[Bách] Xuyên Vào Truyện Hình Sự Để Cứu Nữ Chính - Chương 3: Bút đỏ 03

Cập nhật lúc: 2026-09-14 17:46:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Sa Than trong một khu vịnh phía nam Tân Thành. Toàn thành phố phía đông và nam giáp biển, phía tây bắc thông nội địa, là một đô thị cảng biển quan trọng. Dọc hai đường bờ biển phía đông và nam những khu thương mại, bãi tắm biển sầm uất phát triển, cũng những khu vực thưa . Đường Sa Than chính là nơi kém nhộn nhịp hơn hẳn.

 

Nơi đây ít lui tới. Do đặc điểm vùng biển, đây là trung tâm phát triển nghề cá, bình thường thuyền neo bên bờ phần lớn đều là tàu cá. Ngư dân sẽ lái tàu khơi đ.á.n.h bắt thời điểm thích hợp.

 

Vì ít khách du lịch, khu dân cư điểm tham quan nên đường Sa Than tương đối vắng vẻ.

 

Trạm xe buýt đường Sa Than ngay giao lộ dẫn bãi đá ven biển. Sau khi xuống xe, Tần Thanh về phía bãi đá. Ban ngày mưa, con đường lát sỏi trơn, khí ẩm ướt hòa cùng mùi gió biển lan khắp nơi.

 

Quán cà phê 9 đường Sa Than sâu nhất trong bãi đá. Ban đầu đây là chỗ ngư dân thường tới nghỉ chân, các nền tảng ẩm thực quảng bá nên thành một quán nhỏ nổi tiếng mạng, thỉnh thoảng du khách từ nơi khác tới Tân Thành ghé xem.

 

Tần Thanh quán, gọi một ly Americano đá cạnh cửa sổ ngoài. Khách du lịch vẫn ít, ngư dân giờ cũng về nhà nghỉ, quán vắng tanh. Ánh mắt cô lướt một vòng trong quán, dừng ở camera giám sát trong góc.

 

lúc bà chủ đẩy cửa , ôm một con mèo mướp trong lòng.

 

“Tối nay sẽ nổi gió, nếu chuyện gì thì uống xong cà phê về sớm .” Bà chủ ôm mèo, tùy ý đối diện cô, lòng nhắc nhở: “Dạo yên .”

 

Tần Thanh nhướng mày: “Sao yên ?”

 

Bà chủ hé miệng, nhớ tới lời cảnh sát dặn lung tung, nuốt lời xuống: “Tóm là loạn lắm. Chỗ hẻo lánh, cô một về nhà buổi tối an !”

 

Tần Thanh nhấp một ngụm cà phê, hỏi: “Tuần một nữ giáo viên sát hại, nơi cuối cùng cô xuất hiện là quán của bà. Bà đặc biệt nhắc như , chắc cảnh sát tới tìm bà ?”

 

Vẻ mặt bà chủ thoáng cứng , đó than phiền: “Quán bé tẹo của cũng xui kiểu gì dính chuyện .”

 

Tần Thanh chỉ camera kín đáo trong góc: “Quán bà camera.”

 

Bà chủ xua tay: “Mới lắp đấy! Chính vì chuyện nên sợ, đề phòng một chút!”

 

Tần Thanh tặc lưỡi trong lòng. Nguyên tác nhắc đến camera , cô còn tưởng cốt truyện sơ hở. Điều tra mấy ngày qua, Tần Thanh phát hiện thông tin nguyên tác cung cấp cho cô đầy đủ, nhiều chỗ bỏ sót. Cô là quá trình xuyên sách vấn đề bản bộ tiểu thuyết bỏ dở vốn đủ thông tin.

 

Ví dụ như hiện tại, cảnh sát từng tìm bà chủ, chắc chắn tình hình của nạn nhân khi ở đây. Tần Thanh tìm thấy phần nội dung tương ứng trong những tình tiết nhớ, buộc cô tự tới hỏi một .

 

nhớ nữ giáo viên đó là địa phương. Không việc gì tới tận đây?”

 

Bà chủ khổ: “Hai năm nay quán chẳng nổi lên mấy ứng dụng ẩm thực thành một quán nhỏ nổi tiếng mạng ? Hôm đó họ đưa bạn tới đây.”

 

Bà chủ cảnh sát hỏi một nên nhớ cực kỳ rõ.

