[Bách] Xuyên Vào Truyện Hình Sự Để Cứu Nữ Chính - Chương 32: Bóng cửa sổ 15

Cập nhật lúc: 2026-09-14 18:05:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bản Bạch Mộng Vũ cũng , khi nữ cảnh sát mặt xong câu , vành mắt cô lập tức đỏ lên kìm . Cô khó mà kiểm soát phản xạ bản năng như , con khi quá vui quá đau buồn đều sẽ rơi nước mắt, cho dù cô cố hết sức kiềm chế cảm xúc.

 

Từ lúc bước cục cảnh sát, Bạch Mộng Vũ dốc lực che giấu và kiểm soát cảm xúc. Cô bất kỳ ai sự yếu đuối của , tỏ như thể chuyện chẳng liên quan tới . lúc chính cô cũng rốt cuộc câu nào chạm trúng , chỉ nước mắt cứ trào .

 

Bạch Mộng Vũ khẽ c.ắ.n môi, cố nén nước mắt đến mức hốc mắt đỏ bừng, nhưng vẫn một lời.

 

Tần Thanh Thích Tuyết Tùng. Thấy đối phương khẽ gật đầu hiệu, cô thở dài: “Những thứ chúng đang nắm trong tay đủ để xin lệnh khám xét ký túc xá và nhà cô. Hàn Kiệt là do cô g.i.ế.c, đúng ? Trong tay cô hẳn vẫn còn chứng cứ kịp xử lý. Chỉ cần khám xét là chắc chắn tìm , bây giờ cô cũng vô ích.”

 

Môi Bạch Mộng Vũ khẽ mấp máy. Cô ngẩng lên hai nữ cảnh sát đối diện, cuối cùng cũng lên tiếng: “Hàn Kiệt là g.i.ế.c. Chuyện từng định phủ nhận.”

 

Tần Thanh chằm chằm cô: “Còn những nhà họ Tôn? Chuyện đó liên quan gì tới cô?”

 

Bạch Mộng Vũ cụp mắt: “ .”

 

Tần Thanh hỏi: “Vậy tại cô g.i.ế.c Hàn Kiệt?”

 

Bạch Mộng Vũ đáp: “Không vì cả.”

 

Tần Thanh và Thích Tuyết Tùng đều bắt đầu sốt ruột. Họ hiểu Bạch Mộng Vũ đang cố chấp điều gì, chỉ cần nhắc tới Tôn Tuệ và nhà họ Tôn là cô nhất quyết chịu nhượng bộ.

 

Hai bên cứ giằng co như , thời gian từng giây từng phút trôi qua. Cuối cùng Tần Thanh quyết định chủ động phá thế bế tắc.

 

“Lúc khám nghiệm hiện trường, luôn thấy vết m.á.u tại hiện trường đầu tiên nơi Tôn Tuệ hại vấn đề. Khi nhất thời nhận , mãi đến hôm nay một thí nghiệm…”

 

Tần Thanh dùng cách dễ hiểu nhất để giải thích cho Bạch Mộng Vũ về phân tích hình thái vết máu: “Khi đó hung thủ và Tôn Tuệ đối diện . Máu phun từ hai nhát d.a.o đ.â.m bụng Tôn Tuệ lẽ phần lớn cơ thể hung thủ chắn . kết quả điều tra cho thấy ngay chính diện vị trí Tôn Tuệ vết m.á.u phun. Điều đó nghĩa trong hai nhát d.a.o ở bụng, ít nhất một nhát lúc phía ai. Cô điều nghĩa gì ?”

 

Bạch Mộng Vũ lặng lẽ siết chặt nắm tay, cụp mắt .

 

“Đêm xảy án, Tôn Tuệ trúng hai nhát dao. Trong đó, nhát nông hơn là do chính cô tự đâm!”

 

Hung thủ của vụ án diệt môn nhà họ Tôn thể tự do trong nhà đến , chẳng ai đề phòng cô , bởi chính cô vốn là nhà họ Tôn.

