[Bách] Xuyên Vào Truyện Hình Sự Để Cứu Nữ Chính - Chương 5: Bút đỏ 05

Cập nhật lúc: 2026-09-14 17:46:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , Tần Thanh ngủ đến khi tự tỉnh, ăn ở nhà xong mới ngoài. Cô bắt taxi tới chợ đầu mối Phú Tân Hối, định hỏi thông tin những phụ trách giao thực phẩm cho vài trường học.

 

điều khiến cô đau đầu là đ.á.n.h giá quá thấp quy mô khu chợ. Cả chợ đầu mối chia bốn khu, lấy một tuyến cao tốc ranh giới, hai phía đông tây mỗi bên hai khu. Mỗi khu phụ trách mặt hàng riêng, loại nông sản và hải sản bán cũng khác .

 

Tần Thanh chợ mới nhầm chỗ. Cô giả chủ nhà hàng tới nhập hàng, tìm một tiểu thương bán rau hỏi việc vận chuyển. Kết quả khâu vận tải của cả chợ đều do trung tâm vận chuyển phụ trách, tiểu thương chỉ ký hợp đồng mua bán, đó khách qua trung tâm vận chuyển bên cạnh ký thỏa thuận giao hàng.

 

Trung tâm vận chuyển Phú Tân Hối ngay cạnh khu nông sản, may mà sang bên đường cao tốc. Tần Thanh cảm ơn tiểu thương định .

 

“Ơ, cô đặt rau chứ? Chưa chọn hàng mà tới trung tâm vận chuyển cũng vô ích!” Thấy cô đầu luôn, tiểu thương ngạc nhiên gọi .

 

Tần Thanh đầu giải thích: “Không , cứ xem một vòng . Cảm ơn nhắc.”

 

Nói xong cũng mặc kệ đối phương phản ứng thế nào, cô nhanh chân chuồn mất.

 

Tới trung tâm vận chuyển bên cạnh, Tần Thanh giả giáo viên phụ trách hậu cần của một trường tư, tới tìm hiểu hợp tác, thuận lợi qua mặt bảo vệ cổng.

 

Trung tâm vận chuyển lớn, chỉ riêng trong sân đỗ một đống xe. Đủ loại xe tải lớn nhỏ chiếm kín bãi. Tần Thanh tò mò quanh, ánh mắt dừng vài giây mấy chiếc SUV cũ ở góc bãi đỗ.

 

Dù lấy danh nghĩa tới hỏi chuyện hợp tác, Tần Thanh rốt cuộc giáo viên hậu cần trường tư thật, cũng cảnh sát, thể đường đường chính chính tìm quản lý bàn chuyện. Cô thong thả phòng trực ở cổng trung tâm, tươi chào ông lão đeo kính đang lướt điện thoại bên trong: “Chào bác ạ!”

 

Phòng trực của trung tâm vận chuyển khá rộng, nối liền với chốt bảo vệ và phòng trực ngay cổng. Trong phòng ít bàn ghế văn phòng, dù đang ban ngày nhưng dường như chỉ một ông lão trực.

 

Ông lão cô một cái, kính suýt trượt khỏi sống mũi. Nói thật, nơi tồi tàn ba đến năm năm cũng khó gặp một cô gái trẻ đến . Tần Thanh tuy 30 tuổi nhưng trông trẻ hơn tuổi, da trắng mịn, cách ăn mặc tươi sáng trẻ trung, cô mới học đại học chắc chắn cũng tin.

 

“Cô gái, việc gì thế?”

 

Tần Thanh tới mặt ông, nở nụ ngoan ngoãn như đang chuyện với lớn tuổi: “Cháu là giáo viên phụ trách hậu cần của một trường tư. Gần đây trường mở rộng căn tin nên cử cháu tìm chợ nông sản thể hợp tác.”

 

“À .” Nghe cô tới hỏi hợp tác, ông lão đẩy kính: “Cô đặt hàng với bên chợ rau ?”

 

“Chưa ạ, cháu hỏi bên cạnh xong. Nhiệm vụ hiện tại chỉ là khảo sát , về báo cáo trường trường mới quyết định hợp tác với ai. Hôm nay cháu qua đây hỏi xem bên trung tâm vận chuyển chuyên phụ trách giao hàng cho các trường trong thành phố ?”

 

Ông lão việc ở phòng trực của trung tâm bao nhiêu năm, ngày nào cũng gặp vài tới hỏi như Tần Thanh, quen nên chẳng để ý nhiều.

