Bách Yêu Phổ 1 - Chương 2: Hóa Xà 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:50:47
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Yêu chằm chằm họ. Người đầu cưỡi một con ngựa trắng tuyệt , thắt kiếm dài ở eo. Sau lớp mặt nạ, đôi mắt hề tỏ bất cứ cảm xúc nào.

Bầu khí yên lặng một cách kỳ lạ. Đối phương xuống ngựa, chỉ im lặng nhóm Đào Yêu. Người cầm đầu đó chuyển ánh mắt từ Đào Yêu sang Ma Nha, đ.á.n.h giá một lượt từ xuống , đột nhiên từ cổ tay áo, một sợi dây trắng dày như ngón tay cái bay , trong chốc lát quấn quanh thắt lưng Ma Nha vài vòng kéo mạnh. Tiểu hòa thượng kêu lên một tiếng kinh ngạc, rơi vòng tay , một cánh tay cứng cáp nắm chặt, thể cử động.

Liễu công tử nhíu mày, theo bản năng di chuyển về phía một bước. Những khác lưng ngựa đồng loạt rút kiếm, lưỡi kiếm sáng loáng tỏa sát khí.

Đào Yêu nắm lấy cánh tay Liễu công tử, với cầm đầu: "Vị đại ca , chúng thấy các vị ăn mặc sang trọng, cưỡi ngựa quý, giống bọn cướp núi. Chúng chỉ là những xa lạ thăm bạn, từng gây thù chuốc oán với ai. Đứa trẻ ngốc nghếch, ngoài việc niệm kinh và ăn cơm thì chẳng gì. Có lẽ ngài bắt nhầm ."

" , thí chủ cho rõ, tiểu tăng ngài." Ma Nha hồi hộp .

Thấy , Cổn Cổn từ đất nhảy lên, vồ lấy cánh tay đang trói của Ma Nha, hai móng vuốt cào cấu. Bị hồ ly cắn, chắc chắn đau.

Một bên cạnh định vung kiếm chém, nhưng quát lớn. Hắn lấy một cái bao tải từ yên ngựa, trùm lên đầu Cổn Cổn, đ.ấ.m mạnh một cái khiến nó bất tỉnh. Con hồ ly ngoài ăn và ngủ thì năng lực gì, lập tức trở thành vật trong túi của . Hắn ném bao tải cho bên cạnh: "Chăm sóc cẩn thận, cần đồ sống."

Ma Nha nóng nảy, lớn tiếng trách móc: "Sao ngươi đ.á.n.h nó? Nó chỉ là một đứa trẻ thôi!"

Người đó thèm đáp , chỉ cất tiếng lạnh lùng.

Đào Yêu thở dài, buồn rầu : "Đại ca, đây là hòa thượng và hồ ly của . Ngài chào hỏi gì bắt , cho lắm !"

Ánh mắt đó hề đổi. Hắn lấy một hộp gỗ vuông ba tấc, một lời ném cho Đào Yêu.

Đào Yêu nhận lấy, nghi ngờ .

"Mở xem ." Người đó lạnh lùng .

Đào Yêu mỉm : "Nếu là ám khí hại , ngươi c.h.ế.t chắc."

"Hôm nay ý định lấy mạng ai." Giọng của đó trầm thấp, nhưng chỉ cần mở miệng, âm thanh khác đều im bặt, khiến cũng khó.

Đào Yêu bĩu môi, mở hộp gỗ . Một tia sáng khó tả bao phủ đôi mắt nàng. Hai viên ngọc to như trứng bồ câu, mượt mà trơn bóng, tỏa ánh sáng màu trắng sữa.

"Tụ Hải Minh Châu!" Đào Yêu giấu nổi sự kinh ngạc: “Ngươi lấy thứ quý giá như ?"

Người đó chỉ thản nhiên : "Hai viên ngọc , đổi lấy tiểu hòa thượng và con hồ ly ."

