[Bách] Xuyên Vào Truyện Hình Sự Để Cứu Nữ Chính - Chương 7: Bút đỏ 07
Cập nhật lúc: 2026-09-14 17:46:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi cảnh sát tới, Tần Thanh đường chính, quanh giao lộ một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng mô đất nhỏ ven đường cách đó xa.
Cô bật đèn pin điện thoại, nhờ ánh sáng rõ dấu lốp xe còn đất. Quan sát kỹ một lúc, Tần Thanh mở camera chụp vài tấm, đó lấy một mẩu giấy ăn, nhặt một thứ khỏi vết bánh xe.
Cảnh sát tới nhanh, hơn nữa trực tiếp đến là Vương Hạo của Chi đội Điều tra Hình sự thành phố.
“Xin chào, chúng là cảnh sát hình sự Cục Công an thành phố Tân Thành. Vừa cô là báo án ?”
Tần Thanh nhướng mày. Người tới công an quận mà là cấp thành phố, cô cũng thấy lạ. Vụ g.i.ế.c hàng loạt hiện là vụ án lớn và quan trọng nhất Tân Thành, cấp lệnh phá án trong thời hạn, ai dám lơ là. Khi gọi điện, cô còn cố ý nhấn mạnh kẻ tấn công mang d.a.o sắc, mục tiêu là động mạch cổ. Chỉ riêng hai điểm mang d.a.o và c.ắ.t c.ổ đủ khiến cảnh sát coi trọng.
Vụ án hàng loạt vốn do cấp thành phố phụ trách, của họ trực tiếp tới là chuyện bình thường.
“Chào các cảnh sát.”
Vương Hạo cô, thấy ngoài một vết thương cực nhỏ, nông cổ thì ngoại thương nào khác, cuối cùng mới thở phào: “Vết thương cổ cô thế nào?”
Tần Thanh sờ cổ, như mới nhận : “À, giờ mới để ý! Không , chỉ xước da một chút. Đồng chí cảnh sát, chuyện chính ! dẫn các tới xem hiện trường!”
Vương Hạo sững . Diễn biến giống tưởng. Anh từng gặp quá nhiều nạn nhân khi tấn công thì sợ đến ngây hoặc bật , nhưng như Tần Thanh, đến vết thương cũng chẳng coi gì, bình tĩnh đề nghị dẫn cảnh sát xem hiện trường thì khá hiếm. Vương Hạo khỏi cô thêm vài .
Tần Thanh dẫn Vương Hạo tới cây đa nơi hung thủ từng ẩn nấp, kể tỉ mỉ bộ quá trình. Trí nhớ cô xuất sắc, từng luyện võ, lúc tái hiện hiện trường đến động tác của cũng lặp gần như sai một ly, còn kéo Vương Hạo hung thủ minh họa.
Tần Thanh Vương Hạo đang đóng vai hung thủ: “Anh cảnh sát, hung thủ cao xấp xỉ , nhưng gầy hơn, gầy nhiều. từng tiếp xúc cơ thể với , đó là kiểu gầy khỏe mạnh. động tác nhanh nhẹn. Sau khi phát hiện tự vệ, cũng cố đ.á.n.h tiếp mà đầu bỏ chạy.”
Cô dẫn Vương Hạo tới con hẻm nhỏ. Các cảnh sát hình sự theo đồng loạt bật đèn pin, chiếu con đường tối đen sáng trưng. Tần Thanh dọc bức tường thấp, chỉ một dấu giày: “Chính chỗ , trèo tường chạy . Lúc bên trong tối quá, quen địa hình, chỉ một nên dám đuổi bừa!”
“Giờ nhớ , ngoài cao, gầy và nhanh nhẹn, tay trái hung thủ một mảng sẹo, sẹo dao, trông giống sẹo bỏng nước hoặc bỏng lửa. Hơn nữa lúc tấn công từ phía , chúng ở gần , ngửi thấy mùi tanh.”
“Mùi tanh? Mùi gì?”
Tần Thanh nghĩ một lát: “Mùi hải sản, thủy sản. Có thể thường xuyên ở một nơi mùi nồng, chẳng hạn chợ hải sản…”
Vương Hạo kiên nhẫn cô hết. Đôi mắt sắc bén đ.á.n.h giá cô, như thấu phụ nữ mặt rốt cuộc là ai.
Tần Thanh đương nhiên nhận ánh mắt , nhưng phản ứng, tùy quan sát.
