Bách Yêu Phổ 1 - Chương 2: Chiếu Hải 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:50:56
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu sững sờ, cam lòng mà tiếp tục xé. xé bao nhiêu , bộ trang phục tân lang vẫn còn nguyên.

"Đừng tốn sức nữa, cởi ." Ôn Sơn Hải đồng cảm tiểu hòa thượng đang bối rối: “Trước khi hôn lễ kết thúc, chúng đều chỉ thể như thôi."

Ma Nha cảm thấy đầu đau như nổ tung.

"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ?" Cậu nhào tới mặt Ôn Sơn Hải, nước mắt: “Sơn Hải tiểu thư, ngươi và thù oán, trêu đùa như ?"

Ôn Sơn Hải đỡ lấy vai : "Không giúp ngươi, đến bản còn giúp ."

Ma Nha ngẩng đầu đẫm lệ nàng.

Nàng dậy, từ từ cởi bỏ lễ phục của .

"Ngươi ?" Ma Nha vội vàng mặt , luôn miệng : “Phi lễ chớ , phi lễ chớ ! Sơn Hải tiểu thư xin tự trọng!"

"Ma Nha tiểu sư phụ, ngươi sẽ tại thể giúp ngươi." Nàng nhẹ nhàng : “Ta từng ý trêu đùa ngươi."

Nghe , Ma Nha do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn , một tay che mắt, qua kẽ ngón tay.

Nàng thực sự cởi đồ . bộ lễ phục đỏ hình thướt tha của một thiếu nữ mà là... gì cả. Từ cổ trở xuống chỉ là khí. Nếu bộ y phục, mặt Ma Nha chỉ là một cái đầu .

Còn chuyện gì đáng sợ hơn việc nãy giờ chuyện với một cái đầu ?

Nước mắt của Ma Nha dọa cho khô . Cậu bệt xuống đất, chỉ Ôn Sơn Hải: "Cô... cô... thể của ngươi thế ?"

Ôn Sơn Hải lặng lẽ mặc y phục: "Ta cũng tò mò lắm. Đã như mà vẫn thể mặc lễ phục. Dù thấy nhưng thể dường như vẫn còn. Có lẽ đợi đến khi đầu cũng biến mất, mới tan biến."

Ma Nha gì nữa. Một cô nương chỉ còn cái đầu mà vẫn sống sờ sờ mặt. Cậu kinh hãi tột độ, nhưng khi thấy vẻ tự giễu và cô đơn khuôn mặt nàng, cảm thấy cô nương lẽ sẽ hại . Cậu lấy can đảm, bò dậy, đến mặt nàng, run rẩy đưa tay lên kiểm tra thở.

"Ta còn sống." Nàng giơ cánh tay tay áo rộng che khuất, đẩy tay : “Mỗi khi một vị phu quân đến, sẽ mất một phần." Nàng cúi đầu , lẩm bẩm: “Lần , chắc là đến đầu của ."

Ma Nha vỗ ngực, mặt tái nhợt hỏi: "Rốt cuộc xảy chuyện gì?"

Lời dứt, cả căn phòng đột nhiên rung chuyển mạnh mẽ. Mặc dù thể thấy bên ngoài, nhưng trực giác mách bảo Ma Nha rằng một thứ khổng lồ đang ở đó. Chỉ cần nó bước một bước, căn phòng sẽ rung lên một .

Ôn Sơn Hải biến sắc, vội vàng bịt miệng Ma Nha, kéo lùi góc tường xa nhất, hiệu cho đừng nữa. Rồi nàng giang tay ôm chặt lấy , dùng tay áo rộng lớn che chắn.

Rầm... Rầm...

Thứ bên ngoài đang di chuyển qua , mặt đất và tường đều rung lên theo. Ma Nha nấp trong lòng nàng, dám thở mạnh. Trong bóng tối, thở ấm áp quấn quýt, còn mùi hương nhẹ nhàng từ cơ thể thiếu nữ, vô cớ cho trái tim đang đập loạn của trở nên bình . Nàng thực sự đang bảo vệ . Ma Nha bỗng tin từng lời nàng , tin rằng nàng trêu đùa , tin rằng nàng còn sống, dù cơ thể nàng ở trong tình trạng như .