"Mang ! Mang !" Đào Yêu mừng như điên, vội lấy một viên ngọc trong hộp , săm soi cẩn thận.

"Đào Yêu!" Ma Nha sốt ruột tức giận.

Liễu công tử nàng, nhắc nhở: "Hắn , lấy hai viên ngọc đổi Ma Nha. Ngươi tặng thêm một Cổn Cổn."

"Ta ." Đào Yêu , chỉ tập trung viên ngọc của .

"Thận trọng một chút ." Liễu công tử cảnh báo.

Đào Yêu nắm chặt viên ngọc trong tay, kiên nhẫn : "Rất xứng đáng."

"Ngươi thực sự bán chúng ?" Ma Nha tức đến bật .

"Chỉ một viên ngọc thôi cũng đủ để phung phí suốt hai mươi năm. là một món hời." Đào Yêu ôm chặt chiếc hộp gỗ, áp mặt, cảm động đến rơi nước mắt.

"Vậy là giao dịch xong." Người đó kéo dây cương, ngựa trắng lập tức đầu. Tiếng la hét của Ma Nha nhanh chóng tiếng vó ngựa át .

Liễu công tử đoàn biến mất, Đào Yêu vẫn đang ôm viên ngọc mừng rỡ, hỏi: "Ngươi quan tâm ?"

Đào Yêu mở mắt: "Quan tâm gì chứ?"

Liễu công tử chỉ về hướng đám : "Họ mang Ma Nha ."

"Ta ." Đào Yêu cất ngọc : “Ta sớm ấn đường của nó đen mà. Được , nhanh chóng đến núi Lộc Môn nữa."

"Ngươi tự ." Liễu công tử xoay , hóa thành một tia sáng lục, chớp mắt biến mất.

Đào Yêu thèm để ý, vọng theo: "Đừng vội về tìm nhé, thanh tịnh vài ngày." Sau đó, nàng ngâm nga một khúc nhạc nhỏ, nhẹ nhàng vượt qua bãi Hắc Ngư, hề vội vã về phía núi Lộc Môn.

Mưa ở núi Lộc Môn thật lớn, dù ô cũng chẳng ích gì. Mây đen dày đặc tầng tầng lớp lớp, còn đen hơn cả đêm tối, nhưng chỉ tụ núi Lộc Môn. Ngoài núi thì trăng thưa thớt, gió nhẹ trời quang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-2-hoa-xa-2.html.]

Khi Đào Yêu cổng chùa Lộc Môn, ướt sũng. Cửa chùa đóng chặt, nàng gõ mãi mới một tiểu hòa thượng mười hai, mười ba tuổi mở cửa. Vừa thấy nàng, : "A Di Đà Phật, mấy ngày nay phương trượng và khách quý việc quan trọng cần thương lượng, chùa Lộc Môn tạm thời tiếp khách. Nữ thí chủ ngày khác đến."

"Ta đến thắp hương." Đào Yêu vội : “Ta đến tìm thầy Giác Hối."

Tiểu hòa thượng chớp mắt: "Nữ thí chủ tìm Giác Hối sư thúc?"

Đào Yêu : " , là bạn của thầy , từ xa đến thăm. Ngươi xem, trời tối, mưa lớn, chỉ một , cũng tiện để về ngay. Phiền tiểu sư phụ giúp đỡ."

Tiểu hòa thượng suy nghĩ một chút, nhường đường: "Nữ thí chủ mời theo đến phòng khách, sẽ thông báo với sư thúc."

"Cảm ơn." Đào Yêu bước qua ngưỡng cửa.

Chùa Lộc Môn là một ngôi chùa lớn. Dù trời mưa to, gió lớn, trong chùa vẫn yên tĩnh. Không khách hành hương, chỉ vài tăng nhân hành lang. Trong khí ẩm ướt, lạnh lẽo tỏa mùi hương khói thoang thoảng.

Đào Yêu hỏi tiểu hòa thượng: "Tiểu sư phụ, phương trượng của các ngươi đang thương lượng chuyện quan trọng gì với ai mà đến mức đóng cửa chùa ?"

