[Bách] Xuyên Vào Truyện Hình Sự Để Cứu Nữ Chính - Chương 10: Bút đỏ 10
Cập nhật lúc: 2026-09-14 17:46:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thích Tuyết Tùng dẫn Tần Thanh tới căn cứ Đội Điều tra Đặc biệt. Dù vẫn thích việc đột nhiên một bình thường tham gia, đây là mệnh lệnh cấp Sở nên cô chắc chắn sẽ chấp hành. nếu trong quá trình phá án, biểu hiện của Tần Thanh đạt yêu cầu, cô cũng sẽ thành thật báo với Giám đốc Chu và Đội trưởng Đỗ rằng đổi .
Căn cứ ngay cạnh Sở Công an tỉnh, chỉ cần băng qua một con đường nhỏ, là một khu sân rộng.
Trên đường hai gì, bầu khí lúc cực kỳ ngượng ngập. Tần Thanh thì bắt chuyện, nhưng gương mặt Thích Tuyết Tùng cứ như phủ vụn băng, lạnh lẽo khó gần. Chậc, rõ ràng như mà mang vẻ mặt chán đời.
Tần Thanh ngừng châm chọc trong lòng, nhưng nghĩ tới kết cục tương lai của cô , cảm giác thương hại lập tức đầy tràn.
Thích Tuyết Tùng đầu, bắt gặp Tần Thanh đang bằng ánh mắt gần như thương cảm và tiếc nuối: “???”
“Cô Tần, chuyện gì ?”
Tần Thanh thản nhiên thu ánh mắt: “Không gì.”
Thích Tuyết Tùng nghi ngờ cô.
“Chỉ cảm thấy cảnh sát các cô vất vả thật. Nếu đoán sai, chắc cô thức mấy đêm liền đúng ? Nhớ nghỉ ngơi nhé! mà thấy thương cho các cô.”
Thích Tuyết Tùng tin lời giải thích , cuối cùng chỉ đáp: “Cảm ơn. Đây là công việc của chúng . Án phá, chẳng ai tâm trạng nghỉ ngơi t.ử tế.”
Nói xong, cô Tần Thanh một cái.
Tần Thanh ngạc nhiên chớp mắt, đó hiểu cô đang nghĩ gì, lập tức : “Cô yên tâm, thức đêm cùng cô!”
“Cảm ơn, nhưng cô cảnh sát, cần ép .” Dù thử việc Tần Thanh trở thành đặc tình viên của cô, Thích Tuyết Tùng cũng cho rằng nghĩa vụ giống , liên tục thức trắng đêm liều mạng vì điều tra.
“Không ép, ép! Giám đốc Chu là nguồn tin của cô, chúng là cộng sự mà!” Tần Thanh bước nhanh lên một bước, xoay đối diện Thích Tuyết Tùng lùi từng bước, nở nụ rạng rỡ.
Thích Tuyết Tùng vẻ mặt đổi, miễn nhiễm với nụ lấy lòng của : “Nguồn tin và cộng sự vẫn khác !”
“Ừm, nhưng Giám đốc Chu chúng là cộng sự mà! Chẳng lẽ Giám đốc Chu sai?” Tần Thanh ngây thơ chớp mắt. “Cô thấy Giám đốc Chu sai ?”
Thích Tuyết Tùng: “…” Phiền thật!
Cô im lặng một lát, cuối cùng quyết định từ chối trả lời.
“Giám đốc Chu tuyển cô nguồn tin của , với cô vì ?” Đã nhắc tới chuyện , Thích Tuyết Tùng tiện hỏi xem Tần Thanh thêm gì .
Tần Thanh lắc đầu, vẻ mặt cũng khó hiểu: “Bà và Đội trưởng Đỗ đều . Thật đến giờ vẫn thấy khó hiểu. Tối qua chỉ là trùng hợp, hung thủ tấn công thoát , đó báo cảnh sát. Kết quả Đội trưởng Vương bên Cục thành phố đưa tới Sở, Đội trưởng Đỗ tới gặp, hỏi nhiều câu về vụ án… Ôi, hôm qua cô thấy , giống phỏng vấn thật sự!”
Thích Tuyết Tùng nhíu mày cô: “Đặc tình điều tra là một công việc cực kỳ nguy hiểm, cô hiểu ?”
“Hiểu chứ! Nói thật, cũng thấy họ tuyển qua loa. ai bảo họ vặn gặp chứ! Thích Tuyết Tùng, cô , là ứng viên nhất, cô sẽ thế nào!”
Thích Tuyết Tùng tự động bỏ qua sự tự luyến của cô: “Cô sợ ?”
“Không sợ!” Tần Thanh nghĩ thầm gì mà sợ, đời bà đây chính là nghề !
Thích Tuyết Tùng bóng lưng , mím môi nữa. Đây là mệnh lệnh cấp tỉnh, dù cô rõ mục đích phía nhưng phục tùng. Cô tin Chu Hạ và những khác nhất định cân nhắc của riêng .
Bước căn cứ, mắt là một tòa nhà nhỏ ba tầng, phía sân huấn luyện với đủ loại thiết .
Tần Thanh cũng coi như quen mắt với những thứ , biểu hiện bình tĩnh, theo Thích Tuyết Tùng tòa nhà.
