lùi bước, y vén vạt áo chuẩn dậy rời .
Ô Đề công chúa lập tức phát hoảng: "Ngài đừng vội, chúng bàn bạc thêm !"
Ninh Vương uể oải khựng bước, vẻ mặt đầy xa cách: "Còn gì để bàn thảo nữa chăng?"
Thanh Cát chứng kiến cảnh liền bước tới cung kính : "Chủ nhân, công chúa Điện hạ, thực thứ quả Lộ Giáp dẫu bảo quản phần gian nan, nhưng nếu cất công tìm tòi ắt cũng sẽ phương sách thôi."
Nàng cất lời Ninh Vương và Ô Đề công chúa đều .
Thanh Cát trình bày: "Đại Thịnh lãnh thổ bao la, đất đai trù phú, những thức hoa quả tươi ngon của phương Nam khi mang lên phương Bắc dĩ nhiên bí kíp độc truyền. Ví như đào của Tô Hoài vải thiều của Nam Việt, chỉ cần lấy lá tươi quấn lấy từng chùm, đặt ống tre vùi trong lớp tro thảo mộc để bịt kín . Sau cùng đem ống tre giấu trong lu hũ đổ đầy đá lạnh. Làm dẫu rong ruổi suốt mười ngày trời thì đào và vải thiều vẫn tươi rói nguyên vẹn."
Nghe xong lời Ô Đề công chúa bừng tỉnh, hai mắt sáng rực rỡ.
Sắc mặt Ninh Vương vẫn bình thản, tỏ thái độ đồng tình phản đối.
Thanh Cát tiếp: "Còn về phần quả Lộ Giáp, thể gom tuyết tinh khiết nhất đỉnh núi tuyết Phiêu Quy đổ chum vại để thế đá lạnh. Ta tin rằng phương pháp đủ sức giữ trái cây tươi rói suốt mười ngày."
Ô Đề công chúa lập tức vỗ bàn tán thưởng: "Vậy cứ thế mà !"
Đối với chuyện Ninh Vương cũng phản đối gì thêm, chỉ khẽ gật đầu: "Được."
Đã thỏa thuận xong những điểm cốt yếu ban đầu, các tình tiết cụ thể dĩ nhiên sẽ để đoàn sứ thần tiếp tục đàm phán sâu chi tiết.
Thế là tâm trạng của Ô Đề công chúa cũng nhẹ nhõm hẳn. Thừa dịp , nàng liền đ.á.n.h tiếng chuyện kiếm tìm tung tích Vũ Hề công chúa và nhờ vả tra xét cuốn "Bồ Bản Lục Dị".
Về phần "Bồ Bản Lục Dị", một hồi vặn hỏi kỹ lưỡng, Ninh Vương đồng ý cái rụp. Ô Đề công chúa mừng rỡ tới nỗi hứa hẹn nếu kiếm cuốn sách , nàng sẽ tình nguyện san sẻ những bí thuật thần kỳ trong đó cùng Đại Thịnh. Đối với lời lẽ , Ninh Vương chỉ đáp bằng một nụ khẩy.
Giả sử y mà bắt cuốn sách đó, y chắc chắn sẽ chép tiên, cần đến lượt cô ban phát cho. Lời của Ô Đề công chúa thì bùi tai nhưng chẳng qua cũng chỉ là một cách để vớt vát chút thể diện mà thôi.
Còn chuyện về Vũ Hề công chúa thì...
Hàng mi Ninh Vương khẽ động đậy, điềm tĩnh cất lời: "Nếu công chúa Điện hạ tìm Vũ Hề công chúa thì tiểu vương cũng giúp , nhưng mà..."
Nhìn thấy thái độ vẻ sẵn sàng hợp tác của y, Ô Đề công chúa vội vã hỏi dồn: " mà cơ?"
Ninh Vương ngước mắt lên, nụ chân thành và dịu dàng nở môi: " công chúa hãy thuật tường tận một chút, để tiểu vương còn lối mà chứ?"
Nghe thấy lời Ô Đề công chúa mừng rỡ cảm tạ rối rít. Nàng vốn tưởng Ninh Vương định bắt chẹt nàng để kiếm chác chút lợi lộc gì đó, nhưng giờ xem là dùng bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử .
Thế là nàng kể lể cho Ninh Vương chuyện liên quan đến Vũ Hề công chúa, nào là chuyện thất lạc , những năm qua nỗ lực tìm kiếm thế nào, cái sự tuyệt vọng cùng cực .
Thanh Cát hầu một bên, bất động thanh sắc quan sát, luôn túc trực ngăn cho Ô Đề công chúa lỡ mồm tiết lộ những thông tin tuyệt mật, đồng thời tinh ý theo dõi nét mặt Ninh Vương.
Y khẽ nhíu đôi lông mày, chăm chú lắng .
Rõ ràng là y đặt trọn niềm tin manh mối Vũ Hề công chúa .
Từ chi tiết thể thấy y đang đ.â.m nghi ngờ nàng, nhưng cũng chỉ là chút xíu hoài nghi thôi. Giờ đây y đang bám víu tia hy vọng, sinh lòng nghi kỵ khắp nơi.
Đợi đến khi Ô Đề công chúa tuôn một tràng giang đại hải xong xuôi, Ninh Vương mới gặng hỏi: "Vậy ý cô là dung mạo của Vũ Hề công chúa đôi nét tương đồng với cô?"
Ô Đề công chúa gật gù: " thế, tỷ là đường cô của , dung mạo chúng đương nhiên tương đồng ."
Ninh Vương: " cô chỉ đến dung mạo của tỷ khi mới ba tuổi thôi."
Ô Đề công chúa: "Dung mạo tỷ y hệt Nhã Hồi Vương, còn thì giống hệt phụ vương . Phụ vương và Nhã Hồi Vương vốn là thúc điệt, nên dĩ nhiên là họ giống như đúc !"
Ninh Vương trầm ngâm: "Thế... khi nào tướng mạo của Vũ Hề công chúa y đúc mẫu nàng ?"
Ô Đề công chúa liền lập tức phủ nhận: "Sao thể chứ, chẳng lẽ Vũ Hề công chúa thừa hưởng nửa điểm nào từ Nhã Hồi Vương ? Sao thể giống hệt con mụ !"
Ninh Vương gật gù: "Cũng đúng."
Y trầm ngâm một lát dò la thử: "Vậy nên những lão thần từng hầu hạ trong vương cung Phiêu Quy năm xưa, giờ chẳng còn sót một ai cả ?"
Ô Đề công chúa ngẫm nghĩ một chốc chán nản đáp: "Quả thật chẳng còn một kẻ nào."
Ninh Vương: "Năm xưa trong vương cung một vị ma ma mang họ La ?"
Tim Thanh Cát khẽ thót lên một nhịp.
Ô Đề công chúa chớp chớp mắt hoang mang: "La á?"
Nàng lắc đầu: "Không ."
Thanh Cát bên cạnh do dự một chút, nghiến răng nghiến lợi rốt cuộc cũng cất tiếng: "Công chúa, Điện hạ, thuộc hạ chợt nhớ một chuyện."
Nàng mở miệng cả hai liền đồng loạt sang .
Thanh Cát thừa nếu nàng vạch trần mối quan hệ giữa La ma ma và Lê Bạch La Sát thì thể sẽ che đậy sự thật.
cũng chỉ là thể thôi.
Nếu Ninh Vương mò lai lịch thật sự của La ma ma từ một nguồn tin khác thì y sẽ càng nghi ngờ nàng thêm.
Cho nên nàng quyết định tay , tự khai báo phận của La ma ma.
Đánh liều một phen, cá cược rằng La ma ma vốn đinh ninh Thắng Đồ Vũ Hề c.h.ế.t từ lâu, dập tắt ý nghĩ của Ninh Vương!
Thế là nàng hai vị mặt, lên tiếng: "Hôm nọ thuộc hạ tới vương cung Phiêu Quy, công chúa Điện hạ từng đưa thuộc hạ thăm thú vương cung. Vô tình thấy một bức chân dung cất giữ trong vương cung thuở , lúc đó thuộc hạ cũng chẳng bận tâm lắm, cho đến Điện hạ nhắc tới cái họ La, thuộc hạ bỗng cảm thấy..."
