Bách Yêu Phổ 1 - Chương 1: Phù du 1

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:49:49
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Sáng sinh , tối còn.

Nếu ai cũng , nỡ đành phụ ?”

---

Trong một góc chợ, phía bức tường xám, cây xanh rợp bóng, nắng xuân lười biếng len qua kẽ lá, chiếu xuống những cành liễu đang đung đưa.

"Đặt thì rút ! Đặt nhiều thắng nhiều!"

"Mở mau!"

"Mở! Một, hai, hai, Xỉu!"

"Bà nó! Mở năm Xỉu liên tiếp, ngươi đùa chắc! Ván cũng là Xỉu!" Đào Yêu thẹn quá hóa giận, tức tối la lối. Bên cạnh, Ma Nha ôm chặt Cổn Cổn, im như phỗng.

"Hì hì, tiểu cô nương, cờ b.ạ.c xưa nay vẫn mà." Ông chủ sòng bạc ha hả, để lộ hai chiếc răng cửa bằng vàng lấp lánh, gom sạch tiền bàn: “Có chơi chịu, thử vận may ?"

Đào Yêu cúi đầu bóp cái túi tiền xẹp lép, đột nhiên chỉ Ma Nha: "Lão bản, ngươi nhận hòa thượng ?" Ma Nha hoảng hốt, xoay định chạy thì nàng túm lấy cổ áo: “Ăn chay, dễ nuôi!"

Ông chủ lúng túng: "Ta tụng kinh, nhận hòa thượng gì..."

Đào Yêu chỉ Cổn Cổn: "Vậy lão bản nhận hồ ly ? Cũng ăn chay, dễ nuôi lắm!"

Ông chủ há miệng, một lúc lâu mới : "Tiểu cô nương , tiền thì về nhà . Ta tuy mở sòng bạc nhưng buôn bán sống."

Mọi xung quanh trộm. Đào Yêu đen mặt, đang định chen ngoài thì ném một đống tiền lên bàn: "Mở , đặt Xỉu, coi như đặt cô nương ."

Đào Yêu đầu , là một cô nhóc trạc tuổi , miệng ngậm một cọng cỏ dại. Thoạt dáng nam nhân, nhưng giọng trong trẻo như con gái.

"Chà, Tiểu Thất tiểu thư đây là thấy chuyện bất bình tay tương trợ ?" Ông chủ hề hề: “Có thời gian ngoài chơi , việc nhà xong thế?"

Đối phương lườm một cái: "Bớt nhảm, mở lẹ!"

Thì là một cô nương giả trai... Đào Yêu đ.á.n.h giá nàng một lượt, chỉ chính hỏi: "Ngươi ?"

Cô nương tên Tiểu Thất nhả cọng cỏ dại , lắc đầu: "Không ."

"Vậy đưa tiền cho ?" Đào Yêu cảm thấy cô nương hẳn là nhất trấn Lợi Đình .

Tiểu Thất chằm chằm Đào Yêu: "Không cho . Nếu thắng, lấy vốn, tiền lãi mỗi một nửa. Nếu thua, ngươi cần trả tiền, chỉ cần công cho ba ngày là ."

Tên nhóc giả trai chẳng chút nào! Đào Yêu đảo mắt: "G.i.ế.c , phóng hỏa, chặn đường cướp của ?"

Tiểu Thất đ.á.n.h giá nàng từ xuống : "Ngươi bệnh ?"

Đào Yêu ngớ .

Tiểu Thất cúi đầu: "Ngươi coi trấn Lợi Đình là ổ trộm cướp chắc? Ai thèm sai ngươi mấy chuyện đó! Trông ngươi thế đầu óc chuyện đen tối hả?"

Đào Yêu tức giận, cô nhóc thật quái lạ. Nàng hì hì: "Vậy ngươi gì?"

"Chờ ngươi thua sẽ ." Tiểu Thất : “Yên tâm, chuyện g.i.ế.c phóng hỏa. Phẩm hạnh của cao thượng lắm." Dứt lời, nàng kiên nhẫn hét lên với ông chủ: "Sao còn mở, ngươi định chờ ăn tối !"

"Được, ." Ông chủ nâng hộp xúc xắc lên lắc mạnh mười mấy , đặt xuống, mở , nhe hàm răng vàng : "Bảy, tám, chín, Tài!"

