Anh Chờ Em Đã Lâu - CHƯƠNG 6: SAO BÙI THƯ HÀNH LẠI Ở ĐÂY?

Cập nhật lúc: 2026-07-31 11:36:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 6: SAO BÙI THƯ HÀNH LẠI Ở ĐÂY?

 

Phương Du lắp bắp: "Anh... ?"

 

"Đây, quên trả cái cho em." Bùi Thư Hành lấy một vật từ túi áo vest , xòe lòng bàn tay mặt cô.

 

Là một cái nắp ống kính.

 

Bàn tay Bùi Thư Hành lớn, chiếc nắp ống kính tiêu cự 85mm trong lòng bàn tay bỗng trở nên nhỏ bé.

 

Lúc Phương Du mới nhớ ban ngày giao máy ảnh cho Bùi Thư Hành, lúc đó cô còn dặn trông giúp nắp ống kính vì món dễ mất.

 

Cô ngập ngừng một lát lời cảm ơn, đồng thời hy vọng thể lấp l.i.ế.m cho qua câu hỏi của .

 

đáng tiếc, vẫn đó , giống như một lời nhắc nhở lời rằng hề quên lời hứa cô đưa .

 

Phương Du đành đ.á.n.h liều hỏi: "Vậy đền bù cho thế nào? Trả tiền ?"

 

Qua một ngày , bản lĩnh "thổi giá" của Bùi Thư Hành vô cùng điêu luyện: "Được chứ, một nghìn tệ, em thấy ?"

 

Phương Du cố gắng mặc cả: "Đắt quá, thế quỵt nợ đấy."

 

"Ồ, em đền nụ hôn đầu cho cũng ." Bùi Thư Hành thản nhiên .

 

Anh quá trôi chảy khiến Phương Du sững .

 

Thấy phản ứng của cô, Bùi Thư Hành bật : " đùa thôi, ngay cả cái cũng đòi em đền, thành mấy ' mẫu' thật mất."

 

Anh đầy phóng khoáng và bất cần đời, đôi mắt phản chiếu đường nét các tòa nhà màn đêm, nốt ruồi lệ ẩn hiện theo ánh đèn xoay vần của trung tâm thương mại, toát lên vẻ trai hớp hồn.

 

lúc , chuông điện thoại của Phương Du vang lên, là bác tài xế taxi gọi đến bảo tới điểm đón.

 

Phương Du quanh một lượt: "Cháu thấy bác ạ, cháu ở đối diện đường, cháu qua ngay đây."

 

Cô cầm nắp ống kính vẫy vẫy tay với Bùi Thư Hành, vội vã chào tạm biệt , nhân lúc đèn đỏ chuyển sang xanh, cô cùng dòng băng qua đường.

 

Ngồi trong xe taxi, Phương Du đuôi điện thoại cho tài xế, sẵn tiện ngoảnh đầu cổng trung tâm thương mại nơi chia tay Bùi Thư Hành.

 

Anh rời .

 

Cuộc gặp gỡ của họ giống như một chiếc lá rơi mặt nước, xoay vài vòng theo dòng chảy lặn mất tăm những nếp nhăn của sóng nước.

 

Hai ngày , Phương Du rời Đại học S, cũng rời khỏi thủ đô.

 

Trên chuyến bay về Lễ Thành, trời cao trong xanh, từng đám mây tựa như những hòn đảo chìm ngoài cửa sổ máy bay, ánh sáng chói mắt khiến mở nổi mắt. Phương Du chợt nhận cứ thế nghiệp trong vội vã.

 

Thậm chí cô còn kịp chính thức chào tạm biệt nhiều . Những câu "tớ đây" "tạm biệt" bâng quơ trong ngày lễ nghiệp trở thành lời cuối cùng cô với họ.

 

Mọi thứ kết thúc trong cảnh hỗn loạn như . Thời gian và cảm xúc cũng giống như hành lý cô đóng gói gửi từ trường về nhà, tất cả đều chèn ép đến biến dạng, đến khi cô thực sự hồn thì còn là dáng vẻ ban đầu.

 

Mối liên hệ cuối cùng của Phương Du với thời sinh viên là khi hỏi ý kiến Bùi Thư Hành, cô cập nhật ảnh chụp chung của hai lên bài đăng, đó một thời gian dài, vì quá bận rộn nên cô hề mở tài khoản của .

 

Ngày đầu tiên nhận việc tại công ty d.ư.ợ.c ở Lễ Thành, nhân sự với cô rằng quản lý ở đây khá truyền thống, giống cuộc sống ở trường, hy vọng cô sớm thích nghi.