Nàng tới đây sắc mặt Ninh Vương khẽ lay động, Ô Đề công chúa càng thêm bồn chồn, hối thúc: "Rồi nữa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/am-ve-cua-vuong-gia/chuong-95-hop-vang-bac.html.]
Thanh Cát: "Chợt thấy Lê Bạch La Sát mà công chúa Điện hạ từng nhắc đến nét gì đó giông giống với La ma ma."
Đáy mắt Ninh Vương lóe lên một tia sáng rực rỡ: "La ma ma, Lê Bạch La Sát?"
Ô Đề công chúa kinh ngạc: "La ma ma?"
Thanh Cát lập tức tường thuật cảnh của La ma ma cho Ô Đề công chúa.
Ô Đề công chúa bàng hoàng: "Thì Lê Bạch La Sát trở thành ma ma bên cạnh đàn bà đó? Không chừng chính là mụ ! Thì ả trốn sang Đại Thịnh để nương nhờ đàn bà đó! Ta cứ tưởng mụ c.h.ế.t mất xác từ đời thuở nào cơ chứ!"
Ninh Vương vội vã hỏi cặn kẽ Ô Đề công chúa mấy câu, qua vài câu hỏi đáp gần như thể khẳng định La ma ma chính là Lê Bạch La Sát.
Sau khi nắm tung tích của La ma ma, Ô Đề công chúa mừng rỡ tột độ: "Tuyệt quá, loại như ả quả nhiên chịu quả báo! Nếu ngài hãy giao mụ cho , dẫn mụ về Phiêu Quy, bắt mụ quỳ gối tạ tội miếu thờ của Phiêu Quy Vương!"
Ninh Vương dứt khoát từ chối thẳng thừng: "Bổn vương giữ mụ vẫn còn ích, nàng thể gặp mụ một , nhưng chuyện đòi đưa mụ thì miễn bàn."
Ô Đề công chúa: "..."
Nàng tỏng Ninh Vương là loại dễ dãi nên lúc cũng hết cách: "Được thôi, gặp mụ , truy hỏi mụ về tung tích của Vũ Hề công chúa!"
Ninh Vương: "Được."
Ngay lúc đó hai liền nhất trí rằng ngày mai Ô Đề công chúa sẽ tới Ninh Vương phủ, tới lúc đó sẽ cùng thẩm vấn La ma ma xem đào bới manh mối gì từ miệng mụ .
Về phần chi tiết của bản hiệp ước kết minh giữa hai nước tự nhiên sẽ do các quan chức và sứ thần các nước phụ trách việc, sâu thương lượng những điểm then chốt ghi chép thành văn bản.
Thanh Cát bên cạnh quan sát, thừa hiểu Ninh Vương ôm quá nhiều hy vọng. Y từng tra khảo ép cung La ma ma bằng cực hình nhưng La ma ma từng mảy may nghi ngờ Vương Tam chính là Vũ Hề công chúa.
Đối với y đây chỉ là một sự suy diễn khả năng xảy , một giả thiết vô cùng mỏng manh. Cho nên Ninh Vương chẳng hề nóng vội mà hứng thú tán ngẫu cùng Ô Đề công chúa về những phong tục tập quán trong ngày lễ Thất Tịch.
Bởi vì hai trò chuyện khá ăn ý, tâm trạng Ô Đề công chúa vui vẻ bèn bắt đầu hào hứng nếm thử các món ăn vặt và nước trái cây ở đây.
Ngờ đúng lúc một tên sai vặt bước , tay bưng một chiếc khay sơn mài đen dát vàng chạm trổ tinh xảo, phủ một tấm khăn lụa trắng muốt.
Ô Đề công chúa hiếu kỳ đưa mắt .
Ninh Vương : "Hôm nay là lễ Thất Tịch, vốn dĩ các vị nương t.ử đáng lẽ cầu phúc bái nguyệt. Tiểu vương thật hổ thẹn khi lỡ dở thời gian của hai vị để bàn việc nước đại sự, quả thực mất hết cả hứng thú, vô cớ khiến hai vị bực dọc. Bởi , tiểu vương chuẩn một chút quà mọn, mong hai vị chê nhận cho."