Đào Yêu tức giận chỉ mũi ông chủ: "Ngươi..."

"Có chơi chịu, tiểu cô nương ." Ông chủ vui vẻ gom tiền, sang Tiểu Thất: "Tiểu Thất tiểu thư gỡ vốn ?"

Tiểu Thất : "Hì hì, ngươi tưởng ngốc ? Thua sáu liên tiếp chỉ thể là hôm nay nàng vận xui ám, đặt bao nhiêu tiền cũng sẽ nàng cho mất sạch thôi."

Đường đường là Quỷ y Đào Đô, một tiểu nha đầu là vận xui ám, trong lòng cũng dễ chịu chút nào. Nàng nén giận trừng mắt Tiểu Thất: "Nếu ngươi kết luận vận xui ám, thì cần gì lãng phí tiền của ? Đi gặp đại phu chữa bệnh ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-1-phu-du-1.html.]

"Ngươi gặp xui xẻo, thì ai giúp rửa chén!" Tiểu Thất khoanh tay, vẻ vô : “Vừa ngươi đồng ý, chẳng lẽ giờ đổi ý?"

Đào Yêu nhíu mày: "Rửa chén? Ngươi gì cho ngươi?"

Tiểu Thất giơ ba ngón tay: "Ba ngày! Ngươi đến rửa bát cho Quán ăn Ngon bên hồ Vị Tình trong ba ngày. Chờ trở về thì ngươi thể ."

"Bên hồ Vị Tình? Quán ăn Ngon?" Lông mày Đào Yêu lập tức giãn : “Chỉ rửa chén thôi ?"

Tiểu Thất thiếu kiên nhẫn: "Nếu lão già chủ Quán ăn Ngon nhờ ngươi tưới hoa, quét nhà thì cứ , đừng tính toán với lão. Cứ thế nhé, đây." Nàng bước vài bước dừng , đầu với Đào Yêu: “Đừng nuốt lời, nếu sẽ ăn thịt ngươi đó!" Dứt lời, nàng còn giương nanh múa vuốt bộ ăn thịt , cố ý há to miệng để lộ hai chiếc răng khểnh.

Đào Yêu cũng nhếch miệng , phất tay với nàng: "Ta xưa nay , ngươi thong thả."

Bóng dáng Tiểu Thất nhanh chóng biến mất. Có đứa con nghịch ngợm thế , cha hẳn là đau đầu lắm. Trẻ con loài khó trông, huống chi đứa nhóc còn mang dòng m.á.u yêu quái. Tuy trường hợp hiếm, nhưng về tổng thể vẫn khá giống con .

Từ lúc Tiểu Thất mặt, nàng thấy rõ luồng yêu khí mờ nhạt lượn lờ quanh cô bé.

Tất cả yêu vật thế gian lấy hình vỏ bọc, huyết thống càng "thuần khiết" thì yêu ẩn hình sẽ càng rõ ràng. Có thể thấu chân của yêu quái là bản năng của Đào Yêu, nhưng cũng lúc mất tác dụng... đó là khi đối phương yếu, hoặc mạnh. Tiểu Thất thuộc loại đầu tiên, Đào Yêu thể nàng thuộc chủng loại nào.

"Tiểu Thất việc ở Quán ăn Ngon ?" Nàng hỏi ông chủ sòng bạc.

Ông chủ đang bận đếm tiền, ngẩng đầu trả lời: "Đâu , Quán ăn Ngon là của nhà nàng . Ông nội nàng là chủ quán. Tiểu Thất là đứa nhóc nghịch ngợm nổi tiếng ở đây, cả ngày chỉ chơi, chẳng bao giờ chịu phụ giúp. Nếu nhà nó thì chắc tức c.h.ế.t từ lâu ." Nói xong, như nhớ điều gì, ngẩng đầu với nàng: "Tuy ngươi hứa với con bé đó đến Quán ăn Ngon giúp việc, nhưng cũng đừng quên đòi tiền công từ ông nội nó. Có tiền thì đây gỡ gạc!"

Mắt Đào Yêu sáng lên: " !"

Ma Nha vội vàng túm lấy Đào Yêu rời , lẩm bẩm: "Ngươi tỉnh , nếu cứ tiếp tục cờ b.ạ.c thì sớm muộn gì cũng thua đến bán mất. Không sợ nữ tử , chỉ sợ nữ tử còn tật! Thí chủ Đào Yêu, biển khổ vô biên, đầu là bờ."

