[Bách] Xuyên Vào Truyện Hình Sự Để Cứu Nữ Chính - Chương 31: Bóng cửa sổ 14
Cập nhật lúc: 2026-09-14 18:05:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi cơ thể vật sắc nhọn đ.â.m , lúc hung khí rút , ngoài m.á.u bám hung khí vung xung quanh tạo thành vết m.á.u dạng vung hất, cơ thể nạn nhân cũng sẽ phun một lượng lớn máu. Nếu phía cơ thể vật che chắn, những giọt m.á.u phun sẽ để dấu vết quanh đó, trở thành vật chứng dấu vết quan trọng khi khám nghiệm hiện trường.
Tần Thanh cầm đoạn que ngắn vung sơn đỏ, ánh mắt Thích Tuyết Tùng sáng lên: “ và cô đối diện . Khi con d.a.o trong tay đ.â.m cô rút , mặt đất và khu vực xung quanh phía tay cầm d.a.o chắc chắn sẽ lưu vết m.á.u dạng vung hất. Còn vì mặt cô, phần lớn m.á.u phun từ vết thương của cô sẽ cơ thể chắn . giờ chúng hiện trường đầu tiên nơi Tôn Tuệ hại, xem những vết m.á.u vấn đề gì.”
Sau thí nghiệm của Tần Thanh, thật Thích Tuyết Tùng hiểu ý cô.
Hai lấy ảnh hiện trường , quan sát hiện trường đầu tiên nơi Tôn Tuệ hại. Quả nhiên, vết m.á.u mặt đất và xung quanh bất thường.
Thích Tuyết Tùng chỉ vết m.á.u trong ảnh: “Nếu hung thủ luôn mặt Tôn Tuệ, nơi vốn thể xuất hiện vết m.á.u phun như , bởi phần lớn sẽ hung thủ chắn , b.ắ.n lên hung thủ.”
Tần Thanh gật đầu: “. Phần lớn m.á.u phun từ vết thương ở bụng Tôn Tuệ sẽ hung thủ chắn, thể tạo thành dấu vết như thế ngay phía cô . hiện trường , chứng tỏ trong hai đâm, ít nhất một mặt Tôn Tuệ ai.”
Thích Tuyết Tùng mím môi im lặng, trong lòng một suy đoán.
Tần Thanh trải mấy tấm ảnh hiện trường lên bàn, cầm bút nối các dấu vết: “Dù là vết m.á.u dạng vung hất vết m.á.u phun đều hướng. Dựa hình thái lúc m.á.u b.ắ.n thể suy hướng chuyển động. Nối một đầu của các vết m.á.u để tìm xem những vết nào cùng một đường…”
Cô dùng bút màu khác vạch mấy đường, đầu bút chỉ ảnh ngẩng lên Thích Tuyết Tùng: “Vết m.á.u dạng vung hất phù hợp với hướng tay của hung thủ chỉ đường … Điều đó chứng minh Tôn Tuệ chỉ một nhát d.a.o do ‘hung thủ’ mặt cô đ.â.m .”
“Còn vết thương … vết m.á.u phun do nó tạo ngay chính diện phía cô …”
Thích Tuyết Tùng những dấu m.á.u trong ảnh, chậm rãi dời mắt. Khoảnh khắc ánh mắt hai chạm , cả hai đều thấy đáp án giống hệt trong mắt đối phương.
Tần Thanh đặt bút xuống, chẳng giữ hình tượng mà xoay lên bàn. Một , một , ai lên tiếng.
Phòng thí nghiệm đột nhiên yên tĩnh. Thời gian chậm rãi trôi qua, cuối cùng vẫn là Tần Thanh mở lời : “ vẫn luôn nghĩ một chuyện. Hung thủ thiết với nhà họ Tôn đến mức nào mới thể nửa đêm vẫn ở trong nhà, thuận lợi bếp lấy một con dao, tự do khắp nhà mà khiến bất kỳ ai cảnh giác…”
Thích Tuyết Tùng mím môi, chậm rãi : “Hơn nữa, hung thủ còn hai cha con nhà họ Tôn hít chất gây ảo giác mãn tính trong thời gian dài… mỗi tối tay lúc nào là an nhất, hiểu rõ thói quen sinh hoạt của họ…”
Tần Thanh ngước mắt Thích Tuyết Tùng. Hai cùng nở nụ chua chát, bất lực.
Tới đây, đáp án gần như bật trong lòng cả hai, nhưng chẳng ai thành lời.
“Thích Tuyết Tùng.” Tần Thanh đột nhiên gọi tên mặt.
“Ừ?”
“Lát nữa khỏi phòng thí nghiệm , chúng suy đoán cho tất cả trong tổ chuyên án.”
Thích Tuyết Tùng cụp mắt: “Vụ án chỉ thiếu đúng một nữa là suýt trở thành án treo…”
Hai ở trong phòng thí nghiệm lâu. Cuối cùng Thích Tuyết Tùng vẫn là lấy điện thoại gọi cho Dương T.ử Tuấn : “Tìm Bạch Mộng Vũ ?”