Thanh Cát khỏi ngạc nhiên. Ý của y là chuẩn sẵn quà Khất Xảo cho Ô Đề công chúa, và bất ngờ , nàng cũng phần ?
Lúc , tên sai vặt nhấc tấm khăn lụa trắng phủ khay sơn mài đen . Tức thì đều thấy hai chiếc hộp vàng hình bầu dục, viền mép chế tác bằng phương pháp gò búa tạo nên những đường cong phẳng phiu nhẵn nhụi. Bên hộp khảm những viên trân châu và mã não cỡ lớn, trông vô cùng lộng lẫy và đắt tiền.
Ô Đề công chúa ngạc nhiên: "Đây, đây là?"
Ninh Vương mỉm hiền hòa, phong thái quyến rũ vô ngần: "Cô mở xem ."
Thế là Ô Đề công chúa cầm hai chiếc hộp lên, một chiếc đưa cho Thanh Cát, chiếc còn tự giữ lấy.
Thanh Cát Ninh Vương bằng ánh mắt khó hiểu, dẫu nàng thuộc hạ bao năm nay bao giờ nhận thứ ân sủng thế .
Chỉ cần liếc qua là đây là những bảo vật vô giá.
Ninh Vương khẽ gật đầu, hiệu bảo nàng cứ việc nhận.
Thanh Cát đành đón lấy mở xem, chỉ thấy trong hộp vàng mà một con nhện.
Con nhện điêu khắc từ khối mã não đen. Mã não vốn là hàng cực phẩm, đen tuyền, chất ngọc mịn màng, bóng mượt và tinh khiết, tỏa thứ ánh sáng đen nhánh. Lại thêm bàn tay điêu khắc tài hoa, sinh động như thật, thể là đ.á.n.h lừa thị giác xem, quả thực là một tác phẩm tinh xảo vô song.
Ô Đề công chúa ngớt lời xuýt xoa tán thưởng. Nàng cầm con nhện tay ngắm nghía cẩn thận, tấm tắc khen ngợi: "Thế mà giống hệt như thật!"
Đất nước Phiêu Quy của nàng quả thực thiếu ngọc thạch, nhưng chế tác cực kỳ thô kệch. Tay nghề điêu khắc tinh xảo thế nàng từng thấy bao giờ.
Ninh Vương đáp: "Chiếu theo phong tục tập quán hàng năm của Đại Thịnh , dịp lễ Thất Tịch, nữ nhi thường kết dải lụa ngũ sắc, xỏ kim bảy lỗ, và dùng mạng nhện Hỉ t.ử để cầu may, cầu xin sự khéo léo. Cái gọi là Hỉ t.ử chính là viên trân châu mắt đây. Vì , tiểu vương xin gửi tặng công chúa Điện hạ con nhện ngọc đen cùng hộp vàng , chúc công chúa cầu trí tuệ, sớm kết lương duyên."
Vốn dĩ y sở hữu dung mạo tuấn tú nhã nhặn, chỉ là ngày thường tỏ quá đỗi lạnh lùng kiêu ngạo mà thôi. giờ đây, với nụ hiền hòa, phong thái ung dung cao quý, cách hành xử vô cùng thỏa đáng và hào phóng, y tự nhiên toát một thứ sức hút mãnh liệt say đắm lòng khiến thể rời mắt.
Ô Đề công chúa ngơ ngẩn Ninh Vương, trong lòng nở hoa rạng rỡ, xen lẫn sự kính phục và ơn, chỉ hận thể rước Ninh Vương về cúng bái.
Nàng siết c.h.ặ.t t.a.y Ninh Vương, xúc động và chân thành : "Điện hạ, cũng chúc ngài sớm ngày đoàn tụ cùng Vương phi, gia đình hạnh phúc viên mãn!"
Nụ môi Ninh Vương vụt tắt.
Thanh Cát: "..."
Tay nắm chặt chiếc hộp vàng, nàng thầm nghĩ Ô Đề công chúa đúng là cái bình nào kêu thì xách lên.
Ninh Vương lạnh lùng gạt tay Ô Đề công chúa rút khăn tay.
Y từ tốn lau tay: "Công chúa Điện hạ, thì bổn vương cũng chúc nàng sớm tìm hiền tế."
