Bách Yêu Phổ 1 - Chương 1: Sấu Kim 1

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:47:10
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Khi một thực sự hạnh phúc, nụ của họ sẽ tỏa sáng."

---

Xoảng! Một nam một nữ từ trong "Nguyên Bảo Đường" bay thẳng ngoài. Tư thế bay thì lưu loát, nhưng lúc rơi xuống đất vô cùng chật vật. Búi tóc của phụ nữ chẳng những rối tung mà một mảng tóc dài còn cháy xém, khói vẫn còn bốc lên nghi ngút.

Lúc trời chạng vạng, phố đông. Chẳng mấy chốc, một vòng vây quanh, kẻ thì thầm trộm, hiếu kỳ thì ngại chuyện bé xé to.

Cửa tiệm mở , một nam tử ung dung bước tới. Khăn trùm đầu trắng, áo trắng, mặt cũng trắng nõn, tóc đen buộc gọn gàng, trông chừng hai mươi tuổi, mi thanh mục tú. Hắn lười biếng tựa khung cửa, một tay cầm chiếc bàn tính bằng bạch ngọc dài chừng một thước, tay cầm một ngọn nến trắng đang cháy, hờ hững với đôi nam nữ vẫn còn đang sõng soài đất: "Quy củ của Nguyên Bảo Đường là trả giá. Chuyện với hai vị ."

"Không cho trả giá cũng đ.á.n.h chứ!" Người đàn ông hơn bốn mươi tuổi dậy, dấu bàn tay đỏ rực má trông thật diễm lệ. Ông chỉ vết rách miệng, mắng lớn: "Ngươi tin báo quan !"

"Báo quan! Phải báo quan!" Người phụ nữ cũng hồn, lóc đ.ấ.m tay xuống đất, một tay vỗ đùi, một tay chỉ : "Cái thứ buôn bán đồ cho c.h.ế.t như ngươi mà cũng dám động thủ với chúng ! Còn đốt cả tóc của nữa! Thật quá ngang ngược! còn vương pháp nữa !"

Hắn ha hả, xoay trong tiệm. Đôi nam nữ thấy càng mắng hăng hơn.

Một lát , cửa, vẫn cầm ngọn nến trắng, chỉ khác là chiếc bàn tính đổi thành một cái bát lớn, bên trong chứa đầy thứ chất lỏng trong như nước. Không một lời, hắt thẳng họ.

Không khí chợt lan tỏa một mùi hương kỳ dị, giống như mùi rượu ủ hỏng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-1-sau-kim-1.html.]

Chẳng đợi hai kịp phản ứng, ngọn nến trong tay rơi xuống đất. Lửa chạm thứ chất lỏng mặt đất, ngọn lửa lập tức bùng lên, lan về phía hai .

"A! Hắn đốt chúng !" Người phụ nữ hét lên một tiếng, vội túm lấy chồng . Trước khi ngọn lửa kịp bén , cả hai gào bỏ chạy, chạy chửi: "Tên điên đáng c.h.ế.t nhà ngươi! Sớm muộn gì tiệm của ngươi cũng niêm phong, còn ngươi sẽ chặt đầu!"

Hắn cúi xuống nhặt ngọn nến tắt, thèm để ý đến những xung quanh, chỉ : "Các vị thử rượu Hỏa Phượng mới điều chế ? Một khi dính sẽ bắt lửa, chỉ thoáng chốc là cháy thành tro, dùng để hỏa táng thì vô cùng."

Đám đông liền ồ ạt tản , vài còn luôn miệng kêu xui xẻo, hận sợ.

"Mọi nhớ chiếu cố việc ăn của nhé!" Hắn chắp tay bên miệng, thản nhiên mời gọi, đó trong xách một chậu nước dập tắt ngọn lửa đất.

Ngoài cửa, một vẫn yên nãy giờ. Đó là một tiểu cô nương áo đỏ, tóc tết hai bím, đang khoanh tay với vẻ mặt khó tả.

"Chậc chậc, đến ?" Hắn nàng, hề sợ hãi, chỉ ngó nghiêng trái : "Đến một ? Tiểu hòa thượng ?"

Một cái đầu trọc nhỏ xíu sợ sệt thò từ lưng nàng. Trên đầu , một con hồ ly nửa đen nửa trắng đang chễm chệ. Cả ba cặp mắt đều đổ dồn về phía .

Hắn họ : "Ngươi nuôi thêm một sủng vật nữa ?"

"Sủng vật gì chứ, là đồ ăn hại thì ." Nàng tỏ vẻ chán chường bước tới, ngẩng đầu ba chữ "Nguyên Bảo Đường" lấp lánh ánh vàng biển hiệu: "Lâu gặp, Diệp Phùng Quân."

 

Loading...