Bách Yêu Phổ 1 - Chương 2: Ảo Cơ 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:50:52
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ngay phía , một ngôi nhà mới xây một khu đất trống, xung quanh trăm mét một gốc cây nào. Ta tìm hiểu , ngôi nhà đó thuộc về Ôn gia, gia cảnh giàu , chủ nhân là Ôn phu nhân, chỉ một cô con gái tên là Sơn Hải, như tên của con trai." Liễu công tử : “Hôm đó đuổi theo đoàn ngựa, tưởng chỉ cần vài bước là thể ngăn họ , nhưng ai ngờ đoàn như ma quỷ, rõ ràng thấy họ ở phía mà mãi bắt kịp. Sau đó, thấy họ dẫn Ma Nha Ôn gia. Mấy ngày ngươi ở đây, cố gắng cách để ngôi nhà đó nhưng , vài suýt nôn cả ruột gan ngoài. Lần gần nhất cũng chỉ đến cách ngôi nhà đó hai mét , loáng thoáng tiếng bên trong. Hết cách, chỉ đành tìm hiểu từ xung quanh về ngôi nhà . Người dân ở đây rằng Ôn phu nhân từ nơi khác chuyển đến nhiều năm . Bà là một góa phụ, quản lý việc trong nhà, còn nuôi một nhóm hộ vệ võ công cao cường. Tiểu thư Sơn Hải năm nay mười bảy tuổi, thông hiểu lễ nghĩa. Nghe nàng khác với các tiểu thư khác, Ôn phu nhân cởi mở, còn cho con gái đến trường tư thục học chữ."

"Đến Liễu công tử của chúng cũng đuổi kịp ư?" Đào Yêu gãi đầu đột nhiên hỏi: “Vậy Ma Nha nhà chúng định phu quân của ai? Chẳng lẽ là của Ôn phu nhân?"

Liễu công tử Đào Yêu như quái vật: "Chỉ ngươi mới ý tưởng kỳ quặc như . Tất nhiên là Ôn phu nhân tìm chồng cho con gái , nha trong nhà rõ ràng."

"Không ngờ Ma Nha nhà chúng phúc phận như , thể gả nhà giàu hưởng vinh hoa phú quý." Đào Yêu xoa tay tính toán: “Ngươi xem, chúng thể đến xin Ôn phu nhân một ít của hồi môn ? Không cho tiền thì cho đồ ăn cũng ."

"Đào Yêu." Liễu công tử tức giận: “Ngươi thể nghiêm túc lên ?"

Đào Yêu vội chạy , chạy kêu: "Đi thôi, ít nhất để ăn bữa tối ."

"Ngươi còn thời gian ăn cơm ?"

"Ôi chao, đói quá còn sức nữa, ăn no mới ."

"Tự trả tiền cơm ."

"Vậy tìm Ma Nha nữa."

"Ta đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi."

"Ta c.h.ế.t ngươi cũng tìm Ma Nha."

"Ngươi ăn gì?"

"Ở đây ." Đào Yêu chỉ tay, quán ăn tên là lầu Thiên Tiên ngay mặt.

Ở cửa, một ông lão trông giống chủ quán đang thì thầm với một đàn ông trung niên mặc quần áo rách rưới. Bên cạnh là một con lừa gầy kéo chiếc xe cũ nát, xe một bé trai ốm yếu, bốn, năm tuổi, thỉnh thoảng ho khù khụ. Chỉ vài câu, đàn ông bế đứa bé xuống xe, giao cho chủ quán. Chủ quán lấy một túi vải nhỏ dúi tay ông . Người đàn ông cẩn thận cất túi , cúi chào chủ quán, đứa bé cuối lau nước mắt, nhảy lên xe lừa rời . Sau đó, chủ quán gọi một bà lão đến đưa đứa bé bên trong.

Đào Yêu thính tai, thấy bà lão khi đưa đứa bé với chủ quán: "Đủ ."