Sau khi cô kể xong quá trình tấn công, Vương Hạo cho nhân viên điều tra thu thập dấu vết hiện trường, : “Lát nữa còn cần cô Tần cùng lấy lời khai.”
“Không vấn đề! À đúng , suýt quên.” Tần Thanh lấy điện thoại cho Vương Hạo xem ảnh. “Lúc chờ các chụp . Trên mô đất bên đường dấu lốp xe còn mới. nghĩ hung thủ chắc chắn xe. Sau khi trèo tường bỏ trốn, nhất định vòng đây lái xe rời .”
Vương Hạo ảnh trong điện thoại: “Sao cô dấu do xe của hung thủ để ?”
Tần Thanh lấy một mẩu giấy ăn gấp trong túi , mở nó cho xem thứ bọc bên trong: “Vì cái . nhặt một chiếc vảy cá trong dấu lốp.”
Vương Hạo nhận chiếc vảy, ánh mắt Tần Thanh càng khác thường. Anh gọi nhân viên hình sự tới bảo quản vật chứng, dẫn kiểm tra dấu lốp.
Trong lúc chờ, Vương Hạo gọi một cuộc điện thoại, tránh khỏi Tần Thanh nên cô gì.
Chỉ khi cúp máy, : “Bên hiện trường thể còn bận một lúc. đưa cô Tần lấy lời khai .”
Tần Thanh nghĩ nhiều, lập tức gật đầu: “Được thôi.”
Xe của Vương Hạo nhanh chóng lao màn đêm, rời khu vực hẻo lánh hòa dòng xe.
“Cô Tần nghề gì?”
“Trước đây là giảng viên Đại học Tân Thành.”
Vương Hạo hỏi: “Trước đây?”
“, nghỉ việc .”
“Vì nghỉ?”
Tần Thanh thuận miệng: “Vì đột nhiên phát hiện việc hơn. thám tử!”
Vương Hạo ngạc nhiên cô một cái. Giọng điệu tùy ý như đang đùa khiến dễ cho rằng cô chơi. nhớ biểu hiện , một gần hết việc cảnh sát cần , Vương Hạo thấy cô hẳn đang đùa.
“Có một câu lúc nãy .” Vương Hạo quan sát đường lên tiếng. “Khi gặp vụ án hình sự, bình thường nên tùy tiện tự ý động hiện trường, nếu sẽ gây khó khăn cho công tác điều tra.”
Tần Thanh , đáp mà : “ cũng một câu . Anh cảnh sát, hình như đây đường tới Cục Công an thành phố.”
Vương Hạo bật , thẳng thắn: “, điểm đến của chúng Cục thành phố mà là Sở Công an tỉnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-xuyen-vao-truyen-hinh-su-de-cuu-nu-chinh/chuong-7-but-do-07.html.]
Lần Tần Thanh thật sự bất ngờ: “Sở Công an tỉnh?”
Vương Hạo nhướng mày: “Từ lúc gặp tới giờ, đây là đầu cô Tần lộ vẻ như . còn tưởng cô lúc nào cũng bình tĩnh.”
Tần Thanh thể hiện quá tự tin, từ đầu đến cuối đều ung dung, hề sự căng thẳng khi đối diện cảnh sát, thậm chí thoát khỏi lưỡi d.a.o của hung thủ cũng chẳng chút hoảng loạn.
“Bình tĩnh đến cũng ngờ lấy lời khai tới Sở Công an tỉnh.”
Vương Hạo : “Cô Tần vẻ hiểu quy trình của cảnh sát.”
Tần Thanh : “ là giảng viên hóa sinh. Hướng nghiên cứu thường ngày của liên quan đến ứng dụng kỹ thuật hóa sinh trong điều tra hình sự, nên cũng đôi chút về giám định dấu vết và pháp y.”
“Thì là .”
Cuộc trò chuyện tạm dừng. Trong xe yên tĩnh cho đến khi ô tô bãi đỗ của Sở Công an tỉnh.
Tần Thanh xuống xe, ngẩng đầu tòa nhà mắt. Quy mô Sở còn lớn hơn Cục thành phố, chỉ một tòa nhà. Giờ nhiều phòng trong tòa chính vẫn sáng đèn, chắc hẳn các cảnh sát nhân dân đều đang tăng ca việc, bảo vệ an tính mạng và tài sản của cư dân trong địa bàn.