 

Trong khám nghiệm t.ử thi đầu tiên, Kiều Nham phán đoán hung thủ cao hơn Tôn Tuệ 10 cm cũng dựa hướng của vết đ.â.m ở bụng. Trùng hợp là nếu Tôn Tuệ cầm d.a.o ngược tay tự đâm, hướng vết thương sẽ giống hệt khi một hung thủ cao hơn cô tay, đều chếch từ xuống .

 

“Vụ diệt môn nhà họ Tôn là một kế hoạch g.i.ế.c gần như hảo do Tôn Tuệ nghĩ . Còn cô, trong kế hoạch , đóng vai đồng phạm đ.á.n.h lạc hướng cảnh sát.”

 

Tần Thanh lấy một bản báo cáo khác : “Trong tóc Tôn Nguyên Long và Tôn Trác đều phát hiện độc chất mãn tính thành phần gây ảo giác. Người thể khiến hai cha con họ đề phòng mà hít thứ nhất định cận. Chúng tới hiện trường kiểm tra. Trong phòng hai cha con Tôn Nguyên Long và Tôn Trác đều đặt một máy lọc khí. Vừa đồng nghiệp bộ phận giám định phát hiện dư lượng độc chất trong đó.”

 

Đêm xảy án, Tôn Tuệ lượt g.i.ế.c từng mục tiêu theo kế hoạch định.

 

Sau khi g.i.ế.c ba nhà họ Tôn, Bạch Mộng Vũ tới theo thời gian hai hẹn. Theo kế hoạch từ , Tôn Tuệ dùng d.a.o đ.â.m bụng , để m.á.u chảy lên giày, ngụy trang thành một trong những nạn nhân.

 

Để thứ diễn thuận lợi, Tôn Tuệ tay với chính cũng hề nhẹ. Vết thương tuy trí mạng nhưng đủ khiến cô chảy m.á.u liên tục, dễ khiến cảnh sát theo phản xạ chủ quan coi cô là hại. Sau đó, Bạch Mộng Vũ mặc áo khoác, giày và găng tay Tôn Tuệ dùng khi gây án, giẫm qua vũng m.á.u bước những bước dài từ trong nhà sảnh . Tới cửa, cô cởi giày bỏ túi rời khỏi nhà họ Tôn.

 

“Nhiệm vụ của cô là mang quần áo, giày và găng tay dùng khi gây án rời khỏi hiện trường, để những dấu chân ở sảnh , tạo giả tượng hung thủ bỏ . Đây là một khâu vô cùng quan trọng trong bộ kế hoạch.” Ngón tay thon dài của Tần Thanh xoay cây bút, ánh mắt cố định Bạch Mộng Vũ. “Để kế hoạch hảo hơn, hai học sinh xuất sắc như các cô dùng kiến thức máy tính học để một loại virus, xâm nhập hệ thống giám sát của khu dân cư và xóa bộ camera đêm đó. Hiện giờ phần lớn khu dân cư đều lắp camera, nhưng bên quản lý thường lười bảo trì, nâng cấp định kỳ. Một hệ thống giám sát yếu như cho các cô cơ hội tuyệt vời.”

 

“Theo kế hoạch, khi cô rời , Tôn Tuệ sẽ cố chịu đau để gọi cảnh sát cầu cứu. lúc xuất hiện một biến cố các cô lường . Một vị khách mời bước nhà họ Tôn, vì nguyên nhân nào đó mà chúng vẫn nghĩ , tay g.i.ế.c Tôn Tuệ. Biến cố từng dự liệu, nên hôm khi tin Tôn Tuệ c.h.ế.t, cô kìm cảm xúc, để lộ đau buồn mặt cảnh sát tới hỏi chuyện.”

 

“Để đoán nhé, vị khách mời đó là Hàn Kiệt, đúng ?”

 

Nước mắt Bạch Mộng Vũ cố nén cuối cùng vẫn rơi xuống ngoài tầm kiểm soát. Nhận cảm xúc thể giấu thêm, cô đưa tay che mắt, lặng lẽ .

 

Tần Thanh và Thích Tuyết Tùng cô, trong mắt đều vẻ đành lòng.

