Bách Yêu Phổ 1 - Chương 3: Chiếu Hải 3

Cập nhật lúc: 2025-11-10 08:50:57
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sơn Hải , ngươi..."

"Mau tới đây xem !"

Không khí vốn đang căng thẳng đột nhiên trở thành một cuộc dạo chơi. cũng thật lạ, những tiếng , Ma Nha cũng bất giác thả lỏng. Cảm giác an yên dần lan tỏa, khiến con quái vật mà chỉ mới thấy tiếng chợt còn đáng sợ nữa.

Hai mặc áo cưới đỏ trở thành những sắc màu sống động duy nhất con phố vắng lặng.

Từ đông sang tây, từ nam bắc, Ôn Sơn Hải ngừng nghỉ. Nơi nào nàng cũng thấy thú vị, kể cả những quán cắt tóc nhỏ. Ma Nha chỉ cảm thấy chợ đủ cho cả đời .

Đi đến một con hẻm, bước chân gấp gáp của Ôn Sơn Hải mới dừng . Một ngôi nhà đóng cửa kín mít chặn giữa con hẻm, tường gạch xanh, vài cành trúc non nhô qua tường, tạo nên vẻ thanh nhã.

"Thư viện Thanh Lan." Ma Nha tấm biển mái hiên.

Ôn Sơn Hải thư viện ít nhất nửa tuần , cũng , chỉ ở cửa chằm chằm. Chỉ là một thư viện nhỏ, chăm chú như ?

"Sơn Hải, Sơn Hải." Ma Nha kéo tay áo nàng: “Ngươi đây lâu lắm đó."

Ôn Sơn Hải mới tỉnh , đáp một tiếng "Ồ".

"Có gì thú vị bên trong ?" Ma Nha tò mò hỏi.

"Nhược Lân đang học ở trong đó." Nàng vẫn cổng thư viện. Khi đến cái tên , mặt nàng đỏ lên.

"Nhược Lân." Ma Nha thấy biểu cảm của nàng, trong lòng đoán , thử hỏi: “Có ngươi thích ?" Cậu tin rằng một cô nương như nàng chắc chắn trong lòng, và chắc chắn đó là một hòa thượng.

Nàng gật đầu, đắm đuối cánh cửa mặt như thể cứ mãi như thế thì nàng mong đợi sẽ bước .

"Ta cũng từng học ở đây." Nàng đột nhiên : “Thầy ở thư viện hiền, dù và Nhược Lân thơ, thầy cũng trách phạt." Nàng như nhớ điều gì đó vui vẻ, : “Chúng chắc là học trò ngốc nhất của thầy. tài đ.á.n.h đàn của Nhược Lân ai ở thư viện bì . Nhiều buổi chiều đầu hạ, đàn bên bờ sông gốc liễu, thì học chữ trong tiếng đàn. Chúng ít chuyện, nhưng chỉ cần một cái là hiểu tâm trạng của đối phương." Nàng dừng , ánh mắt trở nên u sầu: “Nhược Lân sẽ cưới , sẽ nhờ mai mối đến nhà ."

Biểu cảm và sự kiện khớp . Ma Nha cẩn thận hỏi: "Mẹ ngươi đồng ý ư?"

Nàng : "Mẹ nhốt , cho gặp ."

Lại là câu chuyện giàu ghét rể nghèo. Ma Nha đoán: "Có gia cảnh của vị công tử ..."

Nàng đột nhiên đầu thẳng mắt Ma Nha: "Mẹ , khi trở thành một con thật sự, tư cách bất kỳ mối lương duyên nào. Và dù bây giờ là một cô nương bình thường, bà cũng cho phép lấy một chỉ còn sống nửa năm."

Hai câu quá phức tạp. Ma Nha nghĩ nghĩ mấy , giật hoảng sợ, bật thốt: "Cô... ngươi ?"

Ôn Sơn Hải : "Ta là con gái của Ảo Cơ, thể là ."

"Ảo... Ảo Cơ?" Ma Nha lắp bắp, như từng đến loại yêu quái .

"Truyền thuyết đó là yêu quái ăn xác c.h.ế.t." Nàng thản nhiên , Ma Nha với vẻ mặt khó tả: “Ngươi sợ ?"

