Ánh Trăng Trắng Kỳ Lạ Đã Trở Lại - 6

Cập nhật lúc: 2026-05-13 14:29:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc đó, đôi mắt cô đỏ rực đầy căm hận . Cô càng ghét , càng vui, vì điều đó nghĩa là đòn báo thù của đ.á.n.h trúng điểm yếu của cô . Tống Uyển , đột nhiên mỉm , giơ chiếc hộp tay lên. Một cơn hoảng loạn bất chợt ập đến, cảm giác bất an dâng trào trong : "Tống Thiên Thiên! Đoán xem đang cầm cái gì nào?"

 

Vẻ mặt cô lúc đó vô cùng kích động: "Bà của cô đây , Hà Thư Hoa."

 

Đầu ong ong, trời đất cuồng: " sẽ đồng ý với bất kỳ điều kiện nào của cô."

 

Tống Uyển một cách hiểm độc: "Điều kiện ư? chẳng điều kiện gì cả. chỉ thấy cô đau khổ thôi. Nhìn cô đau khổ là vui , hahahaha."

 

"Cô cướp hết thứ của thì cướp bà của cô. Công bằng quá còn gì!"

 

mở chiếc hộp cũ kỹ, giơ hũ tro cốt bên trong lên, đến chảy cả nước mắt. Lòng đau như cắt. Bà , một phụ nữ lương thiện, cả đời hưởng một ngày hạnh phúc, mà khi nhắm mắt xuôi tay cũng yên bình.

 

Là tại , tất cả là tại . Nếu gặp các , nếu...

 

"Đừng mà!"

 

Tiếng hét của xé lòng. Chứng kiến Tống Uyển ném hũ tro cốt xuống biển, mất kiểm soát lao đến đ.á.n.h cô . Khi tỉnh táo , dìm Tống Uyển xuống nước biển, cô cũng dần ngừng giãy giụa. đột nhiên buông tay, cô tảng đá, trán dính đầy m.á.u do cú va chạm gây .

 

Lệ Tiêu cũng đến: "Thiên Thiên, cuối cùng em cũng chịu gặp ! Anh..."

 

Anh vội vã bước tới. Anh sụt cân nhiều, chiếc áo sơ mi rộng thùng thình khiến khác hẳn vẻ kiêu ngạo đây. Vẻ ngoài của đổi nhiều, ngoại trừ sắc mặt vàng vọt và đôi mắt sưng húp. tất cả những điều giờ chẳng còn liên quan gì đến nữa. lưng bỏ thèm liếc họ lấy một cái. Lệ Tiêu đột nhiên quỳ xuống. Một hòn đá sắc nhọn cứa một vết sâu đầu gối , lộ cả xương. Anh quỳ bò đến, cẩn thận kéo gấu áo : "Làm ơn, đừng phớt lờ . Anh thực sự thể sống thiếu em."

 

Lệ Giác cũng nhẹ nhàng nắm lấy tay , dám cử động mạnh vì sợ thấy phiền phức: "Mẹ ơi, con con sai . Con cầu xin tha thứ, nhưng thể thỉnh thoảng đến thăm con ? Tiểu Giác nhớ lắm."

 

Dưới sự thao túng của , cảm giác tội của họ phóng đại đến cực điểm. Lòng tự trọng và niềm kiêu hãnh của Lệ Tiêu mài mòn. Từ chỗ cầu xin tha thứ lúc đầu, giờ đây họ sẵn sàng quỳ gối khúm núm chỉ để lấy một cái. 

 

Sống trong sự tự trách và tội mỗi ngày là cái giá đầu tiên bắt họ trả. bắt đầu mất kiên nhẫn định đuổi họ , nhưng khi thấy Tống Uyển bên cạnh, đổi ý.

 

xổm xuống, nâng cằm Lệ Tiêu lên, khuôn mặt đầy vẻ dè chừng của . Bỗng nhiên, cảm thấy chuyện thật tẻ nhạt.

 

tát một cái: "Muốn ? Hãy tống khứ Tống Uyển ."

 

17

 

Lệ Tiêu quả thực là con ch.ó ngoan nhất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/anh-trang-trang-ky-la-da-tro-lai/6.html.]

Chỉ ba ngày , tin tức truyền đến rằng Tống Uyển bắt giam. Bố Tống đến thăm cô , thậm chí còn thấy hổ vì cô . thì khác. tận mắt chứng kiến cô xuống địa ngục. Cô hận . Qua hàng rào sắt, cô với tay túm lấy cổ áo , tiếng gào thét đầy đau đớn: "Đồ khốn! Tao sẽ g.i.ế.c mày! Tao mới là nhân vật chính!"

 

bật , từ từ gỡ từng ngón tay cô : "Thật tiếc, nhân vật chính như cô sẽ xuống địa ngục ."

 

Có lẽ Tống Uyển xuyên cùng một hệ thống, và sự dẫn dắt của nó, cô cướp đoạt thứ của để trở thành nhân vật chính. điều đó còn quan trọng nữa,  cả cô và hệ thống của cô đều thất bại.

 

Lệ Tiêu nóng lòng đến gặp để lĩnh thưởng: "Thiên Thiên, về nhà với nhé. Anh mua cho em một vườn hoa hồng. Chẳng em từng em một vườn hoa hồng ?"

 

ngắt lời : "Vậy lúc đó ? Chẳng yêu Tống Uyển nhất ? Chính tay hủy hoại cuộc đời cô ."

 

Làm cái kết của cô hôm nay là tương lai của ? Sắc mặt Lệ Tiêu tái nhợt, ánh mắt dần tắt lụi, nhưng vẫn cố hỏi vì bỏ cuộc: "Vậy còn Tiểu Giác, con trai ruột của em, em nuôi nó ?"

 

đứa trẻ bên cạnh mỉm : "Chính nó nó là con trai của Tống Uyển mà."

 

giao nộp bằng chứng tội phạm của Lệ Tiêu và tài liệu trốn thuế của bố Tống cho sở cảnh sát. Khi về đến nhà, bố Tống vẫn vui vẻ đón

"Thiên Thiên, bố một dự án nhờ con trao đổi với Chủ tịch Lệ."

 

"Chủ tịch Lệ quý con, dự án chỉ cần con một lời là xong."

 

Nhìn khuôn mặt bọn họ, cũng mỉm đáp : "Lệ Tiêu ? đoán ngày mai sẽ gặp con gái của ông bà đấy."

 

Vẻ mặt ông bà Tống biến sắc: "Con cái gì ! Thiên Thiên, con đang đùa ?"

 

rụt tay khỏi tay Tống:

 

"Lệ Tiêu chẳng hạng trong sạch gì. Có thể tìm thấy vô vết nhơ . Bà nghĩ đang đùa ?"

 

Ông Tống đập mạnh cuốn tạp chí xuống bàn cà phê, hét lên giận dữ: "Mày quá xa đấy đồ ranh con! Được Chủ tịch Lệ yêu mến là vinh dự lớn của mày!"

 

Mẹ Tống thì rưng rưng nước mắt: "Thiên Thiên, Chủ tịch Lệ đối xử với con như , con thể lấy oán trả ơn?"

 

bà với nụ gượng gạo: "Bà Tống, bà Lệ Tiêu thực sự với ?"

 

bố Tống thêm một nữa: "Ông cần lo lắng quá về tình hình công ty ."

 

Bố Tống thở phào: " , con còn bạn trai là nhà ngoại giao cấp cao nữa mà. Nếu sẵn lòng giúp nhà ..."

Loading...