 

 

Phòng hỏi cung yên tĩnh, chỉ còn tiếng nức nở đứt quãng của Bạch Mộng Vũ. Lúc Thích Tuyết Tùng tạm dừng việc hỏi chuyện, chu đáo cho Bạch Mộng Vũ một thời gian bình tâm.

 

Ra khỏi phòng hỏi cung, Tần Thanh ngoài hít thở. Thích Tuyết Tùng gật đầu đồng ý, sắp xếp Dương T.ử Tuấn canh ở cửa, 10 phút gọi họ.

 

Đứng cửa phân cục, Tần Thanh hít một thật sâu khí trong lành lấy một điếu t.h.u.ố.c châm lửa.

 

Thích Tuyết Tùng điếu t.h.u.ố.c trong tay cô, ngạc nhiên: “Hiếm khi thấy cô hút.”

 

“Ừ, cũng hút thường xuyên. Có lẽ lúc tâm trạng mới hút một điếu.” Tần Thanh kẹp t.h.u.ố.c giữa hai ngón tay, khuỷu tay cong, lưng tựa cột cửa.

 

Thích Tuyết Tùng cô: “Vụ án quả thật khiến khó chịu.”

 

Tần Thanh làn khói nơi đầu ngón tay, đột nhiên hỏi: “Cô xem, quan hệ giữa Tôn Tuệ và Bạch Mộng Vũ là gì?”

 

Thích Tuyết Tùng hé miệng, cuối cùng đáp: “Là mối quan hệ thể trao gửi tính mạng và lòng tin cho .”

 

Tần Thanh bật , chậc một tiếng: “Cô , mấy lời sáo rỗng.”

 

Thích Tuyết Tùng giận, hỏi ngược: “Vậy cô họ là quan hệ gì?”

 

Tần Thanh đáp: “Một mối quan hệ khiến ngưỡng mộ.”

 

Thích Tuyết Tùng cô: “Cô khó chịu vì vụ án . Trước đây cô từng một mối quan hệ như ?”

 

Tần Thanh , lắc đầu: “Chưa.” Cô rít một t.h.u.ố.c chậm rãi nhả , giọng xa xăm: “Chính vì từng nên mới thấy đáng quý. Có một sẵn sàng dốc hết tất cả vì cô, đồng thời cũng đáng để cô trao trọn niềm tin. Tốt bao? Một mối quan hệ khiến ngưỡng mộ.”

 

Thích Tuyết Tùng im lặng một lúc : “ sự nghiệp sẵn sàng dốc hết sức, cũng những đồng đội đáng tin cậy.”

 

Tần Thanh nhướng mày, chậc một tiếng: “Không tình thú! Cuồng công việc! Thế thì chẳng đáng ngưỡng mộ chút nào!”

 

cần khác ngưỡng mộ.” Thích Tuyết Tùng bình thản : “ chỉ yêu bộ cảnh phục .”

 

Được , giám định tất. Thích Tuyết Tùng đúng là một kẻ cuồng công việc vô vị.

 

 

10 phút , hai trở phòng hỏi cung. Bạch Mộng Vũ ngừng , đó với đôi mắt đỏ hoe.

 

Tần Thanh rót cho cô một cốc nước, cô vẫn nghiêm túc cảm ơn như lúc đầu.

 

“Đỡ hơn ?” Tần Thanh cố hạ giọng thật dịu dàng.

 

Bạch Mộng Vũ gật đầu, hai tay vô thức xoay cốc nước.

 

Thích Tuyết Tùng mở biên bản, trở giọng công việc: “Nói xem vì cô g.i.ế.c Hàn Kiệt.”

 

Tần Thanh: “…”

 

Thích Tuyết Tùng, trong lòng trợn trắng mắt. Thấy , cô bảo Thích Tuyết Tùng là chẳng tình thú mà!

 

Bạch Mộng Vũ ngẩn , vẫn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-xuyen-vao-truyen-hinh-su-de-cuu-nu-chinh/chuong-32-bong-cua-so-15.html.]

 

Thích Tuyết Tùng khẽ cau mày, đầu bút gõ lên mặt bàn: “Chúng tới ký túc xá và nhà cô khám xét. Bây giờ cô chủ động và để mới , tính chất khác nhiều!”