Ma Nha lắc đầu: "Ta sợ yêu quái. Không yêu quái nào cũng hại ."

Nàng nở một nụ : "Cảm ơn ngươi chạy trốn."

"Ta chỉ tò mò lý do ngươi ngăn cản ngươi và ." Ma Nha cố gắng giữ bình tĩnh: “Bà cũng là yêu quái mà. Cha ngươi cũng là yêu quái nên cho ngươi kết hôn với con ư?"

"Cha ." Nàng buồn: “ từng gặp ông . Mẹ khi đời, ông rời bỏ chúng để xuất gia ."

"À." Trong đầu Ma Nha ngay lập tức hiện một vở kịch lớn: nữ yêu quái vì yêu xuất gia tu hành mà sinh hận, từ đó trút giận lên tất cả các hòa thượng, dùng những cách kỳ quái để trả thù những vô tội hòng dịu cơn giận trong lòng.

"Mẹ bà nhất định giữ mạng sống, để một ngày nào đó gặp ông, ông chính miệng ông cần vợ con. Bà chấp nhận sự biến mất lời từ biệt." Nàng thở dài: “Mẹ vốn là một phụ nữ mềm yếu, nhưng chấp niệm khiến bà trở nên cứng rắn như sắt."

"Cha ngươi vẫn còn sống ư?" Ma Nha hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-1/chuong-3-chieu-hai-3.html.]

"Mẹ ông ở trong chùa Vân Độ, giữa trấn Thiên Thủy và thành Tương Dương." Nàng lên bầu trời, trong mắt hiện những đám mây đang đổi hình dạng: “Bà kể bà bế quỳ ngoài chùa Vân Độ suốt bảy ngày bảy đêm, nhưng cha vẫn chịu gặp. Pháp lực của bà đủ để phá kết giới của chùa, chỉ thể đợi. Đợi đến tối ngày thứ tám, đợi tuyết rơi đầy trời, nhưng thứ bà nhận chỉ là một tờ giấy, đó bốn câu: ‘Người yêu khác đường, duyên tận ở đây. Núi sông tự tại, biển khổ bờ.’ Mẹ , khi rời khỏi chùa Vân Độ, bà còn một giọt nước mắt."

Nghe xong, Ma Nha niệm mấy câu A Di Đà Phật, lắc đầu : "Dù cha ngươi và đều là xuất gia, cũng thể bênh vực ông . Mẹ ngươi ngươi chỉ gặp ông cuối để dứt khoát, ông từ chối, hà tất như . Là đàn ông thì nên trách nhiệm, gặp cũng dứt khoát, đúng là đáng trách."

Nàng Ma Nha, ngạc nhiên: "Nhìn ngươi trẻ thế những suy nghĩ sâu sắc về nhân tình thế thái."

Ma Nha chắp tay: "Ta ở cửa Phật, nếu hiểu nỗi khổ của chúng sinh thì thể cứu độ. Ta khắp nhân gian bao năm, cũng gặp ít và việc. Ngươi đừng nghĩ ngốc."

Nàng bật : "Nghe ngươi , cứ như một vị cao tăng trăm tuổi ."

Ma Nha ngượng ngùng, hỏi: "Vậy ngươi và Nhược Lân thế nào? Tại ngươi chỉ còn sống nửa năm?"

Nàng , những cành trúc xanh tường, một lúc mới : "Nhược Lân mất nửa năm đó."

"À." Ma Nha mở to mắt.

"Thật sẽ rời khỏi thế giới khi nào." Nàng những chiếc lá trúc lay động: “Ta là con gái của Ảo Cơ mà. Năng lực lớn nhất của Ảo Cơ là đoán tuổi thọ của khác. Chúng thể thấy ngày c.h.ế.t của con , từng sai. Đây cũng là lý do chúng coi là điềm gở. Con ghét sự thật mà chúng . Chúng con càng ít, họ càng tức giận, như thể chúng thì họ sẽ c.h.ế.t . Thật thú vị."

Ma Nha nhíu mày, hỏi: "Ngươi Nhược Lân chỉ còn nửa năm, tại ..."