Vừa thấy một đàn ông trẻ bưng cà phê, c.ắ.n bánh mì bước từ phòng tầng một. Anh cao lắm, dáng gầy. Đứng cạnh Tần Thanh và Thích Tuyết Tùng đều cao hơn 172 cm, càng trông mảnh khảnh.
“Chị Bảy, mới về ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-xuyen-vao-truyen-hinh-su-de-cuu-nu-chinh/chuong-10-but-do-10.html.]
Thích Tuyết Tùng gật đầu: “Dậy ?”
Người đàn ông ngáp một cái: “Ừ, chợp mắt hai tiếng.”
Thích Tuyết Tùng tròn trách nhiệm đội trưởng, giới thiệu với Tần Thanh: “Giới thiệu một chút, đây là Kiều Nham, là…”
“Pháp y đúng !” Tần Thanh giành trả lời. “Chào bác sĩ pháp y Kiều!”
“Hả?” Kiều Nham ngơ ngác. “Cô… cô là ai?”
Tần Thanh cực kỳ tự nhiên, đợi Thích Tuyết Tùng lên tiếng tự giới thiệu: “ tên Tần Thanh, Tần trong Tần Thủy Hoàng, Thanh trong âm thanh! Sau chúng là đồng nghiệp!”
“Đồng nghiệp?” Kiều Nham trợn to mắt Thích Tuyết Tùng. Anh mới!
Thích Tuyết Tùng đầy bất lực, đưa tay kéo Tần Thanh đang quá tự nhiên , vẫy Kiều Nham: “Tần Thanh là mới Giám đốc Chu và Đội trưởng Đỗ tuyển, hiện đang thực tập ở đội chúng . Được , việc .”
“À , .”
Nhìn Kiều Nham lên lầu, Thích Tuyết Tùng sang Tần Thanh: “Cô quen ?”
Tần Thanh lắc đầu: “Không quen!”
“Vậy cô là pháp y?”
“Ôi, chuyện gì khó. Trên mùi nước hoa nam nhạt, đủ che mùi t.ử thi và mùi máu; mặt vết hằn do đeo khẩu trang lâu ngày, mắt thâm vì thường xuyên thức khuya. Chỉ cần ghép mấy đặc điểm , ở trong lực lượng cảnh sát khó đoán là pháp y.” Tần Thanh nhăn mũi. “Huống hồ dù xịt nước hoa, vẫn ngửi thấy mùi m.á.u và t.h.u.ố.c khử trùng.”
Thích Tuyết Tùng ngạc nhiên cô. Trước đó ở văn phòng Giám đốc Chu, cô cho rằng phần lớn phân tích vụ án của Tần Thanh dựa suy đoán và tưởng tượng thiếu căn cứ, chứng cứ chống đỡ, đoán đúng phần nhiều nhờ may mắn.
cô phát hiện khả năng quan sát và khứu giác của đều mạnh.
“Khả năng quan sát của cô , mũi cũng thính.”
Tần Thanh ha hả: “Cũng tạm, cũng tạm. tuổi Tuất mà!”
Thích Tuyết Tùng: “…” Chẳng buồn chút nào.
Tần Thanh mừng vì khứu giác nguyên chủ thật sự nhạy. Cô đây vốn là đặc điểm của cơ thể khi cô xuyên tới mới đổi theo . Ở thế giới cũ, mũi Tần Thanh vốn cực thính, đây cô còn lo cơ thể nguyên chủ tuyệt kỹ sẽ mất tác dụng.
“Chúng … ngày nào cũng tới đây việc ?”
Thích Tuyết Tùng đáp: “Đội Điều tra Đặc biệt trực thuộc Tổng đội Điều tra Hình sự của Sở. Bình thường đều việc ở đây, trừ khi Sở cần họp mới qua bên . Đây là một biện pháp bảo vệ.”
“À , cần tới ?” Tần Thanh phòng , chiếc máy pha cà phê bên trong.
Thích Tuyết Tùng im lặng. Câu cô thật sự trả lời. Thông thường, nguồn tin đặc tình hành động cùng cảnh sát. Họ là tai mắt của cảnh sát, phụ trách những việc cảnh sát tiện và thu thập một tình báo.
theo ý Giám đốc Chu, đặc tình viên Tần Thanh khác nguồn tin thông thường. Dường như bà cô trực tiếp ở Đội Điều tra Đặc biệt, cùng hành động…
Thấy cô khó xử, Tần Thanh chủ động : “Vậy cùng cô là . Mọi mấy giờ thì mấy giờ !”
Cô hiểu chuyện như , Thích Tuyết Tùng cũng khó thêm, cuối cùng chỉ bảo: “Cô cảnh sát trong hệ thống, tự do hơn một chút, cần giống .”
“Không , dù gì cũng chẳng việc khác.” Tần Thanh chắp tay lưng, hỏi: “À đúng , xem bộ tiến độ hiện tại của vụ án, ?”
Người tới đây, cũng tới tham quan. Thích Tuyết Tùng tự thuyết phục xong, chấp nhận sự thật Tần Thanh tạm thời tham gia công việc, hiện chỉ xem rốt cuộc cô bao nhiêu bản lĩnh, thật sự vượt qua thời gian thử việc .
“Đi theo .”
“Được!”