 

Tần Thanh: “…”

 

Cô đưa tay chạm nhẹ Thích Tuyết Tùng, liên tục nháy mắt, hiệu cô dịu dàng một chút.

 

Thích Tuyết Tùng: “…” Cô nhướng mày với Tần Thanh, ý bảo cô .

 

Tần Thanh tiếp lời, nhẹ giọng: “Cô thể , nhưng hiểu rằng tiếp tục im lặng còn tác dụng. Những manh mối và chứng cứ cần nắm chúng đều . Chiếc áo phông cô mặc khi tới nhà họ Tôn ngày 14 tháng 7, chúng cũng sẽ tìm ở nhà hoặc ký túc xá của cô. Hôm đó cô mặc gì, chỉ cần điều tra, hỏi là sẽ đáp án!”

 

Hàng mi dài của Bạch Mộng Vũ run lên. Cô do dự ngẩng đầu Tần Thanh.

 

Ánh mắt Tần Thanh dành cho cô dịu dàng. Cô chậm rãi hỏi: “Bạch Mộng Vũ, cô chính là ‘M’ đúng ? Người ‘M’ mang ánh sáng và ấm tới cho Tôn Tuệ trong nhật ký.”

 

Mắt Bạch Mộng Vũ đỏ. Môi cô mấp máy, cuối cùng gắng gượng nổi nữa, vùi mặt hai bàn tay, khẽ : “, chính là ‘M’. là… yêu của Tuệ Tuệ…”

 

“Tuệ Tuệ … cho nhật ký của cô …”

 

Tần Thanh thở phào, Thích Tuyết Tùng khẽ cong khóe môi thành một nụ nhạt.

 

“Những đó đều đáng c.h.ế.t! Không một ai vô tội! Tuệ Tuệ mới là t.h.ả.m nhất, đáng thương nhất đời. Tại báo đáp, còn kẻ ác cứ gây hết tội đến tội khác?”

 

Bạch Mộng Vũ ngẩng đầu hai nữ cảnh sát đối diện, đau đớn và bất lực hỏi: “Các cô là cảnh sát, các cô bắt , tại một tên súc sinh như Tôn Nguyên Long bắt? Các cô thông minh như , thể tìm chân tướng, nhưng tại giúp chúng ?!”

 

Môi Thích Tuyết Tùng khẽ động. Cô họ từng nhận báo án, nhưng thốt . Lúc họ ở đây, còn những đau khổ cô gái c.h.ế.t từng chịu, họ bất lực thể ngược thời gian.

 

Một lúc , Bạch Mộng Vũ kiềm chế cảm xúc, mệt mỏi : “Không thể trách các cô… Tuệ Tuệ từng thử báo cảnh sát, nhưng cô căn bản chứng cứ… Hơn nữa, báo cảnh sát còn đổi một trận đòn của Tôn Nguyên Long. Tên súc sinh Tôn Nguyên Long chỉ xứng cha, ông thậm chí xứng !”

 

“Ông nuôi Tôn Trác chẳng qua vì nhắm tới tài sản của cha Tôn Trác! Đến khi Tôn Trác lớn lên, ông nhắm tài năng hội họa của !” Bạch Mộng Vũ lạnh. “Một họa sĩ rác rưởi 35 tuổi mới chút danh tiếng, bởi vì tranh đó vốn do ông vẽ! Tất cả đều là của Tôn Trác. Khi mới hơn 10 tuổi, Tôn Trác vẽ những tác phẩm giá. Tôn Nguyên Long trúng tranh của , bất kể thế nào cũng giữ , cho dù dùng chính con gái ruột của vật trao đổi!”

 

“Tuệ Tuệ khi mới mười mấy tuổi sức phản kháng. Ban đầu cô tưởng chỉ Tôn Trác… nhưng ngờ cha là một con quỷ từ đầu đến chân! Tôn Nguyên Long dùng chính con gái vốn để môi giới những giao dịch bẩn thỉu, chỉ còn bắt Tôn Trác vẽ những bức tranh khó coi , bán cho những lão biến thái sở thích đặc biệt! Ông chỉ mặc cho Tôn Trác bắt nạt Tuệ Tuệ, còn cho tiền, đủ để tha hồ phung phí bên ngoài!”

