Đào Yêu chiếc hộp Diệp Phùng Quân mang . Một con chim nhỏ màu vàng đang tấm vải mềm, lớn bằng con gà con, mắt lim dim, thở đều đặn, chậm chạp.
"Núi Huyễn Minh ở Nhiên Châu loài chim lớn bằng chim sẻ, lông màu vàng, tiếng hót uyển chuyển, thể nhả vàng, gọi là Sấu Kim. Người đời thường coi đây là vật cát tường." Đào Yêu chép miệng lắc đầu: “Thật đáng tiếc."
Diệp Phùng Quân nhướng mày: "Ngươi đừng với là ngươi cũng hết cách ."
"Ta thì gì !" Đào Yêu gãi đầu Sấu Kim: “Nó bệnh, chỉ là quá già thôi. Vốn dĩ nó cơ duyên tu thành yêu, sống mấy ngàn năm cũng thành vấn đề. Ai bảo nó nghĩ quẩn, nhập xác c.h.ế.t, thể chống đỡ qua bảy năm là may mắn lắm . Ngươi nên chuẩn vàng mã, nến thơm cho nó là ."
Nàng ngẩng đầu, vỗ vai Diệp Phùng Quân: "Thôi , ngươi cũng lỗ. Người đưa cho ngươi tất cả vàng cuối cùng còn gì."
Dứt lời, nàng với Ma Nha đang ôm Cổn Cổn: "Đi thôi!"
Khuôn mặt Ma Nha đau khổ, môi trắng bệch, Cổn Cổn trong lòng cũng há miệng thở dốc, lưỡi như sắp thè ngoài.
Kể cũng tội nghiệp, chỉ trong thời gian một chén mà hai đứa chạy nhà xí đến sáu .
"Thuốc... giải..." Ma Nha run rẩy đưa tay về phía Diệp Phùng Quân, Cổn Cổn cũng bắt chước, đưa móng vuốt .
Bộ dạng t.h.ả.m thương của tiểu hòa thượng và con hồ ly Diệp Phùng Quân động lòng. Hắn thèm để ý đến họ, chỉ chặn đường Đào Yêu : "Là Quỷ y Đào Đô, ngươi thể nào cách ."
"Ai cũng sẽ già, sẽ c.h.ế.t." Đào Yêu cầm lọn tóc của lắc qua lắc , khinh thường : “Y thuật giỏi đến cũng ngăn cái c.h.ế.t."
"Được ." Diệp Phùng Quân thở dài: “Vậy ngươi hẳn là thể ngăn cái c.h.ế.t của tiểu hòa thượng và con hồ ly chứ nhỉ?"
Ma Nha sốt ruột, khuôn mặt trắng bệch dí sát : "Diệp thí chủ! Ta cũng là một sinh mạng mà..."
"Ngươi mới quen ngày đầu ?" Đào Yêu hì hì: “Một kẻ bán vàng mã, còn sở thích luyện độc, thể kết . Chỉ thể trách các ngươi ham ăn bạc mệnh thôi."
"Hắn là bạn của ngươi mà..." Nước mắt Ma Nha sắp tuôn .
"Chúng bạn." Đào Yêu và Diệp Phùng Quân đồng thanh.
"Các ngươi..." Ma Nha tức hoảng: “Đào Yêu, nếu độc c.h.ế.t, chắc chắn sẽ đến tìm ngươi tính sổ!"
Đào Yêu đảo mắt, còn kịp gì, một luồng gió mạnh như đao thổi tới. Trước mắt hiện lên một bóng dáng màu xanh. chỉ trong khoảnh khắc, chiếc bàn bát tiên bằng bạch ngọc vững chắc giữa phòng vỡ tan thành bột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-10-sau-kim-10.html.]
Ma Nha sợ đến mức bệt xuống đất, Cổn Cổn chui tọt áo , lén lút thò nửa cái đầu đông ngó tây. Hai sinh vật khác nhưng biểu cảm y hệt .
Giữa trung, giọng của một đàn ông vọng xuống: "Tiểu hòa thượng vẫn đến lúc c.h.ế.t. Nếu nó c.h.ế.t khi cho phép, các ngươi hậu quả đấy."
Nghe , Diệp Phùng Quân nhíu mày: "Thì cũng ở đây... đúng là âm hồn tan."
Đào Yêu lườm một cái, khí: "Ngươi bản lĩnh như thì tự mà kê đơn!"
"Đó là chuyện của ngươi." Ném một câu, giọng liền biến mất.
"Ngươi tưởng chỉ ngươi nổi giận , xí." Đào Yêu hừ một tiếng, bĩu môi : “Được , kê t.h.u.ố.c cho ngươi."
Mắt Diệp Phùng Quân sáng lên.
Đào Yêu chọc n.g.ự.c , từng câu từng chữ: "Chỉ là đảm bảo phương t.h.u.ố.c nhất định sẽ tác dụng. Nếu nó vẫn c.h.ế.t già, ngươi đừng oán ."
"Không oán." Diệp Phùng Quân cam đoan.
"Ngươi quy củ của ." Đào Yêu hất cằm về phía con chim Sấu Kim: “Phải là nó tự đồng ý, mới thể tay."
Diệp Phùng Quân nâng con chim Sấu Kim từ trong hộp . Con vật nhỏ trong lòng bàn tay lười biếng vỗ cánh, mí mắt hé mở.
"Ta bây giờ ngươi còn hiểu tiếng ." Đào Yêu ghé sát nó: “Nếu ngươi còn sống, thì hãy đưa tay, , đưa cánh đặt lòng bàn tay trái của . Như nghĩa là ngươi cam tâm tình nguyện t.h.u.ố.c của , chỉ cần cần, ngươi hiến bất kỳ bộ phận nào . Ngươi đồng ý ?"
Nàng đưa tay trái mặt nó: "Cứ suy nghĩ . thể mặc cả đấy."
Chim Sấu Kim chớp chớp mắt, nghiêng đầu Diệp Phùng Quân, Đào Yêu, đó đưa cánh , khẽ chạm tay trái của nàng.
Đào Yêu bĩu môi: "Cũng hiểu tiếng đấy chứ."
Tất cả đều thở phào nhẹ nhõm.
"Được cứu ..." Ma Nha lau mồ hôi lạnh trán, thuận tiện lau luôn cho Cổn Cổn, dù hồ ly thì đổ mồ hôi.
Một khi c.h.ế.t là hết, nhất định sống!