 

“Họ? Không chỉ một ?”

 

“Không, mấy cơ, cả nam lẫn nữ. Nghe họ chuyện thì đều học đại học ở Tân Thành, là bạn cùng lớp. Hôm đó họ tiếp một bạn nghiệp sang thành phố bên cạnh việc, hai năm nay ít trở về, những khác đều ở thành phố .” Bà chủ dừng một chút hỏi: “Người , cô cũng là cảnh sát ?”

 

Tần Thanh lắc đầu, thẳng thắn: “Không, chỉ tò mò thôi. Vậy hôm họp lớp xong, họ cùng ?”

 

“Không, đó tự , hình như việc…” Bà chủ đầy tiếc nuối. “Nếu cô cùng thì lẽ gặp chuyện.”

 

Tần Thanh xoa cằm, bình luận.

 

“Được , thể thêm với cô nữa. Cảnh sát dặn đừng kể ngoài, mấy ngày nay giữ trong lòng khó chịu lắm. Cô vụ án thì coi như tiết lộ bí mật, còn đừng hỏi nữa!” Bà chủ giục: “Người uống xong thì mau về , muộn nữa lỡ chuyến xe buýt cuối thì . Dạo thật sự yên !”

 

“Vâng, cảm ơn bà chủ.” Tần Thanh mỉm với bà. Cô vốn , đôi mắt hồ ly quyến rũ, khi khóe môi còn hiện lúm đồng tiền, càng thêm mê .

 

Rời quán cà phê vẫn đến chín giờ. Tần Thanh về trạm xe, giờ bảng, chuyến cuối cùng ở đây đúng chín giờ. Chẳng trách, chỉ cần qua chín giờ bắt kịp xe thì rời chỉ thể gọi taxi. buổi tối nơi ít taxi chính quy, xe dù trở thành phương tiện chủ yếu.

 

Tần Thanh chiếc xe dù đang đỗ bên đường, dứt khoát bỏ ý định xe buýt.

 

Tài xế xe dù ngờ hôm nay khách nhanh , Tần Thanh lên xe ông vui mặt: “Người ?”

 

Tần Thanh tùy tiện báo một địa điểm cách nhà hai cây .

 

“Được, cô thắt dây an nhé.”

 

Dặn xong, tài xế lái xe rời đường Sa Than.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-xuyen-vao-truyen-hinh-su-de-cuu-nu-chinh/chuong-3-but-do-03.html.]

Tần Thanh một chiếc xe dù khác chạy tới đỗ bên đường, hỏi: “Bác thường đón khách ở khu ?”

 

, gần như ngày nào cũng tới.”

 

“Buổi tối quanh đây hình như chẳng mấy khách du lịch, nhiều cuốc ?”

 

“Cũng , gần như ngày nào cũng kiếm một cuốc. Chở khách từ đây , đến nơi thể đón thêm một cuốc khác.”

 

“Vậy bác chắc quen những tài xế khác cũng chạy ở đây nhỉ?”

 

Tài xế : “Đương nhiên, hầu như đều là quen! Rất hiếm khi gặp lạ. Tuần hình như một ! Xe trông lạ lắm, cũng chẳng xuống, cứ rúc trong xe. Lúc đó với một ông bạn đang cạnh chuyện, thấy đỗ xe ở đó nhúc nhích, trong xe còn tắt đèn. còn gọi xuống tám chuyện cùng, kết quả chẳng thèm để ý, đến cửa kính cũng hạ!”

 

Tim Tần Thanh khẽ giật, cô đây là gần hung thủ nhất!

 

“Nhắc đó thấy xui. Sau mấy cảnh sát tới chỗ giữa đêm, hỏi bọn thấy lạ nào ! Mẹ kiếp, chắc chắn là thằng đó, lén lút mờ ám, chắc chẳng chuyện ! Hại bọn cảnh sát hỏi. Phải chạy xe dù kiểu cũng vốn hợp pháp, chúng sợ nhất cảnh sát để ý!”

 

Tần Thanh nhíu mày. Cảnh sát tới, nguyên tác . Xem cốt truyện thật sự thiếu hụt nghiêm trọng, lượng thông tin cô nhận thông qua nguyên tác quá ít.

 

“Vậy bác thấy mặt đó ?”

 

“Đương nhiên ! Hắn hạ cửa kính, trời tối thế gì chứ!”