 

“Bản Tôn Trác cũng tham lam vô độ, thể thỏa mãn với tiền đó? khi Tôn Nguyên Long nhờ tranh của chút danh tiếng. Ông với Tôn Trác rằng thị trường sẽ mua tranh của một đứa nhóc còn trưởng thành, còn thì khác. Chỉ cần treo tên ông , giá bán những bức tranh sẽ cao gấp hơn 10 so với dùng tên Tôn Trác, tiền Tôn Trác nhận cũng ít!”

 

“Tôn Trác dù cam lòng cũng chẳng cách nào, chỉ càng ngày càng bắt nạt Tuệ Tuệ tàn nhẫn hơn! Sau đó một hai năm, Tuệ Tuệ phát hiện Tôn Nguyên Long đang lén những chuyện còn tồi tệ hơn. Ban đầu, cô nhận tranh trong tầng hầm bỗng thêm những gương mặt lạ. Ngoài cô còn những cô gái quen xuất hiện trong tranh. Tuệ Tuệ là nhà họ Tôn, là con gái Tôn Nguyên Long, bình thường trong nhà tự do. Cô thông minh, cẩn thận và trưởng thành sớm, âm thầm điều tra thì ngay cả Tôn Nguyên Long cũng phát hiện.”

 

“Năm Tuệ Tuệ 18 tuổi, cô phát hiện Tôn Nguyên Long bí mật qua với một tổ chức nào đó. Cô tra rốt cuộc đó là tổ chức gì, nhưng từng Tôn Nguyên Long nhắc tới vài nơi, Thẩm mỹ viện Âu Lệ, Nhà nghỉ Hảo Khách Lai, còn một KTV nào đó…” Bạch Mộng Vũ chậm rãi : “Tuệ Tuệ rõ tên KTV, nên cũng cụ thể là chỗ nào.”

 

Sắc mặt Thích Tuyết Tùng và Tần Thanh lập tức nghiêm . Hai theo phản xạ , cùng thấy vẻ kinh ngạc giống hệt trong mắt đối phương.

 

 

Về chi tiết của tổ chức , Thích Tuyết Tùng hỏi sâu thêm vài câu, nhưng Bạch Mộng Vũ đều .

 

“Ngay cả Tuệ Tuệ cũng rõ. Cô chỉ lén Tôn Nguyên Long chuyện với khách, tra thêm gì, chỉ mấy nơi ông từng nhắc.” Bạch Mộng Vũ bất lực : “Các cô hỏi chuyện cũng vô ích, chỉ từng .”

 

, Thích Tuyết Tùng cũng hỏi thêm, chỉ ghi chuyện giao cho phụ trách bên Cục Công an thành phố.

 

Tần Thanh Bạch Mộng Vũ, kéo chủ đề trở về vụ diệt môn nhà họ Tôn ngày 714: “Còn vài chi tiết cần hỏi cô. Chiếc cà vạt cổ Tôn Trác, khóa sắt tay Tôn Nguyên Long và chất gây ảo giác trong máy lọc khí phòng họ, tất cả đều do Tôn Tuệ chuẩn ?”

 

Khóe môi Bạch Mộng Vũ cong lên thành nụ cực kỳ châm biếm, lạnh giọng: “Không. Đều là đồ của chính họ.”

 

Tần Thanh sững . Đầu óc cô xoay nhanh, lập tức liên hệ chân tướng, theo bản năng cau mày ghê tởm.

 

Bạch Mộng Vũ thấy vẻ chán ghét mặt cô thì đoán : “Cảnh sát, cô thật sự thông minh. Những thứ đó vốn là đồ hai cha con nhà họ Tôn thường dùng để trợ hứng, nhất là Tôn Trác. Hắn thích cảm giác nghẹt thở, lúc… còn siết cổ. Còn chất gây ảo giác cũng là thứ Tôn Nguyên Long kiếm về, ông lấy từ .”