 

Ban đầu Phương Du hiểu, mãi đến mấy ngày , đồng nghiệp trẻ cùng phòng mới với cô rằng khi tan buổi tối cần phiên dọn văn phòng cho Phó tổng, thứ sắp xếp ngăn nắp, ly tách rửa xong tráng qua nước nóng, trong gạt tàn trải một tờ giấy vệ sinh gấp đôi và thấm ướt, nếu lá của cây cảnh Phó tổng trồng rụng xuống sàn cũng kịp thời thu gom túi rác chuyên dụng.

 

Trong hơn hai mươi năm qua, Phương Du luôn nghĩ tay là để cầm máy ảnh, những tâm sự đầy biến động, những suy tư tương tác với thế giới, những phong cảnh tráng lệ cô qua, từng nhành cây ngọn cỏ cô từng thấy, tất cả sẽ thu giữ trong ống kính của .

 

Vậy mà ngón tay vốn để bấm nút chụp giờ cầm giẻ lau, tươi lấy lòng gã sếp trung niên đầy mùi t.h.u.ố.c lá cả tuần tắm. Mỗi ngày của cô lấp đầy bởi những tệp tài liệu phát xuể, đối ứng với những khách hàng khó chiều và đồng nghiệp chi nhánh qua hệ thống và điện thoại. Lần đầu tiên Phương Du hiểu , trở thành lớn đồng nghĩa với việc học cách nhẫn nhịn, mặt dày và khéo léo đưa đẩy.

 

Chỗ của Phương Du cạnh cửa sổ, bầu trời bên ngoài tấm kính cắt nhỏ như một khung ngắm máy ảnh, bức tường bao quanh tòa nhà màu xám vàng khiến cảm thấy ngột ngạt, cô cảm thấy một phần nào đó trong đang dần khô héo và c.h.ế.t .

 

Cứ thế qua hai tháng, một bữa tối, bố Phương Du thông báo rằng bác cả sắp xếp cho cô một buổi xem mắt cuối tuần .

 

"Bác cả con bảo điều kiện của lắm, gia đình về xây dựng, giờ hầu như giao hết việc kinh doanh cho , tuổi cũng lớn, hai mươi chín, hơn con bốn tuổi." Bố Phương Du, ông Phương Chí Thành .

 

Ông đưa bác cả lá chắn khiến Phương Du từ chối cũng .

 

Bố Phương Du việc ở bệnh viện, bận rộn tối ngày nên thường chăm lo cho cô, còn vợ chồng bác cả đều là giáo viên, kỳ nghỉ hè và nghỉ đông nên nào cũng chủ động mời cô sang ở, mỗi ngày đủ món ngon cho cô, bảo họ đưa cô chơi, nơi đó giống như ngôi nhà thứ hai của cô .

 

Dù trong lòng buổi xem mắt nhưng cô cũng hiểu bác cả là vì cho .

 

Phương Du bố khó xử mặt bác cả nên gì nhiều mà ngoan ngoãn đồng ý. Ăn cơm xong, cô trong phòng nghịch điện thoại, lòng đầy m.ô.n.g lung.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/anh-cho-em-da-lau/chuong-6-sao-bui-thu-hanh-lai-o-day.html.]

Đây cuộc đời cô mong , mà hình như cô cũng chẳng còn giống bản nữa.

 

Chẳng hiểu Phương Du nghĩ đến bài đăng tìm trai dự lễ nghiệp .

 

Cô lục tìm tài khoản từ trong ngóc ngách điện thoại, đăng nhập và mới.

 

Nhìn thấy thông báo tin nhắn màn hình, Phương Du ngây .

 

99+ lượt thích, theo dõi và bình luận.

 

Bài đăng của cô nổ tới tận 60.000 lượt thích, theo dõi tài khoản "Phương Tiểu Du" từ mười mấy ban đầu cũng vọt lên ba nghìn . Tin nhắn riêng là những chấm đỏ xuể.

 

Phương Du bấm phần bình luận, lướt xem từng cái một.

 

[Trai thực sự , chủ thớt cũng xinh nữa, đúng là phim thanh xuân vườn trường đời thực mà a a a.]

 

[Có phần tiếp theo ạ? Hai thể vì mà yêu một chút ? Đóng giả cũng chấp nhận luôn..]

 

[Đồng ý với lầu , đặt gạch hóng tình yêu ngọt ngào.]

 

[Nhiều hóng thế , xin hỏi chủ thớt thể đây ' việc' chút ? Viết huyết thư cầu xin phần !]

 

[Ha ha ha c.h.ế.t mất, chủ thớt cần mẫn đăng ảnh nhiếp ảnh thiên nhiên mấy năm trời ai thèm hỏi, một tìm trai là thiên hạ đều .]

 

Nhìn thấy bài đăng , Phương Du sực nhớ quên một việc.

 

Cô còn nợ Bùi Thư Hành một bữa cơm. lễ nghiệp bận quá nên kịp, về đến nhà là quên béng luôn.

 

Không Bùi Thư Hành xóa WeChat của cô .