Không qua bao lâu, thứ bên ngoài dường như rời . Thế giới trở yên tĩnh.

Nàng buông tay, thở phào nhẹ nhõm: "Nó . Mong là che mùi của ngươi, hy vọng nó sẽ ."

Ma Nha đỏ mặt: "Cảm ơn Sơn Hải tiểu thư."

"Trong mắt ngươi dường như còn đề phòng nữa." Nàng mắt , xoa cái đầu trọc: “Đừng gọi là Sơn Hải tiểu thư nữa, gọi là Sơn Hải, hoặc Sơn Hải tỷ tỷ ."

"Gọi ngươi là tỷ tỷ ư?" Ma Nha thốt lên: “Ngươi thể là tỷ tỷ của ?"

"Nhóc con nhà ngươi nhiều lắm cũng chỉ bảy, tám tuổi, tỷ tỷ của ngươi ?" Nàng lườm : “Năm nay mười tám tuổi ."

Ma Nha thở dài: "Được, , gọi ngươi là Sơn Hải."

"Muốn của ngươi thì ngươi ít nhất đợi thêm mười năm nữa." Nàng khôi phục thái độ nhẹ nhàng, cúi đầu khẽ: “Chỉ là còn thể đợi mười năm nữa ."

"Sơn Hải, bây giờ khó hiểu. Ta đang đường núi với bạn đồng hành của , nhà ngươi bắt đến đây?" Ma Nha nắm lấy tay áo nàng: “Cô khổ tâm gì thể với . Dù thể giúp, nhưng chỉ cần tìm bạn đồng hành của , họ chắc chắn thể. Vì , chúng thể cứ trốn mãi ở đây, tìm cách rời khỏi."

Ôn Sơn Hải khó xử cửa sổ: "Ma Nha, ngoài thể sẽ ăn mất. Thứ đó đang tìm ngươi. Nó luôn ăn tiểu hòa thượng , đó mới c.ắ.n . Nó c.ắ.n một cái, sẽ mất một phần. Còn ngoài việc tạm thời che giấu hành tung của ngươi thì gì cả."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-2-chieu-hai-2.html.]

Ma Nha cau mày: "Ngươi cũng những lời tương tự, những việc tương tự với những vị phu quân đây, ?"

Nàng sững , dường như rơi một đoạn ký ức xa xôi. "Hình như ." Nàng nhẹ nhàng .

" họ vẫn ăn mất, ?" Ma Nha thẳng nàng: “Vì , ngươi trốn ở đây là đúng. Nếu ngoài thực sự một con quái vật ăn , dù trốn thế nào, nó cũng sẽ ăn ."

"Vậy ?" Nàng lo lắng.

"Không thể chờ c.h.ế.t." Cậu nghiêm túc: “Chúng ngoài. Nơi càng rộng lớn, cơ hội sống càng nhiều."

" mà..." Nàng vẫn còn do dự.

"Ra ngoài tính." Cậu nắm lấy tay áo nàng: “Ngươi tin . Người xuất gia dối."

Nàng ánh mắt kiên định của , : "Ma Nha, ngươi trông giống một đứa trẻ chút nào."

Ma Nha sững sờ, hổ: "Chuyện để hãy . Ta thử mở cửa sổ , ngươi đến giúp ." Cậu dậy, chìa tay về phía nàng. Nàng c.ắ.n răng, nắm lấy tay qua lớp tay áo.

Ma Nha nữa đối mặt với cửa sổ. Lần , Ôn Sơn Hải bên cạnh. Khi cả hai cùng đẩy, cửa sổ đột nhiên trở bình thường, đẩy một cái mở . Ánh sáng chói lòa ùa . Ma Nha nheo mắt, quan tâm ngoài là gì, với Ôn Sơn Hải: "Ta , an thì ngươi hãy ." Nói xong, trèo lên cửa sổ, hít sâu một nhảy ngoài.