 

Thích Tuyết Tùng cau mày hỏi: “Nghe ý cô, Tôn Nguyên Long thường đưa về nhà? Cao Tĩnh là vợ mà cũng mặc kệ?”

 

Câu hỏi kín đáo, nhưng Bạch Mộng Vũ hiểu cô hỏi gì, giọng đầy châm biếm: “ , ông cứ ngang nhiên đưa về nhà. Mẹ Tuệ Tuệ giống như khúc gỗ tê liệt, căn bản chẳng buồn quản. Dù Tôn Nguyên Long cho bà đủ tiền sinh hoạt, chỉ cần giả điếc giả câm là thể ăn mặc lo! Nếu bà hèn nhát như , Tuệ Tuệ Tôn Trác bắt nạt!”

 

Thích Tuyết Tùng im lặng một lát tiếp tục hỏi: “Bây giờ chuyện vì cô g.i.ế.c Hàn Kiệt.”

 

Mắt Bạch Mộng Vũ long lên vì căm hận: “Hắn… ‘ức hiếp’ Tuệ Tuệ! Còn g.i.ế.c cô ! Chỉ vì Tuệ Tuệ thích ! chỉ bắt trả giá!”

 

Tần Thanh hỏi: “Cô Hàn Kiệt ‘ức hiếp’ Tôn Tuệ, chuyện đó đả kích cô lớn ? Điều gì khiến cô hạ quyết tâm thực hiện kế hoạch g.i.ế.c ? còn cùng lúc ba công việc, nhưng thành tích của cô , luôn học bổng, dường như thiếu tiền. Tại liều mạng như ?”

 

Bạch Mộng Vũ chậm rãi gật đầu: “ và Tuệ Tuệ hẹn, tới ngày nghiệp sẽ thực hiện kế hoạch ! Chúng sẽ cùng rời khỏi đây! vẫn luôn dành dụm tiền, chờ khi nghiệp thể đưa cô trốn khỏi căn nhà … Sau khi lên đại học, Tuệ Tuệ ít về nhà. Cô về thì Tôn Nguyên Long và Tôn Trác cũng thể gây chuyện với cô . Dù Tôn Nguyên Long cũng đường dây riêng, bọn họ thiếu một Tuệ Tuệ…”

 

“Lần chúng đột ngột đẩy kế hoạch lên sớm là vì Tôn Nguyên Long bắt Tuệ Tuệ nghỉ học, bán cô cho lão già ! Tinh thần Tuệ Tuệ vốn ngày càng tệ, cho đến khi tên súc sinh Hàn Kiệt chuyện đó với cô … tinh thần cô sụp đổ. , cô căm hận tất cả , một ngày cũng chờ thêm…”

 

Cảm xúc Bạch Mộng Vũ cũng tệ. Nước mắt ngừng chảy, hai mắt đỏ ngầu.

 

Tần Thanh cô như , trong lòng vô cùng đành.

 

Phòng hỏi cung im lặng hồi lâu, cho tới khi Bạch Mộng Vũ ngừng . Không nước mắt cạn , trông cô vẫn đau khổ nhưng còn giọt nào rơi xuống, chỉ đó với ánh mắt vô hồn.

 

Tần Thanh lấy cho cô vài tờ khăn giấy, rót một cốc nước mới hỏi: “Đêm đó vì Hàn Kiệt tới nhà họ Tôn? Vì g.i.ế.c Tôn Tuệ?”

 

Nghe nhắc tới Hàn Kiệt, Bạch Mộng Vũ trợn đôi mắt đỏ hoe, tràn đầy căm hận: “Trước khi g.i.ế.c hỏi. Lúc say đến gì, chỉ cần dẫn dắt vài câu là khai sạch. Hóa quan hệ giữa và Tuệ Tuệ. Hắn thể chấp nhận việc Tuệ Tuệ từ chối là vì cô yêu một phụ nữ! Hôm đó say đến mức , hỏi gì đáp nấy. Các cô đoán xem gì với ? Hắn , dù Tôn Tuệ từ chối Tôn Nguyên Long bán cho lão già , cũng còn dễ chấp nhận hơn chuyện cô thật thích phụ nữ!”