 

Phương Du tìm tên trong danh sách liên lạc, gửi một tin nhắn kèm theo lượt chuyển khoản ba trăm tệ: [À thì... nhớ vẫn còn nợ một bữa cơm, nhưng về quê , quy đổi thành tiền trả cho nhé.]

 

Tin nhắn gửi thành công, xem Bùi Thư Hành vẫn còn giữ liên lạc của cô.

 

Phương Du lướt điện thoại thêm một lúc, đầu màn hình đột nhiên nhảy hai tin nhắn mới.

 

Một cái là chuyển khoản của cô trả , cái còn là: [Để .]

 

Nghĩa là nhận tiền .

 

Anh cũng khá lịch sự đấy chứ, khác hẳn với hành vi "gian thương" ngày hôm đó.

 

Phương Du cũng kiên trì, cô dại gì mà nhận tiền.

 

Thoát khỏi cuộc trò chuyện với Bùi Thư Hành, Phương Du nhấn bài đăng .

 

Đây là đầu tiên cô thuật toán nền tảng ưu ái. Đáng lẽ vui, nhưng nghĩ đến bình luận bảo cô đăng ảnh nhiếp ảnh mấy năm ai xem, Phương Du thấy buồn và nản lòng.

 

Trong thời đại lưu lượng , dường như tiêu chuẩn đo lường nghệ thuật cũng biến thành những con đơn điệu. Càng nhiều theo dõi thì càng tiếng . Có đôi khi cô vẫn tin rằng cái thị trường thích nhất chắc là cái nhất, nhưng cũng lúc cô nghĩ, việc thể hòa nhập trơn tru hệ thống giá trị là vì thực sự kém cỏi, thiên phú .

 

Nhìn những lời nhắn cầu xin phần của hâm mộ, Phương Du quyết định khi xem mắt cuối tuần xong sẽ một video phản hồi. Lúc đó cô cũng trang điểm nên lên hình sẽ tiện hơn.

 

Tối thứ Bảy, ông Phương Chí Thành và bà Hướng Thư Cầm lái xe đưa Phương Du đến nhà hàng - địa điểm xem mắt. Trước đó, bố cô chuyển tiếp một bức ảnh của đằng trai từ bác cả cho cô. Phương Du xem xong cũng chẳng nghĩ gì nữa, lấy một tấm ảnh chân dung mặc vest trông như để treo trang web chính thức của doanh nghiệp gia đình để xem mắt, cứ như giây sẽ ngay ngắn tiếp nhận phỏng vấn của truyền thông .

 

Anh tên là Bùi Ứng Dĩ, ngoại hình khá , khí chất thiên về chín chắn, sạch sẽ gọn gàng, chỉ là giữa lông mày luôn toát một khí chất khiến cô cảm thấy quen thuộc.

 

Phương Du tài nào sự quen thuộc từ , cũng thực sự chẳng tâm trí mà nghiên cứu. Cô chỉ tấm ảnh một cái tắt , bắt đầu phác thảo video phản hồi cho hâm mộ xem nên những gì.

 

Thực chỉ cần vài câu là , cô và trai diễn biến gì thêm, chỉ là cùng trải qua một cuộc kỳ ngộ diễn mùa hè. Có lẽ lời chia tay hôm đó là gặp cuối cùng trong đời. Anh là nghệ sĩ, còn cô thể ở thủ đô, về nhà một công việc chẳng liên quan gì đến chuyên môn, giục cưới và xem mắt, chẳng chút lãng mạn nào.

 

Lãng mạn là từ ngữ phù hợp để xuất hiện ở Lễ Thành.

 

Ông Phương Chí Thành đỗ xe ở bãi đậu cửa nhà hàng cùng vợ và con gái xuống xe. Nhà hàng thuộc hàng đắt đỏ nhất tính đầu ở Lễ Thành. Hồi Phương Du thi đại học xong nhận giấy báo trúng tuyển, bố đưa cô đến đây ăn mừng.

 

Nhân viên phục vụ ở cửa chào đón họ trong. Bố cô báo tên phòng riêng, dọc đường đều dẫn lối, rẽ Đông rẽ Tây mãi mới tìm thấy phòng, Phương Chí Thành lùi một bước, hiệu cho Phương Du đẩy cửa .

 

Phương Du thầm thở dài trong lòng, lòng bàn tay áp tay nắm cửa lạnh lẽo, dùng lực đẩy phía .

 

là cuối tháng Chín nhưng trong phòng riêng vẫn bật điều hòa lạnh, một luồng khí mát phả mặt. Phương Du bàn tròn bốn đang , chắc hẳn là gia đình Bùi Ứng Dĩ.

 

Cô tùy ý lướt qua họ, khi ánh mắt chạm một trong đó, cô khỏi sững sờ, cũng quên cả việc tiếp tục bước .

 

Không chứ... ai thể cho cô , tại Bùi Thư Hành ở đây ?

 

Loading...