Dương T.ử Tuấn đáp: “Tìm , cô đang ở tòa nhà thí nghiệm.”
Thích Tuyết Tùng “ừ” một tiếng: “Đưa cô về đây.”
“Hả?” Bị yêu cầu đột ngột, Dương T.ử Tuấn ngẩn .
Thích Tuyết Tùng : “Đừng hỏi nhiều, đưa về . Cứ là phối hợp điều tra vụ án diệt môn nhà họ Tôn.”
“Ồ, !”
Cúp máy, Thích Tuyết Tùng Tần Thanh: “Đi thôi, chúng còn việc bắt buộc .”
…
Trước khi Bạch Mộng Vũ đưa về, tổ chuyên án mở một cuộc họp. Ngoài Dương T.ử Tuấn, bộ thành viên Đội Điều tra Đặc biệt đều tham gia, cùng với Doãn Khang và những của đội hình sự phân cục.
Thích Tuyết Tùng trình bày suy đoán của cô và Tần Thanh tất cả . Nghe kết luận , bộ tổ chuyên án đều trợn tròn mắt, khó giấu vẻ chấn động.
Văn phòng tổ chuyên án im lặng lâu. Cuối cùng Tống Thành lên tiếng : “Chị Thất, lát nữa đưa Bạch Mộng Vũ về thì ai hỏi?”
Thích Tuyết Tùng Tần Thanh: “ và cô Tần.”
Hai nữ điều tra viên hỏi chuyện sẽ dễ giảm đề phòng và chống đối của Bạch Mộng Vũ hơn. Họ coi đây là một cuộc trò chuyện chứ cảnh sát thẩm vấn phạm nhân. Họ cần Bạch Mộng Vũ mở lòng trả lời, chứ cao phán xét hành vi của cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-xuyen-vao-truyen-hinh-su-de-cuu-nu-chinh/chuong-31-bong-cua-so-14.html.]
Sau khi Bạch Mộng Vũ đưa tới cục, Thích Tuyết Tùng tiên bảo Thường Mộ dẫn cô sang bộ phận giám định một thí nghiệm, cho cô đôi giày cùng loại với hung thủ để dấu giày giấy.
Bạch Mộng Vũ biểu cảm gì đặc biệt, phối hợp với yêu cầu của cảnh sát, từ đầu đến cuối đều tỏ bình tĩnh.
Dấu giày đưa giám định, còn Bạch Mộng Vũ phòng hỏi cung. Vì chỉ là phối hợp điều tra, triệu tập chính thức, nên còng tay bất kỳ biện pháp khống chế nào. Cô chỉ đó, Tần Thanh còn rót cho cô một cốc nước đặt bên tay.
“Cảm ơn.” Bạch Mộng Vũ nhận nước, nhấp một ngụm nhỏ.
Tần Thanh trở cạnh Thích Tuyết Tùng, lặng lẽ quan sát cô gái đối diện.
Cô gái 20 tuổi trưởng thành, chỉ còn đôi chút non nớt gương mặt. Cô lễ phép, giọng cũng nhỏ nhẹ, da trắng trẻo, dung mạo thanh tú, là kiểu khiến thiện cảm.
Thích Tuyết Tùng vốn thường xuyên hỏi cung, cô chủ động phá tan im lặng: “Bạch Mộng Vũ đúng ? Quan hệ giữa cô và Tôn Tuệ là gì?”
“Chúng …” Bạch Mộng Vũ hé miệng : “Là bạn. Bạn .”
Thích Tuyết Tùng hỏi: “Nhà cô xảy chuyện, cô chứ?”
Bạch Mộng Vũ cụp mắt, bình thản đáp: “Biết. Có chị cảnh sát từng tới ký túc xá hỏi chúng .”
“ đồng nghiệp khi Tôn Tuệ qua đời, cô phản ứng kích động và đau buồn? Quan hệ giữa hai hẳn thiết?”
Bạch Mộng Vũ vẫn cúi mắt, biểu hiện vô cùng bình tĩnh: “Vâng, quan hệ trong ký túc xá của chúng đều . và cô … nhất.”
Thích Tuyết Tùng và Tần Thanh . Sau đó Thích Tuyết Tùng lấy mấy tấm ảnh cắt từ camera in , đưa cho Bạch Mộng Vũ: “Chúng khôi phục một phần video giám sát của khu biệt thự Quan Sơn đêm xảy án. Người trong ảnh là cô đúng ?”
Bạch Mộng Vũ nhấc mắt lên một chút cúi xuống. Lần cô gì, thừa nhận cũng phủ nhận, dứt khoát im lặng.
Thấy cô , Thích Tuyết Tùng cũng truy hỏi, chỉ đặt ảnh ở đó hỏi một câu ngoài dự liệu: “Cô hung thủ là ai ?”