"Chỉ còn nửa năm thì từ bỏ ?" Nàng lắc đầu : “Anh sống bao lâu, liên quan gì đến mong ở bên của ."

Ma Nha im lặng.

"Lần cuối cùng chúng gặp , tặng một hộp phấn má, rằng khi chúng thành , ngày nào cũng sẽ kẻ mày cho ." Nàng bình tĩnh nhớ , mái tóc đen nhánh lay động trong gió: “Mẹ nhốt suốt nửa năm. Ngày nhận tin qua đời, , chỉ chôn hộp phấn má tặng gốc cây liễu nơi thường . Ta thấy đoàn tang lễ của nhà qua, tiền giấy rải như tuyết. Ta buồn như trong tưởng tượng, chỉ cảm thấy lòng trống rỗng."

"Sơn Hải." Không buồn, nhưng Ma Nha thấy lòng chua xót.

"Mặt trời sắp lặn ." Nàng đột nhiên vui tươi như , kéo Ma Nha: “Chúng bờ sông dạo chơi ."

Ma Nha lặng lẽ theo nàng. Bộ áo cưới màu đỏ nàng bay phấp phới trong gió như cánh bướm.

Sơn Hải, rốt cuộc ngươi là một như thế nào?

"Buông nàng !" Thanh kiếm sáng loáng chỉ Đào Yêu. Ánh sáng ban mai xuyên qua cửa sổ, chiếu lên mũi kiếm và chiếc mặt nạ phía , cái nóng mùa hè như dập tắt.

"Ngươi đến nhanh thật đấy. Ta còn kịp động tay, ngươi thấy động tĩnh ." Tay Đào Yêu nhẹ nhàng đặt lên vai Ôn phu nhân, vẻ gì là bắt con tin, nhưng Ôn phu nhân dám động đậy, nghiến chặt răng về phía cứu tinh.

"Thỏa thuận đôi bên tình nguyện. Đã nhận tiền giao ?" Người đàn ông áo đen lạnh lùng : “Đây là việc của đàng hoàng."

"Ta bao giờ đàng hoàng ?" Đào Yêu tươi: “Hơn nữa, ăn với ngươi, tiểu hòa thượng là bán cho ngươi chứ bán cho bà . Giờ bà mang tiểu hòa thượng , thấy đúng nên đến đưa về. Chúng bàn chuyện ăn."

"Tuổi còn nhỏ mà ăn . Nếu còn vô lễ với phu nhân nhà , đừng trách kiếm của vô tình." Thanh kiếm của đàn ông áo đen giơ lên lâu mà hề rung động, tay chân vững vàng.

"Ta , từ đến giờ đ.á.n.h với ai cả. Ngươi ?" Đào Yêu vẫn tươi. Nàng càng như thế, Ôn phu nhân càng cảm thấy như đang đối diện với đại địch, đến thở cũng loạn nhịp.

Người đàn ông áo đen gì.

Thấy để ý đến , Đào Yêu nhún vai, tỏ thành thật, nghiêm túc: "Vì thường thì khi đ.á.n.h với , họ c.h.ế.t ."

Vì đeo mặt nạ nên thấy biểu cảm của , chỉ thấy tay trái buông bên đang nắm chặt . Trong phòng rơi sự yên tĩnh và bế tắc.

"Ngươi định tay." Người đàn ông áo đen đột nhiên lên tiếng, giọng điệu vô cùng chắc chắn: “Ít nhất đến lúc , ngươi vẫn sát ý."

Đào Yêu : "Hiểu quá nhỉ?"

"Chuông vàng rung, Diêm Vương đến." Người đàn ông áo đen từng chữ: “Trước đây vội vã rời , nhận phận của ngươi là sơ suất của ."

"Giờ thì , cảm thấy đặc biệt vinh hạnh chứ?" Đào Yêu như con cáo trộm thịt: “, nếu ngươi nhận , ngươi sẽ mãi mãi nhận . Ngươi đúng là một vệ sĩ tận tụy, lúc nào quan tâm đến phu nhân của . Chút động tĩnh cũng thể từ trời giáng xuống, điều dễ."

 

Loading...