 

Manh mối đứt… Không hiểu Tần Thanh thấy bực bội.

 

“À đúng , thấy tay …” Tài xế tới hứng, đợi cô hỏi tiếp tục: “Mặt thì rõ, nhưng tay đặt vô lăng. Lúc đó nhờ một chút ánh đèn đường, thấy mu bàn tay trái một mảng sẹo lớn.”

 

“Một mảng lớn?” Tần Thanh tỏ vẻ tò mò như một đứa trẻ hiếu kỳ. “Sẹo d.a.o ?”

 

“Không , sẹo d.a.o dài và mảnh chứ? Cái đó là cả một mảng, gần như phủ hết mu bàn tay!”

 

Tần Thanh tán gẫu với tài xế vài chuyện khác. Tới nơi, cô trả tiền cảm ơn.

 

Cô cố ý để tài xế đưa tới tận cửa nhà, chính là để ngoài địa chỉ cụ thể. Cô tìm một chiếc xe đạp công cộng bên đường, hai cây còn tự đạp về.

 

Sau khi xem cả hai địa điểm cuối cùng hai nạn nhân từng tới khi còn sống, Tần Thanh nhận hung thủ hẳn theo dõi họ trong thời gian dài. Ngày tay, cả hai đều tình cờ tới nơi camera, mà hành trình tính ngẫu nhiên lớn. Nếu hung thủ bạn bè gần gũi, chọn chính xác thời điểm xuống tay như thì nhất định bám theo họ lâu ngày, ẩn nấp phía chờ cơ hội nhất.

 

Tần Thanh đạp xe mắt thẳng phía . Là nạn nhân thứ ba, thể con quỷ lúc đang ẩn nấp đó quanh cô.

 

Nếu hung thủ từng bám theo nạn nhân, cảnh sát cũng thể thử tìm camera lộ trình di chuyển vài ngày khi c.h.ế.t rà soát khả nghi. Khối lượng công việc tuy lớn nhưng thể . Nhất là khi thêm manh mối, dù rà soát quy mô lớn tốn tốn thời gian thì vẫn buộc thực hiện.

 

Tần Thanh về nhà như thường, từ đầu đến cuối để lộ chút đề phòng nào, trông khác nguyên chủ. Với phận hiện tại, việc kiểm tra camera chắc chắn cô thể , chỉ thể trông chờ tiến độ của cảnh sát. Nếu cảnh sát thật sự thể qua lượng lớn camera tìm hung thủ thì càng , cô cũng cần tiếp tục đe dọa.

 

Cảnh sát cũng đang nghĩ như .

 

Chi đội Điều tra Hình sự Cục Công an thành phố Tân Thành sáng đèn suốt nửa tháng liên tục. Hung thủ bắt ngày nào, áp lực vai họ nặng thêm ngày đó. Đội trưởng Vương Hạo màn hình lớn của tổ kỹ thuật, chằm chằm những ô hình ảnh đang hiển thị, tất cả đều là camera thể tra trong những ngày khi hai nạn nhân c.h.ế.t.

 

Xem video quá lâu, mắt bình thường đều sẽ khó chịu, nhưng Vương Hạo như mệt, cứ chòng chọc, bỏ sót một khung hình nào.

 

Rất lâu , một giọng đột nhiên vang lên ngoài cửa: “Báo cáo! Đội trưởng Vương!”

 

“Nói.” Mắt Vương Hạo vẫn dán màn hình.

 

“Bên Sở Công an tỉnh tới !”

 

Mày Vương Hạo khẽ động, cuối cùng mới dời mắt khỏi màn hình, đầu cửa.

 

Anh xem camera quá lâu, mắt nghỉ, lúc hai mắt đỏ ngầu, cảm giác đau nhức chậm chạp truyền tới.

 

hiện tại chẳng còn tâm trí quan tâm cơ thể chịu nổi , lập tức hỏi: “Ai tới?”

 

“Đội trưởng Thích của Đội Điều tra Đặc biệt!”

 

Vương Hạo lập tức thở phào, cả cũng thả lỏng. Anh còn lo cấp tỉnh cho rằng phá án bất lực, bởi Sở cử Đội Điều tra Đặc biệt xuống, vụ án sẽ bàn giao cho họ phụ trách. Điều đó chứng minh vụ án thể còn phức tạp và nghiêm trọng hơn tưởng.

 

 

Loading...