 

Bạch Mộng Vũ nghiến chặt răng. Gương mặt vốn sạch sẽ xinh trở nên méo mó vì giận dữ và oán hận. Cô đập mạnh xuống bàn, gào đến khản giọng: “Hắn đáng c.h.ế.t! Tất cả bọn họ, mỗi một trong vụ án , ngoài Tuệ Tuệ , đều đáng c.h.ế.t!!”

 

“…Kể cả …” Sau khi phát tiết đủ, Bạch Mộng Vũ suy sụp cúi đầu: “Nếu mạnh hơn một chút… dù hôm đó để cô một , dù và cô cùng cầm dao, cùng lắm thì cùng tù, cùng c.h.ế.t… vẫn hơn bây giờ… chỉ còn …”

 

Thích Tuyết Tùng và Tần Thanh cô gái trẻ đang đau khổ cúi đầu mặt, rơi im lặng.

 

Môi Thích Tuyết Tùng khẽ động. Cô vốn định gì đó, cuối cùng vẫn nuốt hết xuống.

 

Ra khỏi phòng hỏi cung, Tần Thanh nghiêng đầu Thích Tuyết Tùng bên cạnh: “Vừa cô định gì? Có định giảng pháp luật, giảng đạo lý lớn với Bạch Mộng Vũ ?”

 

Thích Tuyết Tùng phủ nhận, gật đầu.

 

Tần Thanh tò mò cô: “Vậy cuối cùng ? Cô cứng nhắc đến mức vô vị, còn tưởng cô chắc chắn sẽ giảng đạo lý chứ! Kiểu như ‘dùng bạo lực chống bạo lực cách giải quyết ’, ‘bạo lực chỉ khiến cuộc đời của chính cũng chôn vùi’, ‘các cô nên tin pháp luật, tin cảnh sát chúng ’… thấy đều là những lời cô sẽ .”

 

Thích Tuyết Tùng xem biên bản hỏi cung . Nghe Tần Thanh , cô khẽ : “ đúng là tán thành cách dùng bạo lực chống bạo lực. cô Tần…”

 

“Ừ?” Tần Thanh nghiêng đầu cô.

 

“Có lẽ đúng là cứng nhắc, vô vị, nhưng cũng chỉ là một bình thường cảm xúc.” Nụ mặt Thích Tuyết Tùng nhạt. Có lẽ nhớ tới những gì Tôn Tuệ chịu từ nhỏ đến lớn, đường nét sắc bén của cô lúc trở nên đặc biệt dịu dàng, vẻ lạnh lùng che lòng trắc ẩn mềm mại. “ đồng cảm với những gì họ trải qua, cũng hiểu từng hành động của họ… Đặt cảnh , lẽ còn mạnh mẽ, nhẫn nhịn bằng họ. Là cảnh sát, trách nhiệm của là tìm chân tướng và hung thủ, giao chuyện cho pháp luật phán xét. với tư cách một con , hơn nữa cũng là một phụ nữ, với Tôn Tuệ và Bạch Mộng Vũ… thương cảm và tiếc cho họ.”

 

Thích Tuyết Tùng bất ngờ một dài như khiến Tần Thanh ngạc nhiên, cô đầy sửng sốt.

 

Thích Tuyết Tùng để ý ánh mắt . Cô , thu biên bản vỗ nhẹ cánh tay Tần Thanh: “Đi thôi. Bàn giao xong những việc cần bàn giao, chúng cũng nên về nhà .”

 

Tần Thanh tại chỗ bóng lưng cô bước nhanh rời . Ngẩn một thoáng, cô vội vàng đuổi theo. Những lời bỗng khiến cô cảm thấy hiểu Thích Tuyết Tùng thêm một chút. Càng quen lâu, càng tiếp xúc nhiều, Thích Tuyết Tùng trong lòng cô càng còn là một nhân vật giấy chỉ gói gọn bằng bốn chữ “hy sinh khi nhiệm vụ” trong cái kết cụt ngủn của nguyên tác, mà trở thành một con sống động, chân thực, dịu dàng và mạnh mẽ.

 

 

Loading...