“Vậy hiện giờ vụ g.i.ế.c hàng loạt thật do Sở Công an tỉnh phụ trách ?”
Vương Hạo cô: “Cô Tần thật sự thông minh.”
“Cảm ơn.” Tần Thanh nhún vai. “Nếu cũng chẳng cần đưa tới đây.”
“Thật đưa cô Tần tới vì gặp cô. cũng khá tò mò, cảnh sát cố hết sức phong tỏa thông tin liên quan vụ án, nhưng hình như cô Tần nhiều hơn bình thường?”
Tần Thanh vuốt tóc, chẳng để tâm: “Cũng nhiều, chỉ là để ý kỹ hơn một chút.”
Vương Hạo bình luận, chỉ : “Cô Tần, thôi.”
Tần Thanh theo Vương Hạo tòa nhà Sở Công an tỉnh, suy nghĩ về tình hình hiện tại.
Lần xuyên sách đúng là chơi cô một vố. Không chỉ bàn tay vàng hệ thống bật hack, đến cốt truyện nguyên tác cô cũng chẳng bao nhiêu, chỉ nắm một phần thông tin khi nguyên chủ c.h.ế.t và kết cục nữ chính nguyên tác chắc chắn sẽ c.h.ế.t, ngoài mù tịt.
Lúc , cô vụ án bàn giao cho cấp tỉnh, càng phụ trách điều tra là ai, chỉ thể đoán lưng vụ án e rằng còn liên lụy gì đó.
Mọi thứ đều . Cô đổi hướng của cốt truyện nguyên bản. Vì những hành động điều tra của cô, hung thủ tay sớm hơn, hơn nữa “Tần Thanh” c.h.ế.t. Từ đây trở , bộ diễn biến sẽ đổi.
Mang tâm trạng phấn khích, Tần Thanh bước tòa nhà Sở Công an tỉnh Hải Châu, theo Vương Hạo thang máy lên khu việc của Tổng đội Điều tra Hình sự.
Cảnh sát hình sự tăng ca là chuyện thường, giờ khu văn phòng Tổng đội vẫn sáng trưng, ai nấy đều bận rộn. Thỉnh thoảng thấy Vương Hạo thì chào, đó ánh mắt dừng một thoáng Tần Thanh .
Ngồi phòng tiếp khách, Vương Hạo rót cho cô một cốc nước, bảo chờ một lát rời .
Tần Thanh dựa xiên ghế, tư thế chẳng chút tao nhã nào. Cô quanh cách bài trí phòng tiếp khách, bề ngoài như chán đến phát ngấy, trong đầu ngừng suy nghĩ Vương Hạo đưa tới đây gì.
Hai mươi phút , cửa phòng tiếp khách mở. Người bước Vương Hạo mà là một đàn ông ngoài 40, vẻ mặt nghiêm nghị, uy nghiêm.
“Xin chào cô Tần, là Tổng đội trưởng Đỗ Thiên Thụy.”
Tần Thanh lên bắt tay ông: “Chào Tổng đội trưởng Đỗ.”
Đỗ Thiên Thụy đối diện cô: “Nghe Đội trưởng Vương bên Cục thành phố , cô chạm mặt hung thủ vụ g.i.ế.c hàng loạt và tấn công?”
Tần Thanh ngoan ngoãn gật đầu: “.”
“Cô còn kéo Vương Hạo tái hiện bộ quá trình, cả phần việc của cảnh sát?”
“.”
“Nghe thủ cô , dễ dàng thoát khỏi tay hung thủ?”
Khóe môi Tần Thanh cong lên, hề che giấu sự sắc bén của : “.”
Người đàn ông yên lặng cô. Từ lúc bước tới giờ, bất kể cô gì, nét mặt ông đều đổi.
Đủ bình tĩnh, đủ trầm , điềm nhiên như núi.
Trong lòng Tần Thanh dần nảy sinh chút kính phục. Không hổ là thể vị trí Tổng đội trưởng của Sở Công an tỉnh.
Ánh mắt sắc bén của ông đ.á.n.h giá Tần Thanh, chậm rãi hỏi: “Cô thể mô tả một nữa ấn tượng của về hung thủ ?”
Trong lòng Tần Thanh bỗng nảy một cảm giác lạ kỳ lạ. Nói thế nào nhỉ, hiện tại cô chẳng giống nạn nhân đang đối diện cảnh sát hình sự… mà giống đang giám khảo phỏng vấn hơn?