Triều đại mới lập, dân sinh định, đặc biệt là ở các làng mạc, thị trấn nhỏ, cuộc sống của nhiều dễ dàng. Tuy đến mức ăn thịt nhưng chuyện bán con kiếm tiền cũng là hiếm. Nhìn cảnh tượng , chắc hẳn cũng ngoài việc .

Đào Yêu tỏ vẻ gì, bước tiếp về phía . Chủ quán họ một lượt, nhất là khi thấy Liễu công tử khí chất bất phàm, khuôn mặt già nua lập tức nở nụ rạng rỡ, niềm nở tiếp đón: "Hai vị khách quan, mời trong. Tiệm nhỏ chúng kinh doanh nhiều năm, trong trấn Thiên Thủy cũng thuộc hàng đầu, đảm bảo ăn một nữa."

"Tốt quá, hôm nay chắc chắn thử tay nghề của các vị ." Đào Yêu kéo Liễu công tử, ha hả bước .

giờ ăn, lầu Thiên Tiên đông nghẹt khách. Chủ quán dẫn họ đến một góc còn trống duy nhất, gọi tiểu nhị đến trò chuyện: "Nhìn hai vị lạ mặt, là đến thăm ngang qua đây?"

"Đi ngang qua." Liễu công tử khó chịu vì ông quá nhiều: “Mau mang thức ăn lên, chúng ăn xong còn ."

"Vâng, ." Chủ quán gật đầu liên tục, nhưng nhịn hỏi thêm: “Trời tối, hai vị khách quan tìm chỗ nghỉ ? Nếu ngại, tầng hai của chúng phòng trọ, rẻ hơn các nhà trọ khác nhiều."

Đào Yêu bật : "Ông chủ thật ăn, chắc là kiếm bộn tiền nhỉ."

"Đâu , ngu dốt, việc lớn, chỉ bám cái quán nhỏ để nuôi sống gia đình thôi. Cô nương và công tử một phòng hai phòng?"

"Một phòng." Đào Yêu : “Đây là trai ruột của , kiêng kỵ gì hết, tiết kiệm đồng nào đồng đó."

"Vậy , , , sẽ sắp xếp ngay." Chủ quán , miệng lẩm bẩm: “Chẳng giống chút nào."

Liễu công tử Đào Yêu với ánh mắt g.i.ế.c : "Ngươi ăn xong ngay, còn ở trọ?"

Đào Yêu thèm để ý, gọi chủ quán .

"Cô nương còn gì dặn dò ?" Chủ quán hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-2-ao-co-2.html.]

"Ở đây ai mắc bệnh nặng ?" Đào Yêu đột nhiên hỏi một câu lạ lùng.

Chủ quán hiểu, hỏi : "Cô nương ? Trong tiệm đều khỏe mạnh, chỉ một cảm lạnh vài ngày cho về nhà nghỉ ngơi ."

"Vậy thì ." Đào Yêu gật đầu, chỉ Liễu công tử: “Anh trai kỳ quặc, sợ bẩn thỉu và bệnh tật. Nếu bệnh chạm bát đũa của , sẽ nổi điên."

"Yên tâm, tiệm chúng khách nào ăn uống đau bụng cả, từ trong ngoài đều sạch sẽ. Đảm bảo hai vị hài lòng."

"Dọn đồ ăn lên . Ông nhiều quá." Liễu công tử cầm chén lên uống một ngụm.

Chủ quán vội rời .

"Ngươi điên khùng gì ?" Liễu công tử đặt mạnh chén xuống.

"Ngươi tính sạch sẽ là thật mà, ghét nhất là bẩn thỉu và bệnh tật." Đào Yêu hì hì bóc đậu phộng.

Liễu công tử cau mày giơ tay lau bàn, đó tay : "Sạch sẽ, đạt yêu cầu."

"Ngươi thầy t.h.u.ố.c nên những thứ bẩn ngươi thấy ." Đào Yêu chỉ lên .