 

“Có chứ, chợ hợp tác với nhiều trường lắm! Hợp tác cố định đều chuyên giao, nhưng phụ trách từng trường giống . Có khách mỗi đơn lớn, khách đặt ít. mỗi trường một khi xác định giao thì hiếm khi đổi. Một tài xế cố định chạy một tuyến cũng tiện cho bọn , đỡ việc.”

 

Tần Thanh chớp mắt, hỏi: “Ra . Trường cháu khá gần Trường 3 và Trường 12, hai trường đó hợp tác với bên ạ?”

 

“Ôi, chuyện bác rõ. Nơi hợp tác nhiều quá, bác cũng quản những thứ đó!” Ông lão đẩy kính, hiền: “Nếu thì trường cô ở gần, tiện gom cùng một tuyến, chắc sẽ xếp cho cùng nhóm giao hàng.”

 

“Vậy ạ…” Tần Thanh chỉ bãi xe ngoài cửa sổ. “Cháu thấy ở đây nhiều xe tải thật, chắc nhân viên giao hàng cũng đông lắm nhỉ?”

 

“Đông! Không lo thiếu ! Mỗi tuyến đều cả một nhóm giao hàng, đảm bảo ca và hiệu suất vận chuyển!”

 

“À đúng , cháu còn thấy mấy chiếc SUV đỗ ở đó, bên giao hàng cũng dùng loại xe ?”

 

Ông lão theo hướng cô chỉ ngoài cửa sổ, giải thích: “Mấy chiếc đó , đều là xe gia đình cũ nhân viên chợ thải , đem tới đây dùng chở hàng! Có đơn vị hợp tác ít , ăn cũng ít, lượng đặt mỗi tuần nhiều, dùng loại xe đó là đủ.”

 

“Thì !” Tần Thanh ngọt ngào với ông. Khi cô hiện lúm đồng tiền, trông càng ngây thơ vô hại. “Cảm ơn bác với cháu nhiều như !”

 

Con đều thích cái , nhất là , già trẻ nam nữ đều dễ thiện cảm. Ông lão tuy lớn tuổi, nhưng là một nhiệt tình, đương nhiên cũng thích cô gái trẻ xinh , hoạt bát lễ phép.

 

“Không gì! Cô gái còn hỏi gì nữa ?”

 

Tần Thanh vẫn giữ nụ ngọt ngào, giọng lanh lảnh hỏi tiếp: “Gần đây nhân sự trung tâm biến động nhiều đúng bác? Hiệu trưởng trường cháu sợ nhất đối tác suốt. Ông cẩn thận nên dặn cháu nhớ hỏi.”

 

Ông lão hiền hòa với cô, lắc đầu: “Không , chỗ chúng ít khi biến động nhân sự lớn, khá định, gần đây cũng ai nghỉ việc. Phòng trực tiếp nhận bình thường còn giữ hộ thư từ, bưu kiện, nếu nghỉ chắc chắn sẽ tới kiểm tra xem còn đồ nào để . Gần đây chẳng ai tới tìm bác, chắc chắn là .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-xuyen-vao-truyen-hinh-su-de-cuu-nu-chinh/chuong-5-but-do-05.html.]

Tần Thanh nhận câu trả lời , ngọt: “Cảm ơn bác!”

 

Điều khiến Tần Thanh đau đầu nhất hiện giờ chính là tư cách điều tra hợp pháp, thể tra gì thì tra như kiếp . Với năng lực của cô, thật sự điều tra sâu cũng , nhưng mắt cô nhiều thời gian. Hơn nữa cô xác định hung thủ đang ở gần . Nếu điều tra quá sâu, dễ đ.á.n.h rắn động cỏ.

 

Rời Phú Tân Hối là giữa trưa. Tần Thanh ăn sáng muộn nên đói. Cô một vòng lớn quanh khu chợ, xác định ai bám theo mới bắt taxi tới khu Hân Duyệt Viên Đông Lý.

 

Theo ghi chép báo chí tìm mạng, nơi nạn nhân cuối cùng sống 20 năm chính là Hân Duyệt Viên Đông Lý. Tần Thanh quyết định tới thử vận may, còn ai nhớ chuyện năm .

 

Hân Duyệt Viên Đông Lý là khu nhà cũ từ thập niên 90, vài năm từng cải tạo một . Vì vị trí địa lý quan trọng, nơi mãi trong kế hoạch giải tỏa xây dựng đô thị. Giống khu phố cổ, nó như một sản phẩm lịch sử bỏ quên trong góc giữa thành phố ven biển phát triển chóng mặt.