"Cũng mới đóng cửa mấy ngày nay. Từ khi hạ, thời tiết ngày càng tệ, mưa to ngớt, nhiều nơi sạt lở, hai tiều phu chôn vùi. Từ đó, phương trượng lệnh đóng cửa, khách hành hương lên núi gặp nạn." Tiểu hòa thượng lắc đầu: “Ta , mấy ngày nay phương trượng đang thương nghị với Không Minh chân nhân và các thôn trưởng lân cận để tìm giải pháp."

Đào Yêu nhỏ giọng: "Có yêu quái thật ?"

Tiểu hòa thượng gãi đầu: "Ta cũng . Người ngoài chân núi Lộc Môn đang trấn áp một yêu quái, cũng là do sơn thần quấy nhiễu."

Đào Yêu đảo mắt: "Vậy ? Ta Không Minh chân nhân uy danh, thật sự thể hô phong hoán vũ. Có thể dẫn xem ?"

"Ta nào dám tùy tiện dẫn xem phương trượng và khách quý của ." Tiểu hòa thượng dừng , đẩy cửa một gian phòng đơn sơ, bên trong chỉ một cái bàn và vài cái bồ đoàn: “Nữ thí chủ chờ một lát, mời Giác Hối sư thúc."

"Cảm ơn." Đào Yêu rời . Nàng phòng mà mái hiên. Nước mưa chảy xuống từ mái ngói như dòng suối, mắt là một màn mưa dày đặc.

Nhiều năm từng thấy mưa lớn như . Nếu cứ tiếp tục, núi Lộc Môn sẽ trở thành một vùng ngập lụt, vạn vật thể sinh sôi.

Nàng ngắm mưa gió mịt mù, hít sâu một .

Có yêu quái ?

Có.

Trong mưa gió, yêu khí lãng đãng.

Phật môn thanh tịnh, từ xưa đến nay là nơi yêu vật kiêng kỵ. Thế mà yêu quái lớn gan, sợ Phật tổ.

Đang suy nghĩ, bên cạnh truyền đến tiếng "lạch cạch".

Đào Yêu đầu, thấy ở đầu hành lang, đang xe lăn, từ từ tiến về phía nàng.

Vị hòa thượng bốn mươi tuổi, mặc tăng bào màu vàng đất, khuôn mặt hiền lành. Từ xa thấy nàng, ông mỉm . Gió thổi qua khiến tăng bào lay động, nơi lẽ đôi chân trống rỗng.

"Đào Yêu, ngươi chẳng đổi chút nào." Vị sư dừng cách nàng hai bước, cẩn thận quan sát khuôn mặt nàng.

Đào Yêu : "Ngươi thì đổi nhiều quá, thế mà trở thành hòa thượng ."

"Ta sợ ngươi đến." Ông .

"Vốn định đến." Đào Yêu nhún vai: “Chỉ là thuận đường thôi."

"Không thuận đường." Vị hòa thượng mỉm : “Là vì câu của : nếu kịp thời đến, chỉ sợ bệnh cũ của tái phát."

Đào Yêu cho ý kiến, đ.á.n.h giá ông từ xuống : "Sắc mặt ngươi hồng nhuận, tinh thần phấn chấn. Ngoài việc thiếu đôi chân thì giống bệnh."

Vị hòa thượng ngắm màn mưa dày đặc mặt, thở dài: "Tình cảnh của núi Lộc Môn bây giờ, ngươi cho là liên quan đến ?"

Đào Yêu im lặng.

Ông lắc đầu : "Vào trong . Chẳng ngươi đến để chẩn bệnh cho ?"

Cửa phòng khách khép lưng họ. Bên trong lập tức sáng đèn. Mùi đàn hương thoang thoảng len qua khe cửa sổ. Trong phòng, cảnh gặp gỡ của vị đại phu và bệnh lâu gặp, chắc hẳn nhiều điều .

 

Loading...