Dưới chân là mặt đất cứng. Có trời mới nhảy từ độ cao bao nhiêu, Ma Nha chỉ cảm thấy đôi chân đau nhói. Ánh sáng chói lòa biến mất, thấy bóng nghiêng mặt đất. Ngẩng đầu lên, trời xanh mây trắng, nắng ấm. Xung quanh là một khu chợ sầm uất, đường xá đan xen, nhà cửa san sát, trông quen, như thể đường bắt về Ôn gia, đoàn áo đen qua nơi . Vậy , họ luôn giam giữ trong một khu chợ gần Ôn gia.

Cậu dậy đầu , nhưng lập tức ngây . Phía chỉ một con đường dài thấy điểm cuối, trống rỗng. Cậu đang giữa đường, chẳng thấy cửa sổ , thậm chí lấy một căn nhà. Cậu hoảng hốt, vội vàng hét lên: "Sơn Hải! Sơn Hải! ngươi thấy ? Mau đây !"

Chưa dứt lời, từ trời một rơi xuống, nghiêng lệch đè lên . Cả hai ngã nhào xuống đất, Ma Nha đau đến mức kêu lên.

Ôn Sơn Hải dậy, ngạc nhiên quanh: "Sao là chỗ ?"

Ma Nha xoa cái đầu đau, : "Nếu ngươi nặng thêm chút nữa thì chẳng cần quái vật đến lấy mạng ."

Nàng quanh, lẩm bẩm: "Đây là khu chợ ở trấn Thiên Thủy."

"Chợ ư?" Ma Nha dậy, xung quanh, càng càng hoang mang. Trong chợ, một bóng . Trên trời cũng một con chim bay qua. Một nơi rộng lớn như thậm chí lấy một con muỗi. Ma Nha cam lòng, chui mấy cửa hàng gần đó. Quả thật là một ai, một ngoại lệ.

Cả thế giới đều trống rỗng, thậm chí âm thanh.

"Đây rốt cuộc là nơi nào?" Ma Nha nàng.

"Là chợ ở trấn Thiên Thủy, sai ." Ôn Sơn Hải một quầy bán tò he, những cây tò he đủ màu sắc như mới . Nàng cầm một cây tò he hình bé gái: “Đây là quầy của ông Lưu. Nhiều năm , luôn ở đây. Sau khi ông Lưu qua đời, con trai ông đây mỗi ngày."

" ai ." Ma Nha lẩm bẩm.

"Cũng dấu vết của quái vật." Ôn Sơn Hải đột nhiên , vui mừng : “Chúng thật may mắn. Có lẽ quái vật xa ."

"Thật ?" Ma Nha dám tin, nhưng quanh, quả thật thứ đều yên bình, dấu hiệu nguy hiểm.

"Thật hiếm khi phố chẳng một ai." Ôn Sơn Hải cầm một chiếc mặt nạ, chạy tới như một đứa trẻ, nắm lấy tay Ma Nha: “Ngươi dạo với một lúc ! Đã mấy ngày ngoài thoải mái thế ."

Nói xong, đợi Ma Nha đồng ý, nàng kéo lang thang khắp chợ. Lúc thì chạy cửa hàng tạp hóa lấy một nắm hạt khô, ăn xong chui tiệm rèn cầm búa đập loạn xạ. Chơi chán, nàng dạo đến cửa hàng trang sức, thử đeo hết các loại trâm cài, cuối cùng hài lòng rời với một đầu đầy trâm. Ma Nha nhận , niềm vui của nàng lúc dạo khắp nơi.

Không ai trách mắng, ai la hét, nàng chơi đùa vô cùng vui vẻ, niềm hạnh phúc hiện rõ mặt, dường như quên hết những lo lắng và sợ hãi trong căn phòng nhỏ . Ma Nha nàng kéo từ chỗ sang chỗ khác, câu hỏi của đều sự vui vẻ của nàng lấp kín.

"Sơn Hải, chúng ..."

"Ngươi thấy miếng vải thế nào? Hoa văn và màu sắc đều nhỉ?"

"Đẹp lắm, chỉ ..."

"Chỗ bán thư họa , một bức tranh hoa sen trong hoàng hôn . Ta luôn mua về tặng ."

 

Loading...