Đào Yêu nổi đóa, đưa tay búng mạnh lên đầu trọc của hai cái, mắng: "Cái tên tu nhà ngươi, suốt ngày để ý cô nương , coi ? Hơn nữa chỗ nào? Danh hiệu nhất mỹ nhân Đào Đô xưa nay vẫn thuộc về đấy. Ngươi mù ?! Có cần mua t.h.u.ố.c nhỏ mắt cho ?"

Ma Nha đau đến rưng rưng nước mắt, ôm đầu lẩm bẩm: "Núi hổ, khỉ xưng vương... trong Đào Đô yêu ma quỷ quái, nữ nhân, ngươi tất nhiên là nhất mỹ nữ ..."

"Ngươi nữa xem."

"Ta ."

Cổn Cổn sấp vai Ma Nha, nhàm chán ngáp một cái.

Đào Yêu tức giận hừ hừ: "Nếu cùng ngươi ngoài vân du, cần vất vả kiếm tiền như ! Chỉ dựa miếng cơm ngươi xin thì sớm muộn gì cũng đói c.h.ế.t ngoài đường."

"A Di Đà Phật, nhiều , đó gọi là hóa duyên, xin ăn." Ma Nha nghiêm túc: “Huống chi, vân du vốn là một cách để rèn luyện. Giường cao gối ấm, mỹ thực hoa y đối với đều là độc dược. Đi bộ ngàn dặm, khát uống sương mai, mệt thì ngả lưng nơi hoang dã, cứu giúp chúng sinh, đây mới là ý nghĩa thực sự của việc vân du."

Đào Yêu lườm : "Nói trắng là tự hành xác chứ gì."

Ma Nha thở dài, cuối cùng lấy hết dũng khí : "Thực , ngươi cũng cần theo gì. Ngươi thể ở Đào Đô, thoải mái Quỷ y của ngươi, ăn thì ăn, ngủ thì ngủ, chữa thì chữa, g.i.ế.c thì g.i.ế.c, tội gì theo chịu khổ."

"Ngươi ?" Đào Yêu cũng thở dài: “Việc hối hận nhất đời chính là năm đó cứu ngươi từ chùa Kim Phật về, nuôi ngươi lớn thế để ngươi ăn cháo đá bát. ngươi yên tâm, và Liễu công tử giao kèo, chờ đủ một trăm việc sẽ giao ngươi cho ăn. Đến lúc đó, chúng chẳng ai theo ai nữa."

" ngày đó, ngươi sống . Mạng của ngươi bây giờ là của , là của Liễu công tử, ngoài chúng , ai thể động đến ngươi."

"Cho nên khi ngươi vân du, tuy thích nhưng nhất định sẽ theo đến cùng. Bằng , ngươi mười cái mạng cũng đủ cho đám yêu quái ngoài ăn tươi nuốt sống . Ngươi còn dám câu mỗi một ngả với , sẽ cạo lông Cổn Cổn bán cho hàng thịt!"

Cổn Cổn rùng , suýt nữa trượt khỏi vai Ma Nha, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc: "Chuyện thì liên quan gì đến ?!"

Trong khí truyền đến giọng của Liễu công tử: " thế. Tiểu hòa thượng, ngươi cứ chuyên tâm vân du, chuyện ngươi , nếu lúc ăn sẽ thấy tiếc nuối đó, ha ha ha."

Ma Nha nắm chặt tràng hạt, bĩu môi: "Kiếp , điều nhất chính là độ hóa hai vị. Dù chúng cũng giao tình bao năm, quen như mà cũng nỡ xuống miệng ! A Di Đà Phật, nếu thể thanh trừ ác khí các ngươi, dù xuống địa ngục cũng cam lòng."

Đầu Ma Nha búng một cái, Đào Yêu mắng: "Ai cho ngươi xuống địa ngục? Bây giờ ngậm miệng cùng đến Quán ăn Ngon!"

"Ngươi... ngươi thực sự đến đó ?" Ma Nha nhe răng trợn mắt sờ gáy: “Còn nữa, ngươi chịu rửa chén ? Vừa còn lo ngươi sẽ lén g.i.ế.c c.h.ế.t cô nương lừa ngươi chứ..."

"Yêu quái chữa, đang ở Quán ăn Ngon."

"Hả?!"

 

Loading...