 

Taxi dừng cổng Hân Duyệt Viên Đông Lý. Tần Thanh trả tiền xuống xe, bằng cổng chính.

 

Hệ thống an ninh của khu cũ kém. Ở cửa chỉ một chốt bảo vệ cũ nát, bên trong còn chẳng ai trực, cổng mở toang, ai cũng thể .

 

Tần Thanh gặp trở ngại giữa những tòa nhà cũ sơn mới. Khu nhà tuy cũ nhưng ở giữa một vườn nhỏ, là nơi cao tuổi hằng ngày tán gẫu bữa cơm.

 

Khi Tần Thanh tới, trong đình nghỉ của vườn mấy bà cụ đang , mỗi cầm một chiếc quạt lá phe phẩy đuổi muỗi. Vừa thấy họ, Tần Thanh lập tức nở nụ ngọt ngào, kiểu ngoan ngoãn lớn tuổi thích nhất, ghé chuẩn bắt chuyện.

 

Cùng lúc đó, vài từ đơn nguyên 3, tòa 2. Đi đầu là một phụ nữ trẻ cao ráo, tóc dài buộc đuôi ngựa gọn gàng, mặc quần jean dài thuận tiện vận động và áo phông đen rộng. Từ đầu đến chân một món trang sức màu sắc thừa thãi nào. Bên cạnh cô một bà lão đeo băng tay đỏ, chuyện.

 

“Mấy vị cảnh sát thêm một lúc ?”

 

Người phụ nữ trẻ lắc đầu, giọng nghiêm túc: “Không cần , còn cảm ơn Chủ nhiệm Lưu phối hợp công tác.”

 

“Có gì .” Chủ nhiệm Lưu dẫn cô và hai đàn ông khác ngoài. “Sau nếu còn cần gì, cảnh sát Thích cứ tìm . Vụ án tuy qua 20 năm, nhưng hồi đó sống ở đây, đến giờ vẫn nhớ như in, thật sự đáng sợ lắm!”

 

Thích Tuyết Tùng gật đầu, giọng công vụ: “Được, nếu cần thêm chúng sẽ phiền Chủ nhiệm Lưu.”

 

Đi ngang khu vườn nhỏ, đột nhiên từ phía đình nghỉ vang lên một tràng vui vẻ.

 

Thích Tuyết Tùng ngẩng mắt , từ xa thấy mấy bà cụ vui, đang chuyện gì thú vị.

 

Chủ nhiệm Lưu cũng thấy, : “Khu chúng giờ phần lớn là già, lúc rảnh thích tụ chuyện.”

 

Thích Tuyết Tùng để ý, gật đầu theo Chủ nhiệm Lưu.

 

Trong đình nghỉ, Tần Thanh mấy bà cụ vây ở giữa. Tiếng chính là từ chỗ họ, vì cô kể vài câu chuyện vui chọc các bà ngớt. Cô xinh , miệng ngọt dỗ , chẳng mấy chốc thiết với .

 

“Cô gái xinh thế , chuyện, yêu ?”

 

Tần Thanh: “…”

 

Quả nhiên, bất kể cô tới với mục đích gì, chỉ cần gặp các bà ở tuổi bà nội bà ngoại, họ nhất định sẽ hỏi chuyện yêu đương!

 

“Ha ha ha, ạ! Công việc của cháu hiện giờ còn định, thời gian nghĩ tới chuyện đó.”

 

“Ôi, công việc quan trọng, tìm yêu cũng quan trọng mà!”

 

“Vâng , bà Trương đúng!” Tần Thanh liên tục phụ họa. Gặp lớn tuổi nhiệt tình, bất kể trong lòng cô thấy lời họ vô lý , ngoài mặt nhất định thuận theo!

 

“Gần đây cháu chuyển tới khu nào yên tĩnh hơn, ít một chút, như sẽ ích khi cháu bài. Cháu thấy chỗ khá ! Môi trường khu chắc lắm nhỉ?”

 

Bà Trương thích nhất, cô dỗ vui nên hỏi gì đáp nấy: “Môi trường thì khá ! khu cái gì cũng , yên tĩnh ồn, chỉ là cô gái độc như cháu ở một , bác sợ tối đến cháu sẽ sợ!”

 

Tần Thanh tò mò hỏi: “Sao sợ ạ?”

 

“Haiz, khu đây từng c.h.ế.t đấy!”

 

 

Loading...