Có vẻ tâm trạng Ô Đề công chúa . Lúc Thanh Cát đưa nàng về dịch quán, nàng còn ríu rít ca ngợi Ninh Vương ngớt lời.
đúng lúc Thanh Cát cất lời từ biệt chuẩn rời , Ô Đề công chúa bỗng tỏ vẻ lo lắng: "Liệu Ninh Vương các cô nuốt lời đấy? Nhỡ ngày mai y quên béng thì ? Hơn nữa lời y trọng lượng ? Y Hoàng đế, chỉ là Vũ Ninh Vương thôi mà."
Thanh Cát mỉm : "Không , Điện hạ nhà chúng quyền cao chức trọng, xưa nay luôn giữ lời hứa và thể chủ chuyện ."
Lúc Ô Đề công chúa mới thở phào vui sướng, dĩ nhiên ngớt lời cảm tạ Thanh Cát.
Sau khi an ủi Ô Đề công chúa xong, Thanh Cát bèn cáo từ về. Lúc trời tối mịt nên nàng cũng chẳng cần vương phủ phục mệnh mà định thẳng về cái sân nhỏ của .
Bởi đêm nay là tết Thất Tịch nên phố xá đông vui sầm uất hơn ngày thường gấp trăm . Đèn đuốc sáng rực, ngựa xe tấp nập, gần như nhộn nhịp suốt đêm dứt.
Vừa bước khỏi dịch quán băng qua con đường chéo phía bắc khu chợ đêm, ngắm vô dụng cụ độc đáo lạ mắt cùng đủ loại thức ăn đường phố hấp dẫn xung quanh, cái hương vị khói lửa đời thường đó quả thực khiến nao lòng.
Đêm nay lo hầu hạ Ninh Vương và Ô Đề công chúa, nàng cũng chẳng tiện ăn uống nhiều, thế nên giờ đây cơn thèm ăn bỗng dưng trỗi dậy.
Nàng bèn mua một xiên tre ghim đầy những món như bánh há cảo chiên, tôm rang muối và thịt đầu dê... Những món ăn dân dã chắc tinh tế nhưng nhờ tẩm ướp đủ loại gia vị nên kích thích vị giác ăn vô cùng. Giờ đây nhâm nhi giữa làn gió đêm hiu hiu thổi, hương vị quả là đậm đà, ngon khó cưỡng.
Thanh Cát chợt nảy ý định chừa chút đỉnh mang về cho Tuyết Cầu ăn. Rồi đó nàng sẽ tắm gội, tiện thể tắm luôn cho Tuyết Cầu, xong xuôi là thể lăn ngủ.
Đang thả hồn những toan tính nhàn hạ , nàng bỗng nhớ tới vô vàn chuyện xảy trong đêm nay. Chẳng thể nào nhớ cái ánh mắt Ninh Vương ném về phía .
Và cả chiếc hộp vàng nhỏ cùng con nhện ngọc nữa, đáng y nên tặng cho nàng.
Ô Đề công chúa là thượng khách ngoại bang, dù chỉ là một tiểu quốc xa xôi thì vẫn là khách quý. Việc y tặng hộp vàng đựng nhện trong dịp Thất Tịch cũng coi là một tấm chân tình, là điều hợp lẽ. Thế nhưng tặng cho nàng thì quả là chút khiên cưỡng, dở dở ương ương.
Đang rảo bước, nàng chợt cảm nhận điều gì đó bèn sững , những ngón tay cầm xiên tre bất giác siết chặt hơn.
Ánh mắt nàng dời về phía , chếch sang một bên, đó chính là bức tường thành cao vút của Ninh Vương phủ.
Dưới màn đêm thăm thẳm, những lầu các đình đài trang nghiêm bệ vệ trong vương phủ hiện lên như một bức phù điêu in hằn trong bóng tối. Và ngay bên bức tường thành nhấp nhô là những tán lá xum xuê đan xen, bóng râm tĩnh mịch bao trùm.
Ánh mắt Thanh Cát chậm rãi lướt qua khu vực đó, cuối cùng cũng dừng ở một điểm.
Dưới gốc tùng bách sừng sững, một đàn ông chắp tay lưng im lìm, trầm lặng như thể đó tự bao giờ. Tà áo màu mực dường như hòa quyện một với bóng tối bủa vây.
