Bách Yêu Phổ 1 - Chương 2: Phù du 2

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:49:50
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh sắc hồ Vị Tình tuy tuyệt mỹ nhưng cũng tệ. Mặt hồ lớn, thi thoảng thuyền đ.á.n.h cá lướt qua. Ven hồ cây xanh thành hàng, đá xanh uốn lượn. Các cô nương lớn nhỏ giặt giũ hát những khúc dân ca.

Quán ăn Ngon ngay sát bờ hồ. Đó là một quán ăn lớn nhỏ, món ăn đặc trưng là cơm lá sen. Gạo nếp bọc trong gia vị độc quyền, đem hấp lên, khi mở lá sen , cả phòng đều ngào ngạt hương thơm. Bên trong thịt, nhưng còn ngon hơn cả thịt.

Ma Nha và Cổn Cổn ăn một hết ba phần, ôm cái bụng tròn vo nổi, ghế liên tục ợ .

Cổn Cổn dù cũng chỉ là một con hồ ly, lon ton chạy ngoài, lúc còn ngậm theo một cái túi vải. Nó xổm mặt Ma Nha, chỉ phần cơm ăn hết bàn, chỉ túi vải, mặt dày đòi gói mang về.

Chủ Quán ăn Ngon, ông chủ Lang, Cổn Cổn chọc cho ha hả. Ông cần gói, ăn bao nhiêu cứ ăn, lúc lấy bao nhiêu cứ lấy, hề chút tiếc của nào, còn nhiệt tình.

Ông là một lão nhân hơn chín mươi tuổi, ngoài chân trái què thì vẫn khỏe mạnh, mặt mày hồng hào.

, đốt giấy cho Đào Yêu cũng là ông.

Ăn no uống đủ, hoàng hôn cũng buông. Tia nắng cuối cùng rơi xuống mặt hồ, mấy con chim mệt mỏi lướt qua, để tiếng kêu ríu rít.

Đào Yêu dựa lan can, vắt chân xỉa răng. Trên bàn nhỏ mặt bày một chén Bích Loa Xuân thượng hạng. Đáng tiếc, Đào Yêu giỏi phẩm , nâng chén húp một cạn nửa.

"Nghe đồn ăn uống xong mà uống chút sẽ mập." Đào Yêu lau miệng, : “Cuộc sống của ngươi cũng tệ, non nước hữu tình, chim hót hoa thơm." Nói xong, nàng đ.á.n.h giá ông chủ Lang một lượt: “Ngươi trông cũng giống sắp c.h.ế.t."

Ông chủ Lang : "Mạng còn lâu nữa."

Đào Yêu nhíu mày, chắc chắn : "Ngươi bệnh."

"Ta từng nghĩ Quỷ y Đào Đô là một lão già mặt mày phong sương, ngờ là một cô bé thú vị như ." Ông chủ Lang nàng với ánh mắt của một trưởng bối đứa cháu nghịch ngợm: “Giang hồ miêu tả ngươi quá hung ác."

"Sao ngươi hung ác?" Đào Yêu dứt khoát dậy: “Ngươi bệnh thì đừng lãng phí thời gian của . Ma Nha, thôi."

"Đứng !" Ông chủ Lang biến sắc, đột nhiên dậy chắn mặt nàng, ngửa đầu thét dài một tiếng. Cái đầu đang yên đang lành chợt hóa thành đầu của một con sói tai nhọn, mắt đỏ răng nanh, mỗi sợi lông đen đó đều cứng như kim, tùy tiện nhổ một sợi cũng thể đ.â.m c.h.ế.t .

Kẻ đầu sói cao hơn Đào Yêu một cái đầu, đôi mắt đỏ chằm chằm nàng: "Chưa chữa bệnh mà ?"

"Ôi chao, một con sói to thế!" Ma Nha sợ đến mức phịch xuống đất, Cổn Cổn đè m.ô.n.g hoảng hốt kêu lên.

Không đợi Đào Yêu trả lời, một cây chổi từ trời giáng xuống, đ.á.n.h mạnh đầu sói. Phía là một bà lão chừng tám mươi tuổi, tức giận mắng: "Lão già việc đàng hoàng! Con nhóc c.h.ế.t tiệt Tiểu Thất giờ vẫn về! Một đống bát trong bếp rửa kìa, ông tìm nó về còn ở đây gì!"

Đầu sói hóa thành đầu . Ông chủ Lang ôm đầu, tủi cúi xuống với bà lão: "Ta chỉ dọa họ thôi mà..."