Liễu công tử ngẩng đầu lên những chiếc đèn lồng đang sáng, lầu hai qua , gì bất thường.

Đào Yêu nâng chén , ngón tay bất ngờ lướt qua mặt nước búng mắt Liễu công tử.

"Ngươi..." Liễu công tử theo phản xạ nhắm mắt , dụi mắt vài . Khi mở mắt định nổi đóa, ngạc nhiên lên, lẩm bẩm: "Đó là..."

"Bệnh ma." Đào Yêu : “Bệnh khí tụ lâu ngày tan sẽ thành mây đen, hình dạng khác , cái giống chim bay, cái giống mèo chó, cái giống hổ sói. Đó là bệnh ma. Hình càng hung dữ thì bệnh càng nặng."

Dưới trần nhà của lầu Thiên Tiên một đám mây đen lượn lờ, hình dáng khá giống một con mèo đang giơ vuốt, lúc thì bay lên trần nhà, lúc hạ xuống luồn lách giữa các thực khách, nhưng luôn ở trong phạm vi của lầu Thiên Tiên.

"Đó là bệnh ma ?" Liễu công tử ngạc nhiên.

"Chúng thường đến bệnh ma, nhưng thực sự thấy cũng mấy ai." Đào Yêu hì hì: “Không gian hạn chế mà bệnh nhân quá nhiều, bệnh khí tích tụ tan thì sẽ xuất hiện hiện tượng . Bệnh ma ở đây vẫn là hình con mèo, chứng tỏ bệnh nhân tạm thời c.h.ế.t , nhưng chắc chắn nhiều đang ốm. Ngươi tưởng tùy tiện đến đây ăn uống ? Từ xa thấy nơi . Theo lý mà , chỉ cần chữa trị và uống thuốc, dù bệnh khỏi, bệnh ma cũng dễ thành hình. Có bệnh ma xuất hiện nghĩa là các bệnh nhân lâu chữa trị và đang sống lay lắt chờ c.h.ế.t."

"Khoan ." Liễu công tử ngắt lời, hạ giọng: “Điều liên quan gì đến việc chúng đến Ôn gia đưa Ma Nha về? Hơn nữa, ngươi chữa yêu chứ chữa cho ."

"Ta chữa cho ." Đào Yêu duỗi : “ bệnh ma còn thuộc phạm vi của nữa . Hơn nữa, luôn ghét thứ đen sì , giống như ngươi thể chịu nổi vết bẩn quần áo . Không gặp thì thôi, đụng thì trừ khử ngay."

" Ma Nha..."

"Nó thì gì đáng lo? Cùng lắm là ở Ôn gia thêm một ngày, ăn ngon mặc hơn chúng thôi." Đào Yêu nhún vai hét lớn về phía chủ quán: “Chủ quán ơi, đói c.h.ế.t mất, mang thức ăn lên nào!"

"Đây, đây!" Bên lớn tiếng đáp .

Trong bếp, bà lão đưa đứa bé trai , đang xúc một đĩa thịt gà nóng hổi. Chủ quán lưng bà.

"Tiểu cô nương và trai trẻ kỳ quặc." Chủ quán vuốt râu, vẻ suy tư.

"Là cái đôi ở góc đó ?" Bà lão lau tay tạp dề: “Người lạ mặt, của trấn Thiên Thủy, gì kỳ quặc?"

Chủ quán nhíu mày: "Nàng hỏi ở đây bệnh nặng ."

Bà lão biến sắc: "Thật sự hỏi ?"

"Nếu họ kỳ quặc." Chủ quán nhíu mày chặt hơn: “Thực khách bình thường chỉ quan tâm đồ ăn ngon , ở trọ rẻ . Ai hỏi ngay bệnh ?"

Bà lão xoa tay, quanh, ghé sát tai chủ quán nhỏ giọng: "Không của quan phủ chứ? Đã gửi tin , họ sẽ đến khi trời sáng. Sao xui xẻo , đúng lúc gặp trục trặc..."

 

Loading...