Vào giây phút , Thanh Cát bỗng cảm thấy lòng thanh thản lạ lùng.
Nàng rảo bước tới, quỳ một gối xuống cung kính thưa: "Điện hạ, ở đây?"
Ninh Vương cụp mắt xuống, đôi mắt thâm sâu chằm chằm Thanh Cát, lát mới cất giọng khàn khàn: "Đêm nay chuyện diễn êm , tất cả là nhờ tài lèo lái, sắp xếp khéo léo của ngươi."
Rõ ràng Ninh Vương vô cùng mãn nguyện với cuộc đàm phán ngày hôm nay. Từ nay về khu vực Tây bộ của Tây Uyên sẽ do Phiêu Quy đảm nhận việc phòng thủ, nhưng Đại Thịnh thể nắm lấy huyết mạch của Phiêu Quy. Thậm chí thể dùng bọn họ bàn đạp để tiếp tục mở rộng tuyến đường giao thương của Đại Thịnh sang phía Tây.
Sách lược viễn giao cận công, khi Phiêu Quy phát triển lớn mạnh đến mức thống nhất Tây Uyên thì bọn họ vẫn thể là những nước láng giềng hữu nghị. Đại Thịnh thể ban phát cho họ nhiều lợi lộc, nâng đỡ họ đôi phần.
Dĩ nhiên, điều khiến y đắc ý nhất chính là thuận nước đẩy thuyền bắt họ mỗi năm cống nạp quả của cỏ Lộ Giáp một .
Thanh Cát kính cẩn đáp: "Thuộc hạ chỉ là kẻ cầu nối mà thôi. Mọi chuyện suôn sẻ là nhờ Điện hạ vạch sẵn mưu kế tài tình, cũng bởi quốc lực Đại Thịnh hùng mạnh uy chấn bốn phương nên mới thu phục lòng Phiêu Quy."
Ninh Vương hờ hững Thanh Cát: "Hiện tại ngươi đang tá túc ở căn nhà bên ngoài vương phủ ?"
Thanh Cát: "Vâng, do Ôn đại quản gia sắp đặt, quả thực tiện lợi hơn nhiều. Đường lối tới Thiên Ảnh Các cũng gần, chỉ mất vài bước chân thôi ạ."
Ninh Vương gật gù nhưng chẳng năng gì thêm, chỉ lẳng lặng dò xét nàng bằng ánh mắt thâm thúy.
Thanh Cát bèn ngước mắt lên, nở nụ tươi tắn với Ninh Vương: "Trời khuya lắm , Điện hạ hồi phủ nghỉ ngơi sớm ạ?"
Đột nhiên thấy nụ của nàng, Ninh Vương thoáng sững sờ.
Dưới màn đêm mờ ảo, y khẽ cau mày.
Thanh Cát dĩ nhiên bắt tia hoang mang thoáng qua trong ánh mắt Ninh Vương. Nàng chớp lấy cơ hội , vội vàng tỏ ân cần: "Điện hạ, để thuộc hạ... đưa về nhé?"
Nghe thấy lời , Ninh Vương càng thêm kinh ngạc.
Sau đó đáy mắt y đột nhiên toát lên vẻ lạnh lùng, giọng xa cách: "Khỏi cần, ngày mai ngươi nhớ đến dịch quán đón Ô Đề công chúa là ."
Dặn dò xong y liền bỏ .
Nhìn theo bóng lưng vẻ xa lánh của y, Thanh Cát thầm nghĩ chiêu của quả thực hiệu nghiệm.
Bằng giá xóa sạch những mối nghi ngờ trong đầu y, tuyệt đối để sự việc leo thang tới mức bắt nàng gỡ bỏ lớp dịch dung để đối chất kiểm tra.
Trên đường về vương phủ, Ninh Vương bước chậm, cực kỳ chậm.
Chậm đến nỗi y thể thấy rõ mồn một cái bóng của đang xê dịch con đường lót gạch xanh.
Cứ cúi gằm mặt, chậm rãi từng bước lết về nhà.
Và thế là y cũng nhận , từ tới nay y bao giờ cúi đầu cái bóng của chính .