"Dọa con khỉ! Người ông bệnh , ông còn gì nữa!" Bà lão ném chổi, bước tới nhéo tai ông chủ Lang, nở nụ tươi xin Đào Yêu: "Cô nương đừng chấp nhặt với lão, đầu óc lão vấn đề mà."

Bầu khí căng thẳng đột nhiên tan biến như bong bóng xà phòng.

"Vị nữ trung hào kiệt là..." Đào Yêu đ.á.n.h giá bà lão vòng eo to như thùng nước, dáng thấp bé mập mạp, gương mặt đôn hậu mặt.

"Phu nhân của , Xuân Hoa." Ông chủ Lang ôm tai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-2-phu-du-2.html.]

Bà lão buông tay, nhưng nhịn nhéo lão một cái, trách mắng: "Nếu khác thấy, xem ngươi !"

Đào Yêu ông chủ Lang, tò mò: "Lang phu nhân, bà ông ..."

"Ta là yêu, còn là yêu quái nửa nửa sói." Lang phu nhân sảng khoái đáp.

Đào Yêu kinh ngạc, bật : "Vừa Lang phu nhân than phiền Tiểu Thất thấy , nên rửa chén ?"

"Thì đó, con nhóc suốt ngày lông bông, y hệt cái lão già ." Lang phu nhân thở dài: “Con cháu đứa nào cũng sự nghiệp riêng, phần lớn ở bên cạnh, chỉ để con bé Tiểu Thất phiền chúng , kêu nó rửa chén thôi cũng chịu. Haiz..."

Đào Yêu vội : "Bà đừng lo, cũng thật trùng hợp, ban ngày cháu gặp Tiểu Thất trấn, con bé tay giúp cháu, nên cháu hứa với nó đến Quán ăn Ngon rửa chén giúp ba ngày."

"Hả?" Lang phu nhân vội xua tay: “Không , , ngài là ai chứ, hai lão già chúng . Sao thể để ngài hạ những việc !"

"Không , chén thì vẫn rửa." Đào Yêu liếc mắt sang Ma Nha, : “ , tiểu sư phụ Ma Nha?"

Sau khi các loại biểu cảm lượt hiện lên mặt, tiểu hòa thượng mới suy sụp gật đầu: " , để con rửa."

thì với Đào Yêu, kết quả duy nhất khi từ chối là thể từ chối.

"Ôi, vị tiểu sư phụ là?" Vẻ mặt Lang phu nhân lập tức giãn : “Vậy để tìm cho con một cái tạp dề, như lúc rửa sẽ nước b.ắ.n ướt quần áo. Đi thôi, dẫn con bếp."

Thật sự là hề coi ngoài... Ma Nha ủ rũ theo bà, trời mới trán khắc chữ "Xin hãy nhiệt tình bắt nạt " .

Lang phu nhân vài bước , kéo Đào Yêu sang một bên, nhỏ giọng: "Đào Yêu cô nương, ngài bản lĩnh lớn, ông lão nhà tìm ngài cũng dễ dàng gì. Ông thực sự bệnh, nhưng là tâm bệnh. Ngài nể mặt ăn nhiều cơm lá sen nhà như , xin hãy giúp ông ." Nói xong, bà vỗ vỗ tay nàng: “Phu thê một đời, ai mà mong đối phương sống chứ."

Nhìn bóng lưng của bà cụ mấy xinh , Đào Yêu xuống, với ông chủ Lang: "Ngươi thật may mắn, bà sợ ngươi cũng hại ngươi."

Ông chủ Lang ngượng ngùng : "Sao ngươi gặp may, khi còn trẻ cũng trai lắm đấy."

Đào Yêu bật : "Được , ngươi trách khám bệnh, nể mặt món cơm lá sen, sẽ xem cho ngươi."

Ông chủ Lang cũng xuống, chút sợ sệt: "Vừa chỉ đùa thôi, nhưng thực sự sợ ngươi cứ thế bỏ . Ta đời , ngoài Đào Yêu cô nương thì ai thể giúp nữa."

Đào Yêu suy nghĩ một chút, hỏi: "Quy củ chữa bệnh của , ngươi chứ?"

"Biết, , chính là ‘thuốc’ của cô nương." Ông chủ Lang liều mạng gật đầu, hỏi: “Chỉ là một bộ xương già thôi, e là vô dụng với cô nương."

"Quy củ là quy củ, dùng là chuyện của ." Đào Yêu lườm lão: “Nói , bệnh tình của ngươi là gì?"

Ông chủ Lang im lặng, mái tóc bạc bóng đêm trắng đến chói mắt.

Hồi lâu , lão mới hỏi: "Đào Yêu cô nương, ngươi từng trải qua một quãng thời gian cực kỳ khó khăn ?"

 

Loading...