Bạch Mộng Vũ cúi đầu im lặng. Tần Thanh để ý những ngón tay đang cầm cốc nước của cô khẽ run.
Cô tiếp tục giữ im lặng, Thích Tuyết Tùng cũng hề ép hỏi. Cô thong thả lấy nhật ký của Tôn Tuệ đặt mặt Bạch Mộng Vũ: “Chúng mở khóa máy tính của Tôn Tuệ, tìm một tệp mã hóa, bên trong là nhật ký của cô . Những nhật ký , cô ?”
Bạch Mộng Vũ: “…”
Thích Tuyết Tùng : “Trong nhật ký, Tôn Tuệ ghi chuyện trải qua từ năm 14 tuổi đến nay. Là bạn nhất của cô , cô những chuyện ?”
Bạch Mộng Vũ vẫn im lặng, nhưng Tần Thanh nhận đường quai hàm cô chợt căng cứng.
Trao đổi ánh mắt với Tần Thanh, Thích Tuyết Tùng : “Trong nhật ký, Tôn Tuệ ghi chuyện cha ruột coi cô như công cụ trao đổi, chỉ để giữ cháu trai thể vẽ và tài sản ông cướp từ tay cháu trai. Sau đó Tôn Nguyên Long còn ngày càng quá đáng, ép Tôn Tuệ quan hệ với một …”
Thích Tuyết Tùng lấy ảnh những bức tranh trong tầng hầm nhà Tôn Nguyên Long : “Trên những bức tranh trong tầng hầm nhà họ Tôn còn những cô gái khác ngoài Tôn Tuệ. Những bức tranh là chuyện gì? Tôn Nguyên Long rốt cuộc đang thực hiện loại giao dịch nào? Tôn Tuệ nhắc tới trong nhật ký nhưng sơ lược. Là ‘ bạn nhất’ của cô , cô từng kể những chuyện cho cô ?”
Bạch Mộng Vũ càng cúi đầu thấp hơn. Tần Thanh nhận vai cô khẽ run, nhưng cô vẫn một tiếng.
Phòng hỏi cung cứ giằng co như . Dù Thích Tuyết Tùng gì, Bạch Mộng Vũ cũng cúi đầu đáp. Biết đều trả lời, quyết tâm im lặng đến cùng.
Thế bế tắc kéo dài cho đến khi cửa phòng mở . Đồng nghiệp bộ phận giám định bước , đưa cho Thích Tuyết Tùng hai bản báo cáo.
Thích Tuyết Tùng lật xem vài , đặt một bản mặt Bạch Mộng Vũ: “Vừa chúng giám định dấu chân đơn giản cho cô. Dấu giày cô để khi mang đôi trùng khớp với dấu ở hiện trường vụ án. Bây giờ cô thể giải thích ? Vì cô xuất hiện tại hiện trường? Vì cô mang đôi giày cỡ 44 và để những dấu chân trong nhà họ Tôn?”
Đối diện báo cáo do cảnh sát đưa , Bạch Mộng Vũ vẫn chọn im lặng. Lúc cô giống như câm, bất kể hỏi thế nào cũng mở miệng.
Tần Thanh Bạch Mộng Vũ đang cúi đầu, đột nhiên : “Từ khi bắt đầu điều tra vụ án , trong lòng luôn một thắc mắc. Hung thủ quan hệ thiết đến mức nào với nhà họ Tôn mới thể thuận lợi nhà lúc nửa đêm, lấy một con d.a.o trong bếp, tự do khắp nhà mà khiến bất kỳ ai cảnh giác. Sau đó camera trong khu dân cư khôi phục một đoạn. Vì dữ liệu giám sát thiếu, chúng vẫn thể nắm bộ những khu biệt thự và thời điểm gây án…”
“Sau khi giải ‘mật mã’ của vết m.á.u tại hiện trường đầu tiên nơi Tôn Tuệ hại, mới bừng tỉnh. Hóa từ đầu tới cuối chúng đều mắc kẹt trong một ngộ nhận. Chính ngộ nhận khiến chúng bỏ qua một điểm, một điểm cực kỳ quan trọng. Ai hung thủ nhất định từ bên ngoài ? Hung thủ lẽ vốn đến từ bên ngoài, mà vẫn luôn ở trong nhà họ Tôn.”
Bạch Mộng Vũ vốn im lặng như khúc gỗ cuối cùng cũng phản ứng. Cô chậm rãi ngẩng đầu Tần Thanh, đáy mắt lóe lên thứ cảm xúc khó hiểu.
Tần Thanh bình tĩnh thẳng cô, né tránh, chậm rãi : “ đời bao nhiêu căm hận một kẻ như Tôn Nguyên Long… nhưng con gái ruột của ông , Tôn Tuệ, chắc chắn là một trong những hận ông nhất đời. ?”
Viền mắt Bạch Mộng Vũ lập tức đỏ lên.