Lúc , những mái ngói cong vút như lẩn khuất trong ánh trăng vằng vặc. Đám thị vệ, ám vệ đều im lìm một tiếng động. Chỉ y, từng bước từng bước rảo về, lắng tiếng bước chân của chính giữa gian vắng lặng tột cùng.
Y trở hậu viện, rẽ phòng tiểu thế tử, giờ phút tiểu thế t.ử đương nhiên chìm giấc ngủ.
Y rón rén bước chân, cố gắng tạo tiếng động, tiến phòng và cúi đầu ngắm đứa trẻ đang ngủ say sưa giường.
Lát , y mới đưa tay , nắm lấy bàn chân nhỏ xíu của đứa bé. Dùng ngón cái mơn trớn nhè nhẹ, y tách những ngón chân , ngắm vết mực xăm nhàn nhạt bên trong.
Mỗi khi chứng kiến cảnh tượng , y ngừng tưởng tượng về những tâm sự của nàng khi khắc lên những vết xăm .
Khoảng thời gian , hễ bận rộn thì thôi, hễ rảnh rỗi là những tiểu tiết vụn vặt ngày xưa len lỏi thấm đẫm tâm trí y, khiến y hồi tưởng, nghiền ngẫm.
Nếu nàng là một cuốn sách, ngày xưa y chỉ mải mê xem những bức tranh minh họa nông cạn, mà bỏ lỡ mất những dòng chữ chân thực in rành rành ngay bên cạnh. Giờ đây y đang lật giở ký ức, từng trang từng trang một, cố gắng thấu hiểu những tâm sự giấu kín của nàng, chân tình đằng nụ .
Thế là y đ.â.m do dự, cảm thấy lẽ nàng từng lừa dối , cũng chẳng giả tạo. Thật trong nhiều khoảnh khắc, nàng vô tình để lộ tâm tư thật của bản , đó là những cảm xúc chân thật thể nào che đậy.
Thậm chí y bắt đầu le lói suy nghĩ, mà y lòng chính là con thật sự của nàng.
Y chợt nhớ tới ngọn đèn lấp lánh bên hồ Lệ Trạch tối nay và cả gốc dâu tằm trưởng thành. Tối nay ngẫu nhiên nhớ , cũng tới đó xem thử.
Chỉ là khi bước tới gần, những ngọn đèn leo lét và những sợi tơ lụa ngũ sắc tung bay, y bỗng dưng cảm thấy chùn bước, dám nữa.
Y tin rằng, cái ngày hôm khi nàng chắp tay nguyện ước, ắt hẳn đó là giả vờ, đó chắc chắn là tiếng lòng chân thật nhất của nàng.
Nàng luôn đề phòng y, y .
Ngày y kiêu ngạo đến mức nào, dám chắc nịch khẳng định chẳng thèm đoái hoài, nhờ thế nàng mới yên tâm những nguyện ước sâu kín trong lòng.
Giờ đây y thể thừa dịp nàng vắng mặt mà lén lút phơi bày những bí mật thầm kín của nàng, dòm ngó những suy nghĩ của nàng khi đó.
Tất nhiên, điều quan trọng nhất là, nếu nàng vẫn còn sống sờ sờ cõi đời mà chiếc túi gấm vẫn còn nguyên chỗ cũ. Điều đó chỉ chứng minh một điều, bên trong chiếc túi gấm bất kỳ manh mối nào cả, mà chỉ đơn thuần là một nguyện ước hết sức bình dị mà thôi.
Kiếm một lang quân tuấn tú, kiếm nhiều tiền bạc, hoặc những thứ tương tự.
Ninh Vương giơ tay lên vuốt ve khuôn mặt , khẽ chua chát lẩm bẩm: "Ta sẽ xem . Nếu một ngày tìm thấy nàng, nếu nàng bằng lòng, hãy tự kể cho nhé."
Nếu mãi mãi tìm thấy, hãy để chiếc túi gấm chôn sâu nơi đáy huyệt cùng với y .
Còn về phần Thanh Cát...
Ninh Vương chợt nhớ tới nụ của nàng hôm nay và cả nỗi u hoài thoáng qua trong ánh mắt nàng khi lặng lẽ bên hồ.
Y khẽ nhíu mày.